Đừng sờ tôi - mỡ nhợn

Thảo luận trong 'Cần Sửa Bài' bắt đầu bởi Một Con Vịt, 8 Tháng tư 2019.

  1. Một Con Vịt Đời là bể khổ, qua được bể khổ là qua đời. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    47
    Chương 10: Rắc rối (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, cuối cùng cũng đến ngày trở về Hà Nội, Phượng Thần còn chưa kịp nhảy tót lên sân thượng đấm ngực như King Kong thì mẹ của Mạn Ly đã tung ra một cú đấm trực diện và nghiêm túc.

    - Cho nên bây giờ đi lau dọn nhà cửa.

    Phượng Thần: Excuse me?

    Tất nhiên, một cậu ấm đúng nghĩa như Phượng Thần có thể biết nấu ăn, có thể biết rửa bát, cũng có thể biết cho đồ vào máy giặt hay lau nhà quét nhà sao cho sạch. Nhưng anh ta tuyệt nhiên sẽ không biết giặt quần áo bằng tay thì phải vò ở đâu cũng như xả đến lúc nào thì quần áo mới được coi là sạch. Dù sao mấy hôm nay đồ ai người nấy tự giặt, Mạn Ly cũng vậy, cô còn không thể đi tắm biển nên Phượng Thần thực sự chưa phải giặt quần áo bao giờ. Nhưng ngược lại, Mạn Ly luôn nhận việc giặt quần áo vì việc này chỉ phải ngồi một chỗ và không phải sắp xếp quá nhiều.

    Thế là bi kịch xảy ra, hơn nửa túi bột giặt bị rải lên ba bộ quần áo một màu trắng hai màu xanh đen, độ phai khủng khiếp của bộ đồ có màu nhanh chóng nhuộm cái áo phông trắng tinh của Mạn Ly sang thứ màu của một cái giẻ lau xích xe đạp hàng năm, thiếu mỗi sự bóng bẩy và cặn dính.

    Có lẽ do mắt của Mạn Ly khá yếu nên Phượng Thần chẳng nhìn ra cái mẹ gì không đúng cả, anh ta cứ thế vắt khô áo rồi mang lên phơi.

    Kết quả là gì?

    Mạn Sâm ôm cái áo trắng có in hình Luffy còn mỗi nửa con mắt trông-có-vẻ-là-màu-trắng còn hàm răng trắng tinh đã biến thành bộ răng như chưa hề biết đến bàn chải đánh răng, gào khóc thảm thiết theo điệu nhạc bolero của nhà hàng xóm:

    - Ôi em ơi, đôi ta quen nhau chưa được bao lâu mà anh đã phải dằn lòng ném em vào.. sọt rác. Em đừng trách anh ngu ngơ mà hãy trách chị anh.. bị chột mắt.

    Gào đến đây, thằng bé đã bị ông bố vừa thở phào nhẹ nhõm cũng may tao đưa nó giặt cái quần đen - dù hơi bạc màu phần đít - táng cho ngậm mồm lại.

    Còn mẹ của Mạn Ly thì đã trực tiếp gửi quả ảnh bộ váy liền màu trắng ngà được nhuộm màu đen đen bẩn bẩn như vừa bị đứa tiểu học nào vẩy mực vào cho người chị ruột, thêm dòng caption:

    "Hưởng dương ba ngày."

    Cay đắng nhất chính là bí mật được tiết lộ ngay sau đó về cái áo phông xanh đã bợt màu một nửa còn lại. Còn ai trồng khoai đất này? Đúng rồi, là Mạn Ly đấy, đây còn là cái áo lớp mỗi đứa chỉ có một cái nữa chứ.

    Bây giờ đột nhiên Phượng Thần lại nhớ về một câu nói như thế này: Từ ấy họa mi không hót nữa.

    Và rồi cái gì đến rồi cũng phải đến, giờ đổi trở về thấy mình xuất hiện trên bàn làm việc, Phượng Thần dùng ý chí tuyệt vời của mình để nở một nụ cười bình tĩnh, sau đó yêu cầu Lý Tê ngay lập tức làm ra một cái áo lớp y hệt để chuyển phát gấp cho "một người có vẻ sẽ là nhân viên tiềm năng".

    Với những manh mối đang có hiện tại, Mạn Ly hoàn toàn không hề cho anh một chút gợi ý về thứ mà cô mong muốn, anh thậm chí còn không thể tìm ra điểm yếu của cô, chính vì thế, anh càng phải cảnh giác với bất kỳ điều gì có thể gây ảnh hưởng đến ấn tượng của cô đối với anh.

    Anh đã cho rằng Bạch Mạn Ly không thể tham gia kế hoạch mà không có sự giúp đỡ từ gia đình, nhưng dựa vào những gì anh quan sát được, cũng như thông tin thu thập được, cả gia đình kia không hề có liên quan tới bất cứ kẻ thù nào của anh hay tập đoàn. Nói cách khác, chỉ có một mình Mạn Ly thuộc diện nghi vấn.

    Điều này giảm bớt rất nhiều vấn đề cho anh, ít nhất anh sẽ không phải vừa học bài vừa cảnh giác với người trong nhà, hoặc là lo lắng việc mình cư xử hơi khác biệt có làm họ tin rằng kế hoạch đã thành công hay không.

    Dù sao thì, với một học sinh đang chuẩn bị thi đại học, thỉnh thoảng tính cách có hơi khác thường cũng không quá lạ lùng không phải sao?

    =

    Ngày hôm sau, vẫn là cơn đau giúp cho Phượng Thần tỉnh táo lại, nhưng không phải nó đánh thức anh dậy.

    Có tiếng cãi vã ỏm tỏi ở dưới nhà.

    - Chị uống nước đi, đợi tí rồi xuống vậy. Bố làm vỡ hai cái bát rồi.

    Cậu em trai có vẻ trưởng thành hơn tuổi 12 của mình mang thái độ dửng dưng đặc trưng của chị gái, điều này khiến Phượng Thần như nhìn thấy được một phần trong con người của Mạn Ly, hóa ra sự bình tĩnh khi họ hoán đổi của cô ấy là bởi vì phải thường xuyên chứng kiến những cuộc cãi vã như thế này ư?

    Anh không nói gì, chỉ chậm rãi uống nước đợi cơn choáng váng qua đi, nhưng từng tiếng cãi cọ truyền vào tai như từng cây búa nhỏ, bổ vào đầu óc anh. Anh cứ tưởng mỗi tháng một lần đi biển đã là khó chịu lắm rồi, nhưng hóa ra còn có những thử thách đáng sợ thế này nữa. Đầu cứ ngày một đau, còn những câu nói khó nghe thì càng ngày càng rõ ràng.

    - Cô đi thì cô phải thông báo trước một tuần vài ngày, chứ cô bảo cô đi từ tháng trước thì ai mà nhớ cho nổi.

    - Chẳng lẽ chỉ có bố con ông mới được đi chơi à?

    - Nói năng thế mà nghe được à? Cô đi chơi là quyền của cô, nhưng mà không có tôi ở nhà thì cô thích đi đâu thì đi à? Cô có còn coi cái nhà này là nhà nữa không?

    - Tôi đi chơi tôi chả nói cho ông, xong ông bảo ông biết rồi còn gì?

