- Xu
- 754,682,732
1891
16
Đêm Cô Đơn là một trong những bản song ca tiêu biểu của Đan Trường và Cẩm Ly ở giai đoạn nhạc Việt đầu những năm 2000, khi những ca khúc mang màu sắc buồn, chậm rãi và giàu tự sự vẫn còn chiếm một vị trí rất riêng trong lòng người nghe. Không ồn ào cao trào, bài hát chọn đêm làm không gian cảm xúc, chọn cô đơn làm điểm tựa để kể về một mối tình đã xa, nơi hai giọng hát quen thuộc đan vào nhau như hai nỗi buồn song song, không va chạm nhưng luôn hiện diện.
Có những nỗi buồn chỉ thực sự hiện rõ khi đêm xuống, khi mọi âm thanh lắng lại và người ta không còn cách nào khác ngoài việc đối diện với chính mình, không khóc than, không trách móc, chỉ lặng lẽ ở lại cùng bóng tối và cảm giác trống trải kéo dài. Đêm ở đây không đáng sợ, nhưng rất dài, đủ dài để từng kỷ niệm cũ lần lượt quay về, đủ yên để người ta nhận ra mình đã quen với việc thiếu vắng một người bên cạnh. Cô đơn không bùng lên dữ dội, nó thấm chậm, giống như khoảng lặng giữa hai câu hát, nơi người nghe có thể tự đặt câu chuyện của mình vào đó. Trong giọng hát của Đan Trường là sự trầm xuống, cam chịu; trong chất giọng Cẩm Ly là nét mềm mại, buồn nhưng không yếu đuối. Hai cảm xúc ấy gặp nhau, không để tìm cách thoát ra khỏi nỗi buồn, mà để cùng nhau thừa nhận rằng có những đêm, điều duy nhất người ta có thể làm là lắng nghe cô đơn đi qua, rất khẽ, rất lâu.
Một mình giữa đêm tối
Thương nhớ em về nơi xứ người
Một mình giữa đêm tối
Nghe nỗi đau lạc loài biển khơi.
Dòng đời đã thay đổi
Còn ta đứng cô đơn chờ ai
Khi mái hiên buồn đầy lá rơi
Nghe nhớ thương, còn đây..
Một mình giữa đêm tối
Thương cánh chim về nơi cuối trời
Dòng đời đã thay đổi
Những tháng năm tình đầu chóng nguôi
Người về chốn xa ấy
Còn ta đứng cô đơn chờ ai
Nghe mái hiên xạc xào lá rơi
Ngỡ em về..
Đêm cô đơn mơ tiếng em cười
Chợt thành phố nhớ đôi tình nhân
Ôm thương yêu trong cánh tay này
Mơ ngày xưa nụ hôn nồng cháy.
Đêm cô đơn anh thấy em về
Để lạnh giá buốt đôi bàn chân
Đêm cô đơn em đã đi rồi
Giọt mưa rớt bên hiên ngậm ngùi..
Có những nỗi buồn chỉ thực sự hiện rõ khi đêm xuống, khi mọi âm thanh lắng lại và người ta không còn cách nào khác ngoài việc đối diện với chính mình, không khóc than, không trách móc, chỉ lặng lẽ ở lại cùng bóng tối và cảm giác trống trải kéo dài. Đêm ở đây không đáng sợ, nhưng rất dài, đủ dài để từng kỷ niệm cũ lần lượt quay về, đủ yên để người ta nhận ra mình đã quen với việc thiếu vắng một người bên cạnh. Cô đơn không bùng lên dữ dội, nó thấm chậm, giống như khoảng lặng giữa hai câu hát, nơi người nghe có thể tự đặt câu chuyện của mình vào đó. Trong giọng hát của Đan Trường là sự trầm xuống, cam chịu; trong chất giọng Cẩm Ly là nét mềm mại, buồn nhưng không yếu đuối. Hai cảm xúc ấy gặp nhau, không để tìm cách thoát ra khỏi nỗi buồn, mà để cùng nhau thừa nhận rằng có những đêm, điều duy nhất người ta có thể làm là lắng nghe cô đơn đi qua, rất khẽ, rất lâu.
Lời bài hát
Một mình giữa đêm tối
Thương nhớ em về nơi xứ người
Một mình giữa đêm tối
Nghe nỗi đau lạc loài biển khơi.
Dòng đời đã thay đổi
Còn ta đứng cô đơn chờ ai
Khi mái hiên buồn đầy lá rơi
Nghe nhớ thương, còn đây..
Một mình giữa đêm tối
Thương cánh chim về nơi cuối trời
Dòng đời đã thay đổi
Những tháng năm tình đầu chóng nguôi
Người về chốn xa ấy
Còn ta đứng cô đơn chờ ai
Nghe mái hiên xạc xào lá rơi
Ngỡ em về..
Đêm cô đơn mơ tiếng em cười
Chợt thành phố nhớ đôi tình nhân
Ôm thương yêu trong cánh tay này
Mơ ngày xưa nụ hôn nồng cháy.
Đêm cô đơn anh thấy em về
Để lạnh giá buốt đôi bàn chân
Đêm cô đơn em đã đi rồi
Giọt mưa rớt bên hiên ngậm ngùi..
Chỉnh sửa cuối:

