0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 20: Nhân vật mới (2)

Dám gọi Trình Nặc Văn là "thằng nhóc", từ cổ chí kim chắc chỉ có một người này.

Đinh Chiêu thầm nể phục, nhưng lại sợ Trình Nặc Văn nổi giận nên lén quan sát biểu cảm của cấp trên. Trình Nặc Văn thần thái tự nhiên, rõ ràng đã quen rồi: "Cháu đang cần gấp một bộ đồ, nhờ bác giúp một tay."

Anh giới thiệu với Đinh Chiêu: "Đây là thợ may vest của tôi, họ Dương."

Đinh Chiêu lễ phép chào: "Cháu chào bác Dương."

"Phiền quá đi!" Ông lão lầm bầm một tiếng nhưng vẫn nghiêng người cho hai người vô nhà. Bên trong nhà Thạch Khố Môn rất chật chội, xưa kia mười mấy hộ cùng ở, các gian phòng san sát nhau. Đinh Chiêu theo chân Trình Nặc Văn, vừa vô cửa đã thấy bếp nấu kiểu cũ, đồ đạc chất đống khắp nơi. Cậu không khỏi thắc mắc, chỗ này sao mà giống nơi có thể mua được vest chứ.

Trình Nặc Văn lại tỏ ra rất rành đường, nhìn là biết đã đến nhiều lần, chỗ nào góc cạnh sắc nhọn anh đều biết để tránh trước. Họ băng qua bếp, đi qua hành lang hẹp, bác Dương đi trước mở một cánh cửa, giục hai người vô trong.

Căn phòng nhỏ nhưng sáng sủa, được ngăn thành hai gian trong ngoài. Gian ngoài là phòng may, hai bức tường treo đầy những bộ vest thủ công, tủ áo sơ mi và giá phụ kiện cũng được bày biện ngăn nắp, rõ ràng chủ nhân rất chăm chút.

Suốt dọc đường chẳng thèm cho Trình Nặc Văn sắc mặt tốt nào, vô phòng bác Dương thay một đôi kính dày hơn, giọng điệu mỉa mai: "Lâu ngày không gặp, giờ phất lên rồi nhỉ, không thèm coi trọng tay nghề của lão già này nữa, chắc toàn chạy sang Hằng Long bên cạnh mua đồ rồi chứ gì?"

"Hôm nay chẳng phải cháu tới rồi đây sao?"

"Tới? Tôi nửa đêm vừa mới chui vô chăn, anh nhấn chuông cửa kêu tinh tinh tinh, đúng là khéo chọn giờ thật," Bác Dương vừa phàn nàn vừa xỏ ống tay áo bảo hộ vô, "Muốn làm gì? Nói mau lên."

Trình Nặc Văn đẩy Đinh Chiêu đứng sau mình lên phía trước.

"Ồ chà," Mắt kính bác Dương trượt xuống tận chóp mũi, ông hạ thấp lông mày nhìn Đinh Chiêu một lượt từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, "Anh không định bảo tôi làm đồ cho cái 'thằng nhóc con' này đấy chứ?"

"Thứ Hai cậu ấy phải mặc rồi, thời gian gấp, làm cho cậu ấy bộ bán thủ công là được."

Đinh Chiêu giật mình. Vừa nãy nhân lúc không ai chú ý, cậu đã liếc qua nhãn giá trên quần áo, bèn xua tay liên tục: "Thôi thôi, đắt quá."

Nghe thấy có người nghi ngờ về giá cả, bác Dương cuống lên: "Nói hay ha! Đắt chỗ nào! Trước đây bao nhiêu minh tinh điện ảnh đến chỗ tôi làm đồ, xếp hàng thử áo phải từ một tháng trở lên đó. Một bộ bán thủ công của tôi có năm ngàn tệ, chăm chút kỹ lưỡng thì mặc được ít nhất mười năm, tính ra mỗi năm có năm trăm tệ, chia ra mỗi tháng chưa đến năm mươi tệ, mua được là cậu hời to rồi đấy!"

Đinh Chiêu bối rối. Cậu không phải chê tay nghề không tốt, nhưng năm ngàn tệ, số tiền này cậu không đào đâu ra được.

"Thực ra tôi ra cửa hàng mua bộ mấy trăm tệ mặc cũng được mà.." Cậu nói nhỏ với Trình Nặc Văn. Bác Dương thị lực không tốt nhưng tai lại thính, lập tức kêu lên: "Đòi mạng tôi mà, cái loại vest đó mà cũng mặc được à?"

Trình Nặc Văn cũng bày ra tư thế giáo huấn: "Bình thường thì thôi, nhưng sự kiện của Bách Gia Lệ mà không mặc bộ nào ra hồn thì ai cũng sẽ coi thường cậu. Chỉ xét từ góc độ công việc, cậu cũng nên ăn mặc cho tử tế."

Đạo lý cậu đều hiểu, nếu có tiền lẻ này cậu dĩ nhiên muốn mặc cho rạng rỡ. Đinh Chiêu mặt nóng bừng, đồng ý không được, từ chối không xong, ngượng ngùng muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong.

Đoán được tâm tư của cậu, Trình Nặc Văn bảo: "Mỗi tháng năm trăm, chuyển cho tôi cùng với tiền thuê nhà."

