Bạn được Laissezfaire mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
336 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 40: Mong muốn cứu rỗi người ấy là đòn bẩy

Dù có làm ở đâu, làm nghề gì, ta vẫn sẽ ít, nhiều, phải làm việc với những loại người mà ta không ưa thích. Nhưng vì mục đích của bản thân, cơm, áo, gạo, tiền, ta vẫn chịu đựng điều đó.

Cho dù có oải mệt thế nào đi nữa. Ta phải dáng chịu.

Tâm linh cũng vậy. Đôi khi bất đắc dĩ phải nhờ vả những vong hồn mà bản thân không ưa. An ngồi trên giường, thức cả đêm mà suy nghĩ điều này. Nhờ vong hồn mụ già coi nỗi sợ người khác là niềm vui, để mụ ta giúp cậu cướp "Cổ vật" trong khu bảo tang. Rồi để làm gì? Cứu Mai, sau đó? Chắc là sẽ học thêm về nội công. Nếu không như ý muốn, thời gian để Lý Thanh Mai hồi phục lại âm khí có thể lên cả mấy năm. Thời gian ấy, An chắc chắn sẽ phải lệ thuộc vào tiền và đôi khi là những kẻ mình không ưa. Rồi sau đó? Cũng chả biết nữa...để thay đổi được cái định mệnh này thì cũng cần mất một thời gian dài đằng đẵng. Tựa như một bể khổ cô độc.

Ngồi thu mình trong góc giường, An cảm thấy tủi thân. Bé Nam và bác Luyn sẽ tu tập ở chùa, không thể cùng An mãi được. Bác Hiểm lại càng không, vì như đã nói, bác ấy có cuộc sống riêng, hành nghề tâm linh riêng.

Còn mình thì sao? An tự hỏi. Cậu không có năng khiếu làm thầy pháp, dở dở, ương ương, biết tâm linh nhưng lại không biết rõ hướng đi của mình rốt cuộc là đi đâu.

Nghĩ vậy, cậu càng tôn trọng Mai hơn. Quả thật, để tìm được một vong hồn tồn tại mấy trăm năm với tính cách sâu sắc và chịu đi với cậu trên hành trình dài như vậy là rất khó.

Tủi thân là vậy, nhưng An vẫn phải tính kế hoạch cướp cổ vật trong bức tường của bảo tang.

Tối hôm ấy, tối ngày 13 tháng 12 năm 2022, ngày mà khá nhiều sự kiện nổi bật diễn ra.

Như thành phố Hồ Chí Minh được đề xuất bỏ 20 phần trăm quỹ đất để đầu tư xây dựng nhà ở xã hội, loại bỏ con quỷ "Tham" Đang ẩn mình trong các quỹ tích góp về đất đai? Hay ẩn trong những đường dây cá độ bóng đá liên tỉnh với quy mô lên đến hai nghìn tỷ đồng ở Hà Tĩnh đã bị triệt phá?

Cũng ở Hồ Chí Minh, Ủy Ban Nhân Dân thành lập thí điểm mô hình hỗ trợ phụ nữ và trẻ em bị bạo lực và xâm hại. Hẳn phải là bước đi lớn trong công cuộc hủy diệt con quỷ "Si".

Chà! Đó là sự phẫn nổ của toàn dân nhỉ? Cuối cùng người dân cũng có thêm...một chút tiếng nói. Xem chừng sự phẫn nộ này đã góp phần triệt hạ hai đại tội luôn song hành cùng nó, thật ngược đời mà. Thật hiếm khi thấy nó đi độc lập, một mình.

Đứng đối diện bảo tàng tỉnh Hải Dương là An, trong bộ áo hoodie trùm mũ kín mặt, đôi gang tay cũ hơi bết dính đất bụi từ chiếc xẻng, búa và cái đục đeo trên sợi dây quàng sau lưng. Cậu đang chờ động tĩnh từ vong hồn của mụ già kia.

"Thuê bảo dưỡng đê!" Giọng nói từ phòng bảo vệ vang lên sau một lúc chờ đợi.

Trên đoạn màn hình an ninh theo dõi bên góc nhìn camera bên trong bảo tàng liên tục bị nhiễu hình. Hai người trực đêm bực dọc, một ông đi thẳng vào bên trong xem tình hình, ông còn lại tìm cái thang vì biết là cái camera ấy cần phải trèo lên xem có lỏng dây điện hay không.

Các bảo vệ vừa đi khỏi, An lại gần cửa sổ rồi thò tay vào trong thông qua lỗ cửa. Mò mẫm vài phút không thấy có chìa khóa, cậu bất đắc dĩ thò người chui qua khung cửa sổ. Nhìn quanh, An mới thấy có chùm chìa khóa duy nhất treo trên tủ đồ dùng cá nhân.

Nghĩ định đi vào trong thông qua cửa chính của phòng bảo vệ luôn, nhưng An đã tính sẵn. Nếu có lỡ bị bắt gặp thì chạy thông qua cổng bảo tàng sẽ nhanh hơn là lại đi vào phòng bảo vệ mà chui ra cửa sổ. Cho nên phải mở được cổng chính.

Chỗ hai ông trực đêm ấy. Trong lúc ông B đi lấy cầu thang thì ông A tìm công tắc đèn. Thế nhưng cũng chẳng dám mở đèn vì vừa mới bật lên mà đã thấy nó chớp tắt liên tục, sợ hỏng lại bị sếp hỏi nhiều nên ông A phải tắt đi. Ông đành lôi đèn pin ra rọi lên vách tường, nơi treo cái camera màu đen.

Biết là đã mùa thu, nhưng không khí trong bảo tàng có vẻ hơi lạnh hơn bên ngoài, có thể nói là lạnh đến bất thường và vô lý vì trong đây không hề bật điều hòa và cũng khá kín gió. Ông A đặc biệt cảm thấy buốt ở phần sau gáy. Bỏ qua chuyện đó, ông nheo mắt quan sát cái camera, nhưng thoáng thấy có bóng đen lướt rất nhanh qua vách tường, ông chỉ thấy nó ở mé mắt nên nghĩ chắc do ánh đèn soi khuất bóng mà thôi. Cả đời ông chưa bao giờ gặp cái thứ gọi là "Ma" Nên chưa bao giờ biết sợ là gì. Nhưng cái cảm giác lạnh, lại thêm một điều là hễ ông A cứ nhìn về phía bóng đèn là lại thấy ở góc nhìn mé mắt có thêm bóng đen, mà rõ ràng trước ánh đèn không có vật cản, trên bề mặt đèn pin cũng chẳng thấy có dị vật hay gì đủ để xuất hiện một cái bóng đén trong chỗ được chiếu sáng. Ông A bắt đầu thấy lạ.

Ông B lấy thang thật lâu, phải đi lục lại trong kho với bê nặng nên mất nhiều thời gian. Ông A ở trong tòa bảo tàng, từng phút trôi qua càng cảm giác nổi da gà vì gai lạnh hơn. Không những trông thấy bóng đen ở mé mắt mà còn cảm nhận được rõ có ai đang nhìn mình hoặc đứng ngay bên cạnh, hễ ông A cứ quay ra nhìn trực diện thì không thấy ai. Càng tự nhủ đó chỉ là tưởng tượng do đang trong không gian tối, ông lại càng cảm thấy những hiện tượng đó rõ mồn một, bắt đầu cảm thấy sợ.

Và rồi một cuối quay phắt ra theo phản xạ khi cảm nhận được có ánh nhìn bên cạnh, tay rọi đèn pin theo góc nhìn, ông A chỉ kịp thấy một nửa khuôn mặt của người đàn bà già, có chút màu đỏ ở mắt bà ta. Rồi mọi thứ đối với ông tối sầm xuống như cảm giác thiếu máu lên não.

54792816137_ca1849eae3_o.jpg

An lúc này đang trốn trong bụi cây cảnh ngoài sân. Cậu cảm nhận được âm khí của mụ già kia đang bên trong bảo tàng, đột nhiên chúng lan dần ra khắp cả khu bảo tàng này, bao gồm cả ngoài sân trước lẫn sân sau. Mật độ âm khí không tập trung tại một điểm mà bủa vây ra nhiều điểm khác. Cảm giác này rất quen, An đã từng cảm nhận khi ở trong khu rừng tại Tam Đảo.


Cậu nhớ lại khi vong hồn của cô gái tự sát trong rừng ở Tam Đảo phân ra một vía để tạo ra bản thể giống cô ấy, nó cũng hệt như trường hợp này. Chỉ khác là lần này linh hồn mụ già ấy phân ra nhiều hơn, đồng nghĩa với việc là mụ ta đã tận dụng tất cả các vía mà bà ta có để phân ra làm nhiều bản thể linh hồn. An không ngờ khả năng của con mụ này vượt trội đến mức đấy, trước cứ ngỡ chỉ là một hồn ma lang thang vớ vẩn, chỉ biết đi trêu người.

Đang định tò mò lẩn vào bên trong tòa bảo tàng xem có vấn đề gì, An nhớ ra ngay bên trên đầu mình có một camera rọi thẳng vào cửa chính. Vừa lúc ấy, cậu nghe có tiếng *Rít! Rít!* bên trong chiếc camera ấy. Nó giống như tiếng một mạch điện bị cháy trong máy tính hoặc mạch quạt. Để cho chắc chắn, An lại rón rén quay trở lại phòng bảo vệ xem màn hình theo dõi, quả nhiên thấy hầu hết màn hình đều đã bị rè nhiễu.

Có vẻ như mụ già kia ham chơi nhưng vẫn nhớ tầm quan trọng của lời An dặn dò trong lúc lập kế hoạch trước khi đột nhập bảo tàng. Cậu đã nói: "Làm hỏng hoặc che tầm nhìn càng nhiều camera thì càng tốt, vì nếu ngày mai bị điều tra ra thì khó giải thích lắm, không chỉ tao, mà cả mày cũng bị để ý vì biết đâu được? Bên điều tra có khi cũng sẽ đánh cược về mấy vụ tâm linh sau khi chứng kiến mấy cái cảnh mày gây ra trước camera, không phải lúc nào cảnh sát cũng không tin vào tâm linh đâu". Khi ấy, một nỗi lo sợ mới dần hình thành trong tư tưởng của An, rằng nếu một ngày chính quyền công nhận sự tồn tại của tâm linh thì mọi thứ trên thế gian này sẽ rất hỗn loạn, sẽ có nhiều người tìm hiểu về tâm linh như cậu hơn, nhiều đối thủ đáng quan ngại hơn. Nghe thì cứ tưởng "Overthinking" Nhưng biết đâu thực tế sẽ là như vậy? càng nhiều đoạn phim bắt gặp được hiện tượng siêu nhiên được ghi lại thì sẽ càng đánh đúng chỗ ngứa của những tập đoàn lớn muốn nghiên cứu về nó. Cẩn thận vẫn hơn.

Trở về với tình hình hiện tại, bây giờ An có thể đi lại tự do trong khuôn viên cũng như trong bảo tàng, trừ tầng hai vì cậu để ý thấy camera trên tầng hai vẫn hiện rõ khung cảnh ở màn hình.

An ghé qua cửa tòa nhà bảo tàng, chỉ nhìn vào thôi rồi không dự định đi vào xem nữa, cậu đã hiểu rõ tình hình. Bảo vệ A đang đứng bất động giữa nhà, tay run run cộng thêm dáng đầu hơi nghiêng về một bên, ông ấy đứng quay lưng ra cửa. An còn cảm nhận được có âm khí trong người ông ấy. Đó là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy bảo vệ A đã bị mụ già kia nhập xác.

Theo kinh nghiệm của một người bị hồn ma thao túng thể tùng quả trong não nhiều lần và bị lừa tạo ảo giác, An làm vài hành động nhỏ đề phòng khi vong hồn bà kia chơi đùa quá đáng mà lôi cả cậu vào cuộc vui của ả. Cậu để ý các chi tiết nhỏ như những chiếc bản lề trên cửa sổ quanh tòa nhà có dấu hiệu han gỉ, lấy xẻng gõ vào bề mặt bê tông của chiếc cột thứ ba ở mé bên cạnh tòa bảo tàng để tạo ra một vết nứt nhỏ nhưng đủ để mắt thường nhìn thấy khi tới gần. Tại sao An phải làm vậy? Đơn giản thôi, một linh hồn dù giỏi đến mấy cũng đôi lúc sẽ có sai sót trong việc tạo ảo giác cho người sống.

Đến đúng vị trí góc tường mà An đã ghi nhớ từ trước, cậu quay nhìn quanh để chắc chắn không có người nào bắt gặp mình ở đây. Rồi An vung những nhát búa đầu tiên lên bề mặt tường.

Kiến trúc cổ của bảo tàng nay đã cũ, đá vôi không còn đặc như xưa, ngay lập tức vỡ vụn thành bụi vôi sau khi búa va mạnh vào tường. An không ngờ nó lại vỡ đá dễ đến vậy.

Còn đang mải đập, bỗng An nghe có tiếng đổ vỡ, tiếng gỗ và kim loại rơi xuống sàn. Những âm thanh ấy phát ra từ khe cửa sổ gần nơi cậu đang đập tường. Tiếng vang không to, nhưng đủ để nghe thấy.

Bên trong bảo tàng, ông A đang vừa cười:

"Hờ! Hờ hờ! Xấu, tao không thích."

Ông vừa đi xung quanh, dừng tại một chỗ bất kì rồi ngắm nghía, sau đó hất đổ những di vật quý hiếm của nơi đây. *Xoảng!* Những bình gốm vỡ thành từng mảnh, bay mất hoa văn mà người xưa đã dày công khắc lên, uốn nắn hình thù những chiếc bình. Hay ngay cả vài khẩu súng săn thời xưa cũng bay mất chốt trong nòng, lò xo khi dập mạnh xuống đất, cơ cấu gỉ sét của nó không còn chịu được lực như thời mà người ta lặn bùn, bơi sông hoặc ẩn trong chiến hào. Mấy cái giáo mác bị quăng đi, đập mạnh vào tường khiến lưỡi bị mẻ. Những bức thư tay của một số thanh niên thời ấy từng viết để gửi về cho bố mẹ già ở nhà rằng mùa xuân năm ấy và những năm sau nữa họ chẳng bao giờ có thể về, đã bị ông A xé rách.

Rõ ràng đó là dấu hiệu ông A bị vong hồn mụ già ấy nhập xác. Biểu hiện rõ nhất là mụ ta đã quen với việc lướt đi trên không trung, cho nên tạo thói quen đi nhón gót khi ngụ trong cơ thể của ông A, tựa như đang cố bay lên vậy.

An biết điều ấy, giờ đây giác quan của cậu nhạy đến mức ông A đi đến đâu, cậu đều có thể dựa vào mật độ âm khí xuất hiện trong người ông ta và đoán được vị trí mà ông A đang đứng. Biết rằng ông A và An cách nhau một bức tường và một khoảng cách khá xa.

An nghĩ bụng rằng con mụ này hơi quá đáng, có mỗi việc vào lấy cổ vật rồi đi ra thôi mà mụ ta lại phá đến tàn tạ cả khu bên trong bảo tàng. Chắc chắn nhiều món trong đó phải có giá trị đến cả trăm triệu, thậm chí là tỷ bạc. Nhưng mà thôi, dù sao thì cũng gần xong kế hoạch rồi, cố nốt cho xong. Cậu đành mặc kệ hành vi của vong hồn bà ta, nhưng vẫn phải đề phòng. An chỉnh lại găng tay để nó không bị tuột ra, đỡ lo việc để lại giấu vân tay...sau vụ này kiểu gì cũng dính líu đến công an cho mà xem.

Cảm thấy phiền toái, An lẩm bẩm:

"Mẹ nó! Già đầu mà nghịch như trẻ trâu."

Đập tường một lúc thấy cũng vét được cái rãnh lõm khá sâu trên tường, An bắt đầu chuyển sang xẻng, đưa hướng xẻng sâu xuống một chút, kết hợp với cái đục và búa nhỏ để tập trung vào phần tường mà cậu cảm nhận được âm khí rõ nhất. Nói là rõ nhất nhưng thật ra chỉ là một chút âm khí bị rò khỏi cổ vật đang trôn vùi trong đó, tựa như một lượng lớn còn lại ngụ bên trong và muốn thoát ra.

Về phần ông B, cho đến khi tìm thấy thang, ông bê chiếc thang lên tòa bảo tàng chính, chuẩn bị kiểm tra camera.

Thế nhưng càng đến gần bảo tàng, ông càng cảm giác lạnh đến khó tả, da gà cứ nổi lên cồm cộm. Lại còn nghe trong ấy có tiếng đổ vỡ đồ gốm và va đập kim loại.

"Làm gì đấy ông tướng? Thế này thì chết rồi!" Thấy đồng nghiệp đang làm chuyện không thể cứu vãn được, ông B chỉ kêu lên bất lực.

Nhìn ông A phá, ông B đang cố nghĩ đến cách giải thích khi sáng mai chủ bảo tàng đến hỏi. Mà cũng chẳng biết nói thế nào khi mà ông A đã làm vỡ vô số bình gốm có tuổi đời hơn trăm năm, chưa kể những đồ khác. Ông B chạy tới choàng tay vào cổ ông A, cố ngăn không cho bạn mình hủy hoại thêm bất cứ món giá trị nào nữa...muộn còn hơn là tiếp tục để nó xảy ra.

Ông B nói:

"Thôi! Thôi! Có gì tí ngồi bình tĩnh mà nói chuyện, việc gì mà phải đập tan tành như thế?"

Ông A đang cựa quậy, dừng lại rồi bỗng quay phắt ra. Khuôn mặt vô hồn, ông nói với chất giọng như lồng thêm giọng của phụ nữ vào:

"Mày cản tao à? Không cho tao vui à?"

Vẻ mặt còn đang bối rối, không hiểu ông A đang nói gì, ông B ngay lập tức lĩnh chọn một cái vung tay của đồng nghiệp vào cằm. Ông B bị bắn người ra theo quán tính, lăn người xuống sàn tới hơn bảy bước chân.

Cảm thấy bàng hoàng, ông B không ngờ A lại khỏe đến thế. Ông A là một lão trung niên gầy, làm gì nặng nhọc cũng phải nhờ đến B giúp mới đủ sức làm. Ấy thế mà hôm nay như một con người khác, giọng nói nghe như hai người, ánh mắt thiếu sức sống, chỉ một cái hất tay đã khiến ông B bật ra xa.

Chưa dừng lại ở đó, ông A khệnh khạng đi tới chỗ có cái giáo mác bị đổ. Cúi người nhặt phần đầu giáo đã gãy lên rồi nhìn chằm chằm vào ông B như chuẩn bị làm điều gì đó chẳng lành. Mũi giáo trông khá nhọn, đủ để đâm chết người nếu dùng đủ lực. Nó bị gãy phần cán gỗ nên trong tay ông A trông như một con dao cùn.

Bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy dọa nạt, ông A nói:

"Chạy đi, để tao bắt được, tao lóc thịt ra đấy!"

So với cái sức khỏe bất thường vừa rồi, ông B biết mình không phải là đối thủ của ông A, liền bật dậy, chạy một mạch ra ngoài cửa.

Nhưng ông B sớm đã bị nhiễm âm khí của mụ già kia, ông thấy ảo giác cánh cửa đã bị khóa từ bao giờ, mặc dù trên thực tế nó vẫn mở. Thấy vậy, ông quay lại, chạy vòng lên trên tầng. Trong khi ông A đang đuổi phía sau, miệng bắt đầu cười phá lên, tay thì giơ mũi dao cùn và sẵn sàng chọc xuống nếu tóm được ông B.

Ở bên ngoài, An miệt mài đục từng mảng tường nhỏ nhất cho tới miếng to bằng bàn tay, bụi tường rơi không ngừng, trắng xóa cả chân của cậu. Tiếng giã búa vang lên cùng với toan tính của cậu, suy nghĩ xem trong tương lai còn lợi dụng được mụ vong hồn kia không.

Mục tiêu của An bây giờ ngoài cứu lấy lõi linh hồn của Mai ra thì cậu còn một cái đích khác. Đó là đạt được khả năng vận nội công, càng nhanh, càng tốt. Cậu nhớ hồi ở nhà ông Luyn, trong lúc chuẩn bị ngủ thì An có hỏi Mai rằng:

"Liệu tôi có thể ngang cơ cô về nội công, mà không cần mất tới vài trăm năm để luyện không?"

Lúc ấy, Mai đã ngập ngừng:

"Hình như là...có...có đấy, nhưng mà..."

An vặt tay lên trán, nói:

"Cứ nói đi, tôi không tiết lộ cho bất kì ai đâu."

Mai đáp:

"Không phải tôi sợ anh nói cho ai, cái tôi ngại là có thể anh sẽ đánh đổi tính mạng để đạt được khả năng đấy."

Biết Mai không muốn nói, An chỉ hỏi gợi ý:

"Nó có liên quan đến cương thi không?"

"Có!" Mai buột miệng.

"À mà thôi, ngủ đi." Cô ấy đã gạt đi.

Giờ đứng đây, vừa đục tường, vừa xâu chuỗi lại kinh nghiệm trải qua cận tử. An mới nhận ra rằng khi một con người đã khai mở giác quan thứ sáu và trải qua chết lâm sàng, giác quan ấy sẽ vượt qua giới hạn của nó và lên một tầm cao mới. Vậy thì để phá giới hạn tốc độ luyện nội công thì chắc chắn cũng cần phải trải qua một điều gì đó tương tự như cái chết, nhưng không đơn thuần chỉ là chết lâm sàng. Nếu Mai nói nó có liên quan đến cương thi, cộng thêm trường hợp cương thi Nhiên mà cậu đã từng chạm trán cũng hấp thụ âm khí rất nhanh vào buổi tối. Tức có nghĩa rằng...

An...

Sẽ phải trở thành...

Một cương thi! Để có thể "Gian lận" Về thời gian luyện nội công.

An cũng chưa chắc chắn về điều đó, cậu dự định sẽ hỏi ông Hiểm để xác thực vấn đề này.

Nhưng trên con đường luyện nội công, một là có một sự phụ dạy dỗ hẳn hoi, hai là tự thân vận động, ba là chỉ có ông Hiểm mới đủ để cậu tin tưởng học hỏi cách vận nội công. Cho nên sau phi vụ trộm cổ vật này, có lẽ mụ già ham chơi kia sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa. An cười nhếch mép trong một khoảnh khắc, toan tính một điều gì đó...bẩn thỉu.

Càng đục sâu vào tường, An càng cảm nhận được dòng âm khí ấy. Nó không tuôn trào như sóng biển, mà tĩnh lặng như một dòng sông chảy nhẹ qua giác quan của cậu. Tưởng tượng nếu là âm khí bình thường thì giống một tia khí hoặc luồng khí hơi thoang thoảng qua, nhưng đằng này giống dòng sông chảy nhẹ như bị tắc ở đâu đó, dòng sống ấy vốn lúc đầu chảy thành suối.

Thế rồi âm khí của mụ già kia cuối cùng cũng tiếp cận được vị trí của An, cậu không để ý nó len lỏi vào trong não của mình để rồi cậu có cảm giác lạnh hơn cái lạnh ban nãy. Bất giác quay ra nhìn bản lề trên những cửa sổ, An thấy không có cái nào bị han rỉ. Để chắc chắn hơn, cậu liếc nhìn xuống vết nứt trên chiếc cột thứ ba mà cậu đã dùng xẻng đánh dấu trước đó.

"Rồi xong!" Quả nhiên, An không thấy vết nứt ấy đâu.

An đã chính thức bị dính ảo giác khi chỉ vài phút mất tập trung vào môi trường xung quanh. Giờ đây, tòa nhà này giống như một giả lập do tưởng tượng của mụ già tạo ra trong não An thông qua âm khí của ả. Nhưng vì đây là mô phỏng thực tế nên sẽ có chỗ là thật, có chỗ là ảo.

Định tiếp tục búa vào chiếc đục nhưng An thấy có gì đó sai sai. Trước mặt cậu vẫn là cái lỗ đục ấy, nhưng dường như nó bé hơn một chút và có hình dạng tròn một cách gần như hoàn hảo, nhưng bình thường không có tay nghề thì không thể nào đục tường đẹp như vậy bằng tay không. Hơn nữa An để ý dáng đục của cậu đang hướng hẳn xuống dưới, mặc dù mắt thấy là đang chĩa cái đục vào lỗ trên tường. Như vậy suy ra, nếu cậu tiếp tục giã búa vào đục, rất có thể trên thực tế thì cậu sẽ giã thẳng vào bàn chân hoặc đầu gối của mình.

Thử nghiệm gõ nhẹ chiếc búa mà mắt cậu đang thấy là giã vào chiếc đục. Đúng như An dự đoán, cậu cảm thấy hơi nhói ở đầu gối, tay đóng búa cảm nhận cũng va vào bề mặt mềm.

Thầm chửi:

"Mày đợi đấy, con mụ! Tao không nể mày lớn tuổi mà ngại giết chết mày lần nữa đâu!"

Dù vô tình hay cố tình, cái tính ham chơi của mụ ta đã khiến An dính ảo giác. Suýt chút nữa thì cậu đã tự làm gãy chân mình rồi.

Một kinh nghiệm nữa được rút ra, khi bị dính ảo giác của một vong hồn, hãy để ý dáng vẻ của bản thân. So sánh dáng hành động của mình với môi trường bên ngoài hoặc việc mà mình đang làm, nếu thấy nó vô lý, không ăn khớp với nhau thì khả năng cao là bị nhiễm âm khí ảo giác. Như trường hợp của An là chiếc đục nằm ở góc 45 độ bắt đầu từ điểm mắt của cậu, nhưng dáng đục tường của An lại chĩa xuống từ 170 đến 180 độ.

Bây giờ tất nhiên là hướng búa lên trên và tiếp tục đóng vào phần tường bên trên hố đã bị đục trước đó. Nhưng vấn đề là An không thể xác định đúng vị trí của đuôi cái đục mà đóng búa chính xác vào ấy.

An thả chiếc đục xuống đất, lần này cậu dùng búa đập thẳng vào tưởng thay vì đục. Cậu nhắm mắt, tập trung cảm nhận phần âm khí thoảng nhẹ trong tường. Rồi từng nhát búa đập mạnh vào tường, quả đúng như cậu dự đoán, cậu cảm nhận được bản thân đã đóng vào phần lỗ bị lõm vào trong. An tiếp tục đập liên hồi, phương pháp này bắn ra nhiều bụi vôi hơn là đục bình thường, khiến cậu phải thở nhẹ hơn để đỡ hít vôi vào trong phổi.

Càng nghĩ tới việc mình suýt tự đóng búa vào chân do ảo giác của vong hồn mụ già, càng khiến An tức điên mà giã búa như chút hết cơn giận vào tường. Mặc cho cổ tay bị nhức cơ do chưa hoàn toàn hồi phục từ dư chấn trong cuộc trạm chán giữa Mai và hai cương thi khi cô ấy nhập vào cơ thể cậu. Rồi chả mấy chốc, cậu khựng lại, thở dốc vì mệt, mắt vẫn nhắm nghiền khi chỉ tin vào cảm nhận bản thân chứ không còn tin tưởng vào đôi mắt.

Chiếc búa đánh rơi xuống đất, An sững sờ khi cảm nhận được thứ âm khí ấy rõ hơn bao giờ hết. Cậu mò tay theo chỉ hướng của giác quan thứ sáu. Bàn tay cậu sờ lên bề mặt thứ gì đó được bọc bởi lớp giấy thô bị mục nát.

Khi An miết mạnh, một mảng giấy thô bị quệt ra. Ngay tức thì, một luồng âm khí như đã ngủ từ rất lâu, sộc ra như gào thét vào mặt An. Cậu cảm thấy khó chịu, hơi buồn nôn vì bị, chóng mặt vì nhiệt độ cơ thể giảm đột ngột. An khụy gối xuống, tay run rẩy, lạnh cóng. Nó còn tệ hơn cả cảm giác tụt huyết áp, tim không đập nhanh mà thay vào đó là trái tim như có áp lực vô hình đè nặng, thậm chí là áp lực ấy dường như muốn nhận mạnh cậu xuống đất.

Nhờ luồng âm khí mạnh mẽ ấy, nó đẩy lùi được âm khí của mụ già khỏi não của An, giúp cậu thoát được ảo giác. An mở mắt, liếc nhìn lại cái cột thứ ba thấy có vết nứt mới dám tin tưởng vào mắt mình. Cậu không dám nhìn vào thứ mà mình đã đào được ngay vì sợ.

Rồi An lấy hết can đảm, dần quay ra nhìn nó. Khoảng tường ấy chưa đục hết nên chỉ có thể thấy được một góc, không thể hình dung ra là cái gì.

An cầm đục lên, khéo léo gõ nhẹ những mép tường xung quanh trong khi đầu vẫn hơi choáng váng vì áp lực tâm linh của luồng âm khí tỏa ra.

Cái ham muốn sức cùng sự phẫn nổ vô hình của An dường như thúc đẩy giới hạn sức khỏe của cậu trong việc đục đẽo. Chả mấy chốc mà thứ ấy lộ ra là một chiếc bình bằng đồng. Xung quanh nó bọc đẩy những lá bùa cùng ký tự phức tạp đan xen vào nhau, An thấy các ký tự hình vẽ chủ yếu là hình ngọn lửa và bát quái âm dương được vẽ chung với rất nhiều ký tự chữ viết Trung Quốc. Cậu thực sự không thể hiểu ý nghĩa sâu xa của lá bùa, chỉ biết là nó dùng để phong ấn âm khí của thứ gì đó bên trong bình hoặc chính bản thân cái bình.

