1 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
63 0
55446807690_f21aff9089_o.png
Văn án:

"Em vẽ những ngôi nhà để lưu giữ ấm áp. Anh xây dựng đế chế để tìm lại em."

Ký ức giống như một bản vẽ phác thảo, có thể phai màu nhưng không bao giờ biến mất.

Lâm Dư Âm sống trong thế giới của những đường nét, ánh sáng và bóng tối. Cô không tin vào quá khứ, cũng chẳng hy vọng vào tương lai, chỉ một mình cô, những bản vẽ và một người đàn ông trong mơ – người đã cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối trong cơn bão của cuộc đời.

Cố Thời Sơ là một con người đầy mâu thuẫn. Bên ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng trong tim anh vẫn còn một khoảng trống lớn dành cho một cô gái nhỏ đã mất. Anh không thể nhớ mặt cô, nhưng lại nhớ rõ hơi ấm từ bàn tay cô khi kéo anh ra khỏi vực thẳm 10 năm trước.

Số phận đã an bài cho họ gặp lại trong một quán cà phê đầy mưa. Anh bị cuốn hút bởi bản vẽ của cô. Cô bị xao động bởi đôi mắt của anh.

Chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một cái chạm tay.. Tất cả như một sự sắp đặt. Nhưng đằng sau sự lãng mạn đó là một bí mật: Tại sao anh lại có cuốn nhật ký của bà nội viết về cô? Tại sao cô lại có thể vẽ được ngôi nhà trong ký ức của anh dù chưa từng đặt chân tới?

Họ tìm thấy nhau trong những bản vẽ, nhưng liệu có tìm thấy nhau trong hiện thực hỗn mang? Dư Âm của ánh sáng và Thời Sơ của ký ức – một bức tranh tình yêu đang chờ được tô màu bởi sự thật.

Chương 1​


Thành phố bỗng chốc tối sầm lại. Cơn mưa đầu mùa kéo đến bất ngờ, nặng hạt, xối xả như đang giận dữ điều gì. Lâm Dư Âm co ro trong quán cà phê nhỏ ven đường, tay vẫn còn vương vài vệt mực than từ bản vẽ phác thảo. Cô không thích mưa, nó gợi cho cô về quá khứ u ám, về những ngày tháng cô đơn đến lạnh buốt.

Nhìn đám người vội vã trú mưa, Dư Âm khẽ thở dài. Cô nhấp một ngụm cà phê đắng, vị đắng đó như xoa dịu nỗi lòng. Mười năm rồi, cô vẫn không thể quên nổi hình ảnh chàng trai ngồi bên khung cửa sổ bệnh viện, dưới ánh đèn vàng ấm áp, mỉm cười và nói: "Cảm ơn em, thiên sứ nhỏ."

Đó là người trong mơ của cô. Một giấc mơ đẹp và cũng quá đỗi mong manh. Cô thậm chí không biết tên anh. Cô chỉ nhớ nụ cười đó, dịu dàng đến nỗi khiến trái tim cô tan chảy, và đôi mắt đen sâu thẳm, chứa đựng cả bầu trời.

Bỗng, chiếc chuông cửa vang lên một hồi dài, phá tan dòng suy tưởng. Một người đàn ông bước vào, mình ướt sũng. Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, thấm đẫm nước mưa để lộ những đường nét cơ thể rắn chắc. Anh không co ro hay cuống quýt, mà bước đi đầy tự tin, như thể mưa bão chỉ là một món trang sức trên chiếc áo của anh.

Cố Thời Sơ liếc nhìn quanh, quán cà phê nhỏ đã kín chỗ. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có một cô gái với mái tóc đen dài, mặt cúi thấp, tay phác thảo gì đó trên giấy.

"Cho tôi một ly espresso đen," giọng anh lạnh băng, đủ để tất cả mọi người trong quán đều im lặng vài giây. Không có chỗ ngồi, anh đành đứng dựa vào quầy. Có một sức hút kỳ lạ từ cô gái tóc đen kia.

Dư Âm vô tình ngước lên khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đến kỳ lạ. Mắt cô đối diện với anh.

Một thoáng như có tiếng sấm sét không phải từ trời giáng xuống, mà là từ sâu thẳm trong lồng ngực cô. Đôi mắt đó. Nụ cười lạnh giá nhưng không giấu nổi tia ôn nhu tiềm ẩn. Mười năm, cô không thể nhầm. Nhưng tại sao? Tại sao bây giờ anh lại là một người xa lạ, lạnh lùng đến vậy?

"Anh.. Có ngồi cùng không?" Dư Âm cất tiếng, run run.

Cố Thời Sơ nhíu mày, có chút ngạc nhiên với sự táo bạo của cô gái lạ. Nhưng ánh mắt cô khiến trái tim lạnh lùng của anh thoáng một nhịp đau nhói. Anh đã gặp đôi mắt này ở đâu?

"Tại sao?" Anh hỏi, vẫn lạnh lùng.

"Trời mưa to thế này, tôi chỉ nghĩ.. Một người lịch sự sẽ không từ chối sự giúp đỡ," Dư Âm cắn môi, vờ bình tĩnh, dù tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cố Thời Sơ không đáp, bước đến và ngồi xuống ghế đối diện. Anh thấy bản vẽ của cô - một ngôi nhà gỗ nhỏ giữa rừng thông, cửa sổ mở rộng, đón ánh nắng. Nét vẽ tinh tế, mềm mại, chứa đựng một niềm khao khát đến nao lòng.

"Em vẽ rất đẹp," anh bất chợt nói. Từ "em" vô tình thoát ra như một lẽ tự nhiên.

Dư Âm giật mình, ngước nhìn. Trong mắt anh bây giờ không còn là băng giá, mà là một sự quan tâm sâu xa. Cô đặt bút xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, có một sợi dây vô hình kéo họ đến gần hơn.

"Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?" Cố Thời Sơ hỏi, giọng trầm hẳn xuống.

Dư Âm bối rối, cô không biết phải trả lời thế nào. "Có lẽ là trong một giấc mơ," cô đáp, nhẹ như một tiếng thì thầm.

Anh không cười, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm. Anh vươn tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bản vẽ của cô, như thể muốn chạm vào thế giới bên trong cô. Cảm giác ấm áp từ ngón tay anh lan tỏa, làm Dư Âm run lên.

"Em tin vào giấc mơ không?" giọng anh khàn đi.

Dư Âm nuốt nước mắt. "Tôi tin. Vì giấc mơ là thứ duy nhất không bao giờ bỏ rơi tôi."

Cố Thời Sơ bỗng im lặng, một nỗi xót xa lạ lùng dâng lên. Anh muốn ôm cô vào lòng, muốn bảo vệ cô. Nhưng lý trí kéo anh lại, nhắc nhở rằng anh là Cố Thời Sơ, người không có cảm xúc, không có điểm yếu.

"Em có số điện thoại không?" Anh hỏi, giọng vẫn lạnh nhưng đã có chút nhân văn.

Dư Âm chớp mắt, nghĩ mình nghe nhầm.

"Để tôi trả tiền cà phê. Tôi không thích nợ người khác," Cố Thời Sơ nói thêm một câu, như sự thanh minh.

Vài hạt mưa bắn vào cửa kính. Vài hạt khác như lưu luyến đọng lại, trong vắt. Lâm Dư Âm bỗng nhận ra, giấc mơ mười năm xưa có lẽ đang muốn quay trở lại.

 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back