Cái nắng cuối thu đầu đông không còn gay gắt nhưng vẫn đủ để làm những khung cửa kính giảng đường lấp loáng. Từ phía cổng trường, tiếng xe đạp kẽo kẹt của sinh viên len qua những vòm cây, tan chậm vào không gian tĩnh lặng của giảng đường C1. Mấy cây bàng già trước dãy nhà A0 đã chuyển sang màu đỏ pha cam, lá rải rác trên lối đi lát gạch xi măng. Gió đầu mùa se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và một chút khói từ căn tin phía sau giảng đường.
Thu Hà đến sớm, cô ngồi ở hàng thứ ba, chỗ đủ xa để thấy cả bảng, đủ gần để không bỏ sót một chi tiết nào trên những trang giáo trình đã được đánh dấu cẩn thận từ tối qua. Hàng ghế gỗ dài theo bậc, mặt ghế đã bóng lên vì bao thế hệ sinh viên. Dưới ánh đèn những mặt bàn nhám mờ mờ vết mực xóa không sạch, vết khắc tên người học trò nào đó từ mấy khóa trước. Bảng đen rộng gần cả bức tường phía trước, xóa sạch từ cuối giờ hôm qua, chỉ còn mấy vệt phấn trắng mờ mờ ở góc. Trong giảng đường, những chiếc áo sơ mi trắng phủ kín các dãy ghế. Thỉnh thoảng có tiếng cười đùa, tiếng gọi nhau từ cuối lớp lên, tiếng bật nắp bút xoẹt xoẹt. Hà đang đọc lại một định lý, ngón trỏ miết dọc theo dòng chữ, môi mấp máy những công thức. Vài nam sinh ngoái lại, ánh mắt họ dừng trên gương mặt Hà lâu hơn một chút, sự tò mò không giấu giếm dành cho một nữ sinh hiếm hoi giữa biển người toàn áo trắng. Rồi họ quay đi, cười với nhau một câu gì đó không đủ lớn để nghe rõ. Thu Hà không ngẩng lên.
Hoàng Bách ngồi ở hàng cuối cùng, anh không mở sách, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những cây bàng đang mùa trút lá. Hoàng Bách tựa lưng vào tường, chân duỗi dài lười biếng qua lối đi. Thằng bạn ngồi cạnh thì thầm mời trốn tiết tiếp theo, nó gật đầu, chưa kịp đáp thì tiếng giày da từ hành lang vọng vào.
Thầy Tài bước vào, mái tóc đã điểm bạc, ông mặc áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng, tay cầm tập giáo án mỏng. Đôi mắt ông lướt nhanh qua giảng đường, dừng lại một chút ở hàng ba rồi chuyển đi. Thầy không chào, cũng chẳng giới thiệu. Sau tiếng hắng giọng khô khốc đủ để cả giảng đường rơi vào im lặng, thầy quay lưng, nện những nét phấn sắc sảo lên bảng đen. Một hệ phương trình dài dặc hiện ra. Phấn trắng bám đầy tay áo sẫm màu. Viết xong, ông dừng lại, quay ra.
"Ai giải được bài này?"
Cả giảng đường im lặng. Loại im lặng chỉ có trong những phòng thi, khi không ai đủ tự tin để là người đầu tiên lên tiếng. Mấy chục cái đầu cúi gằm xuống bàn, lật sách, nhìn nhau, cười trừ. Bài toán không khó theo kiểu tính toán, nó khó vì nó lạ, không có trong giáo trình, và rõ ràng thầy vừa bịa ra nó trong năm phút trước khi lên lớp.
Thu Hà đọc, từng ký hiệu, từng điều kiện. Cô không vội, cô để bài toán nằm trong đầu, lật đi lật lại, nhìn nó từ các góc khác nhau, một lúc, hai lúc. Rồi một thứ cảm giác quen thuộc bắt đầu lan tỏa, không phải phấn khích, không phải lo lắng, yên tĩnh hơn thế. Một thứ yên tĩnh rất trong, khi những con số không còn là con số nữa mà thành một cấu trúc, một thứ hình học mà cô có thể nhìn thấy nếu nhắm mắt lại. Cô nhớ cái cảm giác này, nó đã từng đến với cô từ những ngày ở trường chuyên, khi ngồi trước trang giấy trắng với bài toán hình không gian. Não bộ bắt đầu cấu trúc lại thông tin, sắp xếp, loại bỏ nhiễu, tìm ra cái lõi. Các biến số tự động sắp xếp lại, trượt vào đúng vị trí của chúng như những bánh răng trong một cỗ máy đã được bôi trơn. Cô giơ tay lên.
"Em thử ạ."
