Lúc này, hai bàn tay đang gõ trên bàn phím của Hoàng Ưng khẽ nổi gân xanh. Trên trán lấm tấm mồ hôi, có thể thấy lúc này anh đang tập trung đến mức nào.
"Có thể dụ được" Tứ đại thiên Ưng "xuất hiện, cũng không uổng công chúng ta chơi một vố lớn như vậy." Hoàng Ưng nhếch khóe môi, tuy giọng nói có phần bình tĩnh, thản nhiên nhưng vẫn không thể giấu được tinh thần phấn chấn trong đó.
Thậm chí ngay cả Ly Tâm cũng phải giật mình. Một ván cờ do bọn họ tạo ra vậy mà có thể dụ được ngọa hổ tàng long. Không cần phải nói, những người còn lại trong phòng vi tính đang cảm thấy tinh thần sục sôi đến mức nào.
Tứ đại thiên Ưng vốn là cái tên mà giới hacker đặt cho bốn cao thủ đứng đầu trong giới. KA cũng là một cái tên trong số đó, sự xuất hiện của bọn họ giống như những đứa con cưng của trời. Không những được quốc gia bảo vệ, các tổ chức liên tục chiêu mộ nhân tài mà các thế lực khác cũng ra sức tranh đoạt.
Cũng giống như giới Hắc đạo, chỉ cần hơi lơ là một chút là có thể chết không cần nghi ngờ. Nên trong giới hacker cũng không ngoại lệ, bọn họ giống như những miếng mồi ngon, là tài nguyên mà kẻ khác không ngừng tranh đoạt. Nếu không có được thì thà phá hủy cũng không muốn rơi vào tay kẻ khác.
Vì vậy, giới cao thủ hacker mai danh ẩn tích cũng là điều dễ hiểu. Chỉ cần lộ ra chút sơ hở, bọn họ sẽ không ngừng bị truy lùng cho tới khi thật sự quy thuận một thế lực nào đó. Còn nếu không..
Lần này, đám Hoàng Ưng và Ly Tâm chơi một vố lớn như vậy. Tuy thành công dẫn dụ không ít cá lớn nhưng cũng có không ít kẻ săn mồi.
Ly Tâm khẽ cau mày, trên trán lấm tấm mồ hôi, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.
Làm sao ở trong mớ hỗn độn này có thể tìm được KA bằng tốc độ nhanh nhất?
Đang trong lúc trầm ngâm suy nghĩ, đúng lúc này, đôi mắt cô khẽ loé lên tia sáng. Không phải KA luôn sử dụng thao tác bình thường và đơn giản nên mới gần như không có bản sắc riêng sao? Có thể ở trong ngàn người, phong cách như vậy sẽ không khiến ai chú ý. Nhưng nếu ở trong một dàn toàn là những cao thủ, ai cũng có đặc trưng riêng thì KA có vẻ lại là người nổi bật nhất.
Phát hiện được điểm này, đôi mắt Ly Tâm liền sáng lên, tinh thần vô cùng phấn chấn. Không nghĩ đến điều gì khác, nếu cô nhìn ra được điểm này vậy người khác nhất định cũng có thể. Cuộc đọ sức lúc này không chỉ là năng lực nữa, mà nó còn là tốc độ và thời gian.
Ở trong ngàn người này, Ly Tâm liếc mắt liền nhận ra.
Dường như KA cũng nhìn ra điểm bất thường, lập tức rút lui. Thấy vậy Ly Tâm cũng không hoảng, lập tức truy lùng theo dấu vết. Đang trong lúc cô và KA giằng co, đột nhiên lại có kẻ xông vào, dường như có ý muốn ngăn cản.
"Hoàng Ưng! Lập tức yểm trợ phía sau tôi!" Ly Tâm vừa hạ lệnh, Hoàng Ưng không nói hai lời liền cùng đối phương giao thủ. Tranh thủ thời gian để Ly Tâm đuôi theo KA.
* * *
Đúng lúc này, trong một căn hộ cho thuê ở phía Đông nước Anh. Một người thanh niên vừa vội vàng tắt máy tính, gập laptop lại. Ngay sau đó liền nhảy về phía cầu giao sập nguồn điện.
Nói thì lâu mà thực tế các
hành động chỉ xảy ra trong tích tắc, vẻn vẹn chỉ tròn đúng hai giây. Làm hết các thao tác, cậu ta liền thở phào một hơi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút bất an. Chỉ là lúc này, cậu ta lại không dám mở lại nguồn điện để kiểm tra xem đối phương đã tìm ra tung tích cậu ta hay chưa. Việc cậu ta có thể làm là tin tưởng bên kia có thể ngăn cản đối phương, bảo vệ cậu ta an toàn rút lui.
Người đàn ông khẽ nhíu mi, chỉ trong khoảnh khắc, cậu ta liền bước vào phòng thu dọn hành lý, rời khỏi nơi này. Tin tưởng người khác không bằng tin tưởng chính mình.
Chỉ có như vậy cậu ta mới có thể bảo vệ bản thân chu toàn suốt bao nhiêu năm nay. Ngoại trừ lần đó..
* * *
Bên này, Ly Tâm vừa phá vỡ xong hàng rào cuối cùng, miệng khẽ phun ra một từ "phá", màn hình liền xuất hiện những mảnh vỡ rồi biến mất không còn chút dấu vết. Ngay lập tức, cô liền tìm kiếm dấu vết truy cập của KA, nhưng rất tiếc bọn họ đã hoàn toàn bị xóa hết dấu vết.
Trong lòng Ly Tâm khẽ chửi thề một tiếng, rời mắt khỏi màn hình.
* * *
Lúc này, một chàng thanh niên đầu đội mũ lưỡi chai, đeo khẩu trang và cặp kính râm màu đen, xách vali bước ra khỏi thang máy. Mỗi một bước chân đều vô cùng ổn trọng, nhưng chỉ có cậu ta mới biết trong lòng cậu lúc này đang mất bình tĩnh đến mức độ nào. Chỉ sợ bất kỳ lúc nào cũng có người nhảy ra, chặn mất bước chân của cậu.
Ra đến đại sảnh, cậu ta liền vội vàng bắt một chiếc taxi. Lên xe rồi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Xe vừa lăn bánh, ngay lập tức liền có một chiếc xe màu đen từ phía sau lao đến, dừng lại trước cửa tòa chung cư. Từ trên xe có mấy người đàn ông mặc đồ đen đi xuống, nhanh chóng vào trong tòa nhà.
Chàng thanh niên thấy vậy, trong lòng liền thở một hơi nặng nề. Cũng may anh ta chạy nhanh.
"Bác tài, cho tôi tới.."
Chàng thanh niên đang nói liền đột nhiên ngừng lại, lúc này anh ta mới phát hiện ra điểm bất thường. Người đàn ông ngồi bên ghế lái phụ hơi nhếch khoé môi.
"Lâu rồi không gặp!"
Chỉ thấy gương mặt người thanh niên khẽ biến. Đến khi nhìn rõ người đang ngồi trên chiếc ghế lái phụ kia, cậu ta mới thở phào.
"Thằng nhóc này, cậu hù chết tôi rồi! Tôi còn tưởng.."
Cậu ta còn chưa kịp nói hết lời, chàng thanh niên kia liền nói chen vào "Tưởng người của Tề Gia tới bắt cậu sao?"
Người thanh niên kia còn chưa kịp thốt lên câu kinh ngạc, bên mũi cậu liền ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Trong lòng chỉ kịp kêu hai chữ "hỏng rồi!", ngay sau đó, trước mắt cậu ta liền chìm vào bóng đêm vô tận.