Sau hơn 2 tháng tu luyện bí kíp mà cả đời sư phụ để lại Lâm Huyền đã khác xưa rất nhiều, đội quân mà Trịnh lão đầu tìm cho nàng cũng được nàng dạy dỗ không ít, theo chế độ nghiêm ngặt từ 100 người nam thanh nữ tú giờ chỉ còn 50 người đạt tiêu chẩn, kiếm sĩ, đấu sĩ, phòng thủ, ngay cả dược sĩ cũng có.
Nàng bà đội bất tử đã trải qua 2 tháng khó khăn và nhờ dược liệu nàng luyện được đã giúp họ đạt được những điều họ không bao giờ có thể tưởng tượng ra được. Họ đều đã đạt được cấp cao nhất teong các nghề nói trên.
Còn nàng, nàng đã học được hết tất cả chan truyền của sư phụ nàng, đạt được cấp độ đế vương, sau đế vương còn có cơ huyền và lục huyền, nàng đang cận kề cơ huyền cuối cùng là đế vương. Trên đất nước này có tổng cộng 6 người là lục huyền. Trong đó có ông ngoại nàng, cậu nàng, người cha bất lương của nàng và Đào Vương gia huyền thoại kia nữa.
Hôm nay nàng tới là để khảo nghiệm quân đội thêm một lần cuối và thu nạp thêm nhân tài dưới trướng.
Hiện tại đội bất tử do Dạ đứng đầu đội nhóm đạt cấp độ Kim Cương, quân đội là Bạch Huyền.
Đội nữ do Ngọc Lam đứng đầu đạt cấp độ Kim Cương, toàn đội là Bạch Huyền
Nàng đến kiểm nhiệm lại một lần nữa và cho họ thay da đổi thịt, đợt này là ai phản chủ, hay trung thành đều phải lọc hết một lượt nữa.
Trong sân tập do Trịnh lão đầu tạo ra đang hừng hực khí thế, lão vuốt dâu gật gù đầu ra vẻ vừa ý. Nàng chạy đến ôm Trịnh lão đầu một cái cười nhân từ. Lão xoa đầu nàng cười hiền hậu, nàng liền đứng ra bên cạnh hô: "Tất cả tập trung kiểm tra lần cuối trước khi có nhiệm vụ mới." Khí thế phừng phừng, nàng hỏi một câu cuối các người có nguyện ý cùng ta vào sinh ra tử trên chiến trường không? Ai không đồng ý thì có thể uống thuốc giải hết võ công, sống như người bình thường sinh con đẻ cái. Còn ngược lại thì theo ta sống chết một phen làm nên sự nghiệp. Đồng loạt mọi người hô to nguyện hết lìng vì chủ tử cùng anh em vào sinh ra tử. Tốt lắm mọi người xếp hàng để nhận tẩy đan đơn, chia nhau ra ăn xong đan dược rồi xếp bằng dồn đan khí thải hết độc tố tạp chất trong người ra. Mọi người nhao nhao lên vì tẩy đan đơn đang làm mưa làm gió trên đấu đơn dài mấy ngày qua.
Đấu đơn đài là do nàng mở ra trong lúc tập luyện nàng cần mở rộng địa bàn từ hiệu thuốc, đấu đài thậm chí là quán ăn, quán nước đều có cửa hàng của nàng. Nguồn thu kiếm về cũng không phải ít và còn có tử kim lệnh, tử kim lệnh là nơi mua bán mạng người và mua bán tin tức. Nó ngang với vương nguyệt to nhất cả nước này, nàng không tra được ai là người đứng sau tổ chức đó được, thông tin mật của họ khá kín đáo và trên mọi lĩnh vực đều gặp người của họ. Thật đáng sợ.
Nàng quay ra hỏi Trịnh lão đầu, sư phụ nàng đâu, nàng tới báo kết quả cho lão bất tử đấy. Trịnh lão đầu giở khóc giở cười nói, sư phụ nàng đang đi ăn cùng Dung Nhi rồi. Trịnh lão đầu cười ha ha, nàng ngu ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.. hơ hơ.. Dung nhi và lão bất tử, thôi kệ vậy như thế cũng tốt. Có người bảo vệ muội đấy.
