"Em vẽ những ngôi nhà để lưu giữ ấm áp. Anh xây dựng đế chế để tìm lại em."
Ký ức giống như một bản vẽ phác thảo, có thể phai màu nhưng không bao giờ biến mất.
Lâm Dư Âm sống trong thế giới của những đường nét, ánh sáng và bóng tối. Cô không tin vào quá khứ, cũng chẳng hy vọng vào tương lai, chỉ một mình cô, những bản vẽ và một người đàn ông trong mơ – người đã cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối trong cơn bão của cuộc đời.
Cố Thời Sơ là một con người đầy mâu thuẫn. Bên ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng trong tim anh vẫn còn một khoảng trống lớn dành cho một cô gái nhỏ đã mất. Anh không thể nhớ mặt cô, nhưng lại nhớ rõ hơi ấm từ bàn tay cô khi kéo anh ra khỏi vực thẳm 10 năm trước.
Số phận đã an bài cho họ gặp lại trong một quán cà phê đầy mưa. Anh bị cuốn hút bởi bản vẽ của cô. Cô bị xao động bởi đôi mắt của anh.
Chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một cái chạm tay.. Tất cả như một sự sắp đặt. Nhưng đằng sau sự lãng mạn đó là một bí mật: Tại sao anh lại có cuốn nhật ký của bà nội viết về cô? Tại sao cô lại có thể vẽ được ngôi nhà trong ký ức của anh dù chưa từng đặt chân tới?
Họ tìm thấy nhau trong những bản vẽ, nhưng liệu có tìm thấy nhau trong hiện thực hỗn mang? Dư Âm của ánh sáng và Thời Sơ của ký ức – một bức tranh tình yêu đang chờ được tô màu bởi sự thật.
Thành phố bỗng chốc tối sầm lại. Cơn mưa đầu mùa kéo đến bất ngờ, nặng hạt, xối xả như đang giận dữ điều gì. Lâm Dư Âm co ro trong quán cà phê nhỏ ven đường, tay vẫn còn vương vài vệt mực than từ bản vẽ phác thảo. Cô không thích mưa, nó gợi cho cô về quá khứ u ám, về những ngày tháng cô đơn đến lạnh buốt.
Nhìn đám người vội vã trú mưa, Dư Âm khẽ thở dài. Cô nhấp một ngụm cà phê đắng, vị đắng đó như xoa dịu nỗi lòng. Mười năm rồi, cô vẫn không thể quên nổi hình ảnh chàng trai ngồi bên khung cửa sổ bệnh viện, dưới ánh đèn vàng ấm áp, mỉm cười và nói: "Cảm ơn em, thiên sứ nhỏ."
Đó là người trong mơ của cô. Một giấc mơ đẹp và cũng quá đỗi mong manh. Cô thậm chí không biết tên anh. Cô chỉ nhớ nụ cười đó, dịu dàng đến nỗi khiến trái tim cô tan chảy, và đôi mắt đen sâu thẳm, chứa đựng cả bầu trời.
Bỗng, chiếc chuông cửa vang lên một hồi dài, phá tan dòng suy tưởng. Một người đàn ông bước vào, mình ướt sũng. Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, thấm đẫm nước mưa để lộ những đường nét cơ thể rắn chắc. Anh không co ro hay cuống quýt, mà bước đi đầy tự tin, như thể mưa bão chỉ là một món trang sức trên chiếc áo của anh.
Cố Thời Sơ liếc nhìn quanh, quán cà phê nhỏ đã kín chỗ. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có một cô gái với mái tóc đen dài, mặt cúi thấp, tay phác thảo gì đó trên giấy.
"Cho tôi một ly espresso đen," giọng anh lạnh băng, đủ để tất cả mọi người trong quán đều im lặng vài giây. Không có chỗ ngồi, anh đành đứng dựa vào quầy. Có một sức hút kỳ lạ từ cô gái tóc đen kia.
Dư Âm vô tình ngước lên khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đến kỳ lạ. Mắt cô đối diện với anh.
Một thoáng như có tiếng sấm sét không phải từ trời giáng xuống, mà là từ sâu thẳm trong lồng ngực cô. Đôi mắt đó. Nụ cười lạnh giá nhưng không giấu nổi tia ôn nhu tiềm ẩn. Mười năm, cô không thể nhầm. Nhưng tại sao? Tại sao bây giờ anh lại là một người xa lạ, lạnh lùng đến vậy?
"Anh.. Có ngồi cùng không?" Dư Âm cất tiếng, run run.
Cố Thời Sơ nhíu mày, có chút ngạc nhiên với sự táo bạo của cô gái lạ. Nhưng ánh mắt cô khiến trái tim lạnh lùng của anh thoáng một nhịp đau nhói. Anh đã gặp đôi mắt này ở đâu?
"Tại sao?" Anh hỏi, vẫn lạnh lùng.
"Trời mưa to thế này, tôi chỉ nghĩ.. Một người lịch sự sẽ không từ chối sự giúp đỡ," Dư Âm cắn môi, vờ bình tĩnh, dù tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cố Thời Sơ không đáp, bước đến và ngồi xuống ghế đối diện. Anh thấy bản vẽ của cô - một ngôi nhà gỗ nhỏ giữa rừng thông, cửa sổ mở rộng, đón ánh nắng. Nét vẽ tinh tế, mềm mại, chứa đựng một niềm khao khát đến nao lòng.
"Em vẽ rất đẹp," anh bất chợt nói. Từ "em" vô tình thoát ra như một lẽ tự nhiên.
Dư Âm giật mình, ngước nhìn. Trong mắt anh bây giờ không còn là băng giá, mà là một sự quan tâm sâu xa. Cô đặt bút xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, có một sợi dây vô hình kéo họ đến gần hơn.
"Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?" Cố Thời Sơ hỏi, giọng trầm hẳn xuống.
Dư Âm bối rối, cô không biết phải trả lời thế nào. "Có lẽ là trong một giấc mơ," cô đáp, nhẹ như một tiếng thì thầm.
Anh không cười, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm. Anh vươn tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bản vẽ của cô, như thể muốn chạm vào thế giới bên trong cô. Cảm giác ấm áp từ ngón tay anh lan tỏa, làm Dư Âm run lên.
"Em tin vào giấc mơ không?" giọng anh khàn đi.
Dư Âm nuốt nước mắt. "Tôi tin. Vì giấc mơ là thứ duy nhất không bao giờ bỏ rơi tôi."
Cố Thời Sơ bỗng im lặng, một nỗi xót xa lạ lùng dâng lên. Anh muốn ôm cô vào lòng, muốn bảo vệ cô. Nhưng lý trí kéo anh lại, nhắc nhở rằng anh là Cố Thời Sơ, người không có cảm xúc, không có điểm yếu.
"Em có số điện thoại không?" Anh hỏi, giọng vẫn lạnh nhưng đã có chút nhân văn.
Dư Âm chớp mắt, nghĩ mình nghe nhầm.
"Để tôi trả tiền cà phê. Tôi không thích nợ người khác," Cố Thời Sơ nói thêm một câu, như sự thanh minh.
Vài hạt mưa bắn vào cửa kính. Vài hạt khác như lưu luyến đọng lại, trong vắt. Lâm Dư Âm bỗng nhận ra, giấc mơ mười năm xưa có lẽ đang muốn quay trở lại.
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời vừa ló dạng, Lâm Dư Âm đã ngồi bên bàn làm việc trong căn hộ nhỏ của mình. Những bản vẽ phác thảo rải rác khắp sàn. Cô không thể tập trung. Hình ảnh Cố Thời Sơ cứ hiện lên trong tâm trí cô một cách không kiểm soát.
Dư Âm nắm chặt bút chì, cố vẽ một đường thẳng, nhưng tay cô run run. Đêm qua, trong giấc mơ, cô đã gặp anh. Vẫn là chàng trai năm xưa, nhưng nụ cười của anh không dành cho ai khác ngoài cô.
Cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Một tin nhắn từ số lạ:
"Cố Thời Sơ. Tôi muốn có bản vẽ của em. Đến công ty Thời Quang chiều nay, 4 giờ."
Dư Âm đọc đi đọc lại tin nhắn ít nhất năm lần. Trái tim cô đập nhanh hơn. Cô không biết anh là ai, nhưng cô biết tên anh. Cố Thời Sơ - tổng giám đốc trẻ tuổi nổi tiếng tàn nhẫn và không gần gũi phụ nữ. Nếu là anh thì họ đã từng gặp nhau, nhưng cô cảm nhận một điều gì đó sâu xa hơn, như một tiền kiếp.
Buổi chiều, Dư Âm đến tòa nhà Thời Quang – một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, phản chiếu cả thành phố nhộn nhịp. Cô bước vào sảnh lớn, cảm giác như lạc vào một thế giới khác. Quầy lễ tân ngước nhìn cô với ánh mắt dò xét.
"Tôi đến gặp ông Cố Thời Sơ," Dư Âm nói.
"Quý cô vui lòng cho biết tên?"
"Lâm Dư Âm."
Người lễ tân nhập tên và nhanh chóng cúi chào. "Cô Lâm, xin mời đi lối này. Ông Cố đang chờ cô ở phòng họp 25."
Dư Âm đi theo hướng dẫn, trái tim đập thình thịch. Cánh cửa phòng họp mở ra, hiện ra Cố Thời Sơ đang đứng trước cửa kính lớn nhìn xuống phố. Ánh nắng chiều nhẹ nhàng hắt lên người anh, làm nổi bật đường nét hoàn hảo và sự bí ẩn toát ra từ anh.
"Em đến rồi," anh nói, xoay người, môi khẽ nhếch.
Dư Âm gật nhẹ, bước đến gần. Cô thấy những bản vẽ kiến trúc của cô được đóng khung treo trên tường. Đó là những bản vẽ cô từng nộp cho các cuộc thi. Sao anh có được?
"Tôi luôn theo dõi những tài năng," Cố Thời Sơ giải đáp thắc mắc của cô, như thể anh đọc được suy nghĩ. "Em có một tầm nhìn rất đặc biệt. Những tác phẩm của em không chỉ là nhà cửa, mà là những cảm xúc."
Dư Âm ngạc nhiên. Chưa ai hiểu tác phẩm của cô sâu sắc như vậy. Những ngôi nhà cô vẽ là nơi chốn của tâm hồn, không chỉ là những bức tường và mái ngói.
"Ông.. Anh muốn tôi vẽ gì?" Dư Âm hỏi.
"Ngôi nhà trong trí tưởng tượng của em," Cố Thời Sơ nhìn sâu vào mắt cô. "Ngôi nhà nơi em muốn được sống mãi."
Dư Âm bối rối, dưới cái nhìn của anh, cô như bị thôi miên. "Tôi.. Có thể cho anh xem những bản phác thảo cũ.."
"Không," anh cắt ngang, giọng trầm ấm. "Tôi muốn em vẽ cho tôi. Một tác phẩm chỉ dành cho tôi."
Dư Âm cắn môi, cảm thấy sự kỳ lạ trong lời đề nghị này. Nhưng cô không thể từ chối. "Được.. Nhưng cần thời gian."
"Tôi sẽ đưa em đến một nơi để lấy cảm hứng," Cố Thời Sơ bước đến gần, đứng trước mặt cô, chỉ cách một cánh tay. Hơi thở của anh phả nhẹ lên tóc cô, mùi hoa nhài nhẹ nhàng từ dầu gội của cô lan tỏa làm trái tim anh xao động.
Anh bất ngờ đưa tay, nhẹ nhàng vuốt một sợi tóc rối của cô ra sau tai. Hành động giản dị nhưng đầy thân mật. Dư Âm đứng sững, da mặt cô nóng bừng.
"Tôi sẽ giữ bí mật cho đôi mắt này của em," Cố Thời Sơ nói, như một lời hứa đầy bí ẩn.
Trước khi Dư Âm kịp hỏi ý nghĩa, anh đã rút tay lại, bước ra cửa, lạnh lùng như chưa có hành động ấm áp nào xảy ra.
"Ngày mai, 8 giờ sáng, tôi sẽ đón em. Mặc đẹp vào."
Cánh cửa đóng lại, Dư Âm đứng đó, tim đập loạn nhịp, cảm thấy như mình vừa chạm vào một bí ẩn lớn hơn cả bản vẽ.
Xe của Cố Thời Sơ là một chiếc Porsche màu xám bạc, bóng loáng như mặt nước. Dư Âm ngồi trong xe, cảm nhận sự sang trọng và mùi nước hoa nhẹ của anh. Cô nhìn qua cửa sổ, phong cảnh đang thay đổi từ những tòa nhà chọc trời sang những con đường ven biển.
Anh không nói gì, chỉ lái xe chăm chú. Có một sự căng thẳng tinh tế giữa họ, như sợi dây đàn giữa hai nốt nhạc. Dư Âm không dám hỏi nhiều, cô cũng không biết mình nên ở tư thế nào.
"Có bao giờ em ước mình được sống trong chính bức vẽ của mình không?" Cố Thời Sơ đột nhiên hỏi, phá vỡ sự im lặng.
Dư Âm giật mình. "Ước có. Nhưng đó chỉ là mơ ước."
"Không có gì là không thể," anh khẳng định, nhìn cô một cái đầy hàm ý.
Họ đến một khu vực ngoại ô, nơi có những ngôi nhà cổ nằm rải rác bên sườn đồi, nhìn ra biển xanh mênh mông. Anh dừng xe trước một ngôi biệt thự cũ, mái ngói đỏ rêu phong, tường phủ đầy dây leo xanh mướt. Cổng sắt đã rỉ sét, nhưng vẫn đứng vững.
"Đây là nhà của bà tôi," Cố Thời Sơ giải thích. "Bà qua đời cách đây một năm. Bà là nhà thiết kế nội thất."
Dư Âm bước xuống xe, cảm thấy ngôi nhà đang kể một câu chuyện. Cô đi lên những bậc thang đá, tay lướt nhẹ trên lan can gỗ mềm. Cố Thời Sơ mở cửa, cánh cửa gỗ sồi khẽ kêu cót két.
Bên trong là một không gian ấm cúng, đầy kỷ niệm. Những khung cửa sổ hình vòm, những món đồ nội thất cổ xưa, mọi thứ đều có dấu ấn thời gian. Trên tường treo nhiều bức tranh phong cảnh và chân dung, phần lớn là của một người phụ nữ tóc bạc với nụ cười hiền hậu.
Dư Âm bước chầm chậm, các giác quan như mở rộng. Cô dừng lại trước một bức họa, và như sét đánh, cô nhận ra đó là hình ảnh cô mơ ước về chàng trai dưới khung cửa sổ vàng.
"Đó là bà tôi khi còn trẻ," Cố Thời Sơ bất ngờ xuất hiện cạnh cô. "Bà có nụ cười của em."
Dư Âm quay sang, mắt mở to. Trong bức tranh, người phụ nữ đang mỉm cười, nhưng đó không phải nụ cười mà cô muốn tìm. Cô muốn tìm nụ cười của chàng trai 10 năm trước. Cô cảm thấy hụt hẫng.
Anh nhận ra sự bối rối của cô, và bất giác mỉm cười, một nụ cười rất khác với vẻ lạnh lùng thường nhật, dịu dàng như một vì sao xa.
"Em có cảm thấy như mình đã từng ở đây không?" anh hỏi, giọng thầm thì.
Dư Âm nuốt khan. Đúng vậy, cô cảm thấy quen thuộc một cách lạ lùng. Như thể cô đã ở đây, trong một giấc mơ hay một kiếp nào đó. Cô bước đến bên cửa sổ, ánh nắng hắt qua ô kính, tạo thành một tấm thảm vàng trên sàn nhà.
Cô thấy một cuốn nhật ký cũ để trên bàn, bìa da đã bạc màu. Cô mở ra, bên trong là những trang giấy vàng úa, viết bằng mực nâu. Dòng đầu tiên ghi: "Hôm nay, tôi gặp lại ánh sáng của đời mình. Cậu bé đó có đôi mắt như chứa cả đại dương."
Dư Âm rùng mình. Cô thầm đọc tiếp, và bắt gặp một câu: "Tôi ước gì có thể vẽ lại nụ cười của cậu bé, để lưu giữ mãi."
"Có phải.. Bà anh cũng từng có một giấc mơ?" Dư Âm hỏi, giọng nhẹ đi.
Cố Thời Sơ đứng sau cô, hơi ấm của anh bao quanh lấy cô. Anh cúi xuống gần tai cô, nói: "Bà tôi đã tìm thấy niềm cảm hứng của mình trong một cô gái. Và tôi nghĩ, em là người tiếp nối câu chuyện đó."
Bàn tay anh đặt nhẹ lên vai cô, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để Dư Âm cảm nhận được nhịp tim của anh. Không cần lời nói, họ đã hiểu nhau ở một mức độ nào đó, vượt qua thời gian và không gian.
Dư Âm nhắm mắt, để bản thân mình đắm chìm trong cảm giác kỳ diệu này. Ngôi nhà cũ, câu chuyện cũ, và một mối duyên vừa mới bắt đầu.