Bạn được Lục Thất Tiểu Muội mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Vua Biển

maybe later.........
Xu
86
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
372 0

Tên truyện: Chúng ta của năm lớp 11.


Tác giả: Hải Vương

Thể loại: Tiểu thuyết

Chúng Ta Của Năm Lớp 11
là câu chuyện thanh xuân xoay quanh Khải Nguyên và Khánh Vy – hai con người bắt đầu bằng một lần đổi chỗ ngồi đầy miễn cưỡng và những cuộc đối đầu không ai chịu nhường ai. Từ hiểu lầm, tranh cãi đến những lời nói vô tình làm tổn thương nhau, họ dần bị kéo lại gần qua những buổi kèm học bất đắc dĩ, những lần trực nhật muộn và một cơn mưa cuối chiều khiến cảm xúc lần đầu rung động. Khi ánh mắt không còn vô cảm, khi sự ghen tuông xuất hiện mà chẳng ai chịu thừa nhận, tình cảm tuổi 17 bắt đầu lớn lên trong im lặng. Nhưng thanh xuân không chỉ có những nhịp tim ngọt ngào: Sự xuất hiện của người cũ, những hiểu lầm chồng chất và cái tôi bướng bỉnh khiến cả hai xa cách, làm đau nhau và suýt đánh mất nhau mãi mãi. Chỉ đến khi đối diện với nỗi sợ mất đi người quan trọng, họ mới đủ can đảm nói lời xin lỗi và chính thức nắm tay nhau. Bước vào những ngày cuối cấp, tình yêu ấy phải học cách trưởng thành giữa áp lực gia đình, ước mơ đại học và nỗi lo chia xa. Nguyên không còn là chàng trai lạnh lùng của ngày đầu gặp gỡ, còn Vy cũng không phải cô gái luôn cố mạnh mẽ một mình. Giữa sân trường năm lớp 11, họ nhìn lại một năm đầy nước mắt và nụ cười, để hiểu rằng điều đẹp nhất của tuổi trẻ không chỉ là yêu một người, mà là cùng nhau lớn lên.

Thông tin nhân vật

Nam chính:

Trần Khải Nguyên – lớp 11A1

Học giỏi toàn diện, đặc biệt là Toán – Lý Trầm, lạnh, ít nói, không thích dính líu đến ai

Gia đình áp lực, bố nghiêm khắc

Bề ngoài thờ ơ, bên trong rất tinh tế

Nữ chính:

Dương Khánh Vy – lớp 11A2

Cá tính mạnh, thẳng thắn, không ngán ai

Học lực khá, giỏi Văn

Sống tình cảm nhưng không thích thể hiện yếu đuối

Ghét kiểu người "lạnh lùng coi thường người khác"


55116847871_efb5bba83a_o.png
 
Chỉnh sửa cuối:
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chương 1: Ngày đầu đổi chỗ.

Chương 1: Ngày đầu đổi chỗ.

Tiết một của buổi sáng đầu tuần trôi qua trong không khí uể oải quen thuộc. Cả lớp 11A1 lẫn 11A2 học chung phòng vì đang sửa dãy nhà B, nên lúc nào cũng đông hơn bình thường, ồn hơn bình thường.

Dương Hoàng Khánh Vy ngồi chống cằm, xoay cây bút giữa những ngón tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Nắng tháng chín không gắt, rơi xuống bàn học thành những vệt mỏng, làm cô thấy buồn ngủ một cách khó chịu.

"Trật tự nào."

Giọng thầy chủ nhiệm vang lên. Cả lớp im dần.

"Hôm nay thầy đổi chỗ ngồi. Hai lớp học chung, sắp xếp lại cho dễ quản lý."

Một tiếng xì xào nho nhỏ nổi lên.

Khánh Vy thở dài trong lòng. Đổi chỗ - đồng nghĩa với việc phải ngồi cạnh một người lạ. Mà cô thì không giỏi khoản làm quen.

