- Xu
- 10
98
0
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm:
Tác phẩm này là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi nhân vật, sự kiện, tổ chức, địa điểm xuất hiện trong truyện đều không có chủ ý phản ánh hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tập thể hay sự việc có thật nào. Nếu có sự trùng hợp, đó hoàn toàn là ngẫu nhiên. Các quan điểm, hành vi và tình tiết trong truyện chỉ phục vụ cho mục đích nghệ thuật, không đại diện cho quan điểm cá nhân của tác giả hay mang tính định hướng ngoài đời thực.
* * *
Dấu Ấn Tội Ác
Vụ án: CĂN PHÒNG SỐ 0
2 giờ 00 phút sáng, thứ 5.
Hà Nội đang trong những ngày cao điểm của mùa hạ. Dù đã về khuya, không khí bên ngoài vẫn đặc quánh, hầm hập như một nồi áp suất khổng lồ chưa được xả van. Hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa, cộng hưởng với độ ẩm bão hòa từ mặt nước Hồ Tây, tạo nên một bức màn không khí nhớp nháp, ngột ngạt bao trùm lấy khu biệt thự biệt lập nằm ở rìa bán đảo.
Căn biệt thự chìm trong bóng tối, im lìm như một tảng đá khổng lồ. Bên ngoài, những tán cây phượng vĩ, bằng lăng rũ xuống, đứng im phăng phắc, không một gợn gió. Tiếng ve sầu – thứ âm thanh inh ỏi ban ngày – giờ đã tạm lắng, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích trong bụi cỏ ẩm ướt.
Sự oi bức bên ngoài hoàn toàn tương phản với thế giới bên trong căn phòng thư viện ở tầng hai.
Căn phòng rộng lớn đang được bao bọc trong một luồng khí lạnh nhân tạo khô khốc. Hệ thống điều hòa trung tâm âm trần đang hoạt động hết công suất, duy trì nhiệt độ ở mức 18 độ C. Cửa gió điều hòa phả ra những luồng hơi lạnh buốt giá, tạo nên tiếng u.. U.. Rền rĩ, đều đặn và vô cảm. Âm thanh ấy vang vọng trong không gian kín mít, lấn át sự tĩnh lặng của màn đêm, nghe như tiếng thở dốc của một sinh vật vô hình đang ẩn mình trên trần nhà.
Do sự chênh lệch nhiệt độ quá lớn giữa trong và ngoài, mặt ngoài của lớp cửa kính cường lực dày cộp đã bắt đầu đọng sương. Những giọt nước ngưng tụ li ti bám trên mặt kính, làm mờ đi khung cảnh hồ nước đen ngòm bên ngoài. Ánh trăng mùa hạ, to và sáng vằng vặc, cố gắng xuyên qua lớp sương mờ ấy, chiếu vào phòng một thứ ánh sáng trắng đục, ma quái và loang lổ.
Chính giữa căn phòng, dưới ánh sáng nhờ nhợ ấy, là một cảnh tượng bất động đến rợn người.
Trên trần nhà ốp thạch cao trắng, chiếc quạt trần ba cánh bằng gỗ óc chó nằm im. Nó không quay, dù luồng gió từ điều hòa thỉnh thoảng làm nó khẽ rung lên bần bật. Móc treo quạt – một thanh thép chịu lực được chôn sâu vào dầm bê tông cốt thép – giờ đây đang phải gánh một trọng lượng nặng nề.
Một sợi dây thừng sợi gai to bản, loại dây thô ráp màu nâu xỉn, được buộc chặt vào móc sắt. Điều kỳ lạ nằm ở cách sắp xếp sợi dây. Nó không chỉ đơn thuần là một đoạn dây thẳng tuột. Phần dây thừa khá dài, bị quấn vội vàng, rối rắm thành nhiều vòng quanh trục quạt, thậm chí một đoạn dây còn rủ thòng xuống, vắt vẻo trên một cánh quạt gỗ đang đứng yên. Sự lộn xộn của những vòng dây thừa gợi lên sự gấp gáp, hoặc một sự tính toán điên rồ nào đó.
Đầu dưới của sợi dây thắt thành một thòng lọng siết chặt. Và bên trong vòng thòng lọng đó là cổ của một người đàn ông.
Cơ thể ông ta lơ lửng giữa không trung, xoay rất chậm, cực kỳ chậm theo chiều kim đồng hồ bởi tác động của luồng gió điều hòa thổi trực diện.
Người đàn ông mặc bộ pijama lụa mùa hè ngắn tay, mỏng nhẹ, màu xám tro. Làn da lộ ra dưới ánh trăng tái nhợt, lạnh lẽo. Khuôn mặt sưng phồng, biến dạng khủng khiếp. Máu dồn lên đầu do trọng lực và sự tắc nghẽn tĩnh mạch cảnh khiến da mặt chuyển sang màu tím đen sẫm. Những đốm xuất huyết lấm tấm nổ tung dưới da trán, quanh hốc mắt như những vết đồi mồi đỏ lòm.
Đôi mắt là thứ gây ám ảnh nhất. Hai tròng mắt lồi hẳn ra ngoài, trợn ngược lên trần nhà, lòng trắng vằn vện những tia máu đỏ tươi. Chúng mở trừng trừng, vô hồn, không còn ánh sáng của sự sống, nhưng dường như vẫn giữ lại nét kinh hoàng tột độ của giây phút cuối cùng.
Miệng nạn nhân há hốc, méo xệch sang một bên. Đầu lưỡi tím tái bị đẩy ra ngoài, kẹp chặt giữa hai hàm răng đã nghiến chặt. Một dòng dịch nhầy lẫn bọt máu loãng từ khóe miệng chảy dài xuống cằm, nhỏ xuống ngực áo lụa, tạo thành một vệt sẫm màu đã khô lại một phần.
Cổ họng bị dây thừng thít sâu, phần da xung quanh vết hằn tím bầm, sưng tấy, mép da bị xước, rướm máu do sự ma sát thô bạo của sợi gai. Nút thắt thòng lọng nằm lệch về phía sau tai trái, khiến đầu ông ta gục xuống một cách thiếu tự nhiên.
Hai cánh tay buông thõng, bàn tay nắm hờ, các đầu ngón tay tím ngắt. Phần chân của tử thi lơ lửng cách mặt sàn khoảng bốn mươi phân. Màu sắc ở cẳng chân và bàn chân đã chuyển sang tím đỏ loang lổ do máu dồn xuống thấp.
Ngay bên dưới đôi chân tím tái ấy, một chiếc ghế đẩu bằng gỗ sồi đã bị đạp đổ, nằm chỏng chơ. Một chiếc dép đi trong nhà nằm cạnh chân ghế. Chiếc còn lại vẫn dính ở bàn chân phải của cái xác, gót chân thòi ra ngoài, chực chờ rơi xuống nhưng vẫn bám trụ lại một cách kỳ quặc.
Không khí trong phòng lạnh lẽo nhưng lại nồng nặc mùi xú uế. Mùi của sự phân hủy chưa rõ rệt, nhưng mùi của cơ thể mất kiểm soát thì rất rõ. Nước tiểu và phân đã bài tiết ra quần trong cơn co giật cuối cùng, thấm qua lớp vải lụa mỏng, bốc lên mùi khai nồng nặc. Mùi hôi thối ấy bị nhốt kín trong căn phòng lạnh, hòa quyện với mùi ẩm mốc của sách cũ và mùi khét nhẹ của xì gà tàn lạnh.
Cách đó không xa, trên chiếc bàn làm việc bề thế, một hộp xì gà đang mở nắp, một chiếc bật lửa Dupont vàng óng ánh nằm im lìm. Mọi thứ trên bàn ngăn nắp, tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn và cái chết đang treo lơ lửng cách đó vài mét.
Căn phòng này là một nấm mồ hoàn hảo.
Cửa sổ kính hai lớp đã được chốt chặt bằng khóa gạt từ bên trong. Không có dấu hiệu cạy phá. Với độ cao của tầng hai và mặt tường trơn tuột bên ngoài, việc đột nhập qua đường cửa sổ mà không để lại dấu vết gần như là bất khả thi.
Cửa chính của thư viện là một cánh cửa gỗ dày, nặng nề, được trang bị hệ thống khóa điện tử thông minh hiện đại nhất. Mặt ngoài là bàn phím cảm ứng số phát sáng mờ mờ trong bóng tối hành lang. Mặt trong là chốt khóa tự động. Khi cánh cửa khép lại, chốt thép sẽ tự động phóng ra, ghim chặt vào khung cửa kèm theo một tiếng tạch khô khốc. Để mở từ bên ngoài, cần mật mã hoặc thẻ từ. Để mở từ bên trong, cần nhấn nút mở khóa trên tay nắm.
Nhưng hiện tại, cánh cửa ấy đang đóng chặt. Đèn báo trạng thái trên ổ khóa bên trong nhấp nháy màu đỏ: LOCKED.
Chủ nhân của căn phòng, người đàn ông đang treo lơ lửng kia, dường như đã tự giam mình trong ốc đảo lạnh lẽo này. Ông ta đã ở đó bao lâu? Một giờ? Năm giờ? Hay từ chiều hôm trước?
Không có câu trả lời. Cái xác lạnh ngắt vẫn đung đưa nhè nhẹ theo nhịp gió điều hòa. Những vòng dây thừng thừa thãi quấn trên trục quạt trần in bóng đen kịt lên tường, trông như một con rắn đang siết chặt lấy con mồi.
Trong căn phòng kín bưng, chỉ có tiếng gió máy lạnh u u và sự hiện diện sừng sững, tàn khốc của cái chết. Một vụ tự sát trong phòng kín, nơi nạn nhân tự tay đóng sập cánh cửa hy vọng của chính mình.
Dưới sàn nhà, ngay dưới chỗ máu và dịch nhầy nhỏ xuống, một vũng nhỏ đã bắt đầu se mặt lại, phản chiếu ánh sáng đèn báo đỏ lòm từ ổ khóa điện tử, nhấp nháy như một con mắt quỷ đang canh giữ hiện trường.
Tác phẩm này là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi nhân vật, sự kiện, tổ chức, địa điểm xuất hiện trong truyện đều không có chủ ý phản ánh hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tập thể hay sự việc có thật nào. Nếu có sự trùng hợp, đó hoàn toàn là ngẫu nhiên. Các quan điểm, hành vi và tình tiết trong truyện chỉ phục vụ cho mục đích nghệ thuật, không đại diện cho quan điểm cá nhân của tác giả hay mang tính định hướng ngoài đời thực.
* * *
Dấu Ấn Tội Ác
Vụ án: CĂN PHÒNG SỐ 0
2 giờ 00 phút sáng, thứ 5.
Hà Nội đang trong những ngày cao điểm của mùa hạ. Dù đã về khuya, không khí bên ngoài vẫn đặc quánh, hầm hập như một nồi áp suất khổng lồ chưa được xả van. Hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa, cộng hưởng với độ ẩm bão hòa từ mặt nước Hồ Tây, tạo nên một bức màn không khí nhớp nháp, ngột ngạt bao trùm lấy khu biệt thự biệt lập nằm ở rìa bán đảo.
Căn biệt thự chìm trong bóng tối, im lìm như một tảng đá khổng lồ. Bên ngoài, những tán cây phượng vĩ, bằng lăng rũ xuống, đứng im phăng phắc, không một gợn gió. Tiếng ve sầu – thứ âm thanh inh ỏi ban ngày – giờ đã tạm lắng, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích trong bụi cỏ ẩm ướt.
Sự oi bức bên ngoài hoàn toàn tương phản với thế giới bên trong căn phòng thư viện ở tầng hai.
Căn phòng rộng lớn đang được bao bọc trong một luồng khí lạnh nhân tạo khô khốc. Hệ thống điều hòa trung tâm âm trần đang hoạt động hết công suất, duy trì nhiệt độ ở mức 18 độ C. Cửa gió điều hòa phả ra những luồng hơi lạnh buốt giá, tạo nên tiếng u.. U.. Rền rĩ, đều đặn và vô cảm. Âm thanh ấy vang vọng trong không gian kín mít, lấn át sự tĩnh lặng của màn đêm, nghe như tiếng thở dốc của một sinh vật vô hình đang ẩn mình trên trần nhà.
Do sự chênh lệch nhiệt độ quá lớn giữa trong và ngoài, mặt ngoài của lớp cửa kính cường lực dày cộp đã bắt đầu đọng sương. Những giọt nước ngưng tụ li ti bám trên mặt kính, làm mờ đi khung cảnh hồ nước đen ngòm bên ngoài. Ánh trăng mùa hạ, to và sáng vằng vặc, cố gắng xuyên qua lớp sương mờ ấy, chiếu vào phòng một thứ ánh sáng trắng đục, ma quái và loang lổ.
Chính giữa căn phòng, dưới ánh sáng nhờ nhợ ấy, là một cảnh tượng bất động đến rợn người.
Trên trần nhà ốp thạch cao trắng, chiếc quạt trần ba cánh bằng gỗ óc chó nằm im. Nó không quay, dù luồng gió từ điều hòa thỉnh thoảng làm nó khẽ rung lên bần bật. Móc treo quạt – một thanh thép chịu lực được chôn sâu vào dầm bê tông cốt thép – giờ đây đang phải gánh một trọng lượng nặng nề.
Một sợi dây thừng sợi gai to bản, loại dây thô ráp màu nâu xỉn, được buộc chặt vào móc sắt. Điều kỳ lạ nằm ở cách sắp xếp sợi dây. Nó không chỉ đơn thuần là một đoạn dây thẳng tuột. Phần dây thừa khá dài, bị quấn vội vàng, rối rắm thành nhiều vòng quanh trục quạt, thậm chí một đoạn dây còn rủ thòng xuống, vắt vẻo trên một cánh quạt gỗ đang đứng yên. Sự lộn xộn của những vòng dây thừa gợi lên sự gấp gáp, hoặc một sự tính toán điên rồ nào đó.
Đầu dưới của sợi dây thắt thành một thòng lọng siết chặt. Và bên trong vòng thòng lọng đó là cổ của một người đàn ông.
Cơ thể ông ta lơ lửng giữa không trung, xoay rất chậm, cực kỳ chậm theo chiều kim đồng hồ bởi tác động của luồng gió điều hòa thổi trực diện.
Người đàn ông mặc bộ pijama lụa mùa hè ngắn tay, mỏng nhẹ, màu xám tro. Làn da lộ ra dưới ánh trăng tái nhợt, lạnh lẽo. Khuôn mặt sưng phồng, biến dạng khủng khiếp. Máu dồn lên đầu do trọng lực và sự tắc nghẽn tĩnh mạch cảnh khiến da mặt chuyển sang màu tím đen sẫm. Những đốm xuất huyết lấm tấm nổ tung dưới da trán, quanh hốc mắt như những vết đồi mồi đỏ lòm.
Đôi mắt là thứ gây ám ảnh nhất. Hai tròng mắt lồi hẳn ra ngoài, trợn ngược lên trần nhà, lòng trắng vằn vện những tia máu đỏ tươi. Chúng mở trừng trừng, vô hồn, không còn ánh sáng của sự sống, nhưng dường như vẫn giữ lại nét kinh hoàng tột độ của giây phút cuối cùng.
Miệng nạn nhân há hốc, méo xệch sang một bên. Đầu lưỡi tím tái bị đẩy ra ngoài, kẹp chặt giữa hai hàm răng đã nghiến chặt. Một dòng dịch nhầy lẫn bọt máu loãng từ khóe miệng chảy dài xuống cằm, nhỏ xuống ngực áo lụa, tạo thành một vệt sẫm màu đã khô lại một phần.
Cổ họng bị dây thừng thít sâu, phần da xung quanh vết hằn tím bầm, sưng tấy, mép da bị xước, rướm máu do sự ma sát thô bạo của sợi gai. Nút thắt thòng lọng nằm lệch về phía sau tai trái, khiến đầu ông ta gục xuống một cách thiếu tự nhiên.
Hai cánh tay buông thõng, bàn tay nắm hờ, các đầu ngón tay tím ngắt. Phần chân của tử thi lơ lửng cách mặt sàn khoảng bốn mươi phân. Màu sắc ở cẳng chân và bàn chân đã chuyển sang tím đỏ loang lổ do máu dồn xuống thấp.
Ngay bên dưới đôi chân tím tái ấy, một chiếc ghế đẩu bằng gỗ sồi đã bị đạp đổ, nằm chỏng chơ. Một chiếc dép đi trong nhà nằm cạnh chân ghế. Chiếc còn lại vẫn dính ở bàn chân phải của cái xác, gót chân thòi ra ngoài, chực chờ rơi xuống nhưng vẫn bám trụ lại một cách kỳ quặc.
Không khí trong phòng lạnh lẽo nhưng lại nồng nặc mùi xú uế. Mùi của sự phân hủy chưa rõ rệt, nhưng mùi của cơ thể mất kiểm soát thì rất rõ. Nước tiểu và phân đã bài tiết ra quần trong cơn co giật cuối cùng, thấm qua lớp vải lụa mỏng, bốc lên mùi khai nồng nặc. Mùi hôi thối ấy bị nhốt kín trong căn phòng lạnh, hòa quyện với mùi ẩm mốc của sách cũ và mùi khét nhẹ của xì gà tàn lạnh.
Cách đó không xa, trên chiếc bàn làm việc bề thế, một hộp xì gà đang mở nắp, một chiếc bật lửa Dupont vàng óng ánh nằm im lìm. Mọi thứ trên bàn ngăn nắp, tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn và cái chết đang treo lơ lửng cách đó vài mét.
Căn phòng này là một nấm mồ hoàn hảo.
Cửa sổ kính hai lớp đã được chốt chặt bằng khóa gạt từ bên trong. Không có dấu hiệu cạy phá. Với độ cao của tầng hai và mặt tường trơn tuột bên ngoài, việc đột nhập qua đường cửa sổ mà không để lại dấu vết gần như là bất khả thi.
Cửa chính của thư viện là một cánh cửa gỗ dày, nặng nề, được trang bị hệ thống khóa điện tử thông minh hiện đại nhất. Mặt ngoài là bàn phím cảm ứng số phát sáng mờ mờ trong bóng tối hành lang. Mặt trong là chốt khóa tự động. Khi cánh cửa khép lại, chốt thép sẽ tự động phóng ra, ghim chặt vào khung cửa kèm theo một tiếng tạch khô khốc. Để mở từ bên ngoài, cần mật mã hoặc thẻ từ. Để mở từ bên trong, cần nhấn nút mở khóa trên tay nắm.
Nhưng hiện tại, cánh cửa ấy đang đóng chặt. Đèn báo trạng thái trên ổ khóa bên trong nhấp nháy màu đỏ: LOCKED.
Chủ nhân của căn phòng, người đàn ông đang treo lơ lửng kia, dường như đã tự giam mình trong ốc đảo lạnh lẽo này. Ông ta đã ở đó bao lâu? Một giờ? Năm giờ? Hay từ chiều hôm trước?
Không có câu trả lời. Cái xác lạnh ngắt vẫn đung đưa nhè nhẹ theo nhịp gió điều hòa. Những vòng dây thừng thừa thãi quấn trên trục quạt trần in bóng đen kịt lên tường, trông như một con rắn đang siết chặt lấy con mồi.
Trong căn phòng kín bưng, chỉ có tiếng gió máy lạnh u u và sự hiện diện sừng sững, tàn khốc của cái chết. Một vụ tự sát trong phòng kín, nơi nạn nhân tự tay đóng sập cánh cửa hy vọng của chính mình.
Dưới sàn nhà, ngay dưới chỗ máu và dịch nhầy nhỏ xuống, một vũng nhỏ đã bắt đầu se mặt lại, phản chiếu ánh sáng đèn báo đỏ lòm từ ổ khóa điện tử, nhấp nháy như một con mắt quỷ đang canh giữ hiện trường.
Chỉnh sửa cuối:

