- Xu
- 30
145
0
Bạn đã bao giờ tự hỏi, những hình ảnh ta thấy khi nhắm mắt, liệu có phải chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng? Hay đó là một thế giới khác, đang chờ đợi ta khám phá?
Và, cảm giác thật nhất của một giấc mơ là như thế nào?
Không phải là những hình ảnh vụn vỡ tan biến ngay khi bạn bừng tỉnh. Mà là cái cảm giác khi bạn biết mình đang mơ, nhưng mọi thứ lại chân thực đến đáng sợ. Một thế giới vừa quen thuộc, vừa xa lạ, nơi logic hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.
Hôm nay, tôi muốn mời bạn bước vào thế giới đó cùng tôi. Bước vào cuốn nhật ký những giấc mơ của riêng tôi.
Để bắt đầu, hãy quay ngược thời gian. Năm tôi 8, 9 tuổi.
Đó là một buổi trưa hè oi ả. Tôi nằm trên giường, rơi vào cái trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê. Bạn biết khoảnh khắc giao thoa giữa thực và mộng đó chứ? Chính lúc đó, một hình ảnh đột ngột hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi: Một đóa sen đang từ từ hé nở.
Không có bối cảnh, không có âm thanh. Chỉ có đóa sen ấy. Từng cánh hoa màu hồng nhạt, tròn trịa, bung ra chậm rãi, từng lớp một. Tôi cảm nhận được sự tươi mới, mát mẻ lan tỏa từ đóa hoa ấy – như một hơi thở nhẹ nhàng, thư giãn.
Nhưng rồi, tôi giật thót mình. Tim đập thình thịch. Mở bừng mắt ra, mọi thứ biến mất. Căn phòng vẫn vậy, ánh nắng vẫn chiếu qua khe cửa. Dù tôi cố nhắm mắt lại ngay lập tức, đóa sen ấy không bao giờ quay lại nữa.
Sau này, rất nhiều năm trôi qua, không hiểu vì lý do gì, thỉnh thoảng trong những giấc mơ của tôi, đóa sen ấy lại bất ngờ xuất hiện. Nó có ý nghĩa gì? Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Chỉ biết rằng, đó là lần đầu tiên tôi chạm vào "cánh cửa" của thế giới giấc mơ.
Sau đó, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Cho đến năm tôi 12, 13 tuổi. Giấc mơ của tôi thay đổi hoàn toàn. Chúng không còn là những đóa hoa an lành nữa, mà chuyển thành những cơn ác mộng thuần túy.
Ma quỷ. Hung thú. Những bóng đen không rõ hình thù đuổi theo tôi trong những hành lang vô tận. Những khuôn mặt biến dạng la hét trong câm lặng. Chúng nhiều đến mức tôi chẳng thể đếm xuể, nhiều đến mức nỗi sợ trở thành một phần của giấc ngủ.
Người ta bảo tôi "yếu bóng vía". Tôi làm đủ mọi cách: Trồng tỏi ban công, đặt ảnh Phật đầu giường, đọc kinh trước khi ngủ. Sau một năm kiên trì, những cơn ác mộng thưa dần rồi biến mất. Tôi lại có những đêm dài ngủ ngon, không mộng mị.
Tôi đã tưởng mình đã đóng được cánh cửa đó. Nhưng tôi đã lầm.
Năm tôi 19 tuổi.
Hành trình ấy vô thức bắt đầu lại. Nhưng lần này, nó không còn đơn giản như thuở thiếu thời. Nó phức tạp hơn, thật hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều. Nó không còn chỉ là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một sự dẫn dắt..
Bắt đầu bằng một chút ngọt ngào, tôi đã có một giấc mơ dài kỳ vào những năm tháng vừa bước chân qua ngưỡng cửa đại học, cảm giác như vừa đóng xong một bộ phim điện ảnh dài tập chỉ trong vài đêm ngủ gật vậy. Có thể nói, tôi đã sống trong những giấc mơ ấy một cách chân thật nhất.
Lần đầu tiên: Bóng lưng và sự bình yên vô cớ
Cái cảm giác "vừa mắt" nó lạ lắm. Tôi thấy mình đang qua lộ, và ngay phía trước là một bóng lưng mặc áo khoác thể thao màu đen. Chiều cao chắc chắn phải trên mét bảy, dáng người cực kỳ vững chãi. Dù chúng tôi chẳng hề quen biết, dù tôi cảm nhận được anh ấy cũng đang vội về nhà, nhưng anh ấy vẫn đi chầm chậm, nhịp chân như thể đang đợi tôi bước cùng.
