Bạn được duchjeu1 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
548 0
Chương 1: Chuyến xe đêm ra Hà Nội​

Mùi dầu diesel quyện với mùi nước mắm cốt.

Đó là thứ mùi đầu tiên xộc thẳng vào mũi tao khi đứng ở bến xe Hà Tĩnh lúc mười giờ đêm. Không phải mùi lúa chín hay hương bưởi như mấy bài văn mẫu tao hay chém gió hồi cấp ba. Đời thực nó khét lẹt và nồng nặc hơn nhiều.

Bến xe ồn như cái chợ vỡ. Tiếng lơ xe hét vào mặt khách, tiếng còi xe máy, tiếng chửi thề của mấy lão xe ôm tranh khách. Tao đứng nép vào cây cột mốc, tay giữ khư khư cái balo đựng laptop – tài sản lớn nhất đời tao tính đến lúc này, còn chân thì kẹp chặt cái túi du lịch to sụ mà mẹ tao đã nhét cả thế giới vào đấy.

"Cu An, cầm lấy cái này."

Mẹ tao dúi vào tay tao một bọc ni lông nóng hổi. Tao nhăn mặt:

"Cái chi đây mẹ? Lên xe người ta cấm ăn uống lung tung."

"Trứng gà luộc. Mẹ mới vớt. Lên đó đói thì lôi ra mà ăn. Với cả.. Cầm lấy mấy đồng này dắt lưng, lên đấy cái chi cũng đắt đỏ."

Mẹ nhét vội tờ năm trăm ngàn vào túi quần bò của tao, cái quần tao mới mua ngoài chợ huyện để "diện" đi Thủ đô. Tao nhìn mẹ. Tóc bà rối bời vì gió, cái áo khoác nắng cũ mèm. Tự nhiên tao thấy ngượng. Ngượng vì mình 18 tuổi đầu rồi mà đi xa vẫn như thằng trẻ con đi mẫu giáo, ngượng vì xung quanh người ta nhìn vào.

"Thôi mẹ về đi. Xe chạy bây chừ." Tao gạt tay mẹ, quay mặt đi chỗ khác. Tao không dám nhìn lâu, sợ cái cảm giác cay cay ở sống mũi nó phản bội lại cái vẻ bất cần tao đang cố gồng.

"Nhớ gọi về nghe con."

Tiếng mẹ lọt thỏm giữa tiếng quát của thằng lơ xe: "Hà Nội, Mỹ Đình, Giáp Bát lên lẹ lên lẹ! Còn hai chỗ cuối thôi bà con ơi!"

Tao leo lên xe. Cái xe giường nằm "chất lượng cao" mà cái biển quảng cáo vẽ rồng vẽ phượng, thực tế bên trong như cái hộp cá mòi gắn đèn led xanh đỏ tím vàng nhức cả mắt. Mùi điều hòa lạnh ngắt trộn với mùi tất chân của hơn bốn chục con người tạo thành một thứ hương vị đặc trưng mà tao thề là đéo ai muốn ngửi lần thứ hai.

"Vé A4, tầng dưới, cuối xe." Thằng lơ xe vỗ bẹt vào vai tao, chỉ xuống cái hầm tối om phía dưới.

Tao lách qua cái hành lang bé tí, va phải mông một bà cô đang loay hoay xếp hành lý, lầm bầm xin lỗi rồi chui tọt vào cái "tổ kén" của mình. Gọi là giường nằm cho sang mồm, chứ thực ra là cái ghế bọc da giả, dốc ngược ra sau. Chân tao dài, duỗi ra là đụng ngay cái vách ngăn nhựa cứng ngắc, co vào thì vướng.

Bên cạnh tao là một ông chú bụng phệ, vừa đặt lưng xuống đã ngáy như kéo gỗ. Cái túi đồ khô của lão – chắc là cá mực hay tôm khô gì đó – bốc mùi tanh nồng, lấn sang cả phần giường tao. Tao định mở mồm nhắc, nhưng nhìn cái hình xăm con rồng xanh lét trên bắp tay lão, tao lại im re, kéo cái chăn mỏng dính đắp lên tận cằm.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Đèn trong xe tắt ngấm, chỉ còn lại mấy dây led xanh lè chạy dọc trần xe như phim kinh dị. Bác tài bắt đầu bật cái playlist bất hủ của mình.

"Đắp mộ cuộc tình.. Chuyện tình đôi ta như thuyền xa bến đỗ.."

Tiếng hát của Đan Nguyên vang lên, sầu thảm vkl. Tao cắm tai nghe, định bật nhạc rap cho nó "chất", nhưng rồi lại thôi. Cái không khí này, cái mùi này, tự nhiên nghe rap nó chối tỉ. Tao tháo tai nghe, nằm trân trân nhìn lên trần xe, nghe tiếng ngáy của ông chú bên cạnh hòa nhịp với tiếng "Đắp mộ cuộc tình".

Xe chạy qua những cột đèn đường vàng vọt. Hà Tĩnh lùi lại phía sau. Tao nhắm mắt, cố dỗ mình ngủ nhưng đầu óc cứ nhảy múa lung tung.

Sáng mai là tao ở Hà Nội rồi.

Hà Nội trong đầu tao là những tòa nhà chọc trời, là Hồ Gươm lung linh, là gái xinh đi đầy đường như trên TikTok. Nhưng lúc này, nằm co quắp trên cái xe khách rung bần bật, tao chỉ thấy sợ. Sợ cái cảm giác mình sắp bị ném vào một cái máy xay sinh tố khổng lồ.

Nửa đêm, xe dừng ở một quán cơm tù đâu đó mạn Thanh Hóa. Đèn bật sáng trưng làm tao chói mắt. Mọi người lục đục xuống đi vệ sinh, ăn uống. Tao nằm im. Không dám xuống vì sợ mất chỗ, sợ mất đồ, và quan trọng là trong túi cũng chả dư dả gì để vào mấy quán cơm chặt chém này. Tao sờ tay vào túi áo khoác, bọc trứng gà mẹ đưa lúc nãy vẫn còn ấm.

Tao bóc một quả. Mùi trứng luộc giữa đêm khuya thanh vắng, trên cái xe đầy mùi người, tự nhiên thấy nó ngon lạ lùng. Tao ăn ngấu nghiến, nghẹn thì uống ngụm nước lọc mang theo.

Ăn xong, tao lại nằm xuống. Lần này thì ngủ được một chút, chập chờn. Trong mơ, tao thấy mình bị lạc ở một ngã tư đường đông nghịt, xe cộ cứ lao vun vút mà không ai dừng lại. Tao hét lên nhưng không ai nghe thấy, tiếng tao bị nuốt chửng bởi tiếng còi xe.

"Dậy! Dậy! Đến Pháp Vân rồi!"

Tiếng thằng lơ xe đập bôm bốp vào thành giường làm tao giật bắn mình tỉnh dậy. Trời còn tối đen như mực. Đồng hồ chỉ 4 giờ 30 sáng.

Tao vơ vội cái balo, xách túi đồ, lảo đảo bước xuống xe.

Hà Nội đón tao bằng một cơn gió lạnh buốt và bầu trời xám xịt. Đường cao tốc trên cao chạy dài tít tắp, đèn cao áp vàng vọt hắt xuống mặt đường loang loáng nước.

Vừa đặt chân xuống đất, chưa kịp định thần xem mình đang đứng ở chỗ nào của cái bản đồ hình chữ S này, thì một đám người đã lao tới vây lấy tao.

"Xe ôm không em?"

"Về đâu em ơi, Giáp Bát hay Mỹ Đình?"

"Taxi giá rẻ đây, lên xe đi luôn!"

Họ kéo tay, giật đồ, mồm liến thoắng. Tao hoảng, ôm chặt cái balo trước ngực, lắc đầu nguầy nguậy rồi lùi lại. Cái cảm giác mình như miếng thịt tươi vừa bị ném vào chuồng thú dữ.

Tao lách qua đám người đó, đi bộ ra một góc khuất dưới chân cầu vượt. Gió thốc vào mặt tỉnh cả ngủ. Xung quanh, dòng người vẫn hối hả. Những chiếc xe tải chở hàng chạy ầm ầm làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân.

Tao rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên tin nhắn của mẹ gửi từ lúc nào: "Đến nơi nhắn mẹ yên tâm."

Tao nhìn dòng tin nhắn, ngón tay cái lơ lửng trên bàn phím nhưng không bấm trả lời. Nhắn gì bây giờ? "Con đến rồi, con sợ vkl"? Hay "Hà Nội đẹp lắm mẹ ơi"?

Tao tắt màn hình, đút điện thoại vào túi. Móc bao Thăng Long mềm ra, châm một điếu. Khói thuốc bay lên, tan loãng vào cái không khí đặc quánh hơi sương và bụi mịn của thủ đô.

Phía xa, bầu trời bắt đầu ửng lên một màu đỏ quạch. Ngày đầu tiên của tao ở Hà Nội bắt đầu, theo cái cách chả giống phim ảnh chút nào.

Tao đứng đó, rít một hơi thuốc dài, nhìn dòng xe cộ bắt đầu đông dần lên, tự hỏi không biết trong cái đám hỗn độn kia, có chỗ nào dành cho tao không. Hay tao cũng chỉ là một hạt bụi, bay lung tung rồi bị cuốn vào gầm xe tải lúc nào không hay.

Dưới chân, túi trứng gà mẹ đưa vẫn còn hai quả chưa ăn.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 2: Cuốc xe ôm 50 nghìn và bài học đầu đời

Điếu Thăng Long cháy đến đầu lọc, nóng ran ngón tay.

Tao dụi nó xuống nền đất ẩm ướt đầy vết dầu loang, di di mũi giày cho tắt hẳn. Khói hết, cái lạnh của buổi sớm Hà Nội lại ùa về, luồn qua lớp áo khoác mỏng tang, ngấm vào da thịt. Đứng mãi ở cái gầm cầu này cũng không phải cách. Người ta bắt đầu đi lại nhiều hơn, ai cũng nhìn tao với cái vẻ dò xét, đề phòng.

Tao kéo cái túi du lịch lên, tiếng bánh xe nhựa lọc cọc trên mặt đường lồi lõm nghe chối tai vãi chưởng. Vừa lết ra khỏi bóng tối của gầm cầu được vài bước, một chiếc Dream tàu cũ nát vồ tới.

Không phải đám cò mồi hung hãn lúc nãy. Lão này già, gầy đét, mặc cái áo khoác bộ đội bạc phếch, mũ bảo hiểm treo lủng lẳng ở khuỷu tay. Cái xe của lão yếm vỡ một mảng to tướng, buộc chằng chịt bằng dây chun đen.

"Về đâu cu? Mở hàng cho chú cuốc đầu ngày." Giọng lão khàn đặc, phả ra mùi thuốc lào nặng trịch.

Tao dừng lại, chỉnh cái balo laptop trên vai cho đỡ mỏi:

"Cầu Giấy chú ơi."

"Cầu Giấy đoạn nào?"

"Ngõ 165." Tao đọc địa chỉ ghi trong tin nhắn thằng bạn.

Lão nheo mắt tính toán gì đó trong đầu, rồi phán:

"Xa đấy. Chạy từ đây về đấy phải mười mấy cây. Bảy chục."

Tao nhớ lời thằng bạn dặn trước khi đi: * "Mặc cả xuống một nửa rồi nhích dần lên, đừng có tin bố con thằng nào" *. Tao nuốt nước bọt, cố tỏ ra mình sành sỏi, dù cái giọng Hà Tĩnh đặc sệt đã tố cáo tao là thằng nhà quê mới lên tỉnh:

"Bốn chục thôi chú. Sinh viên nghèo lấy đâu ra tiền."

Lão già cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:

"Bốn chục không đủ tiền xăng. Thôi, sáng sớm mở hàng lấy may cho chú, năm chục. Lên đi, không tí nữa tắc đường vỡ mặt."

Tao chần chừ một giây. Năm chục ngàn. Ở quê ăn sáng được ba bữa phở bò. Nhưng nhìn cái balo nặng trịch và con đường lạ hoắc trước mặt, tao tặc lưỡi.

"Được rồi. Năm chục. Chở tận nơi cho cháu đấy."

Tao leo lên sau xe. Cái balo laptop đeo ngược trước ngực, tay xách cái túi to tổ bố đặt lên đùi, kẹp chặt giữa hai chân. Tư thế ngồi bó gối như con ếch ộp. Cái xe lún xuống rõ rệt, giảm xóc kêu cái "két" khô khốc.

"Ngồi chắc vào."

Lão rồ ga. Chiếc Dream tàu giật cục lao đi, phả lại phía sau một luồng khói trắng khét lẹt.

Gió tát vào mặt buốt thấu xương. Hà Nội lúc 5 giờ sáng hiện ra trước mắt tao không giống trong mấy tấm bưu thiếp. Không lãng mạn, không thơ mộng. Chỉ là những khối bê tông xám xịt chạy lùi lại phía sau. Bụi đường bay mù mịt dưới ánh đèn đường vàng vọt. Những tòa nhà cao tầng im lìm, lạnh lẽo, cửa đóng then cài.

Tao nhìn những tấm biển quảng cáo xanh đỏ hai bên đường, lướt qua nhanh đến mức không kịp đọc chữ. Cảm giác mình bé tí, lọt thỏm giữa cái thành phố khổng lồ này.

"Mới ở quê ra nhập học à?" Lão xe ôm hỏi vọng lại, tiếng gió át đi một nửa.

"Vâng." Tao đáp cụt lủn.

"Có người nhà đón không?"

Tao cảnh giác ngay. Mẹ dặn rồi, đi đường đừng để lộ mình bơ vơ.

"Có chú. Anh cháu đợi đầu ngõ rồi."

Tao nói phét. Chả có ma nào đón tao cả. Thằng bạn cùng lớp cấp 3 hẹn chiều mới qua đưa chìa khóa phòng trọ được, giờ này nó còn đang ngủ chổng mông ở ký túc xá.

Lão già im lặng, không hỏi nữa. Xe luồn lách qua mấy cái ngã tư đèn đỏ vẫn còn chớp vàng. Lão đi ẩu, tạt đầu mấy cái xe tải chở vật liệu xây dựng làm tao thót tim, hai tay bám chặt vào cái khung sắt lạnh ngắt sau yên xe.

Gần sáu giờ sáng, xe dừng lại ở đầu ngõ 165 Cầu Giấy.

Tao nhảy xuống, chân tê cứng, đứng không vững suýt ngã dụi. Tháo cái túi du lịch xuống đất, tao thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng đến nơi an toàn.

Tao móc ví, rút tờ năm mươi ngàn phẳng phiu mẹ đưa lúc tối, đưa cho lão.

Lão cầm tờ tiền, không cất đi ngay mà nhìn tao, mặt tỉnh bơ:

"Thêm hai chục nữa cu."

Tao ngớ người, mắt tròn mắt dẹt:

"Ơ, nãy chốt năm chục mà chú? Sao giờ lại đòi thêm?"

Lão già chỉ tay vào cái túi du lịch dưới đất, giọng ráo hoảnh:

"Năm chục là tiền người. Mày mang cái túi to tổ bố thế kia, nặng vãi cả đái, tốn xăng, hại xe của tao. Thêm hai chục tiền thồ hàng. Với cả nãy tao phải đi đường vòng tránh công an, xa hơn mấy cây."

Máu nóng dồn lên mặt tao. Rõ ràng lúc nãy không nói gì đến phí hành lý. Mà đường vòng cái chó gì, tao có biết đường đâu mà kiểm chứng.

