Cố Bách Nhiên khẽ gật đầu: "Hội nghị phân tích kinh doanh nửa tháng sau, cô để Hàn Hướng Nhu kia chuẩn bị báo cáo tổng kết và hội nghị, tôi xem xem rốt cuộc năng lực của cô ta thế nào. Còn nữa, bình thường cô để ý đến cô ta một chút, tôi không hy vọng phòng thư ký lại xuất hiện người như Lý Trình Lâm và Vương Viện Viện."
"Vâng, thưa tổng giám đốc Cố." Trần Lâm trả lời, thấy Cố Bách Nhiên không dặn dò gì thêm, lúc này mới xoay người rời đi.
Lý Trình Lâm và Vương Viện Viện từng là thư ký của Cố Bách Nhiên, đều có khuôn mặt đẹp có thể làm ngôi sao được. Không biết có phải hai cô gái kia đọc nhiều tiểu thuyết tình cảm quá hay không, sau khi được phân công đến phòng thư ký thì không làm việc cho tốt, ngược lại một lòng một dạ muốn leo cao, vọng tưởng được bay lên cành cao làm phượng hoàng. Vì đều có suy nghĩ giống nhau, ngày đầu tiên bước vào phòng thư ký Lý Trình Lâm và Vương Viện Viện đã không ưa nhau, luôn đấu đá với nhau, hai bên đều coi đối phương là kẻ địch giả tưởng.
Ngoại trừ đi công tác bên ngoài ra, Cố Bách Nhiên cũng hiếm khi tiếp xúc riêng với thư ký. Lý Trình Lâm và Vương Viện Viện chỉ có thể ngày nào cũng ăn mặc trang điểm thật xinh đẹp, nghĩ hết mọi cách xuất hiện trước mặt Cố Bách Nhiên. Vì hai người đều không tập trung tinh thần vào công việc, Trần Lâm vô cùng không hài lòng với thái độ làm việc của họ, vì thế chị ta đã liên hệ với bộ phận Nhân sự định sa thải hai người này.
Lý Trình Lâm biết được chuyện đó thì không cam lòng cứ rời khỏi tập đoàn Thần Huy như vậy, cũng không thể không nói là cô ta vô cùng dũng cảm. Chiều hôm đó, đúng lúc Trần Lâm đến một cuộc họp phối hợp với bộ phận khác, khi Cố Bách Nhiên vừa đi tiếp khách về đang định nghỉ ngơi một lát, Lý Trình Lâm tranh thủ cơ hội lén chạy vào phòng nghỉ của tổng giám đốc, đè Cố Bách Nhiên xuống giường.
Tuy Cố Bách Nhiên uống chút rượu vang đỏ nhưng không đến mức say, anh đạp thẳng Lý Trình Lâm ra ngoài. Lần này không cần chờ người của bộ phận Nhân sự bàn bạc thảo luận gì nữa, Lý Trình Lâm bị đuổi thẳng cổ. Vương Viện Viện có cùng ý đồ cũng bị liên lụy, bị tập đoàn Thần Huy chấm dứt hợp đồng lao động.
Vì chuyện này mà Cố Bách Nhiên thẳng tay dọn dẹp phòng thư ký một lần, tất cả thư ký có ý đồ khác đều được điều sang các bộ phận khác, chỉ để lại những người không có suy nghĩ linh tinh và năng lực làm việc tốt.
Hàn Hướng Nhu không biết mình trở thành đối tượng được Cố Bách Nhiên chú trọng đề phòng, mà cho dù có biết thì cô cũng không để ý. Cô đi làm ở tập đoàn Thần Huy này, một là vì chế độ tiền lương và đãi ngộ tốt hơn những công ty khác, hai là vì làm việc với những đồng nghiệp ở phòng thư ký khá vui vẻ thoải mái, còn về chuyện đàn ông, từ trước đến nay đều không nằm trong phạm vi quan tâm của cô.
Trần Lâm giao cho Hàn Hướng Nhu công tác chuẩn bị hội nghị phân tích kinh doanh và tài liệu. Trần Hướng Nhu hỏi xin mấy đồng nghiệp khác một số tài liệu liên quan đến những hội nghị phân tích kinh doanh trước đó, đọc qua một lần để tìm phương pháp, sau đó bắt đầu liên hệ với trưởng phòng các bộ phận để họ báo cáo tài liệu liên quan như thường lệ.
Đúng lúc Hàn Hướng Nhu đang bận rộn, đột nhiên Hàn Thịnh Vỹ gọi đến, đi thẳng vào vấn đề: "Tiểu Nhu, hôm nay em tăng ca không? Anh có người bạn có chút việc muốn nhờ em giúp một tay."
Hàn Hướng Nhu liếc mắt nhìn công việc trên tay, tính toán thời gian, lúc này mới trả lời: "Chắc là có thể tan ca như bình thường, có điều bạn anh có chuyện gì cần em giúp?"
"Chính là chuyện về phương diện kia." Hàn Thịnh Vỹ khẽ nói: "Có điều em yên tâm, cậu ta biết quy định, sẽ chuẩn bị thù lao đầy đủ."
