7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1101: Thỏ con đi dạo quán bar

Địch Quân Thịnh liếc mắt nhìn Hàn Mông Dự một cái.

"Nhàm chán."

Sau đó Địch Quân Thịnh đứng dậy, rời khỏi.

"Lão Hàn, cậu xem cậu đi, làm cho Thịnh gia tức giận đi rồi? Cậu bày cho Thịnh gia cách dỗ ngọt mấy cái vị tình nhân của cậu làm gì? Chị dâu nhỏ có giống mấy nữ nhân không?"

"Vậy thì cậu không hiểu rồi." Hàn Mông Dự cười đến thần thần bí bí.

"Cậu hiểu, cậu hiểu mà sao giờ cậu hiện tại còn độc thân chứ? Bạn giường thay đổi một người lại một người, lại không có một người để ở trong lòng."

"Cậu.. cậu thắng.."

###

Địch Quân Thịnh đi đến gara phía dưới, sau khi ngồi vào vị trí điều khiển cũng không có lập tức xuất phát.

Sau khi anh ngồi trong chốc lát, ở kính chiếu hậu chiếu ra một gương mặt lạnh lùng trên đó phủ lên một tầng sương lạnh.

Chuyện cũng không có nhẹ nhàng như Hàn Mông Dự cùng Hình Vĩ trêu chọc.

Địch Quân Thịnh lấy di động ra, nhìn màn hình di động đen nhánh, chần chờ hồi lâu.

Sau một lúc lâu, anh mới gọi điện thoại cho Giản Nhất Lăng.

Điện thoại thông.

Nhưng mà thực mau, đã bị ấn tắt.

Ấn tắt..

Tay Địch Quân Thịnh nắm lấy tay lái thật chặt.

Sau đó thân thể ngẩng ra, nặng nề mà dựa vào lưng ghế.

Sau một lúc trầm tư, Địch Quân Thịnh rốt cuộc khởi động xe.

Xe chạy đến một quán bar.

Địch Quân Thịnh đại khái biết nơi Giản Nhất Lăng đi đến.

Vệ sĩ của anh vẫn luôn đang âm thầm bảo hộ Giản Nhất Lăng, Giản Nhất Lăng biết, cũng không có ném vệ sĩ ra, cho nên anh biết được đại khái phương vị của cô.

Cũng chỉ là đại khái mà thôi.

Quán bar, đây là một địa phương Giản Nhất Lăng không nên đi đến.

Trong lòng Địch Quân Thịnh cũng biết, Giản Nhất Lăng tuyệt đối không phải người đi làm chuyện gì không nên làm.

Chỉ là có chút không thoải mái vì cô ấy gạt mình..

###

Đội trưởng Nguyễn so với ngày thường lúc chấp hành nhiệm vụ càng thêm khẩn trương một ít.

"Nhất Lăng, nếu không cô đi đến cửa xe chờ chúng tôi đi?" Người của đội trưởng Nguyễn đang ở bên ngoài xe, thông qua tai nghe Bluetooth cùng Giản Nhất Lăng đối thoại.

Đội trưởng Nguyễn sợ trong chốc lát xảy ra chuyện gì nhiễu loạn, làm cho Giản Nhất Lăng bị thương.

Đừng nói những thành viên khác của đội luyến tiếc, chính là để cho người anh họ đặc biệt biết đánh kia của Giản Nhất Lăng biết, anh cũng ăn không hết gói đem đi a.

"Đối phương không thấy tôi sẽ không hiện thân." Giản Nhất Lăng chắc chắn nói.

Mấy ngày nay, Giản Nhất Lăng cùng đội trưởng Nguyễn bọn họ bận rộn bố trí, chính là vì thời điểm tiến hành giao dịch ngày hôm nay, một lần đem đối phương bắt lấy.

Giản Nhất Lăng cùng đội trưởng Nguyễn trải qua mấy năm điều tra, biết hung thủ thuộc về một gia tộc hào môn đỉnh cấp nhất thế giới, có được bối cảnh vô cùng cường đại.

Cũng chính vì vậy mà ngay sau khi hắn ta gây ra hành vi phạm tội đối với Địch Bá Sâm ở kinh thành lại có thể biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Lúc sau này Giản Nhất Lăng lợi dụng bệnh viện Lạc Hải Sâm tiến hành một loạt điều tra.

Trong chuyện này, đội trưởng Nguyễn có chút ghen tị với Địch Quân Thịnh.

Nha đầu Giản Nhất Lăng này cũng đã quen biết với anh ấy cũng đã hơn hai năm, thời gian mấy năm nay, cho anh ấy lớn nhất một cái cảm thụ đó là lãnh tình.

Mà cô ấy để bụng nhất chỉ một việc đó chính là vì Địch Quân Thịnh.

Đội trưởng Nguyễn biết, một người lãnh tình lãnh tâm, một khi động tình, đó chính là khắc sâu vào trong xương cốt.

Bên trong tai nghe bluetooth truyền đến giọng nói bố trí của đội viên ở ngoài cửa.

Người bọn họ chờ đã tới.

Đội trưởng Nguyễn đối với tất cả các đội viên nói, "Mọi người chú ý, mọi người chú ý lão thử xuất hiện, mèo trắng ở quầy bar cùng S-2 phụ cận gần hoa miêu chú ý, nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ tốt mèo chiêu tài."

Bên trong tai nghe bluetooth đội trưởng Nguyễn luôn nhắc cho các đội viên phải bảo vệ tốt Giản Nhất Lăng.

Chỉ chốc lát sau, một người nam nhân chậm rì rì mà đi tới trước mặt Giản Nhất Lăng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1107: Cô ta như thế nào làm được?

Đội trưởng Nguyễn lại bổ sung, "Đúng rồi, hài cốt cỏia nhân viên quản lý cấp cao kia vào mấy năm trước ở vùng phụ cận thành phố Hằng Viễn phát hiện ra, lúc ấy vì người nghiệm thi bộ hài cốt kia không phải ai khác, chính là vị hôn thể của Địch tiểu tiên sinh đây."

Đôi tay đội trưởng Nguyễn giao nhau ở trước ngực, biểu tình nhàn nhã lên.

Hiện tại nên đến phiên bọn họ nhìn tên họ Mục này khó chịu.