Trong khoảnh khắc đó, một "động lực kích thích" (motivating stimulus) xuất hiện: Chỉ là một bước chân đi chậm lại, nhưng nó khiến tôi phản ứng bằng cả trái tim. Tim tôi đập thình thịch, hồi hộp đến mức chỉ mong đoạn đường này dài mãi mãi. Anh mang lại một cảm giác che chở và an toàn đến kỳ lạ, giống như ở bên cạnh bóng lưng ấy là khoảnh khắc bình yên nhất thế gian. Lúc tỉnh dậy, cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên, nhưng tôi cũng chỉ tặc lưỡi bỏ qua, nghĩ chắc tại mình xem phim ngôn tình nhiều quá.
Lần thứ hai: Ngũ quan và nụ hôn hụt
Vài ngày sau, giấc mơ bắt đầu bạo hơn. Tôi và người ấy đều cúi xuống nhặt đồ, và khi ngẩng lên, chúng tôi chạm mắt nhau. Đó là một khuôn mặt với ngũ quan rõ ràng, đẹp đến mức kinh ngạc. Trong cơn mơ, một suy nghĩ cực kỳ tự luyến hiện lên: Gương mặt này và tôi quả thực là "sinh ra để dành cho nhau", cực kỳ xứng đôi.
Trong giây phút ấy, mọi lý trí đều biến mất, chỉ còn lại bản năng. Người tôi nóng bừng lên, tim đập nhanh chân thật đến từng giây. Tôi đã xúc động đến mức muốn hôn anh ấy, dù gương mặt kia vẫn mang vẻ lạnh nhạt, xa cách. Nhưng ngay khi mặt sát mặt, một luồng điện xẹt qua não nhắc nhở rằng: "Mày ơi, không quen biết!". Tôi bật ra ngay lập tức. Hành động đó là sự đấu tranh giữa khao khát nội tâm và sự kìm kẹp của thực tế. Dù tỉnh dậy đã lâu, cảm xúc sống động như thật ấy vẫn khiến tôi bần thần suốt mấy ngày.
Lần thứ ba: Cuộc hôn nhân miễn cưỡng
Lần này thì kịch tính đẩy lên cao trào. Tôi thấy mình đang chạy trốn kịch liệt khỏi một cuộc hôn nhân. Tôi chạy như điên, thậm chí không buồn đi cầu thang mà muốn nhảy luôn xuống cho nhanh, nhưng cuối cùng vẫn bị bắt lại.
Đó là một cuộc hôn nhân miễn cưỡng. Anh ta đứng đó trong bộ vest trắng, lạnh lùng như băng mỏng. Tôi thì mặc bộ váy cưới đuôi cá trắng nhã nhặn, mang hơi hướng xưa cũ. Éo le ở chỗ, anh ta đã có người yêu. Sau buổi lễ, cô gái kia hung hăng tiến đến giật phăng cái mạng che đầu của tôi, tuyên bố chắc nịch rằng dù cưới rồi anh ấy cũng sẽ không bao giờ yêu tôi.
Nhưng thay vì đau khổ như trong mấy phim cung đấu, tôi lại thấy nhẹ lòng. Khi anh ta đề nghị hai đứa sống riêng, tôi đồng ý cái rụp, "cực kỳ đồng ý" luôn. Tôi chọn sự bình yên thay vì chiến đấu cho một thứ tình yêu không thuộc về mình. Sau đó, tôi tận hưởng cuộc sống bình thản cùng người hầu trong căn dinh thự rộng lớn.
Tôi đang ung dung tập yoga trong vườn thì.. "Pính bong", tôi tỉnh giấc.
Kết thúc giấc mơ, tôi nhận ra một "sự thiết lập mới" (new equilibrium) trong tâm trí. Hóa ra, đôi khi thứ mình tìm kiếm không phải là một người đàn ông hoàn hảo, mà là cảm giác được sống là chính mình, dù là trong mơ hay ngoài đời thực. Chuyện tình này có lẽ chỉ nên dừng lại ở những trang nháp của tiềm thức, vì đôi khi, sự dang dở mới là thứ làm nên một câu chuyện hay..