Không có thời gian phân tích kĩ lưỡng, An vội thu gọn đồ, một tay ôm chiếc rồi đi thẳng ra cửa. Cậu trèo qua phòng bảo vệ, tiện liếc mắt thấy màn hình soi camera vẫn rè hết thì mới yên tâm trèo ra bên ngoài.

Theo đúng kế hoạch, An đi qua cổng chính, hô lên từ bên ngoài vọng vào:

"Xong! Về! Xong! Về!"

Lúc này trong bảo tàng, ông B đã mệt nhoài, nằm bò dưới sàn. Còn ông A thì chuẩn bị đâm mũi nhọn trên tay về phía chân của ông B. Bỗng nghe có tiếng hô của An vang lên nho nhỏ, vong hồn mụ già bên trong ông A dù muốn ở lại chơi đùa thêm chút nữa, nhưng sự tò mò của ả về cái thứ mà An đã đào được thì lớn hơn cả tính ham chơi.

Mụ nói bằng miệng của ông A:

"Mày chờ đấy! Tao sẽ còn quay lại."

Dứt lời, ông A gục xuống sàn, bất tỉnh, để lại ông B bàng hoàng đến rợn cả da gà.

Mụ già bay vút xuyên qua cửa tòa nhà bảo tàng, tận hưởng cái cảm giác bay nhảy tự do. Mọi âm khí quanh khu này dần tan biến, camera hoạt động lại bình thường, chỉ có vài cái bị nhiễu nặng nên cháy mạch bên trong.

"Đâu? Xem nào!" Ả lao xuống từ trên cao, thẳng tới phía An để chuẩn bị xem thứ mà cậu cầm trên tay.

Hình ảnh An gần hơn, tương ứng với khoảng cách giữa mụ và cậu ấy. Mụ ta thấy An dơ cái bình màu đồng, ném về phía ả ta. Cảnh tượng ấy khiến nụ cười của mụ tắt đi khoảng vài giây cùng gợi ức từ hồi còn sống.

Hồi ấy, mấy đứa con đã chết vì bị mảnh vỡ của bom mìn găm vào. Còn lại có hai đứa cháu thì chúng nó lại bỏ đi vì nhà quá nghèo, đói, không có gì ăn. Cả ngày ra ruộng khô cằn, mụ mong tìm được chút ốc hoặc cua để về xào cùng muối mà ăn qua ngày, quỳ trước cổng của mấy phú bà, phú ông mà xin mấy nắm gạo về nấu trừ bữa. Ả không để tâm đến cái bụng đói, tất cả thứ mà mụ già này muốn là bóng dáng của hai đứa cháu về thăm, chơi đùa cùng mụ.

Chờ mòn mỏi, mụ đêm nào cũng mơ về cảnh được chạy trên đồng cùng cháu gái, trốn tìm cùng cháu trai. Trong khi thực tế, thời điểm cuối cùng mà mụ ta cảm thấy thực sự hạnh phúc là đứa con trai ruột của mình tung bóng cho mụ bắt, hồi nó còn nhỏ. Đáp trả cho sự chờ đợi tuyệt vọng của ả là một quả bom rơi trúng mái nhà, mụ chết với một bên mặt bị nát, trán thì loét thịt, cô đơn, xung quanh chỉ toàn khói bụi mịt mù, còn bát cơm vẫn nóng để đợi hai đứa cháu về. Nhưng không một người nào nhớ mụ là ai cả, một bóng ma vô danh lang thang khắp cả miền Bắc Việt Nam.

Hình ảnh An ném chiếc bình tựa như ký ức duy nhất về sự hạnh phúc của mụ khi được đứa con ruột truyền cho quả bóng ấy.

Nhưng lần này, mụ vẫn chẳng nhận được sự thương cảm từ bất kì ai, kể cả An. An đặt dấu chấm hết cho sự cô đơn, ham muốn tìm kiếm cái thú vui đến mức bị tha hóa, bị nhiều pháp sư gọi là quỷ cái. Trước khi cậu ném chiếc bình đồng, tay phải của An đã cầm chắc phần góc của ba lá bùa, tay trái thì đẩy chiếc bình bật về phía mụ già. Chiếc bình mất đi ba lá bùa, giải phóng ra một lượng âm khí khủng khiếp đến độ kéo đến một cơn gió mạnh. Chiếc bình phóng nhanh đến vô lý, nó bị gió thổi đi một đoạn, bay xa hơn cả An kỳ vọng, đập thẳng vào đầu của vong hồn mụ già ấy.

Không kịp hấp thụ lượng âm khí từ chiếc bình. Phần âm khí bên trong vong hồn của mụ bị xé toạc, đẩy hết ra ngoài. Mụ ta chỉ còn lại một cái lõi cùng tiếng nói vọng về trong ký ức:

"Mợ ơi! Sau này...mợ đừng bỏ con đi lấy chồng nhé?"

"Ừ! Mợ không đi đâu, mợ ở lại chơi bóng với con hàng tuần, thôi mợ đi hấp gạo đây, không lại đói lả mất."

Mụ ra đi lần nữa, và lần này cũng chẳng ai quan tâm, không thờ cúng, không còn con cháu, không một ai nhớ về mụ nữa. Tưởng như ngạ quỷ, cô hồn bóng quế, nhưng không. Mụ không là ai cả, một kẻ vô danh lang thang trên cõi đời này chỉ để tìm lại cảm giác vui đùa từ khi còn xương thịt, như một hiện thân của sự si mê và biến mất như một khái niệm nào đó không còn tồn tại. Chỉ có một nơi duy nhất chờ ả sau hàng trăm, hàng nghìn tội lỗi mà ả gây ra cho người sống, đó là Địa Phủ, nơi mà mụ sẽ chết đi và sống lại rất nhiều lần nữa.

Ở nhà, ông Hiểm đang ngồi uống chè muộn cùng ông Luyn. Già Luyn lo lắng hỏi:

"Không biết thằng An nó đi đâu mà lâu thế nhỉ? Ông có biết nó làm gì không?"

Hiểm bấm tay đoán mệnh để dự đoán xác suất An sẽ làm gì hoặc có điềm gở ở tương lai gần hay không. Dựa theo những con giáp, ký tự xung quanh bát quái mà ông Hiểm hình dung ra trên các đốt ngón tay, ông đáp:

"Kiểu này là đang đi làm cái điều gì đấy mờ ám, mà lại làm cho một vong hồn tiêu phách tán, tôi đoán là An nó đang làm gì đó liên quan đến hồi phục cô Mai lại nguyên hình dáng vong hồn ban đầu."

Luyn nhớ ra chuyện lúc sáng, ngờ ngợ:

"Hay là...nó đi lấy cắp cái vật gì đấy mà ông bảo là bị chôn trong tường chỗ bảo tàng?"

Hiểm lắc đầu, cười:

"Gớm nữa! An này nó không có gan làm ba cái chuyện dại dột thế đâu, rồi lỡ bị công an bắt thì cứu sao được."

Một lúc sau, đang ngồi bàn tán về cách hành xử thô lỗ của bố mẹ An cùng với ông Luyn. Giác quan thứ sáu của ông Hiểm cảm nhận được sự khó chịu, chuyển dần thành một sự áp lực lạnh lẽo. Giống như có thứ gì đó sở hữu lượng âm khí khủng khiếp đang đi dọc theo lỗi ngõ và tiến vào trong căn nhà này.

Ông Luyn rùng mình, nói:

"Gió bấc về đấy."

Ông Hiểm trừng mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, chờ đợi thứ gì đó đi qua cánh cổng nhà để vào sân. Ông nói:

"Không! Không phải gió bấc, đây không phải cảm giác lạnh thông thường."

Đáp lại hai người, có tiếng rơi *Kệch!* Của kim loại va xuống đất. Rồi An bước vào, miệng nói:

"May là bằng đồng, không vỡ chết!"

Trông dáng vẻ An bước đi rất khó khăn. Ông Hiểm cứ ngỡ cậu ấy bị vong nhập, toan hỏi:

"An! Bị nhập hả? À không! Là cái bình!"

An vội đặt chiếc bình ở góc sân rồi chạy vào nhà để tránh xa khỏi cái cảm giác áp lực đè nén lên khả năng cảm nhận tâm linh của thể tùng quả trong não cậu.

Nhìn An cất búa, xẻng với cái đục đi, ông Hiểm đứng dậy, từ từ tiến lại gần bộ dạng nhem nhuốc của thằng cháu và nghiêm trọng hỏi:

"Cháu làm gì thế An? Ăn cắp thật à? Bác tưởng mày chỉ đùa thôi chứ?"

An chả biết làm gì, cũng không thể giấu được nữa, đành nói:

"Cháu phải làm thế bác ạ, đợi càng lâu thì cái ngày mà Mai phải xuống địa phủ càng tới gần, cháu phải cứu cô ấy ngay lập tức!"

Mặc kệ cảm giác áp lực do âm khí, ông Hiểm vội chạy ra sân, xé những lá bùa còn sót lại trên chiếc bình đồng rồi mở nắp ra.

Bên trong là một cái cọc dài bằng kim loại, han rỉ, có chút mùi hôi do đã cũ. Trông nó như đang chờ một chủ nhân nào đó sở hữu. Âm khí ngút trời đang thu hút những vong hồn ma đói, ma lang thang xung quanh khu phố chui vào lối ngõ tăm tối ngoài cổng.

-Còn tiếp-
 
Chỉnh sửa cuối:
336 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 41: Đoạt vật – Đám cưới nhà Trịnh


Bước đi trên nền đá sỏi được xếp ngẫu nhiên, nhưng đầy sang trọng. Bầu trời bên trên có vẻ nhiều mây đen, che phủ cả một dinh thự to lớn, chình ình trước những hàng cỏ hoa đã được cắt tỉa cẩn thận bởi người làm vườn.

