Ngụy Vô Tiện tìm được hai quả táo vội vàng trở lại gốc cây hoè, hắn nhún người bay lên, đưa cho Lam Vong Cơ một quả còn mình thì ngậm một quả. Lam Vong Cơ nhìn quả táo hắn đưa, Ngụy Vô Tiện quay sang nói:
"Ta lau sạch rồi, ăn thử đi, rất ngọt đó."
Lam Vong Cơ đưa lên miệng cắn một cái. Hắn nhìn nhìn hỏi:
"Ngọt không?"
"Ừm."
"Không ngờ phía sau thôn này là rừng cây, ta thiếu chút nữa đã bắt được gà rừng, nhưng lại bị con rắn kia phá hỏng, thật tiếc."
"Rắn?" Lam Vong Cơ trừng mắt nhìn hắn.
Ngụy Vô Tiện nói: "Lúc nãy ở phía sau thôn gặp một con rắn kỳ lạ, là nó cứu ta, nhưng cũng vì vậy mà mất đi con gà.. Không biết tối nay thứ kia có tới không?"
"Nhất định sẽ tới." Lam Vong Cơ đưa tay chỉ chỉ phía dưới đất cách đó không xa có một con gà được buộc chân vào gốc cây đang cục cục bới bới đất, Lam Vong Cơ nói:
"Thôn trưởng vừa mang tới."
Ngụy Vô Tiện gật đầu: "Là dùng con gà để làm mồi nhử sao? Thôn trưởng này cũng quá keo kiệt rồi, chí ít cũng là một đàn gà đi."
Lam Vong Cơ mỉm cười đưa nửa trái táo còn lại cho hắn, Ngụy Vô Tiện nhận lấy ngậm vào miệng lưng tựa vai Lam Vong Cơ nhắm mắt lại.
Nguyệt hắc phong cao, canh vắng, lúc này mọi người đều đang ngáy trên giường, trên đường không một bóng người. Thỉnh thoảng nghe được đôi tiếng mèo hoang kêu, hoặc là tiếng dế râm rang trong bụi cỏ. Cũng đã hai ngày không có động tĩnh rồi. Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ đã sớm đi thăm qua các nơi, phàm là trong chuồng gà các gia đình bị trộm đều có một cỗ mùi xà nhân thoang thoảng, hai ngày không ăn, hôm nay nhất định sẽ xuất hiện.
Trăng
đêm sao thưa, trên đường vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, gà mái cũng ngủ gà ngủ gật. Không lâu sau, chân trời lại lất phất mưa nhỏ, thế mưa không lớn nhưng dày. Không đến một khắc, xiêm y trên người Lam Vong Cơ vải trắng đã ướt đẫm, dính chặt. Ngụy Vô Tiện không kiên nhẫn, nhìn sang hỏi:
"Có lạnh không?"
Lam Vong Cơ lắc đầu, Ngụy Vô Tiện hai tay vòng qua ôm lấy eo, cằm đặt lên vai Lam Vong Cơ.
"Nếu biết, ta sẽ không đi, làm ngươi vì ta mà bị ướt hết rồi."
Lam Vong Cơ bàn tay bao lấy bàn tay đang ôm eo mình, y nói:
"Một người sẽ lạnh, hai người thì không còn lạnh nữa."
Ngụy Vô Tiện mỉm cười, cọ cọ đầu vào gáy y.
"Ừm, thật sự không thấy lạnh."
Đầu đường có tiếng động rất nhỏ, đang tiến đến gần chỗ con gà ở gốc cây. Mưa bụi mông lung, chỉ thấy đôi con ngươi vàng óng một lần lại một lần quét qua quét lại, đó là một con rắn trắng, toàn thân đã bị nước mưa cùng bùn đất làm cho vấy bẩn, đen thui nhìn không ra hình dạng. Trong nháy mắt, rắn đen "Vụt" thoáng cái lao thẳng đến con gà đang nằm cạnh gốc cây.
Ngụy Vô Tiện lập tức nhảy xuống. Lam Vong Cơ nói với theo.
"Cẩn thận!"
Ngụy Vô Tiện nắm lấy đuôi nó, sắp tóm được, vì nước mưa cùng bùn đất trơn trượt, thân rắn trơn nhẵn, tay hắn tuột thỏi đuôi rắn, không kịp thu thế liền thuận theo bị kéo ngã trên đất, hơn phân nửa người đều là bùn. Rắn đen bị bất ngờ, thân hình thoáng ngừng quay đầu nhìn lại, chính vì cái ngừng này, vừa vặn bị Lam Vong Cơ từ lúc nào đã nhảy xuống một tay tóm lấy cổ. Y nhanh chân bước đến hỏi Ngụy Vô Tiện.