Còn các bạn, đã bao giờ gặp "người trong mộng" ngoài đời thực sau những giấc mơ kỳ lạ thế này chưa?
Dudi.
Và, cảm giác thật nhất của một giấc mơ là như thế nào?
Không phải là những hình ảnh vụn vỡ tan biến ngay khi bạn bừng tỉnh. Mà là cái cảm giác khi bạn biết mình đang mơ, nhưng mọi thứ lại chân thực đến đáng sợ. Một thế giới vừa quen thuộc, vừa xa lạ, nơi logic hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.
Hôm nay, tôi muốn mời bạn bước vào thế giới đó cùng tôi. Bước vào cuốn nhật ký những giấc mơ của riêng tôi.
Để bắt đầu, hãy quay ngược thời gian. Năm tôi 8, 9 tuổi.
Đó là một buổi trưa hè oi ả. Tôi nằm trên giường, rơi vào cái trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê. Bạn biết khoảnh khắc giao thoa giữa thực và mộng đó chứ? Chính lúc đó, một hình ảnh đột ngột hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi: Một đóa sen đang từ từ hé nở.
Không có bối cảnh, không có âm thanh. Chỉ có đóa sen ấy. Từng cánh hoa màu hồng nhạt, tròn trịa, bung ra chậm rãi, từng lớp một. Tôi cảm nhận được sự tươi mới, mát mẻ lan tỏa từ đóa hoa ấy – như một hơi thở nhẹ nhàng, thư giãn.
Nhưng rồi, tôi giật thót mình. Tim đập thình thịch. Mở bừng mắt ra, mọi thứ biến mất. Căn phòng vẫn vậy, ánh nắng vẫn chiếu qua khe cửa. Dù tôi cố nhắm mắt lại ngay lập tức, đóa sen ấy không bao giờ quay lại nữa.
Sau này, rất nhiều năm trôi qua, không hiểu vì lý do gì, thỉnh thoảng trong những giấc mơ của tôi, đóa sen ấy lại bất ngờ xuất hiện. Nó có ý nghĩa gì? Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Chỉ biết rằng, đó là lần đầu tiên tôi chạm vào "cánh cửa" của thế giới giấc mơ.
Sau đó, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Cho đến năm tôi 12, 13 tuổi. Giấc mơ của tôi thay đổi hoàn toàn. Chúng không còn là những đóa hoa an lành nữa, mà chuyển thành những cơn ác mộng thuần túy.
Ma quỷ. Hung thú. Những bóng đen không rõ hình thù đuổi theo tôi trong những hành lang vô tận. Những khuôn mặt biến dạng la hét trong câm lặng. Chúng nhiều đến mức tôi chẳng thể đếm xuể, nhiều đến mức nỗi sợ trở thành một phần của giấc ngủ.
Người ta bảo tôi "yếu bóng vía". Tôi làm đủ mọi cách: Trồng tỏi ban công, đặt ảnh Phật đầu giường, đọc kinh trước khi ngủ. Sau một năm kiên trì, những cơn ác mộng thưa dần rồi biến mất. Tôi lại có những đêm dài ngủ ngon, không mộng mị.
Tôi đã tưởng mình đã đóng được cánh cửa đó. Nhưng tôi đã lầm.
Năm tôi 19 tuổi.
Hành trình ấy vô thức bắt đầu lại. Nhưng lần này, nó không còn đơn giản như thuở thiếu thời. Nó phức tạp hơn, thật hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều. Nó không còn chỉ là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một sự dẫn dắt..
Bắt đầu bằng một chút ngọt ngào, tôi đã có một giấc mơ dài kỳ vào những năm tháng vừa bước chân qua ngưỡng cửa đại học, cảm giác như vừa đóng xong một bộ phim điện ảnh dài tập chỉ trong vài đêm ngủ gật vậy. Có thể nói, tôi đã sống trong những giấc mơ ấy một cách chân thật nhất.
Lần đầu tiên: Bóng lưng và sự bình yên vô cớ
Cái cảm giác "vừa mắt" nó lạ lắm. Tôi thấy mình đang qua lộ, và ngay phía trước là một bóng lưng mặc áo khoác thể thao màu đen. Chiều cao chắc chắn phải trên mét bảy, dáng người cực kỳ vững chãi. Dù chúng tôi chẳng hề quen biết, dù tôi cảm nhận được anh ấy cũng đang vội về nhà, nhưng anh ấy vẫn đi chầm chậm, nhịp chân như thể đang đợi tôi bước cùng.