Nghe đến đó, ánh mắt Địch Quân Thịnh chăm chú ở trên người Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng từ trong lòng ngực Địch Quân Thịnh ngẩng đầu, nhìn thẳng họ Mục.

"Ở bên trong bộ hài cốt tìm được một mảnh móng tay gãy, trải qua kiểm nghiệm DNA không thuộc về người chết, một năm trước, em ở bên trong cơ sở dữ liệu đã tìm được DNA tương ứng, nhưng mà trên sổ sách ghi chép vẫn chưa có được chính xác thân phận của hàng mẫu, chỉ biết nơi phát ra hàng mẫu thuộc về một gia tộc hiển hách ở phương tây."

Biểu tình của nam nhân rốt cuộc hoàn toàn thay đổi.

Trước không nói Giản Nhất Lăng có phải là người phụ trách pháp y nghiệm thi kia hay không.

Cô như thế nào có thể lấy tới phần DNA hàng mẫu kia?

Thân thể hắn ta có bác sĩ chuyên môn phụ trách, cũng không đi bệnh viện bên ngoài.

Có thể nói, tất cả các số liệu cơ thể của hắn ta đều chưa từng lộ ra ngoài, một kẻ hèn như Giản Nhất Lăng làm như thế nào lấy được số liệu?

Nam nhân không thể tưởng được tính khả năng ở chỗ này.

Hơn nữa dựa theo lời nói Giản Nhất Lăng, cô cơ hồ là so sánh với số liệu với toàn thế giới.

Đây cũng không phải là nói mà thôi, không chỉ phải có năng lực lấy được số liệu, còn phải có quyền hạn, còn phải có điều kiện tiến hành cái nhiệm vụ này.

Đôi mắt hắn ta nhìn chằm chằm Giản Nhất Lăng, "Xem ra tôi đối với cô quan sát còn quá ít."

Hắn ta chú ý đến Giản Nhất Lăng là bắt đầu từ khi Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh chính thức đính hôn.

Trước đó hắn ta không có đi tìm hiểu nhiều về cô gái này.

Ông ta thật sự là sơ suất, bị bề ngoài của tiểu nha đầu này mê hoặc.

Sau một lúc lâu, nam nhân đột nhiên nở nụ cười.

"Vẫn là rất có ý tứ." Nam nhân nói, "Nếu như vậy, cảnh sát muốn mang tôi trở về tiến hành điều tra đúng không? Không có việc gì, tôi phối hợp, tôi tuyệt đối phối hợp."

Biết mình phải bị mang đi thẩm vấn, nam nhân không có lộ ra sự hoảng loạn mà người thường nên có.

Hắn ta cần phải hoảng sợ sao? Thẩm vấn mà thôi, lại không phải đã bị tuyên án, hắn ta còn có rất nhiều cơ hội.

Nam nhân vươn đôi tay, để người của tiểu đội hành động đặc biệt bắt hắn.

Nhìn thấy cái dạng này của nam nhân, vốn dĩ cho rằng kế hoạch lớn đã toàn thắng, các thành viên của tiểu đội mạc danh mà cao hứng không đứng dậy nổi.

Nam nhân trước khi đi, quay đầu lại hướng về phía Giản Nhất Lăng chớp đôi mắt một chút, "Cô rất thú vị, tôi càng ngày càng thích cô."

"Thật là có bệnh!" Đám người bị áp lên xe, đội trưởng Nguyễn rốt cuộc mắng một tiếng.

Sau đó đội trưởng Nguyễn quay đầu lại đánh giá Địch Quân Thịnh, "Cậu vừa mới.. ở bên trong khói trắng hành động, còn đánh đổ một đám người đúng không?"

Ánh mắt đội trưởng Nguyễn nhìn Địch Quân Thịnh, lóe lên ánh sáng hưng phấn cùng tìm tòi nghiên cứu.

Địch Quân Thịnh không có phản ứng lại đội trưởng Nguyễn.

Đội trưởng Nguyễn chưa từ bỏ ý định mà tiếp tục hỏi, "Thịnh gia lộ ra một chút, công phu này của cậu là học ở nơi nào, tôi còn chưa bao giờ biết giá trị vũ lực của cậu lại cao như vậy."

Đội trưởng Nguyễn vẫn là đầu gặp được loại cao thủ này, ở trong sương mù dày đặc còn có thể phân biệt phương vị, cảm thấy hiếm lạ thật sự.

"Cùng anh không quan hệ." Địch Quân Thịnh hiển nhiên không có tâm tình cùng đội trưởng Nguyễn thảo luận vấn đề giá trị vũ lực của anh.

"Đừng a, tôi thật sự rất tò mò." Đội trưởng Nguyễn đi theo nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, bên người cô như thế nào toàn là cao thủ không vậy? Lần trước là anh cô, lần này là bạn trai cô."

Ngữ khí của đội trưởng Nguyễn nghe tới có chút thèm.

Thèm "Các nam nhân" của Giản Nhất Lăng.

Có một loại xúc động muốn đem "Các nam nhân" của Giản Nhất Lăng gom hết thảy vào dưới trướng của anh ấy.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1108: Cưới được em là sự may mắn mà Địch gia chúng ta tu luyện mấy đời

Nhưng mà đội trưởng Nguyễn cũng biết chuyện này không có tính khả thi gì.

Giản Dật Hành còn hơi có chút hy vọng, Địch Quân Thịnh sao.. ở kinh thành ai không biết vị gia này, để cậu ta tới tiểu đội hành động đặc biệt bọn họ căn bản chính là thiên phương dạ đàm (*), nằm mơ cũng không nhất định có được.

(*) Thiên phương dạ đàm. Nghĩa đen: Là tên bộ truyện cổ tích Nghìn lẻ một đêm. Nghĩa bóng: Từ nghĩa gốc là tên tập hợp truyện cổ tích, thành ngữ "thiên phương dạ đàm" chỉ những chuyện lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công.

Đội trưởng Nguyễn nhìn thấy ánh mắt của Địch Quân Thịnh cũng không quá vui vẻ, rốt cuộc vẫn là đem một bụng lời muốn nói nghẹn trở về.

Được rồi, hiện tại thật không phải thời điểm thảo luận chuyện này, anh vẫn là rời đi trước, chờ một thời cơ thích hợp hỏi lại.