Cánh tay nhỏ giơ lên giữa hàng trăm cái áo trắng nam sinh, có tiếng xì xào nho nhỏ. Một bạn ở dãy giữa quay sang hàng bên cạnh, nhướng mày. Một bạn khác ngả người ra sau, nhìn về phía cô với ánh mắt nửa ngạc nhiên nửa chờ đợi. Thu Hà không để ý, cô bước lên bục, nhận lấy viên phấn từ tay thầy Tài. Viên phấn mát lạnh, hơi ẩm vì bám mồ hôi từ lòng bàn tay. Cô viết, từng dòng, từng bước biến đổi, rõ ràng và mạch lạc. Thỉnh thoảng cô dừng lại, nhìn vào bài toán, rồi viết tiếp, không vội vàng, không run. Giống như đang đọc lại một thứ mình đã thuộc lòng từ lâu. Tiếng phấn trên bảng kêu ken két. Dưới lớp, không ai nói gì. Một vài người bắt đầu ghi chép, những người khác vẫn ngồi yên, mắt dán vào những dòng công thức đang hiện ra từ tay cô.
Thầy Tài đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, nhìn theo từng nét phấn. Thỉnh thoảng ông khẽ gật đầu, mắt híp lại. Khi Thu Hà viết xong dòng cuối cùng, gạch chân kết quả, ông gật đầu.
"Được."
Chỉ một chữ nhưng cả giảng đường hiểu rằng chữ "được" đó từ miệng thầy Tài không phải dễ kiếm. Một bạn nam ở hàng đầu lặng lẽ vỗ tay một cái rồi thôi, như thể sợ mình quá lố. Người khác bắt đầu gõ bút xuống bàn, tạo nên một thứ nhịp điệu không đều thoáng qua. Thầy cầm phấn, sửa lại một chỗ nhỏ trong bài giải, giải thích nhanh về một bước biến đổi mà "cô bạn này" đã làm tắt. Rồi quay xuống lớp, mắt lướt qua những hàng ghế.
"Các anh chép lại được rồi đấy."
Tiếng cười rải rác, Thu Hà trở về chỗ lặng lẽ và cố không nhìn ai. Từ hàng ghế cuối, Hoàng Bách nhìn
cô gái ngồi hàng thứ ba. Lúc cô đứng lên, lúc cô viết, lúc cô trở về chỗ và lật trang vở sang bài tiếp theo, tất cả chỉ trong vòng mười phút, nhưng với anh, nó kéo dài lâu hơn thế. Anh thấy cách cô cầm phấn, cách cô dừng lại đúng chỗ cần dừng, không do dự. Cái chắc chắn của người biết mình đúng. Anh chợt nhớ câu mẹ anh vẫn nói: "Đàn ông mới giỏi toán, con gái học kỹ thuật vất vả lắm." Mẹ anh chưa gặp cô này. Mẹ anh sẽ nói gì nếu thấy cảnh vừa rồi? Cô gái này không đẹp lắm. Cô cũng không phải loại con gái khiến người ta phải ngoái nhìn hai lần trên phố. Vì cô thông minh? Chắc không đến mức thiên tài. Mà là vì cái cách cô làm. Sự tập trung tuyệt đối, cái yên tĩnh bên trong con người cô, khiến cho xung quanh, cả giảng đường, cả thầy giáo, cả tiếng ồn ào dường như không tồn tại. Anh nhìn cô lần nữa, một lọn tóc nhỏ đã tuột khỏi vành tai, rũ xuống bên má. Cô không đưa tay vén lên, mắt vẫn dán vào trang giáo trình. Tự dưng, anh muốn biết cô ấy có bạn trai chưa, rồi anh giật mình vì ý nghĩ đó.
Đầu tuần này, cả lớp chia nhóm để làm đồ án cuối kỳ, chẳng hiểu sao giữa bao nhiêu sinh viên nam, lá thăm may rủi của anh lại rơi trúng cô gái duy nhất trong lớp. Anh chỉ mới làm quen và nói vài câu xã giao với cô ấy, thứ duy nhất đọng lại trong anh là đôi mắt to và nụ cười mỉm, còn tên, hình như là Thu Hà thì phải.
Thằng bạn bên cạnh huých khuỷu tay.
"Mày có nghe tao không?"
"Gì cơ?"
"Chiều nay đi chơi. Tao xin thầy Tài cho nghỉ tiết thực hành rồi."
Hoàng Bách nhìn lại cái bóng áo trắng phía trước. Cô vẫn cúi đầu, tóc buộc gọn.
"Thôi!" Anh nói. "À.. Để xem đã."
Tiếng trống báo hiệu giờ giải lao vang lên từ xa. Thu Hà gấp sách, cho vào túi, đứng dậy. Ánh nắng từ ô cửa kính chiếu thẳng vào bảng đen, làm những dòng phấn trắng sáng lên trước khi chúng bắt đầu mờ dần. Cô bước ra hành lang, để lại một giảng đường đầy tiếng nói cười và mùi mực in còn mới trên những trang giáo trình đầu năm.