"Chú làm ăn thế à? Đã bảo năm chục là năm chục chứ." Tao gắt lên, cố vớt vát chút sĩ diện.

Lão già tắt máy, chống chân chống, nhìn tao. Ánh mắt lão không còn vẻ khắc khổ, tội nghiệp lúc mời chào nữa. Thay vào đó là cái nhìn lì lợm, sừng sỏ của dân bến bãi. Lão không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tao, tay vân vê điếu thuốc lá.

Tao nhìn quanh. Đường phố vẫn vắng, lác đác vài người đi tập thể dục nhưng chả ai quan tâm đến chuyện của hai thằng đàn ông bên lề đường. Cái "ông anh" mà tao bịa ra lúc nãy đương nhiên không xuất hiện để bênh tao.

Tao đứng đó, một thằng nhãi ranh 18 tuổi, chân ướt chân ráo, đồ đạc lỉnh kỉnh. Đánh nhau thì không lại, cãi nhau thì không biết đường.

Tao tặc lưỡi, nuốt cục tức xuống họng.

"Được rồi. Coi như biếu chú bát phở."

Tao móc thêm tờ hai chục ngàn nhăn nhúm đưa cho lão. Lão giật lấy, nhét tọt vào túi áo ngực, cười nhạt thếch:

"Thanh niên phải thoáng lên tí. Học hành cho giỏi vào."

Lão nổ máy, quay đầu xe phóng vụt đi, không thèm chào một câu. Tiếng pô xe nổ giòn tan trong không gian yên tĩnh, nghe như tiếng cười đểu vào mặt tao.

Tao đứng trơ trọi đầu ngõ. Gió lạnh thổi cái túi ni lông rác bay loẹt xoẹt dưới chân.

Trên tay tao vẫn còn nắm chặt mấy tờ tiền lẻ thối lại lúc mua vé xe ở quê. Bảy mươi ngàn cho bài học nhập môn. Nó không lớn, nhưng nó làm tao thấy mình vừa ngu, vừa bất lực. Cái cảm giác bị lừa lọc ngay khi vừa đặt chân đến vùng đất hứa nó cay đắng hơn tao tưởng.

Tao nhìn tờ tiền, rồi nhìn sâu vào cái ngõ hun hút tối om trước mặt. Chả biết trong đó còn cái gì đang đợi tao nữa.

Bụng réo lên một tiếng rõ to. Hai quả trứng luộc của mẹ vẫn nằm trong túi áo, giờ đã lạnh ngắt.
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 2: Cuốc xe ôm 50 nghìn và bài học đầu đời

Điếu Thăng Long cháy đến đầu lọc, nóng ran ngón tay.

Tao dụi nó xuống nền đất ẩm ướt đầy vết dầu loang, di di mũi giày cho tắt hẳn. Khói hết, cái lạnh của buổi sớm Hà Nội lại ùa về, luồn qua lớp áo khoác mỏng tang, ngấm vào da thịt. Đứng mãi ở cái gầm cầu này cũng không phải cách. Người ta bắt đầu đi lại nhiều hơn, ai cũng nhìn tao với cái vẻ dò xét, đề phòng.

Tao kéo cái túi du lịch lên, tiếng bánh xe nhựa lọc cọc trên mặt đường lồi lõm nghe chối tai vãi chưởng. Vừa lết ra khỏi bóng tối của gầm cầu được vài bước, một chiếc Dream tàu cũ nát vồ tới.

Không phải đám cò mồi hung hãn lúc nãy. Lão này già, gầy đét, mặc cái áo khoác bộ đội bạc phếch, mũ bảo hiểm treo lủng lẳng ở khuỷu tay. Cái xe của lão yếm vỡ một mảng to tướng, buộc chằng chịt bằng dây chun đen.

"Về đâu cu? Mở hàng cho chú cuốc đầu ngày." Giọng lão khàn đặc, phả ra mùi thuốc lào nặng trịch.

Tao dừng lại, chỉnh cái balo laptop trên vai cho đỡ mỏi:

"Cầu Giấy chú ơi."

"Cầu Giấy đoạn nào?"

"Ngõ 165." Tao đọc địa chỉ ghi trong tin nhắn thằng bạn.

Lão nheo mắt tính toán gì đó trong đầu, rồi phán:

"Xa đấy. Chạy từ đây về đấy phải mười mấy cây. Bảy chục."

Tao nhớ lời thằng bạn dặn trước khi đi: * "Mặc cả xuống một nửa rồi nhích dần lên, đừng có tin bố con thằng nào" *. Tao nuốt nước bọt, cố tỏ ra mình sành sỏi, dù cái giọng Hà Tĩnh đặc sệt đã tố cáo tao là thằng nhà quê mới lên tỉnh:

"Bốn chục thôi chú. Sinh viên nghèo lấy đâu ra tiền."

Lão già cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:

"Bốn chục không đủ tiền xăng. Thôi, sáng sớm mở hàng lấy may cho chú, năm chục. Lên đi, không tí nữa tắc đường vỡ mặt."

Tao chần chừ một giây. Năm chục ngàn. Ở quê ăn sáng được ba bữa phở bò. Nhưng nhìn cái balo nặng trịch và con đường lạ hoắc trước mặt, tao tặc lưỡi.

"Được rồi. Năm chục. Chở tận nơi cho cháu đấy."

Tao leo lên sau xe. Cái balo laptop đeo ngược trước ngực, tay xách cái túi to tổ bố đặt lên đùi, kẹp chặt giữa hai chân. Tư thế ngồi bó gối như con ếch ộp. Cái xe lún xuống rõ rệt, giảm xóc kêu cái "két" khô khốc.

"Ngồi chắc vào."

Lão rồ ga. Chiếc Dream tàu giật cục lao đi, phả lại phía sau một luồng khói trắng khét lẹt.

Gió tát vào mặt buốt thấu xương. Hà Nội lúc 5 giờ sáng hiện ra trước mắt tao không giống trong mấy tấm bưu thiếp. Không lãng mạn, không thơ mộng. Chỉ là những khối bê tông xám xịt chạy lùi lại phía sau. Bụi đường bay mù mịt dưới ánh đèn đường vàng vọt. Những tòa nhà cao tầng im lìm, lạnh lẽo, cửa đóng then cài.

Tao nhìn những tấm biển quảng cáo xanh đỏ hai bên đường, lướt qua nhanh đến mức không kịp đọc chữ. Cảm giác mình bé tí, lọt thỏm giữa cái thành phố khổng lồ này.

"Mới ở quê ra nhập học à?" Lão xe ôm hỏi vọng lại, tiếng gió át đi một nửa.

"Vâng." Tao đáp cụt lủn.

"Có người nhà đón không?"

Tao cảnh giác ngay. Mẹ dặn rồi, đi đường đừng để lộ mình bơ vơ.

"Có chú. Anh cháu đợi đầu ngõ rồi."

Tao nói phét. Chả có ma nào đón tao cả. Thằng bạn cùng lớp cấp 3 hẹn chiều mới qua đưa chìa khóa phòng trọ được, giờ này nó còn đang ngủ chổng mông ở ký túc xá.

Lão già im lặng, không hỏi nữa. Xe luồn lách qua mấy cái ngã tư đèn đỏ vẫn còn chớp vàng. Lão đi ẩu, tạt đầu mấy cái xe tải chở vật liệu xây dựng làm tao thót tim, hai tay bám chặt vào cái khung sắt lạnh ngắt sau yên xe.

Gần sáu giờ sáng, xe dừng lại ở đầu ngõ 165 Cầu Giấy.

Tao nhảy xuống, chân tê cứng, đứng không vững suýt ngã dụi. Tháo cái túi du lịch xuống đất, tao thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng đến nơi an toàn.

Tao móc ví, rút tờ năm mươi ngàn phẳng phiu mẹ đưa lúc tối, đưa cho lão.

Lão cầm tờ tiền, không cất đi ngay mà nhìn tao, mặt tỉnh bơ:

"Thêm hai chục nữa cu."

Tao ngớ người, mắt tròn mắt dẹt:

"Ơ, nãy chốt năm chục mà chú? Sao giờ lại đòi thêm?"

Lão già chỉ tay vào cái túi du lịch dưới đất, giọng ráo hoảnh:

"Năm chục là tiền người. Mày mang cái túi to tổ bố thế kia, nặng vãi cả đái, tốn xăng, hại xe của tao. Thêm hai chục tiền thồ hàng. Với cả nãy tao phải đi đường vòng tránh công an, xa hơn mấy cây."

Máu nóng dồn lên mặt tao. Rõ ràng lúc nãy không nói gì đến phí hành lý. Mà đường vòng cái chó gì, tao có biết đường đâu mà kiểm chứng.

"Chú làm ăn thế à? Đã bảo năm chục là năm chục chứ." Tao gắt lên, cố vớt vát chút sĩ diện.

Lão già tắt máy, chống chân chống, nhìn tao. Ánh mắt lão không còn vẻ khắc khổ, tội nghiệp lúc mời chào nữa. Thay vào đó là cái nhìn lì lợm, sừng sỏ của dân bến bãi. Lão không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tao, tay vân vê điếu thuốc lá.

Tao nhìn quanh. Đường phố vẫn vắng, lác đác vài người đi tập thể dục nhưng chả ai quan tâm đến chuyện của hai thằng đàn ông bên lề đường. Cái "ông anh" mà tao bịa ra lúc nãy đương nhiên không xuất hiện để bênh tao.

Tao đứng đó, một thằng nhãi ranh 18 tuổi, chân ướt chân ráo, đồ đạc lỉnh kỉnh. Đánh nhau thì không lại, cãi nhau thì không biết đường.

Tao tặc lưỡi, nuốt cục tức xuống họng.

"Được rồi. Coi như biếu chú bát phở."

Tao móc thêm tờ hai chục ngàn nhăn nhúm đưa cho lão. Lão giật lấy, nhét tọt vào túi áo ngực, cười nhạt thếch:

"Thanh niên phải thoáng lên tí. Học hành cho giỏi vào."

Lão nổ máy, quay đầu xe phóng vụt đi, không thèm chào một câu. Tiếng pô xe nổ giòn tan trong không gian yên tĩnh, nghe như tiếng cười đểu vào mặt tao.

Tao đứng trơ trọi đầu ngõ. Gió lạnh thổi cái túi ni lông rác bay loẹt xoẹt dưới chân.

Trên tay tao vẫn còn nắm chặt mấy tờ tiền lẻ thối lại lúc mua vé xe ở quê. Bảy mươi ngàn cho bài học nhập môn. Nó không lớn, nhưng nó làm tao thấy mình vừa ngu, vừa bất lực. Cái cảm giác bị lừa lọc ngay khi vừa đặt chân đến vùng đất hứa nó cay đắng hơn tao tưởng.

Tao nhìn tờ tiền, rồi nhìn sâu vào cái ngõ hun hút tối om trước mặt. Chả biết trong đó còn cái gì đang đợi tao nữa.

Bụng réo lên một tiếng rõ to. Hai quả trứng luộc của mẹ vẫn nằm trong túi áo, giờ đã lạnh ngắt.

Chương 3: Buổi sáng đầu tiên trong phòng trọ

Tao lê cái xác tàn tạ vào sâu trong ngõ. Mặt trời bắt đầu lên nhưng ánh sáng chả lọt nổi xuống cái hẻm bé tí, ngoằn ngoèo như ruột gà này. Hai bên là những bức tường nhà cao tầng rêu phong, dây điện chăng mắc như mạng nhện.

"Ê! An!"

Tiếng gọi giật ngược làm tao ngẩng đầu. Thằng Dũng phi con Wave ghẻ từ trong ngách lao ra, phanh dúi dụi ngay trước mũi giày tao. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ cháo lòng, mắt vẫn còn dính dỉ, tóc tai dựng ngược như vừa bị điện giật.

"Đù, đến sớm thế? Tao tưởng mày lạc mẹ sang Gia Lâm rồi." Nó cười hề hề, mồm phả ra mùi kem đánh răng trộn lẫn mùi hơi thở ngái ngủ.

"Lạc cái đéo. Bị xe ôm chém đẹp bảy chục." Tao càu nhàu.

"Ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Lên đây mà không cáo già thì chỉ có ăn cám." Dũng chép miệng, rồi móc túi quần ném cho tao chùm chìa khóa. "Cầm lấy. Phòng 302, tầng 3. Tao phải đi ship hàng luôn đây, có gì chiều tao về."

"Từ từ, thế còn bà chủ?"

Dũng rồ ga, ngoái lại hét: "Bà Hồng hắc ám ở tầng 1. Đi nhẹ nói khẽ cười duyên thôi, bà ấy thính tai hơn chó béc-giê đấy. Xe để gọn vào không bà chửi cho vuốt mặt không kịp. Thế nhé!"

Nó phóng vụt đi, để lại tao đứng trơ ra với chùm chìa khóa lạnh ngắt trong tay.

Tao leo lên cái cầu thang xoắn ốc hẹp đến mức chỉ vừa một người đi. Bậc thang dốc đứng, tối om. Tầng 3. Hành lang dài hun hút, nồng nặc mùi quần áo ẩm chưa kịp khô. Cửa phòng 302 trước mặt. Gỗ ép công nghiệp, tróc lở một mảng sơn xanh ở góc dưới.

Cạch.

Tao vặn khóa, đẩy cửa bước vào.

Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với cái mùi đặc trưng của mì tôm chua cay để lâu ngày và mùi thuốc lá lạnh. Tao mò mẫm bật công tắc đèn. Cái bóng tuýp nhấp nháy ba cái rồi mới sáng hẳn, phơi bày toàn bộ "cơ ngơi" của tao trong bốn năm tới.

Mười mét vuông. Chính xác là mười mét vuông đéo hơn đéo kém.

Bốn bức tường quét vôi vàng ố màu thời gian, loang lổ những vết chân, vết băng dính hai mặt đen sì của người cũ để lại. Một cái gác xép lửng bằng gỗ ọp ẹp chiếm nửa diện tích phía trên. Dưới sàn là mấy viên gạch men cũ sứt mẻ.

Tao vứt cái balo xuống, tiến về phía cái cửa sổ duy nhất ở góc phòng. Hí hửng mở ra để hít tí khí trời.

"Két.."

Cánh cửa sổ rỉ sét kẹt cứng. Tao phải dùng vai húc mạnh nó mới chịu bung ra. Nhưng đập vào mắt tao không phải là bầu trời hay đường phố, mà là bức tường gạch mốc meo của nhà hàng xóm, cách đó chừng.. 20 phân. Khe hở bé tí tẹo, tối tăm, ẩm thấp, chỉ đủ cho chuột chạy qua.

Tuyệt vời. View triệu đô nhìn thẳng vào bê tông cốt thép.

Tao thở dài thườn thượt, quay lại nhìn bãi chiến trường mà thằng Dũng bảo là "tao dọn sơ sơ rồi". Sơ sơ của nó là vẫn còn nguyên đống vỏ chai Sting lăn lóc gầm bàn, mấy đầu lọc thuốc lá dụi nát bét trên bệ cửa sổ, và kinh khủng nhất là một đôi tất vo tròn nhét trong góc nhà, cứng ngắc như mắm tôm khô.

Máu nóng dồn lên não nhưng đéo làm gì được. Tao xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp.

Vừa quét tước, tao vừa chửi thầm. Chửi thằng Dũng ở bẩn, chửi cái phòng bé như lỗ mũi, chửi cả cái thành phố chật chội này.

Dọn xong đống rác, tao kéo cái túi du lịch của mẹ ra. Tiếng khóa kéo roẹt một cái, mở tung ra cả một bầu trời quê hương.