Đội trưởng Nguyễn khôi phục lại trạng thái sự nghiêm túc uy nghiêm của anh, "Nhất Lăng, tôi về căn cứ trước, có cái tin tức gì tôi sẽ liên lạc với cô."

Họ Mục bị mang đi, đội trưởng Nguyễn cùng các đội viên khác cũng đều rời đi trước, vội vàng trở về thẩm vấn người.

Bên trong quán bar, những người khách vô tội cũng đều đã rời đi.

Cuối cùng dư lại chỉ còn Địch Quân Thịnh cùng Giản Nhất Lăng.

"Cho nên mấy ngày nay em bận rộn như vậy, chính là vì giúp anh tìm hung thủ giết hại ba anh sao?"

Địch Quân Thịnh nhìn Giản Nhất Lăng, ngực như bị thứ gì đó cuốn lấy.

"Ân." Giản Nhất Lăng gật đầu một cái, khuôn mặt trắng nõn ngây ngô, ánh mắt chắc chắn.

Địch Quân Thịnh cười, đôi mắt lại đỏ.

"Anh làm sao vậy?" Giản Nhất Lăng hỏi.

"Giản Nhất Lăng." Giọng nói trầm thấp, đôi mắt thâm thúy.

"Hả?

" Chúng ta về nhà. "

Trở về nhà của bọn họ.

" Ân. "

Giản Nhất Lăng gật đầu một cái, sau đó kéo cánh tay Địch Quân Thịnh, rời đi quán bar.

###

Địch lão gia tử sau khi biết chuyện, tức giận mắng cả một đêm.

Sau đó ôm Giản Nhất Lăng, một hồi cảm ơn, còn đưa Giản Nhất Lăng đi đến từ đường của Địch gia thắp một nén nhang cho ba mẹ Địch Quân Thịnh.

" Địch gia chúng ta thật là đã tu luyện mấy đời mới may mắn có được một người cháu dâu tốt như vậy a! "Địch lão gia tử lệ nóng doanh tròng.

Cháu dâu này còn không có chính thức vào cửa, đã giúp gia đình họ một cọc tâm sự lớn như vậy!

Có thể tìm một người cháu dâu như vậy, cũng không phải là may mắn mà đời trước Địch gia đã tu luyện hay sao?

Nói xong Địch lão gia tử lại tự trách một phen.

" Ta thật là lão hồ đồ, thế nhưng không thấy thấy được bộ mặt thật của tên hỗn đản kia, tưởng tượng đến hắn ta hai năm trước còn tới nhà của ta làm khách, ta thật là cơm đêm qua ăn đều muốn nhổ ra! "

Chỉ là nghĩ đến sắc mặt của tên họ Mục, ông đã cảm thấy ghê tởm.

" Ông nội, không trách ông. "Giản Nhất Lăng nhỏ giọng an ủi Địch lão gia tử, để ông ấy không cần lại tự trách.

Địch gia gia đại nghiệp đại, trong chuyện thương nghiệp, Địch lão gia tử nắm một tay, nhưng loại chuyện điều tra phá án này, còn phải cần có người chuyên nghiệp tới làm.

Giản Nhất Lăng cũng không phải một mình một người làm được, là kết quả toàn bộ tiểu đội hành động đặc biệt cùng nhau nỗ lực.

Sau đó Địch lão gia tử nói với Giản Nhất Lăng," Nhất Lăng a, ông nội thật vui vẻ, con gọi ông một tiếng "ông nội" này gọi đến lòng của ông nội đều mềm! "

Trước kia Giản Nhất Lăng đều kêu là" ông Địch ", khác một chữ, ý tứ cũng khác rất nhiều.

Sau đó Địch lão gia tử quay đầu nhìn về phía Địch Quân Thịnh," Tiểu tử thúi, ta cảnh cáo con, người vợ tốt như vậy chỉ có một người này, con về sau đừng có làm ra chuyện gì hỗn đản ức hiếp con bé, con nếu dám ức hiếp con bé, ta đem da của con lột ra! "

" Tùy ông. "

" Tùy ta? Con tên tiểu tử thúi này trả lời có thể có thêm một chút thành ý hay không? "

" Ông nội, A Thịnh là nói, anh ấy nếu ức hiếp con, thì tùy ông trách phạt. "Giản Nhất Lăng vội giúp Địch Quân Thịnh giải thích.

" Chính là như ý của Nhất Lăng nói. "Địch Quân Thịnh bổ sung.

" Coi như con thức thời! "Địch lão gia tử liếc mắt nhìn Địch Quân Thịnh một cái, sau đó khuôn mặt lại đầy tươi cười mà nói với Giản Nhất Lăng," Nhất Lăng ngoan ngoãn, con giúp chồng con tìm được hung thủ rồi, ông nội không biết nên khen thưởng cho con cái gì mới tốt đây."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1109: Muốn cầu hôn trước

"Còn không có giải quyết xong." Giản Nhất Lăng nói.

"Chuyện phía sau con giao cho chú hai con tới xử lý, con không cần vất vả."

Địch lão gia tử luyến tiếc tiểu nha đầu lại lao tâm lao lực.

Ông đã nghe cháu trai mình nói, vì chuyện này, Nhất Lăng đã tiêu phí hai năm thời gian.

Hôm nay có thể tinh chuẩn mà tìm được hung thủ như vậy, là Nhất Lăng dùng thời gian cùng mồ hôi chồng chất ra tới.

Giản Nhất Lăng nói, "A Thịnh đối với con rất tốt."

"Được được được, các con đều tốt, các ngươi tốt ông nội liền tốt." Địch lão gia tử thật sự vui vẻ, "Con nghĩ muốn khen thưởng cái gì cùng ông nội nói."

"Muốn cùng A Thịnh sinh bảo bảo." Giản Nhất Lăng đem tâm nguyện của mình nói ra.

Địch lão gia tử đầu tiên là sửng sốt, hoàn toàn không nghĩ tới cháu dâu bảo bối sẽ nói loại lời nói này.

Sau đó cười ha ha lên.

"Thật là cháu dâu bảo bối tốt của ông, ý tưởng cùng ông giống nhau a!"

Địch lão gia tử vui quá vui.