Đinh Chiêu ngẩng phắt đầu lên. Trình Nặc Văn vậy mà sẵn lòng làm "thẻ tín dụng" cho cậu! Lại còn không tính lãi nữa!

Nghĩ lại thì, để thu hồi khoản nợ này, chẳng lẽ Trình Nặc Văn mười tháng tới không được đuổi việc cậu sao? Đinh Chiêu vì cái logic quái đản đột ngột nảy ra này mà vui mừng khôn xiết, toét miệng cười ngây ngô.

Bác Dương nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vô cậu bèn hỏi Trình Nặc Văn: "Cái thằng nhóc đi theo anh này đầu óc có vấn đề gì không đấy?"

Trình Nặc Văn nhìn đi chỗ khác, khẽ gật đầu một cái.

"Cái bản mặt ngốc nghếch kia thu lại ngay đi!" Bác Dương kéo tuột Đinh Chiêu đến trước gương soi. "Ưỡn ngực, hóp bụng vô!"

Ông lấy thẻ mẫu vải cho Đinh Chiêu chọn. Hàng chục loại màu sắc và chất liệu khiến Đinh Chiêu hoa cả mắt, mãi không quyết định được. Bác Dương chê cậu chậm chạp, dứt khoát thu thẻ lại, bảo cậu còn trẻ, da trắng, cơ bản mặc màu nào cũng được, nhưng khuôn mặt trông "non" quá, nên cần màu trầm một chút để kìm lại, không được quá lẳng lơ mà cũng không nên quá già dặn.

Ông lão lẩm bẩm một mình, sau đó chạy vô gian trong, lúc trở ra trên tay cầm một bộ vest mẫu: "Thử bộ này xem."

Đinh Chiêu vừa mới mặc vô, bác Dương đã lột ngay ra: "Không đúng, không đúng."

Ông lão ra vô mấy lượt, Đinh Chiêu thay ra mặc vô, thử đến bộ thứ bảy, bác Dương mới giãn chân mày: "Đúng rồi đây nè!"

Kiểu cắt may Anh quốc, ba cúc xẻ đôi phía sau, màu cà phê pha xám, họa tiết sọc phấn gọn gàng sắc nét. Đinh Chiêu rất ít khi dùng từ "đẹp" để hình dung một bộ quần áo, nhưng bộ này thì thực sự đẹp, mặc vô là thấy ngay sự khác biệt.

Người trong gương dáng cao ráo, eo thon hông hẹp. Chỉ là một bộ mẫu mà vậy mà lại vừa vặn đến thế. Trình Nặc Văn đứng phía sau nhìn Đinh Chiêu, vốn dĩ chờ đợi có chút nhàm chán, cho đến khi bộ này khoác lên người cậu, cuối cùng cũng thu hút được anh. Từ bả vai đến thắt lưng, ánh mắt anh dần dần hạ xuống, soi xét từng bộ phận vốn bị quần áo rộng thùng thình của Đinh Chiêu che giấu trước đây.

"Thấy sao?" Bác Dương quay đầu lại, đắc ý nói với Trình Nặc Văn: "Vẫn là mắt nhìn của tôi chuẩn chứ gì!"

"Ừm." Trình Nặc Văn dời mắt đi, đáp nhẹ một tiếng.

Đinh Chiêu cũng hài lòng, nhìn trái ngó phải, cảm thán sức mạnh của trang phục.

"Cậu bị tăng động à!" Bác Dương mắng. "Đứng yên! Đo kích thước!"

Đinh Chiêu ngoan ngoãn nghe lời. Ông lão kéo thước dây đo cho cậu, Trình Nặc Văn bên cạnh làm một thủ thế, ra hiệu mình ra ngoài hút điếu thuốc trước.

Bác Dương miệng lưỡi tuy ác nhưng làm việc rất có trách nhiệm. Biết Đinh Chiêu là người ngoài nghề, ông nghiêm mặt giảng giải cho cậu sự khác biệt giữa may đo thủ công và bán thủ công. Ông bảo bán thủ công tương đương với việc sửa trên kích thước sẵn có nên làm nhanh hơn may đo hoàn toàn rất nhiều, nhưng với khách thường, ông ít nhất cũng bắt họ chờ hai tuần.

"Chỉ có thằng nhóc Trình Nặc Văn là giỏi bóc lột tôi nhất, đòi có hai ngày thôi, hừ." Bác Dương ghi chép các số đo vô sổ, lật lên vài trang trước rồi "ồ" một tiếng: "Cậu đúng là chân dài đó, cái cậu trai lần trước đến còn thấp hơn cậu nửa cái đầu kia."

"Lần trước?"

"Chuyện của hai năm trước rồi. Tiểu Trình cũng từng dẫn một cậu con trai đến chỗ tôi làm vest."

"Ai vậy?" Đinh Chiêu tò mò hỏi.

Thái độ bác Dương đột ngột thay đổi: "Cậu có vẻ rất hứng thú với đời tư của sếp cậu ha."

"Dạ không không."

Không phải 'rất', chỉ là 'hơi', một chút xíu thôi mà. Dù sao Trình Nặc Văn giờ cũng coi như nửa người thầy của cậu, sự tò mò của cậu là tôn sư trọng đạo thôi.