"Danh sách mới thầy đọc, các em nghe cho kỹ."

Tên từng người vang lên, ghế kéo kèn kẹt, tiếng cặp sách va vào bàn nghe chói tai. Khi thầy đọc đến tên mình, Khánh Vy ngẩng đầu.

"Dương Hoàng Khánh Vy.. Ngồi bàn thứ ba, dãy trong, cạnh Trần Khải Nguyên."

Khánh Vy khựng lại một nhịp.

Trần Khải Nguyên?

Cô biết cái tên này. Cả khối 11 không ai là không biết. Học sinh giỏi toàn diện, đặc biệt là Toán – Lý. Ít nói. Lạnh. Và.. Khó gần.

Khánh Vy xách cặp đứng dậy, ánh mắt vô thức tìm về phía bàn trong. Ở đó, Trần Khải Nguyên cũng vừa đứng lên.

Cậu cao, dáng người gọn gàng, đồng phục luôn chỉnh tề như vừa được ủi xong. Gương mặt không biểu cảm, đôi mắt đen nhìn thẳng về phía trước, như thể chuyện đổi chỗ chẳng liên quan gì đến mình.

Hai người đi về cùng một hướng.

Khi Khánh Vy đặt cặp xuống bàn, Nguyên đã ngồi sẵn. Cậu dịch ghế sang phải một chút, tạo ra một khoảng cách vừa đủ, không thừa, không thiếu.

Không chào hỏi. Không liếc nhìn.

Khánh Vy nhướn mày.

Coi thường người khác à?

Cô kéo ghế ngồi xuống, cố tình để chân ghế kêu "két" một tiếng. Trần Khải Nguyên vẫn không phản ứng. Chỉ cúi xuống mở sách, lật đúng trang, như thể trong không gian này chỉ có mình cậu.

Suốt nửa tiết học, Khánh Vy nhiều lần liếc sang bên cạnh. Không phải vì tò mò, mà vì.. Khó chịu.

Người gì mà lạnh lùng vừa đủ để khiến người khác thấy mình bị phớt lờ.

Đến khi thầy giáo gọi:

"Trần Khải Nguyên, em lên bảng giải câu này."

Nguyên đứng dậy. Động tác gọn gàng, dứt khoát. Cậu cầm phấn, viết từng dòng rõ ràng, mạch lạc. Bài toán khó nhưng cách giải thì ngắn gọn đến mức khiến cả lớp im lặng.

Khánh Vy nhìn bảng, rồi nhìn cậu.

Giỏi thật.

Nhưng ngay sau đó, cô tự nhủ:

Giỏi thì sao chứ?

Khi Nguyên trở về chỗ ngồi, Khánh Vy khẽ nghiêng người, giọng vừa đủ nghe:

"Cậu không biết nói 'xin chào' à?"

Bút trong tay Nguyên khựng lại một chút.

Rất nhẹ. Nhưng không thoát khỏi mắt Khánh Vy.

Cậu quay sang. Lần đầu tiên ánh mắt hai người chạm nhau.

Đôi mắt Nguyên không lạnh như cô tưởng. Chỉ là.. Quá tĩnh. Tĩnh đến mức khiến người đối diện có cảm giác mình đang nói chuyện một mình.

"Không cần thiết."

Giọng cậu trầm, đều.

Khánh Vy bật cười khẽ. Không vui.

"À," cô gật đầu, "vậy thì khỏi."

Cô quay đi, không nói thêm câu nào. Nhưng trong lòng đã tự động đóng dấu:

Trần Khải Nguyên - đúng kiểu người mình ghét.

Ở bàn học đó, giữa hai con người xa lạ, không ai biết rằng..

Chỗ ngồi này sẽ không chỉ thay đổi vị trí của họ trong lớp học.

Mà còn là điểm bắt đầu của một năm mà cả hai sẽ không bao giờ quên.
 
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chương 2: Hiểu lầm đầu tiên

Chương 2: Hiểu lầm đầu tiên​


Buổi học trôi qua chậm hơn Khánh Vy nghĩ.

Không phải vì bài khó, mà vì người ngồi cạnh cô.. Quá im lặng.

Trần Khải Nguyên gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Lật sách không mạnh tay. Viết bài không gõ bút. Thậm chí khi dịch ghế, cậu cũng làm rất khẽ.

Một kiểu tồn tại khiến người khác khó chịu vì.. Không thể làm lơ.

Đến tiết Toán, thầy giáo phát bài kiểm tra mười lăm phút. Giấy vừa đặt xuống bàn, Khánh Vy đã nhíu mày.

Câu ba là gì vậy?

Cô cắn nhẹ môi, tay dừng trên giấy. Đề không quá khó, nhưng câu ba là dạng cô chưa quen. Cô liếc nhanh sang bên cạnh - chỉ một chút thôi.

Bài của Nguyên gần như đã làm xong.

Nét chữ gọn gàng, hàng lối thẳng tắp.

Khánh Vy quay đi ngay lập tức. Trong lòng có chút bực.

Nhìn làm gì. Tự làm đi.

Năm phút trôi qua. Mười phút.

Cô viết được nửa câu, nhưng càng làm càng rối. Khi tiếng thầy nhắc "còn năm phút", lòng bàn tay Vy bắt đầu hơi ướt.

Bỗng, một mảnh giấy nhỏ trượt nhẹ sang phía cô.

Khánh Vy giật mình.

Cô nhìn xuống. Trên mảnh giấy chỉ có một dòng:

"Áp dụng công thức biến đổi, đừng khai triển trực tiếp."

Cô sững lại.

Không có chữ ký. Không có lời giải chi tiết. Chỉ một gợi ý ngắn gọn.

Khánh Vy ngẩng sang.

Trần Khải Nguyên vẫn cúi đầu làm bài. Ánh mắt không liếc qua cô dù chỉ một lần.

Là cậu ta sao?

Trong đầu Vy hiện lên một cảm giác rất lạ. Không hẳn là cảm kích. Cũng không phải vui.

Mà là.. Khó hiểu.

Cô cắn môi, nhanh chóng làm theo gợi ý. Mọi thứ thông ra một cách bất ngờ.

Khi thầy thu bài, Khánh Vy nhìn mảnh giấy kia thêm một lần nữa, rồi gấp lại, nhét vào cặp.

Ra chơi.

Khánh Vy đứng dậy, quay sang bàn trong phía sau, định hỏi bạn thân mượn vở. Khi quay lại chỗ ngồi, cô thấy Nguyên đang thu dọn sách.

Cô do dự hai giây.

Rồi nói, giọng bình thường:

"Này."

Nguyên ngẩng lên.

"Cái lúc nãy.." Vy dừng lại, ".. Là cậu à?"

Nguyên nhìn cô. Ánh mắt cậu dừng lại rất ngắn, rồi rời đi.

"Ừ."

Chỉ một chữ.

Khánh Vy hơi cau mày.

"Sao không nói trước?"

Nguyên đứng dậy, đeo cặp lên vai.

"Không cần."

Cô bật cười khẽ.

"Giúp người khác mà kiểu đó à? Cậu nghĩ ai cũng thích nhận bố thí chắc?"

Nguyên khựng lại.

Chỉ một nhịp rất nhỏ. Nhưng đủ để không khí giữa hai người chùng xuống.

Cậu quay lại, ánh mắt lần này không còn tĩnh như trước.

"Cậu nghĩ nhiều rồi."

Giọng không cao. Không lạnh. Nhưng xa.

"Tôi chỉ không muốn cậu làm sai bài."

Khánh Vy sững ra.

Chỉ vậy thôi?

"Vậy à?" cô khoanh tay, "thế thì khỏi. Lần sau không cần đâu."

Nguyên nhìn cô vài giây.

Không nói gì.