Bên cạnh là ông chủ nhà, chào đón An như đang trông chờ vào cậu một điều gì đó:

"Cháu ở lại đây cũng được, nhà chú còn thừa phòng, đến bao giờ xong hãng đi...còn tiền nong không thành vấn đề cháu."

Việc gì đến tay An?

Sau ba tháng hành nghề và học hỏi ông Hiểm. An đã có một chút tiếng tăm ở một số nơi như phường Lê Thanh Nghị, phường Quang Trung, huyện Cẩm giàng, Tứ Kì, Gia Lộc. Tuy cái tiếng không lớn, nhưng rất nhiều những ngôi nhà có địa vị, sành chơi phong thủy biết tới An như một thanh niên máu nóng, bất cần đời mà lao vào những chỗ tối tăm để hỗn chiến với những thứ mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Có người đồn An là thầy bùa, cũng có người nói là pháp sư Trung Quốc, thậm chí có người đồn rằng An có thiên phú trời cho là giao tiếp được với ma quỷ. Thiên phú gì chứ? Tất tần tật đều là do An tự tìm đến cái tâm linh, cái giác quan thứ sáu phiền toái và cơ bản kiến thức về bùa. Với cái cách hành nghề chả giống ai của cậu, lâu dần, người ta chẳng biết gọi An là gì nữa. Thật sự như một kẻ máu chó điên, luôn tìm cái cớ để gây gổ với người khuất mày, khuất mặt. Vết xước dài do cương thi gây ra trên khuôn mặt cậu, cùng những sẹo lồi chằng chịt trên cổ tay khiến người ta đôi lúc phải dè chừng cậu.

Mới đầu cũng định dùng thủ đoạn lừa đảo để kiếm tiền như trước, nhưng An chẳng còn thấy hứng thú với điều ấy nữa. Tuy thế vẫn bắt người thuê cậu phải trả tiền, chứ chẳng bao giờ làm miễn phí. Cậu thật sự nghiêm túc bước vào con đường này, tự nguyện, đầy mục tiêu trên đường dài.

Nhưng.

Hai mục tiêu lớn nhất hiện tại là hồi sinh đầy đủ tạo hình linh hồn của Mai và trở nên xứng đáng với thứ mà cậu đã lấy từ bảo tàng tại Hải Dương.

Nó là một cái cọc kim loại, trông giống giáo mác được rèn một cái sơ sài mà không có nổi một cái cán cầm hẳn hoi. Suốt từ đầu đến đít chỉ là một thanh cọc bằng sắt hoặc có thể là thép đặc, dài 40 centimet. Chỉ vậy thôi. Nhưng cũng chẳng thể đùa với nó, bởi không một ai có thể cầm nó quá lâu mà không bị mệt mỏi, sốt, tiền đình hoặc sốc nhiệt. An không cầm được nó, ông Hiểm cũng vậy, chỉ cần nắm chặt nó trong tay khoảng chưa đầy 5 phút là cái thứ âm khí kì quái ấy lại khiến cho người cầm khó chịu đến phát ốm.

Hiện giờ, việc đến tay An, việc mà dòng họ nhà Trịnh này đã mời nhiều thấy pháp, thầy cúng nhưng cũng chẳng giải quyết được gì. Đó là tìm và giải thoát một vong hồn đang ám lấy dinh thự này. Nghe đơn giản mà, phải không? Cứ như một phi vụ thường lệ của một người hành pháp, không cầu kì, kiểu như tới đây chém bay đầu một con quái vật rồi đi, nghe thật dễ như phim.

Phải không?

Chiều tối hôm ấy, An dùng bữa riêng tại dinh thự. Cậu không ăn cùng gia đình này vì vốn dĩ An không thích chỗ đông người, rồi họ lại hỏi này, hỏi nọ rất phiền phức. Ngoài ra, An thường có những kiểu ăn lập dị như uống nước chanh pha với muối biển, vừa ăn vừa hít thở sâu nhất có thể, đôi khi là vừa ăn vừa nhắm mắt. Một kiểu ăn mà nếu để người khác thấy sẽ bị người ta "Hỏi nhiều". Mà thanh niên hướng nội như cậu thì không thích nói chuyện lâu với người ngoài.

Ăn xong thì đương nhiên là ngồi uống nước với một số người trong nhà...dù muốn hay không...cũng phải moi móc thông tin từ vụ này đã.

"Cháu bao nhiêu tuổi rồi?" Câu hỏi từ vợ của chủ nhà với khuôn mặt đượm buồn dù cho có nụ cười trên môi. Bà

An cười mỉm, hỏi:

"Cô đoán cháu bao nhiêu nào?"

Cô vợ:

"Trông cháu tầm mười chín, hai mươi, trẻ thế này mà đã làm nghề pháp rồi, thu nhập có ổn không?"

Lại là cậu hỏi đó, soi mói nghề nghiệp. An để ý thấy hầu hết phụ nữ sẽ thắc mắc về điều đó trước. Cậu gượng cười:

"Cháu hai nghìn linh hai thì năm nay hai mốt cô ạ, tầm này vào nghề thì cũng bình thường, không phải là sớm cô ơi."

Người chồng cằn nhằn với vợ:

"Em ê...ngoài kia còn đầy mấy đứa thiếu niên mới sinh ra đã ăn chay rồi kia kìa, người ta thậm chí còn có năng khiếu xem bói từ nhỏ cơ em, cháu An này nó làm nghề pháp ở tuổi này là bình thường...em hỏi câu chán thật."

An lắc tay:

"À không chú ơi, cháu không phiền đâu, đầy người hỏi cháu mà."

Cô vợ xua tay:

"Kệ chú nhà cô đi cháu, chú ấy suốt ngày hơn thua, lèo nhèo với vợ ấy mà."

An nghĩ trong đầu: "À thì thật ra cô mới là người hỏi phiền vãi luôn ấy, đi luôn vào trọng tâm đi". Cậu cười một cách giả tạo.

Chuyển chủ đề, An hỏi:

"À mà cô chú cho cháu biết tên của thành viên nhà mình được không? Để cháu tiện gọi cho dễ, bởi vì nhiều khi là người khác gọi không nhận ra đâu."

Cậu gật đầu, nháy mắt nhấn mạnh từ "Người khác" Giúp cặp vợ chồng hiểu ý là đang ám chỉ thứ vô hình trong dinh thự.

Người chồng vội giới thiệu:

"À ừ! Chú là Đô cháu ạ, Trịnh Văn Đô, chú là trưởng họ, còn vợ chú là..."

Chỉ sang vợ mình, nhưng người vợ cắt lời:

"Cô tên Kim, mà cháu cần biết tên họ không?"

"Dạ nếu cô không phiền thì cứ tự nhiên cô ạ, càng dễ cho việc gọi tên hơn ấy mà" An gật đầu lia lịa.

Kim giọng thoải mái hơn, nói tiếp:

"Cô là gái nhà họ Tăng, Tăng Thị Kim."

Chỉ tay về đứa con gái trẻ đang lục lọi tủ lạnh ở dưới phòng bếp ngay gần, Kim giới thiệu thêm:

"Kia là con gái út nhà cô, Trịnh Phương Thảo."

Đô nói với An:

"Thảo nhà chú nó sinh năm hai nghìn linh mốt, nên chắc cháu phải gọi nó là chị."

"Chị Thảo xinh thế này thì có người yêu rồi chú nhỉ?" An nói đùa.

Chú Đô gác chân lên đầu gối, cười hỏi:

"Nó chưa, cháu có muốn tán nó không?"

An không ngượng như những đứa con trai khác, cậu chỉ cười trừ, đáp:

"Không chú, cháu không có nhu cầu yêu đương."

Cô Kim nghe vậy, liền nói:

"Cháu giống hệt con Thảo nhà cô, cô cũng chả thấy nó yêu đường gì, suốt ngày cứ loanh quanh luẩn quẩn trong nhà."

An liếc nhìn qua phong cách ăn mặc của cô gái tên Thảo, chị ấy có nét đẹp dịu cùng bộ quần áo giản dị, mặc dù nhà rất giàu. Nét mặt hơi đượm buồn của chị ấy khi nhìn lại An, rồi quay đi với cái dáng vẻ lo âu sâu xa, mách bảo An rằng cậu cần phải hỏi người này nhiều trong tương lai gần, vì có vẻ chị Thảo sinh năm 2001 trông như biết khá nhiều chuyện trong dinh thự.

Tiếp tục chủ đề, An nói:

"Cô chú uống nước đi ạ, cháu nghe thêm về thành viên gia đình mình được không?"

Đô nói thêm:

"À nhà chú còn đứa con gái lớn, nó giờ cũng đang đi học, chưa về, chú tiện nói luôn là nó tên Trâm, Trịnh Mộc Trâm, sinh năm chín tám nên cũng là tiền bối cháu nốt."

Rồi chú Đô không dài dòng nhiều nữa, đi thẳng vào vấn đề:

"Đằng nào thì cũng chưa tám giờ, mọi người chưa về hẳn cháu ạ, để chú nói về cái quan trọng này."

"Vâng chú cứ nói đi." An tròn mắt, chỉnh lại tư thế ngồi, tai lắng nghe và ghi nhớ thật kĩ.

Cô Kim tiếp lời chồng:

"Ừ! Đây là một loạt những cái quy củ tồn tại trong gia đình nhà cô từ thời Bao Cấp tới giờ rồi."

Thời kì Bao Cấp là 1976 – 1986 là giai đoạn sau khi giải phóng miền Nam và lúc đó vẫn còn giao dịch hàng hòa, lương thực bằng tem phiếu chứ hiếm khi thấy mua bán bằng tiền mặt. Có nghĩa dinh thự này, mảnh đất này là một mảnh đất "Gia tiên" Nghĩa là mảnh đất được để là từ nhiều đời trước của gia đình họ Trịnh này. Nghĩ vậy, An hơi quan ngại.

