Ngày 28 tháng Chạp, triều đình chính thức được nghỉ.
Hôm qua trong cung đại hôn, một mảnh vui mừng náo nhiệt, hôm nay lụa đỏ, chữ "Hỉ" được bố trí trong điện vẫn chưa gỡ xuống.
Ở ngoại điện, Đại tổng quản cùng Thuận Tử đang nói chuyện với nhau, không nghĩ đến Bệ hạ sẽ thức dậy sớm như vậy, thấy Bệ hạ đi ra, hai người đều nhanh chóng tiến lên, khom người hướng Bệ hạ chúc mừng. Tân hôn yến nhĩ* có bao nhiêu vui sướng thì cứ nhìn Bệ hạ là biết, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toát ra khí phách hăng hái, trên mặt lúc nào cũng tràn đầy ý cười.
* Tân hôn yến nhĩ (新婚燕尔) : Thời gian vừa kết hôn, lúc ngọt ngào, mặn nồng, âu yếm và vui vẻ nhất.
Bên ngoài tuyết lớn bay đầy trời, trận tuyết đầu mùa trong mùa đông năm nay mới ngừng được mấy ngày, hôm nay lại bắt đầu rơi xuống.
Lý Triệt nhìn nhìn sắc trời, hắn trầm giọng hỏi, "Hôm nay khi nào Sở Tụng Liên rời Kinh?"
Đại tổng quản đáp, "Khoảng giờ Tỵ ạ, cách lúc này hẳn là còn có một canh giờ."
Lý Triệt phân phó một tiếng, "Đi chuẩn bị xe ngựa, Trẫm đi đưa tiễn."
Đại tổng quản hơi ngoài ý muốn, nhưng ông ta vẫn nhanh chóng làm theo.
"Bệ hạ, chỗ nương nương.." Thuận Tử đã sửa lại xưng hô với Sở Lạc.
Bệ hạ cùng Lục tiểu thư đã đại hôn, xưng hô với Lục tiểu thư cũng nên thay đổi, chỉ là lễ sắc phong Hoàng hậu vẫn chưa có, hắn ta không dám tùy ý sửa miệng làm rối loạn quy củ, nhưng gọi một tiếng "nương nương" hẳn là sẽ không sai.
Lý Triệt đưa mắt nhìn hắn ta, "Trẫm đi một chút sẽ về, nếu nàng tỉnh thì nói với nàng, Trẫm rất nhanh sẽ trở lại; còn nếu nàng chưa tỉnh thì đừng để người nào đi quấy nhiễu nàng."
Thuận Tử thưa vâng.
Đại tổng quản ra bên ngoài trước, dặn dò cung nhân chuẩn bị long liễn, chờ đến khi Lý Triệt ra tới, long liễn đã đợi sẵn ở ngoài điện.
Đại tổng quản bung dù che cho Lý Triệt, nhưng lại bị Lý Triệt từ chối.
Đại tổng quản liền đi phía sau hắn.
Chờ ngồi lên long liễn rồi, Lý Triệt mới thấp giọng dặn dò, "Cho người đi Tướng phủ, xem xem Phong tướng có tới cửa Bắc đưa tiễn hay không, nếu như không có, thì nói một tiếng với Phong tướng, thỉnh hắn ta đi đến đó một chuyến."
Đại tổng quản tuân lệnh.
"Còn nữa, kêu Đan Mẫn Khoa cũng đi một chuyến.." Lý Triệt nói xong liền buông mành cửa xuống, Đại tổng quản một lần nữa cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng ông ta cũng không hỏi nhiều.
Cấm quân phụ trách vận chuyển vật tư đi biên cương giờ Tỵ sẽ xuất phát từ cửa Bắc của Kinh thành.
Từ hoàng cung đi tới cửa Bắc cũng không xa, Đại tổng quản cố ý để xe ngựa đi chậm một chút, trước tiên cho người đi cửa Bắc thông báo "Bệ hạ sẽ đích thân đến", nhân tiện chờ cho đám người Phong tướng, Ngụy tướng quân cùng Đan Mẫn Khoa kia tới trước.