Bác Dương không nói gì thêm. Chờ Trình Nặc Văn quay lại, ông lão đã dùng kim ghim cố định những vị trí cần sửa trên bộ mẫu, rồi chui vô gian trong tìm đồ khác.

Tư thế đứng ưỡn ngực hóp bụng quá mệt, thợ may vừa đi là Đinh Chiêu lập tức thả lỏng cơ thể, bộ vest trên người xẹp xuống như bị xì hơi.

Sau lưng bỗng đau nhói, có người vỗ mạnh một phát vô lưng cậu.

"Mặc vest tuyệt đối không được gù lưng, nếu không thì ra thể thống gì nữa."

Đinh Chiêu bị đánh đến loạng choạng. Trình Nặc Văn đứng sau lưng cậu, biểu cảm nghiêm khắc: "Bộ vest là vật sống, nó biến đổi theo người mặc. Cậu mà đổ xuống thì quần áo có phẳng phiu đến mấy mặc lên cũng thành rác rưởi thôi."

Qua gương, Trình Nặc Văn dù không mặc vest ba mảnh nhưng khí chất vẫn sắc sảo vô cùng. Cũng phải, dù làm bất cứ việc gì, anh cũng chẳng bao giờ cong lưng vẹo cổ.

Nhìn lại mình, tư thế đúng là bị trừ điểm nặng. Đinh Chiêu có chút tự ti, cúi đầu nhìn mũi giày.

Trình Nặc Văn lại vỗ thêm một phát nữa vô lưng cậu: "Đứng thẳng lên."

Đinh Chiêu ngưỡng mộ cái khí chất đó trên người Trình Nặc Văn, cũng từng lén học theo, tiếc là khó mà sao chép được. Chút bướng bỉnh trỗi dậy, cậu cãi lại Trình Nặc Văn: "Tôi cũng muốn chứ, nhưng tôi không giống anh."

"Khác chỗ nào? Tôi là người, cậu không phải à?"

".. Khác chứ. Giống như anh làm gì cũng thấy đơn giản nhẹ nhàng, thành công một cách dễ dàng, anh sẽ không hiểu được những 'người bình thường' như tôi đâu," Đinh Chiêu lầm bầm.

Trình Nặc Văn nheo mắt lại như vừa nghe thấy chuyện nực cười: "Tôi không biết cậu định nghĩa thế nào là nhẹ nhàng và thành công, nhưng có một điều tôi có thể khẳng định với cậu: Không ai sinh ra đã được như vậy cả. Tôi đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, chẳng qua cậu không nhìn thấy mà thôi."

Lời nói rất thẳng thắn, thậm chí là thành khẩn, khiến Đinh Chiêu vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy hổ thẹn. Sự bận rộn của Trình Nặc Văn, thực ra cậu là người có quyền lên tiếng nhất. Sau khi ở chung mới biết Trình Nặc Văn ngoài việc đi làm tăng ca, thời gian riêng tư ở nhà cũng ưu tiên cho công việc. Cuối tuần Đinh Chiêu được nghỉ, Trình Nặc Văn không nghỉ, ngay cả lúc dắt chó đi dạo cũng tranh thủ xử lý email.

Để ngồi vững ở cái ghế Giám Đốc quản lý khách hàng này, sự vất vả của Trình Nặc Văn vượt xa tưởng tượng của cậu. Đinh Chiêu cụp đầu xuống, làm ra tư thế nhận lỗi. Là cậu đã quá phiến diện rồi.

"Tôi không nên nói thế, tôi xin lỗi."

Thấy cậu cúi đầu không cãi nữa, sắc mặt Trình Nặc Văn dịu lại: "Cũng không phải là không có cách học cấp tốc."

"Mèo vờn chuột", Đinh Chiêu lập tức hỏi: "Thật?" ồm

"Cậu muốn học?"

"Không được sao?"

Trình Nặc Văn không đáp, vòng qua sau Đinh Chiêu, đứng đối diện trước mặt cậu.

"Cằm hất cao lên, ngực ưỡn ra."

Anh giúp Đinh Chiêu cài khuy áo trước, từng viên một.

"Khí thế là thứ quan trọng nhất," Trình Nặc Văn vuốt phẳng những nếp nhăn nhỏ trên cổ áo Đinh Chiêu, giả vờ cho đến khi thành thật. Thành công bắt đầu từ sự giả vờ. Nếu cậu không tự tin, hãy giả vờ là mình có, cho đến khi học được cách thể hiện nó ra ngoài mới thôi. "

Sự tự tin đôi khi rất trừu tượng, giống như hàng xa xỉ vậy, cậu không nói rõ được nó tốt ở điểm nào, nhưng nó lại mang đến cho con người một loại ám thị tâm lý mạnh mẽ, khiến cậu bị nó thuần hóa một cách âm thầm.

Nhưng sự tự tin từ" giả vờ "mà có thì bao lâu mới thực sự biến thành của mình? Đinh Chiêu không hiểu, bèn hỏi thầy. Đối phương suy nghĩ một lát:" Bắt đầu học từ bây giờ thì mất khoảng hai mươi năm nha. "

Đừng có đùa giỡn tôi nữa mà. Cơ thể Đinh Chiêu thả lỏng xuống. Trình Nặc Văn phát hiện cậu lười biếng, lòng bàn tay mở ra, áp sát vô lưng Đinh Chiêu, truyền nhiệt lượng qua lớp quần áo.

