- Xu
- 752,900,656
7355
200
Một ngày buồn..
Chúng ta làm tổn thương nhau
Bằng những lời lẽ ra không nên có
Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ
Lại vụng về thành vết xước trong nhau
Trái tim em lặng lẽ đớn đau
Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã đắng cay
Lời nói vuột khỏi bàn tay
Vỡ òa trong anh những yêu thương ngày cũ
Nước mắt không rơi, anh ru lòng tự nhủ
Phút không phải mình, nào ai muốn thế đâu..
Nhưng dường như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình..
Anh cũng không làm em đau như thế
Dù gắng gượng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở lòng..
Lại đau nhói nơi tim..
Rồi một mai em sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong yêu thương ngày ấy
Nhưng cảm xúc không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi, có tha thứ được không?
Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình.. em ngờ vực.. hoài nghi..
(✿•́₋•̩̥̀)
Khuyết danh
Bài thơ gợi lên một nỗi buồn rất thật, như cái chênh vênh của hai người đã từng thương nhau sâu đậm nhưng lại vô tình làm nhau đau bởi những lời lẽ không đáng nói. Đọc từng câu, người ta cảm nhận rõ sự mong manh của tình yêu, thứ tưởng nhẹ như cỏ nhưng lại dễ trở thành vết xước sâu trong lòng. Trái tim người con gái lặng lẽ chịu đựng, trái tim người con trai thì đầy nghi hoặc và hối hận, cả hai đều đớn đau theo cách riêng của mình. Những câu thơ như tiếng thở dài của một mối tình đã qua thời nông nổi, đã chạm đủ những đắng cay nhưng vẫn không thoát được tổn thương. Cảm giác vụt khỏi tay một lời nói, một khoảnh khắc không kịp giữ, để rồi yêu thương cũ vỡ òa, khiến người đọc cũng chạnh lòng theo.
Nỗi đau trong bài thơ không ồn ào mà thấm dần, âm ỉ, giống như vết thương nằm sâu trong tim. Dù muốn tha thứ, muốn mạnh mẽ, nhưng tổn thương đã in dấu khiến lòng người ngờ vực và hoang mang. Có những điều đã nứt vỡ rồi sẽ khó trở lại vẹn nguyên, dù vẫn còn thương, còn nhớ, còn khao khát vòng tay xưa. Bài thơ mang màu buồn của một mối quan hệ đã đi đến ngã rẽ, khi yêu thương vẫn còn nhưng đôi trái tim không còn thuộc về nhau như trước. Đọc đến cuối, người ta chỉ thấy một nỗi tiếc nuối lặng lẽ, một câu hỏi nhỏ mà day dứt: Tổn thương mất rồi, liệu có tha thứ được không?
Chúng ta làm tổn thương nhau
Bằng những lời lẽ ra không nên có
Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ
Lại vụng về thành vết xước trong nhau
Trái tim em lặng lẽ đớn đau
Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã đắng cay
Lời nói vuột khỏi bàn tay
Vỡ òa trong anh những yêu thương ngày cũ
Nước mắt không rơi, anh ru lòng tự nhủ
Phút không phải mình, nào ai muốn thế đâu..
Nhưng dường như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình..
Anh cũng không làm em đau như thế
Dù gắng gượng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở lòng..
Lại đau nhói nơi tim..
Rồi một mai em sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong yêu thương ngày ấy
Nhưng cảm xúc không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi, có tha thứ được không?
Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình.. em ngờ vực.. hoài nghi..
(✿•́₋•̩̥̀)
Khuyết danh
Bài thơ gợi lên một nỗi buồn rất thật, như cái chênh vênh của hai người đã từng thương nhau sâu đậm nhưng lại vô tình làm nhau đau bởi những lời lẽ không đáng nói. Đọc từng câu, người ta cảm nhận rõ sự mong manh của tình yêu, thứ tưởng nhẹ như cỏ nhưng lại dễ trở thành vết xước sâu trong lòng. Trái tim người con gái lặng lẽ chịu đựng, trái tim người con trai thì đầy nghi hoặc và hối hận, cả hai đều đớn đau theo cách riêng của mình. Những câu thơ như tiếng thở dài của một mối tình đã qua thời nông nổi, đã chạm đủ những đắng cay nhưng vẫn không thoát được tổn thương. Cảm giác vụt khỏi tay một lời nói, một khoảnh khắc không kịp giữ, để rồi yêu thương cũ vỡ òa, khiến người đọc cũng chạnh lòng theo.
Nỗi đau trong bài thơ không ồn ào mà thấm dần, âm ỉ, giống như vết thương nằm sâu trong tim. Dù muốn tha thứ, muốn mạnh mẽ, nhưng tổn thương đã in dấu khiến lòng người ngờ vực và hoang mang. Có những điều đã nứt vỡ rồi sẽ khó trở lại vẹn nguyên, dù vẫn còn thương, còn nhớ, còn khao khát vòng tay xưa. Bài thơ mang màu buồn của một mối quan hệ đã đi đến ngã rẽ, khi yêu thương vẫn còn nhưng đôi trái tim không còn thuộc về nhau như trước. Đọc đến cuối, người ta chỉ thấy một nỗi tiếc nuối lặng lẽ, một câu hỏi nhỏ mà day dứt: Tổn thương mất rồi, liệu có tha thứ được không?
Chỉnh sửa cuối:
