Hoàng Bách chở hai đứa trẻ tạt qua siêu thị đầu ngõ lúc sáu giờ mười bảy phút. Anh biết chính xác mình cần gì vì danh sách trong đầu anh không bao giờ thay đổi mấy: Trứng, thịt, đậu phụ, rau muống, thêm mấy hộp sữa chua cho bọn trẻ, mấy gói mì tôm.
Tít. Tít. Tít. Tiếng máy quét mã vạch ở quầy thanh toán siêu thị vang lên đều đặn, khô khốc, cắt rời những suy nghĩ vụn vặt của Hoàng Bách về bản dự toán công trình còn dang dở trên cơ quan. Ánh đèn ở siêu thị đổ xuống, làm lộ rõ những vết trầy xước trên mặt quầy nhựa và cả quầng thâm dưới mắt anh. Bách nhấc túi nilon đựng hai vỉ trứng gà, một khay thịt ba chỉ hồng nhạt còn rịn hơi lạnh, và ba hộp sữa chua vị dâu lên quầy.
Sáu giờ ba mươi, căn nhà ống mặt tiền hẹp, lòng sâu ở cuối ngõ Lý Nam Đế chờ anh như mọi buổi chiều, cửa chính khóa, rèm cửa sổ tầng hai hé mở, ánh cam nhạt từ đèn cầu thang hắt ra qua khe cửa sắt.
Hai đứa trẻ được đón từ trường về lúc năm giờ rưỡi. Con bé Hải Yến, bảy tuổi, xắn quần tất ngay khi bước vào nhà rồi ngồi bệt xuống sàn trải sách ra. Hải Đăng, năm tuổi, thì chạy thẳng vào phòng khách bật tivi trước khi kịp cởi giày. Anh không nhắc, anh chỉ đi qua, tắt tivi, đặt đôi giày vào góc tủ giày, rồi đốc thúc thằng bé vào nhà tắm bằng một câu ngắn gọn: "Hai mươi phút. Ra ăn cơm."
Cái bàn ăn kê sát cửa sổ nhìn ra mảnh sân hẹp phía sau. Bốn cái ghế. Bộ ghế mua năm ngoái, gỗ sồi sơn trắng, vẫn còn mới. Chỗ ngồi của Thu Hà, ghế đối diện với anh, để không. Không ai bảo ai. Nhưng không ai đặt bát vào chỗ đó. Tiếng lanh canh của đũa muỗng. Hải Yến ăn chậm, cẩn thận, gắp từng miếng rau đặt ngay ngắn lên bát cơm trước khi ăn, thói quen từ đâu ra không ai biết. Hải Đăng thì ăn như người đang có việc khác cần làm gấp hơn. Đăng nhặt hạt cơm rơi trên mặt bàn bỏ vào miệng, nhìn bố.
"Bố, tối nay mẹ về không?"
Bách múc thêm canh vào bát con. "Về. Muộn thôi."
Đăng gật đầu với vẻ mặt của người đã được nghe câu đó đủ nhiều lần để không hỏi thêm.
Hải Yến gắp một cọng rau muống, đặt nó nằm ngang mặt bát cơm một cách chuẩn xác trước khi đưa vào miệng. Con bé thừa hưởng từ mẹ sự ngăn nắp đến mức cực đoan.
"Bố." Yến hỏi, mắt vẫn nhìn vào bát cơm. "Mẹ Hà lại trực ạ?"
"Mẹ bận dự án mới." Bách đáp, giọng anh trầm xuống, cố gắng giữ cho nó trung tính như một báo cáo kỹ thuật. "Ăn xong con nhớ nhắc em thu dọn đồ chơi."
Bữa tối kết thúc lúc bảy giờ hai mươi. Ngoài ngõ tiếng xe máy thưa dần. Hà Nội cuối tháng mười se lạnh, không rét, chỉ đủ để nhắc nhở rằng mùa hè đã xa. Bách rửa bát trong bếp, cửa sổ bếp hé mở, tiếng nước chảy nhỏ đều trong không gian đã bắt đầu tĩnh lặng.
21h48.
Thu Hà bước vào nhà theo cái cách mà chỉ người thực sự mệt mới bước, không phải bước mà gần như là để người tự đi theo quán tính. Áo khoác gió Viettel màu xanh lính, tóc búi gọn từ sáng nhưng đã có mấy sợi vương hai bên thái dương. Khuôn mặt cô là khuôn mặt mặc định khi không còn sức diễn: Không buồn, không vui, chỉ là mặt người đang tồn tại sau một ngày dài.
Cái mùi của ngôi nhà, mùi xà phòng tắm của con, mùi thức ăn còn phảng phất, mùi gỗ sàn nhà quen thuộc, mỗi lần về cô đều nhận ra nó như nhận ra một thứ gì đó mình từng bỏ quên rồi được nhắc lại. Chỉ là mùi nhà mình. Và mỗi lần như thế, có gì đó xiết lại trong lòng, không phải đau, nhưng không phải không đau.
Bách nhìn từ góc bếp, không nói gì. Đã múc sẵn bát cơm và đặt lên bàn trước khi vợ kịp treo áo. Cô tắm. Nước nóng trực tiếp, bình cũ, áp lực yếu, cô không nhớ mình đã bảo anh gọi thợ sửa bao nhiêu lần. Mười lăm phút trong phòng tắm là mười lăm phút cô để đầu óc thoát khỏi những thuật toán còn đang chạy trong đó. Không hẳn là nghỉ ngơi, chỉ là tạm dừng.
Cô không thể không nghĩ về những bảng mạch. Chúng cứ nhảy múa sau hốc mắt mỗi khi cô nhắm lại. Một sai số 0.001 ở đầu vào có thể dẫn đến lệch quỹ đạo hàng cây số ở đầu ra. Cuộc đời cô cũng vậy, đang vận hành trên những biên độ sai số cực hẹp giữa gia đình và phòng thí nghiệm.
Cô ăn muộn một mình, vừa nhai vừa nhìn mặt bàn. Bát canh còn hơi ấm. Anh hẳn đã đặt vào nồi giữ nhiệt trước đó. Cô không nói gì. Anh đang rửa bát. Đây là thứ tự của hàng trăm buổi tối như thế này, cô về, anh đã làm xong phần của anh từ trước, phần còn lại cô tự lo.
Phòng của hai đứa trẻ ở tầng hai. Cửa hé, ánh đèn ngủ cam dịu hắt ra, đèn ngủ cắm điện suốt đêm vì con bé sợ tối. Hải Yến đã ngủ, một bên má ép xuống gối, tóc xòa loạn. Hải Đăng thì không. Cậu đang nằm ngửa, hai tay để dọc thân, mắt mở to nhìn lên trần nhà. Đôi mắt tỉnh táo, không một gợn buồn ngủ. Cậu đã chờ. Khi Thu Hà ngồi xuống mép giường, cậu lật người lại ngay.
Cô lấy cuốn sách trên đầu giường. Truyện về chú gấu bông hay đi tàu hỏa gì đó, cô không còn nhớ tên. Cô lật một trang, bắt đầu đọc. Giọng cô bình thường, không cao, không thấp hơn những lần trước. Đăng không nhìn vào sách, cậu nhìn mẹ.
"Mẹ ơi."
"ừ."
"Sao mẹ không đưa con đi học như các bạn mà chỉ có bố?"
Cô hẫng người một giây, chỉ một giây, trang sách không rời khỏi tay cô, nhưng mắt cô không đọc nữa. Câu hỏi không có gai. Đó là điều khiến nó nặng đến thế, nó không trách móc, không đòi hỏi, chỉ hỏi thật thôi, theo cái cách của đứa trẻ năm tuổi chưa học được cách vòng vo. Hàng chục câu trả lời lướt qua trong đầu cô. Cô không chọn câu nào. Cô đặt sách xuống, rồi nhìn con.
"Vì công việc của mẹ bận lắm, Đăng ơi. Mẹ phải đi sớm trước khi con thức dậy."
Đăng suy nghĩ điều đó một lúc, rồi cậu ngồi dậy, vòng tay ôm qua cổ mẹ. Thân hình nhỏ bé ép sát vào người cô. Cô cảm nhận được hơi ấm của tóc con, mùi dầu gội trẻ em quen thuộc, mùi từ cái chai màu vàng cô vẫn mua cho bọn trẻ mấy năm nay. Giọng cậu nghiêm túc, ra dáng người lớn: "Mẹ phải về nhà sớm đi. Đi ngoài trời tối có rất nhiều mối nguy hiểm đấy."
Cô cay khóe mắt, không khóc, cô kịp kiềm lại.
"Ừ. Mẹ biết rồi."
"Hứa với con đi."
Cô nhìn vào đôi mắt đang chờ câu trả lời. Mắt con sáng hơn tuổi. Cô không nói: "Mẹ hứa", cô không thể nói câu đó. Cô chỉ kéo cậu vào lòng, siết chặt một cái, rồi thả ra.
"Dự án này xong mẹ sẽ đưa con đi học. Và mình sẽ đi công viên vào cuối tuần, bố cùng đi. Được không?"
Đăng gật đầu với vẻ mặt của người hiểu rồi, dù cô không chắc cậu thực sự hiểu điều gì. Cậu nằm xuống. Cô đắp chăn và vuốt tóc con. Đọc thêm vài trang sách không ai nghe, thằng bé đang giả vờ ngủ hoặc thật sự chìm đi rất nhanh. Tay cậu vẫn nắm lấy một vạt áo mẹ ngay cả khi mắt đã nhắm lại.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân Bách lên cầu thang nhẹ và quen thuộc như mọi đêm. Đèn đã tắt, Bách nằm nghiêng về một phía. Phòng ngủ với cửa sổ hơi hé mở. Mùa này không mưa nhiều, nhưng gió vẫn khua chiếc rèm. Tia ánh sáng nhỏ lọt qua, đủ để họ nhìn thấy nhau.
"Hôm nay Đăng hỏi anh sao em không đưa con đi học." Bách nói, giọng anh như tan ra trong bóng tối.
Hà cảm thấy tim mình thắt lại, một cái thắt vật lý thực sự ở lồng ngực. Cô không đáp ngay. Cô chạm tay vào tấm ga giường, cảm nhận sự thô ráp của sợi vải.
"Nó cũng vừa hỏi em y hệt." Cô thì thầm. "Thằng bé bảo em đi ngoài đường tối nguy hiểm."
Một khoảng lặng dài. Dài đến mức Hà có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách, và tiếng gầm gừ xa xăm của một chiếc chở rác chạy đêm.
"Dự án bao giờ thì xong?"
"Sắp rồi." Hà nói dối. Cô biết rõ khái niệm "sắp" trong ngành của mình có thể kéo dài thêm sáu tháng hoặc một năm nữa.
Bách không hỏi thêm. Anh xoay người lại, tìm bàn tay cô trong bóng tối. Bàn tay anh ấm và rộng, bao bọc lấy những ngón tay gầy guộc, lạnh lẽo của cô.
00h15. Tiếng thở Bách đã đều.
Thu Hà gác tay lên trán. Nhìn lên trần nhà trong bóng tối, mảng trần trắng ngả vàng dưới ánh đèn đường lọt qua khe rèm. Nhà bên cạnh đã tắt đèn từ lâu. Ngõ Lý Nam Đế về đêm chỉ còn tiếng mèo hoang thỉnh thoảng rạo rực ngoài mái tôn. Cô không ngủ được. Không phải vì lo, cô đã học cách đặt lo lắng xuống vào ban đêm từ năm thứ nhất đi làm. Đây là thứ khác, nặng hơn, thấm hơn, không có tên cụ thể.
"Khi nào xong việc này, mình đã nói câu đó bao nhiêu lần rồi?"
Phòng thí nghiệm, cái bảng trắng phủ kín ký hiệu từ sáng đến tối, những cuộc họp chạy đến chín giờ đêm, màn hình xanh, số liệu, lại màn hình. Bộ não cô lúc này vẫn đang xử lý, cô biết mình chưa thực sự rời khỏi phòng thí nghiệm, dù thân xác đang nằm ở đây, bên cạnh người đàn ông đang ngủ bình thản. Tiếng thở của anh đều như sóng biển. Tiếng thở của đứa trẻ từ phòng bên, nhỏ hơn, nhanh hơn một chút, theo nhịp của giấc ngủ sâu của người năm tuổi chưa biết gì về những bảng mạch hay tín hiệu radar.
Cô nhắm mắt, mở ra, rồi nhắm lại. Mùi dầu gội trẻ em, cái mùi từ tóc Đăng lúc cậu ôm qua cổ cô, còn phảng phất đâu đó trong ký ức giác quan, sợi chỉ mỏng nối hiện tại với một buổi chiều nào đó rất xa. Rất xa. Xa đến mức ánh sáng cũng đổi màu, đó là thứ ánh nắng của một sân chơi khu tập thể, nơi bọn trẻ con chạy nhảy không ai nhớ mình đang mặc gì.
Tâm trí cô trôi ngược về phường Vũ Ninh. Tiếng loa phát thanh buổi chiều văng vẳng qua những dãy nhà cấp bốn xây liền kề. Mùi cơm từ mười mấy bếp cùng nấu một lúc quyện vào nhau. Những đứa trẻ ở sân chơi khu tập thể Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Ninh, trong đó có một đứa tóc cắt ngang vai, áo xanh bạc màu, đang chạy theo quả bóng nhựa với tốc độ của người hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sẽ vấp ngã.
Ánh nắng chiều dần chuyển. Đôi mắt Thu Hà nhìn lên trần nhà trong bóng tối, và bên trong đó, nơi ký ức bắt đầu sáng lên trước khi ngôn ngữ kịp đặt tên, là sân chơi đầy nắng nhiều năm về trước.
[Hết chương 1]
Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share ^^