"Thù lao?" Mắt Hàn Hướng Nhu sáng lên: "Trả tiền à? Vậy không thành vấn đề, em nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ!"
Hàn Thịnh Vỹ cúp điện thoại, người bạn bên cạnh lập tức hỏi: "Thế nào? Em gái cậu đồng ý không?"
"Yên tâm đi." Hàn Thịnh Vỹ để di động sang một bên: "Lát nữa tan làm con bé sẽ đến."
Xế chiều hôm nay, Hàn Thịnh Vỹ nhận được một cuộc gọi của người anh em mới trở về từ nước ngoài, muốn hẹn mấy người bạn tốt cùng tụ tập tán gẫu. Hàn Thịnh Vỹ và anh ta cũng đã lâu không gặp, vội vàng đồng ý, sắp xếp lại công việc trong tay rồi lái xe đến phòng trà đã hẹn.
Mọi người đến đây đều là bạn thân của Hàn Thịnh Vỹ, có mối quan hệ vô cùng thân thiết với nhau, chẳng qua hiện tại ai cũng có công việc bận rộn, quanh năm suốt tháng không gặp mặt được mấy lần. Lần này nếu không phải Đổng Lực Dương từ nước ngoài quay về sắp xếp tụ tập, cũng không biết bao giờ họ mới có thể ngồi một chỗ tán gẫu uống trà được.
Cả đám đã lâu không gặp, đều hỏi thăm tình hình của đối phương. Đổng Lực Dương rót trà cho mọi người, cười hỏi: "Các cậu đều có bạn gái rồi chứ? Tôi nói trước, bất kể là ai kết hôn tôi đều sẽ làm phù rể."
Cao Phong cười nói: "Tôi thì cũng muốn kết hôn đấy, nhưng còn chưa có bạn gái, hơn nữa trong nhóm chúng ta, Hàn Thịnh Vỹ là người đào hoa nhất, tôi đoán người đầu tiên kết hôn sẽ là cậu ta."
Hàn Thịnh Vỹ vừa nghe đến hai chữ đào hoa đã không nhịn được sợ run cả người, lập tức cười khổ nói: "Thôi đừng nói nữa, tôi bây giờ sợ nhất là hai chữ đào hoa này. Ngày hôm qua tôi bị yêu tinh hoa đào quấn lấy, nếu không phải em gái tôi ra tay, có lẽ bây giờ tôi đã bị yêu tinh hoa đào hút sạch dương khí rồi."
Anh vừa dứt lời, có người nở nụ cười: "Còn yêu tinh hoa đào, thật hay giả vậy? Người anh em, gần đây có phải cậu đọc nhiều Liêu Trai quá không."
"Thật sự." Hàn Thịnh Vỹ kể lại chi tiết chuyện ngày hôm qua, cuối cùng còn rút bùa hộ mệnh vẫn luôn mang theo người ra từ trong áo: "Đây là bùa hộ mệnh em gái tôi đưa cho, rất là hữu dụng."
Đám bạn cười hi hi ha ha, ai nấy đều muốn giơ tay sờ vào lá bùa, Hàn Thịnh Vỹ vội vàng cất đi, sợ bị người khác đụng vào thì sau này lá bùa sẽ không còn linh nghiệm nữa.
Thanh niên có mấy khi tin tưởng vào mấy chuyện ma quỷ yêu tinh này, cho dù Hàn Thịnh Vỹ kể rất chi tiết và rõ ràng, họ vẫn cho rằng anh đang nói đùa, chỉ có một mình Triệu Tuấn Thanh im lặng không nói gì.
Đúng lúc bọn họ bắt đầu hi hi ha ha kể lại những chuyện thú vị trước đây, Triệu Tuấn Thanh đột nhiên lên tiếng hỏi: "Thịnh Vỹ, em gái cậu thật sự có bản lĩnh về chuyện này sao?"
"Đúng vậy." Hàn Thịnh Vỹ gật đầu: "Nếu không gặp phải loại chuyện này thì tôi cũng không tin được."
"Vậy không biết cô ấy có thể
bắt ma không?" Triệu Tuấn Thanh vuốt mặt nói: "Hình như tôi bị ma ám, đã đi rất nhiều nơi xin bùa chú đều không có tác dụng gì, nếu như có thể tôi muốn mời em gái cậu bắt ma giúp. Đương nhiên, tôi sẽ chuẩn bị tiền thù lao thỏa đáng."
Vì vậy, Hàn Thịnh Vỹ gọi điện cho Hàn Hướng Nhu.
Sau khi Triệu Tuấn Thanh nghe thấy Hàn Hướng Nhu đồng ý nhận việc này thì không kìm được thở phào nhẹ nhõm, Đổng Lực Dương nhìn sắc mặt anh ta không tốt, vội vàng rót cho anh ta một cốc trà nóng: "Này anh bạn, rốt cuộc cậu gặp phải chuyện gì? Nói với anh em nghe qua, xem chúng tôi có thể giúp được gì không."