Thật đúng là đại bảo bối của nhà ông nha! Muốn thưởng lại phải đáng yêu như vậy!

Địch lão gia tử đã não bổ ra dáng vẻ đáng yêu về sau của cháu cố.

Chỉ là ngẫm lại, Địch lão gia tử liền hận không thể làm cho cháu trai cùng cháu dâu lập tức biến ra một đứa cho ông.

Sau đó Địch lão gia tử hung hăng mà trừng mắt nhìn Địch Quân Thịnh một cái, "Con nghe được cái gì không? Chạy nhanh, nhanh nhẹn, thỏa mãn nguyện vọng của cháu dâu bảo bối ta."

Đôi mắt Địch Quân Thịnh thâm thúy, "Trước tiên yêu cầu làm một việc."

"Còn làm chuyện gì? Có cái gì so với việc hoàn thành tâm nguyện của Tiểu Lăng càng quan trọng hơn sao?" Địch lão gia tử đều sắp bị Địch Quân Thịnh làm cho tức chết rồi.

Tiểu cô nương người ta đã chính mình đề ra, nó cư nhiên còn dám từ chối.

Cũng may nhà bảo bối Tiểu Lăng bọn họ sẽ không nghĩ nhiều như vậy, chuyện này nếu đổi thành đứa con gái, không phải sẽ cùng nó nháo lên đòi chia tay sao?

Tiểu cô nương này không biết xấu hổ a?

"Cầu hôn." Địch Quân Thịnh nhìn chăm chú Giản Nhất Lăng.

"Cầu.. Cầu hôn?" Địch lão gia tử sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên phản ứng lại đây, "Tiểu tử thúi con tính toán cùng Tiểu Lăng kết hôn nha?"

"Ân."

"Ai nha, ta hiểu lầm con, nhanh chóng cầu hôn nhanh chóng cầu hôn." Địch lão gia tử hưng phấn mà đều sắp nhảy dựng lên.

Địch Quân Thịnh quay đầu nói với Giản Nhất Lăng, "Loại chuyện sinh bảo bảo này, vẫn là anh chủ động, còn có, trước đó, chúng ta phải kết hôn trước."

Giản Nhất Lăng bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, "Ân.. Ân.."

###

Địch Quân Thịnh yêu cầu kết hôn vừa được truyền khai, mọi người đều ngồi không yên.

Người bên người Địch Quân Thịnh đều kích động.

Tuy nói hai người sớm đã đính hôn, nhưng đính hôn rốt cuộc không phải kết hôn, không có giấy chứng nhận kết hôn kia, không làm hôn lễ luôn là có chút không giống nhau.

Trong lòng người của Giản gia lại không có tư vị.

Thêm mấy tháng nữa, Tiểu Lăng mới tròn mười chín!

Đính hôn sớm còn chưa tính, như thế nào liên kết hôn cũng sớm như vậy?

"Tôi không nghĩ đồng ý." Ôn Noãn cắn môi, cả người đều không thoải mái.

Ôn Noãn nói chính là không nghĩ đồng ý, mà không phải không đồng ý.

Bà ấy cũng chỉ có thể ở trước mặt chồng con mình biểu đạt một chút bất mãn như vậy, ngăn cản chuyện này bà ấy cũng làm không được.

Ôn Noãn chỉ có thể xin giúp đỡ từ lão phu nhân, "Mẹ, nếu không mẹ đi nói với Tiểu Lăng một tiếng đi."

Lão phu nhân trắng mắt nhìn Ôn Noãn, "Con là mẹ con bé sao không đi tìm, nói ta đi làm gì?"

Biết rõ nguyên nhân, lão phu nhân vẫn là muốn cố ý nói khảy Ôn Noãn.

"Mẹ.." Ôn Noãn xin tha.

"Con cho rằng lão thái bà ta bỏ được sao? Ta cùng lão nhân đã thương lượng, ít nhất cũng đến 25 tuổi." Khuôn mặt Giản lão phu nhân đều là sự không tình nguyện.

"Vậy mẹ có tính đi khuyên Tiểu Lăng không?" Ánh mắt Ôn Noãn tức khắc sáng lên, cảm thấy tìm được hy vọng rồi.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1110: Chờ anh trở về

"Không đi." Giản lão phu nhân từ chối, "Tiểu Lăng đáp ứng ta sinh cho ta một cháu cố ngoại đáng yêu."

Giản Nhất Lăng trước tiên đã làm công tác tư tưởng đối với Giản lão gia tử cùng Giản lão phu nhân.

Giản Nhất Lăng hy vọng quyết định của mình có thể được lão gia tử cùng lão phu nhân lý giải cùng ủng hộ.

Giản lão phu nhân kỳ thật cũng không muốn, từ sau lần bị đột quỵ trước đó, bà biết chính mình cái lão thái bà này cũng dư lại không được bao lâu thời gian.

Ở trong những ngày còn lại này nhìn thấy cháu gái nhỏ bảo bối của mình tìm được gia đình nhỏ của mình, là một chút tâm nguyện cuối cùng trong cả đời này của bà.

"Mẹ, sao mẹ có thể phản bội như vậy?"

Mẹ chính là cường lực bên phía trận doanh của bọn họ.

"Ta biết, ta không thể dễ dàng phản bội, bé ngoan không nên sớm gả chồng như vậy, nhưng mà con nghĩ đi, một đứa cháu nho nhỏ, ngoan ngoãn, mềm mại, ôm vào trong ngực." Giản lão phu nhân một bên nói, một bên ở trong đầu tưởng tượng ra hình dáng đáng yêu của cháu cố tương lai.

Biểu tình của Ôn Noãn đều là bi thương cùng tiếc nuối, "Nhưng mà Tiểu Lăng.. Tiểu Lăng con bé.. sau khi kết hôn sẽ không bao giờ trở lại nữa."

"Hiện tại cũng không thường xuyên trở về, sau khi con bé mười tám tuổi, đã rất ít trở về Giản gia, kết hôn hay không kết hôn đều ảnh hưởng không lớn." Giản lão phu nhân thở dài nói.

Mặc kệ bọn họ có muốn thừa nhận, đây đều là sự thật.

Ôn Noãn cúi thấp đầu xuống.