Nàng nói với ông ngoại hôm nay là hội hoa đăng ngày mười lăm trăng rất tròn lão có muốn đi ngắm hoa đăng cùng nàng không. Trịnh lão đầu gãi gãi đầu nói lão già rồi, ở lại quân doanh thôi. Nàng đành đi một mình vậy. Từ đợt chữa khỏi cho Đào
Yêu Vương, lòng nàng có chút nhớ hắn, nửa tháng này nàng bận rộn quá mà, hôm nay phải tận hưởng cuộc sống thôi. Trong hai tháng này cũng không thấy nhà Lâm gia động tĩnh gì, buông lỏng được một tý. Nàng vừa đi vừa ăn kẹo hồ lô, nụ cười ánh mắt của nàng đều bị chàng thâu tóm, khuân mặt mị hoặc, làn da trắng nõn, mi cong, trong sáng, hồn nhiên là những gì Vương gia thấy. Thị vệ bên cạnh ngẩn người nghi hoặc nghĩ Vương gia bị bệnh rồi, bị bệnh nặng thật rồi. Tội nghiệp vương gia nhà chúng ta, yêu nhưng không dám nói chỉ dám nhìn vương phi thôi. Tình yêu thật đáng sợ mà.
Quay lại phía bên Lâm Huyền thì nàng lại đụng độ phải Muội Ca và Hầu Cận đang xem lồng đèn.
Ay zô, ai đây là tỷ tỷ Lâm Huyêvn của ta đây mà. Hai tháng qua tỷ đã đi đâu vậy, sợ quá lên trốn lên núi ở rồi hay sao nà hôm nay lại xuất hiện ở đây thế này. Chắc sợ quá lên không nói lên lời chứ gì. Tiện thể đây muội cũng thông báo cho tỷ biết là muội và Hầu Cận ca ca chuẩn bị lễ thành hôn vào mười tám tháng này nha. Hầu Cận ca ca đã đem sính lễ tới hỏi cưới muội rồi. Tỷ chỉ là đò bỏ đi thôi, loại nữ tử mất nết.
Nàng nhịn đủ lâu để không mở miệng, hóa ra là muội muội với Hầu Cận công tử đây chuẩn bị thành thân à. Đúng là chó thì lấy chó, heo lấy heo, đồng loại lấy nhau nghe quả là hợp lý đấy. Ta húc hai người trăm năm hạnh phúc nhac, sớm sinh ra một bầy heo, chó con nhé. Ta sẽ tặng lễ vật thật tốt cho muội muội, rồi quay người bước đi. Mọi người xung quanh cười nhạo họ. Họ tức giận bỏ đi trong uất ức.
Về tới Lâm gia Muội Ca nhào vào lòng Hàn Thị khóc nức nở khoe với nương của nàng là nàng đã gặp Lâm Huyền con đàn bà lố lăng đấy đã chế giễu con. Hầu Cận ca ca còn nhìn ả với ánh mắt tiếc nuối, đắm chìm nữa. A! Con tức nương ạ. Con chỉ muốn xé ả ra làm trăm nghìn mảnh thôi ạ.
Còn bên Lâm Huyền nàng lại gặp Đào Yêu, nàng không biết chàng là vương gia lừng lẫy cả nước, chỉ biết chàng là người nàng đã cứu bên hồ nước nóng lúc trước, cũng chỉ nghĩ chàng là con nhà giàu có nào đấy mà thôi.
Nàng vui mừng khi gặp được người mình nhớ mong, nàng không dám nói ra vì nàng còn chưa báo được thù, còn chưa thể yêu đương lúc này và nàng cũng sợ yêu đương, sợ chàng ta cũng giống như phụ thân nàng, nàng sợ rất nhiều thứ.
Hai người bước tới gần nhau nhìn nhau rồi cười, nụ cười chân thành. Nàng không ngờ còn gặp được chàng ở đây, hỏi han sức khỏe của chàng thế nào, nói chuyện trên trời dưới biển, nàng không nghĩ chàng sẽ thuận theo ý mình chỉ biết chàng nắm chặt tay mình và cười với nàng, lúc bắn pháo hoa nàng đã ước, ước gì không có hận thù, không giao tranh, không gì cả, sống cuộc sống bình yên thì thật là tốt.
Nàng hỏi chàng: Chàng ước điều gì thế?
Chàng hỏi ngược lại nàng: Còn nàng?
Ta á, ta ước chàng là lang quân của ta, nàng cười rồi nói: Ta trêu thôi, điều ta ước là bí mật.
Muộn rồi ta phải về rồi, hẹn gặp lại chàng, Đào Yêu Vương. Đừng quên ta nhé, ta là Lâm Huyền. Nàng xoay người bước đi, thân ảnh nhỏ bé lạc trong biển người, chàng không biết, lần từ biệt này sẽ là lần lâu nhất mà hai người sẽ không gặp lại nhau.
Hết chương 8.