Đại tổng quản đi theo Lý Triệt đã khá lâu, ông ta cũng phần nào có thể đoán ra được tâm tư của Bệ hạ, Bệ hạ là muốn gặp Phong tướng, Ngụy tướng quân cùng Đan đại nhân, nhưng Người không muốn ở ngay sau ngày đại hôn liền tuyên triệu bọn họ vào cung khiến cho người khác chú ý, thế nên thời điểm tốt nhất để gặp mặt bọn họ chính là khi đưa tiễn cấm quân. Xe ngựa đi hơi chậm, ước chừng đến giờ Tỵ mới có thể tới cửa Bắc.
Quả nhiên, thời điểm ngự giá của thiên tử đến cửa Bắc, nhóm cấm quân phụ trách vận chuyển vật tư đã sớm chờ để xuất phát.
Sở Tụng Liên hiện giờ là Tả Tiền vệ Phó sử cấm quân, chức quan này chỉ đứng sau thống lĩnh cấm quân. Lần này Sở Tụng Liên phụ trách vận chuyển vật tư đi biên quan, Ngụy tướng quân dĩ nhiên là muốn đích thân đưa tiễn. Ngoài ra, trong nhóm người đến đưa tiễn hôm nay còn có quan viên của Hộ bộ cùng Binh bộ, Ôn Quốc công cũng có mặt.
Hôm qua trong cung đại hôn, Lý Triệt không mời Ôn Quốc công vào cung tham dự, Ôn Quốc công cũng có thể làm bộ không hỏi. Nhưng trường hợp như hôm nay, Ôn Quốc công biết rõ ông ta cần phải tới, trước đó việc chậm trễ vật tư chuẩn bị cho quân đội có liên quan đến cháu trai ông ta, Bệ hạ đang cho người tra rõ chuyện này, bất luận về sau kết quả điều tra có như thế nào, trước mắt ông ta cũng phải tỏ rõ thái độ thì tương lai mới có thể rũ sạch liên quan.
Hôm nay Phong Liên Trì cũng đích thân đến, kỳ thật Ôn Quốc công đã đoán được ý đồ của Văn đế.
Năm nay thời tiết giá lạnh, vật tư chuẩn bị cho quân đội ở biên quan còn xảy ra sai sót, chỉ sợ Ba Nhĩ sẽ nhân cơ hội này tới quấy nhiễu, cho nên Văn đế mới để Diệp Đình Phong đến biên quan trước, lấy cớ khao thưởng tam quân, rồi lại cho Sở Tụng Liên dẫn theo cấm quân vận chuyển vật tư theo sau, đây là cố ý làm cho trên dưới triều đình xem, cũng là muốn cho các quốc gia xung quanh Trường Phong quốc xem.
Biên quan không xảy ra chuyện gì, Ôn gia sẽ may mắn thoát được một lần, nhưng chuyện vật tư bị chậm trễ quả thật là lỗi của cháu trai ông ta, nếu Văn đế nhất định muốn truy cứu, Ôn gia chỉ có thể chịu đựng. Bất quá, Quốc công phủ xem như một cây cổ thụ ở trong triều, muốn xoay người rất dễ dàng; nhưng nếu biên quan xảy ra chuyện, Quốc công phủ khó có thể chỉ lo thân mình, cho nên hôm nay ông ta nhất định phải đến đây, tránh lưu lại nhược điểm khiến sau này bị người khác lôi ra để đả kích.
Trong lúc Ôn Quốc công còn đang suy nghĩ, Lý Triệt đã xuống xe ngựa, mọi người đều quỳ lạy.
Lý Triệt tiến tới, hắn tự mình đem Sở Tụng Liên nâng dậy, sau đó nhàn nhạt nói, "Bình thân."
Mọi người đều sôi nổi đứng dậy.