Thu Hà hít một hơi không khí se lạnh. Hành lang tầng hai vắng, chỉ còn vài sinh viên đi muộn chạy qua cầu thang. Cô định xuống sân thì thấy một nhóm bạn đang tụ tập dưới gốc cây bàng cạnh thư viện. Trong đó, Hoàng Bách đang dựa vào xe đạp, tay cầm điếu thuốc chưa châm, cười nói gì đó với đám bạn. Mấy cậu bạn vỗ vai nhau, định kéo nhau ra cổng.
Thu Hà xuống cầu thang nhanh, cô đi thẳng về phía nhóm đó.
"Hoàng Bách." Một tiếng, không to, không nhỏ, đủ để anh quay đầu.
"Gì?"
"Thư viện."
Đám bạn nhìn cô, nhìn Hoàng Bách, cười khúc khích. Một đứa huých vai: "Lớp trưởng kêu kìa. Đi học đi anh bạn." Hoàng Bách nhìn bạn bè rồi nhìn lại cô. Anh đang phân vân, còn cô thì không nói gì thêm, chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào anh.
"Thôi được."
Anh phủi tay vào quần, giấu đi điếu thuốc. Đám bạn cười to hơn, đứa này lẩm bẩm với đứa kia "nhỏ có người yêu rồi", đứa khác huýt sáo. Hoàng Bách giơ ngón tay "thối" ra sau lưng mà không ngoái lại, anh bước theo Thu Hà vào thư viện.
Thư viện Tạ Quang Bửu đứng sừng sững phía trước họ, ba tầng kính phản chiếu bầu trời trưa xanh nhạt. Cái bóng của tòa nhà đổ dài xuống sân, che mát một khoảng rộng nơi mấy chiếc xe đạp dựng san sát. Bên trong, không khí mát lạnh. Mùi giấy cũ và mùi gỗ từ những giá sách cao ngất. Hệ thống đèn ống dọc trần nhà phát ra thứ ánh sáng trắng đều đặn, không chói nhưng đủ để soi rõ từng tựa sách trên giá. Mấy chiếc quạt trần quay chậm, tạo ra một làn gió nhẹ thoảng qua những hàng ghế dài. Xa xa, phía cuối phòng, vài sinh viên đang cắm cúi đọc, tiếng lật trang sách soàn soạt nghe rõ mồn một trong khoảng lặng.
Thu Hà chọn một bàn dài cạnh cửa sổ, đủ ánh sáng mà không bị nắng chiếu thẳng. Cô ngồi xuống, mở sách ra. Hoàng Bách ngồi đối diện, cách cô một chiếc bàn.
"Đọc phần này đi, đồ án sắp tới của chúng ta sẽ tập trung vào phần này." Cô nói, không ngước lên.
Anh mở cặp, lấy vở ra. Nhưng mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mấy đứa bạn đang đạp xe ra cổng, tiếng cười vọng vào mờ dần. Anh thở dài, lật vài trang, rồi lại nhìn ra ngoài. Một lúc, anh cầm bút lên, viết một dòng rồi gạch đi, viết lại rồi lại gạch. Trang giấy trắng cứ nhìn anh một cách vô cảm. Anh chưa bao giờ thích mấy môn lý thuyết này, dù điểm thi đại học của anh vẫn đủ cao để đánh bại khối thằng khác, nhưng cơ bản anh chọn ngành này vì từ nhỏ đã thích tháo lắp đồ điện tử. Từ hồi cấp Hai, anh đã tự mình sửa tivi đen trắng. Tưởng lên đại học sẽ thoát khỏi mấy môn lý thuyết, ai ngờ lại phải học nhiều hơn, càng ngày càng thấy chán.
Thu Hà không nói gì, cô đọc giáo trình, gạch chân, viết nguệch ngoạc ra giấy nháp. Thỉnh thoảng cô ngẩng lên, nhìn Hoàng Bách. Anh đang cầm bút, đầu bút chạm vào trang giấy trắng nhưng không viết.
"Chỗ nào không hiểu thế?"
"Không hiểu gì cả."
Giọng anh hơi cáu. Thu Hà không phản ứng. Cô đẩy ghế ra, đến ngồi cạnh anh. Khoảng cách gần hơn, anh thấy mùi bột giặt thoang thoảng từ áo cô, và cả một chút mùi mực in từ cuốn giáo trình cô vừa đặt xuống.
"Đưa đây."
Cô lấy vở của anh, lật đến bài đầu tiên của học kỳ. Mấy dòng chép tay nguệch ngoạc, thiếu cả công thức. Cô cầm bút, viết lại ba điểm lên đầu trang giấy.
"Thứ nhất: Hệ thống truyền dẫn có ba thành phần cốt lõi. Thứ hai: Nhiễu không phải kẻ thù, nó là thứ phải được tính toán. Thứ ba: Đừng học thuộc công thức. Hiểu bản chất vật lý đằng sau nó."
Hoàng Bách nhìn ba dòng chữ, nét chữ cô nhỏ, đều, sắc sảo, không hoa mỹ, không bay bướm. Anh đọc đi đọc lại, cái câu thứ hai làm anh dừng lại lâu hơn: "Nhiễu không phải kẻ thù". Trước giờ anh cứ nghĩ nhiễu là thứ mình phải loại bỏ bằng mọi giá. Hóa ra nó chỉ là một phần của bài toán, cần được tính toán như mọi thứ khác, anh chưa bao giờ nghĩ theo cách đó.
"Đọc lại bài hai lần. Rồi làm bài tập một đến năm." Cô nói.
"Làm xong thì tôi kiểm tra. Trước khi vào giai đoạn thiết kế mạch điện, chúng ta cần nắm vững lý thuyết trước."
Cô đứng dậy, trở về chỗ cũ. Một lúc sau, anh cầm bút, mở giáo trình ra và lật đến trang đầu tiên. Anh đọc từng đoạn, từng công thức. Lúc đầu vẫn thấy rối, nhưng anh cố bám vào ba cái điểm cô vừa viết, "dù sao thì mình cũng từng là một học sinh giỏi Toán, không thể bẽ mặt trước một cô gái", anh tự nhủ. Dần dần, những chữ viết trên trang sách bắt đầu có trật tự hơn. Anh gạch chân một định nghĩa, viết nguệch ra lề một công thức, không biết có đúng không, nhưng ít nhất anh đang làm gì đó.
Thu Hà không nhìn anh, cô đọc sách của mình, nhưng thỉnh thoảng mắt liếc sang. Anh đang gạch chân, cắm đầu vào trang giấy, có vẻ như đang nghiêm túc đọc thật. Không khí giữa họ lúc này khác hẳn, cái khó chịu ban đầu đã tan biến. Chỉ còn tiếng bút viết trên giấy, tiếng sách được lật từ trang này sang trang khác, và thỉnh thoảng là tiếng ai đó hắng giọng nhẹ từ dãy bàn bên cạnh. Ánh sáng từ cửa sổ rọi vào, in bóng hai cái đầu nghiêng trên mặt bàn gỗ.
Hoàng Bách không biết từ lúc nào anh bắt đầu nghiên cứu một cách nghiêm túc. Có thể là khi cô ấy ngồi cạnh anh. Những thứ thầy Tài đã giảng trên lớp, qua lời cô, bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn, không phải vì cô giải thích hay hơn thầy, mà vì cô nói đúng những chỗ anh thấy mơ hồ. Một lúc sau, anh ngẩng lên nhìn cô. Cô vẫn cúi mặt, tay cầm bút, mắt đọc dòng chữ nào đó trên trang sách, một lọn tóc lại rơi xuống trán, cô đưa tay vén lên trong vô thức. Hoàng Bách nhìn lọn tóc ấy, rồi nhìn bàn tay cô. Ngón tay dài, không sơn, móng cắt ngắn gọn gàng, một bàn tay của người cầm bút nhiều hơn cầm gương.
Một tiếng trôi qua, Hoàng Bách làm xong bài tập đầu tiên, đẩy vở sang phía cô. Thu Hà nhìn qua, gật đầu.
"Kết quả có vẻ đúng. Bạn làm tiếp bài thứ hai nhé."
Anh lại cắm đầu vào. Lần này, không cần ai nhắc. Hết giờ, tiếng chuông báo hiệu giờ học chiều vang lên từ dãy nhà bên cạnh. Thu Hà gấp sách. Hoàng Bách vẫn đang viết nốt dòng cuối, anh cố viết nhanh, nét chữ trông thật nguệch ngoạc.
"Mai tiếp nhé?" Cô nói.
"Ừ."
Anh ngước lên, định nói gì đó thêm, mời Thu Hà đi uống nước chẳng hạn, nhưng cô đã đứng dậy, xách cặp ra cửa. Cái bóng áo trắng khuất sau khung cửa kính mờ. Trong lúc cất vở vào cặp, anh nhìn lại trang đầu tiên, nơi cô viết ba điểm lưu ý. Những dòng chữ nhỏ đều đặn, anh muốn nói cảm ơn, nhưng không biết nói thế nào, thế rồi quên bẵng luôn. Rồi anh nghĩ: "Thôi, mai rồi nói, tiện thể mời đi uống nước." Hoàng Bách nhìn theo dáng Thu Hà một lúc, rồi cúi xuống, nhìn trang vở đã ghi kín những dòng chữ của mình. Lần đầu tiên trong học kỳ này, anh thấy mình không ghét việc phải ngồi trong thư viện.