"Có sao không? Đau ở đâu?"
Lam Vong Cơ một tay đỡ hắn, ánh mắt lo âu nhìn từ trên xuống dưới.
Nguỵ Vô Tiện đứng dậy phủi phủi bùn trên người:
"Không sao, không sao.. Bẩn hết rồi, không mang theo y phục, chắc phải đến chỗ trưởng thôn mượn một bộ khác thay mới được."
"Ừm, gọi Tư Truy đi mượn."
Thanh âm của người thứ ba chen vào, vì bị bóp nghẹn mà giọng the thé.
"Thả ta ra."
Cả hai cùng nhìn về phía con rắn nhỏ kia, lúc này nước mưa đã rửa trôi toàn bộ bùn đất trên người nó, trơ ra một thân trắng tinh cùng đôi mắt vàng khè, cái đầu hình tam giác vì bị bóp nghẹn khó khăn lúc lắc mấy cái.
Lam Vong Cơ tức giận, ra sức bóp cái cổ tiểu bạch xà.
"Á á.. đau quá."
"Kêu la cái gì!" Ngụy Vô Tiện trừng mắt nhìn nó, một lúc sau hắn nhớ ra điều gì liền nói.
"Ngươi nhìn rất quen nha, Lam Trạm thả nó ra đi."
Lam Vong Cơ buông tay, tiểu bạch xà rơi xuống đất toàn thân cuộn tròn thành một cục, cái đuôi to run lẩy bẩy, giữa miệng lúc này từ từ phun ra một luồng khói tuyết trắng bao phủ toàn thân thể, khói trắng càng lúc càng lớn, sau đó trong nháy mắt, đám khói rút đi, đứng trước mặt Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện là một thiếu niên nho nhã có đôi mắt màu vàng như hạt châu bóng bẩy di chuyển. Càng đặc biệt là, dung mạo thanh tú đẹp đẽ, nếu đứng giữa những nam tử bình thường, là nam nhân có vẻ quá nữ tính, mà làm nữ nhân lại quá cứng rắn, thập phần quỷ mị.
Thiếu niên mở to mắt nhìn hai người trước mặt, sau đó con ngươi liền dời sang nhìn Ngụy Vô Tiện vui mừng, nói:
"Ngươi nhớ ta không? Trong rừng chúng ta đã gặp nhau."
Ngụy Vô Tiện một bước đi tới vừa muốn nói, Lam Vong Cơ đã nắm tay hắn thật chặt kéo lại, dứt khoát ôm luôn thắt lưng, y nói:
"Đừng đến gần."
Ngụy Vô Tiện quay sang nhìn Lam Vong Cơ khó hiểu, y là đề phòng cái gì nhỉ? Hắn đâu phải là kẻ yếu cần được bảo vệ a!
Thiếu niên bạch y ném cho Lam Vong Cơ một cái nhìn khinh thường, lại quay đầu tiếp tục nhìn Ngụy Vô Tiện, con ngươi trong như nước ngập tràn chờ mong:
"Công tử, ta là bạch xà đã cứu ngươi trong rừng, mới đây đã quên rồi sao? Ngươi là nói có duyên sẽ gặp lại cơ mà?"
Nguỵ Vô Tiện nói: "Ồ, ta nhớ chứ.. Thì ra là ngươi.. Nhưng tại sao ngươi lại ăn trộm gà trộm thuốc? Nhiễu lộng lòng người, làm thôn dân ở đây ngày đêm bất an lo sợ."
Bạch y thiếu niên bước chân tiến đến gần, Lam Vong Cơ lại siết tay kéo Nguỵ Vô Tiện lùi về sau. Thấy vậy y không bước tiếp, nói:
"Thật bất đất dĩ, ta không muốn như vậy.. Nhà ta ngụ giữa rừng, sống cùng mẫu thân, đã một tháng nay mẹ ta bị bệnh ngày càng nặng, không còn bạc để mua thức ăn cùng thuốc cho người. Hôm ta gặp ngươi trong rừng là đang đi săn, tìm thứ gì đó mang về nhà, nhưng những thứ có thể ăn như gà rừng thú nhỏ đều bị hắc xà ăn hết, nên ta mới làm liều.. Vào thôn."
"Những lần trước cũng là ngươi làm?"
Bạch y thiếu niên cười khổ: "Ta thật sự cùng đường mới vào thôn.. trộm gà.. Những lần trước chỉ.. Trộm thuốc."
Lam Vong Cơ lạnh mặt nói: "Ngươi là xà nhân, mẫu thân ngươi cũng là xà nhân, sao có thể bệnh nặng khó chữa? Ngươi muốn lừa ai?"