" Một phút cũng không kiên trì nổi? "Trình Nặc Văn dùng lực tay, ép cậu đứng thẳng." Sức bền của cậu tệ quá đó. "

Đinh Chiêu định phản bác vài câu, nhưng vừa ngẩng đầu lên, Trình Nặc Văn đã ở ngay sát bên. Hai người đối mặt, cách nhau chưa đầy mười mấy centimet, hơi thở giao hòa.

Nhận ra điều này, Đinh Chiêu định lùi lại, nhưng sau lưng như có lửa đốt, tay Trình Nặc Văn vẫn đặt ở đó, không nhúc nhích, dán chặt lấy lưng cậu. Cái nóng ấy khiến một luồng ngứa ngáy lạ lùng chạy dọc từ xương cụt đi lên.

Trình Nặc Văn đang huấn luyện sức bền cho cậu, hay cố tình tạo ra bầu không khí kỳ quái này, Đinh Chiêu không rõ. Bị nhốt trong cái" ngục tù "dưới danh nghĩa dạy học này, cậu chỉ còn cách mở rộng bờ vai, đứng thẳng tắp để chừa ra một khoảng trống hợp lý cho mình và Trình Nặc Văn.

Không ai nói gì, nói là không đúng lúc rồi. Tâm điểm tầm mắt của Đinh Chiêu chính là bờ môi của Trình Nặc Văn, môi mèo, thì ra toàn bộ đường cong của nó là như thế này. Dáng vẻ nghiêm nghị chúc xuống thì cậu thấy thường xuyên rồi, còn dáng vẻ nhếch lên thì rất ít, xuất hiện chỉ trong tích tắc, nhanh đến mức không bắt kịp.

Theo bản năng tay cậu nắm chặt lại. Trình Nặc Văn cũng chọn đúng thời điểm đó, anh buông Đinh Chiêu ra, trả lại không gian tự do cho hai người.

", Xong rồi, sắp xếp hết rồi, bảo cái thằng nhóc đi theo cậu Chủ nhật đến lấy đồ nha, "Bác Dương từ gian trong bước ra, vẫy tay đuổi khách," Biến được rồi đó. "

Đinh Chiêu luống cuống tay chân, thay bộ mẫu ra trả lại cho bác Dương. Ông lão nhìn thấy mặt cậu bèn thắc mắc hỏi:" Sao mặt mũi cậu đỏ bừng thế kia? "

Hỏi xong ông tự có câu trả lời, lườm Trình Nặc Văn một cái:" Hai cậu vừa làm cái trò gì đấy? Tôi cảnh báo cậu nhé Trình Nặc Văn, chỗ của tôi là nơi làm ăn hợp pháp, cậu đừng có mà làm trò gì phạm pháp kỷ cương ở đây. "

Trình Nặc Văn xòe tay ra:" Cháu đang dạy học mà. "

" Dạy học? Dạy cái gì mà tôi không biết chắc? Tôi nhìn cậu từ nhỏ đến lớn, trong bụng cậu có mấy khúc ruột tôi còn rõ hơn cậu đó. "

Bác Dương cười lạnh hai tiếng, rồi nhìn sang Đinh Chiêu, sự thiếu kiên nhẫn vơi đi vài phần, ông lắc đầu, để lộ một tia thương cảm:" Cậu đấy nha, vuốt râu hùm, đi cùng với cậu ta thì đúng là tìm đường chết."

Hết chương 20
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 21: Nhân vật mới (3)

Thứ Bảy, Đinh Chiêu đến lấy đồ đúng hẹn. Bác Dương dặn đi dặn lại: Không được giặt máy, không được gấp. Bộ vest đầu đời phải biết trân trọng yêu thương. Nếu dám phí hoài tay nghề của ông, lần sau dù có hai gã Trình Nặc Văn đến cầu xin ông cũng đừng hòng ông ra tay giúp đỡ nữa.

Sau một hồi giáo huấn, Đinh Chiêu sợ hãi vâng dạ liên tục. Tay nghề của bác Dương thực sự xuất sắc, đường cắt và đường may của bộ đồ thành phẩm đều thuộc hàng thượng đẳng. Cậu mang về nhà, treo ngay đầu giường như một vật phẩm cúng tế. Lôi hết cà vạt ra phối một lượt, cậu lại bắt đầu đau đầu.

Thường ngày cậu toàn thắt cà vạt bản nhỏ, phối với sơ mi thì còn được, chứ phối với vest này thì không gánh nổi khí chất. Nhất thời không nghĩ ra giải pháp, Đinh Chiêu dạy chó cũng tâm hồn treo ngược cành cây. Xá Xíu không chịu tuân thủ mệnh lệnh, dùng mông đối diện với cậu mà cậu vậy mà cũng không giận, cứ thế đút thức ăn vặt vô miệng nó.

Chú Beagle sướng đến mức nhảy cẫng lên: Áu! Giáo quan hôm nay là đồ khờ!