Vì sao ngại? Vì những ngôi nhà gia tiên thường rất thiêng. Những linh hồn từ đời trước đôi khi sẽ về để giúp đỡ hoặc thông báo, thăm hỏi con cháu đời sau. Những vong hồn ấy đại đa số là vong hồn có niên đại hàng thập kỉ, quá mạnh mẽ để giao chiến nếu vô tình làm điều gì đó sai trái với dòng họ nhà này. An và ông Hiểm hiểu rất rõ điều đó. Chẳng có lẽ cậu đến đây để tiễn một vong hồn cổ đại về Địa Phủ chăng? Cậu tự hỏi.

Kim đi sâu vào vấn đề:

"Khi mà trời tối ấy, trước mười giờ thì phải rắc muối trước cửa phòng rồi mới đi ngủ."

Theo kinh nghiệm của An, muối là một loại khoáng sản hấp thụ âm khí như một cục nam châm hút âm. Thực sự rất hiếm linh hồn nào đủ khả năng để đi qua muối mà không bị mất hụt được lượng lớn âm khí. Từ xưa tới giờ, người đời vẫn ưu tiên muối để trừ tà là vậy. Thế này có nghĩa là vong hồn ở đây không đủ mạnh để vượt qua muối, ít nhất là không mạnh mẽ hơn Lý Thanh Mai, An cũng an tầm đi phần nào. Bảo sao dòng họ nhà này có một cái xưởng gia truyền và phát triển để lọc và sản xuất muối biển sạch, tuy nhiên đó chỉ là nghề tay trái của chú Đô.

Còn vấn đề cứ phải trước 10 giờ tối mới rắc muối thì có thể thời điểm ấy âm khí rất thịnh, đủ để âm hồn ấy sử dụng để đi lại trong căn dinh thự. Cũng đồng nghĩa với việc là hiện trạng của vong hồn này có vẻ đang yếu hoặc bị phong ấn ở đâu đó trong dinh thự và phải phân vía ra để lôi kéo người khác giải thoát khỏi phong ấn ấy. Một manh mối khá quan trọng.

Chú Trịnh Đô từ tốn hỏi:

"Cháu có cần giải thích vì sao phải làm vậy không?"

"Không cháu hiểu mà chú, cháu biết tác dụng của muối trong tâm linh mà." An lắc đầu.

Cô Kim gật đầu hài lòng, cô nói tiếp:

"Được cháu! Còn tiếp theo là có cái căn nhà kho ở dưới tầng hầm, cháu cố gắng đừng tò mò mà đến đấy nhé, cái này thì chỉ là bảo mật công việc buôn bán muối của nhà cô thôi, không liên quan gì tâm linh."

Như đã nghi ngờ từ trước, An đã xác định kiểu gì trong dinh thự cũng có một nơi bị cấm không cho vào. Và cậu chắc chắn nó không phải là bảo mật công việc như cô Kim đã nói. Gia đình này khả năng cao đang phong ấn vong hồn dưới đó.

Cậu đáp:

"Nhất trí luôn cô ơi, chuyện làm ăn gia đình mình thì cháu tôn trọng ạ."

Đô bỗng nói một câu khiến An càng khẳng định suy đoán của mình là đúng:

"Nếu mà cháu muốn xuống đấy xem bên trong nhà kho ấy, cần thiết lắm thì bảo chú một câu là được, miễn là đừng tự tiện xuống đấy."

An gật đầu, mỉm cười:

"Ô kê chú! Cháu ghi nhớ."

Chú ấy đang nghĩ rằng nếu công việc của An phải can thiệp "Thứ gì đó" Trong nhà kho dưới tầng hầm thì có lẽ sẽ bắt buộc phải để An vào trong đó. Miễn là cậu làm đúng vai trò của mình.

Cô Kim yên tâm, tiếp tục sang luật lệ thứ ba:

"Cái thứ ba thì chắc cháu không cần biết nhưng cố cứ kể cho đủ, là trước khi cả nhà đi vắng thì rải muối trước cửa nhà kho...luật này cả nhà cô làm nên cháu không cần ghi nhớ cũng được."

Luật này An không hiểu lắm, cậu hơi nghiêng đầu, mắt hướng lên trần nhà suy nghĩ. Cậu hỏi:

"Nhưng mà ra ngoài thì không ai gặp nguy hiểm mà cô? Sao lại phải dùng muối ở cửa nhà kho nhỉ?"

Bởi vì theo An, một linh hồn nếu bị phong ấn ở một nơi nào đó thì phần vía của họ chỉ có thể quanh quẩn xung quanh nơi ấy chứ không thể đi quá xa.

Cô Kim khuôn mặt cũng hiện dấu hỏi, đáp:

"Này thì cả nhà cô cũng không ai rõ vì sao, cả chồng cô cũng chịu."

Chú Đô dù không biết nguyên nhân, chỉ kể lại lời đồn:

"Hồi xưa thời các cụ nhà chú thì cũng có lần họ quên không rải muối trước cửa kho lúc ra ngoài, xong về thì cả căn nhà lộn xộn hết lên...nghe thoang thoáng là đồ trong kho cũng bị đổ vỡ hết."

An cười giấu đi sự giả tạo của mình. Đáng lẽ nhà này không nên cho cậu biết điều luật đó nếu không muốn cậu biết quá rõ về căn phòng kho dưới tầng hầm. Khác gì giấu đầu lộ đuôi đâu cơ chứ?

Hoặc là họ có ngầm ý muốn cho An biết mà không nói hẳn ra.

An ngẫm một hồi rồi tiếp tục:

"Được rồi! Luật này coi như là lưu ý phụ, cô, chú cứ tiếp tục sang luật khác đi ạ."

Chú Đô gật đầu, nhấc cốc uống một hụm chè, dẫn cậu truyện:

"Trong nhà chú thì tất cả các phòng ngủ đều có gương, tối đến thì cháu nên che nó lại, trước mười giờ đừng soi gương là được."

An nghe phát là hiểu luôn nguyên nhân cho quy củ này. Chắc hẳn ai làm nghề tâm linh cũng đề biết lý do.

Thấy vẻ mặt cậu có vẻ hiểu, cô Kim hỏi:

"Thiệt sự đây cái luật thứ hai mà cô và chú không hiểu lý do tại sao cháu ạ, có thể giải thích cho bọn cô hiểu nguyên lý được không cháu?"

Chú Đô cũng nhìn An bằng ánh mắt tò mò.

An nhấp một hụm nước lọc. Giá cứ như bình thường thì cậu không có thói quen chia sẻ kiến thức tâm linh. Thôi thì nể gia đình này cho cậu ở nhờ, lại còn cho cậu ăn uống miễn phí, cứ kể cho họ vậy.

An giải thích:

"Cháu không biết rõ lắm, nhưng cái gương là sự phản chiếu, đối với âm khí thì lại một sự giao thông...nó thông nhau giữa một số không gian trong nhà hoặc những nơi mà cái gương soi vào."

Dừng lại một chút để tìm cách giải thích dễ hiểu, An nói tiếp:

"Vậy nên là người chết có thể lợi dụng gương di chuyển qua rồi dọa người sống, khiến cho người sống dựng tóc gáy."

Chú Đô rướn người, khuỷu tay chống lên đầu gối, thắc mắc:

"Mục đích làm cho người ta dựng tóc gáy là gì cháu?"

An uống tiếp hụm nước, nói:

"Vâng! Ờm...khi mà con người hoảng sợ thì tóc gáy người ta đa phần sẽ hơi dựng lên, đây là phản xạ sinh học, nhưng nó lại vô tình mở ra cái huyệt dẫn thẳng vào mạch dương khí của cơ thể đấy chú ạ, thế thì lúc đấy sẽ dễ bị ma nhập."

Trò chuyện một lúc về vấn đề ấy, cô Kim mãi mới chuyển sang quy luật tiếp theo của dinh thự:

"Vấn đề lưu ý nữa là máu, cháu ơi! Cô nói hơi xui xíu là nếu cháu có lỡ chảy máu thì hạn chế để máu rơi xuống sàn hoặc bất cứ cái gì trong nhà."

Chú Đô nhấn mạnh thêm:

"An cháu nhớ nhé! Có máu rơi xuống sàn thì nên lau đi, đừng để lâu."

An còn đang phân tích luật này, có tiếng nói của phụ nữ trẻ từ ngoài vọng vào, giọng nói trong trẻo:

"Con về rồi!"

Chú Đô chỉ tay ra ngoài cửa, tiện giới thiệu luôn cho An biết:

"Con lớn nhà chú đấy, Trâm đấy cháu, nay chắc học bổ sung nên nó về muộn."

An nhìn ra, nhân lúc người đó nhìn thấy cậu, cậu cúi đầu:

"Chị về ạ." An biết Trâm lớn tuổi hơn mình.

"Ừ em! Em là pháp sư à?" Trâm gật đầu, chào hỏi nhanh.

Nghe từ "Pháp sư" Khiến An hơn rùng mình vì ngại và không quen bị gọi như vậy. Cậu đáp:

"À không chị ạ, em giúp gia đình nhà mình theo yêu cầu chú Đô thôi ạ."

Làm quen nhau vậy rồi Trâm cũng lên tầng ngay, bởi cô cũng đã mệt nhoài bởi kiến thức học nặng trĩu trong đầu.

Nhưng nhìn cái cách mệt mỏi vì học của chị Trâm, An đã đoán được rằng cha mẹ nhà này có vẻ như rất mong con cái học nhiều. Bản thân cậu cũng từng ở tình cảnh thế này, nó sẽ là một áp lực khủng khiếp. Cậu thầm mong chị Trâm không bị bạo lực học đường giống bản thân cậu để việc học suôn sẻ như vẻ đẹp hoa khôi hiện trên khuôn mặt của chị ấy.

Thật tình mà nói, đàn ông thấy phụ nữ xinh sẽ luôn rung động một chút, An cũng vậy. Thấy chị Trâm rạng ngời như vậy cũng có chút gì đó là cái tật của đàn ông. Nhưng chỉ nhất thời thôi, chứ người mà cậu luyến lưu, nhớ nhung từ tận đáy lòng nhất vẫn là Lý Thanh Mai.