Giản Thư Hình đem Ôn Noãn ôm tiến trong lòng ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng bà an ủi.

Ôn Noãn rầu rĩ mà nói, "Con đây mặc kệ, về sau cháu ngoại con cũng muốn ôm."

###

Trên sô pha nhà Giản Dật Thần, có ba ba đại nam nhân ngồi, Giản Dật Thần, Giản Vũ Tiệp cùng với Vu Hi.

Vu Hi có chút vội, trong chốc lát lấy khăn giấy an ủi Giản Vũ Tiệp, trong chốc lát còn phải cùng Giản Dật Thần nói vài câu miệng.

Tâm tình của hai người này hiện tại đều không tốt, bởi vì Địch Quân Thịnh đang chuẩn bị cầu hôn Giản Nhất Lăng.

"Tôi nói hai người các cậu, nếu không hai cậu đi tìm anh Dật Hành đánh một trận đi?" Vu Hi kiến nghị.

Tinh thần bọn họ cứ sa sút đi xuống như thế cũng không phải biện pháp, còn không bằng chút chuyện để làm.

"Tìm anh Dật Hành đánh nhau lại không thể giải quyết vấn đề, còn không bằng đi tìm Địch Quân Thịnh đánh đâu." Giản Vũ Tiệp tức giận mà nói.

"Cũng đúng a, dù sao tôi nghe nói, chỉ cần thân thể đủ đau đớn, tâm liền sẽ không đau như vậy." Vu Hi nói.

"Anh đây học được ngụy biện ở nơi nào vậy?" Giản Vũ Tiệp nghĩ mình đều đã buồn bực như vậy, anh ấy còn có tâm tình giỡn với mình, còn có phải đồng đội tốt nhiều năm hay không?

"Nơi nào tới không quan trọng, dùng như thế nào mới là điểm mấu chốt." Vu Hi vỗ vỗ bả vai Giản Vũ Tiệp, "Em trai Vũ Tiệp, cậu hãy tiếp thu hiện thực đi, em gái cậu sớm muộn gì cũng sẽ là người của lão Địch."

"Sớm muộn gì cũng đến, đến sớm cùng đến muộn vẫn là không giống nhau!" Giản Dật Thần lớn tiếng phản bác.

"Được rồi, biết cậu đau lòng." Vu Hi ngoài miệng an ủi Giản Dật Thần, trong lòng lại đang vụng trộm mở nhạc.

###

Địch Quân Thịnh đang chuẩn bị cầu hôn.

Giản Nhất Lăng chuẩn bị bắt tay xử lý trước một số công việc.

Thứ bảy, Giản Nhất Lăng lên máy bay của Lạc Hải Sâm đi Lạc Hải Sâm làm phẫu thuật.

Trước khi sắp chia tay, Địch Quân Thịnh thần thần bí bí mà nói với Giản Nhất Lăng, "Chờ em trở về, anh sẽ có một bất ngờ dành cho em."

"Ân." Giản Nhất Lăng gật đầu một cái, giống như biết Địch Quân Thịnh chuẩn bị cái gì cho cô.

Tim không tự giác mà đập gia tốc lên một ít, khuôn mặt nhỏ trắng nõn hơi hơi phiếm đỏ.

Địch Quân Thịnh cúi đầu, ở trên trán Giản Nhất Lăng rơi xuống một nụ hôn nhẹ như lông chim vuốt ve.

"Trở về sớm một chút, anh sẽ nhớ em."

"Ân.."

Sau khi ngắn ngủi cáo biệt, Giản Nhất Lăng xoay người lên máy bay.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1111: Tai nạn máy bay

Địch Quân Thịnh nhìn theo Giản Nhất Lăng lên máy bay, nhìn máy bay cất cánh.

Giờ phút này anh chỉ cho rằng đây là một lần chia tay tầm thường ngắn ngủi.

Lại không có nghĩ đến, ba giờ sau, anh nhận được một tin dữ.

Máy bay khi đang bay qua trên không ở Thái Bình Dương, đột nhiên mất đi liên hệ.

Tin tức tới đột ngột, làm người của Địch gia cùng Giản gia đều kinh hãi.

Tai nạn máy bay sao?

Vậy Giản Nhất Lăng thì sao?

Giản Nhất Lăng trên máy bay đâu?

Sẽ không, sẽ không, cô ấy sẽ không có việc gì!

Địch Giản hai nhà trước tiên phái người đi tra xét, hy vọng biết được tình huống rõ ràng.

Bọn họ chỉ hy vọng đây là một sự hiểu lầm, hoặc chỉ là thông tin tín hiệu bị quấy nhiễu.

Nôn nóng chờ đợi bốn giờ, cùng Giản Duẫn Mạch ở Lạc Hải Sâm bên kia xác định máy bay sự thật biến mất.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, lúc này máy bay hẳn là đã đến Lạc Hải Sâm.

Nhưng mà không có, hơn nữa cũng không có cách nào liên hệ được người trên máy bay.

Chiếc máy bay chở Giản Nhất Lăng từ kinh thành cất cánh, biến mất ở trên biển Thái Bình Dương.

Giản gia trên dưới loạn làm một đoàn, lão phu nhân trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Ôn Noãn lung lay sắp đổ, cả người đều giống như là mất linh hồn.

"Không có khả năng, không có khả năng, Tiểu Lăng sẽ không xảy ra chuyện! Sẽ không!" Ôn Noãn bất lực mà hò hét, hướng Giản Thư Hình xin giúp đỡ, "Thư Hình, đây là tin giả đúng hay không? Nhất Lăng không có xảy ra chuyện đúng hay không?"

Giản Thư Hình căn bản không có cách nào trả lời.

Ông ấy cũng cỡ nào hy vọng cái này là tin tức giả, nhưng mà hiện tại, bọn họ thật sự không liên hệ được chiếc máy bay chở con gái mình kia!

Hôm qua bọn họ còn đang khát khao tương lai, khát khao hôn lễ của Giản Nhất Lăng, hôm nay hết thảy đều rách nát.

Giản Duẫn Náo cũng liều mạng mà phủ nhận, "Sẽ không, nhất định là nghĩ sai rồi, Tiểu Lăng không có việc gì, con còn không có được em ấy tha thứ, chúng con còn không có bắt đầu một lần nữa.."