Mấy cái áo phông được mẹ gấp vuông vức, phẳng phiu. Mùi nước xả vải Comfort, mùi nắng, mùi cái tủ gỗ lim cũ kỹ ở nhà ùa ra, thơm phức. Nó lệch pha hoàn toàn với cái mùi ẩm mốc, hôi hám của căn phòng trọ này. Tao cầm cái áo lên, áp vào mặt hít một hơi. Tự nhiên thấy lòng chùng xuống, nặng trịch.

Ở nhà giờ này chắc bố đang pha ấm chè tươi, mẹ đang xách làn đi chợ mua mớ rau muống. Còn tao ngồi đây, giữa cái hộp diêm bốn bức tường, xung quanh toàn mùi người lạ.

"ahihi, anh cút đi! Đừng có động vào tôi!"

Tiếng hét chói tai từ phòng bên cạnh vọng sang làm tao giật bắn mình. Rõ mồn một như người ta đang đứng hét vào tai tao vậy. Bức tường ngăn cách chắc chỉ dày mười phân gạch rỗng.

"Thôi em, anh xin lỗi, tối qua anh say.." Giọng thằng đàn ông nài nỉ, nhừa nhựa.

"Say cái mả mẹ anh. Cút!"

Tiếng đồ đạc va đập, tiếng khóc lóc ỉ ôi. Tao ngồi im thít, không dám thở mạnh. Tiếp đó là tiếng xả nước ầm ầm từ cái nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang, tiếng gõ gáo nhựa vào thành bể tanh tách.

Hóa ra ở đây, sự riêng tư là một thứ xa xỉ phẩm. Tao nghe thấy hết đời sống của người khác, và chắc chắn, người ta cũng sẽ nghe thấy tiếng thở dài của tao. Cái cảm giác không gian sống của mình bị xâm phạm, bị lột trần làm tao thấy ngột ngạt.

Trên tường có treo một mảnh gương vỡ hình tam giác, tao đứng dậy, soi mình vào đó.

Thằng trong gương nhìn hốc hác, mặt mũi bám đầy bụi đường, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tóc tai bù xù, cái áo khoác thì nhàu nhĩ. Trông tao bây giờ chả khác gì mấy thằng nghiện vật thuốc hay vạ vật ở bến xe.

Tao nhìn nó, nó nhìn tao. Lạ lẫm vãi. Đây có phải thằng An "công tử bột" ở quê không? Hay là một thằng An nào khác, vừa bị cái máy xay sinh tố Hà Nội nghiền cho nát bét rồi nhả ra cái vỏ này?

Bụng tao lại réo lên. Lần này thì cồn cào ruột gan.

Tao ngồi bệt xuống nền gạch men lạnh toát. Móc trong túi áo ra hai quả trứng gà luộc còn sót lại. Vỏ trứng đã nứt dập do lúc nãy tao chen chúc xách đồ, lòng trắng lòi ra một ít dính bụi.

Tao bóc vỏ, chấm tí bột canh Hảo Hảo lấy từ gói mì tôm cũ thằng Dũng để lại.

Cắn một miếng. Trứng lạnh ngắt, tanh tanh, nghẹn ứ ở cổ họng. Tao cố nuốt, chiêu thêm ngụm nước lọc.

Tao ngồi bó gối, lưng dựa vào tường lạnh, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Trên góc trần, một con nhện đang miệt mài giăng tơ. Cái mạng nhện rung rinh mỗi khi có gió lùa qua khe cửa.

Cái cảm giác "ở trọ" chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Không phải nhà mình. Không phải giường mình. Không phải mùi của mình.

Tao chỉ là một thằng khách vãng lai, tạm bợ, chui rúc vào một cái hốc của thành phố này để tồn tại. Một hạt bụi bám vào váy người ta, chờ ngày bị phủi đi.

Tao nhai nốt miếng lòng đỏ trứng bở rạc trong miệng. Vị đắng nghét.

Buổi sáng đầu tiên của đời sinh viên bắt đầu bằng một bữa trứng lạnh và cái nhìn trân trối của con nhện góc nhà.
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 3: Buổi sáng đầu tiên trong phòng trọ

Tao lê cái xác tàn tạ vào sâu trong ngõ. Mặt trời bắt đầu lên nhưng ánh sáng chả lọt nổi xuống cái hẻm bé tí, ngoằn ngoèo như ruột gà này. Hai bên là những bức tường nhà cao tầng rêu phong, dây điện chăng mắc như mạng nhện.

"Ê! An!"

Tiếng gọi giật ngược làm tao ngẩng đầu. Thằng Dũng phi con Wave ghẻ từ trong ngách lao ra, phanh dúi dụi ngay trước mũi giày tao. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ cháo lòng, mắt vẫn còn dính dỉ, tóc tai dựng ngược như vừa bị điện giật.

"Đù, đến sớm thế? Tao tưởng mày lạc mẹ sang Gia Lâm rồi." Nó cười hề hề, mồm phả ra mùi kem đánh răng trộn lẫn mùi hơi thở ngái ngủ.

"Lạc cái đéo. Bị xe ôm chém đẹp bảy chục." Tao càu nhàu.

"Ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Lên đây mà không cáo già thì chỉ có ăn cám." Dũng chép miệng, rồi móc túi quần ném cho tao chùm chìa khóa. "Cầm lấy. Phòng 302, tầng 3. Tao phải đi ship hàng luôn đây, có gì chiều tao về."

"Từ từ, thế còn bà chủ?"

Dũng rồ ga, ngoái lại hét: "Bà Hồng hắc ám ở tầng 1. Đi nhẹ nói khẽ cười duyên thôi, bà ấy thính tai hơn chó béc-giê đấy. Xe để gọn vào không bà chửi cho vuốt mặt không kịp. Thế nhé!"

Nó phóng vụt đi, để lại tao đứng trơ ra với chùm chìa khóa lạnh ngắt trong tay.

Tao leo lên cái cầu thang xoắn ốc hẹp đến mức chỉ vừa một người đi. Bậc thang dốc đứng, tối om. Tầng 3. Hành lang dài hun hút, nồng nặc mùi quần áo ẩm chưa kịp khô. Cửa phòng 302 trước mặt. Gỗ ép công nghiệp, tróc lở một mảng sơn xanh ở góc dưới.

Cạch.

Tao vặn khóa, đẩy cửa bước vào.

Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với cái mùi đặc trưng của mì tôm chua cay để lâu ngày và mùi thuốc lá lạnh. Tao mò mẫm bật công tắc đèn. Cái bóng tuýp nhấp nháy ba cái rồi mới sáng hẳn, phơi bày toàn bộ "cơ ngơi" của tao trong bốn năm tới.

Mười mét vuông. Chính xác là mười mét vuông đéo hơn đéo kém.

Bốn bức tường quét vôi vàng ố màu thời gian, loang lổ những vết chân, vết băng dính hai mặt đen sì của người cũ để lại. Một cái gác xép lửng bằng gỗ ọp ẹp chiếm nửa diện tích phía trên. Dưới sàn là mấy viên gạch men cũ sứt mẻ.

Tao vứt cái balo xuống, tiến về phía cái cửa sổ duy nhất ở góc phòng. Hí hửng mở ra để hít tí khí trời.

"Két.."

Cánh cửa sổ rỉ sét kẹt cứng. Tao phải dùng vai húc mạnh nó mới chịu bung ra. Nhưng đập vào mắt tao không phải là bầu trời hay đường phố, mà là bức tường gạch mốc meo của nhà hàng xóm, cách đó chừng.. 20 phân. Khe hở bé tí tẹo, tối tăm, ẩm thấp, chỉ đủ cho chuột chạy qua.

Tuyệt vời. View triệu đô nhìn thẳng vào bê tông cốt thép.

Tao thở dài thườn thượt, quay lại nhìn bãi chiến trường mà thằng Dũng bảo là "tao dọn sơ sơ rồi". Sơ sơ của nó là vẫn còn nguyên đống vỏ chai Sting lăn lóc gầm bàn, mấy đầu lọc thuốc lá dụi nát bét trên bệ cửa sổ, và kinh khủng nhất là một đôi tất vo tròn nhét trong góc nhà, cứng ngắc như mắm tôm khô.

Máu nóng dồn lên não nhưng đéo làm gì được. Tao xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp.

Vừa quét tước, tao vừa chửi thầm. Chửi thằng Dũng ở bẩn, chửi cái phòng bé như lỗ mũi, chửi cả cái thành phố chật chội này.

Dọn xong đống rác, tao kéo cái túi du lịch của mẹ ra. Tiếng khóa kéo roẹt một cái, mở tung ra cả một bầu trời quê hương.

Mấy cái áo phông được mẹ gấp vuông vức, phẳng phiu. Mùi nước xả vải Comfort, mùi nắng, mùi cái tủ gỗ lim cũ kỹ ở nhà ùa ra, thơm phức. Nó lệch pha hoàn toàn với cái mùi ẩm mốc, hôi hám của căn phòng trọ này. Tao cầm cái áo lên, áp vào mặt hít một hơi. Tự nhiên thấy lòng chùng xuống, nặng trịch.

Ở nhà giờ này chắc bố đang pha ấm chè tươi, mẹ đang xách làn đi chợ mua mớ rau muống. Còn tao ngồi đây, giữa cái hộp diêm bốn bức tường, xung quanh toàn mùi người lạ.

"Ahihi, anh cút đi! Đừng có động vào tôi!"

Tiếng hét chói tai từ phòng bên cạnh vọng sang làm tao giật bắn mình. Rõ mồn một như người ta đang đứng hét vào tai tao vậy. Bức tường ngăn cách chắc chỉ dày mười phân gạch rỗng.

"Thôi em, anh xin lỗi, tối qua anh say.." Giọng thằng đàn ông nài nỉ, nhừa nhựa.

"Say cái mả mẹ anh. Cút!"

Tiếng đồ đạc va đập, tiếng khóc lóc ỉ ôi. Tao ngồi im thít, không dám thở mạnh. Tiếp đó là tiếng xả nước ầm ầm từ cái nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang, tiếng gõ gáo nhựa vào thành bể tanh tách.

Hóa ra ở đây, sự riêng tư là một thứ xa xỉ phẩm. Tao nghe thấy hết đời sống của người khác, và chắc chắn, người ta cũng sẽ nghe thấy tiếng thở dài của tao. Cái cảm giác không gian sống của mình bị xâm phạm, bị lột trần làm tao thấy ngột ngạt.

Trên tường có treo một mảnh gương vỡ hình tam giác, tao đứng dậy, soi mình vào đó.

Thằng trong gương nhìn hốc hác, mặt mũi bám đầy bụi đường, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tóc tai bù xù, cái áo khoác thì nhàu nhĩ. Trông tao bây giờ chả khác gì mấy thằng nghiện vật thuốc hay vạ vật ở bến xe.

Tao nhìn nó, nó nhìn tao. Lạ lẫm vãi. Đây có phải thằng An "công tử bột" ở quê không? Hay là một thằng An nào khác, vừa bị cái máy xay sinh tố Hà Nội nghiền cho nát bét rồi nhả ra cái vỏ này?

Bụng tao lại réo lên. Lần này thì cồn cào ruột gan.

Tao ngồi bệt xuống nền gạch men lạnh toát. Móc trong túi áo ra hai quả trứng gà luộc còn sót lại. Vỏ trứng đã nứt dập do lúc nãy tao chen chúc xách đồ, lòng trắng lòi ra một ít dính bụi.

Tao bóc vỏ, chấm tí bột canh Hảo Hảo lấy từ gói mì tôm cũ thằng Dũng để lại.

Cắn một miếng. Trứng lạnh ngắt, tanh tanh, nghẹn ứ ở cổ họng. Tao cố nuốt, chiêu thêm ngụm nước lọc.

Tao ngồi bó gối, lưng dựa vào tường lạnh, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Trên góc trần, một con nhện đang miệt mài giăng tơ. Cái mạng nhện rung rinh mỗi khi có gió lùa qua khe cửa.

Cái cảm giác "ở trọ" chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Không phải nhà mình. Không phải giường mình. Không phải mùi của mình.

Tao chỉ là một thằng khách vãng lai, tạm bợ, chui rúc vào một cái hốc của thành phố này để tồn tại. Một hạt bụi bám vào váy người ta, chờ ngày bị phủi đi.

Tao nhai nốt miếng lòng đỏ trứng bở rạc trong miệng. Vị đắng nghét.

Buổi sáng đầu tiên của đời sinh viên bắt đầu bằng một bữa trứng lạnh và cái nhìn trân trối của con nhện góc nhà.

Chương 4: Diện kiến "Bà đầm thép" tầng 1

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ ép bị đẩy mạnh đập vào tường làm tao suýt rơi miếng lòng đỏ trứng đang nghẹn ở cổ họng. Con nhện trên trần nhà hoảng hồn tụt xuống một đoạn tơ rồi trốn biệt vào khe nứt.

Thằng Dũng đứng lù lù ở cửa, mồ hôi nhễ nhại, tay xách theo hai hộp cơm bình dân bốc hơi nghi ngút.

"Ăn cái gì đấy? Trứng à? Thôi vứt mẹ đi, tao mua cơm rang dưa bò rồi đây." Nó đá cái balo của tao vào một góc cho gọn lối đi. "Mà khoan, bỏ đấy đã. Xuống chào bà Hồng cái. Bà ấy nãy thấy tao dẫn mày vào, đang nhắn tin chửi um lên là chưa khai báo nhân khẩu đây này."

Tao nuốt vội miếng trứng, uống ực ngụm nước cho trôi cục nghẹn.

"Giờ này á? Tao chưa kịp tắm rửa gì, người hôi như cú."

"Hôi cái đéo gì, có phải đi tán gái đâu mà sợ. Xuống lẹ lên, bà ấy mà điên tiết cắt cầu dao điện thì tối nay hai thằng ngồi thắp nến mà nhìn nhau."

Tao lật đật đứng dậy, vuốt lại cái áo phông nhăn nhúm, theo chân thằng Dũng chui ra khỏi hang.

* * *

Càng đi xuống thấp, không khí càng thay đổi.

Nếu cái tầng 3 là bãi rác tập thể với mùi ẩm mốc và quần áo chua loét, thì xuống đến tầng 1, tao như bước sang một thế giới khác. Cầu thang được lau chùi sạch bong, tay vịn gỗ lim bóng lộn không một hạt bụi. Mùi hương trầm thoang thoảng bay ra, lấn át hoàn toàn cái mùi cống rãnh bên ngoài.

Thằng Dũng ra hiệu cho tao im mồm, rồi nó gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ chạm trổ hình tùng cúc trúc mai.

"Vào đi." Một giọng đàn bà vang lên, đanh và sắc, nghe như tiếng kim loại va vào nhau.

Cánh cửa mở ra. Tao lóa mắt vì cái ánh đèn chùm pha lê trên trần nhà.

Gian phòng khách rộng thênh thang, lát gạch hoa cương mát lạnh. Ở giữa là bộ bàn ghế gỗ Đồng Kỵ to vật vã, chạm rồng phượng uốn lượn. Góc nhà, một cái bể cá phong thủy khổng lồ sủi bọt ầm ầm, con cá rồng màu đỏ lừ đang lững lờ bơi, nhìn ngạo nghễ vãi chưởng.

Ngồi lọt thỏm giữa bộ ghế gỗ khổng lồ là một người đàn bà béo tốt. Bà mặc bộ đồ lanh lụa in hoa to bản, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như dây xích chó, cổ tay lủng lẳng cái vòng cẩm thạch xanh ngắt. Trên sống mũi tẹt gác trễ một cái kính lão gọng vàng.