Rồi quay đi.

Khánh Vy đứng đó, cảm giác như mình vừa nói quá một câu gì đó.. Nhưng không rõ là câu nào.

Cô ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài hành lang. Gió thổi làm tán phượng rung nhẹ. Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có trong lòng cô là hơi cấn.

Ở đầu hành lang, Trần Khải Nguyên dừng lại một chút.

Cậu cúi đầu, siết nhẹ quai cặp.

Không cần.. À.

Lần đầu tiên, cậu cảm thấy một việc mình làm đúng - lại khiến người khác khó chịu đến vậy.

Và cũng lần đầu tiên, cậu nhận ra:

"Dương Hoàng Khánh Vy không giống những người khác."
 
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chướng 3: Cậu nghĩ mình là ai?

Chương 3: Cậu nghĩ mình là ai?​


Sau hôm đó, bầu không khí giữa Khánh Vy và Khải Nguyên trở nên kỳ lạ.

Không hẳn là căng thẳng.

Chỉ là.. Tránh.

Nguyên vẫn ngồi đúng tư thế, vẫn làm bài đều đặn, vẫn không nói chuyện với ai. Nhưng cậu không còn đẩy ghế ra xa như ngày đầu. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, vừa đủ để Khánh Vy nhận ra - dù không muốn.

Vy thì thôi liếc sang bên cạnh. Cô tập trung vào sách vở, nói chuyện với bạn phía sau nhiều hơn bình thường, cười cũng lớn tiếng hơn.

Như để chứng minh rằng sự im lặng của người kia không ảnh hưởng gì đến mình.

Tiết Sinh hôm đó, thầy giao bài thảo luận nhóm.

"Các em làm theo bàn."

Khánh Vy khẽ hít vào.

Không tránh được rồi.

Bài thảo luận yêu cầu phân tích một hiện tượng sinh học, cần đọc khá nhiều tài liệu. Vy mở sách, lật vài trang, bắt đầu ghi chép. Năm phút trôi qua, cô nhận ra mình đang đi sai hướng.

Cô cắn bút, ngập ngừng.

"Cậu.. Có hiểu đoạn này không?"

Nguyên ngẩng lên.

Ánh mắt cậu dừng lại trên dòng chữ Vy đang chỉ. Chỉ một giây.

"Không đúng trọng tâm."

Khánh Vy khựng lại.

"Vậy đúng là thế nào?"

Nguyên im lặng một chút. Rồi cậu lấy bút, viết nhanh vài dòng vào mép giấy nháp của mình, đẩy sang.

"Đây."

Vy cúi xuống nhìn.

Cách giải thích ngắn gọn, đúng chỗ cô vướng. Cô hiểu ngay.

Một cảm giác quen thuộc lại xuất hiện - giống hôm kiểm tra Toán.

Cậu ta giỏi thật.

Vy mím môi.

"Cảm ơn."

Nguyên gật đầu rất nhẹ. Không nói gì thêm.

Nhưng đến khi thầy đi xuống kiểm tra, ánh mắt ông dừng lại ở tờ giấy của Vy.

"Em làm phần này đúng rồi," thầy nói, rồi nhìn sang Nguyên, "nhưng nhớ tự làm, đừng ỷ lại bạn giỏi."

Câu nói tưởng như vô tình.

Nhưng Khánh Vy thấy rõ - Nguyên khựng lại.

Thầy đi tiếp. Trong không gian nhỏ hẹp đó, sự im lặng trở nên nặng nề.

Khánh Vy quay sang.

"Thầy nói vậy thôi, cậu đừng.."

"Không sao."

Nguyên cắt lời. Giọng trầm, gọn.

Cậu rút lại tờ giấy nháp, xé làm đôi, nhét vào cặp.

Khánh Vy sững người.

Tan học chiều, lớp được phân công trực nhật. Khánh Vy ở lại, Nguyên cũng thế.