Khuôn mặt Giản Duẫn Náo đầy nước mắt.

Giản Duẫn Thừa ngồi ở trên sô pha, thân thể run rẩy, đôi mắt màu đỏ tươi không biết nhìn về phía nơi nào.

Giản Dật Thần ngã ngồi ở trên sô pha: Vì cái gì? Vì cái gì em gái vẫn chết? Rõ ràng hết thảy đều đã thay đổi, rõ ràng đã thực thuận lợi mà giải quyết phiền toái, vì cái gì người một nhà bọn họ đều không thể bắt đầu một cuộc sống tốt!

Địch gia lập tức liên lạc các phương diện, phái ra một lực lượng lớn người tìm kiếm, treo giải thưởng kếch xù.

Sống thì gặp người, chết phải thấy xác, cho dù là tai nạn máy bay, cũng phải tìm được mạnh vỡ của máy bay, tìm được hộp đen mới được.

Nhưng mà mặc kệ phái ra bao nhiêu người, tiêu phí bao nhiêu nhân lực vật lực để tìm kiếm.

Chiếc máy bay kia thật giống như hư không tiêu thất, mất đi toàn bộ tung tích.

Không có mảnh vỡ máy bay, không có hộp đen, không có di hài, cái gì cũng đều không có.

Địch Quân Thịnh ngã bệnh.

Ở một khắc biết được Giản Nhất Lăng xảy ra chuyện kia, trái tim của anh xuất hiện tình trạng ngừng đập, được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Lúc sau liền vẫn luôn ở bên trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Thân thể Địch lão gia tử lập tức suy sụp, sinh mệnh của cháu dâu cùng cháu trai đều xảy ra chuyện, một người sinh tử không rõ, một người nguy hiểm ở sớm tối.

Vẫn còn may Địch nhị gia kịp thời trở về chủ trì đại cục.

Từ trước đến nay Địch nhị gia lạnh lùng cũng đã chịu đả kích trầm trọng, lần thứ hai trong cuộc đời lộ ra sự mỏi mệt, lần đầu tiên là khi anh của ông Địch Bá Sâm qua đời.

Địch Trọng Khôn ngồi ở trong văn phòng, nhìn thuộc hạ truyền đến một cái tiếp theo một cái tin tức xấu, hai mắt đau kịch liệt nhắm lại.

Ông ấy thậm chí không dám đem mấy tin tức này nói cho ba ông cùng người bên Giản gia.

Càng đừng nói là nói cho Địch Quân Thịnh còn đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1113: Hai năm sau

Hai năm sau.

Thời gian thoáng chút đã đi qua hai năm.

Về Giản Nhất Lăng, như cũ không có nửa điểm tin tức.

Cô ấy cùng chiếc máy bay, cùng với các nhân viên khác trên máy bay, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Chỉ có người hai nhà Địch Giản như cũ không có từ bỏ, còn đang phái người tiến hành tìm tòi.

Trong hai năm, vùng biển Thái Bình Dương cùng các tiểu đảo đều sắp bị bọn họ lục soát hết.

Đưa vào vô số kể sức người sức của.

Nhưng mà tài lực hùng hậu, cũng không thể đổi về cô gái trẻ tuổi kia.

Người bên ngoài đều minh bạch, khả năng còn sống cơ hồ đã không có.

Chỉ có hai nhà Địch Giản còn đang lừa mình dối người mà kiên trì.

Chuyện Giản Nhất Lăng mất tích còn ở một năm kia leo lên hot search, một vận động viên thi đấu thể thao điện tử nổi tiếng, một bác sĩ khoa ngoại thiên tài cùng với một người phụ trách một bộ phận nghiên cứu phát triển sản phẩm trang điểm dược liệu, cứ như vậy bởi vì một sự cố tai nạn máy bay mà ngã xuống.

Hầu hết mọi người đều tiếc hận đau lòng.

Phía dưới Weibo của Địch Quân Thịnh cùng Giản Vũ Mân đều là những lời an ủi của dân mạng.

Nhưng cũng không có thiếu những người thấy vui khi có người gặp họa.

Nhưng mà mấy tháng sau, mọi người cũng liền dần dần quên mất, chỉ có hai nhà Địch Giản đắm chìm trong sự đau xót này.

Giản lão gia tử cùng Giản lão phu nhân vốn dĩ tính toán rời khỏi kinh thành, trở về thành phố Hằng Viễn quê quán của bọn họ.

Nhưng nhìn thấy tình huống của Địch gia lão gia tử, vẫn quyết định lưu lại, cùng với Địch gia, cho dù giúp không được gì, cũng có thể sưởi ấm lẫn nhau.

Mấy năm nay, Địch gia cùng Giản gia trừ bỏ chuyện cứu hộ, những chuyện khác đều phai nhạt dưới tầm nhìn của mọi người.

Kinh thành hiện giờ, đã là thành Tần gia một nhà độc đại, mà người được công nhận là gia chủ đệ nhất kinh thành, là Tần gia Tần Xuyên.

Mà Địch Quân Thịnh, đã rất ít có người nhắc tới anh, thậm chí mấy năm nay, không có người gặp qua anh.

Mấy năm nay, ở Giản gia có được một chuyện vui duy nhất, đại khái chính là đời thứ tư đầu tiên của Giản gia, đứa con của Giản Vũ Mân cùng La Tú Ân ra đời.

Không phải bé gái như kỳ vọng, nhưng cũng là thịt trong tim của trên dưới Giản gia, vì trong nhà tĩnh mịch mang đến một chút sinh khí.

Một bé trái một tuổi rưỡi, vừa mới biết đi, bộ dáng lung lay rất là đáng yêu.

"Chỉ Cần, ngày mai cùng mẹ đi qua nhà ông bà cố, nhớ rõ không được hỏi cô cô, có biết hay không?" La Tú Ân đang nhắc nhở con trai của mình.

Ngày mai, là tròn hai năm ngày Tiểu Lăng mất tích, Giản lão gia tử cùng Giản lão phu nhân tâm tình khẳng định thực không xong, cho nên cô chuẩn bị mang Tiểu Đơn Giản đi qua bồi bọn họ.

"Vì con tôm sao?" Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Đơn Giản đặt dấu chấm hỏi, "Cô cô, đẹp!"