Y ngưng tụ linh lực vào lòng bàn tay đánh một chưởng về phía thiếu niên kia, định tiếp tục phát chưởng, Ngụy Vô Tiện liền nắm lấy tay y cản lại.
".. Lam Trạm đợi đã, để cho hắn nói xong xử lý còn chưa muộn."
Thiếu niên bạch y vì tránh một chưởng của Lam Vong Cơ mà ngã nhào sang một bên chật vật chống tay đứng dậy.
"Ta nói thật, nếu không tin, ta đưa ngươi đến nhà gặp mẹ ta sẽ rõ."
Ngụy Vô Tiện quay sang nhìn Lam Vong Cơ vỗ vỗ vai y nói:
"Hắn đã từng cứu ta, ta nghĩ chuyện này có ẩn tình, hay chúng ta đi tìm hiểu một chút, ngã phật có câu 'Chúng sinh đều bình đẳng' Nếu như hắn không hại người thì đừng giết oan dù là một yêu quái."
Hai mắt Lam Vong Cơ nhìn thẳng phía trước, nhàn nhạt nói:
"Ngươi tin hắn?"
Nguỵ Vô Tiện nói: "Không tin hắn, mà là tin vào bản lĩnh của Hàm Quang quân nha, dù hắn có muốn thoát cũng khó thoát, vậy thử xem thật giả thế nào, xem như cho hắn cơ hội.. Chúng ta rảnh mà."
Lam Vong Cơ quay nhìn Ngụy Vô Tiện không nói gì, rủ mắt, môi nhẹ nhàng nhếch lên, câu lên một nụ cười cực nhạt không thể nhận ra, rồi gật đầu với hắn.
Mưa, vẫn rơi rả rích mãi không ngừng. Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, thiếu niên bạch y đi trước dẫn đường, Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện đi theo sau.
Đến gần sườn núi mưa đã dần tạnh, gió nhẹ khẽ lướt, Lam Vong Cơ kéo tay Ngụy Vô Tiện hỏi:
"Có lạnh không?"
Ngụy Vô Tiện lắc đầu: "Không lạnh, ngươi có lạnh không?"
"Không."
Lời quan tâm hỏi hang rất nhỏ nhưng đều lọt vào tai thiếu niên đang đi phía trước, trong lòng có một chút nghĩ ngợi về mối quan hệ của hai người đi phía sau. Người mặt lạnh kia là gì của hắn? Lúc nào ánh mắt của y cũng đặc trên người hắn, là quan tâm, là chăm sóc, là bảo vệ một cách thái quá đến kỳ quái. Đến tột cùng họ là gì của nhau?
Dù là gì thì có liên quan gì đến mình? Tại sao lại muốn thanh minh với hắn? Mình chỉ cần đánh một trận dù thắng hay thua, tìm cơ hội chạy trốn thoát nhân là được, tại sao khi gặp hắn tâm tình liền biến đổi, muốn ở cạnh hắn, muốn nói chuyện cùng hắn. Bản thân thật sự rất vui. Khi nhìn thấy hắn cùng người kia nói nói cười cười nhịn không được mà thấy khó chịu, tận cùng là vì sao?
Thiếu niên bạch y lặng lẽ thở dài, dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ được tán cổ thụ già che chắn, thiếu niên quay đầu lại nói:
"Đây là nhà của ta."
Hắn bước đến mở cửa, gọi:
"Nương, con về rồi."
Nhà tranh vách đất, nhìn quanh trống trơn không một bóng người, bàn gỗ xiêu vẹo chỉ điểm một ngọn đèn cầy sắp cháy cạn, trên bàn đặt một chén thuốc nhìn giống nước lã hơn, một phần cơm trắng cùng rau xanh, tất cả đều đã nguội lạnh. Gọi hồi lâu không nghe thấy động tĩnh. Một thoáng sợ hãi thiếu niên chạy vội vào phòng trong, bước nhẹ chân tiến lên trước thấp giọng gọi.
"Mẫu thân.."