Cô Kim nhìn đồng hồ, hơi bất ngờ:

"Ô! Đã chín giờ hai mấy rồi!"

Chú Đô có chút vội vã:

"Em với cái Thảo, với chị nó đi đánh răng rồi ngủ trước đi, để anh lên gọi thằng Bảo."

Đô quay ra nhìn An, hỏi:

"Cháu nhớ kĩ mấy điều luật vừa rồi, nhớ rắc muối trước cửa phòng trước khi ngủ đấy."

An đang rót cốc nước trắng, uống hết rồi hỏi ngược lại chú Đô:

"Có thể là tối nay cháu vẫn ra ngoài phòng khách này...chú biết công việc của cháu mà? Cháu phải thử nghiệm để xem xét, được không chú?"

Đô hiểu tính chất công việc của bản thân An tự đặt ra. Anh cũng chẳng thể ngăn cản vì không có quá nhiều chuyên môn trong tâm linh, Đô chậm rãi nhắc:

"Ừ! Có vấn đề gì thì cứ kêu lên, chú giúp được gì thì chú giúp nhé."

"Nhất trí chú." An dơ ngón cái lên, cười.

Cô Kim dọn bàn, vừa dọn vừa nói với An:

"Còn luật nữa nhưng thôi để mai cô nói cho, giờ cũng muộn rồi, cháu đi ngủ trước đi."

Rồi ai nấy cũng ngừng công việc bận rộn của mình, An vừa đi ra ngoài vứt đống rác của mình rồi vào đi tiểu, thế mà cả gia đình đã phòng ai nấy ở rồi.

Cố tình đi qua mấy căn phòng, An quả thực thấy có vệt muối được đổ thành hình vòng cung trước mỗi cái cửa. Có người cẩn thận hơn thì đổ muối sát chân cửa đề phòng khi người ngoài quệt chân qua.

An cũng làm theo, về đến phòng thì mở cửa, xoay người phía sau rồi lôi ra hộp muối vừa nhận được từ cô Tăng Kim. Cậu đổ đều muối một đường thẳng từ trái sang phải cửa. Thế nhưng An đưa một ngón tay quệt cắt ngang qua đường muối ấy, mục đích để thử xem đêm nay có cảm nhận được gì không. Vạch muối trước cửa phòng An có về cắt như vậy có thể sẽ để lọt một chút âm khí từ ngoài vào trong phòng, nếu "Nó" Tìm đến cậu, cậu sẽ cảm nhận được và chứng kiến hình hài của thứ khuất mặt ấy.

10 giờ 8 phút đêm.

An ngồi chế nốt cái gang tay nửa vải, nửa giấy bùa. Bằng lọ bột chu sa đỏ mới mua, cộng với tập giấy bùa thô nguyên chất gỗ mà ông Hiểm cho, cùng vài đường chỉ và băng dính, An đã quấn với nhau thành một cái gang tay thuộc dạng giống miếng quấn bảo vệ bàn tay của người tập Muay Thái và Vịnh Xuân Quyền. Phần bùa có ký hiệu chữ viết và hình vẽ liên quan đến hập thụ và đẩy dương khí từ tự nhiên. Nó vừa khít tay tay An nên có phần hơi chật, nhưng cậu rất ưng ý thành phẩm của mình, nhất là phần vải màu xám cậu đã mua ở quán và có miếng ký tự âm dương hình tròn mà cậu đã mua trên shopee rồi khâu chúng với nhau. Chưa biết vải có tác dụng thi triển ý nghĩa ký tự hình vẽ hay không, nhưng An chắc chắn sẽ thử nó, mặc dù hơi rủi ro nếu nó không hoạt động.

Một lúc sau.

An im lặng, lắng nghe, cảm nhận. Giác quan cảm thụ tần số, sóng âm của âm khí trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Quả nhiên, có dòng âm khí nhỏ luồn qua khe vạch muối mà cậu đã làm sẵn. Theo cảm nhận dòng chảy âm khí của An, nó giống như bị hấp thụ, kéo vào trong những hạt muối nhưng vẫn cố thoát ra và luồn lách để cố xuyên qua kẽ hở đó. Dù một lượng nhỏ âm khí bay hơi và bốc lên thứ khói mà chỉ có người đã khai mở thể tùng quả mới có thể thấy, màu của muối quanh vùng khe vạch kẻ thì bắt đầu hơi đen sạm lại.

Nếu như này, hồi xưa thì An sẽ run sợ một cách hèn nhát. Nhưng bây giờ, cậu cảm thấy phấn khích khi bị đe dọa bởi âm khí đang tiếp cận mình. Một cảm giác gây nghiện, đôi mắt An lờ đờ, dần liếc nhìn ra cánh cửa phòng vẫn mở to từ nãy tới giờ.

Cậu đã có thể né dòng âm khí ấy, ấy thế mà An chỉ ngồi im, chờ nó dần dần bay lại gần mình. An để nó chui xuyên vào phần huyệt ở gáy, bủa vây tuyến tùng trong não mình. Để rồi cậu có thể chứng kiến và đánh giá cách mà "Nó" Gây ra ảo giác cho cậu.

Truớc mắt An xuất hiện bóng dáng chị Trâm lấp ló ngoài cửa, cậu liếc mắt ra quan sát thật kĩ đường nét xung quanh người chị ấy.

Chị hỏi:

"An ơi! Em có thuốc đau đầu không? Cho chị xin một ít, chị học nhiều thấy hơi nhức nửa đầu..."

Nghe âm thanh không bị vang, tuy vậy, chất giọng không được tự nhiên cho lắm. An nghe cái tiếng giống như chị ấy nói mà không gửi gắm thêm cảm xúc mệt mỏi vào câu nói vậy.

Còn về hình ảnh, đường nét, trông y thật. An tự hỏi khi ta nhìn vào một ảo giác, đôi mặt chúng ta sẽ gửi tín hiệu gì cho chúng ta? Thật sự thì...chẳng có gì cả. Đó chỉ là hình ảnh mà đôi mắt gửi về não, cái quan trọng hơn cả là giác quan thứ sáu và linh tính, mùi hương và âm thanh, cuối cùng là cách suy luận của ta. Đó mới là những điều gửi cho ta những tín hiệu về đâu là thật, giả.

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn ư? Nói trắng ra thì nếu không phải vì ngắm nhìn những điều đẹp đẽ của cuộc đời thì vô dụng nếu đã đạt được sự cảm nhận tất cả mọi loại tâm linh khí của giác quan thứ sáu ở thể tùng quả.

Nghĩ tới việc nếu hành động ở ngoài cửa, e là mọi người trong những căn phòng ở dọc hành lang sẽ nghe thấy. An liền đáp:

"Chị cứ ra bàn tiếp khách ngồi đi, để em lấy rồi cầm ra cho."

Bóng hình của chị Trâm khẽ gật đầu:

"Ừ! Ra nhanh em nhé."

An đeo gang tay có ký tự âm dương mà cậu ưng nhất, ra ngoài cửa, bước dọc theo lối hành lang cùng cảm nhận những luồng âm khí luồn lách từng ngóc ngách ở nơi đây. Cảm giác như đi trên một con đường nghĩa trang đầy sương đêm. Đầu bận suy nghĩ về những nguyên lý hoạt động của âm dương và những điều đã từng xảy ra với cậu, không thèm đoái hoài đến cảm giác đang bị đe dọa tính mạng bởi thứ vô hình đang trực chờ cậu.

Bước chân An dừng lại ở phòng khách, chậm rãi ngó nghiêng trên cầu thang, gian bếp, cửa sau, những căn phòng đóng cửa. Đến khi đảm bảo không có ai ở gần, cậu ngửa mặt nhìn trần nhà, lên tiếng:

"Trò ảo giác cũ rồi, sao mày không ra đấu với tao một trận ra hồn nhỉ? Đừng làm tao chán."

Chị Trâm đang lục lọi ngăn tủ cạnh tivi, thắc mắc:

"Em nói gì đấy? chị định nhờ em bôi dầu gió lên đầu chị mà?"

Cô ấy ngồi lên ghế, lấy ra lọ dầu gió, nhìn An và vẫy lại:

"Này! Thoa lên tay, xoa chỗ thái dương cho chị."

An cúi nhìn cùng mé hơi nhếch lên, rồi với giọng khinh bỉ:

"Vừa mới xin thuốc đau đầu, giờ lại đi ra đây lấy dầu gió, mày không thấy mày đang bị lộ liễu à?"

Trâm cau mày, gắt lên:

"Em mới vào đây mà em lại xưng hô như thế với chị à? Còn muốn làm việc nữa không đấy?"

Miệng An dần nở nụ cười lớn, đáp:

"Diễn được lắm, tao khen!"

Dứt lời, cậu vung tay thật mạnh sang bên phải, nơi mà bản thân cảm nhận được điểm tập trung của âm khí. Cảnh cánh tay đưa đi cùng ký tự hình vẽ trên miếng quấn tay hút thật nhiều dương khí từ dưới đất và từ bộ bàn ghế gỗ gần đó. Tốc độ hấp thụ dương khí còn nhanh hơn cả tốc độ vung tay chỉ trong nháy mắt của An.

Cậu cảm nhận được lực va chạm nhẹ vào một vùng khí lạnh ở tay, kèm với đó là khung cảnh ảo giác tan biến, chị Trâm cũng không còn thấy ngồi ở ghế nữa. Âm thanh rít lên như làn gió bị xé toạc trên không trung.

An cảm thấy như đối thủ hơi nghiệp dư, cậu cúi đầu xoa tay lên gáy, mắt nhắm, nói:

"Bảo rồi mà...mày mà gặp bạn tao thì chắc bay màu từ cái lúc âm khí của mày chạm vào cô ấy rồi, chẳng qua là tao với mày vẫn còn ngang trình, nhưng mà chắc là tao cũng nhỉnh hơn mày một tí..."

*Vụt!* Một tiếng bay ngang qua, cắt câu nói của An. Nó từ đằng trước phi tới.

Mặc dù mắt vẫn nhắm, nhưng An vẫn né được luồng âm khí ấy vừa cố xông thẳng vào cậu.

Liền sau đó vẫn một loạt những hướng đi của âm khí, cứ thế lao vào cậu một cơn gió có ý thức. An tận dụng như đây là một bài tập phản xạ như thường lệ. Mắt cậu vẫn nhắm nghiền, đẩy hông, vai và đầu sang mọi phía để né được chúng.

An bắt nhịp của âm khí, hình dung ra thói quen chiến đấu của vong hồn này. Cậu để ý nó hay có phong cách tấn công vòng âm khí sang trái rồi vả sang phải như một cú đấm móc...chủ yếu là vậy. Số lần An cúi người xuống còn nhiều hơn là số lần né những hướng còn lại đã chứng tỏ điều ấy.

Tuy nhiên, cậu chưa phải là tài, khả năng phản xạ chỉ mới ở mức độ thích nghi để không bị chóng mặt hay tiền đình. Hơn thế nữa, An chỉ có thể cảm nhận một chút phần dương khí phản ra từ bên trong những đồ vật xung quanh. Gỗ thì rất nhiều dương khí, vậy nên ngoài gỗ ra thì cậu không thể hình dung nổi hình dạng, kích thước của các vật thủy tinh hay kim loại khác. Vì vậy, An đang né thì bỗng va đầu vào góc cạnh của chiếc tivi. Cú va đó đau như búa bổ.

*Sịt!* An kêu lên nho nhỏ, xuýt xoa sờ lên đầu mà than:

"Au y!."

Cùng lúc ấy, luồng âm khí lợi dụng sơ hở, bay vụt qua người An.

Cậu rùng một một cái, cảm giác như cơ thể mình vừa mất đi một chút dương khí. Chúng như bị âm khí đẩy ra ngoài.

An mở mắt, coi thường đối thủ nên thứ cậu quan tâm đầu tiên là tình trạng của chiếc tivi. Cũng may là trông nó không bị vỡ hay rơi gì cả.

Cậu quay nhìn bóng hình vong hồn đứng trước mặt. Có vẻ như nó đang sử dụng một phần vía để tấn công nên tạo hình linh hồn không rõ ràng, chỉ thấy một màu trắng của chiếc tà áo dài, khuôn mặt thì bị mờ nên không thể hình dung ra diện mạo.

Nó không nói, không rằng, tiếp tục lao về phía An. Thấy đòn tấn công của nó quá lộ liễu và chậm chạp, cậu tiếp tục coi như đây là một bài luyện thêm về trình độ đỡ đòn và tốc độ hấp thụ dương khí từ môi trường xung quanh.

Chưa có bao chân ký tự âm dương, nên An chỉ có thể dùng cổ tay để làm lá chắn dương khí.

Sau khi lao hụt và bị An tung đòn dương khí vào mặt, Linh hồn đập tay vào nhau, tạo ra hai luồng âm khí bắn ra thành đòn tấn công hình vòng dây đan chéo nhau. Đòn kiểu này khá khó để đỡ nên An xoáy người xuống dưới, đưa tay vòng theo chiều dọc rồi đập thẳng vào dòng chảy âm khí lao qua cậu. Nó tan ra và tan vào không khí.

Vừa định hình lại tư thế đứng, An lại tiếp đón một đòn lao nhanh như cắt. Vong hồn ấy tung cước chân kèm theo lượng âm khí nén vào rồi đẩy đi để gia tăng tốc độ cũng như sức tấn công vào phần dương khí trong cơ thể cậu. Nó quá nhanh, An chỉ kịp đưa cả hai tay xuống bụng, đỡ nó.

Dương khí được An hấp thụ và phòng vệ một cách thật hoàn hảo, âm khí của nó thì phóng nhanh, va chạm nhau tạo ra một hiệu ứng vật lý. Cả người An bị đẩy lùi về sau một đoạn, suýt va vào tường.

Nếu là người bình thường, thì chỉ nhìn thấy An đang đỡ gió một mình rồi bỗng cả cơ thể di chuyển về phía sau một cách vô lý và bất thường. Một lực đẩy vô hình bắt nguồn từ linh hồn ấy.

Thấy An có vẻ dần yếu thế, vong hồn tung ra một loạt những cú quật. Âm khí cứ thế hình thành hình dạng những cây roi, bị ép nhỏ như vậy nên mật độ của những cây roi này dày đặc âm khí...mặc dù vẫn không thể trông thấy bằng mắt nhưng An có thể cảm nhận được rõ điều đó. Cậu phải đỡ và né một cách vội vã, cố gắng uyển chuyển nhất có thể. Bởi chỉ cần một cú quật vào người, độ dày đặc của âm khí rất có thể sẽ đủ để tác động vào phần vía bên trong cậu và mất nhiều dương khí trong người.

Chưa bao giờ hình dung được chuyện gì sẽ xảy ra khi cơ thể mất quá nhiều dương khí, nhưng An đoán chắc hẳn hậu quả sẽ rất tồi tệ.

Trải qua nhiều cuộc rượt đuổi, chạm trán với linh hồn. Động tác võ thuật của An đã chuyên nghiệp hơn, đúng tư thế, từ đó khiến cho lực đẩy đòn của đối phương cũng hiệu quả hơn nhiều. Mỗi một lần đưa tay ra, vai của An thay vì nhún lên như trước thì giờ rất thẳng và cứng cáp, trông đầy vẻ điềm tĩnh. Trước đây, chân hay vấp vào nhau thì giờ từng bước dẫm xuống đều hợp lý để khiến tư thế ra đòn thật chuẩn. Đầu né nhiều, đã thích nghi với tộc độ và không còn cảm thấy chóng mặt, cũng chẳng còn cảm nhận được sự nặng nề của đầu mình nữa. Cơ bắt ở cẳng tay và cẳng chân dù chưa to hẳn, nhưng trông chúng rõ nét hơn từ trước tới giờ.

Sự điềm tĩnh giúp An nhìn thấu được hướng đòn của đối phương. Vì vậy, cậu có cơ hội tung ra một đòn trí mạng khi vong hồn ấy lộ sơ hở.

Vừa né chiêu, An vừa tích tụ thật nhiều dương khí vào cánh tay trái. Nó quá nhiều khiến An cảm nhận được sức nóng khoảng 50 độ toát lên từ lòng bàn tay, máu trong động mạch chảy nhanh hơn làm cho cơ bắp căng lên.

Cho đến một khoảnh khắc ba giây ngắn ngủi, khi đối phương dang tay ra, đây chính là sơ hở của nó. An dùng hết sức bình sinh, cùng với khả năng kích hoạt tác dụng của ký tự hình vẽ âm dương nhuần nhuyễn. Cậu lấy hết sức bình sinh, tung một đòn đấm thẳng vào phần ức của tạo hình linh hồn trước mặt. Nhưng khả năng kiểm soát lượng dương khí tung ra còn kém, An lỡ để cho dương khí từ cánh tay và cả một nửa người cậu bắn mạnh ra từ cú đấm trí mạng ấy. Luồng dương khí dồi dào, nhanh chóng phóng ra thành một đường thẳng. An dường như nhìn thấy hướng đánh của mình có tàn ảnh của luồng dương khí ấy, như khiến cho khoảng không gian nhỏ trước mặt bị biến dạng một chút, trong chưa đầy một giây.

Vong hồn lĩnh chọn đòn trí mạng vào ức. Âm khí trong nó lập tức bị xé toạc một cách đột ngột khiến nó không thể thích nghi kịp, từ đó không thể hấp thụ âm khí xung quanh để phục hồi. Nó tan ra thành khói, mờ dần rồi mất hẳn.

An thật sự đã thắng ư? Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Cậu không còn nhìn thấy bất kì vong hồn nào trước mặt nữa. Nó thật sự đã tan hồn.

"Vía!" An lẩm bẩm.

Cậu nhận ra mình vừa đánh thắng một phần vía của vong hồn nào đó. Bởi khi nó tan biến, cậu không hề thấy phần lõi linh hồn lộ ra. Không những vậy, An còn cảm nhận được âm khí vẫn tồn đọng trong căn dinh thự này rất nhiều.

Trở về phòng cùng với chút cảm giác hoang mang. An sửa lại đường vạch muối trước cửa rồi lên giường trằn trọc.

Chỉ phần vía ấy thôi mà trông nó có vẻ khá mạnh, thế còn bản thể thật đang ở đâu? Nhiều khả năng nó đang ngụ dưới căn hầm mà chú Đô từng nhắc tới. Không thể tưởng tượng nổi nó sẽ mạnh mẽ ra sao nếu cậu chạm trán trực tiếp.

Nửa tiếng sau, hậu quả của việc sử dụng quá nhiều dương khí trong cơ thể mà quên không hấp thụ nó lại bằng bùa, bắt đầu biểu hiện rõ ràng.

Mắt An không thể mở to vì chóng mặt, đây là do phần vía Thi Cầu thiếu hụt dương khí để duy trì sự tỉnh táo. Cơ bắt đau mỏi, hơi tê dại chân tay vì vía Thủy Dịch chảy quá chậm trong mạch dương khí. Đắp chăn vào thì nóng, mà hất chăn ra lại run cầm cập, chứng tỏ phần vía Thôn Tặc chịu trách nhiệm điều hòa nhiệt độ cơ thể có vấn đề.

Nhưng không sao, đây mới chỉ là dấu hiệu nhẹ. Chưa đến mức toàn bộ vía trong cơ thể bị suy giảm. Chỉ cần ngủ kĩ, sáng ngày sau ăn đủ, bù nước, bù khoáng là lại khỏe mạnh.

An khó chịu, nói:

"Mẹ! Cầu được ước thấy là đây mà."

-Còn tiếp-
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back