Tiểu Đơn Giản không có gặp cô nhỏ của mình, nhưng mà đã xem qua ảnh chụp.

Tuổi Tiểu Đơn Giản không lớn, nhưng đã bắt đầu thích cái đẹp, thích nhào vào lòng mấy chị gái xinh đẹp.

Nếu trước mặt có một soái ca và một mỹ nữ để cho cậu bé chọn, cậu bé sẽ không chút nào do dự mà nhào vào trong lòng ngực mỹ nữ, ngọt ngào mà kêu người ta "Chị ơi".

Sau khi xem qua ảnh chụp của cô nhỏ, đã nhớ thương muốn tìm cô cô.

"Nào có nhiều con tôm như vậy? Con nếu dám ở trước mặt ông bà cố nhắc về cô nhỏ, lúc trở về mẹ sẽ khiến cho mông của con nở hoa, có biết không?"

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Đơn Giản lập tức bẹp xuống.

Không dám chọc lão mẹ, lão mẹ sẽ thực dữ.

Sau đó cậu bạn nhỏ Đơn Giản nghe được động tĩnh, nhìn ba cậu đã trở lại, đột nhiên quay ngược lại.

"Ba ba! Ôm!" So sự hung dữ của ba và mẹ, hiển nhiên vẫn là lão ba càng nói chuyện dễ chịu hơn một ít.

"Ba ba, ma ma không cho con, nói về cô nhỏ, vì con tôm?" Lấy nhận thức của cậu bạn nhỏ Đơn Giản, còn rất khó lý giải sự mất tích của cô nhỏ làm người nhà của cậu bé khổ sở.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1116: Còn nghe nói vị hôn phu kia của cô cũng đã chết

"Các anh em, lục soát cho tôi, lục soát ra tới cái đồ vật gì đáng giá hết thảy dọn đi. Không đủ lần sau lại đến."

Nam nhân chỉ huy, bắt đầu dọn đồ vật trong nhà Kim Cẩm.

Nhà của Kim Cẩm là một căn nhà nhỏ thấp xây bằng xi măng, nơi ở không lớn, chỉ có hai gian phòng, ngày thường chỉ có một mình cô ở.

Kim Cẩm trực tiếp xông lên đi theo đối phương liều mạng.

"Tới a, các ngươi muốn dọn đồ vật, liền bước qua xác của tôi, nghĩ tôi sợ các người sao?"

Mới vừa rồi Kim Cẩm an tĩnh một khắc tại đây bộc phát ra tới cực đại năng lượng, cùng một đám nam nhân giằng co.

Những tên lưu manh đó bắt nạt kẻ yếu, tuy rằng ngang ngược, nhưng trên thực tế cũng không dám nháo ra mạng người.

"Được rồi, trước lấy đi di động của cô coi như là lãi."

Chiếc điện thoại trên tay bán cũng có thể có được tám chín trăm đồng tiền, coi như phí mấy ngày nay bọn họ vất vả chạy tới lui.

Mấy người sau một lúc làm ầm ĩ, quay đầu đi rồi.

Bọn họ vừa đi, Kim Cẩm liền xụi lơ ở trên mặt đất.

Kỳ thật vừa mới rồi cô cũng sợ hãi, lúc này tay chân đều bắt đầu phát run.

Sau một lúc lâu, Kim Cẩm phục hồi lại tinh thần, đối với Giản Nhất Lăng ngồi trên giường nói, "Ngại quá, tôi không cho cô mượn di động được, cô từ từ, chiều tối bác sĩ Trương từ phòng khám trong thôn về còn sẽ qua tới một chuyến, đến lúc đó cô mượn di động của cô ấy một chút chắc được."

Giản Nhất Lăng nhìn Kim Cẩm, nhỏ giọng an ủi, "Cô không sao chứ?"

Kim Cẩm cười nói, "Không có việc gì, không có gì ghê gớm, dù sao bọn họ đòi tiền không có, muốn mạng một cái. Kim Phong nợ tôi sẽ không nhận."

"Ân."

Giản Nhất Lăng nhìn quanh bốn phía sau đó hỏi, "Một mình cô ở đây sao?"

"Đúng vậy, ba mẹ tôi đều đã qua đời, mẹ tôi bị tai nạn xe cộ, ba tôi bị ung thư gan."

"Tôi dùng của cô bao nhiêu tiền, tôi đều sẽ trả lại cho cô." Giản Nhất Lăng nói với Kim Cẩm.

"Không cần không cần, mấy vết thương này của cô không tốn của tôi bao nhiêu tiền, thứ hai tôi cũng không có nghèo như vậy, tôi được người hảo tâm giúp đỡ đã đọc xong đại học, sau khi tốt nghiệp có công việc không tệ, tiền của người hảo tâm cho còn ít tiết kiệm. Tôi hiện tại trở về trong thôn nhận thầu một mảnh đất, trồng một ít rau xanh hữu cơ, mấy năm nay còn rất thịnh hành cái này. Chờ tôi lại có chút tiền, tôi còn tính toán làm một cái Nông Gia Nhạc."

Kim Cẩm vẫn rất lạc quan, cũng có ý nghĩ của chính mình.

"Ân, cô sẽ thành công."

"Mượn lời tốt của cô." Kim Cẩm nói với Giản Nhất Lăng, "Nói lâu như vậy, còn không có hỏi cô tên gọi là gì đâu?"

"Giản Nhất Lăng."

"Tên này của cô giống bác sĩ thiên tài hai năm trước bị tai nạn máy bay." Kim Cẩm cảm khái nói, "Trời cao đố kỵ anh tài a, một người mạnh khỏe như vậy, vậy mà nói không liền không có, bởi vì cô ấy rời đi, tập đoàn Hương Đóa Lệ đã hai năm rồi không có đưa ra sản phẩm mới."

Làm dân chúng bình thường, Kim Cẩm không có cơ hội được vị bác sĩ thiên tài xem bệnh, nhưng mà thuốc mà cô nghiên cứu phát minh lại ảnh hưởng đến bọn họ rất lớn, tuy rằng chính mình là không muốn mua.