Một tiếng lại một tiếng gọi mãi cũng không có hồi đáp, nam nhân nước mắt trải tràn nắm lấy tay nữ tử đã lạnh từ lâu, tiếng khóc nức nỡ làm người ta nhìn thấy liền không cầm lòng được. Ngụy Vô Tiện đứng phía sau nhìn cảnh này lại nhớ tới mười mấy năm trước, bản thân chứng kiến người thân mình chết đi mà không thể làm gì, chỉ thấy người trước mặt yếu đuối đến không dám nhìn. Hắn bước tới, tay khẽ chạm vào bả vai thiếu niên bóp nhẹ một cái an ủi, thiếu niên ngẩng mặt lên nhìn hắn, nước mắt dàn dụa, đột nhiên nhào đến ôm lấy Nguỵ Vô Tiện. Hắn cứng đờ liếc nhìn Lam Vong Cơ, y không lên tiếng, chỉ đứng đó nhíu mày nhìn. Dù gì thì mẫu thân người ta mới qua đời, cũng không đến nỗi vô tình mà đẩy người ra. Ngụy Vô Tiện đành nâng tay nhẹ vuốt vuốt lưng Từ Mạnh, nói:
"Người đã thanh thản ra đi, ngươi đừng quá đau lòng."
Từ Mạnh gật gật đầu, lại tựa vào ngực hắn mà thút thít, Lam Vong Cơ hừ lạnh một tiếng bước nhanh đi ra ngoài. Ngụy Vô Tiện thấy vậy dùng tay nắm lấy vai Từ Mạnh kéo ra khoảng cách, hắn nói:
"Để ta giúp ngươi chôn cất mẫu thân."
* * *Trời sáng rõ. Gà gáy sớm, khu rừng từ trong mộng tỉnh lại, buồn vui ban đêm cũng lặng lẽ như sinh mệnh tan biến đi. Ngụy Vô Tiện giúp Từ Mạnh đào một hố đất chôn cất mẫu thân, dùng cọc gỗ lặp cho bà một bia mộ.
Thiếu niên quỳ trước mộ Từ Nương hai hàng nước mắt chảy xuống, giọng nghèn nghẹn:
".. Xin lỗi, là ta không tốt.. Từ Mạnh con của người, một năm trước đã không còn.. Đều là tại ta.."
"Một năm trước, ta là xà nhân tu luyện trên ngọn núi này, vì ở một mình trên núi không chịu nổi cô đơn nên thường xuyên hóa thành hình người, lén xuống núi chơi. Lâu ngày quen được thiếu niên Từ Mạnh, y thường vào rừng nhặt củi bắc gà rừng, ta cùng y trèo cây, hái đào, nhổ rau, săn thỏ.. Bọn ta làm bạn chơi với nhau rất vui vẻ.
Vào một ngày mẫu thân Từ Mạnh trở bệnh, bên vách núi thẳng đứng mọc một cây linh chi rất quý có thể giúp mẹ y giải trừ bệnh căn, ta cùng y leo lên vách núi, khi tìm thấy thì trời đã ngả tối. Bên cạnh tảng đá vừa rơi xuống là sườn núi rất cao, Từ Mạnh lưng đeo giỏ thuốc đang một tay bám lấy dây leo, một tay vươn tới hái linh chi. Cả người y tuy rằng gần như dính sát vào sườn núi, nhưng trông ra vẫn cứ như lung lay sắp đổ.. Lúc đó bản thân ta tu luyện chưa thông, linh lực kém cỏi không giữ được hình người.. Bị hàn khí nhập thân, phảng phất toàn thân như mùa đông giá rét đã về đến sau núi, cả người lạnh như băng còn kèm theo từng trận đau nhói, hóa trở lại thành rắn những tưởng ngay sau đó sẽ bị rơi xuống vách núi.. Đột nhiên có một đôi tay không nhìn thấy rõ ôm lấy toàn thân ta, ấm áp bao vây. Từ Mạnh không mảy may để ý, cho dù ta có giãy giụa thế nào y cũng không chịu buông. Dùng lực mạnh mẽ liều mạng kéo ta vào lòng. Một tay ôm chặt ta từ lâu đã hóa thành rắn, tay kia nắm lấy dây leo.. Ta lúc đó thật không thể hiểu, y biết ta là yêu quái, nhưng lại muốn cứu ta thà chết không buông tay, là vì sao?
Đang mơ màng, dây leo đột nhiên đứt ra một nửa, cả người y ngay tức khắc treo lơ lửng ở trên sườn núi, dao động mấy cái rồi rơi xuống khe núi, cả hai cùng bất tỉnh không còn biết gì nữa. Khi ta tỉnh lại, mở mắt, thấy bản thân đang nằm gọn trong lòng Từ Mạnh.. Còn y.. Y vì cứu ta, đầu va vào đá, chết đi trước khi ta kịp tỉnh lại. Ta khi đó là sợ hãi, là hối hận, hô hấp đình trệ đến thở cũng không thở nỗi, đau lòng muốn chết đi cho rồi. Nhưng ta không thể chết vì Từ Mạnh còn mẫu thân đang bị bệnh cần người chăm sóc."