Những buổi học chung trong thư viện cứ trôi đi như vậy hơn một tháng, cho đến khi họ thiết kế xong một số phương án cho bo mạch của đồ án. Phòng thí nghiệm của Khoa Điện tử Viễn thông nằm ở tầng trệt dãy nhà C, cửa sổ quay về phía bắc nên không bao giờ có nắng trực tiếp. Ánh sáng ở đây là thứ ánh sáng vàng nhạt của đèn, pha lẫn chút xanh từ màn hình máy hiện sóng và màu xanh lá cây của những bo mạch in nằm rải rác trên các bàn thực hành.
Thu Hà vào trước, chọn một bàn ở góc, gần ổ cắm điện và xa cửa ra vào. Cô mở hộp dụng cụ, lấy ra bo mạch, linh kiện, mỏ hàn, dây nối. Tất cả được sắp xếp theo một thứ tự có hệ thống mà chỉ cô hiểu. Hoàng Bách bước vào sau, nhìn quanh. Mấy đứa khác trong tổ chưa đến, có lẽ cũng chẳng đến. Phòng Lab buổi chiều thứ năm thường vắng, ai cũng bận việc riêng, nên họ thường chọn để thực hành lắp bo mạch. Anh ngồi xuống cạnh Thu Hà, cách cô một cái ghế. Trước mặt anh là một bo mạch trống, vài con điện trở, một cuộn dây đồng nhỏ xíu, và một tờ hướng dẫn in sẵn.
"Làm theo hướng dẫn của mình nhé." Cô nó và, khẽ mỉm cười. "Xong thì gắn vào nguồn và đo thông số."
Hoàng Bách cầm cái kẹp nhíp lên, nhìn bo mạch. Chán ngắt, anh nghĩ, và định nói gì đó, nhưng thấy cô đã cúi xuống làm, mắt dán vào bo mạch của mình, tay thoăn thoắt gắn từng linh kiện vào đúng vị trí. Cái động tác của cô nhanh và chắc, không phải kiểu làm lần đầu, mà như đã làm hàng trăm lần rồi. Anh cúi xuống bo mạch của mình, làm theo. Một lúc, anh ngẩng lên, cô đang hàn. Mỏ hàn chạm vào chân linh kiện, khói trắng bốc lên nhè nhẹ, mùi nhựa điện tử thoang thoảng trong không khí. Cô nghiêng đầu một chút, mắt nheo lại để nhìn cho rõ những mối hàn nhỏ xíu. Tay trái cô giữ chặt bo mạch, tay phải điều khiển mỏ hàn một cách chính xác, từng đường, từng điểm.
Hoàng Bách không biết mình đã nhìn cô bao lâu, anh chỉ biết rằng lúc này, anh không còn nghĩ đến bài tập, cũng chẳng nghĩ đến chuyện ra về sớm hay muộn. Anh nhìn cách cô làm việc, sự tập trung trên khuôn mặt cô, đôi mắt không chớp, cái lưỡi hơi thè ra một chút khi tay phải đang làm một thao tác khó. Cô không hề hay biết mình đang được nhìn. Bỗng dưng Hoàng Bách thấy tim mình đập nhanh một cách kỳ lạ, như muốn nói gì đó. Tiếng mỏ hàn chạm vào thiếc, tiếng kíp kíp nhỏ của que thử khi chạm vào chân linh kiện. Tất cả hòa vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh nền đều đặn, không gây khó chịu, thậm chí còn dễ chịu một cách lạ lùng.
Thu Hà dừng lại, nhìn bo mạch của mình. Cô cắm nguồn, đưa que đo vào, nhìn lên màn hình máy hiện sóng. Sóng hiện ra, nhấp nhô đều đặn. Rồi cô quay sang bo mạch của Hoàng Bách, đang nằm im với vài linh kiện cắm sai vị trí.
"Sai rồi, chỗ này bị ngược." Cô nói và đưa tay chỉ vào lỗi.
Hoàng Bách nhìn theo ngón tay cô. Bàn tay cô nhỏ, nhưng những ngón tay rất khéo. Cô nhấc từng linh kiện ra, cắm lại và hàn lại. Sau đó, cô cắm nguồn và que đo vào, màn hình hiện sóng. Lần này, sóng có dạng đúng.
"Đây." Cô nói và mỉm cười. "Ghi lại thông số nhé."