Khi cô vấp phải chân bàn, nước bắn lên ống quần.

Một bàn tay giữ lấy xô.

"Để đó."

Khánh Vy ngẩng lên.

Là Nguyên.

Cô đứng thẳng dậy.

"Cậu thôi đi được không?"

"Thôi cái gì?"

"Cái kiểu lúc nào cũng tỏ ra là mình đúng. Mình giỏi. Mình biết hết."

Nguyên cau mày.

"Tôi không!"

"Không gì?" Vy cười nhạt. "Giúp người khác rồi im lặng. Cậu nghĩ mình là ai.."

Không khí đông cứng.

Nguyên nhìn cô.

"Tôi chưa từng nghĩ mình hơn ai."

Giọng cậu thấp xuống.

"Nếu cậu không cần, tôi sẽ không làm nữa."

Cậu quay đi.

Khánh Vy đứng lại giữa phòng học trống.

Câu nói đó..

Không chỉ làm đau người khác.

Mà còn khiến chính cô nhói trong lòng.
 
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chướng 4: Khoảng cách

Chương 4: Khoảng cách​


Từ hôm đó, Khánh Vy và Nguyên gần như không nói chuyện.

Không cãi nhau. Không đối đầu.

Chỉ là coi như người kia không tồn tại.

Trong giờ học, Nguyên nhìn thẳng lên bảng. Vy nhìn vở. Hai người ngồi cạnh nhau, nhưng xa hơn bất kỳ ai khác.

Có lúc Vy cảm nhận được ánh mắt Nguyên dừng lại trên tay mình rất ngắn.. Rồi rời đi.

Cô không quay sang.

Tan học, Vy rời lớp sớm hơn thường lệ.

Nguyên ở lại sau cùng.

Cậu ngồi một mình trong phòng học trống, nhìn chiếc ghế bên cạnh.

Có lẽ.. Mình không nên ngồi cạnh cô ấy nữa.

Ý nghĩ đó thoáng qua, rồi biến mất.

Nhưng cảm giác trống trải thì ở lại.
 
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chương 5: Góc nhìn của Khải Nguyên

Chương 5: Góc nhìn của khải nguyên​


Khải Nguyên không quen để tâm đến cảm xúc người khác.

Từ nhỏ đến lớn, cậu chỉ cần làm đúng, làm tốt, làm đủ.

Nhưng Dương Hoàng Khánh Vy thì khác.

Câu nói hôm đó không lớn tiếng. Không gay gắt.

Chỉ là:

"Cậu nghĩ mình là ai.."

Nhưng nó lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

Nếu hôm đó mình không nói gì.. Thì có khác không?

Nguyên siết chặt cây bút.

Lần đầu tiên, cậu nhận ra:

Im lặng không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất.
 
19 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chương 6: Một lần trực nhật muộn

Chương 6: Một lần trực nhật muộn​


Cuối buổi chiều, lớp học vắng dần.

Khánh Vy lau bảng. Nguyên quét lớp.

Không ai nói chuyện.

Khi Vy vấp phải chân bàn, nước bắn lên quần.

"Chết tiệt.."

Nguyên giữ lấy xô.

"Để đó."

Khánh Vy đứng thẳng dậy.

"Cậu thôi đi được không?"

"Thôi cái gì?"

"Cái kiểu lúc nào cũng nghĩ mình đúng. Mình giỏi. Mình biết hết."

Nguyên cau mày.

"Tôi không!"

"Không gì?"

"Nhưng làm ảnh hưởng người khác thì.."

Cậu dừng lại.

".. Đúng là tôi không nên làm."

Khánh Vy khựng lại.

Nguyên xách cặp.

"Lần sau.."

Cậu dừng một nhịp.

".. Đừng làm quá mọi chuyện."

Cửa lớp khép lại.

Khánh Vy đứng một mình.

Tay cô run lên. Một câu nói vang lên trong tâm trí cô:

"Cậu nghĩ mình là ai.."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back