Bạch xà đem sự tình một năm trước, từng chút một từ trong miệng mà nói ra, một năm qua bất luận thế nào cũng không dám nói, áp lực thật khổ cực.
"Thế là ngươi hóa thân thành Từ Mạnh đến ở nhà của y, thay y chăm sóc mẫu thân.. Cho nên, một yêu nhân lại có mẫu thân là con người?"
Ngụy Vô Tiện nói.
Thiếu niên đang quỳ chống tay đứng dậy, gật đầu nói:
"Phải, y cứu ta, ta thay y chăm sóc mẫu thân, thay y làm một hài tử hiếu thảo.. Mẫu thân rất tốt với ta, dạy ta không được trộm cắp, những lần lấy thuốc là vì không có bạc để mua, mấy ngày nay không tìm được thức ăn nên ta mới vào thôn trộm gà."
"Dù là vậy, ngươi cũng phải đi cùng chúng ta, nói rõ sự tình với trưởng thôn. Còn cần ngươi nói rõ trên núi này có bao nhiêu yêu quái."
Thiếu niên bước đến đứng nghiêm trang trước mặt Ngụy Vô Tiện, chậm rãi nói:
"Công tử, mạng của ta là Từ Mạnh cứu về, ta đã xem mình là Từ Mạnh mà thay y sống như một con người, ta sẽ chịu trách nhiệm những việc đã làm.. Trong rừng này, theo ta biết có một con hắc xà chú ẩn, những thú rừng đều bị nó ăn gần hết, có thể mấy ngày nữa nó sẽ vào thôn."
Ngụy Vô Tiện nói: "Vậy ngươi theo chúng ta đi, nhưng khi nói chuyện với thôn dân trớ cho họ biết ngươi là xà nhân, chỉ e kinh động làm họ sợ hãi."
"Ta biết rồi."
Tiểu bạch xà rất biết bám người, dứt khoát đi theo sau lưng Ngụy Vô Tiện, hắn nói một tiếng y gật đầu nói theo một tiếng.
"Ngươi tên là gì?" Ngụy Vô Tiện hỏi.
"Ta gọi Tiểu Bạch, khi ở cùng mẫu thân, người gọi ta là Mạnh nhi, những người khác chỉ biết ta là Từ Mạnh."
Ngụy Vô Tiện nói: "Vậy gọi là Từ Mạnh."
Thiếu niên nhanh miệng: "Ngươi gọi ta là Tiểu Bạch đi, ta thích người khác gọi đúng tên mình."
Ngụy Vô Tiện gật đầu: "Vậy cũng được."
Lam Vong Cơ mặt lạnh đi bên cạnh Ngụy Vô Tiện, liếc mắt nhìn xà nhân đi sau lưng hắn, cảm thấy khó chịu, tự nhiên lại mọc thêm một cái đuôi đúng là phiền phức, vừa vặn thấy Tiểu Bạch cũng nhìn lại còn đắc ý cười với y một cái, liền hừ lạnh quay đi.
Trời cũng đã gần sáng, gió lướt trên mặt còn mang theo hơi lạnh trong đêm. Tất cả người trong thôn đều hiếu kỳ đứng rất đông trước cửa nhà trưởng thôn nghe câu chuyện của Từ Mạnh, ai nấy đều thông cảm cho hài tử hiếu thảo, vì mẫu thân bệnh nặng không bạc bốc thuốc, bức bách quá mới trộm thuốc ở tiệm lão Nhị, trộm gà của thôn dân.
Dưới tán cây hoè, Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện đang tựa lưng vào thân cây. Cách đó không xa, xà nhân đang cười cười nói nói cùng đám tiểu bối Lam gia, dường như rất ăn ý, thiếu niên tuổi trẻ thường là rất dễ làm quen nói vài câu liền trở nên thân thiết.
Ngụy Vô Tiện miệng ngậm cọng cỏ thanh thản nghĩ ngợi lung tung, Lam Vong Cơ đứng bên cạnh nhếch miệng hỏi:
"Hắn là xà tinh, ngươi tin hắn sao?"
Ngụy Vô Tiện lắc đầu cười một tiếng: "Ta không tin hắn, mà là tin vào những gì mắt thấy tai nghe.. Khi quan sát ngôi nhà tranh cùng cái xác của nữ nhân nằm trên giường, ta tin hắn không nói dối.. Ngôi nhà tuy đơn sơ nghèo nàn nhưng rất sạch sẽ, bày trí cũng vô cùng gọn gàng ngăn nắp. Còn nữ nhân kia, y phục đạm mạc nhưng không rách rưới, dung nhan chỉ nhìn liền biết thân thể mang bệnh trạng đã lâu, da trên mu bàn tay và da mặt tuy tái nhợt nhưng trắng trẻo mịn màng, cho thấy nàng được chăm sóc tốt lắm.. Nếu nói hắn đã ăn thịt Từ Mạnh, thì tại sao lại không ăn luôn mẹ y? Không có lý do gì để một yêu nhân lại có lòng chăm sóc phàm nhân, lại là người mang bệnh.. Ta cũng đã hỏi qua một vài người biết về Từ Mạnh. Hắn tuy ít nói nhưng hiền lành, giữa người và yêu nếu như không có sát tâm, thì làm bạn cũng là có khả năng, ta nghĩ hắn không nói dối."
