"Trước kia có một
yêu hoa ngốc dùng ba ngàn năm để đổi lấy một mạng người. Lại không nghĩ rằng đang giúp một yêu tinh khác tăng thêm linh lực. Có lẽ đây cũng là cuộc sống thực của chúng ta cái gọi là tình yêu. Chấp nhận hi sinh bản thân cho người ta hạnh phúc."
"Hỡi thế gian tình ái là gì mà khiến cho con người ta cam tâm tình nguyện hi sinh nhiều đến vậy?"
- Ly.. em nghe anh nói nè!
Hải lấy tay xoa đầu tôi, rồi nhẹ nhàng nói.
- Sao vậy anh.
Tôi ngước đôi mắt đen láy, to tròn nhìn anh hỏi với vẻ ngạc nhiên.
- Em là con gái mai mốt cũng sẽ lấy chồng, sinh con đẻ cái cần gì phải đi học chi cho phí tiền của đúng không? Chỉ cần anh có tiền anh lo hết cho em.
- Anh Hải! Ý anh là sao?
Tôi ngồi bật dậy ngạc nhiên hỏi anh.
- Sau này khi thành đạt anh sẽ cưới em đúng không?
- Đúng rồi, anh đã hứa với em mà.
Nghe anh nhắc đến chuyện hai đứa tôi mỉm cười đến rất vui vẻ.
- Hiện tại gia đình hai chúng ta đều rất khó khăn, mẹ anh thì đang bệnh rất nặng không thể lo tiếp cho anh ăn học, nhà em cũng không khá giả gì. Thay vì lo cho hai đứa thì em hãy nghỉ học lo cho anh và mẹ mai mốt thành tài anh sẽ lo lại cho em có được không?
Tôi một đứa trẻ mồ côi, năm nay vừa tròn hai mươi cái xuân xanh. Tôi còn nhớ rất rõ năm tôi lên năm tuổi, ba mẹ đã mất vì một vụ tai nạn giao thông mất khi đi trên đường đi cấp cứu.
Gia đình chỉ còn lại một đứa bé là tôi đang còn tuổi ăn tuổi học chẳng biết gì được người cậu ruột đem về nuôi dưỡng. Gia đình cậu cũng không khá hơn là bao vừa đông con, thiếu trước hụt sau vì vậy từ nhỏ tôi đã theo phụ giúp cậu đi buôn ba khắp nơi.
Năm mười lăm tuổi, tôi theo chân bạn bè lên Sài Gòn kiếm sống.
Vì muốn thoát khỏi cảnh nghèo, tôi quyết tâm vừa làm, vừa học mới thi đỗ đại học năm hai mươi tuổi.
Tôi và anh học cùng ngành, ngày qua ngày, chúng tôi tiếp xúc với nhau rất nhiều. Vài tháng sau, chúng tôi chính thức hẹn hò.
Anh tên là Hải một người điềm đạm, dáng người cao cao, tính tình hiền lành.
Gia đình cũng khó khăn, mẹ anh thì bệnh tật quanh năm nên không thể làm việc gì nặng cả, em gái anh năm nay 15 tuổi vì còn nhỏ nên chỉ ở nhà giúp đỡ mẹ và lo cơm nước hằng ngày cho cả gia đình. Gia đình chỉ trông chờ vào đồng lương làm thêm ít ỏi của anh, lay lắc sống qua ngày.
Một lần, khi hai đứa tâm sự về chuyện gia đình, nghe anh kể về nỗi vất vả của anh, tôi lại càng thương anh hơn.
Anh may mắn hơn tôi còn có người thân, còn tôi thì.. có lẽ ông trời ban anh cho tôi để bù đắp những mất mát mà ông đã cướp đi của tôi chăng?
Thời gian đầu, anh rất quan tâm tôi, sợ tôi bỏ bữa vì tôi có bệnh đau dạ dày rất nghiêm trọng nên mỗi lần đem cơm đến trường luôn nấu thêm một phần cơm thêm đem đến kí túc xá để hai đứa cùng ăn. Chúng tôi vừa học, vừa làm rất hạnh phúc.
Nhiều lúc rảnh rỗi, ngồi một mình suy nghĩ, tôi thường mỉm cười rằng ông trời đang bù đắp những mất mát mà bao nhiêu năm qua tôi phải gánh chịu "khi một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra".
Cho đến một ngày của hai năm sau, mẹ anh bị bệnh ngày một nặng thêm, gánh nặng gia đình lại càng thêm quằn trên đôi vai của anh. Nhìn anh gầy guộc, xanh xao tôi rất đau lòng và thương anh nhiều hơn cố gắng hết sức có thể để giúp đỡ anh và gia đình anh.
Hằng ngày, sau buổi học ở trường, tôi đều tranh thủ đạp xe tới nhà anh nấu ăn và chăm sóc mẹ của anh, chăm lo nhà cửa xong xuôi lại tranh thủ đi làm thêm kiếm thêm thu nhập phụ giúp anh.
Bởi vậy, khi kinh tế hai đứa ngày càng khó khăn, nợ môn ngày càng nhiều vì không có tiền đóng học phí. Anh đã đề ra phương án một trong hai đứa phải nghỉ học, tôi liền lại gật đầu đồng ý. Từ bỏ giảng đường đại học, từ bỏ ước mơ ấp ủ đi làm kiếm tiền.
Ba năm sau,
Anh tốt nghiệp loại giỏi, kiếm được một công việc với mức lương ổn định. Còn tôi vẫn là một công nhân quèn với thu nhập bình thường đủ ăn đủ mặc.
Phòng trọ của tôi,
Tôi cầm điện thoại ngồi trên ghế đẩu, anh thì ngồi kế bên chơi game. Bỗng nhiên đang lướt facebook tôi bất chợt nhìn thấy một hình ảnh anh và một người phụ nữ ôm nhau rất thân mật, tôi bèn ngước mắt sang bên cạnh và hỏi anh:
- Anh Hải đây là ai? Tại sao hai người lại ôm nhau như vậy?
Tôi đưa điện thoại của mình tới trước mặt cho anh xem.
- Đây là đối tác làm ăn của anh, bọn anh chỉ là bạn.
- Là bạn, sao hai người lại thân thiết như vậy, đi đâu cũng có nhau, lúc nào cũng ôm ấp chụp hình như vậy?
- Sao em lại nói vậy, lâu lâu bọn anh mới gặp. Em toàn ghen tuông vô cớ, anh mệt rồi anh đi ngủ đây.
Nói xong, anh bực tức dậm chân rầm rầm, bước vào phòng đóng sập cửa, không muốn giải thích hay nghe tôi nói thêm gì cả.
"Tôi ghen vô cớ sao? Tôi ghen hay anh đang lừa dối tôi, hai người họ đi đâu cũng có nhau, đi đâu cũng chụp hình rồi đăng lên facebook thử hỏi sao tôi không biết chỉ sợ cả thế giới đều biết. Tôi biết người con gái đó là Trà, người đã theo đuổi anh những năm đại học, tôi biết nhưng tôi tin anh, tin tình yêu anh dành cho tôi và sẽ không phản bội tôi."
"Nhưng hôm nay, tôi thấy hơi lo lắng, có phải là trực giác của tôi sai rồi chăng hay đó chỉ là bạn bè bình thường và công việc của anh nên tôi đã hiểu lầm?"