    - Tao nói tao biết rồi lúc nào? Mày không biết nghĩ à mà còn nói tao? Ăn chơi đàn đúm.. loại không biết dạy con.

    - Ông nói năng cái kiểu gì đấy, một vừa hai phải thôi, đừng tưởng ai cũng phải chiều theo ý ông.

    - Cái loại vô học..

    Kỳ thực, cách cãi nhau của họ không đến nỗi khắc nghiệt, nhưng từ những ký ức dần xuất hiện, Phượng Thần còn nghe được những câu nói cay nghiệt khác, những câu nói làm anh cảm thấy khó mà thở được.

    "Mày là cái loại mất dạy, nuôi mày lớn cho mày ăn học để mày cãi tao à?"

    Trong một khoảnh khắc, cốc nước trượt khỏi tay anh, vỡ tan từng mảnh trên sàn nhà. Phượng Thần định cúi xuống thu dọn, nhưng đôi mắt đã không khống chế được mà nhắm nghiền.

    =

    Lúc này, Mạn Ly đang phải đối mặt với thanh tra ngành vì sản phẩm mới sắp lên kệ của Yue bị báo cáo có sử dụng dữ liệu khách hàng trái phép. Well, nên đổi cách diễn đạt khác nhỉ, Phượng Thần bị đâm sau lưng, và giờ cô phải chịu trận. Tệ quá thể, anh ta vừa trở về từ Pháp vào 6h sáng hôm nay sau 2 ngày à không chỉ có 1 ngày đàm phán với các đối tác cung cấp mà thôi, tức là từ lúc xuống máy bay cô đã bị chiếu tướng rồi.

    Cũng may mắt nhìn của Phượng Thần chưa đến mức mù hẳn, Lý Tê cũng khá là được việc. Nếu là anh ta phản bội, chắc giờ cô đã ngồi xơi nước chè với các cán bộ chi cục thuế rồi. À mà ở đây có nước chè không nhỉ?

    Lý do Mạn Ly vẫn còn bình chân như vại là vì cô thực sự không muốn nhúng tay vào việc của Phượng Thần, tối hôm qua cô đi bộ với em trai và tình cờ nghe được thằng lỏi nhắc cô đừng chọc tức bố mẹ nữa. Ô, còn ai trồng khoai đất này nhở, đáng ra Phượng Thần có điều tra về gia đình cô cũng là điều đã biết trước, nhưng sự khó chịu khi bị cộm cát vào chân đã khiến cô quyết định mặc xác Phượng Thần.

    Mặc dù bây giờ cô cũng đang đứng ở giới hạn của anh ta, thay vì làm hết toàn bộ công việc có thể làm, cô chỉ làm cho có và không hề cắt giảm lượng đề Văn luyện tập của Phượng Thần.

    Tất nhiên cô cũng chú ý tập thể hình theo thời gian biểu của anh ta, nhưng mà làm được bao nhiêu thì tùy tâm trạng.

    Bản thân Mạn Ly không phải một người hiền lành, cô có thể bỏ qua cho sự nghi ngờ và cảnh giác của Phượng Thần vì vị trí của anh ta quá cao, nhưng không có nghĩa là cô có thể bỏ qua cho việc anh ta định trèo lên đầu cô ngồi hết lần này đến lần khác. Cô đanh đá từ bé, cảm ơn.

    - Phượng tổng, có điện thoại từ lễ tân.

    Mạn Ly chán đời nhận lấy điện thoại từ tay Lý Tê, cô đoán là nhân viên vệ sinh đình công hay gì đó nên các thanh tra bên dưới không có nước uống chẳng hạn.

    - Phượng tổng, tôi là..

    =

    Mạn Ly đã quen với việc bị chuyển về đột ngột, nhưng cô không quen với ánh sáng chói lòa xung quanh thế này, đây là.. bệnh viện?

    Phượng Thần đánh nhau với bọn con trai à? À mà đây là bệnh viện gần nhà cô đấy chứ, nhìn bộ đồ trên người thì anh ta còn chưa chuẩn bị đi học cơ.

    Cảm giác khó chịu ở mu bàn tay cho cô biết mình lại bị tụt huyết áp, cái bụng lép kẹp cũng tố cáo Phượng Thần sáng nay không ăn sáng.

    Mới hôm qua hôm kia còn kêu tìm được phương pháp rèn luyện thân thể cho cô cơ mà, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.

    Trợn trắng mắt, Mạn Ly vừa định bò dậy thì em trai cô đi vào, trong tay còn cầm một hộp sữa và đang hút nhiệt tình.

    Cô nhìn thằng bé với ánh mắt khinh bỉ.

    Có ai đi thăm bệnh nhân như người nhà cô không? Mẹ cô thì ngồi ăn hết đồ của bệnh nhân, bố cô thì ngủ hết giường bệnh nhân ngáy muốn bay cả đầu bệnh nhân ra cửa sổ, thằng em cô thì.. thôi dẹp dẹp. Mặc dù là chỉ với người nhà thân thiết mới thế, cụ thể là cô, nhưng Mạn Ly không thể chấp nhận việc đồ ăn đã đến miệng rồi còn bay đi vèo vèo thế được.

    - Tao ngất à?

    - Yup, - thằng bé dùng tay còn lại rót cho cô cốc nước - chắc tại dạo này chị học chăm đấy, định vào Y thật à?

    - Lại cãi nhau à? - Mạn Ly dùng tay phải cầm cốc, gập cổ tay để ngón út hất hết tóc con xòa trước trán ra.

    - Yep, còn đập vỡ hai cái bát cơ, may em ăn xong rồi, còn bát chị thì để trong bếp.

    Hơ, biết ngay mà, cô còn đang nghĩ ngợi xem khi nào thì họ gây nhau đây, còn có một tháng nữa là đến kỳ thi của cô rồi. Không hiểu sao cứ cách ngày thi của cô một hai tháng là họ sẽ bắt đầu cãi nhau, phải hai ba tuần sau đó mới hết. Đáng ra cô mới nên là kẻ bị áp lực chứ?

    - Mày gấp chăn màn cho tao chưa?

    - Chị chê chân em thối còn gì, của chị tất.

    Sau đó hai đứa dở hơi trao nhau những ánh mắt nồng thắm như dao cau cho đến khi bố mẹ và cả chị cả xuất hiện.

    - Thế là mày không định theo quản trị kinh doanh à?

    - Không ạ, em định đi du học vì em đã nhận được học bổng rồi. - Với lấy điện thoại, Mạn Ly nhanh chóng gửi cho người chị làm luật sư của mình một phần tài liệu chỉn chu không kém gì những báo cáo Lý Tê gửi cho Phượng Thần, trong đó cho thấy một phần kế hoạch tương lai và cả phân tích tiềm năng của chi nhánh sắp khánh thành.

    Chị của cô là một người tinh tế, chắc thời gian từ lúc nhận được điện thoại của bố cô đến giờ cũng đủ để chỉ nhìn ra mâu thuẫn giữa bố và mẹ. Cô không cần chị phải biết tường tận quá làm gì, chị ấy chỉ cần nghĩ họ bất đồng ý kiến do cô muốn đi du học là được.

    À, vì sao lại là bố cô gọi hả? Chị cả và chị hai của cô là con của bà cả.

    - Mày có khá nhiều thời gian trống đấy, có dự định gì chưa?

    - Em muốn đi khảo sát thực tế.

    - Đi du lịch hả? - Đôi mắt tinh tường của một luật sư lập tức bóc mẽ văn vở của cô.

    - Hì hì, vâng. Em cần đi xa một chút, em chưa hoàn thiện. - Mạn Ly không chút bối rối mà cười híp cả mắt lại như chú cún Shiba.

    - Cũng được, bố với em bên này có chị mày lo rồi, nhưng mà phải về thường xuyên đấy. - Chị cả của cô có con gái kém cô một tuổi, vì thế giữa họ không có quá nhiều vấn đề.

    - Vâng ạ, yêu chị nhất.

    =

    Phượng Thần vừa mới uống xong tách cà phê thì chuyên viên của thanh tra Sở đã xuất hiện, cậu ta lau mồ hôi trán và báo cáo tình hình với giọng nói không giấu nổi sự hoang mang.

    * * * theo như kết quả kiểm tra, việc bảo mật thông tin của sản phẩm hoàn toàn không có vấn đề, các chỉ số an toàn đều đạt chuẩn và hoàn toàn không gây nguy hại đến người dùng.

    - Xem ra các vị cán bộ đã yên tâm về sản phẩm mà chúng tôi sắp đưa ra thị trường, không biết các vị có muốn ở lại dự tiệc chúc mừng với chúng tôi không? - Nụ cười lịch sự trên mặt Phượng Thần làm khá nhiều người tức giận, anh nhìn thấy vị thanh tra trưởng hấp háy mắt khi rặn ra một nụ cười đáp lại, mắt càng cong.

    - Nếu như kết quả đã có, chúng tôi cũng không làm phiền mọi người, cần phải về Sở báo cáo.

    Tiễn đi nhóm thanh tra, Phượng Thần thong thả trở về văn phòng. Anh đi lướt qua hai kẻ đứng ngoài cửa phòng, thờ ơ mở cửa đi vào, chặn mọi âm thanh ồn ào ở phía sau.

    Người ngồi trên bộ sofa với một tách trà trên tay, là cô gái từng bị sa thải mấy hôm trước.

    Hmm, anh khá bất ngờ khi biết người đưa ra bộ xử lý bảo mật mới là cô ta. Việc hai kẻ thuộc phòng kỹ thuật ăn cắp dữ liệu là điều anh đã lường được trước, tất nhiên là họ đã lấy đi hàng thật nhưng không có nghĩa nước đi đó đủ để đánh sập anh. Anh chỉ muốn biết khả năng của Mạn Ly đến đâu, liệu cô có thể soạn ra một chương trình hoàn toàn mới tương thích hơn 90% với các dòng sản phẩm mới chỉ trong 1 tiếng hay không.

    Nếu có, well, giảm sự giám sát bằng công nghệ và thay bằng người thật, với khả năng như vậy cô có thể phát hiện ra mình đang bị theo dõi bất cứ lúc nào, hoặc đã nhận ra rồi, nhưng việc dừng lại đúng lúc sẽ khiến anh dễ thu nhận hảo cảm hơn. Cô dường như rất dễ tha thứ cho kẻ biết quay đầu. Hay đó là đặc trưng dân tộc nhỉ?

    Nếu không, vậy thì anh nên giảm bớt một bậc ưu đãi dành cho cô, và nếu một lúc nào đó cô có lòng khác hoặc tình huống của họ đã được giải quyết, anh sẽ nhanh chóng cắt đứt mọi thứ dứt khoát và gọn gàng. Như vậy anh sẽ nắm quyền chủ động và công ty hay là tập đoàn cũng không gặp quá nhiều tổn thất.

    Ngoài dự đoán, kẻ gây phiền phức cho cô ấy lại là người giúp cô được miễn làm bài kiểm tra này, nhưng nó cho thấy cô cũng có năng lực lãnh đạo không kém anh. Lý Băng là một người hậu đậu và hơi có bệnh công chúa, bù lại, khả năng tin học của cô ta không kém. Chỉ có điều, ở nơi này, khuyết điểm của cô ta là quá lớn để được công nhận, vì thế, cô ta bị sa thải.

    Mạn Ly đoán được hoàn cảnh có mẹ già bệnh nặng phải chạy chữa tốn kém của cô ta nên đã viết thư giới thiệu cô ta vào một công ty mới thành lập ở vùng hẻo lánh. Chỉ mới hai tuần, tuy không lâu nhưng đủ để cô ta nhận ra sự khó khăn khi túng thiếu và cả khuyết điểm của mình, Lý Băng muốn cảm ơn Mạn Ly bằng một điều gì đó, và cô ta mang bộ bảo mật tới trước khi rời đi quận này.

    Dĩ nhiên bộ bảo mật của cô ta không thể tương thích đến 90%, nhưng Mạn Ly, một người có chuyên môn cao, đã tìm ra cách xử lý khéo léo đến mức đoàn thanh tra và cả kẻ phản bội trong hội đồng quản trị kia cũng không thể bắt bẻ, còn được miễn phí thử nghiệm một lần trước khi đưa đến triển lãm. Đó chính là lý do đoàn thanh tra rời đi ngay lập tức, để lại một kẻ ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo. À không, hai chứ.

    Một người như Bạch Mạn Ly, nhất định phải giữ được.

    =

    Bạch Mạn Ly muốn trở về nhà, đáng tiếc tình trạng sức khỏe không cho phép. Chỉ số bạch cầu của cô cũng giảm khiến bác sĩ nghi ngờ cô mắc sốt xuất huyết. Thế là cô bị chuyển vào phòng bệnh. Nằm giường số 4.

    Đột nhiên cả ngày của cô trở nên rảnh bất ngờ vì bố mẹ cô không cho mang máy tính vào, thế là Mạn Sâm đưa cho chị mình một một vở nhiều trang trắng lấy từ kệ sách, và một cái bút to to trong hộp bút của cô.

    Thôi, nó không đưa bút xóa với vở mới cho mình là may rồi. Mạn Ly tự an ủi mình như thế khi cầm cây bút đổi màu lên viết.

    Tầm này mọi người đều đang học hành chăm chỉ, cô chỉ có thể tự tiêu khiển bằng cách vẽ vời và viết vẩn vơ. Ba cái cây ngoài cửa sổ như ba người trong nhà cô đang giám sát xem liệu cô có lại cắm mặt vào điện thoại hay không. Tất nhiên là ba giường còn lại đều có người bệnh, chú người nhà của bệnh nhân giường số 2 còn giúp cô lấy chăn nữa, chỉ là họ đều cho rằng cô đang học, nên không làm phiền.

    Mạn Ly lia bút rất nhanh trên giấy, cô vẽ chị điều dưỡng lấy ven cho cô vài phút trước. Đáng tiếc, vẫn như mọi lần, những đường nét gương mặt trôi đi nhanh đến mức đáng sợ, hoàn toàn không đọng lại chút gì trong cô.

    Lần thứ 6 vẽ hỏng, cô thở hắt ra gài bút vào sổ và quăng sang một bên. Nồi cháo bố cô đã cắm sẵn, lúc ngủ dậy là có thể ăn. Cô chìm vào giấc ngủ sau vài phút nhìn chằm chằm vào mấy bóng cây ngoài cửa sổ.