Lam Vong Cơ nói: "Cũng nên đề phòng."
Ngụy Vô Tiện gật đầu: "Ừ."
Mọi người đang nói chuyện qua lại về Từ Mạnh. Đột nhiên, từ con đường nhỏ trong rừng có một người sợ hãi chạy ra, trên lưng đeo một cái gùi, bên trong có rất nhiều cành khô. Người kia cắm đầu chạy không chú ý, đụng vào đám người đang đứng té ngã lăn.. Mọi người hoảng hốt, hoàn toàn không đề phòng nên cả đám cũng bị té ngã. Chúng đệ tử Lam gia đứng gần đó vội chạy đến đỡ dậy. Một hán tử vì vô duyên vô cớ bị đè bẹp đứng dậy hung hăng quát.
"Cái tên tiều phu khốn kiếp, đi đứng không có mắt sao! Chạy gì mà như ma đuổi, có tin ông đây đánh cho một trận không hả?"
Tiều phu lần mò ngồi dậy, tay quơ quơ giọng run run sợ hãi nói:
"Không.. Không.. phải ma, mà là quỷ, mấy người đi săn cùng ta đã bị nó ăn sống hết rồi.. Ta đi phía sau nhanh chân chạy thoát, nên chạy vội đến đây báo tin cho mọi người."
Hán tử nhíu mày, vội xoay người nắm áo tiều phu kéo dậy hỏi:
"Sự tình thế nào ngươi nói rõ ràng xem."
Tiều phu hoàng hồn từ từ kể lại:
Một đám khoảng bốn năm người thường tụ tập cùng vào rừng tìm củi, lỡ mà gặp mãnh thú cũng có thể tương trợ lẫn nhau, còn có thể cùng nhau săn bắn. Đi đến giữa rừng, họ nghe được tiếng cười lả lơi của thiếu nữ, bước đến gần hơn, họ nhìn thấy một nữ tử ngồi đung đưa trên dây leo thanh mảnh, hồng y tung bay cực kỳ diễm lệ, trên cổ còn quấn một dải lụa đỏ dài. Cả đám người núp trong bụi cây nhìn không chớp mắt.
Tiều phu kéo kéo bọn họ: "Đừng nhìn nữa, nhìn nữa tròng mắt sẽ rớt xuống luôn."
Một người quay đầu lại nói: "Mỹ nhân đẹp như vậy ta chưa từng thấy qua, nhìn lâu một chút cũng đâu có chết đi."
"Trong rừng không mông quạnh lấy đâu ra mỹ nhân, ta thấy giống yêu quái hơn đó, mau đi khỏi đây đi."
"Ngươi không xem thì tránh xa xa một chút, đừng phiền người khác."
Tiều phu bị đẩy mạnh té ngửa ra phía sau, hắn chống tay ngồi dậy, lau bàn tay dính đất bẩn, phủi phủi bụi trên y phục, bĩu môi nói:
"Vậy các ngươi cứ ở đó mà xem, ta đi trước vậy."
Đi được mấy bước hắn nắp vào gốc cây ló đầu nhìn ra. Tiểu mỹ nhân đong đưa toàn thân qua lại trên dây leo, biết có người nhìn liền quay đầu mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vén lớp lụa đỏ che nửa bên mặt còn lại ra.. Cả đám người đang nhìn trộm bỗng giật nảy người, không khỏi hít sâu một hơi kinh hãi, cô nương này nửa mặt phải mê người, nửa mặt trái như bị lửa thiêu cháy đen xấu xí hù chết người a!
Đám người sửng sốt, còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy cô nương đưa tay ra. Lụa đỏ như độc xà phóng đến cuốn lấy cổ từng người một kéo họ thẳng đến bên người nàng. Đám người bị siết đến không thở nổi, kêu cứu liên tục, nhưng cô nương kia căn bản không để tâm, trên mặt còn hiện lên nét cười tàn nhẫn, đem từng người một bắt trói lại.