Bà ta không ngẩng lên, tay vẫn đang miệt mài đếm một xấp tiền polymer xanh lét. Tiếng tiền sột soạt nghe vui tai lạ lùng, nhưng với tao lúc này, nó là âm thanh của quyền lực.

"Cháu chào cô ạ." Tao lí nhí.

Bà Hồng ngừng tay, liếc mắt qua gọng kính nhìn tao từ đầu đến chân. Cái nhìn như máy quét tia X, soi mói xem thằng này có phải phường trộm cắp hay nghiện hút gì không.

"Bạn thằng Dũng hả?" Bà hỏi, giọng vẫn đều đều, tay xếp gọn xấp tiền ném vào cái két sắt nhỏ để ngay cạnh đùi.

"Vâng ạ. Cháu mới lên nhập học."

"CMND đâu? Đưa đây."

Tao vội vàng rút cái ví lép kẹp, lôi cái chứng minh thư cũ kỹ đưa cho bà. Bà cầm lấy, soi đi soi lại cái ảnh thẻ ngố tàu của tao rồi ném lên mặt bàn kính.

"Quy định ở đây đơn giản thôi, nhưng vi phạm là 'cuốn xéo', không nói nhiều."

Bà bắt đầu đọc, vanh vách như sớ Táo Quân, không vấp một chữ:

"Một, cấm nấu ăn bằng bếp gas mini, cháy nổ bà mày không đền được, chỉ được dùng nồi cơm điện hoặc bếp từ. Hai, cổng khóa lúc 11 giờ đêm, về muộn thì ngủ ngoài đường hoặc ra nhà nghỉ, cấm gọi điện réo bà mở cửa. Ba, cấm tụ tập nhậu nhẹt, hát hò ầm ĩ sau 10 giờ. Bốn.."

Bà dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt tao, nhấn mạnh từng chữ:

".. Tuyệt đối cấm dẫn bạn gái về ngủ qua đêm. Tao mà bắt được đứa nào lôi gái về hú hí là tao đuổi thẳng cổ, tiền cọc mất trắng. Rõ chưa?"

Tao gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Gái gú cái gì tầm này, thân mình còn lo chưa xong.

"Tiền phòng thằng Dũng đóng rồi, mày ở ghép thì chia đôi với nó tự bảo ban nhau. Nhưng mày phải đóng tiền làm thẻ từ ra vào, tiền đăng ký tạm trú tạm vắng, với tiền thế chân chìa khóa phòng. Tổng cộng ba trăm."

"Ba.. Ba trăm ạ?" Tao lắp bắp.

"Thắc mắc cái gì? Không đóng thì lấy gì đảm bảo mày không cầm chìa khóa tao đi đánh thêm cái nữa rồi vào khoắng đồ? Ba trăm, lúc nào chuyển đi tao trả lại. Nhanh gọn để tao còn xem phim."

Tao chết lặng.

Trong túi tao, sau cuốc xe ôm "cắt cổ" 70 nghìn, chỉ còn lại đúng 430 nghìn. Đó là toàn bộ gia sản mẹ tao dúi cho lúc lên xe. Giờ đưa bà 300, tao còn đúng 130 nghìn để sống cho đến khi.. Tao cũng chưa biết đến khi nào.

Thằng Dũng huých tay vào sườn tao: "Đưa đi mày, quy định chung rồi."

Tao run run móc ví. Rút ra hai tờ một trăm và hai tờ năm chục. Cái ví xẹp lép, mỏng tang như tờ giấy.

Tao đặt tiền lên bàn. Bà Hồng vơ lấy, đếm lướt qua một cái rồi nhét tọt vào túi áo. Bà xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay, viết nguệch ngoạc mấy chữ: * "Đã thu 300k tiền cọc - Phòng 302 - Tên An" *, rồi ném cho tao.

"Xong. Cầm cái thẻ từ này, mất thì đền 50 nghìn. Đi nhẹ nói khẽ thôi, nhà tao còn người già."

Bà phẩy tay đuổi khách như đuổi tà, mắt lại dán vào cái màn hình TV 65 inch đang chiếu phim "Cô dâu 8 tuổi".

Tao với thằng Dũng lầm lũi đi ra.

Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại sau lưng, cắt đứt luồng khí lạnh điều hòa và mùi thơm của tiền bạc. Tao lại đối mặt với cái cầu thang tối om và mùi ẩm mốc quen thuộc.

Tao nhìn tờ biên lai viết tay trong tay, chữ bà Hồng xấu như gà bới nhưng giá trị của nó thì nặng trịch. Ba trăm nghìn. Thế là coi như tao trắng tay ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đất Thủ đô.

Lê bước lên từng bậc thang, chân tao nặng như đeo chì. Cảm giác không phải là vừa thuê được chỗ trọ, mà là vừa ký giấy bán thân vào tù.

Lên đến tầng 3, thằng Dũng vỗ vai tao cái bốp:

"Mặt bí xị thế? Thôi, coi như mất tiền ngu nhập môn. Thế là sướng rồi đấy, phòng này tuy bé tí nhưng điện nước đầy đủ, bà Hồng tuy hắc xì dầu nhưng phẳng phẳng, không soi mói đời tư quá đâu."

Nó mở cửa phòng, mùi cơm rang dưa bò sực nức bay ra cứu rỗi cái dạ dày đang gào thét của tao.

"Vào ăn đi. Ít ra thì tối nay không phải ngủ gầm cầu. Với cái lũ tỉnh lẻ như tao với mày, có một chỗ chui ra chui vào giữa cái đất Hà Nội này đã là may mắn vãi lìn rồi."

Tao ném tờ biên lai lên nóc tủ lạnh hỏng, ngồi phịch xuống chiếu.

"Ừ. May vãi lìn."

Tao cười nhạt, cầm hộp cơm lên. Còn 130 nghìn. Ngày mai tao sẽ sống bằng gì đây?
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 4: Diện kiến "Bà đầm thép" tầng 1

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ ép bị đẩy mạnh đập vào tường làm tao suýt rơi miếng lòng đỏ trứng đang nghẹn ở cổ họng. Con nhện trên trần nhà hoảng hồn tụt xuống một đoạn tơ rồi trốn biệt vào khe nứt.

Thằng Dũng đứng lù lù ở cửa, mồ hôi nhễ nhại, tay xách theo hai hộp cơm bình dân bốc hơi nghi ngút.

"Ăn cái gì đấy? Trứng à? Thôi vứt mẹ đi, tao mua cơm rang dưa bò rồi đây." Nó đá cái balo của tao vào một góc cho gọn lối đi. "Mà khoan, bỏ đấy đã. Xuống chào bà Hồng cái. Bà ấy nãy thấy tao dẫn mày vào, đang nhắn tin chửi um lên là chưa khai báo nhân khẩu đây này."

Tao nuốt vội miếng trứng, uống ực ngụm nước cho trôi cục nghẹn.

"Giờ này á? Tao chưa kịp tắm rửa gì, người hôi như cú."

"Hôi cái đéo gì, có phải đi tán gái đâu mà sợ. Xuống lẹ lên, bà ấy mà điên tiết cắt cầu dao điện thì tối nay hai thằng ngồi thắp nến mà nhìn nhau."

Tao lật đật đứng dậy, vuốt lại cái áo phông nhăn nhúm, theo chân thằng Dũng chui ra khỏi hang.

* * *

Càng đi xuống thấp, không khí càng thay đổi.

Nếu cái tầng 3 là bãi rác tập thể với mùi ẩm mốc và quần áo chua loét, thì xuống đến tầng 1, tao như bước sang một thế giới khác. Cầu thang được lau chùi sạch bong, tay vịn gỗ lim bóng lộn không một hạt bụi. Mùi hương trầm thoang thoảng bay ra, lấn át hoàn toàn cái mùi cống rãnh bên ngoài.

Thằng Dũng ra hiệu cho tao im mồm, rồi nó gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ chạm trổ hình tùng cúc trúc mai.

"Vào đi." Một giọng đàn bà vang lên, đanh và sắc, nghe như tiếng kim loại va vào nhau.

Cánh cửa mở ra. Tao lóa mắt vì cái ánh đèn chùm pha lê trên trần nhà.

Gian phòng khách rộng thênh thang, lát gạch hoa cương mát lạnh. Ở giữa là bộ bàn ghế gỗ Đồng Kỵ to vật vã, chạm rồng phượng uốn lượn. Góc nhà, một cái bể cá phong thủy khổng lồ sủi bọt ầm ầm, con cá rồng màu đỏ lừ đang lững lờ bơi, nhìn ngạo nghễ vãi chưởng.

Ngồi lọt thỏm giữa bộ ghế gỗ khổng lồ là một người đàn bà béo tốt. Bà mặc bộ đồ lanh lụa in hoa to bản, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như dây xích chó, cổ tay lủng lẳng cái vòng cẩm thạch xanh ngắt. Trên sống mũi tẹt gác trễ một cái kính lão gọng vàng.

Bà ta không ngẩng lên, tay vẫn đang miệt mài đếm một xấp tiền polymer xanh lét. Tiếng tiền sột soạt nghe vui tai lạ lùng, nhưng với tao lúc này, nó là âm thanh của quyền lực.

"Cháu chào cô ạ." Tao lí nhí.

Bà Hồng ngừng tay, liếc mắt qua gọng kính nhìn tao từ đầu đến chân. Cái nhìn như máy quét tia X, soi mói xem thằng này có phải phường trộm cắp hay nghiện hút gì không.

"Bạn thằng Dũng hả?" Bà hỏi, giọng vẫn đều đều, tay xếp gọn xấp tiền ném vào cái két sắt nhỏ để ngay cạnh đùi.

"Vâng ạ. Cháu mới lên nhập học."

"CMND đâu? Đưa đây."

Tao vội vàng rút cái ví lép kẹp, lôi cái chứng minh thư cũ kỹ đưa cho bà. Bà cầm lấy, soi đi soi lại cái ảnh thẻ ngố tàu của tao rồi ném lên mặt bàn kính.

"Quy định ở đây đơn giản thôi, nhưng vi phạm là 'cuốn xéo', không nói nhiều."

Bà bắt đầu đọc, vanh vách như sớ Táo Quân, không vấp một chữ:

"Một, cấm nấu ăn bằng bếp gas mini, cháy nổ bà mày không đền được, chỉ được dùng nồi cơm điện hoặc bếp từ. Hai, cổng khóa lúc 11 giờ đêm, về muộn thì ngủ ngoài đường hoặc ra nhà nghỉ, cấm gọi điện réo bà mở cửa. Ba, cấm tụ tập nhậu nhẹt, hát hò ầm ĩ sau 10 giờ. Bốn.."

Bà dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt tao, nhấn mạnh từng chữ:

".. Tuyệt đối cấm dẫn bạn gái về ngủ qua đêm. Tao mà bắt được đứa nào lôi gái về hú hí là tao đuổi thẳng cổ, tiền cọc mất trắng. Rõ chưa?"

Tao gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Gái gú cái gì tầm này, thân mình còn lo chưa xong.

"Tiền phòng thằng Dũng đóng rồi, mày ở ghép thì chia đôi với nó tự bảo ban nhau. Nhưng mày phải đóng tiền làm thẻ từ ra vào, tiền đăng ký tạm trú tạm vắng, với tiền thế chân chìa khóa phòng. Tổng cộng ba trăm."

"Ba.. Ba trăm ạ?" Tao lắp bắp.

"Thắc mắc cái gì? Không đóng thì lấy gì đảm bảo mày không cầm chìa khóa tao đi đánh thêm cái nữa rồi vào khoắng đồ? Ba trăm, lúc nào chuyển đi tao trả lại. Nhanh gọn để tao còn xem phim."

Tao chết lặng.

Trong túi tao, sau cuốc xe ôm "cắt cổ" 70 nghìn, chỉ còn lại đúng 430 nghìn. Đó là toàn bộ gia sản mẹ tao dúi cho lúc lên xe. Giờ đưa bà 300, tao còn đúng 130 nghìn để sống cho đến khi.. Tao cũng chưa biết đến khi nào.

Thằng Dũng huých tay vào sườn tao: "Đưa đi mày, quy định chung rồi."

Tao run run móc ví. Rút ra hai tờ một trăm và hai tờ năm chục. Cái ví xẹp lép, mỏng tang như tờ giấy.

Tao đặt tiền lên bàn. Bà Hồng vơ lấy, đếm lướt qua một cái rồi nhét tọt vào túi áo. Bà xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay, viết nguệch ngoạc mấy chữ: * "Đã thu 300k tiền cọc - Phòng 302 - Tên An" *, rồi ném cho tao.

"Xong. Cầm cái thẻ từ này, mất thì đền 50 nghìn. Đi nhẹ nói khẽ thôi, nhà tao còn người già."

Bà phẩy tay đuổi khách như đuổi tà, mắt lại dán vào cái màn hình TV 65 inch đang chiếu phim "Cô dâu 8 tuổi".

Tao với thằng Dũng lầm lũi đi ra.

Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại sau lưng, cắt đứt luồng khí lạnh điều hòa và mùi thơm của tiền bạc. Tao lại đối mặt với cái cầu thang tối om và mùi ẩm mốc quen thuộc.

Tao nhìn tờ biên lai viết tay trong tay, chữ bà Hồng xấu như gà bới nhưng giá trị của nó thì nặng trịch. Ba trăm nghìn. Thế là coi như tao trắng tay ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đất Thủ đô.

Lê bước lên từng bậc thang, chân tao nặng như đeo chì. Cảm giác không phải là vừa thuê được chỗ trọ, mà là vừa ký giấy bán thân vào tù.

Lên đến tầng 3, thằng Dũng vỗ vai tao cái bốp:

"Mặt bí xị thế? Thôi, coi như mất tiền ngu nhập môn. Thế là sướng rồi đấy, phòng này tuy bé tí nhưng điện nước đầy đủ, bà Hồng tuy hắc xì dầu nhưng phẳng phẳng, không soi mói đời tư quá đâu."

Nó mở cửa phòng, mùi cơm rang dưa bò sực nức bay ra cứu rỗi cái dạ dày đang gào thét của tao.

"Vào ăn đi. Ít ra thì tối nay không phải ngủ gầm cầu. Với cái lũ tỉnh lẻ như tao với mày, có một chỗ chui ra chui vào giữa cái đất Hà Nội này đã là may mắn vãi lìn rồi."

Tao ném tờ biên lai lên nóc tủ lạnh hỏng, ngồi phịch xuống chiếu.

"Ừ. May vãi lìn."

Tao cười nhạt, cầm hộp cơm lên. Còn 130 nghìn. Ngày mai tao sẽ sống bằng gì đây?

Chương 5: Đi tìm đường tới trường

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy vì tiếng còi xe inh ỏi vọng từ ngoài đường lớn vào, dù cái phòng trọ nằm tít sâu trong ngõ.

Thằng Dũng vẫn ngủ say như chết, mồm há hốc, nước dãi chảy ướt một mảng gối. Tao rón rén bước qua người nó, chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Nhìn vào gương, tao thấy một thằng nhà quê mắt thâm quầng, tóc tai dựng ngược.

Tao móc ví kiểm tra lại lần nữa. Một tờ một trăm, một tờ hai chục, một tờ mười nghìn. Tổng cộng 130 nghìn.