Lúc trước máy bay của Giản Nhất Lăng xảy ra chuyện là ở trên biển Thái Bình Dương, mà hiện tại nơi này là thôn Kim Thủy là một thôn trang nhỏ ở Tây Nam, hoàn toàn không ở một phương hướng, hơn nữa thời gian cũng kém hai năm, Kim Cẩm liền hoàn toàn không có đem Giản Nhất Lăng trước mắt cùng Giản Nhất Lăng năm đó mất tích liên hệ đến cùng nhau.

"Còn nghe nói, vị hôn phu kia của cô ấy cũng đã chết." Kim Cẩm nói.

"Cô nói cái gì?"

"Cùng một đội với cô ấy, trên mạng đều kêu anh ấy là Z thần, lúc ấy bọn họ cùng nhau tham gia một chương trình tên là [Thân ái, chúng ta cùng nhau sinh hoạt], bọn họ ở trong chương trình rải không ít cẩu lương a."
 
Chỉnh sửa cuối:
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 1117: Có người rất quan trọng, đang đợi tôi

Kim Cẩm nói xong, phát hiện ánh mắt Giản Nhất Lăng thực không bình thường.

"Cô làm sao vậy?" Kim Cẩm hỏi, "Cô cũng là fan của Z thần sao? Anh ấy xác thật lớn lên rất tuấn tú, có rất nhiều fan. Tôi lúc ấy ở trên mạng nhìn thấy ảnh chụp của anh ấy cũng bị kinh diễm. Cô cũng đừng quá khổ sở, tin tức anh ấy qua đời cũng chỉ là một ít người trên mạng suy đoán, cũng không có chứng thực."

"Vì cái gì, suy đoán như vậy." Giọng nói của Giản Nhất Lăng rất là gian nan, từng câu từng chữ đều trở nên gian nan.

"Nguyên nhân nói như vậy là có người nói thân thể anh ấy không tốt, sau khi vị hôn thê xảy ra chuyện đã được đưa vào cấp cứu trong bệnh viện, lúc sau liền không còn xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người, nghe nói không chỉ có trên mạng không xuất hiện, trong sinh hoạt cũng không có xuất hiện, cho nên bắt đầu có người phỏng đoán, anh ấy đã qua không khỏi."

Chỉ là suy đoán trên mạng, không có chứng cứ xác thực.

Cũng chính là còn có hy vọng.

Cũng không biết, phần hy vọng này còn dư lại được nhiều ít.

Cô muốn lập tức xác nhận chuyện này, cô phải biết rằng, anh còn sống.

"Bác sĩ Trương khi nào có thể tới?" Giản Nhất Lăng hỏi Kim Cẩm.

"3, 4 giờ đi, chờ phòng khám không có ai liền có thể lại đây."

Phòng khám trong thôn quản không được nghiêm, toàn bộ phòng khám chỉ có một mình bác sĩ Trương.

Cô chờ không được.

Giản Nhất Lăng cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể của mình.

Trên mặt trên người đều là vết máu, đã phân biệt không ra dung mạo của cô, mà trên thân thể lại có vô số chỗ bị trầy xước bầm tím cũng không thể tùy tiện đi lại.

Thân là bác sĩ cô biết, lúc này vẫn là nằm ở trên giường đừng nhúc nhích mới tốt.

Nhưng mà so với một chút thương này, hoặc là lưu lại vết sẹo vĩnh viễn, cô càng muốn lập tức gọi điện thoại.

Giản Nhất Lăng từ trên giường ngồi dậy.

Giật thân mình, đùi phải truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.

Trong nháy mắt Giản Nhất Lăng liền biết, đùi phải của cô bị nứt xương.

Không có nghiêm trọng như bị gãy xương, cho nên cô còn có thể động, chỉ là sẽ có chút đau.

Giản Nhất Lăng tiếp tục mang giày.

"Cô làm gì vậy?" Kim Cẩm vội ngăn Giản Nhất Lăng lại, "Bác sĩ Trương nói cô trong thời gian ngắn đừng cử động, miễn cho bị thương lần thứ hai, miệng vết thương của cô đều không sâu, nhưng mà nhiều, miệng vết thương diện tích quá lớn, nguy hiểm cảm nhiễm vẫn là không nhỏ."

"Không quan hệ." Giản Nhất Lăng nói, "Tôi cần thiết hiện tại đi gọi điện thoại."

Giản Nhất Lăng dùng sức đẩy Kim Cẩm ra, khăng khăng đi ra ngoài.

"Cô đừng như vậy." Kim Cẩm ngăn cản Giản Nhất Lăng, "Cô gấp gáp như vậy, tôi hiện tại đi phòng khám một chuyến, đi giúp cô đem điện thoại mượn lại đây."

Kim Cẩm thật sự không đành lòng nhìn cô một tiểu cô nương một thân thương còn chạy đường xa như vậy.

Kim Cẩm tuy rằng đã nhìn không tới dung mạo của Giản Nhất Lăng, nhưng từ làn da non mịn không có bị thương có thể thấy được, tiểu cô nương là kiều dưỡng lớn lên.

Giản Nhất Lăng lắc đầu, "Tôi trực tiếp đi qua, mau một chút."

Giản Nhất Lăng vừa không muốn lại tạo thêm cho Kim Cẩm phiền toái, cũng không nghĩ muốn chậm trễ thời gian nữa.

Cô cần thiết lập tức biết tình huống của anh.

"Nhưng mà đường đi từ nơi này của tôi ra bên ngoài cũng không phải thực dễ đi."

Kim Cẩm ở cách xa các hộ gia đình khác trong thôn, chỗ này cô thuê một khu đất để trồng trọt.

Cách phòng khám trong thôn một khoảng rất xa.

Kim Cẩm lại không có xe thay đi bộ.

"Có một người rất quan trọng, đang đợi tôi."

Thời điểm Giản Nhất Lăng nói chuyện, người đã mặc tốt giày đi ra ngoài.

Khập khiễng, đi rất là lao lực.

Cả người đầy miệng vết thương, đặc biệt là đùi chỗ bị nứt xương, vừa động liền đau.

Nhưng mà chút đau này cùng mấy năm nay người nhà đang tìm kiếm cô mà so sánh lên là không đáng kể chút nào.

Kim Cẩm không có biện pháp nào đối với Giản Nhất Lăng, "Vậy được rồi, tôi đi với cô."
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back