Tiều phu kinh hồn bạt vía nén xuống sợ hãi lần mò chạy về thôn báo tin, nhờ trưởng thôn cho người đi cứu. Người trong thôn nghe thấy liền sợ đến da lông dựng đứng, trưởng thôn vội vàng dùng ánh mắt khẩn thiết mà nhìn về phía Lam tông chủ cùng đám môn sinh Lam gia.
Ngụy Vô Tiện lưng tựa thân cây suy nghĩ trong chốc lát, ban đầu còn muốn xem thường, hiện tại lại nổi lên lòng hiếu kỳ. Hắn gọi Từ Mạnh lại hỏi:
"Tiểu Bạch, ngươi có biết chuyện này là thế nào không?"
Thiếu niên xoay người liền nhìn về phía Ngụy Vô Tiện. Gió nhẹ thổi làm tung bay tà áo hắc y, khiến một thân thon gầy của hắn quá mức diễm lệ tà mị, phiêu phiêu trong gió, đôi mắt đen sáng lấp lánh, môi khẽ gợn sóng, cho người nhìn có chút ngất ngây đến choáng váng từng cơn, sinh ra một ảo giác ngắn ngủi, kiểu như rốt cuộc ai mới từng là ma đầu Di Lăng lão tổ đại sát tứ phương chứ không phải hắn. Làm tâm tình không khỏi hoang mang, thế nào là Chính, thế nào là Tà, nếu hắn là Chính, vậy cái gì là Tà, mà nếu hắn là tà, thì có cái kiểu tà gì mà đẹp đến ngất ngây lòng người như vậy.
Từ Mạnh ánh mắt thâm sâu nhìn Ngụy Vô Tiện, hữu ý vô ý lại quay sang liếc về phía Lam Vong Cơ. Lúc tối nhìn không rõ lắm hiện tại nhìn đến bạch y nam tử đứng cách đó không xa. Chính là một bóng dáng lạnh nhạt, được ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây từng chút từng chút rắc lên mái tóc đen xõa dài đến thắt lưng, quang hoa ẩn ẩn, tựa tiên nhân hạ phàm, đẹp như tranh vẽ.
Bản thân lại cảm thấy mình thật kém xa người ta làm sao còn có tâm tình nghĩ đến người trước mặt. Hai người này hắc bạch chính tà tưởng chừng là đối lập, như thực chất lại rất hài hòa, hài hòa đến không một khe hở để người khác có thể chen vào.
Từ Mạnh ủ rủ bước đến, nói:
"Ta biết người họ đang sợ, hắn là Hắc xà."
Nguỵ Vô Tiện khó hiểu: "Không phải tiều phu kia đang nói đến là nữ nhân sao?"
Từ Mạnh nói:
"Hắn thường biến hóa thành nữ nhân mê hoặc người."
Từ Mạnh thở dài.
"Trước kia hắn cũng không phải là một yêu nhân có lòng muốn hại người.."
Một thân xà tinh chuyên tâm tu luyện gian khổ, mấy trăm năm mới có thể hóa thành hình người. Lại tìm được người mình động tâm, mà người đó cũng thắm thiết yêu mình thì còn mong mỏi gì hơn thế.
Hắc xà lần đầu rời khỏi nơi trú ẩn, gặp được Trương công tử kia liền yêu thích y. Hai người tình đầu ý hợp bên nhau quấn quýt.
Thời gian như nước chảy trôi đi, thi thoảng gợn lên vài cơn sóng. Sóng nhỏ còn có thể ngăn, nhưng sóng lớn thì phải làm sao đây? Hắc xà hắn chỉ là một yêu nhân bé nhỏ sao có thể một tay che trời.
Vào ngày hôm đó, có một vị hòa thượng râu tóc bạc trắng, tay phải cầm thiền trượng, tay trái cầm bát vàng. Đi ngang qua, ông dừng lại trước cửa nhà Trương công tử.
Chỉ nhìn sơ biệt viện trước mặt liền biết có yêu ma quấn người, ông không ngần ngại bước vào nhà xem xét một chút, tiện tay trừ yêu diệt ma.
Vừa thấy Trương Hàm, ông liền chụp lấy tay y, trầm giọng nói: "Vị thí chủ này, trên người ngươi đang bị một yêu quái quấn lấy."
Trương công tử kia mặt không biến sắc đáp:
"Hoang đường.. Đại sư, người đừng ở đây nói bậy. Nhà ta không có yêu ma gì hết."
Vị sư già tức giận, xoay người nhầm hướng Hắc xà đang đứng bên cạnh Trương công tử, giơ cao thiền trượng chỉ vào hắn, lạnh lùng nói:
"Yêu nghiệt, còn không mau hiện nguyên hình, bần tăng có thể từ bi cho ngươi được chết một cách thoải mái hơn chút."
