[Lyrics] Cánh Cửa Và Người Đàn Ông - Seachains

Thảo luận trong 'Việt Nam' bắt đầu bởi tmcxinhdep, 15 Tháng một 2022.

  1. tmcxinhdep Doãn Thiên Ly công chúa

    Bài viết:
    214


    Cánh cửa và người đàn ông

    Thể hiện: Seachains

    Giới thiệu chung: Vòng bứt phá đã khép lại ở tập 14 với 6 cái tên Seachains, Lil' Wuyn, Hoàng Anh, 16 BRT, 6a6y 9ang, IM Possible. Seachains thật sự "toàn tài" và mang đến sự an tâm tuyệt đối mỗi khi trình diễn phần thi của mình bởi lyrics xịn xò, chất nhạc bắt tai, flow mượt mà, khả năng làm chủ sân khấu khỏi bàn nhưng hơn hết chính là tinh thần "máu chiến" được mang đến từ đại gia đình OTĐ sẽ là điều khiến ai cũng phải e dè.

    Lyric:

    Gò má anh ta bỗng hạ xuống, sau khi mở cửa vào

    Nực cười những thứ cuộc đời muốn lại khiến nước mắt anh trào ra

    Kim ngắn đồng hồ chỉ vào 3, suy nghĩ của anh lại ra 7

    Ném vào tủ chiếc áo da "Sao cuộc đời lại thành ra như vậy?"

    Tôi chính là cánh cửa và ngày hôm đó bị anh đạp đau nhói

    Anh có rất nhiều tiếng lòng nhưng không biết cách để làm sao nói

    Trăm ngàn sự uất ức nằm sau một nụ cười kích cỡ cũ

    Nụ cười vẫn ở trên môi nhưng niềm vui tôi mất quyền sở hữu

    Nghe và nhìn bằng mắt bằng tai người khác nên chuốc khổ

    Là một người đàn ông là một tấm gương thì trước mặt họ mãi mãi không được khóc

    Và người ta nói một nụ cười thì lại bằng mười thang thuốc bổ

    Vậy thì miệng cười nhưng tâm không vui thì đó có phải là thuốc độc?

    Và đôi chân này đi về đâu để không lạc nhau trên đời

    Để cho tâm hồn ta vẫn luôn là ta dù xa nơi chân trời

    Lằn ranh ở bên ngoài kia làm ta đảo điên không nên lời

    Bởi vì cuộc đời chẳng như là mơ

    Bởi vì cuộc đời chẳng như là mơ

    Như là mơ

    Như là mơ

    Như là mơ

    Như là mơ

    Vì xã hội ngoài kia chỉ trân trọng ta khi có tiền, xe, nhà

    Ta sống theo cách họ muốn thì tâm hồn trôi lênh đênh như ghe và

    Ở bên ngoài cánh cửa, ta sợ họ đánh giá ta

    Nhưng mà ở bên trong cánh cửa, thì chính ta lại đánh giá ta

    Ông bác sĩ cứ thế và không thể hiểu tôi

    Tại sao tôi nói về tình trạng của mình thì trên nét mặt ông lại bĩu môi

    Những cơn đau đầu, những cơn mất ngủ, tôi chỉ muốn dừng sự tra tấn này lại

    Bỏ lại vợ con cũng được, để tôi tự do mãi mãi những tháng ngày dài

    Bắt lấy cái ghế treo vào tường và trong "Bồng bông"

    Nước mắt rớt xuống và rồi nó chảy thành dòng

    Nhìn vào tôi anh thấy nét vẽ nguệch ngoạc của đứa con thơ

    "Hrrr ha hrrr ha hrrr ha" như là vết dao đang khứa trong mơ

    "A, ba ơi, ba, baaa.."

    Và anh nói..

    Không phải tôi, do căn bệnh trầm cảm này đẩy họ đi ra xa

    Ươm mầm sâu trong cơ thể, và đến lúc đâm chồi ra hoa

    Thế giới này ta như cái gai, nằm ở bên trong khoé mắt

    Nỗi lòng của ta cứ trải, nhiều như hình xăm của Dế Choắt

    Ai cũng mong cầu bình yên mà lại đi né tránh đau khổ

    Ta không thể có được cầu vồng, nếu cơn mưa không tranh nhau đổ

    Thâm nhập vào giấc mơ và tôi đã nói với anh như thế

    Hãy vì gia đình, bản thân mình, dù xã hội có như bàn như ghế

    Vì con người thích phô trương như kệ sách mà bụi hay đóng

    Hạnh phúc có khi là ăn thấy ngon mà không quan tâm là nguội hay nóng

    Và đôi chân này đi về đâu để không lạc nhau trên đời

    Để cho tâm hồn ta vẫn luôn là ta dù xa nơi chân trời

    Lằn ranh ở bên ngoài kia làm ta đảo điên không nên lời

    Bởi vì cuộc đời chẳng như là mơ
     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng một 2022
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...