Trình Nặc Văn vốn đang làm việc, nghe thấy tiếng Xá Xíu sủa váng lên bèn thò đầu ra sau laptop. "Đinh Chiêu," anh gọi một tiếng, khuôn mặt lộ rõ vẻ không vui vì bị ngắt quãng dòng suy nghĩ.

"Xin lỗi, xin lỗi anh," Đinh Chiêu bóp mỏ Xá Xíu lại, lấp lửng một hồi rồi mới rón rén hỏi: "Cái đó.. Anh có thể cho tôi mượn một cái cà vạt được không?"

Thực ra cậu cũng không hy vọng gì nhiều, không ngờ Trình Nặc Văn đang phiền vì đống việc trong tay nên vậy mà lại phê chuẩn, bảo cậu vô phòng ngủ của anh mà tự chọn một chiếc.

Hoàng ân hạo đãng! Đinh Chiêu lập tức tống chú chó vô chuồng, trước khi bước vô phòng Trình Nặc Văn còn chắp tay thành kính, mở cửa với gương mặt đầy sùng bái.

Đây là lần đầu tiên cậu bước chân vô phòng Trình Nặc Văn. Trước đây Trình Nặc Văn ra vô không đóng chặt cửa, cậu cũng từng lén nhìn qua vài cái, chỉ biết bên trong rất rộng rãi. Thật sự bước vô mới biết phòng ngủ chính này diện tích phải gấp đôi phòng khách cậu đang ở nhờ, lại còn có cả một phòng thay đồ siêu lớn.

Khi đi làm, phong cách ăn mặc của Trình Nặc Văn đúng chuẩn Business Cây-sồ, mặc vest là nhiều nhất. Khi gặp khách hàng thì diện đồ may đo thủ công, còn không gặp thì chọn kiểu dáng thoải mái hoặc khoác áo măng tô. Phòng thay đồ chính là hình ảnh phản chiếu rõ nét nhất cho tính cách của anh: Mọi thứ quần áo không một chút lộn xộn, mỗi món đều có vị trí cố định, ngăn nắp đến mức gần như cứng nhắc.

Ngón tay Đinh Chiêu lướt qua mép giá treo cà vạt, đắn đo mãi không quyết, cuối cùng để cho an toàn cậu chọn một chiếc có hoa văn trung quy trung củ. Chọn xong bước ra khỏi phòng thay đồ, trước mắt là cửa sổ lớn của phòng ngủ chính. Đúng vô lúc hoàng hôn, cảnh sắc ngoài cửa sổ cực kỳ đẹp, từ trong nhìn ra có thể thấy toàn cảnh thảm xanh bên bờ sông Hoàng Phố.

Mỗi ngày được thức dậy trong một căn phòng kiểu này thì trải nghiệm chắc chắn tuyệt vời lắm. Đinh Chiêu nhìn cái giường lớn của Trình Nặc Văn mà thầm ngưỡng mộ. Ánh mắt cậu chợt lướt qua một chiếc tủ kính ba tầng có khóa ở góc cạnh giường. Nó cách cậu một khoảng nên nhìn không rõ bên trong đựng thứ gì.

Sếp vẫn đang mải mê làm việc ngoài phòng khách, chắc là chưa vô ngay đâu. Đinh Chiêu cân nhắc một hồi rồi rón rén đi tới trước tủ, muốn nghiên cứu xem Trình Nặc Văn rốt cuộc giấu những kỳ trân dị bảo gì.

* * * Kỳ trân dị bảo cái nỗi gì. Cả ba tầng tủ toàn là các loại đồ chơi quà tặng đi kèm của các hãng đồ ăn nhanh. Từ những móc treo cổ lỗ sĩ của mười mấy năm trước đến những con gấu bông mới ra mắt gần đây, không thiếu thứ gì. Đinh Chiêu nhìn qua từng hàng, phát hiện ở tầng trên cùng còn bày chính con quỷ sừng đỏ phản diện mà lần trước cậu đã bốc trúng hộ Trình Nặc Văn, xung quanh là các nhân vật khác trong bộ hộp mù đó.

Phải ăn bao nhiêu suất trẻ em mới sưu tập đủ đống này đây? Đinh Chiêu tặc lưỡi. Tủ kính cực kỳ sạch sẽ, chắc hẳn là được lau dọn hằng ngày. Mỗi tầng đều được bài trí tinh tế, lắp cả dải đèn LED chiếu sáng, cấu hình chẳng kém gì một bảo tàng thu nhỏ.

Trình Nặc Văn có sở thích sưu tầm đồ chơi! Cấp trên ở công ty sấm truyền gió cuốn, ai nhìn vô mà chẳng bảo Nate trưởng thành chững chạc, tinh anh trong số tinh anh. Vậy mà riêng tư vậy mà lại thích những thứ này, sự tương phản lớn đến mức khiến Đinh Chiêu thấy buồn cười. Cậu lại khám phá thêm được một bí mật nữa của Trình Nặc Văn, không khỏi tưởng tượng ra cảnh anh trốn trong phòng chơi đồ chơi.

"Cậu nhìn đủ chưa?"

Trình Nặc Văn không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, sắc mặt rất thối. Đinh Chiêu giật bắn mình, chỉ vô tủ kính định nói gì đó nhưng cái miệng lại không hợp tác, "Dạ dạ dạ dạ" nửa ngày cũng không nặn ra được một câu hoàn chỉnh, cuối cùng vẫn bị Trình Nặc Văn xách cổ đuổi ra khỏi phòng ngủ.