    Người nhà của bệnh nhân giường số hai thấy cô ngủ liền đi tới kéo lại chăn cho Mạn Ly, ánh sáng tràn đầy từ ngoài cửa sổ hắt lên mặt của cô làm làn da bớt tái đi một chút. Không có gì để che bớt ánh sáng làm cô bé ngủ ngon hơn, chú đành lấy chăn của mình che bớt nửa bên cửa sổ phía Mạn Ly.

    Ngoài cửa sổ là cánh đồng bao la.

    =

    Nửa đêm, gió xào xạc, tiếng chuông từ phòng bệnh tầng 2 vang lên.

    Bệnh nhân giường số hai đột nhiên có triệu chứng co giật, miệng sùi bọt mép.

    Các bác sĩ trực lập tức đưa người bệnh qua phòng cấp cứu.

    Trước khi đi, chú người nhà còn ghé qua giường Mạn Ly dém lại chăn, chốt kỹ lại cửa sổ rồi mới vội vàng chạy theo bệnh nhân.

    Sau khi bệnh nhân giường số 3 trở mình, Mạn Ly mở mắt. Cô chậm rãi cầm lấy cuốn sổ để bên người, mở trang giấy đằng sau ra. Bóng cây lại xuất hiện trên nền giấy trắng, càng ngày càng rõ ràng hơn.

    12g đúng, trước mặt Mạn Ly vẫn là trang giấy có hình bóng cây. Cô nghiêng cổ tay để rời trang giấy ra khỏi tầm mắt.

    Và đối diện với một khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt đỏ lựng như máu. Những mạch máu dần nổi lên từ dưới da, giống như những con sâu quằn quại tụ dần về đôi mắt đỏ. Màu đỏ chuyển sang đen, đen kịt, không có đồng tử.

    Mạn Ly thất thần nhìn lướt qua khuôn mặt đó trong chốc lát, rồi nhắm mắt, cô và Phượng Thần lại hoán đổi.

    Vệt bóng cây hằn lên trang giấy.

    =

    Hôm nay là ngày thi tốt nghiệp, Phượng Thần ngồi gọn gàng lên sau xe máy, trong tay là túi nilon đựng 2 cái bút và một chai nước lọc có bọc bằng thẻ dự thi tốt nghiệp của Mạn Ly.

    Anh đã nghĩ mình sẽ có một trải nghiệm khá thú vị về một cuộc thi đã từng trải qua nhưng ở đất nước khác, cho đến khi bố Hùng vít ga từ 20 lên đến gần 8 chục ngay khi ra khỏi ngõ.

    Phượng Thần: ?

    Thế là những bài cảm thụ văn học và những kiến thức đơn giản về Ngữ Văn của anh bay sạch khỏi óc.

    =

    Điện thoại của Mạn Ly vang lên ngay khi Phượng Thần vừa cầm cốc nước ngồi vào ghế dài. Well, gọi được từ chỗ anh bằng mạng xã hội vào lúc này, cô căn giờ chuẩn thật sự.

    - Chào chiến hữu, còn sống chứ?

    - Ha ha. - Phượng Thần chỉ bật được ra hai từ đơn sau khi đợi nước trôi khỏi cuống họng.

    - Ngồi xe mẹ tôi à?

    Phượng Thần: Cô có nhầm nhà không?

    =

    Trùng hợp làm sao, buổi trưa bố Hùng đi ăn nhậu không lái xe được, đến chiều mẹ Năm chở Mạn Ly đi thi thật.

    Mạn Ly quan ngại sâu sắc:

    - Mẹ còn thấp hơn con đấy.

    Thế là để chứng minh cho việc chiều cao không liên quan đến bằng cấp, mẹ của cô xắn tay áo tạt đầu xe tải và lướt qua xa lộ trong ánh mắt ngỡ ngàng của mấy bác chở lợn xuyên tỉnh.

    =

    Chiều tối ngày hôm sau, khi đang liên quan dẩy đầm với lớp cũ, Mạn Ly nhận được cuộc gọi của Phượng Thần.

    - Chúc mừng cô vượt qua kỳ thi quan trọng. - Phượng Thần vừa cúi đầu phê duyệt nốt dự án cải tạo công trình kỹ thuật khai thác, vừa khẽ cười chúc mừng người bạn bất đắc dĩ của mình.

    Mạn Ly gõ ngón tay thon dài đẹp đẽ của mình vào cánh mũi ra hiệu cho các bạn, quay người tìm cửa sổ tiếp tục cuộc trò chuyện.

    - Cũng thế, mong là điểm Sinh của tôi không làm chướng tai gai mắt giám khảo. - Không chờ thêm lời khách sáo nào của người bên kia, cô hơi ngửa đầu hít một hơi khí trời vào phổi - Thế, tiếp theo tôi cần đến đâu?

    - Cô nhạy cảm thật đấy, - Phượng Thần cười nhẹ, dù cách điện thoại cô cũng biết đôi mắt anh ta cũng đang cười, thật là một con người mệt mỏi - là Đức, cô có thể ở nhà của tôi.

    - Seriously? Anh phê cần à?

    - Thôi nào, tôi hơn tuổi cô đấy.

    - Đằng nào chẳng nửa nọ nửa kia, chia đôi ra thì cũng như nhau cả thôi. Nếu muốn lấy tôi làm bia ngắm thì cũng phải cho thông số kỹ thuật của đối thủ chứ?

    - A, không phải đâu. Tôi chỉ muốn cho cô một vị trí thoải mái hơn, dù sao một hacker tuyệt vời như cô luôn được đón tiếp bằng những lời mời chào nồng hậu mà, tôi cũng lo lắng lắm chứ. - Phượng Thần mỉm cười nhìn vào tệp thông tin đang được mở trên màn hình, phía trên cùng là một ID chuyên dụng của nơi Mạn Ly thường lui tới khi được về sớm. Quán bi-a và net trong trường Đại học.

    - Thế à, nếu tôi nói không thì sao bây giờ?

    - Tôi cho rằng cô muốn giữ bí mật đối với gia đình mình về công việc trước đây. - Phượng Thần đóng nắp bút máy lại sau khi xử lý núi công việc của chi nhánh chính, ngả người ra sau và mỉm cười dịu dàng.

    Mạn Ly trợn trắng mắt.
     
    Thiên Túc thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng chín 2020
  2. Một Con Vịt Đời là bể khổ, qua được bể khổ là qua đời. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    47
    Chương 11: Bí mật

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một tháng sau, Mạn Ly nghe chán hai vị phụ huynh nhắc xem điểm, chậm rì rì đi tra cứu.

    Kết quả không ngoài dự đoán cho lắm, đỗ tốt nghiệp, 24 điểm.

    So với dự định ban đầu của cô kém quá xa, có điều cả nhà đều đã biết cô có học bổng, với Mạn Ly, lập ra một trang web gì đó đúng là không khó. Tối hôm qua cô cũng đã nhận được kết quả kiểm tra từ Phượng Thần, sau hội chợ lợi nhuận của Yue tăng thẳng một đường đến 30% so với cùng kỳ năm ngoái. Cuối cùng cô cũng sắp bước vào giai đoạn 2 của kế hoạch.

    Đang lúc cô vô công rồi nghề định lên nhà bới tủ đồ ra sắp xếp lại, một tài khoản FB đưa ra lời mời kết bạn với cô.

    =

    Cộng Cà phê, Tràng Tiền.

    Lại một lần nữa ngồi ở đây, Phượng Thần lần đầu tiên cảm thấy thân xác của Mạn Ly không phải quá kém. Ít ra lần trước anh ngồi đây sẽ không phải nhìn xem cái quạt đứng đâu để mà ngồi cho mát.

    Cái áo phông trắng oversize mặc trên người anh thấm hút mồ hôi cũng khá tốt, nhưng cái quần kaki sẫm màu thì hơi dày. Mặc dù anh đã quen đi giày thể thao rồi, nhưng hôm nay anh lại căn cứ vào nhiệt độ ban công buổi sáng và ý kiến của Mạn Ly là đi giày trắng dễ bẩn để chọn một đôi màu đen tuyền. Kết quả có thể nghĩ, người anh giờ không khác vừa đánh bóng rổ một tiếng. Cũng may sắc trời đã bớt nắng gắt, nhân viên cũng gợi ý chỗ ngồi cho anh rất khéo, không thì chắc cứ 5 phút anh lại phải vào nhà vệ sinh bôi lại kem chống nắng một lần mất.

    Vừa gọi thêm một ly Bạc Xỉu, anh thấy một gương mặt quen thuộc dưới đường phố.

    Mạn Ly đúng là hoàn toàn không giống bất cứ cô gái nào anh từng gặp, đi gặp cấp trên kiêm chiến hữu bất đắc dĩ của mình nhưng anh có cảm giác cô chỉ định ra ngoài đi chợ. Nếu không phải biết nhà cô cách nơi này khá xa, anh còn tưởng cô vừa từ chợ Đồng Xuân về.

    Cái quần thụng màu ghi rộng thùng thình che đi đôi chân thon dài thẳng tắp, cái áo phông mỏng cũ cũ màu hồng nhạt thoạt trông giống như áo trắng bị nhuộm thành màu lòng tôm, còn thiếu mỗi đôi dép tổ ong là thành tổ hợp hoàn hảo của cô mỗi buổi chiều bị anh ép ra ngoài vận động. Tóc của cô rất dài và đẹp, nhưng lần nào anh thấy cô cũng đang búi tóc, chỉ có vài sợi tóc con phất qua cái trán sân bay. Cô hoàn toàn không trang điểm, anh nghi ngờ cô liệu có thèm phun kem chống nắng lên mặt hay không.

    Có khi cô còn chẳng biết nó để đâu cũng nên, anh chính mắt thấy sự kinh ngạc của cả nhà cô khi thấy anh tha về một thứ không phải xà phòng để bôi lên người.

    Cũng may ngoại trừ da mặt hơi sạm màu, làn da của cô không đến mức đen sạm không khỏe mạnh, nếu không trông cô cũng không khác cái bang là mấy. Mà trải qua hơn một tháng vận động mát xa gì đó, mặt cô cũng đã có thêm chút thịt, quầng thâm mắt cũng không còn quá đậm. Đáng tiếc cô từ chối yêu cầu chỉ ngồi trước máy tính 3 tiếng, anh cũng không ép được.

    Sở dĩ anh liếc mắt một cái là nhìn thấy cô, chủ yếu là bởi vì dáng đi. Chính anh cũng không hiểu sao một người có thể có hai dáng đi khác biệt đến thế, dù là ở thân xác khác nhau đi chăng nữa. Khi ở thân xác của anh, nếu không phải biết rõ thì khi nhìn vào camera anh hoàn toàn không phân biệt được đâu là anh.

    Còn Mạn Ly lại có dáng đi từ tốn khá bình thản, nhưng anh vẫn nhìn ra cô dường như luôn cho người khác cảm giác chênh vênh không vững chắc, dù là đi từng bước như thế kia.

    Mạn Ly gọi một ly Chanh Tuyết rồi đặt điện thoại lên bàn, chào hỏi như thể họ là những người bạn lâu ngày không gặp.

    Kỳ thực đây là lần đầu tiên họ chính mắt thấy nhau.

    - Xin chào, Hà Nội nóng quá hả?

    - Cũng tạm, may mà tôi không có thói quen ăn đồ chiên rán. - Phượng Thần ngồi xuống sau khi kéo ghế cho cô. - Tôi định ở lại đây mấy ngày, cô có gợi ý gì không?

    - Khảo sát địa hình à, lô đất số 67B khu vực 5 là một chỗ có triển vọng đấy. - Nhìn cô gật đầu cảm ơn phục vụ, anh đột nhiên nhận ra lý do vì sao cả tháng này ai cũng nghĩ cô gặp áp lực. Cô cười thực sự rất rất chân thành, dù bị mắt kính che đi ánh sáng cũng khiến người ta vô thức mỉm cười đáp lại. Chỉ cần nhìn vào là có thể thấy cô thực sự thả lỏng, hoàn toàn là một con mèo vô hại. - Nếu có gợi ý, thế thì anh dùng mấy ngày ít ỏi đấy đi thưởng thức đồ ăn đi.

    Gì? Đúng là phong cách riêng biệt, Phượng Thần dở khóc dở cười nhìn cô bắt đầu cắn hạt hướng dương rồi lại xúc một ít đá bào cho vào miệng nhai. Hai má cô hơi phồng lên, cuối cùng cũng xuất hiện sự đáng yêu đúng tuổi hiếm có.

    - Món ăn đường phố chỗ tôi cũng có, cuối tuần tôi vẫn cùng bạn đi chơi đấy thôi. - Cô cũng đã tham gia, hơn nữa còn hành xử không khác anh là mấy.

    Mạn Ly rốt cuộc nhai xong đá, hơi nghiêng đầu cười híp cả mắt nhìn anh:

    - Không, bất kể món ăn nào ở đây cũng là món ăn đường phố, câu hỏi của người dân cả nước tôi mỗi ngày đều là "hôm nay ăn gì".

    - Cô gái, cô thành công làm tôi chú ý cô.

    Phượng Thần vừa dứt lời, Mạn Ly nhếch mép quăng cho anh ta một cái nhìn kỳ thị, còn người phục vụ mang ly Chanh tuyết đến thì vừa nén cười vừa run rẩy đưa ly nước cho Mạn Ly.

    Tự thấy nhục, anh đằng hắng một tiếng rồi lảng sang chuyện khác:

    - Giấy chứng nhận học bổng tôi đã chuyển phát trực tiếp đến nhà cô, email tôi cũng đã gửi tối qua, cô xem chưa?

    - Chưa, nhưng giờ này chắc là đến rồi, - Cô lật điện thoại có gài thẻ xe lại, liếc thời gian rồi tiếp tục cắn hạt hướng dương - 9h mới đưa đến khu vực tôi mà. Anh định đưa tôi đi luôn à?

    Phượng Thần cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, anh không hề biết rằng Mạn Ly là một kẻ thích uống cà phê cho đến khi vô tình mở ngăn tủ chứa hơn 10 kg cà phê hạt của cô ra khi tìm túi bóng cho mẹ Năm. Vị cà phê ở Việt Nam đắng và đậm hơn nhiều so với ở Trung, hay ở các nước khác, mà Mạn Ly còn là kẻ lười pha thêm bất cứ thứ gì vào ly đen đặc nên dù không muốn thì anh cũng đã quen với việc gọi cà phê đen khi đi ra ngoài.

    Nếu một đứa trẻ chuẩn bị thi đại học ở nước anh mà thường xuyên lượn lờ ra ngoài không mục đích thay vì vùi đầu làm bài, không một ai có thiện cảm với người đó cả, nhưng ở đây họ có nhiều hơn là một lựa chọn, vì thế một kẻ coi trọng thị phi như anh cũng cảm thấy bản thân không thể không thả lỏng được. Mà anh ra ngoài có phải chỉ để chơi đâu, anh đi học nghe nói đấy chứ.

    - Bố mẹ cô đồng ý không?

    "Dựa vào trí tuệ của con, mẹ tin là con sẽ không gặp quá nhiều khó khăn trong công việc. Nhưng con phải nhớ, ở đời không có ai một mình mà sống được cả đời, mẹ không biết vì sao con vừa vào cấp ba đã thay đổi, nhưng mẹ biết con vẫn nhìn rõ chính mình, thế là mẹ yên tâm rồi."

    Anh không biết cô đã làm gì, hoặc là cô đã nhìn ra cái gì mà có thể lập tức dọn sạch vấn đề chỉ sau một ngày anh đến, nhưng lúc nghe được lời nói một trời một vực so với trong ký ức ấy, thân xác của cô không hề có phản ứng.

    "Bố biết là thời gian qua bố mẹ có gây ảnh hưởng đến con rất nhiều, cảm ơn con vẫn luôn dạy dỗ em Sâm, thậm chí là trong lúc con thi cấp ba con vẫn chú ý đến gia đình, đấy là rất đáng quý. Bố xin lỗi, và cảm ơn con."

    Lúc đó ở trên bàn cơm chỉ có bố và anh trong thân xác Mạn Ly, thân xác cô rõ ràng rơi nước mắt, nhưng anh chắc chắn rằng, tim cô đập không nhanh chậm hơn một nhịp so với bình thường. Cho đến giờ, ấn tượng của một tuần đầu tiên họ trao đổi vẫn như cũ cực kỳ sâu đậm trong lòng anh, dù bây giờ cô có trông chán đời ngu xuẩn như thế nào, thậm chí ấu trĩ đến mức không để yên cho em trai ngoan ngoãn ngồi một bên chơi game, anh cũng không có chút xíu coi thường cô.

    Mạn Ly nhún nhún vai.

    Phượng Thần đưa cho cô chiếc Ipad đã mở sẵn bản đồ.

    - Nếu không có vấn đề lớn, khoảng cuối tháng 9 năm sau chi nhánh bên này có thể bắt đầu đưa vào hoạt động. Theo ý kiến của cô, các chương trình khuyến mãi sẽ luôn được đổi mới, rồi còn các hoạt động tri ân khách hàng, tuần lễ vàng.. đều sẽ được tiến hành thường xuyên..

    Nói đến chuyện công việc, cả hai người đều rất nghiêm túc. Mạn Ly tuy vẫn ngồi như mèo sưởi nắng nhưng tai cô cũng đã dần đỏ lên. Lần đầu tiên thấy hiện tượng này, Phượng Thần còn tưởng cô đang xem phim đen, rốt cuộc một cô gái có thể treo "porn hub" bên miệng khi nói chuyện với người lớn thật đúng là không thể phù hợp hình tượng hư hỏng hơn được nữa. Sau đó vài ngày anh nhận ra khi suy nghĩ tai cô sẽ đỏ dần lên, cũng may anh chưa nói gì quá đáng, nếu không chắc cô sẽ lại phá tường lửa trên máy tính anh cho vui.

    =

    - Con chuẩn bị đi du học, vì cái học bổng này thuộc về tập đoàn đa quốc gia, khoảng tối đa nửa năm con sẽ đổi chỗ ở một lần.

    - Có gì nhớ gọi điện, ở châu Âu có chú út, ở Mỹ có chú Tư, mày đi đâu cũng phải cẩn thận chú ý vào. - Bố của cô, một người đàn ông lực điền đã thuộc tuổi xưa nay hiếm cuối cùng cũng đồng ý cho cô lượn khỏi nhà, sau đó là một tiếng đồng hồ dặn dò chu đáo tỉ mỉ.

    Mạn Ly uống đến bát canh thứ 4 cuộc nói chuyện mới kết thúc, nhưng là bởi vì bố của cô buồn ngủ rồi, vì thế cô ngồi ỳ ở bàn chơi điện thoại cho đến khi ông từ bỏ việc rửa bát mà lên đi ngủ.

    Trên tầng vừa có tiếng bước chân của bố, Mạn Ly lập tức lên giọng:

    - Con Sen!

    - Dạ! - Bạn Sâm chắc đang há mồm xem Saitama đấm nghiêm túc lập tức dõng dạc trả lời, cô nghe thấy tiếng bố mẹ cùng cười, chính cô cũng cười.

    - Đi rửa bát đi.

    =

    Công việc dành cho Mạn Ly trong ba năm tới là lấy được ít nhất 1 bằng Thạc sĩ về Kỹ thuật máy tính, bởi vì cô đã hoàn thành khóa học hệ đào tạo từ xa của Pháp để lấy bằng Cử nhân về máy tính.

    Khi thấy email chứng nhận bằng, Phượng Thần đã không còn sức để mà nghi ngờ nữa, anh đoán mình không thể nào sống tốt được nếu cứ nghi ngờ như vậy, vì cứ lúc nào anh cảm thấy yên tâm hơn một chút về Mạn Ly, chính cô sẽ tặng cho anh một cú tát từ những pha xử lý xứng đáng được chôn dưới lòng đất của mình.

    =

    Nhà Mạn Ly.

    - Con chào bố mẹ, em.. con về rồi. - Mạn Sâm rất tự nhiên dùng giọng điệu của Mạn Ly chào trước khi vào nhà.

    - Con Ly về đấy à? - Giọng bố Hùng truyền từ bếp ra, mùi sườn xào chua ngọt thơm phức cũng bay vào mũi Mạn Sâm.

    Cậu ngừng lại một lúc mới nhắc bố:

    - Chị Ly đi nước ngoài rồi bố.

    - Ờ, đi tắm rửa rồi ăn cơm đi.

    Mạn Sâm bước lên tầng, không đi thẳng về bàn mình mà vòng vào góc bàn học đã hơn 3 năm không động đến của Mạn Ly, cũng may không có bụi. Kể từ khi lên cấp ba, mà không, kể từ năm cuối cấp 2 chị cậu đã không ngồi học ở đây nữa, thậm chí cái ghế kia cũng chưa ngồi được mấy lần.

    Lấy một quyển vở từ trong một cái cặp dưới ngăn bàn chị, cậu về bàn mình rồi mới mở ra.

    Là một cái máy tính xách tay đã cải tiến.

    Cậu thích chơi game là thật, dù sao cũng là con trai, nhưng may mắn có chị gái, cậu không đến mức trốn ở quán net ngửi mùi thuốc lá. Trên thực tế, bà già ấy còn làm cậu hơi sợ quán net.

    Sáng nay lúc đi đá bóng về cậu có gặp ông chú ở quán net, chú ấy đưa cho cậu một thứ.

    =

    Mạn Ly từ trong xe đi ra ngoài, theo sau là một vị bảo tiêu cao cấp. Vì sao lại là cao cấp? Nếu nhìn qua trông anh ta giống như bạn đồng hành của cô hơn là vệ sĩ, trang phục gần tương đồng, màu sắc tươi sáng nhưng nhạt nhòa dễ bị bỏ qua, gương mặt có nét đặc trưng của người Anh, hành động cử chỉ đều rất thân sĩ. So với kiểu người nhìn qua đã biết là vệ sĩ trong phim, người như anh ta khó đề phòng hơn nhiều.

    Phượng Thần đến nơi này từ hai ngày trước, dự định sau khi cùng cô quen thuộc các thủ tục và lịch học sẽ bay sang Ý. Không khí nghiêm túc ở Đức, theo anh ta, sẽ khiến cô phải thay đổi phong cách hành xử của mình, Mạn Ly cũng tạm thời không có ý kiến, dù sao ở Đức sẽ dễ làm việc hơn ở Pháp, cô không muốn giao tiếp quá nhiều. Chắc anh ta cũng nghĩ đến điều này, thật là một người khôn ngoan.

    Mạn Ly vừa duy trì bộ dạng của Phượng Thần sải bước qua quảng trường, vừa liếc nhanh tìm một cái xe bọ rùa xanh lá. Hừm, Ander luôn có cách để cắt đuôi nhanh nhất, vì thế cậu ta cứ thế nghênh ngang đỗ xịch con bọ rùa này trên đường. Mạn Ly không đi qua bắt chuyện với cậu ta, mà đẩy cửa đi vào quán cafe.

    Mặc dù thân xác này có đầy đủ các đặc trưng của nam giới, ví dụ như tầm nhìn tập trung, Mạn Ly vẫn có thể dùng khóe mắt nhận ra điều bất thường.

    Cô chỉ mong Phượng Thần chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng.

    Hoặc là nguy hiểm thông tin.

    Mà hiển nhiên, chỉ số may mắn của cô đi theo linh hồn, vì thế ông trời cũng đếch thèm nghe cô lải nhải.

    Mạn Ly vừa bước vào quán, một kẻ ngồi ở bàn trong góc lập tức khóa mắt trên mặt cô, cô chưa nhìn thấy chính mình đang ngồi đâu, nhưng nếu bây giờ cô lên tầng hai, thế thì..

    Mỉm cười hài hước là có thể lấy được ấn tượng tốt của nhân viên, sau đó cô thong thả đi theo nhân viên lên tầng. Đáng tiếc, chỉ số may mắn của cô chắc là đã chán ghét loại thái độ lười biếng cầu an toàn của cô một tháng qua, tên thần kinh đã nhận ra mặt Phượng Thần kia lập tức đứng dậy nổ súng.

    Móa!

    Dùng tổ hợp động tác đơn giản nhất để đạp lên tay vịn cầu thang rồi đáp xuống lầu 2, Mạn Ly đi thẳng vào gian tương ứng phía trên chỗ ngồi ban đầu của tên dưới quán đang vật lộn với bảo tiêu, sau đó điên tiết thấy bên trong không một bóng người. Cô vừa mới xoay nửa người về sau định đi xuống, một cái bóng đen lao đến định siết cổ cô.

    Mạn Ly không kịp phanh lại quán tính, lúc cô xoay cả người lại tấm vải xô trắng đã vòng qua cổ cô.

    Mà cùng lúc, tách trà chứa hồng trà pha sữa còn nóng thơm ngọt đã nện thẳng vào đũng quần kẻ nọ.

    Tấm vải xô trên cổ cô rơi mất, Mạn Ly không thèm nhìn kẻ đang lăn lộn trên nền nhà, tay rút ra điện thoại lao ra khỏi quán.

    Tài xế của anh ta chắc là đã quá quen với trường hợp này, lập tức khởi động xe đi về phía ngân hàng.

    Vì sao lại là ngân hàng? Vì tính bảo mật và an toàn cao.

    Nhưng mà..

    - Để tôi lái.

    Xe vừa rẽ qua một con phố, cô liền ra hiệu cho tài xế, cũng nghiêng người ngồi lên. Cũng may Phượng Thần có bằng lái quốc tế, còn cô thì có khả năng lái xe và biết luật quốc tế. Vài phút vừa rồi đủ để cô thay đổi nội dung quay chụp của camera trên phố, thật hiển nhiên việc rời nước mà không tiếp tục liên lạc với chú Cường là một lựa chọn nguy hiểm. Chỉ là Phượng Thần không tin cô, cô cũng không tin anh ta.

    Nếu bại lộ, cô sẽ không có ai để cà khịa mỗi ngày nữa.

    Bằng tốc độ bàn thờ, Mạn Ly - luôn đi ra ngoài bằng xe đạp và chỉ ngồi lên xe máy hai ngày trước khi thi lấy bằng - lượn trên đường mà không dùng đến phanh. Mặc dù là tài xế cũng thỉnh thoảng phải liếc nhìn anh đầy lo lắng, giống như ánh nhìn mẹ già nhìn con ra chiến trường, khác là không có tí teo tự hào nào sất.

    Lao thẳng vào hang ổ của kẻ khác không phải một phương án hay, dù có là đối tác vàng đi chăng nữa.

    Đặc biệt, bây giờ không phải lúc để tiết lộ mối quan hệ giữa hai người bọn họ. Nhưng so với việc phải phòng hờ với cánh truyền thông, cô cho rằng cái mạng của mình vẫn đáng giá nhiều hơn, còn truyền thông gì đó, báo lá cải còn thiếu à?

    Với tâm trạng vô trách nhiệm của mình, Mạn Ly lao thẳng đến con phố Schöneberg, bước vào một cửa hàng đặt may đồ dùng tình dục và theo sau là một cậu bảo tiêu khác. Người đi cùng cô lúc trước đã ở lại để phối hợp với cảnh sát, mong rằng họ có đủ kinh nghiệm để lôi ra một vài đầu mối nào đó, như vậy thì cuộc đàm phán của cô mới có kết quả.

    Thay đổi một chút phần chế độ truyền tin trên con điện thoại phòng ngự có thừa của Phượng Thần, cô cầm lấy vuốt của con mèo đang liếm lông mình trên bàn mà không nhìn đến người bán hàng, sau đó nhìn chăm chú vào mắt nó vài giây và giữ một nụ cười dịu dàng. Lúc này, cửa bên ngoài hẳn đã treo biển đóng cửa.

    Một phút sau, cửa hông chậm rãi mở ra và cô điềm nhiên đi theo sau một bà lão già nua vào phòng trao đổi.

    Mạn Ly không có vẻ gì là lo lắng, dù cô chả biết cái mẹ gì về người thực hiện trao đổi hôm nay. Còn người bảo tiêu đằng sau thì khác, anh ta quan sát mọi thứ rất cẩn thận và tỉ mỉ, đến mức cô cũng có thể nhìn thấy qua vài lần liếc cái bóng của anh ta phản chiếu qua đồ kim loại trên hành lang.

    Dường như những người như anh ta đã quen với sự mệt mỏi, nên nó đã là một phần không dễ tách rời khỏi cuộc sống.

    Căn phòng gây ấn tượng cho người bước vào bằng vẻ cổ xưa tinh xảo của nó, dựa vào độ sáng loáng mà mỗi vật dụng có, Mạn Ly nghĩ rằng mình có lý do chính đáng cho việc đoán mỗi ngày họ phải mất khoảng 3 hộp đánh bóng để lau chùi chúng nó.

    Nhà giàu thật biết chơi.

    Cô chắc chắn điều này khi nhìn thấy bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn được người đàn ông ngồi nghiêng trên trường kỷ khoác lên người. Dù không biết hàng thì dựa vào màu sắc cũng đủ để nhìn ra, mắt của Phượng Thần tốt đấy chứ.

    - Xin chào, những người bạn từ phương xa. Tôi có thể giúp gì cho các bạn.

    - Tôi muốn hỏi những người làm việc với Ciao trong nửa tháng gần đây.

    Rõ ràng, câu hỏi này của cô làm bà lão đứng một bên kia kinh ngạc, dù trông như bà ta chỉ chậm rãi nâng cặp mắt đục ngầu lên nhìn quanh căn phòng. Cô đoán bà ấy có khả năng quan sát bằng giác quan khác ngoài thị giác, vì bà ta mù thật.

    - Một miếng bánh ngon đấy, cậu muốn dùng trà không?

    - Tôi cần một thanh chocolate, cảm ơn.

    Thế là giao dịch hoàn thành, cô mong rằng ngày mai sẽ có vị phu nhân nào đấy ném tiền vào mặt cô, nhưng chắc là ông thần may mắn vẫn chưa tìm thấy cái ảnh thẻ của cô rồi.

    Mạn Ly chờ như một con chó già nhai giẻ rách, chờ đến lúc còn khoảng 10 phút nữa là đến giờ tráo đổi lại mới chờ được thông tin. Cô thực sự muốn phá quách cái đường dây này cho rồi, nhưng mà ở nước ngoài người ta khá thoáng, hơn nữa nếu giả sử có rắc rối gì.. cho nên dẹp mẹ đi.

    Thế là trong lúc cậu bảo tiêu còn đang bận tìm nhà vệ sinh cho ông chủ sau 2 tiếng uống nước chè, Mạn Ly đã chạy vội ra xe như sắp bể bóng bàng quang tới nơi.

    Cô chỉ vừa đạp chân ga đến tòa nhà gặp mặt, họ đã bị tráo đổi lại. Hệ quả là ngay khi vừa về thân thể của mình, Phượng Thần đã phá đổ cổng nhà người ta.

    Phượng Thần: Tình huống này quen quen.

    =

    Sáng hôm nay, Phượng Thần xách bộ hồ sơ của Mạn Ly tới trường để hoàn thành thủ tục xác nhận và nhập học online. Anh không ngạc nhiên với trình độ lươn lẹo để lười biếng đến giây cuối cùng này, trên thực tế, anh chỉ cần cô nhập học là được.

    Từng học qua vài khóa đào tạo, anh không tỏ ra lúng túng khi nộp hồ sơ và trả lời vài câu hỏi của người phỏng vấn, tuy nhiên một chi tiết lộ ra khi thầy giáo phụ trách kiểm tra xác nhận hồ sơ của Mạn Ly đã làm anh phải chú ý.

    Đúng lúc này, thầy giáo phụ trách lại phải ra ngoài bàn giao giấy tờ, vì thế Phượng Thần cẩn thận cầm lấy mấy tờ giấy có chất liệu khác biệt lộ ra một góc từ trong tập hồ sơ của Mạn Ly, nhìn chằm chằm. Ngoại trừ Bằng cử nhân về Khoa học Kỹ thuật và Công nghệ (BSET) ra, còn có vài thứ khác.

    Chứng chỉ MOS hạng Master.

    Cử nhân Khoa học Máy tính (BCompSc).

    Kỹ sư Công nghệ phần mềm cấp bởi trường đại học Waterloo, Mỹ (BSE).

    Và đáng kinh ngạc nhất, giấy phép L3 trong Kỹ thuật máy tính (GI) cấp sau khi hoàn thành khóa đào tạo từ xa của Pháp.

    Cũng có nghĩa là, Bạch Mạn Ly đã bắt đầu theo học các khóa đào tạo từ xa ngay khi bắt đầu lớp 9?

    Phượng Thần sững sờ nhìn vào những tờ giấy chứng nhận trên tay, không phải anh không biết cô giỏi, nhưng việc theo học đào tạo song bằng không phải việc đơn giản mà một cô gái nhỏ chỉ chưa đầy 15 tuổi có thể cáng đáng được. Đó là còn chưa kể, hoàn thành khóa học để lấy được giấy phép L3 cũng đồng nghĩa với việc cô phải có bằng cử nhân trong ít nhất 2 năm và phải có những sản phẩm nghiên cứu mà để hoàn thành cũng đồng nghĩa với việc cô hoàn toàn không có thời gian rảnh để học các môn ở trường. Vậy nhưng điểm số của cô vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

    Anh đặt giấy tờ về lại chỗ cũ.

    Nếu Mạn Ly chỉ đơn giản là giỏi Tin học và Kinh doanh như những gì cô biểu hiện, anh tin rằng mình đủ sức để giữ đa số hành động của cô trong tầm kiểm soát, nhưng nếu như cô có thể giỏi ngần ấy thứ mà hoàn toàn không một ai biết được nếu như không quan sát và tiếp xúc kỹ càng, vậy thì Mạn Ly, tôi nên làm gì với cô bây giờ?

    Rời khỏi trường, Phượng Thần bắt taxi về nhà. Anh e là mình sẽ đi lạc nếu lên xe bus bây giờ, vì thế taxi là lựa chọn tốt hơn cả.

    Nhưng đến tận khi về đến gần căn hộ của Mạn Ly, Phượng Thần vẫn rơi vào trạng thái hoang mang, anh đành quay người lại và bước vào một quán cafe gần đó.

    Quán cafe cạnh nhà Mạn Ly thế mà lại khá phù hợp với tâm trạng của anh lúc này, cơn choáng váng làm thân thể yếu ớt này của Mạn Ly có vẻ mong manh hơn. Anh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ trong gian riêng, không ngừng xoa bóp các đầu ngón tay đã tê cóng.

    Anh chỉ vừa mới biết cô là hacker giỏi sau khi nhóm bảo mật thông tin riêng của anh tìm ra một vài thông tin của cô trên diễn đàn riêng 6 tiếng sau khi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc. Đương nhiên không dễ dàng gì mà tìm được chúng, dù cho Mạn Ly hoàn toàn không buồn quan tâm tới việc bảo mật đi chăng nữa. Nhưng chỉ cần có thế, anh cũng hiểu đầu óc của cô quý giá tới mức nào.

    Trước đây khi cô vượt tường lửa và dùng số ảo, anh không để tâm lắm vì những mánh đó quá dễ học và sử dụng, nhưng cho đến khi biết được cô là một hacker và kiểm tra lại thông tin liên lạc, anh mới biết trình độ của cô cao tới mức nào. Thêm cả những tấm bằng và lượng kiến thức kinh khủng mà cô đang làm chủ, Phượng Thần nhắm mắt lại thở ra một hơi dài.

    Hóa ra không phải anh là kẻ nắm dây thừng trong tay.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9 Tháng mười 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...