Không đợi người hồi đáp, thiền trượng mang theo linh quang thẳng tắp đâm về phía hắn, Hắc xà đẩy Trương công tử qua một bên, tránh được một trượng, sau đó phi thân lao về phía trước. Hai bên đánh nhau ác liệt, nhưng Hắc xà làm sao có thể thắng nổi cao tăng đắc đạo kia.
Cao tăng từng đợt tấn công, một luồng khí lạnh đi qua thiền trượng chảy vào lòng bàn tay đột nhiên phát lực, đánh Hắc xà hiện nguyên hình.
Thiền trượng vốn sẽ đâm thủng tim hắn, nhưng lúc đó Trương công tử đã dùng thân mình ngăn cản. Một trượng kia đâm thẳng tay không thể thu lực, trúng vào tim y..
Hắc xà hóa lại hình người ôm lấy Trương công tử một thân đầm đìa máu. Trước đó Trương công tử đã biết hắn là yêu nhân, nhưng vẫn muốn cùng hắn bạch thủ bất tương ly, bạc đầu không xa cách.
Trước khi chết, Trương công tử cầu xin hòa thượng tha cho hắn một mạng, từ nay vào rừng chuyên tâm tu hành không bước ra khỏi cánh rừng nửa bước.
Hắc xà ôm thi thể ái nhân trong lòng đã không còn hơi ấm, một mạch chạy vào rừng. Đưa xác Trương Hàm đến phía sau núi an táng. Dưới táng cổ thụ, hắn dùng tay đào một cái hố, đào đến ngón tay máu me đầm đìa, hắn đặt thi thể vào, cũng không dám nhìn, lại dùng đôi tay đầy máu đắp thành một ngôi mộ. Tấm ván gỗ dùng làm bia mộ không chỉ đề tên Trương Hàm mà bên cạnh là Lưu Phong cũng là tên của hắn, xem như đã cùng ái nhân nằm cùng nguyệt mộ.
Mưa to đổ xuống, rửa sạch máu trên đôi bàn tay hắn, Hắc xà quỳ thật lâu, mái tóc dài đen huyền đã hóa thành trắng như tuyết từ lúc nào.
Bắt đầu từ ngày đó hắn một mình ở trong hang đá,
Chuyên tâm tu hành, không phải để độ kiếp làm thần tiên mà là để trả thù. Nhưng khi hắn tìm đến nhà sư kia thì ông ấy đã viên tịch. Thù không thể trả chỉ có thể ôm hận trong lòng điên cuồng mà khóc than cho số phận.
Những năm qua hắn sống trong đau đớn với nỗi nhớ thương về người đã từ lâu không còn trên cõi đời nữa. Thường thì hắn không ra khỏi hang, chỉ khi có người đi vào lãnh địa, hắn mới bước ra ngoài, và kẻ xâm nhập cũng không thể toàn mạng mà trở về nữa.
Yêu một người sao có thể nói quên là quên được, khi người đó lại vì mình mà chết. Đã là chấp niệm thì làm sao buông bỏ đây?
Ngụy Vô Tiện đứng bên cạnh vỗ vai Từ Mạnh.
"Này, ngươi kể chuyện người khác mà ta cứ tưởng là chuyện của ngươi. Sao ngươi hiểu rõ Hắc xà kia như vậy, ngươi quen hắn sao?"
Từ Mạnh lắc đầu: "Ta không quen hắn, chỉ là nghe những xà nhân trong rừng nói lại."
Trước kia khi nghe câu chuyện của Hắc xà bản thân còn không hiểu tại sao hắn lại phải khổ sở đến vậy. Nhưng hiện tại nhìn người trước mặt mình, y đã hiểu rồi, cũng hiểu được cái gì là. "Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình."
Nguỵ Vô Tiện hỏi Từ Mạnh.
"Ngươi biết nơi Hắc xà kia trú ngụ không?"
Từ Mạnh gật đầu: "Ta biết, nhưng hắn quá mức hung ác, nếu có kẻ đến chỗ ở của hắn, sẽ bị giết chết trước khi mở miệng.. Tốt nhất các ngươi đừng nên đi."
Ngụy Vô Tiện nhếch mép cười, lần này cứ tưởng nhàn rỗi du sơn ngoạn thuỷ, nhưng không ngờ lại có việc để làm, tâm tình hắn liền như thế mà vui vẻ. Những người trong thôn đứng một bên lại thấp thỏm lo lắng.
Ngụy Vô Tiện quay sang nói với Lam Vong Cơ.
"Xem ra chúng ta phải vào rừng một chuyến rồi."