Theo mình, thứ khó có được nhất là một hạnh phúc thực sự. Trong xã hội mà con người không ngừng tham lam thì mấy ai cảm thấy mình đang hạnh phúc đâu chứ? Và hạnh phúc thực sự không giống như những hạnh phúc thường tình thoáng qua. Nó được định nghĩa như thế nào? Đừng hỏi tôi, đừng hỏi bất kì ai, hãy hỏi chính bạn!
Mọi người ai cũng có ý đúng cả, nhưng nó là 1 cái bao hàm tất cả đấy, bây giờ bạn nào đúng ý, mình sẽ gửi mỗi bạn 100 hoặc 200 xu tùy theo đáp án để khuyến khích các bạn
Chắc chắn rằng con người không ai giống ai, bởi vậy khi mình đưa ra câu hỏi thì không ai trả lời đúng như mình nghĩ, nhưng bài viết này mình sẽ trả lời câu hỏi mình đưa ra.
Mình đã nói, câu trả lời mình muốn chỉ là 1 thứ trừu tượng thôi, và theo mình nghĩ, con người chỉ yêu quý nhất những thứ đã mất và qua đi mà họ hối tiếc.
Có lẽ sẽ có những bạn bảo câu trả lời của mình không hợp lí, đúng vậy! Bởi nó là suy nghĩ của mình, không phải suy nghĩ của các bạn.
Nhưng các bạn hãy nghĩ lại xem, có phải bạn mất thứ gì mà bạn yêu thương, mà bạn đã nhỡ lãng quên, nên khi mất nó bạn cảm thấy hối tiếc và khi đó tình yêu đối với điều đó trong bạn mới là lớn nhất.
Bạn hãy nghĩ xem, nếu bạn có 1 người bạn rất yêu quý, nhưng vì sự bận rộn cuộc sống, vì đồng tiền thì bạn sẽ dần quên, cho đến khi.. chuyện gì đó xảy ra như người đó không còn nữa hoặc những lí do khác, thì bạn mới hối tiếc và tự hỏi: Sao mình lại như vậy, sao lúc đó mình không quan tâm hơn, sao mình lại vì những thứ đó mà làm người đó khóc, v. V hàng tá câu hỏi ấy sẽ quanh quẩn trong đầu bạn, thì khi đó tất cả tình cảm của bạn mới bộc lộ, nếu bạn nói không phải thì bạn hãy giải thích xem: Nếu không như vậy thì bạn cần gì phải đau khổ hay là suy ra những câu hỏi đó, để rồi tự trả lời rồi lại trằn trọc mà suy nghĩ.
Đó là những gì mình nghĩ, bạn nào thấy không đúng thì hãy trả lời ở bên dưới giúp mình!
Theo mình thì cuốn người nên quý trọng lẫn nhau, Vì chỉ có vậy thì cuộc sống của chúng ta mới dễ dàng hơn một chút, khi gặp khó khăn có thế giúp đỡ lẫn nhau
Toàn bộ cuộc sống hay xã hội chúng ta đều cách nhau như 1 tấm màn, bạn có thể hiểu nổi mình không huống chi là nói hiểu được người khác, chúng ta đâu thể sống theo hoàn toàn ý mình, để hòa nhập thì ta phải vứt bỏ 1 vài thứ.
Giả dạng để bản thân hoàn hảo hơn, để người khác thích bạn, để lấy được thiện cảm, để hòa nhập nhóm hay 1 cuộc trò chuyện. Đâu mới là bạn thật vậy?
Chúng ta cách nhau bởi 1 tấm mặt nạ, cảm xúc không truyền đạt được hết qua câu từ, ý nghĩ tình cảm bị bóp méo.
Xã hội kia lạnh lắm, muốn sống được phải học cách đi cùng, đừng tự tách mình ra.
Theo mình thì thứ khó tìm nhất là: Tình yêu thật sự
Người yêu mình chân thành
Một công ăn việc làm ổn định
Tùy theo mỗi người thôi. Mỗi người thì có mỗi cách suy nghĩ khác nhau. Nhưng tóm lại, trên thế gian này cái gì cũng khó có được cả, nên mình phải biết trân trọng lẫn nhau.
Mình nghĩ: Khó có được nhất là "Lòng tin của người khác"
Nếu bạn có được lòng tin của người khác thì bạn hãy nên trân trọng nó, bởi vì điều đó không phải ai cũng có, nếu ngoài ba mẹ mà có người tin bạn vô điều kiện, thì hãy luôn trân trọng nhé!
Đối với mình thì thứ quan trọng nhất là sự nghiệp. Có lẽ nhiều người sẽ cho rằng mình là con người ích kỉ, nhỏ nhen hoặc tham vọng quá lớn. Người người thì cứ nhất quyết phải là tình yêu rồi sức khỏe, gia đình các kiểu nhưng thứ quan trọng nhất đối với mình vẫn là sự nghiệp. Thú thực, mình cũng có một số thành tựu cụ thể và cũng có rất rất nhiều người hâm mộ vị trí của mình hiện tại, thậm chí là ghen ghét, đố kị nhưng mình vẫn đang cố gắng hết sức có thể để hoàn thành những gì mình mong muốn. Có sự nghiệp ắt sẽ có tiền chăm sóc bố mẹ, tự lo liệu cho bản thân và dĩ nhiên dù cho bạn xấu đến đâu những vẫn có sự nghiệp ổn định thì đầy người theo nhé. Xã hội đồng tiền làm thay đổi con người mình, mình hài lòng với mình của hiện tại, luôn nỗ lực để vươn lên
Theo mình tình yêu thương là điều trân quý nhất. Là thứ duy nhất chết có thể mang theo. Tình yêu thương giúp gắn kết con người với con người bằng trái tim ấm áp, giúp chúng ta sống lạc quan, yêu đời.. Con người sống hạnh phúc cũng là nhờ vào giá trị của yêu thương. Thế mới nói nơi lạnh giá nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương Hãy yêu nhau đi, hãy thương nhau đi. Hehe