Hoàng Bách cầm bút và viết ra tờ giấy. Anh không hiểu hết những con số đó có nghĩa gì, nhưng anh tin cô. Điều lạ là anh chưa bao giờ tin ai nhanh đến thế. Cô kiểm tra lại lần nữa, rồi gật đầu. Một nụ cười rất nhẹ, rất nhanh, như cô vừa nhìn thấy một điều gì đó đẹp bên ngoài khung cửa sổ. Cô vén lọn tóc vương trên trán, lọn tóc đã tuột ra từ lúc nào mà cô không hay. Hoàng Bách nhìn lọn tóc ấy rơi xuống, rồi được bàn tay cô vén lên. Nụ cười ấy, cái động tác ấy không có gì đặc biệt, nhưng anh thấy mình không thể rời mắt. Anh không chắc từ lúc nào mình bắt đầu nhìn sang bên cạnh nhiều hơn nhìn vào bo mạch của mình. Nhưng đến một lúc, anh nhận ra mình đã làm vậy từ lâu rồi. Cái cảm giác lạ lùng, giống như có một thứ trọng lực nhẹ kéo mắt anh về phía cô mỗi khi cô cử động.
"Này Hà!" Bách lên tiếng, giọng thấp xuống để không làm loãng sự yên tĩnh của căn phòng.
"Tớ nghe mấy ông bên lớp Điện tử truyền tai nhau.. Bảo là lớp trưởng lớp mình 'có chủ' rồi, mà lại còn là một anh khóa trên bên Khoa Công trình nữa cơ à?"
Bàn tay Thu Hà hơi khựng lại một nhịp rất nhẹ, nhưng cô không ngẩng lên. Cô dứt điểm mối hàn cuối cùng, đặt mỏ hàn lên giá sắt rồi mới tháo kính bảo hộ ra. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Bách, không có vẻ gì là giận dữ, chỉ có một chút buồn cười pha lẫn điềm tĩnh.
"Tin đồn ở cái trường Bách Khoa này còn nhanh hơn tốc độ ánh sáng nhỉ?" Hà thong thả đáp: "Hết chuyện để nói rồi hay sao mà họ lại đi gán ghép tớ với một người tớ còn chẳng biết mặt?"
Bách thở phào một cái mà chính anh cũng không nhận ra. Anh xoay xoay chiếc tụ điện trong tay, giả vờ tập trung: "Thế à? Chắc tại họ thấy cậu lúc nào cũng đúng giờ, học xong là về ngay, lại ít khi tham gia mấy buổi giao lưu nên họ đoán mò đấy."
Hà thu dọn mấy mẩu dây đồng thừa, khẽ mỉm cười: "Tớ không thích sự ồn ào vô nghĩa. Với tớ, sự quan tâm nên dành cho những thứ xứng đáng hơn là những lời đồn thổi."
"Vậy.." Bách ngập ngừng, dường như muốn đi xa hơn một chút. "Một người như cậu, chắc tiêu chuẩn 'xứng đáng' đó cao lắm nhỉ? Kiểu như.. Một anh chàng học thuật siêu đẳng, hay một người phong trần, hướng ngoại?"
Thu Hà nghiêng đầu, dường như đang thực sự suy nghĩ về câu hỏi này. Ánh đèn phòng Lab hắt lên làm đôi mắt cô có vẻ sâu hơn.
"Chẳng có tiêu chuẩn nào cả." Hà nói, giọng trong trẻo và chân thành. "Tớ thích những người tử tế một cách lặng lẽ. Không cần phải là người đứng giữa đám đông để tỏa sáng, chỉ cần là người khi tớ mệt mỏi, họ có thể ngồi yên lặng bên cạnh mà không bắt tớ phải giải thích gì cả. Một người biết tôn trọng những con số và những bảng mạch khô khan của tớ, thay vì bảo tớ nên đi học nữ công gia chánh."
Cô liếc nhìn Bách, một ánh nhìn vừa đủ để khiến tim anh trật một nhịp.
"Còn cậu? Chắc cậu thích mấy bạn gái dịu dàng, tóc dài, hay làm nũng đúng không? Con trai kỹ thuật thường thế."
Bách bật cười, bàn tay vô thức gãi gãi sống mũi.
"Cậu đoán sai bét. Tớ sợ nhất là kiểu người cứ phải đoán ý nhau suốt ngày. Tớ thích một người con gái có thế giới riêng của mình, mạnh mẽ và độc lập. Kiểu người mà khi nhìn vào mắt họ, tớ thấy được cả một sự kiên định, dù họ đang làm việc hay chỉ đơn giản là đi bộ trên sân trường." Anh dừng lại, nhìn vào bảng mạch vừa mới hoàn thành. "Tớ thích cái cách một người con gái tập trung vào đam mê của họ. Lúc đó, họ trông.. Thực sự rất cuốn hút."
Hà hơi cúi đầu, bàn tay khẽ sắp xếp lại bộ linh kiện trên bàn cho ngay ngắn. Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người, không còn là sự im lặng của hai người bạn cùng tổ, mà là một thứ không khí đặc hơn, mang theo sự tò mò và tôn trọng lẫn nhau.
"Sắp xong rồi đấy!" Hà nói.
"Nối nốt cái dây nguồn kia đi, rồi chúng ta dọn dẹp để chuẩn bị về."
Bách cười rạng rỡ, tay chân bỗng nhiên trở nên linh hoạt lạ thường. "Được, vậy để tớ nối. Cứ tin vào tay nghề của 'kỹ sư' Bách này!"
Trong ánh sáng mờ ảo của phòng thí nghiệm chiều muộn, hai bóng người in trên tường dường như xích lại gần nhau hơn một chút.
Cuối buổi, Thu Hà nhìn đồng hồ, năm giờ chiều, nắng bên ngoài đã bắt đầu chuyển sang màu vàng cam. Cô gấp dụng cụ, bỏ vào hộp, lau tay vào khăn.
"Xong chưa?"
"Ừ." Hoàng Bách nói. Anh đưa cô tờ giấy ghi đầy thông số, nét chữ vẫn nguệch ngoạc. Thu Hà nhìn qua, gật đầu.
"Được rồi đấy."
Họ ra khỏi phòng Lab và bước cùng nhau trên hành lang, ánh nắng chiều vàng nhạt rọi trên hành lang, trải dài theo bước chân. Giữa họ là những câu nói ngượng nghịu, một khoảng cách kỳ lạ mà Hoàng Bách không thể đặt tên, nhưng anh biết nó tồn tại. Họ ra đến sân trường, nắng chiều cuối thu đổ dài, nhuộm vàng những hàng cây bàng đã bắt đầu trơ cành. Mấy chiếc xe đạp dựng dưới gốc cây, thỉnh thoảng có tiếng còi xe máy từ ngoài cổng vọng vào. Khi đến cổng trường, cô dừng lại. Cổng sắt lớn đã mở rộng, hai bên là những hàng quán cóc bán nước mía, xôi xéo, bánh mì. Khói từ xe hàng rán chả giò bay lên nghi ngút. Hoàng Bách quay lại nhìn Thu Hà.
"Thu Hà về nhà luôn à?"
"Ừm.. Hôm nay tới phiên mình nấu cơm."
Bách xoa xoa gáy có vẻ hơi ngượng.
"Vậy ngồi một lát thôi nhé? Uống ly nước mía không? Coi như tớ cảm ơn vụ bo mạch hôm nay. Nếu không có cậu, chắc tớ vẫn đang ngồi cắm lộn đầu điện trở."
Thu Hà hơi ngạc nhiên. Cô nhìn đồng hồ, lại nhìn sang hàng nước mía có mấy chiếc ghế nhựa xanh kê sát mép tường. Ánh mắt chân thành của cậu bạn cùng tổ khiến cô không nỡ từ chối.
"Ừm, một lát thôi nhé!" cô mỉm cười.
Cả hai chọn một góc khuất dưới tán cây xà cừ. Tiếng máy ép nước mía chạy rào rào, mùi thơm ngọt lịm và thanh mát hòa vào gió chiều.
Bách đẩy ly nước có cắm ống hút về phía Hà, mở lời trước: "Cậu hàn mạch siêu thật đấy. Nhìn cách cậu cầm mỏ hàn kìa, mối hàn êm ru không gợn chút bọt khí nào. Dân chuyên nghiệp cũng chỉ đến thế."
Hà cười nhẹ, đôi mắt to tròn cong lên. Cô khẽ vén lọn tóc vương trên má, cái động tác vô thức mà Bách đã lén nhìn suốt cả buổi chiều.
"Chắc do thói quen thôi. Ngày xưa ở nhà, tớ hay phụ mẹ nhặt rau, làm bếp. Mẹ tớ là y tá ở bệnh viện tỉnh Bắc Ninh, bà làm gì cũng tỉ mỉ. Tớ cứ nhìn rồi học theo."
Bách gật gù, hút một ngụm nước: "Bắc Ninh à? Đất quan họ. Chắc cậu hát hay lắm nhỉ?"
Hà bật cười thành tiếng, âm thanh trong trẻo phá vỡ hoàn toàn cái vỏ bọc nghiêm túc của một 'lớp trưởng' trên giảng đường.
"Tớ chịu. Bà nội tớ hát hay lắm, còn tớ chỉ hợp với mấy con số khô khan thôi. Còn cậu? Thấy bảo ghét lý thuyết lắm, sao lại thi vào Bách Khoa, cái ngành hành xác này?"