Lý Triệt trầm giọng dặn dò Sở Tụng Liên, "Chuyến đi này có rất nhiều đôi mắt nhìn vào, ngươi phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, nếu như biên quan xảy ra chuyện, Trẫm đã điều Đàm Nguyên dẫn theo quân đi chi viện trước, sau đó ngươi cũng lưu lại, giúp Trẫm trấn thủ biên quan."
"Vâng!" Sở Tụng Liên chắp tay tuân lệnh.
Lý Triệt nói khẽ, thanh âm nhỏ đến mức chỉ có Sở Tụng Liên đang đứng gần mới có thể nghe được, "Chuyến này đường xa, trên đường cần phải cẩn trọng, mặc kệ nghe được tin tức gì, cũng đừng dao động, mắt thấy mới là thật, chờ ngươi từ biên quan trở về, Trẫm sẽ cho ngươi một lời giao đãi."
Sở Tụng Liên hơi khựng lại, rất nhanh hắn ta lại lần nữa cúi đầu, chắp tay thưa vâng.
"Người đâu, đem rượu tới, Trẫm muốn đưa tiễn cấm quân." Lý Triệt phân phó.
Đại tổng quản bưng rượu tiến lên.
Lý Triệt cùng Sở Tụng Liên - người đại diện cho cấm quân uống một hơi cạn sạch.
Lần này cấm quân hộ tống vật tư ước chừng có 3000 người đi trước, mang theo nhóm vật tư đầu tiên, sau đó lại chọn ra thêm hơn hai vạn* cấm quân, từng nhóm mang theo số vật tư thứ hai cùng thứ ba đi sau, tóm lại, chuyến đi đến biên quan này, Lý Triệt để Sở Tụng Liên dẫn theo tổng cộng gần ba vạn người gấp rút tiếp viện biên quan.
* 1 vạn người sẽ bằng 10.000 người.
Nhưng người ngoài không hề biết việc này.
Sở Tụng Liên lại có thể hiểu được ý của Bệ hạ.
"Cùng đại quân đi đi, Trẫm chờ ngươi hồi Kinh." Lý Triệt vỗ vỗ bả vai hắn ta.
Sở Tụng Liên quỳ một gối xuống đất, "Mạt tướng lãnh chỉ."
* * *
Cấm quân rời đi, đám người Phong tướng liền theo thứ tự tiến lên.
Phong tướng vừa lúc đứng ở bên cạnh Lý Triệt.
"Trẫm muốn động Ôn gia." Lý Triệt sắc mặt bình tĩnh, người ngoài căn bản nhìn không ra có gì khác thường.
Phong Liên Trì giật mình, nhưng trên mặt hắn ta cũng không lộ ra, chỉ có điều một câu này của Bệ hạ tới quá đột nhiên, khiến hắn ta có chút trở tay không kịp, những người khác đều cách khá xa, Phong Liên Trì nhẹ giọng hỏi, "Bệ hạ suy tính như thế nào ạ?"
Lý Triệt nói, "Ôn gia chính là hung thủ giết hại mẫu phi Trẫm, mấy năm nay Ôn Dư Hải dùng trăm phương ngàn kế bành trướng thế lực, khắp nơi đều có người của Quốc công phủ, Trẫm còn không động đến ông ta, thì sẽ như thịt thối trong người, sớm hay muộn sẽ có một ngày toàn thân thối rữa."
Phong Liên Trì nghe xong, hắn ta hơi nheo mắt lại.
Lý Triệt tiếp tục nói, "Trẫm sẽ để Sở Lạc tạm thời rời Kinh, tới ngày phục triều, Trẫm sẽ nhắc lại chuyện xưa năm đó mẫu phi bị hại, thời gian cấp bách, không thể cho Ôn gia có cơ hội thở dốc để tìm đường sống, Phong tướng ngươi hãy giúp Trẫm đi lại, bắt đầu từ chỗ An Dương quận vương, Lư Dương quận vương, Bình Xa hầu, Trẫm phải bất động thanh sắc* đem những người từng bị Ôn gia vì lợi ích mà đắc tội này lôi kéo về phe mình, thừa dịp lễ mừng năm mới sắp tới, ngươi tranh thủ làm cho xong việc này đi, đừng để lộ ra tiếng gió.." Hắn nói tới đây thì ngừng lại, Phong tướng lập tức hiểu ý.
* Bất động thanh sắc: Mặt không một biểu tình, không chút biến sắc.
Những nhà Bệ hạ vừa kể tên đều là các thế gia xưa nay không hợp với Ôn Quốc công, hơn nữa, trong lễ mừng năm mới mọi người đến bái yết lẫn nhau cũng là chuyện hết sức bình thường.
"Người khác thì sao ạ?" Phong Liên Trì hỏi.
Mấy người Bệ hạ nhắc đến còn dễ thuyết phục, nhưng trong Kinh không phải chỉ có người không hợp với Ôn Quốc công, mà còn có thế gia lựa chọn trung lập, không muốn bị cuốn vào những chuyện tranh đấu, có lẽ nhóm người này mới là mấu chốt.
Lý Triệt nói, "Trẫm có an bài."
Phong Liên Trì liền không hỏi nhiều.
Trước mắt nhóm cấm quân đã chậm rãi rời đi, cho đến khi biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người, Lý Triệt xoay người nói một câu, "Khởi giá, hồi cung."
Đại tổng quản thưa vâng.
Thời điểm đi qua người Đan Mẫn Khoa, Lý Triệt chợt dừng chân, hắn làm như bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhàn nhạt hỏi, "Đan Mẫn Khoa, ngươi vào triều đã bao lâu?"
Từ khi Lý Triệt gọi hắn ta đến cửa Bắc, Đan Mẫn Khoa liền biết hắn muốn hắn ta giúp đỡ.
Đan Mẫn Khoa cung kính nói, "Hồi Bệ hạ, trước đây vi thần thi đình là Thám Hoa, hiện giờ đã vào triều được tám năm ạ.."
Lý Triệt nghe xong thì gật đầu, hắn phân phó nói, "Mấy năm nay Thành Châu giàu có và đông đúc, thuế nộp lên triều đình rất nhiều, cũng rất phong phú, ngươi làm việc rất tốt, chờ khi nào phục triều hãy hướng Lại bộ dâng tấu, xem Hộ bộ cùng Lại bộ có chức quan nào trống không."
Đan Mẫn Khoa quỳ xuống, "Tạ Bệ hạ."
Lý Triệt chuyển hướng Phong Liên Trì, "Phong tướng, chuyện này ngươi tới an bài."
"Vâng ạ." Phong Liên Trì tuân lệnh.
Lý Triệt không nói nhiều nữa, Đại tổng quản vén mành cửa lên, Lý Triệt bước lên xe ngựa, ngự giá của thiên tử liền hướng phía hoàng cung chạy đi.
Quan viên Hộ bộ cùng Binh bộ đến đưa tiễn ở xung quanh đều tiến tới hướng Đan Mẫn Khoa chúc mừng việc lên chức, trong lòng Đan Mẫn Khoa biết rõ, chỉ sợ Lý Triệt muốn đại động can qua*. Nhưng người khác nhìn vào, thì có vẻ như sau khi Bệ hạ nhìn thấy Đan Mẫn Khoa mới ngẫu nhiên sinh ra tâm tư đem hắn ta triệu về Kinh, trong lòng mọi người đều sôi nổi thở dài, thầm than Đan Mẫn Khoa thật sự may mắn.
* Can qua là hai trong số bốn binh khí
cổ đại gồm can (干), qua (戈), thích (戚), dương (扬). Can, tức thuẫn, nghĩa là cái khiên được làm từ gỗ, da hoặc mây. Qua là lưỡi qua, hay lưỡi mác là binh khí hình dáng tựa như rìu nhưng mỏ nhọn. Trong văn học cổ hay dùng cụm từ "đại động can qua" (大动干戈) để chỉ việc chiến tranh. Vì thế can qua ở đây được hiểu là nạn chiến tranh, giặc giã..
Cũng có người nhiệt tình lén nhắc nhở Đan Mẫn Khoa, "Vừa lúc sắp tới lễ mừng năm mới, Đan đại nhân nên ở Kinh thành đi lại cho thật tốt, chuẩn bị cho sau này."
"Lễ mừng năm mới, đi lại.." Đan Mẫn Khoa hơi nhíu mày, Lý Triệt đây là muốn mượn tay hắn ta để hành sự.
* * *
Lúc Lý Triệt trở lại trong cung thì đã là buổi trưa.
Bên ngoài Thành Minh điện, Phúc Mậu từ xa đã tiến lên nghênh đón, "Bệ hạ, Trưởng công chúa tới, bây giờ đang cùng nương nương ở Tây Noãn các nói chuyện ạ."
Vén mành cửa lên, Lý Triệt đi vào Tây Noãn các.
Thời điểm hắn tiến vào, trong Tây Noãn các liền có tiếng cười truyền đến, hình như Trưởng công chúa đang nói với Sở Lạc những chuyện thú vị lúc Lý Triệt mới được tìm về cung, Sở Lạc có vẻ rất vui, khuôn mặt nàng tràn đầy ý cười.
Thấy Lý Triệt tới, Trưởng công chúa cùng Sở Lạc đều đứng dậy, hướng Lý Triệt hành lễ.
"Cô mẫu tới à?" Lý Triệt vừa tiến lên vừa cởi áo khoác ngoài, Sở Lạc tiếp nhận, hắn liền ngồi xuống chiếc giường nhỏ, Trưởng công chúa cười nói, "Tân hôn đại cát, hôm qua lễ nghi quá nhiều, ta cũng chưa kịp cùng Bệ hạ và Lạc Lạc nói chuyện, vừa lúc hôm nay rảnh rỗi vào cung tới gặp các con, người làm cô mẫu như ta mới tính là an tâm."
Lý Triệt một bên vén ống tay áo, một bên mỉm cười lắng nghe.
Thuận Tử đi vào phụng trà, Lý Triệt khẽ gật đầu.
Đúng lúc Sở Lạc quay trở lại, Lý Triệt liền kéo nàng ngồi xuống bên cạnh.
Lòng bàn tay Lý Triệt rất ấm áp, thời điểm hắn nắm tay nàng, hơi ấm trên tay hắn cũng truyền tới, sưởi ấm cho bàn tay lạnh lẽo của nàng.
Thấy trong mắt hai người khi nhìn nhau đều tràn đầy tình ý, lúc ở chung cũng hết sức tự nhiên, Trưởng công chúa liền biết ngày thường bọn họ có bao nhiêu ân ái.
Vừa lúc Lý Triệt đã trở về, Trưởng công chúa liền nói, "Bệ hạ đại hôn, người làm cô mẫu như ta cuối cùng cũng có thể yên tâm. Liễu Chi còn ở biên quan phía Bắc, ta nói như thế nào nó cũng không chịu trở lại, ta làm mẫu thân cho dù biết được nơi đó không có việc gì, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng. Hiện nay Bệ hạ đã đại hôn, ta muốn đi biên quan thăm Liễu Chi một thời gian, ta định chờ sau ngày mồng Một tháng Giêng, quan viên trong triều vào cung bái yết xong, đến mồng Hai sẽ đi, từ Kinh thành tới nơi đó mất khoảng hai mươi ngày đi đường, nếu như đi nhanh, có lẽ trước ngày 15 tháng Giêng đã có thể tới nơi, còn có thể cùng Liễu Chi trải qua ngày hội Nguyên tiêu. Biên quan phía Bắc cực khổ, không đi thăm nó, trong lòng ta không có cách nào an tâm được.."
Trưởng công chúa nói xong liền nhìn về phía Lý Triệt, muốn xem sắc mặt hắn.
Sở Lạc rũ mi cười cười, đôi cô cháu này cũng thật có ý tứ, Trưởng công chúa là đang ở trước mặt Lý Triệt thay nhi tử tố khổ, bất quá, Trưởng công chúa vẫn tôn trọng ý nguyện của nhi tử mình nên đành lùi một bước, bình thường khi Lý Triệt xử lý những chuyện chính sự luôn nghiêm túc, chẳng qua lúc này cho dù có bực bội thì vẫn phải săn sóc trưởng bối..
