Bạn được thu thảo xênh gái mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
44,163 ❤︎ Bài viết: 1340 Tìm chủ đề
64 0
55084468911_427e4bbbd2_o.png


Dấu Chân Tôi Trong Lòng Thành Phố

Tác giả: Vu Quân công tử

Thể loại: Tản văn

Nếu có ai hỏi tôi thành phố Hồ Chí Minh là gì.. Có lẽ tôi sẽ không trả lời ngay được. Bởi mỗi lần nghỉ đến, lòng tôi lại phảng phất một nỗi buồn rất đẹp - Nỗi buồn của kẻ lớn lên giữa một thành phố luôn chuyển động, đến mức đôi khi chính mình bị bỏ lại phía sau. Và rồi, giữa những vệt mưa bất chợt, giữa những ngày nắng rơi xuống lòng đường như bụi vàng, tôi nhận ra: Thành phố Hồ Chí Minh trong tôi là dòng sáng âm thầm dưới những vệt mưa. Thứ ánh sáng kiên cường mà ta chỉ thấy khi chịu dừng lại để nhìn vào đời sống. Nhìn thật sâu.

Thành phố này luôn khiến tôi xúc động bằng những khoảnh khắc rất nhỏ. Là buổi chiều gió thổi qua khu chung cư cũ, mang theo mùi cơm vừa chín. Là tiếng rao của những gánh hàng rong kéo dài qua một con hẻm tối, như muốn xoa dịu những mệt mỏi sau ngày dài. Là ánh đèn hắt lên từ những quán cà phê nhỏ ven đường, nơi có người thanh niên đang dằn lòng suy tư trước hàng vạn câu hỏi khó của dòng đời. Tất cả bình dị đến mức tưởng như chẳng đáng kể, vậy mà lại là linh hồn của thành phố.

Thành phố hiện lên trong ký ức tôi không chỉ có những tòa nhà phủ kín, những công trình đô thị ồn ào, mà còn là những chiều hoàng hôn ngả màu vàng sẫm, khi mặt trời lùi dần về phía rặng cây, bị nó nuốt chửng chẳng còn thấy tăm hơi. Trong khoảnh khắc ấy, thành phố bỗng dịu đi, như muốn kể câu chuyện mà chỉ ai bước chậm một nhịp mới nghe thấu. Có lẽ chính sự giao thoa giữa ồn ào và tĩnh lặng đã tạo nên vẻ đẹp không nơi nào có. Một thành phố tồn tại và phát triển bằng nhịp tim của hàng triệu con người, nhưng vẫn đủ bao dung để giữ lại những góc nhỏ của ký ức.

Người ta thường nói thành phố Hồ Chí Minh vội vàng, tất bật. Nhưng tôi nghĩ, đằng sau sự hối hả ấy là một nhịp sống nhân hậu và bình lặng mà bất kì ai cũng có thể cùng đồng hành với nhau, không lo mình lạc lõng. Tôi từng thấy cô lao công sửa giúp chiếc xe bị tuột xích cho một em học sinh sắp trễ giờ. Tôi từng thấy một bác tài xế sẵn sàng dừng xe để nhường đường cho bà cụ già lom khom chống gậy. Không có sự hối thúc, hay nét mặt cau có, chỉ đơn giản là nhẫn nại đợi chờ. Thành phố, bằng cách rất riêng của nó, dạy tôi hiểu rằng các giá trị tốt đẹp không đến từ những điều to lớn, mà từ những hành động nhỏ nhưng không bao giờ tắt.

Hồi bé, tôi nghĩ thành phố này quá rộng lớn để nghe được tiếng lòng của một đứa trẻ. Nhưng khi thời gian trôi đi, tôi mỗi ngày trưởng thành thêm một chút, lúc đó tôi mới đủ nhận thức để hiểu rằng vẻ đẹp của thành phố Hồ Chí Minh không nằm ở những từ như "lộng lẫy", "choáng ngợp" mà ở cái cách thành phố đối thoại với con người trong những biến chuyển rất thật. Nó dạy tôi về khái niệm sức bền của con người. Cơn mưa bất chợt có thể làm phố xá chao đảo, nhưng chưa bao giờ khiến đôi chân Sài Gòn dừng lại. Người ta vẫn đi làm, vẫn chạy chợ, vẫn rong ruổi trên những chiếc xe cũ, tôi từng nhìn thấy cô bán vé số khẽ che tờ vé dưới lớp áo mưa mỏng, ánh mắt cô vẫn ánh lên sự kiên trì. Trong vài giây ngắn ngủi vượt qua ấy, tôi càng biết chắc chắn một điều: Hy vọng không phải mong cầu lớn lao - Nó là bước chân nhỏ bé nhưng không chịu bỏ cuộc, dù từng hạt mưa lạnh buốt vẫn vây lấy tấm thân gầy gò trong giá lạnh.

Và khi đêm xuống, thành phố khoác lên mình diện mạo khác. Lặng thầm mà kiêu hãnh. Dưới bức tường tróc sơn loang lỗ, trong ánh đèn đường hiu hắt, tôi thấy người lao công đang quét rác, tiếng chổi trà sàn sạt trên mặt đường như nhắc tôi rằng khi tôi chìm vào giấc ngủ để rũ bỏ mỏi mệt, thành phố vẫn được nâng niu bởi những con người chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi.

Chính từ những quan sát đời thường ấy, tôi học được cách nhìn thành phố bằng con mắt của sự thấu cảm. Thành phố Hồ Chí Minh không hoàn hảo, nó có kẹt xe, có mưa ngập, có những khoảng thời gian mệt nhoài. Nhưng kì diệu thay, chính sự không hoàn hảo ấy mới khiến vẻ đẹp của nó trở nên chân thực. Bởi một thành phố biết mệt mỏi cũng là một thành phố biết yêu thương. Thành phố Hồ Chí Minh trong tôi là dòng sáng âm thầm dưới những vệt mưa. Thứ ánh sáng không chói lóa nhưng là con đường để tôi tìm được chỗ đứng giữa lòng thành phố này. Chỉ cần tôi bước tiếp.

Và giữa cái nhộn nhịp của những cung đường dài, tôi vẫn nghe thấy đâu đó tiếng gọi thiết tha của một thành phố muốn tôi trưởng thành, muốn tôi can đảm hơn một chút, dịu dàng hơn một chút, biết yêu và biết sống sâu hơn một chút.

Mai này rời xa, có lẽ điều tôi nhớ nhất là cảm giác được thành phố âm thầm nâng đỡ trong những ngày tôi yếu lòng. Một phần nhịp tim của tôi thuộc về thành phố này - Nơi gieo cho tôi khát vọng: Chỉ cần còn bước chân, con người ta vẫn sẽ tìm được lối đi của chính mình.

- The End -

Các tác phẩm của nguyễn ngọc nguyên
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back