Bách xoay xoay ly thủy tinh, ánh mắt nhìn xa xăm ra dòng xe cộ tấp nập trên đường Đại Cồ Việt.
"Tớ thích phá, à không.. Là tháo lắp đồ từ bé. Hồi cấp Hai đã tự bung cái tivi đen trắng của nhà ra sửa. Tưởng lên đại học được thực hành nhiều, ai ngờ toàn lý thuyết, đau cả đầu."
Anh ngừng lại một nhịp, liếc nhìn cô. "May mà đợt này.. Có cậu kèm."
Hà cụp mắt xuống, gò má hơi ửng hồng dưới ráng chiều vàng cam. Sự im lặng kéo dài vài giây nhưng không hề ngượng ngập, nó mềm mại và yên bình.
"Thực ra.." Hà lên tiếng, giọng nhỏ hơn thường ngày: "Tớ cũng từng không biết mình học những con số này để làm gì. Bố tớ là cựu chiến binh, ông từng hỏi tớ định làm nghề gì, tớ không trả lời được."
Cô miết nhẹ ngón tay lên viền ly lạnh toát: "Nhưng tớ thích cái cảm giác khi mọi thứ rối tinh rối mù bỗng nhiên khớp lại với nhau thành một trật tự. Nó yên tĩnh lắm."
Bách chăm chú lắng nghe. Lúc này, anh không thấy một cô lớp trưởng khô khan hay một cỗ máy giải toán. Trước mắt anh là một cô gái với thế giới nội tâm sâu sắc, bình dị và rất đỗi mong manh.
"Này!" Bách bỗng vươn người tới, giọng trầm và ấm. "Trên má cậu.. Dính vệt nhựa thông kìa."
Hà giật mình, đưa bàn tay nhỏ nhắn lên quệt cằm. "Đâu? Chỗ nào?"
"Bên trái." Bách rút một tờ giấy ăn trên bàn, đưa cho cô.
Khoảnh khắc ngón tay anh chạm nhẹ vào tay cô khi đưa tờ giấy, cả hai đều khẽ khựng lại. Một dòng điện lướt qua nhanh đến mức không ai kịp giấu. Hà nhận lấy tờ giấy, lau vội, nét bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. Sự điềm tĩnh thường ngày nhường chỗ cho vẻ e thẹn đầy nữ tính.
"Sạch chưa?" Cô hỏi nhỏ, không dám nhìn thẳng vào anh.
"Sạch rồi." Bách mỉm cười. Anh chợt nhớ đến lời mẹ mình vẫn nói: 'Con gái học kỹ thuật vất vả lắm'. Mẹ anh sai rồi. Cô gái ngồi trước mặt anh lúc này vất vả thật, nhưng cô ấy tỏa sáng theo một cách mà không có hộp son phấn nào tô điểm được.
"Ngoài lúc cắm đầu vào sách vở, cậu thích làm gì nhất?" Bách hỏi, muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này.
Hà ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh phản chiếu ráng chiều. "Tớ thích đạp xe vòng vòng. Thích cái cảm giác gió thổi vào mặt, ngửi mùi cây cỏ, không phải nghĩ gì cả. Đôi khi chỉ là nhìn ngắm mọi người xung quanh sống cuộc đời của họ. Có vẻ nhàm chán nhỉ?"
"Không hề!" Bách đáp ngay tắp lự, ánh mắt kiên định. "Sau này.. Nếu xe đạp có hỏng xích hay tivi có mất hình, cứ gọi tớ. Tớ sửa miễn phí trọn đời."
Hà bật cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả góc phố xập xệ. "Nhớ đấy nhé. Kỹ sư tương lai mà sửa hỏng là tớ bắt đền."
Trời sập tối nhanh, đường phố bắt đầu lên đèn, Hà đứng dậy thanh toán. "Tớ phải về thật rồi. Muộn quá, bọn bạn cùng phòng không có cơm ăn.."
Bách đứng lên theo, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn cô.
"Cảm ơn nhé!" Anh nói.
Thu Hà nhìn anh, chưa hiểu cảm ơn vì điều gì. Cô chỉ mỉm cười gật đầu, rồi rẽ trái về phía đường Giải Phóng. Hoàng Bách rẽ phải, về phía hồ Bảy Mẫu. Bách đạp chậm lại. Những dãy nhà thấp tầng dọc đường Giải Phóng bắt đầu lên đèn, ánh sáng vàng đục nhòe đi trong làn sương mỏng. Anh nhìn một bà bán hàng rong đang tỉ mẩn dọn dẹp mấy chiếc xoong nồi, và lần đầu tiên, anh thấy nhịp chuyển động ấy không còn vẻ hối hả thường ngày. Mọi thứ cứ thế trôi đi, dịu dàng và im lìm.
[Hết chương 3]