Tao thở dài, nhét tiền vào sâu trong túi quần bò, cài khuy túi lại cho chắc. Hôm nay tao phải lên trường nộp hồ sơ nhập học. Đại học Thương Mại. Nghe oai phết, nhưng tao còn chưa biết cái cổng trường nó tròn méo ra sao.

"Dũng, ê Dũng." Tao lay chân thằng bạn.

Nó ú ớ, mắt nhắm tịt: "Gì? Để bố ngủ."

"Trường tao đi đường nào?"

Dũng gãi háng, ngáp một cái rõ to rồi làu bàu: "Mày ra đầu ngõ, bắt xe buýt số 32 hoặc 20 gì đấy. Cứ thấy cái nào đông đông, có chữ 'ĐH' thì nhảy tót lên. Hà Nội nằm trong lòng bàn tay ấy mà. Lên xe nhớ giữ ví, móc túi nhanh hơn ảo thuật đấy."

Nói xong nó trùm chăn ngủ tiếp. Chỉ dẫn thế thì bố tao cũng chịu.

Tao khoác cái balo laptop nặng trịch lên vai. Trong đó là toàn bộ giấy tờ nhập học và con laptop cũ. Tài sản lớn nhất đời tao, mất là ăn cám.

Tao bước ra khỏi cửa. Cái ngõ 165 Cầu Giấy ban ngày trông còn tấp nập hơn ban đêm. Hàng quán bày la liệt, mùi bún chả, mùi than tổ ong sộc lên nồng nặc.

Tao rút con Samsung Galaxy Y cũ mèm ra, bật 3G lên để tra Google Maps. Mạng quay tít mù. Cái chấm xanh định vị nhảy lambada loạn xạ trên màn hình. Lúc thì nó báo tao đang ở Cầu Giấy, lúc lại văng mẹ sang tận.. Yên Hòa.

"Rẽ phải, sau đó rẽ trái.."

Tao làm theo cái giọng chị Google đều đều vô cảm. Đi được mười phút, tao thấy mình lại đứng trước cửa hàng bún chả lúc nãy. Đậu má, lạc ngay trong cái ngõ nhà mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao tắt cụ cái điện thoại vô dụng, quyết định dùng mồm.

"Cô ơi, ra đường Cầu Giấy đi lối nào ạ?"

Bà bán bún chả đang quạt than khói mù mịt, không thèm ngẩng lên, hất hàm về phía tay trái: "Thẳng."

Tao cắm đầu đi thẳng. Cuối cùng cũng lết được ra đường lớn.

Cảnh tượng trước mắt làm tao choáng váng. Đường Cầu Giấy lúc 7 giờ sáng là một dòng sông xe cộ đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mịt mù. Người ta đi như ăn cướp, chen chúc từng xăng-ti-mét đường nhựa.

Tao đứng nép vào trạm xe buýt, lơ ngơ như bò đội nón. Một chiếc xe buýt màu vàng đỏ lù lù lao tới, phanh "kít" một cái cháy đường. Cửa xe mở toang.

"Lên không? Lên nhanh!" Thằng lơ xe nhoài người ra hét.

Tao thấy trên kính xe có dán chữ "ĐH Sư Phạm - ĐH Quốc Gia..". Chắc là nó rồi. Tao lao lên.

"Gọn vào em ơi! Đứng nghệt mặt ra đấy tắc mẹ cửa rồi!" Thằng lơ xe dúi vào lưng tao một cái đau điếng.

Tao loạng choạng bám vào cái tay vịn sắt lạnh ngắt. Xe chật như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi bánh mì kẹp thịt trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.

"Vé lượt hay vé tháng?"

"Vé lượt anh ơi. Cho em về Thương Mại." Tao đưa tờ 10 nghìn lẻ.

Thằng lơ xe xé cái vé mỏng tang, đưa lại tao 3 nghìn tiền thừa, rồi nhìn tao bằng ánh mắt thương hại:

"Thương Mại đi ngược chiều bố trẻ ạ. Đây là xe lên Bờ Hồ. Xuống bến sau rồi bắt xe ngược lại."

Tao chết điếng. Máu nóng dồn lên mặt. Cả xe quay lại nhìn tao. Mấy đứa sinh viên đeo tai nghe tủm tỉm cười. Tao chỉ muốn độn thổ.

"Xuống bến này luôn đi!"

Xe phanh gấp. Cửa mở. Tao bị dòng người phía sau đẩy văng xuống vỉa hè.

Tao đứng trơ trọi ở một cái bến lạ hoắc, xung quanh là những tòa nhà cao tầng xa lạ. Mất mẹ 7 nghìn cho một chuyến đi ngu ngốc dài đúng 500 mét.

Tao nhìn sang bên kia đường. Dòng xe cộ chạy ngược chiều vun vút. Không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, cũng chẳng có cầu vượt gần đây. Muốn sang đường bắt xe ngược lại, tao phải băng qua cái dòng thác lũ sắt thép kia.

Tao nuốt nước bọt. Sợ vãi linh hồn.

Tao quyết định không đi xe buýt nữa. 130 nghìn trừ đi 7 nghìn, còn 123 nghìn. Tiền còn ít lắm, không được phép sai nữa. Tao sẽ đi bộ.

Google Maps (khi đã ổn định sóng) báo: "Cách trường Đại học Thương Mại 2, 5 km."

2, 5 cây số. Ở quê tao đi bộ chăn bò cả ngày không sao. Nhưng đi bộ ở cái vỉa hè Hà Nội này là một cực hình.

Vỉa hè bị chiếm dụng sạch sẽ. Chỗ thì làm bãi gửi xe, chỗ thì bán trà đá, chỗ thì đào bới ngổn ngang lát lại đá xanh đá đỏ gì đấy. Tao cứ phải đi luồn lách, chốc chốc lại phải nhảy xuống lòng đường đi chung với xe máy, rồi lại nhảy lên tránh ô tô.

Nắng bắt đầu lên cao. Cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội tưởng nhẹ nhàng mà rát mặt phết.

Tao đi được một lúc thì cái áo phông ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Cái balo laptop cứ đập vào lưng "bộp bộp" theo từng bước chân. Khát nước khô cả cổ họng nhưng tao tiếc tiền không dám mua chai nước suối 5 nghìn.

Tao dừng lại ở ngã tư, định hỏi đường cho chắc ăn.

"Chú ơi, hướng này về Mai Dịch đúng không ạ?" Tao hỏi một ông xe ôm đang ngồi đọc báo.

Ông ta hạ tờ báo xuống, liếc tao: "Đi xe không? 20 nghìn chở tận cổng."

"Dạ không, cháu hỏi đường thôi."

Ông ta hừ một tiếng, giơ tờ báo lên che mặt: "Không đi thì lượn, hỏi han gì sáng ngày ra hãm tài."

Tao cứng họng. Đắng ngắt.

Tao lại hỏi một chị văn phòng đang đứng chờ đèn đỏ. Chị ta đeo khẩu trang kín mít, mắt dán vào điện thoại. Tao vừa mở mồm "Chị ơi..", chị ta đã lùi lại một bước, tay ôm chặt cái túi xách như sợ tao giật mất, lắc đầu quầy quậy rồi rồ ga phóng đi khi đèn còn chưa chuyển xanh.

Ở cái thành phố này, sự tử tế dường như cũng được niêm yết giá. Không ai cho không ai cái gì, kể cả một lời chỉ đường.

Tao lầm lũi đi tiếp.

Từng dòng xe máy tay ga lướt qua tao. Những đứa con gái trạc tuổi tao, váy ngắn, da trắng bóc, ngồi sau xe SH cười nói rôm rả. Mùi nước hoa của họ bay lại, thơm phức, đối lập hẳn với cái mùi mồ hôi chua loét trên người tao.

Tự nhiên tao thấy mình bé nhỏ vãi cứt.

Tao như một con kiến đen đủi đang cố bò ngược dòng nước lũ. Xung quanh là những tòa nhà kính sáng loáng, những tấm biển quảng cáo tiếng Anh, những con người ăn mặc sành điệu. Họ thuộc về thế giới này. Còn tao? Tao là thằng nhà quê với cái balo nặng trĩu và 123 nghìn trong túi.

Gần 10 giờ trưa, cái cổng trường to đùng cũng hiện ra trước mắt.

Chữ "ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI" màu vàng chóe gắn trên cổng đá.

Tao đứng dựa vào gốc cây xà cừ bên đường, thở dốc như chó thè lưỡi. Chân tao mỏi nhừ, phồng rộp lên vì đôi giày bata Thượng Đình cứng ngắc.

Đáng lẽ tao phải thấy háo hức. Đáng lẽ tao phải thấy tự hào kiểu "vượt khó vươn lên". Nhưng không.

Tao chỉ thấy mệt. Và sợ.

Nhìn cái cổng trường to vật vã, nhìn đám sinh viên ra vào tấp nập, tao thấy mình lạc lõng kinh khủng.

Tao lôi điện thoại ra, nhìn vạch sóng chập chờn. Không có tin nhắn nào cả.

Tao đứng đó, giữa cái nắng trưa Hà Nội, nhận ra rằng quãng đường từ nhà đến đây không chỉ là ba trăm cây số địa lý. Nó xa hơn nhiều. Và tao vừa mới chỉ đi được bước đầu tiên của một cuộc hành xác dài đằng đẵng.

Tao xốc lại cái balo, hít một hơi đầy mùi bụi đường, rồi lầm lũi bước qua cổng trường.
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 5: Đi tìm đường tới trường

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy vì tiếng còi xe inh ỏi vọng từ ngoài đường lớn vào, dù cái phòng trọ nằm tít sâu trong ngõ.

Thằng Dũng vẫn ngủ say như chết, mồm há hốc, nước dãi chảy ướt một mảng gối. Tao rón rén bước qua người nó, chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Nhìn vào gương, tao thấy một thằng nhà quê mắt thâm quầng, tóc tai dựng ngược.

Tao móc ví kiểm tra lại lần nữa. Một tờ một trăm, một tờ hai chục, một tờ mười nghìn. Tổng cộng 130 nghìn.

Tao thở dài, nhét tiền vào sâu trong túi quần bò, cài khuy túi lại cho chắc. Hôm nay tao phải lên trường nộp hồ sơ nhập học. Đại học Thương Mại. Nghe oai phết, nhưng tao còn chưa biết cái cổng trường nó tròn méo ra sao.

"Dũng, ê Dũng." Tao lay chân thằng bạn.

Nó ú ớ, mắt nhắm tịt: "Gì? Để bố ngủ."

"Trường tao đi đường nào?"

Dũng gãi háng, ngáp một cái rõ to rồi làu bàu: "Mày ra đầu ngõ, bắt xe buýt số 32 hoặc 20 gì đấy. Cứ thấy cái nào đông đông, có chữ 'ĐH' thì nhảy tót lên. Hà Nội nằm trong lòng bàn tay ấy mà. Lên xe nhớ giữ ví, móc túi nhanh hơn ảo thuật đấy."

Nói xong nó trùm chăn ngủ tiếp. Chỉ dẫn thế thì bố tao cũng chịu.

Tao khoác cái balo laptop nặng trịch lên vai. Trong đó là toàn bộ giấy tờ nhập học và con laptop cũ. Tài sản lớn nhất đời tao, mất là ăn cám.

Tao bước ra khỏi cửa. Cái ngõ 165 Cầu Giấy ban ngày trông còn tấp nập hơn ban đêm. Hàng quán bày la liệt, mùi bún chả, mùi than tổ ong sộc lên nồng nặc.

Tao rút con Samsung Galaxy Y cũ mèm ra, bật 3G lên để tra Google Maps. Mạng quay tít mù. Cái chấm xanh định vị nhảy lambada loạn xạ trên màn hình. Lúc thì nó báo tao đang ở Cầu Giấy, lúc lại văng mẹ sang tận.. Yên Hòa.

"Rẽ phải, sau đó rẽ trái.."

Tao làm theo cái giọng chị Google đều đều vô cảm. Đi được mười phút, tao thấy mình lại đứng trước cửa hàng bún chả lúc nãy. Đậu má, lạc ngay trong cái ngõ nhà mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao tắt cụ cái điện thoại vô dụng, quyết định dùng mồm.

"Cô ơi, ra đường Cầu Giấy đi lối nào ạ?"

Bà bán bún chả đang quạt than khói mù mịt, không thèm ngẩng lên, hất hàm về phía tay trái: "Thẳng."

Tao cắm đầu đi thẳng. Cuối cùng cũng lết được ra đường lớn.

Cảnh tượng trước mắt làm tao choáng váng. Đường Cầu Giấy lúc 7 giờ sáng là một dòng sông xe cộ đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mịt mù. Người ta đi như ăn cướp, chen chúc từng xăng-ti-mét đường nhựa.

Tao đứng nép vào trạm xe buýt, lơ ngơ như bò đội nón. Một chiếc xe buýt màu vàng đỏ lù lù lao tới, phanh "kít" một cái cháy đường. Cửa xe mở toang.

"Lên không? Lên nhanh!" Thằng lơ xe nhoài người ra hét.

Tao thấy trên kính xe có dán chữ "ĐH Sư Phạm - ĐH Quốc Gia..". Chắc là nó rồi. Tao lao lên.

"Gọn vào em ơi! Đứng nghệt mặt ra đấy tắc mẹ cửa rồi!" Thằng lơ xe dúi vào lưng tao một cái đau điếng.

Tao loạng choạng bám vào cái tay vịn sắt lạnh ngắt. Xe chật như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi bánh mì kẹp thịt trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.

"Vé lượt hay vé tháng?"

"Vé lượt anh ơi. Cho em về Thương Mại." Tao đưa tờ 10 nghìn lẻ.

Thằng lơ xe xé cái vé mỏng tang, đưa lại tao 3 nghìn tiền thừa, rồi nhìn tao bằng ánh mắt thương hại:

"Thương Mại đi ngược chiều bố trẻ ạ. Đây là xe lên Bờ Hồ. Xuống bến sau rồi bắt xe ngược lại."

Tao chết điếng. Máu nóng dồn lên mặt. Cả xe quay lại nhìn tao. Mấy đứa sinh viên đeo tai nghe tủm tỉm cười. Tao chỉ muốn độn thổ.

"Xuống bến này luôn đi!"

Xe phanh gấp. Cửa mở. Tao bị dòng người phía sau đẩy văng xuống vỉa hè.

Tao đứng trơ trọi ở một cái bến lạ hoắc, xung quanh là những tòa nhà cao tầng xa lạ. Mất mẹ 7 nghìn cho một chuyến đi ngu ngốc dài đúng 500 mét.

Tao nhìn sang bên kia đường. Dòng xe cộ chạy ngược chiều vun vút. Không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, cũng chẳng có cầu vượt gần đây. Muốn sang đường bắt xe ngược lại, tao phải băng qua cái dòng thác lũ sắt thép kia.

Tao nuốt nước bọt. Sợ vãi linh hồn.

Tao quyết định không đi xe buýt nữa. 130 nghìn trừ đi 7 nghìn, còn 123 nghìn. Tiền còn ít lắm, không được phép sai nữa. Tao sẽ đi bộ.

Google Maps (khi đã ổn định sóng) báo: "Cách trường Đại học Thương Mại 2, 5 km."

2, 5 cây số. Ở quê tao đi bộ chăn bò cả ngày không sao. Nhưng đi bộ ở cái vỉa hè Hà Nội này là một cực hình.

Vỉa hè bị chiếm dụng sạch sẽ. Chỗ thì làm bãi gửi xe, chỗ thì bán trà đá, chỗ thì đào bới ngổn ngang lát lại đá xanh đá đỏ gì đấy. Tao cứ phải đi luồn lách, chốc chốc lại phải nhảy xuống lòng đường đi chung với xe máy, rồi lại nhảy lên tránh ô tô.

Nắng bắt đầu lên cao. Cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội tưởng nhẹ nhàng mà rát mặt phết.

Tao đi được một lúc thì cái áo phông ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Cái balo laptop cứ đập vào lưng "bộp bộp" theo từng bước chân. Khát nước khô cả cổ họng nhưng tao tiếc tiền không dám mua chai nước suối 5 nghìn.

Tao dừng lại ở ngã tư, định hỏi đường cho chắc ăn.

"Chú ơi, hướng này về Mai Dịch đúng không ạ?" Tao hỏi một ông xe ôm đang ngồi đọc báo.

Ông ta hạ tờ báo xuống, liếc tao: "Đi xe không? 20 nghìn chở tận cổng."

"Dạ không, cháu hỏi đường thôi."

Ông ta hừ một tiếng, giơ tờ báo lên che mặt: "Không đi thì lượn, hỏi han gì sáng ngày ra hãm tài."

Tao cứng họng. Đắng ngắt.

Tao lại hỏi một chị văn phòng đang đứng chờ đèn đỏ. Chị ta đeo khẩu trang kín mít, mắt dán vào điện thoại. Tao vừa mở mồm "Chị ơi..", chị ta đã lùi lại một bước, tay ôm chặt cái túi xách như sợ tao giật mất, lắc đầu quầy quậy rồi rồ ga phóng đi khi đèn còn chưa chuyển xanh.

Ở cái thành phố này, sự tử tế dường như cũng được niêm yết giá. Không ai cho không ai cái gì, kể cả một lời chỉ đường.

Tao lầm lũi đi tiếp.

Từng dòng xe máy tay ga lướt qua tao. Những đứa con gái trạc tuổi tao, váy ngắn, da trắng bóc, ngồi sau xe SH cười nói rôm rả. Mùi nước hoa của họ bay lại, thơm phức, đối lập hẳn với cái mùi mồ hôi chua loét trên người tao.

Tự nhiên tao thấy mình bé nhỏ vãi cứt.

Tao như một con kiến đen đủi đang cố bò ngược dòng nước lũ. Xung quanh là những tòa nhà kính sáng loáng, những tấm biển quảng cáo tiếng Anh, những con người ăn mặc sành điệu. Họ thuộc về thế giới này. Còn tao? Tao là thằng nhà quê với cái balo nặng trĩu và 123 nghìn trong túi.

Gần 10 giờ trưa, cái cổng trường to đùng cũng hiện ra trước mắt.

Chữ "ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI" màu vàng chóe gắn trên cổng đá.

Tao đứng dựa vào gốc cây xà cừ bên đường, thở dốc như chó thè lưỡi. Chân tao mỏi nhừ, phồng rộp lên vì đôi giày bata Thượng Đình cứng ngắc.

Đáng lẽ tao phải thấy háo hức. Đáng lẽ tao phải thấy tự hào kiểu "vượt khó vươn lên". Nhưng không.

Tao chỉ thấy mệt. Và sợ.

Nhìn cái cổng trường to vật vã, nhìn đám sinh viên ra vào tấp nập, tao thấy mình lạc lõng kinh khủng.

Tao lôi điện thoại ra, nhìn vạch sóng chập chờn. Không có tin nhắn nào cả.

Tao đứng đó, giữa cái nắng trưa Hà Nội, nhận ra rằng quãng đường từ nhà đến đây không chỉ là ba trăm cây số địa lý. Nó xa hơn nhiều. Và tao vừa mới chỉ đi được bước đầu tiên của một cuộc hành xác dài đằng đẵng.

Tao xốc lại cái balo, hít một hơi đầy mùi bụi đường, rồi lầm lũi bước qua cổng trường.

Chương 6: Ngày nhập học

Bước qua cái cổng đá to vật vã, tao cứ ngỡ mình bước vào thánh đường tri thức. Hóa ra đéo phải. Tao vừa bước chân vào một cái chợ vỡ, phiên bản cao cấp hơn chợ huyện ở nhà một tí vì có nhiều bê tông và kính hơn thôi.

Trước mắt tao là một biển người. Đông nghìn nghịt.

Cái sân trường rộng mênh mông bị lấp kín bởi hàng nghìn cái đầu đen đặc, nhấp nhô như sóng biển ngày bão. Tiếng loa đài rè rè phát ra những bản nhạc hào hùng kiểu "Hành khúc sinh viên", nhưng bị át đi hoàn toàn bởi tiếng người cười nói, tiếng gọi nhau í ới, tiếng quạt tay phành phạch.

Cái nắng tháng Chín dội thẳng xuống nền gạch nung nóng hầm hập. Hơi nóng bốc lên, quyện với mùi mồ hôi chua loét, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi phấn trang điểm chảy nhão dưới nắng tạo thành một thứ không khí đặc quánh, hít vào mà thấy nghẹn cả phổi.

Tao đứng ngẩn tò te mất mấy giây, bị dòng người phía sau húc vào lưng mới sực tỉnh, lếch thếch lôi cái xác dặt dẹo tiến vào trong.

Nhìn quanh, tao thấy mình lạc loài vãi chưởng.

Đa phần bọn tân sinh viên như tao đều có "đội hậu cần" hùng hậu đi theo. Có đứa thì bố xách vali, mẹ cầm quạt nan phe phẩy, mồm liên tục hỏi: "Có khát không con? Uống tí nước cam mẹ vắt nhé?". Có đứa thì cả đại gia đình ông bà cô dì chú bác đi tháp tùng, đứng chật cả một góc sân, mặt ai cũng hớn hở như sắp tiễn con vào vũ trụ.

Nhìn lại mình: Một thằng, một balo, một chai nước lọc 5 nghìn (mà tao vẫn chưa dám mua).

Tao đứng xếp hàng ở bàn hướng dẫn. Dòng người nhích từng xăng-ti-mét. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy dọc sống lưng, ngấm vào cái áo phông vốn đã ướt sũng từ lúc đi bộ.

Ngay trước mặt tao là hai con bé, chắc dân Hà Nội gốc. Da trắng bóc, thơm phức mùi nước hoa gì đó ngọt lừ. Một đứa vừa quạt vừa than:

"Khiếp, nóng kinh lên được. Biết thế bảo bố chở ô tô vào tận sảnh. Tí nữa xong mày với tao qua Highlands ngồi điều hòa nhé, tao thèm Freeze trà xanh quá."

"Ừ, xong lượn qua Vincom xem giày luôn. Bố tao vừa thưởng cho con iPhone 5s vì đỗ đại học, tí tao khao."

Tao cúi mặt, tay vô thức sờ vào túi quần.

Trong đó có con Samsung Galaxy Y tróc sơn viền, màn hình bé bằng hai ngón tay, và 123 nghìn đồng lẻ. Cả gia tài của tao còn đéo bằng một chầu nước của bọn nó.

Cái khoảng cách giàu nghèo nó không nằm ở những con số thống kê trên tivi. Nó nằm ngay đây, cách tao đúng một bờ vai. Nó sực nức mùi nước hoa đắt tiền, còn tao thì bốc mùi bụi đường và sự nghèo hèn.

"Tít.. Tít.."

Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật.

Tim tao thót một cái. Chắc mẹ gọi. Hay bố? Hay là ai đó ở quê hỏi thăm xem tao sống chết thế nào? Tao vội vàng móc điện thoại ra, che tay lên màn hình để nhìn cho rõ dưới cái nắng chói chang.

Tin nhắn đến.

Người gửi: Thằng Dũng.

Nội dung vỏn vẹn hai chữ: "Xong chưa?"

Không hỏi "Mày đến nơi chưa?", "Mày có lạc đường không?", hay "Ăn gì chưa?". Chỉ là "Xong chưa?". Một câu hỏi mang tính chất công việc, lạnh lùng và thực dụng vãi đái. Nó cần biết tao xong chưa để còn về mở cửa, hay để đi công chuyện của nó, chứ đéo phải vì lo cho tao.

Tao nhìn màn hình, cười nhạt, nhét lại điện thoại vào túi.

"Chưa. Đang xếp hàng." Tao cũng đéo buồn trả lời lại. Tốn 200 đồng tiền tin nhắn.

Cuộc đời này đúng là sòng phẳng. Đéo ai rảnh mà quan tâm mày cảm thấy thế nào đâu An ạ. Mày chỉ là một chấm nhỏ li ti trong cái danh bạ điện thoại của người ta thôi.

"Em kia! Đến lượt rồi kìa, đứng đực mặt ra đấy làm gì?"

Tiếng quát của một bà chị mặc áo xanh tình nguyện làm tao giật bắn mình. Tao lật đật lao lên bàn đăng ký, lóng ngóng lôi đống giấy tờ nhàu nát trong balo ra.

"Giấy báo nhập học đâu? Bản sao hộ khẩu? Học bạ công chứng?" Bà chị vừa hỏi vừa lật đống giấy tờ của tao như lật đống rác, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

"Dạ.. Đây ạ.." Tao run tay, đưa nhầm cả cái tờ rơi quảng cáo gia sư lúc nãy bị người ta dúi vào tay.

"Làm ăn kiểu gì thế hả? Ghi thông tin vào tờ kia, ra bàn số 4 nộp đoàn phí, rồi quay lại đây đóng dấu. Nhanh cái tay lên, bao nhiêu người đang chờ kìa!"

Tao bị xoay như chong chóng. Chạy từ bàn này sang bàn khác. Điền tên, ký tên, nộp ảnh. Chữ tao vốn xấu, lúc cuống lên lại càng gà bới. Có tờ tao ghi nhầm ngày sinh, bị bắt mua tờ khác điền lại, tốn mất 5 nghìn. Tao tiếc đứt ruột. 5 nghìn đấy mua được gói xôi ngô cứu đói buổi sáng.

Cả cái quy trình nhập học này giống như một cái máy xay thịt khổng lồ. Tao bị ném vào đầu này, bị nhào nặn, quát tháo, đóng dấu, rồi nhả ra ở đầu kia với một tờ "Giấy tiếp nhận sinh viên" mỏng tang trên tay.

Xong xuôi cũng là lúc tao rã rời chân tay.

Tao lê bước ra cổng, định tìm đường về (lại là đi bộ, đkm). Vừa ra đến sân trường, tao thấy một chiếc Toyota Camry màu đen bóng loáng đỗ xịch ngay trước sảnh chính. Cửa xe mở ra, một con bé bước xuống.

Cái Lan.

Con Lan học lớp A1 trường huyện, nhà ở ngay mặt đường thị trấn, chuyên buôn gỗ. Nó mặc cái váy xòe màu kem, tóc uốn xoăn nhẹ, chân đi giày cao gót. Trông nó sang chảnh, khác hẳn cái vẻ lấm lem của tao. Bố nó bước xuống, xách cái vali màu hồng cho con gái, cười nói rổn rảng.

Tao vội vàng quay mặt đi, nép sau gốc cây xà cừ to đùng.

Tim tao đập thình thịch. Tao sợ nó nhìn thấy. Sợ nó nhận ra "thằng An học giỏi nhất lớp chọn Toán" giờ đang đứng co ro với cái balo laptop cũ mèm, mồ hôi nhễ nhại như thằng cửu vạn.

Cái sĩ diện hão của thằng đàn ông 18 tuổi nó lớn lắm, mà cũng mong manh lắm. Tao thà làm người vô hình còn hơn để người quen nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại này.

Đợi bố con nó đi khuất vào trong, tao mới dám chui ra, cắm đầu đi nhanh ra cổng.

Tao đứng lại ở vỉa hè đường Hồ Tùng Mậu, xe cộ vẫn chạy ầm ầm như mắc cửi. Trên tay tao là tờ giấy nhập học có dấu đỏ chót của trường Đại học Thương Mại.

Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc huy hoàng. Đáng lẽ tao phải giơ nắm đấm lên trời hét "Yes!" như trong phim Mỹ.

Nhưng tao chỉ thấy trống rỗng.

Tờ giấy này không phải là tấm vé thông hành đến thiên đường. Nó giống một bản án hơn. Bản án xác nhận từ nay tao chính thức bước vào một cuộc chiến sinh tồn mới, nơi không có mẹ nấu cơm, không có bố cho tiền, và đéo có ai thương hại tao cả.

Tao cuộn tròn tờ giấy lại, nhét vào ngăn bên hông balo.
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 6: Ngày nhập học

Bước qua cái cổng đá to vật vã, tao cứ ngỡ mình bước vào thánh đường tri thức. Hóa ra đéo phải. Tao vừa bước chân vào một cái chợ vỡ, phiên bản cao cấp hơn chợ huyện ở nhà một tí vì có nhiều bê tông và kính hơn thôi.

Trước mắt tao là một biển người. Đông nghìn nghịt.

Cái sân trường rộng mênh mông bị lấp kín bởi hàng nghìn cái đầu đen đặc, nhấp nhô như sóng biển ngày bão. Tiếng loa đài rè rè phát ra những bản nhạc hào hùng kiểu "Hành khúc sinh viên", nhưng bị át đi hoàn toàn bởi tiếng người cười nói, tiếng gọi nhau í ới, tiếng quạt tay phành phạch.

Cái nắng tháng Chín dội thẳng xuống nền gạch nung nóng hầm hập. Hơi nóng bốc lên, quyện với mùi mồ hôi chua loét, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi phấn trang điểm chảy nhão dưới nắng tạo thành một thứ không khí đặc quánh, hít vào mà thấy nghẹn cả phổi.

Tao đứng ngẩn tò te mất mấy giây, bị dòng người phía sau húc vào lưng mới sực tỉnh, lếch thếch lôi cái xác dặt dẹo tiến vào trong.

Nhìn quanh, tao thấy mình lạc loài vãi chưởng.

Đa phần bọn tân sinh viên như tao đều có "đội hậu cần" hùng hậu đi theo. Có đứa thì bố xách vali, mẹ cầm quạt nan phe phẩy, mồm liên tục hỏi: "Có khát không con? Uống tí nước cam mẹ vắt nhé?". Có đứa thì cả đại gia đình ông bà cô dì chú bác đi tháp tùng, đứng chật cả một góc sân, mặt ai cũng hớn hở như sắp tiễn con vào vũ trụ.

Nhìn lại mình: Một thằng, một balo, một chai nước lọc 5 nghìn (mà tao vẫn chưa dám mua).

Tao đứng xếp hàng ở bàn hướng dẫn. Dòng người nhích từng xăng-ti-mét. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy dọc sống lưng, ngấm vào cái áo phông vốn đã ướt sũng từ lúc đi bộ.

Ngay trước mặt tao là hai con bé, chắc dân Hà Nội gốc. Da trắng bóc, thơm phức mùi nước hoa gì đó ngọt lừ. Một đứa vừa quạt vừa than:

"Khiếp, nóng kinh lên được. Biết thế bảo bố chở ô tô vào tận sảnh. Tí nữa xong mày với tao qua Highlands ngồi điều hòa nhé, tao thèm Freeze trà xanh quá."

"Ừ, xong lượn qua Vincom xem giày luôn. Bố tao vừa thưởng cho con iPhone 5s vì đỗ đại học, tí tao khao."

Tao cúi mặt, tay vô thức sờ vào túi quần.

Trong đó có con Samsung Galaxy Y tróc sơn viền, màn hình bé bằng hai ngón tay, và 123 nghìn đồng lẻ. Cả gia tài của tao còn đéo bằng một chầu nước của bọn nó.

Cái khoảng cách giàu nghèo nó không nằm ở những con số thống kê trên tivi. Nó nằm ngay đây, cách tao đúng một bờ vai. Nó sực nức mùi nước hoa đắt tiền, còn tao thì bốc mùi bụi đường và sự nghèo hèn.

"Tít.. Tít.."

Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật.

Tim tao thót một cái. Chắc mẹ gọi. Hay bố? Hay là ai đó ở quê hỏi thăm xem tao sống chết thế nào? Tao vội vàng móc điện thoại ra, che tay lên màn hình để nhìn cho rõ dưới cái nắng chói chang.

Tin nhắn đến.

Người gửi: Thằng Dũng.

Nội dung vỏn vẹn hai chữ: "Xong chưa?"

Không hỏi "Mày đến nơi chưa?", "Mày có lạc đường không?", hay "Ăn gì chưa?". Chỉ là "Xong chưa?". Một câu hỏi mang tính chất công việc, lạnh lùng và thực dụng vãi đái. Nó cần biết tao xong chưa để còn về mở cửa, hay để đi công chuyện của nó, chứ đéo phải vì lo cho tao.

Tao nhìn màn hình, cười nhạt, nhét lại điện thoại vào túi.

"Chưa. Đang xếp hàng." Tao cũng đéo buồn trả lời lại. Tốn 200 đồng tiền tin nhắn.

Cuộc đời này đúng là sòng phẳng. Đéo ai rảnh mà quan tâm mày cảm thấy thế nào đâu An ạ. Mày chỉ là một chấm nhỏ li ti trong cái danh bạ điện thoại của người ta thôi.

"Em kia! Đến lượt rồi kìa, đứng đực mặt ra đấy làm gì?"

Tiếng quát của một bà chị mặc áo xanh tình nguyện làm tao giật bắn mình. Tao lật đật lao lên bàn đăng ký, lóng ngóng lôi đống giấy tờ nhàu nát trong balo ra.

"Giấy báo nhập học đâu? Bản sao hộ khẩu? Học bạ công chứng?" Bà chị vừa hỏi vừa lật đống giấy tờ của tao như lật đống rác, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

"Dạ.. Đây ạ.." Tao run tay, đưa nhầm cả cái tờ rơi quảng cáo gia sư lúc nãy bị người ta dúi vào tay.

"Làm ăn kiểu gì thế hả? Ghi thông tin vào tờ kia, ra bàn số 4 nộp đoàn phí, rồi quay lại đây đóng dấu. Nhanh cái tay lên, bao nhiêu người đang chờ kìa!"

Tao bị xoay như chong chóng. Chạy từ bàn này sang bàn khác. Điền tên, ký tên, nộp ảnh. Chữ tao vốn xấu, lúc cuống lên lại càng gà bới. Có tờ tao ghi nhầm ngày sinh, bị bắt mua tờ khác điền lại, tốn mất 5 nghìn. Tao tiếc đứt ruột. 5 nghìn đấy mua được gói xôi ngô cứu đói buổi sáng.

Cả cái quy trình nhập học này giống như một cái máy xay thịt khổng lồ. Tao bị ném vào đầu này, bị nhào nặn, quát tháo, đóng dấu, rồi nhả ra ở đầu kia với một tờ "Giấy tiếp nhận sinh viên" mỏng tang trên tay.

Xong xuôi cũng là lúc tao rã rời chân tay.

Tao lê bước ra cổng, định tìm đường về (lại là đi bộ, đkm). Vừa ra đến sân trường, tao thấy một chiếc Toyota Camry màu đen bóng loáng đỗ xịch ngay trước sảnh chính. Cửa xe mở ra, một con bé bước xuống.

Cái Lan.

Con Lan học lớp A1 trường huyện, nhà ở ngay mặt đường thị trấn, chuyên buôn gỗ. Nó mặc cái váy xòe màu kem, tóc uốn xoăn nhẹ, chân đi giày cao gót. Trông nó sang chảnh, khác hẳn cái vẻ lấm lem của tao. Bố nó bước xuống, xách cái vali màu hồng cho con gái, cười nói rổn rảng.

Tao vội vàng quay mặt đi, nép sau gốc cây xà cừ to đùng.

Tim tao đập thình thịch. Tao sợ nó nhìn thấy. Sợ nó nhận ra "thằng An học giỏi nhất lớp chọn Toán" giờ đang đứng co ro với cái balo laptop cũ mèm, mồ hôi nhễ nhại như thằng cửu vạn.

Cái sĩ diện hão của thằng đàn ông 18 tuổi nó lớn lắm, mà cũng mong manh lắm. Tao thà làm người vô hình còn hơn để người quen nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại này.

Đợi bố con nó đi khuất vào trong, tao mới dám chui ra, cắm đầu đi nhanh ra cổng.

Tao đứng lại ở vỉa hè đường Hồ Tùng Mậu, xe cộ vẫn chạy ầm ầm như mắc cửi. Trên tay tao là tờ giấy nhập học có dấu đỏ chót của trường Đại học Thương Mại.

Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc huy hoàng. Đáng lẽ tao phải giơ nắm đấm lên trời hét "Yes!" như trong phim Mỹ.

Nhưng tao chỉ thấy trống rỗng.

Tờ giấy này không phải là tấm vé thông hành đến thiên đường. Nó giống một bản án hơn. Bản án xác nhận từ nay tao chính thức bước vào một cuộc chiến sinh tồn mới, nơi không có mẹ nấu cơm, không có bố cho tiền, và đéo có ai thương hại tao cả.

Tao cuộn tròn tờ giấy lại, nhét vào ngăn bên hông balo.

Chương 7: Chuyến xe buýt số 32 và khoảng cách một cánh tay

Tao đứng chôn chân ở trạm xe buýt đối diện cổng trường, mắt đảo như rang lạc canh chừng con xe số 32.

Nắng trưa hắt xuống mặt đường nhựa bốc lên cái mùi khét lẹt của cao su cháy. 123 nghìn còn lại trong túi nhảy múa trong đầu tao. Bỏ ra 7 nghìn để mua một tấm vé về nhà, đổi lại tao đỡ phải lết bộ 2 cây số rưỡi với đôi chân phồng rộp. Phép tính này chấp nhận được.

"Kít.. Tttt!"

Con "hung thần" màu vàng đỏ lù lù trờ tới, phanh dúi dụi làm đám bụi đường cuộn lên mù mịt. Cửa xe vừa hé, đám đông xung quanh tao đã ùa lên như ong vỡ tổ. Không còn hàng lối, không còn văn minh thủ đô, chỉ còn bản năng sinh tồn.

Tao nghiến răng, húc vai vào một bà béo đang xách hai cái làn to tướng, lách người chen lên. Sáng nay tao đã đóng vai thằng nhà quê lịch sự và bị bỏ lại. Giờ thì đéo. Tao phải lên cái xe này.

"Lên nhanh! Đóng cửa đây! Ép vào, ép vào trong!"

Thằng phụ xe hét vào tai tao, tay đẩy mạnh vào cái balo sau lưng làm tao chúi nhủi về phía trước. Cánh cửa kính đóng sập lại sau lưng, kẹp chặt gấu áo của một ông chú đứng ngay mép.

Bên trong xe là một cái hầm lò di động.

Điều hòa chạy hết công suất nhưng không đọ lại được với thân nhiệt của hơn mấy chục con người đang ép vào nhau như cá mòi xếp lớp. Mùi hôi nách, mùi mồ hôi chua loét, mùi dầu gió và cả mùi hơi thở nồng nặc quyện vào nhau, đặc quánh đến mức tao cảm giác có thể cắt nó ra thành từng miếng.

Tao bị đẩy dồn xuống khu vực cửa sau, tay vịn lơ lửng trên đầu nhưng không với tới vì bị kẹt cứng giữa một rừng người.

"Bác tài ơi phanh từ từ thôi!" Ai đó hét lên.

"Hự!"

Chiếc xe phanh gấp tránh một con Ninja Lead tạt đầu. Theo quán tính, cả khối người đổ rạp về phía trước.

Tao mất đà, lao thẳng người đi. Hai tay tao theo phản xạ buông thõng để giữ thăng bằng, và cả người tao dính chặt vào lưng một người đứng trước.

Một đứa con gái.

Mặt tao đập nhẹ vào mớ tóc đen nhánh của nó. Ngực tao, qua lớp áo phông ướt sũng mồ hôi, ép sát vào tấm lưng gầy guộc của nó.

Tao vội vàng gồng người, cố dùng chân trụ để đẩy lùi ra, nhưng vô ích. Đám đông phía sau như một bức tường thịt chèn ép, ghim chặt tao vào vị trí đó.

Trong cái khoảnh khắc chật chội và ngột ngạt ấy, giác quan của tao bỗng nhiên trở nên nhạy bén một cách khốn nạn.

Nó mặc một chiếc áo thun sát nách màu trắng, mỏng tang. Tao có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ da thịt nó truyền qua lớp vải, nóng hổi và mềm mại. Một mùi hương nhè nhẹ xộc vào mũi tao. Không nồng nặc như nước hoa của bọn con gái lúc sáng, mà là mùi hương thanh mát của dầu gội đầu, pha lẫn chút mùi sữa tắm dịu nhẹ.

Cái mùi sạch sẽ ấy đối lập hoàn toàn với cái mùi chua lòm, bụi bặm trên người tao.

Tao nín thở. Người tao cứng đờ như khúc gỗ.

Máu nóng dồn xuống dưới. Thằng nhỏ rục rịch phản chủ. Tao hoảng hồn. Đkm, mày mà "chào cờ" lúc này thì nhục để đâu cho hết? Tao cố gắng nghĩ đến những thứ tồi tệ nhất để dập tắt cái bản năng quái đản đó: Nghĩ đến bà Hồng chủ trọ, nghĩ đến cái ví rỗng tuếch, nghĩ đến lão xe ôm lừa đảo.

Nhưng cái cảm giác da thịt cọ xát trong mỗi cú xóc của xe buýt nó kích thích một cách tàn nhẫn.

Đầu xe lắc lư. Vai trần của nó cọ vào bắp tay tao. Mát lạnh. Da con gái thủ đô sao mà mịn thế, mát thế. Tóc nó vương vào cổ tao, buồn buồn, ngứa ngáy.

Tao liếc trộm xuống. Nó đeo tai nghe dây trắng, tay cầm con iPhone 5 lướt Facebook.

Nó không phản ứng.

Không quay lại lườm, không chửi "đồ biến thái", cũng không nhích người ra xa (mà thực ra cũng chả còn chỗ nào để nhích). Nó đứng đó, thản nhiên đến mức lạnh lùng.

Với nó, tao chỉ là một chướng ngại vật, một cái gì đó vô tri vô giác phía sau lưng. Sự tồn tại của tao, với tất cả sự bối rối, hổ thẹn và kích thích này, hoàn toàn nằm ngoài vùng phủ sóng của nó.

Khoảng cách giữa tao và nó bây giờ là âm. Nhưng tao cảm giác như tao đang đứng ở dưới cống ngầm nhìn lên một tòa lâu đài.

Tao nhìn cái màn hình điện thoại sáng trưng của nó, nhìn những ngón tay thon dài lướt trên mặt kính, nhìn cái tai nghe trắng muốt cách ly nó với cái ồn ào hỗn tạp xung quanh.

Nó ở đây, trên cùng một chuyến xe với tao, nhưng nó thuộc về một thế giới khác. Thế giới của sự sạch sẽ, đủ đầy và thơm tho. Còn tao, tao thuộc về cái thế giới nhớp nháp mồ hôi, của những toan tính 7 nghìn hay 10 nghìn, của sự chật vật chen chúc.

"Cầu Giấy! Ai xuống Cầu Giấy ra cửa nhanh!"

Tiếng loa rè rè vang lên cứu rỗi tao.

Tao hít một hơi thật sâu, nuốt trọn cái mùi hương tóc ấy vào phổi lần cuối, rồi gồng mình lách qua người nó.

"Cho.. Cho mình nhờ tí." Tao lí nhí, giọng khàn đặc.

Nó hơi nghiêng người sang một bên, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại.

Tao lách qua, vai quệt mạnh vào vai nó. Một cú chạm cuối cùng trước khi tao bị dòng người đẩy văng ra cửa sau.

Chân chạm đất. Gió bụi Cầu Giấy thốc vào mặt.

Tao đứng nhìn theo chiếc xe buýt đóng cửa, phụt ra một luồng khói đen sì rồi lao đi. Bóng lưng con bé ấy khuất sau lớp kính mờ bụi. Tao thậm chí còn chẳng biết mặt nó tròn méo ra sao, chỉ nhớ cái gáy trắng ngần và mùi hương ám ảnh đó.

Tao cúi xuống nhìn mình.

Quần bò bạc màu dính bẩn. Giày bata Thượng Đình lấm lem. Áo phông ướt đẫm dính chặt vào người, in hằn cả xương sườn.

Tự nhiên thấy trống rỗng kinh khủng. Cảm giác thèm muốn một thứ gì đó mơ hồ. Không hẳn là dục vọng. Tao thèm được sạch sẽ. Tao thèm được thơm tho. Tao thèm cái cảm giác được thản nhiên đeo tai nghe và kệ mẹ sự đời như nó.

Tao lết bộ về ngõ 165.

Vừa mở cửa phòng trọ, thấy thằng Dũng không có nhà, tao quăng cái balo vào góc, lột phăng quần áo, lao thẳng vào nhà vệ sinh chung.

Tao xả nước lạnh xối xả lên đầu. Tao lấy hòn xà phòng Lifebuoy mòn vẹt chà sát điên cuồng lên người. Chà đến đỏ cả da, rát cả thịt.

Tao muốn gột rửa hết cái mùi xe buýt, mùi người lạ, và cả cái mùi nghèo hèn đang bám riết lấy tao. Nhưng càng kì cọ, tao càng thấy cái mùi hương dịu nhẹ của con bé kia vẩn vương trong mũi, như trêu ngươi, như nhắc nhở tao về một khoảng cách không thể san lấp bằng xà phòng và nước lạnh.
 
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 7: Chuyến xe buýt số 32 và khoảng cách một cánh tay

Tao đứng chôn chân ở trạm xe buýt đối diện cổng trường, mắt đảo như rang lạc canh chừng con xe số 32.

Nắng trưa hắt xuống mặt đường nhựa bốc lên cái mùi khét lẹt của cao su cháy. 123 nghìn còn lại trong túi nhảy múa trong đầu tao. Bỏ ra 7 nghìn để mua một tấm vé về nhà, đổi lại tao đỡ phải lết bộ 2 cây số rưỡi với đôi chân phồng rộp. Phép tính này chấp nhận được.

"Kít.. Tttt!"

Con "hung thần" màu vàng đỏ lù lù trờ tới, phanh dúi dụi làm đám bụi đường cuộn lên mù mịt. Cửa xe vừa hé, đám đông xung quanh tao đã ùa lên như ong vỡ tổ. Không còn hàng lối, không còn văn minh thủ đô, chỉ còn bản năng sinh tồn.

Tao nghiến răng, húc vai vào một bà béo đang xách hai cái làn to tướng, lách người chen lên. Sáng nay tao đã đóng vai thằng nhà quê lịch sự và bị bỏ lại. Giờ thì đéo. Tao phải lên cái xe này.

"Lên nhanh! Đóng cửa đây! Ép vào, ép vào trong!"

Thằng phụ xe hét vào tai tao, tay đẩy mạnh vào cái balo sau lưng làm tao chúi nhủi về phía trước. Cánh cửa kính đóng sập lại sau lưng, kẹp chặt gấu áo của một ông chú đứng ngay mép.

Bên trong xe là một cái hầm lò di động.

Điều hòa chạy hết công suất nhưng không đọ lại được với thân nhiệt của hơn mấy chục con người đang ép vào nhau như cá mòi xếp lớp. Mùi hôi nách, mùi mồ hôi chua loét, mùi dầu gió và cả mùi hơi thở nồng nặc quyện vào nhau, đặc quánh đến mức tao cảm giác có thể cắt nó ra thành từng miếng.

Tao bị đẩy dồn xuống khu vực cửa sau, tay vịn lơ lửng trên đầu nhưng không với tới vì bị kẹt cứng giữa một rừng người.

"Bác tài ơi phanh từ từ thôi!" Ai đó hét lên.

"Hự!"

Chiếc xe phanh gấp tránh một con Ninja Lead tạt đầu. Theo quán tính, cả khối người đổ rạp về phía trước.

Tao mất đà, lao thẳng người đi. Hai tay tao theo phản xạ buông thõng để giữ thăng bằng, và cả người tao dính chặt vào lưng một người đứng trước.

Một đứa con gái.

Mặt tao đập nhẹ vào mớ tóc đen nhánh của nó. Ngực tao, qua lớp áo phông ướt sũng mồ hôi, ép sát vào tấm lưng gầy guộc của nó.

Tao vội vàng gồng người, cố dùng chân trụ để đẩy lùi ra, nhưng vô ích. Đám đông phía sau như một bức tường thịt chèn ép, ghim chặt tao vào vị trí đó.

Trong cái khoảnh khắc chật chội và ngột ngạt ấy, giác quan của tao bỗng nhiên trở nên nhạy bén một cách khốn nạn.

Nó mặc một chiếc áo thun sát nách màu trắng, mỏng tang. Tao có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ da thịt nó truyền qua lớp vải, nóng hổi và mềm mại. Một mùi hương nhè nhẹ xộc vào mũi tao. Không nồng nặc như nước hoa của bọn con gái lúc sáng, mà là mùi hương thanh mát của dầu gội đầu, pha lẫn chút mùi sữa tắm dịu nhẹ.

Cái mùi sạch sẽ ấy đối lập hoàn toàn với cái mùi chua lòm, bụi bặm trên người tao.

Tao nín thở. Người tao cứng đờ như khúc gỗ.

Máu nóng dồn xuống dưới. Thằng nhỏ rục rịch phản chủ. Tao hoảng hồn. Đkm, mày mà "chào cờ" lúc này thì nhục để đâu cho hết? Tao cố gắng nghĩ đến những thứ tồi tệ nhất để dập tắt cái bản năng quái đản đó: Nghĩ đến bà Hồng chủ trọ, nghĩ đến cái ví rỗng tuếch, nghĩ đến lão xe ôm lừa đảo.

Nhưng cái cảm giác da thịt cọ xát trong mỗi cú xóc của xe buýt nó kích thích một cách tàn nhẫn.

Đầu xe lắc lư. Vai trần của nó cọ vào bắp tay tao. Mát lạnh. Da con gái thủ đô sao mà mịn thế, mát thế. Tóc nó vương vào cổ tao, buồn buồn, ngứa ngáy.

Tao liếc trộm xuống. Nó đeo tai nghe dây trắng, tay cầm con iPhone 5 lướt Facebook.

Nó không phản ứng.

Không quay lại lườm, không chửi "đồ biến thái", cũng không nhích người ra xa (mà thực ra cũng chả còn chỗ nào để nhích). Nó đứng đó, thản nhiên đến mức lạnh lùng.

Với nó, tao chỉ là một chướng ngại vật, một cái gì đó vô tri vô giác phía sau lưng. Sự tồn tại của tao, với tất cả sự bối rối, hổ thẹn và kích thích này, hoàn toàn nằm ngoài vùng phủ sóng của nó.

Khoảng cách giữa tao và nó bây giờ là âm. Nhưng tao cảm giác như tao đang đứng ở dưới cống ngầm nhìn lên một tòa lâu đài.

Tao nhìn cái màn hình điện thoại sáng trưng của nó, nhìn những ngón tay thon dài lướt trên mặt kính, nhìn cái tai nghe trắng muốt cách ly nó với cái ồn ào hỗn tạp xung quanh.

Nó ở đây, trên cùng một chuyến xe với tao, nhưng nó thuộc về một thế giới khác. Thế giới của sự sạch sẽ, đủ đầy và thơm tho. Còn tao, tao thuộc về cái thế giới nhớp nháp mồ hôi, của những toan tính 7 nghìn hay 10 nghìn, của sự chật vật chen chúc.

"Cầu Giấy! Ai xuống Cầu Giấy ra cửa nhanh!"

Tiếng loa rè rè vang lên cứu rỗi tao.

Tao hít một hơi thật sâu, nuốt trọn cái mùi hương tóc ấy vào phổi lần cuối, rồi gồng mình lách qua người nó.

"Cho.. Cho mình nhờ tí." Tao lí nhí, giọng khàn đặc.

Nó hơi nghiêng người sang một bên, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại.

Tao lách qua, vai quệt mạnh vào vai nó. Một cú chạm cuối cùng trước khi tao bị dòng người đẩy văng ra cửa sau.

Chân chạm đất. Gió bụi Cầu Giấy thốc vào mặt.

Tao đứng nhìn theo chiếc xe buýt đóng cửa, phụt ra một luồng khói đen sì rồi lao đi. Bóng lưng con bé ấy khuất sau lớp kính mờ bụi. Tao thậm chí còn chẳng biết mặt nó tròn méo ra sao, chỉ nhớ cái gáy trắng ngần và mùi hương ám ảnh đó.

Tao cúi xuống nhìn mình.

Quần bò bạc màu dính bẩn. Giày bata Thượng Đình lấm lem. Áo phông ướt đẫm dính chặt vào người, in hằn cả xương sườn.

Tự nhiên thấy trống rỗng kinh khủng. Cảm giác thèm muốn một thứ gì đó mơ hồ. Không hẳn là dục vọng. Tao thèm được sạch sẽ. Tao thèm được thơm tho. Tao thèm cái cảm giác được thản nhiên đeo tai nghe và kệ mẹ sự đời như nó.

Tao lết bộ về ngõ 165.

Vừa mở cửa phòng trọ, thấy thằng Dũng không có nhà, tao quăng cái balo vào góc, lột phăng quần áo, lao thẳng vào nhà vệ sinh chung.

Tao xả nước lạnh xối xả lên đầu. Tao lấy hòn xà phòng Lifebuoy mòn vẹt chà sát điên cuồng lên người. Chà đến đỏ cả da, rát cả thịt.

Tao muốn gột rửa hết cái mùi xe buýt, mùi người lạ, và cả cái mùi nghèo hèn đang bám riết lấy tao. Nhưng càng kì cọ, tao càng thấy cái mùi hương dịu nhẹ của con bé kia vẩn vương trong mũi, như trêu ngươi, như nhắc nhở tao về một khoảng cách không thể san lấp bằng xà phòng và nước lạnh.

Chương 8: Cú "úp sọt" lúc nửa đêm

Chín giờ tối. Cái phòng trọ hướng Tây ở tầng 3 vẫn hầm hập như cái lò nướng bánh mì.

Cả ngày hôm nay nó tích nhiệt, giờ là lúc nó nhả ra, nung chín hai thằng sinh viên đang ở trần trùng trục bên trong. Cái quạt con cóc màu xanh bộ đội, cánh sứt một miếng, quay vù vù như trực thăng cất cánh, kêu *cạch.. Cạch.. Cạch.. * đều đều. Nó chỉ có tác dụng đảo cái không khí nóng từ góc này sang góc kia chứ chả mát mẻ đếch gì.

Tao với thằng Dũng ngồi đối diện nhau, ở giữa là nồi lẩu điện mini – tài sản giá trị nhất trong phòng – đang sôi sùng sục. Bên trong là hai gói Hảo Hảo chua cay thả trôi nổi, không rau, không thịt, không trứng. Một bữa tối điển hình của những ngày cuối tháng (hoặc đầu tháng với những thằng rỗng túi như tao).

"Ăn đi, trương mẹ nó hết bây giờ." Dũng gõ đôi đũa nhựa vào thành nồi, hẩy hẩy mấy sợi mì.

Tao gắp một đũa, thổi phù phù rồi lùa vào mồm. Nóng. Cay. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra như tắm xông hơi. Nhưng cái dạ dày lép kẹp từ sáng đến giờ được đấm ấm, cảm giác cũng đỡ tủi thân phần nào.

Hai thằng cắm cúi ăn, tiếng sụp soạt là âm thanh duy nhất át đi tiếng quạt trần phành phạch. Không khí có vẻ bình yên, kiểu tình đồng chí đồng đội chia ngọt sẻ bùi nơi đất khách quê người.

Ăn xong, tao nhận phần rửa bát (thực ra là rửa cái nồi). Thằng Dũng ngồi dựa lưng vào tường, châm điếu Thăng Long, nhả khói mù mịt vào cái không gian vốn đã thiếu oxy. Nó cầm điện thoại, ngón tay lướt nhoay nhoáy, miệng tủm tỉm cười. Chắc đang nhắn tin cho con người yêu.

"Ê An."

"Gì?" Tao vừa úp cái nồi lên chạn, vừa quệt mồ hôi trán.

"Tao bảo cái này." Dũng rít một hơi thuốc sâu, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, giọng nhẹ tênh như đang bàn chuyện ngày mai trời mưa hay nắng. "Chắc sang tuần tao chuyển."

Tay tao đang cầm cái giẻ lau bàn khựng lại giữa không trung.

"Chuyển? Chuyển đi đâu?"

"Tao dọn sang ở với con Hương. Bên Chùa Láng." Nó ngẩng lên nhìn tao, nhả khói thuốc qua kẽ răng. "Bên ấy phòng rộng hơn, có điều hòa, với lại.. Tiện đi lại. Con Hương nó cũng muốn tao sang ở cùng cho đỡ tiền nhà."

Tao đứng hình.

Cái tin sét đánh ngang tai này được nó ném ra một cách thản nhiên vãi đái. Không rào trước đón sau, không một lời xin lỗi, cũng không hề có ý định hỏi xem tao – thằng bạn cùng phòng kiêm đồng hương – sẽ sống chết ra sao.

Đầu tao bắt đầu nhảy số nhanh hơn cả máy tính Casio.

Tiền phòng ở đây là 1 triệu 2 một tháng. Điện nước mạng mẽo vào nữa là tầm 1 triệu 5. Chia đôi thì mỗi thằng 750 nghìn.

Nếu thằng Dũng đi, tao sẽ phải gánh toàn bộ 1 triệu 5 đó. Hoặc tao phải tìm người ở ghép ngay lập tức trong vòng một tuần. Mà tao thì quen biết chó ai ở cái đất Hà Nội này ngoài nó?

Trong túi tao hiện tại: 123 nghìn.

"Thế.. Còn phòng này?" Tao cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng nghe nó méo xệch đi.

"Thì mày cứ ở thôi. Hoặc tìm thằng nào ghép vào. Bà Hồng dễ tính mà, miễn đóng đủ tiền là được." Dũng dụi điếu thuốc vào cái lon bia rỗng, nhún vai. "Tao tính rồi, ở với người yêu sướng hơn, cơm nước nó lo, tối đến có cái ôm cho ấm. Mày thông cảm nhé, cơ hội tốt đéo bỏ được."

Tao nhìn nó. Thằng bạn nối khố từ hồi cởi truồng tắm mưa. Thằng đã rủ tao lên đây, vẽ ra viễn cảnh "anh em nương tựa nhau". Giờ nó phủi đít đi nhẹ nhàng như một cơn gió, bỏ lại tao trơ trọi giữa cái "chiến trường" đắt đỏ này.

Cảm giác không hẳn là tức giận. Nó là sự hụt hẫng. Giống như mày đang đi trên dây, tin tưởng rằng có thằng giữ dây bảo hiểm cho mày, rồi đùng cái nó buông tay đi uống trà đá.

Tao muốn gào lên chửi vào mặt nó: * "ahihi, mày chơi chó thế? Mày đi rồi bố mày lấy tiền đâu mà đóng trọ? Mày giết tao à?" *

Nhưng nhìn cái mặt hớn hở của nó khi tin nhắn điện thoại lại *ting ting* vang lên, tao nuốt ngược cục tức vào trong.

Chửi thì được cái gì? Nó đã quyết rồi. Nó chọn gái, chọn sướng, chọn điều hòa. Nó đéo có nghĩa vụ phải gánh cuộc đời tao. Ở cái thành phố này, thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ. Trách nó bạc bẽo thì cũng đúng, nhưng trách mình ngu vì tin người quá thể thì đúng hơn.

Tao lẳng lặng vắt cái giẻ lên bệ cửa sổ.

"Ừ. Mày tính thế nào tiện thì làm."

Tao đáp cụt lủn. Một câu trả lời ngu ngốc, sĩ diện hão, nhưng là thứ duy nhất tao có thể thốt ra để giữ lại chút tự trọng cuối cùng của thằng đàn ông. Tao không muốn biến mình thành thằng ăn mày tình thương, năn nỉ nó ở lại để chia tiền phòng với tao.

"Ok bạn tôi. Thoáng thế mới là đàn ông chứ." Dũng cười hề hề, vỗ đùi đen đét. "Thôi tao đi tắm cái rồi qua đón con Hương đi lượn hồ Tây. Tối nay chắc tao ngủ bên đấy luôn, mày cứ khóa cửa nhé."

Nó vơ lấy cái khăn tắm, huýt sáo vang lừng, đi ra khỏi phòng như chưa từng có cuộc nói chuyện nào xảy ra.

Cánh cửa đóng lại *cạch* một cái.

Căn phòng 10 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang và im ắng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng quạt quay *cạch.. Cạch.. * và tiếng nước sôi ùng ục trong cái bụng đói meo của tao – gói mì tôm lúc nãy trôi tuột đi đâu mất rồi vì cú sốc tâm lý.

Tao nằm vật xuống chiếu, gác tay lên trán, nhìn trân trân lên trần nhà.

Con nhện hôm qua vẫn còn đó. Cái mạng của nó giăng to hơn một tí, dính được mấy con muỗi chết khô. Nó nằm im ở giữa, cô độc, chờ đợi một cái gì đó sa vào lưới.

Tao nhớ lại mùi hương của con bé trên xe buýt sáng nay. Cái khoảng cách gần gũi đến mức da thịt chạm nhau, nhưng thực ra lại xa vạn dặm.

Ở Hà Nội là thế.

Người ta có thể ép sát vào nhau trên xe buýt, ngủ chung một giường, ăn chung một nồi mì, nhưng khi cần, người ta có thể tách nhau ra nhanh như cắt đứt một sợi chỉ thừa. Không vương vấn. Không ngoảnh lại.

Thằng Dũng đi, để lại cho tao một bài toán kinh tế nan giải và một sự thật trần trụi: Tao chính thức một mình cân cả bản đồ.

Tao sờ tay xuống túi quần, nắn nắn mấy tờ tiền lẻ.

123 nghìn. Và một tuần nữa là đến hạn đóng tiền nhà.

Hà Nội đêm nay vẫn nóng, nhưng tao thấy lạnh toát sống lưng. Đêm đầu tiên tao mất ngủ không phải vì lạ nhà, mà vì sợ. Sợ cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị nuốt chửng bởi cái guồng quay tàn nhẫn của thành phố này.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back