Trong khoảnh khắc đó, một "động lực kích thích" (motivating stimulus) xuất hiện: Chỉ là một bước chân đi chậm lại, nhưng nó khiến tôi phản ứng bằng cả trái tim. Tim tôi đập thình thịch, hồi hộp đến mức chỉ mong đoạn đường này dài mãi mãi. Anh mang lại một cảm giác che chở và an toàn đến kỳ lạ, giống như ở bên cạnh bóng lưng ấy là khoảnh khắc bình yên nhất thế gian. Lúc tỉnh dậy, cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên, nhưng tôi cũng chỉ tặc lưỡi bỏ qua, nghĩ chắc tại mình xem phim ngôn tình nhiều quá.
Lần thứ hai: Ngũ quan và nụ hôn hụt
Vài ngày sau, giấc mơ bắt đầu bạo hơn. Tôi và người ấy đều cúi xuống nhặt đồ, và khi ngẩng lên, chúng tôi chạm mắt nhau. Đó là một khuôn mặt với ngũ quan rõ ràng, đẹp đến mức kinh ngạc. Trong cơn mơ, một suy nghĩ cực kỳ tự luyến hiện lên: Gương mặt này và tôi quả thực là "sinh ra để dành cho nhau", cực kỳ xứng đôi.
Trong giây phút ấy, mọi lý trí đều biến mất, chỉ còn lại bản năng. Người tôi nóng bừng lên, tim đập nhanh chân thật đến từng giây. Tôi đã xúc động đến mức muốn hôn anh ấy, dù gương mặt kia vẫn mang vẻ lạnh nhạt, xa cách. Nhưng ngay khi mặt sát mặt, một luồng điện xẹt qua não nhắc nhở rằng: "Mày ơi, không quen biết!". Tôi bật ra ngay lập tức. Hành động đó là sự đấu tranh giữa khao khát nội tâm và sự kìm kẹp của thực tế. Dù tỉnh dậy đã lâu, cảm xúc sống động như thật ấy vẫn khiến tôi bần thần suốt mấy ngày.
Lần thứ ba: Cuộc hôn nhân miễn cưỡng
Lần này thì kịch tính đẩy lên cao trào. Tôi thấy mình đang chạy trốn kịch liệt khỏi một cuộc hôn nhân. Tôi chạy như điên, thậm chí không buồn đi cầu thang mà muốn nhảy luôn xuống cho nhanh, nhưng cuối cùng vẫn bị bắt lại.
Đó là một cuộc hôn nhân miễn cưỡng. Anh ta đứng đó trong bộ vest trắng, lạnh lùng như băng mỏng. Tôi thì mặc bộ váy cưới đuôi cá trắng nhã nhặn, mang hơi hướng xưa cũ. Éo le ở chỗ, anh ta đã có người yêu. Sau buổi lễ, cô gái kia hung hăng tiến đến giật phăng cái mạng che đầu của tôi, tuyên bố chắc nịch rằng dù cưới rồi anh ấy cũng sẽ không bao giờ yêu tôi.
Nhưng thay vì đau khổ như trong mấy phim cung đấu, tôi lại thấy nhẹ lòng. Khi anh ta đề nghị hai đứa sống riêng, tôi đồng ý cái rụp, "cực kỳ đồng ý" luôn. Tôi chọn sự bình yên thay vì chiến đấu cho một thứ tình yêu không thuộc về mình. Sau đó, tôi tận hưởng cuộc sống bình thản cùng người hầu trong căn dinh thự rộng lớn.
Tôi đang ung dung tập yoga trong vườn thì.. "Pính bong", tôi tỉnh giấc.
Kết thúc giấc mơ, tôi nhận ra một "sự thiết lập mới" (new equilibrium) trong tâm trí. Hóa ra, đôi khi thứ mình tìm kiếm không phải là một người đàn ông hoàn hảo, mà là cảm giác được sống là chính mình, dù là trong mơ hay ngoài đời thực. Chuyện tình này có lẽ chỉ nên dừng lại ở những trang nháp của tiềm thức, vì đôi khi, sự dang dở mới là thứ làm nên một câu chuyện hay..
Còn các bạn, đã bao giờ gặp "người trong mộng" ngoài đời thực sau những giấc mơ kỳ lạ thế này chưa?
Dudi.
Chỉnh sửa cuối:
