Hôm nay Cố Gia có hỉ sự. Con trai duy nhất của Cố Lãng thất lạc bấy lâu nay đã tìm được. Trên dưới Cố Gia đồng loạt thở phào, cùng nhau ăn mừng.
Phải biết áp lực khi chưa tìm được gia chủ đời kế tiếp của Cố Gia là cỡ nào khủng bố. Bạn thắc mắc lí do tại sao Cố Gia nhiều lợi ích như vậy lại không có ai tranh giành? Muốn lợi ích cũng phải có năng lực, nếu không sẽ giống như con kiến, bị người khác giẫm đạp đến chết.
Hơn nữa, đừng nói chưa tìm được người kế vị, lão hồ ly Cố Lãng sẽ để người khác cướp đi chỗ ngồi của con trai mình sao?
Mọi người trong Cố Gia cùng nhau nâng ly, tiếng cười nói huyên náo vang vọng trong đại sảnh. Cố Bạch không thể tin cậu còn có một ngày như vậy. Cậu đã tưởng rằng bản thân là cô nhi bị cha mẹ ghét bỏ ném đi.
Một bàn tay đặt lên vai Cố Bạch, Cố Lãng nhìn đứa con trai đã tự mình trưởng thành đến hình dáng hiện tại, trong lòng tiếc nuối. Đúng ra ông phải là người bồi bên cạnh đứa nhỏ cho đến lúc lớn lên, vậy mà ông không làm được.
Cố Bạch cảm nhận được dao động trong ánh nhìn của cha, cậu đặt một tay lên bàn tay đặt trên vai mình, nhẹ vỗ như trấn an.
Cố Lãng rút lại bàn tay, nhẹ vuốt tóc Cố Bạch.
"Chúng ta cùng nhau xuống đó."
Cố Bạch gật gật đầu thay lời đồng ý. Chân cậu vừa bước xuống thềm đá hai bước, ánh đèn trong đại sảnh chợt vụt tắt. Mọi thứ đều bị bao phủ một màu đen.
Một tiếng "đoàng" phát ra từ phía trước, vài tiếng kêu kinh hãi hét lên. Cố Lãng ngay lập tức kéo con trai lại vòng tay ôm lấy người, che chở.
Sau tiếng kêu là một loạt âm thanh đổ vỡ của đồ sứ, tiếng thủy tinh bị đập tan. Cố Bạch tuy chưa từng rơi vào tình cảnh như hiện tại nhưng lại không hề sợ hãi. Cậu nhìn người cha đang run sợ che chở mình, đáy mắt trào lên tình thân ấm áp. Đây là cha cậu, ông vẫn luôn tìm cậu, chưa từng từ bỏ.
Tiếng giày nện xuống nền nhà tiến đến gần hai người, ánh đèn lúc này chợt sáng. Đã ở lâu trong bóng tối, ánh sáng bất chợt xuất hiện khiến mọi người phản xạ nheo mắt.
Một cây búa giơ cao đang chém thẳng về phía hai cha con. Cố Bạch hốt hoảng đẩy Cố Lãng ngã về phía sau, bản thân nhận một vết bổ sâu xuống vai. Tiếng xương bị chém gãy vang lên, máu tươi trào ra thấm ướt một mảng sơ mi trắng, như vẽ lên một đóa địa ngục hoa.
Mọi người sững người nhìn tình cảnh trước mắt. Trên sàn nhà là hai thi thể vẫn đang rỉ máu, vết đạn ghim sâu ở đầu ngực.
Cố Lãng nhìn đứa con mình vất vả tìm về bị thương, còn là chịu thay mình một búa liền căm phẫn. Hai mắt ông gằn lên từng tia đỏ, miệng lẩm bẩm câu chữ không rõ lời.
Cố Lãng vừa niệm xong, hai mắt tên nọ long lên sòng sọc, đôi con ngươi trắng dã, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi xuống một góc cầu thang, như một thằng điên lúc khóc lúc cười. Đúng vậy, hắn thật sự đã bị điên, linh hồn bị tra tấn đến sống không bằng chết.
Mặc dù kinh ngạc với chuyện vừa xảy ra, trên vai Cố Bạch chảy quá nhiều máu, vết thương không có dấu hiệu ngừng vỡ ra, hai mắt Cố Bạch bị màu trắng bao phủ, dần mất đi ý thức.
Cố Lãng hai mắt thâm quầng nhìn người thiếu niên nằm trên giường bệnh, ánh mắt không giấu nổi đau lòng. Người áo đen bên cạnh nói: "Dịch Cân đã xem qua cho thiếu chủ, người giờ chỉ còn hai phần hồn, một hồn bảy phách kia hầu như đã thoát khỏi cơ thể, không cách nào tìm lại được."
Cố Lãng siết chặt nắm tay, "Thật sự không còn cách nào sao?"
Người áo đen nhìn thiếu niên lại nhìn gia chủ, "Thực ra không phải không thể cứu, chỉ là thiếu chủ e là phải rời đi nơi này một thời gian."
"Ngươi có cách?" Cố Lãng nhìn chằm chằm vào mặt người áo đen khẳng định. Người áo đen thấy ông động tâm, nói tiếp: "Các đời của Cố Gia đều truyền lại một bí pháp, dựa vào bí pháp đó có thể đưa thiếu chủ đến một không gian song song. Chỉ cần thiếu chủ giữ được mạng sống tại không gian đó đến kì hạn nhất định, người sẽ được trở lại nơi này, đồng thời, được hoàn tác như lúc mới sinh."
Hai mắt Cố Lãng chợt loé, "Ngươi là đang nói [Hạ Vưu Thuật] ?"
Nhận được cái gật đầu chứng thực của người áo đen. Cố Lãng nói: "Nhưng ta nghe nói bí thuật này có một tác dụng phụ, chỉ có người dùng nó rồi mới có thể biết được."
Người nọ tiếp lời: "Thế nhưng hiện tại chỉ còn cách này, tinh thần lực của thiếu chủ hiện tại đã xói mòn mất phân nửa, không thể gắng gượng được lâu nữa."
Cố Lãng đưa tay vuốt tóc đứa con trai, ánh mắt buồn bã, "được."
Cố Bạch được đặt nằm trên một tấm vải trắng. Xung quanh những ngọn nến chập chờn chiếu sáng. Cố Lãng đứng trước đứa con trai duy nhất của mình, ánh mắt từ ái hiện lên kiên định. Hai tay ông cầm một lá bùa màu đỏ đốt lên, tro tàn rơi xuống phủ trên mặt đất.
Cố Lãng nín thở đi vòng quanh Cố Bạch, miệng lẩm bẩm đọc những câu chữ không rõ, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Cố Bạch còn nhớ bản thân bị người lạ chém một nhát búa sau đó ngất đi, hiện tại tỉnh dậy thấy bản thân ở một nơi xa lạ. Cố Bạch thấy dưới chân cậu là một thảm cỏ kéo dài vô tận, ánh sáng tràn ngập nơi này nhưng không có mặt trời, cũng không phân rõ được phương hướng.
Ánh mắt cậu thấy được phía xa ánh lên một tia sáng như vật kim loại liền tiến tới. Khi Cố Bạch phát hiện là một chiếc gương lớn liền kinh ngạc. Là ai sẽ để gương giữa đồng cỏ như vậy chứ?
Còn chưa hết kinh ngạc thì cậu chợt thấy bóng mình phản chiếu trong gương. Vai phải lành lặn không vết nứt như cười nhạo nói cho cậu chưa có gì xảy ra.
Cố Bạch đưa tay sờ lên vai, thật sự không đau. Vậy những gì cậu thấy lúc đó có thật sự xảy ra hay không? Tâm trạng Cố Bạch hoang mang, lòng bàn tay sờ lên mặt gương tìm sự lạnh lẽo của kim loại để an ủi. Nhưng cậu bị giật mình vì cả bàn tay cậu gần như xuyên thấu qua tấm gương.
Ngạc nhiên còn chưa qua khỏi bàn tay cậu liền lập tức bị thứ gì đó nắm lại, kéo thật mạnh cả người cậu vào trong. Bóng tối lần nữa bao phủ.
Cố Bạch mơ hồ tỉnh dậy tại một nơi khác, toàn thân cậu hiện tại đang nằm trên mặt đất, phía trên bầu trời là hai mặt trăng một trắng một tím treo lơ lửng. Như vậy hiện tại nơi này đang là buổi tối sao?
Cố Bạch đứng lên, trên người cậu rơi ra một quyển sách. Cố Bạch phủi quyển sách cầm lên, thể chữ trên sách cũng là loại chữ mà cậu biết, trên đó ghi hai chữ [Ma Tôn] . [Ma Tôn] này nghe giống một quyển
tiểu thuyết tiên hiệp. Nhưng tại sao thứ này lại xuất hiện ở đây?
Cố Bạch nhìn trời, ngẫm lại hiện tại bản thân cũng không làm gì, cũng không chút buồn ngủ, vậy liền ngồi đọc quyển sách này đi, đợi trời sáng rồi lại tìm đường rời khỏi đây.
Thời gian trôi qua, Cố Bạch đã đọc đến tờ cuối cùng của quyển sách mà bầu trời vẫn cứ tối đen. Không phải thật sự sẽ không sáng chứ? Mặc dù có vô lí nhưng cậu cũng không lập tức phủ định suy nghĩ này.
Cố Bạch đứng dậy, một tay cầm theo cuốn [Ma Tôn] tiến về phía cột sáng ở giữa trung tâm. Cột sáng nhìn như gần lại cách rất xa, Cố Bạch dường như đã dùng hết sức lực của bản thân để đi về phía trước. Hai chân cậu hiện tại đều đau mỏi rã rời, cổ họng khô khan, bụng lại réo gọi từng tiếng. Thật sự đi hết nổi, Cố Bạch ngồi xuống đường, nghĩ bụng nghỉ một lát lại đi tiếp.
Có thể là do mệt mỏi vì đi đường dài, Cố Bạch nằm xuống nghỉ lại thiếp đi, cho đến khi cậu tỉnh dậy bụng đã không còn réo lên. Mặc dù không còn cảm giác sôi bụng, cả người cậu lại rất mệt mỏi, đi được vài bước liền muốn ngã xuống.
Cũng may, Cố Bạch đi không bao lâu liền nhìn thấy một tòa miếu thờ. Có lẽ đã lâu không có người tới, xung quanh cửa miếu giăng đầy mạng nhện, trên vách còn xuất hiện vài vết nứt. Cho dù lo sợ về độ bền của tòa miếu nhưng vì muốn có chỗ ngủ lại Cố Bạch đành chấp nhận tiến vào. Khiến cậu ngạc nhiên là trong căn miếu này không chỉ có mình cậu.