Ít nhiều cũng thấy chột dạ vì làm "tên trộm", Đinh Chiêu không dám nói nhiều, chỉ bảo cám ơn Trình Nặc Văn đã cho mượn cà vạt, đợi mai xong sự kiện cậu nhất định sẽ là lượt cẩn thận rồi trả lại nguyên chủ.

Trình Nặc Văn không thèm đáp lời, khóa cửa phòng lại rồi quay lại làm việc, cả đêm không ra ngoài. Sáng hôm sau Đinh Chiêu ngủ dậy, cửa phòng sếp vẫn đóng chặt. Chỉ có chú chó Xá Xíu muốn ra ngoài chơi nên từ sớm đã đứng chực trước cửa phòng Đinh Chiêu cào cửa liên tục.

Thấy thời gian gấp rút, Đinh Chiêu vội vàng dắt chó xuống lầu. Dắt xong vội về thay quần áo rồi bắt taxi đến địa điểm tổ chức sự kiện. Giữa đường cậu nhận được điện thoại của Lại Thiến, bảo quên mang thẻ nhân viên, bản thân cô đang ở hiện trường không rời đi được nên nhờ Đinh Chiêu qua công ty lấy dùm.

Đinh Chiêu bảo tài xế quay đầu xe. Đến Hằng Quang đã vô giờ làm việc, nhóm khách hàng đã đến hòm hòm. Cậu vừa xuất hiện đã gây ra những tiếng trầm trồ kinh ngạc: "Ồ chà, hôm nay ăn mặc ra dáng quá ha!"

Đám đông nhóm A rướn cổ soi xét Đinh Chiêu. Đã quen làm người vô hình, bỗng dưng thành tâm điểm khiến Đinh Chiêu có chút không thích nghi nổi, vẻ mặt ngượng ngùng bảo tôi qua lấy đồ rồi đi ngay, Ceci đang giục tôi dữ lắm.

Mấy cô gái ở nhóm Đổng Hà Nhĩ rất nhiệt tình, đều là dân trong giới thời trang nên lập tức vây lấy Đinh Chiêu để nghiên cứu xem bộ vest trên người cậu có phải đồ may đo không: "Kiểu Blazer cổ nhọn? Không giống, chắc là kiểu cải tiến rồi. Ồ đúng rồi, trông hơi giống tạo hình của Colin Firth trong phim Kingsman đó."

"Đẹp đó, tôn dáng, có khí chất quý ông." Các cô gái cười híp mắt khen ngợi Đinh Chiêu. Thường ngày họ hay thảo luận về cách ăn mặc của Trình Nặc Văn và khen ngợi gu thẩm mỹ của anh. Có được một lời khẳng định từ nhóm đối tượng này quả thực không dễ dàng. Đinh Chiêu được khen vài câu thì thấy lâng lâng, thầm nghĩ Trình Nặc Văn quả nhiên nói không sai. Một bộ đồ tử tế quả thực khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác.

Trong đám đông hóng hớt có một cô gái nãy giờ không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vô Đinh Chiêu. Cậu chàng thầm vui sướng, ngỡ rằng sức hút với phái nữ của mình đã tăng cao, không ngờ cô nàng đột nhiên vỗ tay một cái, hét lớn: "Cà vạt cậu đang đeo chẳng phải là của Nate sao?"

Cả hội ồ lên, nhóm A thi nhau quay quanh lại, kéo kéo định nhìn cho rõ xem chủ sở hữu của cái cà vạt đó là ai.

"Giống thật đấy! Hoa văn này tôi có ấn tượng!" "Chính là chiếc này, hồi trước tôi họp với Nate anh ấy từng đeo một lần rồi!"

Đinh Chiêu suýt nữa thì bị họ thắt cổ cho nghẹt thở. Tim cậu đập thình thịch vì sợ sẽ làm lộ chuyện sống chung với Trình Nặc Văn, vội vàng bảo không phải đâu, không phải đâu, tiếc là tiếng nói nhỏ bé của cậu bị nhấn chìm hoàn toàn trong làn sóng bát quái của mọi người.

"Có chuyện gì mà ồn ào vậy?"

Đêm qua thức khuya làm việc nên Trình Nặc Văn ngủ không ngon, mặt đầy vẻ "ngái ngủ gắt gỏng". Vừa vô công ty đã thấy Đinh Chiêu bị đám nhân viên vây khốn, anh nhìn rõ cục diện, sắc mặt càng tệ hơn, lén lườm Đinh Chiêu một cái đầy sắc lẹm, đại ý: Cậu không đi sự kiện Bách Gia Lệ mà còn vác mặt đến văn phòng làm gì?

Đinh Chiêu còn chưa kịp ra hiệu lại thì một gã QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG tên Đại Đầu vốn thích xem náo nhiệt đã lên tiếng hỏi Trình Nặc Văn: "Nate nè, cái cà vạt Tiểu Chiêu đeo hôm nay trông giống hệt một cái của anh hồi trước đó."

Trình Nặc Văn nhíu mày: Cậu vừa nói cái gì?

Tôi không có nói gì hết! Đinh Chiêu nháy mắt điên cuồng. Đều là họ tự đoán thôi!

Họ dùng "ánh mắt mã hóa" để giao lưu. Sau hai lượt, Trình Nặc Văn đánh hơi thấy tình hình nghiêm trọng, bèn dứt khoát đi tới trước mặt Đinh Chiêu, thò ngón tay ra kẹp lấy cái cà vạt anh đã cho mượn.

"Cùng một kiểu dáng thôi," Anh nhìn xuống Đinh Chiêu, giọng điệu lạnh lùng, "Phiền cậu lần sau có học lỏm người khác mua đồ thì tốt nhất nên đổi mẫu mã khác đi, kẻo bị phát hiện ra lại làm mọi người cùng khó xử."

Đinh Chiêu ngơ ngác: "Dạ.. Dạ, dạ."

Trình Nặc Văn buông tay ra, để mặc cậu đứng đờ người ở đó, rồi quay đầu bước thẳng vô phòng họp nhỏ. Mọi người cũng mất hứng, hóa ra là kẻ bắt chước - chán phèo, giải tán thôi.

Được giải thoát, Đinh Chiêu lập tức cầm thẻ nhân viên, chui tọt vô nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu nhắn tin cho Trình Nặc Văn: Xin lỗi anh! Suýt chút nữa thì bị phát hiện rồi. Tôi không cố ý đâu!

Người nhóm A sao ai cũng mắt sắc như kim vậy không biết. May mà Trình Nặc Văn phản ứng nhanh, tìm được cái cớ để lấp liếm cho qua. Đinh Chiêu vỗ ngực hoàn hồn, điện thoại bỗng sáng lên, nhưng không phải tin nhắn trả lời của Trình Nặc Văn.

Cuộc gọi "đòi mạng" của Lại Thiến đã tới: "Anh đang ở đâu đó hả? Đến chưa! Đồ lấy được chưa?"

"Đến liền, đến liền! Đang trên taxi rồi!"

Đinh Chiêu mông như bốc hỏa, vội vàng bước ra khỏi buồng vệ sinh. Ở bồn rửa mặt có người nghe thấy tiếng động bèn ngoảnh lại nhìn. Cậu tưởng mình nói to quá làm phiền người ta nên vội vàng cúp máy, nói lời xin lỗi với đối phương.

Người đàn ông mỉm cười, không để tâm. Ánh mắt anh ta quét qua bộ vest của Đinh Chiêu hôm nay, mắt chợt sáng lên, dừng lại đầy hứng thú thêm vài giây.

"Bộ vest này của cậu đẹp đó, chắc là đồ may thủ công của một thợ may lão luyện rồi."

Đối phương chủ động bắt chuyện khiến Đinh Chiêu vô cùng bất ngờ. Giám Đốc quản lý khách hàng của nhóm khách hàng B - Ryan Biên, tên thật là Biên Diệp. Công ty có hai "đại gia" vest, Trình Nặc Văn một người, anh ta một người. Bộ vest ba mảnh trên người họ luôn chỉnh tề như một lớp da thứ hai.

Biên Diệp hơn Trình Nặc Văn vài tuổi, dáng vẻ cũng già dặn hơn một chút. Lúc nhìn người khóe miệng luôn mang nét cười, dù nụ cười không chạm đến đáy mắt nhưng ít nhất trông cũng thân thiện hơn Trình Nặc Văn 0.5 điểm.

Trình Nặc Văn có đôi môi mèo đẹp vậy mà không chịu cười, đúng là phí phạm của trời. Đinh Chiêu định giới thiệu bản thân thì Biên Diệp đã đi trước một bước: "Cậu là quản lý khách hàng do Nate dẫn dắt bên Mingshi, tên là Tiểu Chiêu đúng không?"

"Dạ!" Đinh Chiêu thụ sủng nhược kinh. Cậu đã xem LinkedIn, Biên Diệp và Trình Nặc Văn truy gốc gác ra thì được coi là đồng môn sư huynh đệ, đều từng làm ở T&H. Xét về danh tiếng, Biên Diệp không hề kém cạnh Trình Nặc Văn, thậm chí còn nổi hơn. Trong tay anh ta có một khách hàng lớn là Maheley, hãng xe Coupe hạng sang. Mười năm trước khi vô Trung Quốc, cả chục công ty Quảng cáo Truyền thông dòm ngó, Biên Diệp đã đại diện T&H ra tay thâu tóm và làm cho đến tận bây giờ, chưa từng để mất lấy một quý nào. Anh ta được coi là sách giáo khoa về duy trì quan hệ khách hàng trong giới quản lý khách hàng.

Hạng nhân tài này, dù tự mình khởi nghiệp cũng có thể làm nên chuyện, vậy mà hai năm trước vậy mà lại mang theo cả Maheley nhảy sang CO2, ngồi ngang hàng với Trình Nặc Văn.

"Tôi nhớ hôm nay là sự kiện của Bách Gia Lệ, cậu mặc diện thế này là để qua giúp đỡ sao?"

Biên Diệp vừa thong dong lau tay vừa tán gẫu với Đinh Chiêu. Phải nói là các vị Giám Đốc quản lý khách hàng quả nhiên đã kinh qua sương gió, đến cái nhà vệ sinh nam mà cũng biến thành chiến trường chính của mình. Anh ta và Trình Nặc Văn tranh giành vị trí Tổng Giám Đốc quản lý khách hàng cấp cao đã lâu, bình thường ít khi qua lại, việc bất hòa là chuyện rành rành trên mặt giấy.