Nàng biết rõ Lý Triệt rất đau đầu với người cô mẫu này của hắn.
Trước mắt, Trưởng công chúa đã nói xong, Lý Triệt liền nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà thơm, sau đó hắn ung dung đáp, "Thì ra cỗ mẫu muốn đi thăm Liễu Chi."
Lý Triệt vừa dứt lời, Trưởng công chúa vội vàng gật đầu.
Hắn buông chung trà xuống, âm thanh ôn hòa nói, "Cũng được, cô mẫu đi đi."
Trưởng công chúa có chút ngoài ý muốn, trong lòng vui mừng khôn xiết hỏi lại, "Bệ hạ đồng ý rồi?"
Lý Triệt gật đầu.
Tâm nguyện của Trưởng công chúa được thỏa mãn, trên mặt lập tức tràn đầy ý cười, đến tận lúc ra cung vẫn kích động không thôi.
Chờ cho Trưởng công chúa rời khỏi Thành Minh điện, Lý Triệt liền duỗi tay kéo Sở Lạc ngồi ở trong lòng ngực hắn, rồi dịu dàng nói với nàng, "Ngày hôm trước lúc gặp nhạc phụ, ta đã nói với ông ấy, ngày mai ta sẽ cùng nàng hồi môn."
Hồi môn? Sở Lạc hơi kinh ngạc.
Trường Phong quốc có tập tục, nữ nhi sau khi gả đi ba ngày sẽ trở về nhà mẹ đẻ, gọi là hồi môn, nhưng nơi này là Thành Minh điện, ánh mắt Sở Lạc hơi khựng lại.
Lý Triệt mỉm cười nói, "Cùng thê tử hồi môn chính là chuyện nhân chi thường tình*, có cái gì không tốt? Cho dù là ở Sở gia ngủ lại, cũng là chuyện đương nhiên."
* 人 之 常 情 (Nhân chi thường tình) : Thường tình của con người.
Sở Lạc hơi sửng sốt, Lý Triệt lại cúi đầu hôn lên khóe môi nàng, hắn ôn nhu nói tiếp, "Sở Sở, chúng ta đã đại hôn rồi, không thể so với trước đây, ta cùng nàng trở về Sở gia, người khác mới có thể tôn trọng Sở gia."
Sở Lạc cũng vòng tay ôm lấy Lý Triệt, nàng nhẹ nhàng dựa đầu vào vai hắn hỏi, "Chuyện gì chàng cũng đều tính toán chu toàn rồi sao?"
Lý Triệt cười đáp, "Cũng có chuyện không chu toàn được, Sở Sở, ta còn có việc muốn thương nghị với nàng.."
Sở Lạc không hề nhúc nhích, nàng nhẹ giọng nói, "Chàng nói cái gì đều được."
Lý Triệt cười cười, hắn khẽ nói, "Mới vừa rồi cô mẫu đã nhắc nhở ta, biên quan phía Bắc khổ cực, rét lạnh, tướng sĩ đóng quân ở đó vô cùng vất vả. Ta để Diệp Đình Phong cùng Sở Tụng Liên đi quân doanh phía Tây khao thưởng tam quân, là bởi vì sợ Ba Nhĩ nhân cơ hội mùa đông khắc nghiệt mà xâm lược, nhưng lại quên mất quân doanh phía Bắc, được cái này mất cái khác, đây không phải là hành động sáng suốt. Thế nên, tới mồng Hai tháng Giêng, ta muốn để nàng cùng đồng hành với cô mẫu đi biên quan phía Bắc. Nàng là người cầm bút hầu thư ở Thành Minh điện, đến đó cũng như ta đích thân tới, so với người khác đi một chuyến sẽ càng tốt hơn.."
Sở Lạc kinh ngạc, "Ta.. đi biên quan phía Bắc?"