"Dạ phải, giờ tôi phải qua hiện trường ngay đây.." Đinh Chiêu cố tìm cớ để chuồn, nào ngờ Biên Diệp lau tay xong, người hơi nghiêng đi, dùng một tư thế tự nhiên chắn mất lối ra của cậu.

"Vừa bận rộn bên Mingshi lại vừa làm Bách Gia Lệ, Nate bóc lột cậu cũng ác thật đó. Tôi thấy cậu thường xuyên tăng ca, sức khỏe vẫn ổn chứ?"

Nhà vệ sinh chỉ có hai người bọn họ. Cuộc cạnh tranh chức Tổng Giám Đốc quản lý khách hàng cấp cao thì Đinh Chiêu không hiểu, cũng chẳng đến lượt cậu hiểu. Cậu chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh tăng cao, cái cà vạt của Trình Nặc Văn thắt trên cổ cậu giờ đây thắt chặt như một chiếc vòng cổ.

"Làm quảng cáo thì tăng ca là chuyện bình thường mà anh," Đinh Chiêu cắn răng nói, "Có ngày nghỉ bù mà."

"Cũng đúng, đợt bồi thường của Mingshi vừa rồi cậu bận rộn lâu như vậy, chắc cũng tích được không ít ngày nghỉ ha."

Giữa các nhóm có mối quan hệ cạnh tranh. Việc Trình Nặc Văn lợi dụng công ty A để đánh gục Kenny là một thao tác ngầm, không thể nói huỵch tẹt ra được. Đinh Chiêu dù không thông minh nhưng cũng cảm nhận được việc Biên Diệp đến hỏi chuyện này là hoàn toàn không thích hợp.

Tuy nhiên câu chuyện diễn ra trong nhà vệ sinh thì bầu không khí đã thay đổi, nghe giống như chuyện phiếm gia đình hơn. Nếu cậu không đáp lại thì ngược lại sẽ lộ ra vẻ chột dạ, không ổn.

Đinh Chiêu quyết định lấp liếm trước: "Dạ cũng ổn, mọi chuyện kết thúc hết rồi."

"Không chỉ là kết thúc, mà là được giải quyết xong xuôi rồi," Biên Diệp cười nói, "Mượn lực đánh lực, cậu và Nate phối hợp rất tốt đó. Đám quản lý khách hàng trong nhóm tôi nhiều người còn không nhìn ra, bảo cậu diễn kịch cũng có chút thiên phú."

"Anh quá khen rồi." Đinh Chiêu giả vờ nhìn điện thoại, bảo đồng nghiệp đang giục nên phải đi gấp.

Lần này Biên Diệp không chặn đường cậu nữa, bèn nghiêng người nhường lối. Đinh Chiêu vừa mới chạm tay vô tay nắm cửa thì giọng nói của đối phương lại vang lên sau lưng: "Phải rồi, nhóm B dạo này có một chỗ trống, đang tìm người. Nếu cậu có người bạn nào làm quản lý khách hàng thì có thể giới thiệu giúp tôi được không?"

"Dạ, nếu có ai phù hợp, tôi sẽ giới thiệu cho bên phòng nhân sự."

Biên Diệp cười nhẹ: "Cứ giới thiệu trực tiếp cho tôi đi. Người này tôi sẽ đích thân dẫn dắt."

Anh ta nhìn Đinh Chiêu và nói: "Giống như cách Nate đang dẫn dắt cậu vậy."

Đinh Chiêu trực giác thấy lời của Biên Diệp có ẩn ý, cậu chẳng dám suy diễn, đóng cửa cáo lui rồi xuống thẳng thang máy. Cho đến khi ngồi lên xe, cậu mới nhận ra trán mình đã vã một lớp mồ hôi mỏng.

Chuyện này có nên nói với Trình Nặc Văn không ha? Nói sao đây? Đối thủ cạnh tranh của anh khen vest tôi đẹp trong nhà vệ sinh? Hay là anh ta đang tìm người và hỏi tôi có ai giới thiệu không?

Nghe cái nào cũng thấy quái quái. Hơn nữa hôm qua cậu vừa mới nhìn lén phòng Trình Nặc Văn xong, sếp vẫn còn đang bực mình, giờ mà nói mấy chuyện này với anh chẳng khác nào ưỡn ngực lao thẳng vô họng súng.

Nghĩ lại thì, những lời Biên Diệp nói cũng mập mờ, chẳng khẳng định điều gì rõ ràng. Xẻ nhỏ ra thì cũng chỉ là tán gẫu thôi.

Đinh Chiêu vò đầu bứt tai suy nghĩ, WeChat bỗng kêu "tinh" một tiếng, hiện lên chấm đỏ - có một yêu cầu kết bạn.

Nhìn rõ người gửi yêu cầu, cổ họng cậu nghẹn lại, không tự chủ được mà nới lỏng cà vạt. Ngón tay khẽ chạm, cái tên "Ryan" đã xuất hiện trong danh sách bạn bè.

Hết chương 21
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back