Bạn được phampham992403 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 1: Chạm vào

* * *

Chiều thứ năm, dãy nhà vệ sinh khu C vắng tanh.

Trăm đẩy cửa bước vào, tiếng giày vang lên lộp cộp trên nền gạch men lạnh. Cô vừa rời khỏi giảng đường, đầu óc còn đầy những con chữ và con số. Nước lạnh ào xuống bàn tay, cô nhìn mình trong gương-gương mặt ưu tú, dịu dàng, nhưng khóe môi không hề cười.

Thật ra cô chỉ muốn rửa tay. Phòng vệ sinh quen thuộc, nhưng hôm nay có gì đó lạ.

Tiếng động từ cuối dãy.

Tiếng đẩy cửa. Tiếng cười khúc khích của vài tên con trai. Và một tiếng thút thít rất khẽ, kiểu như cố kìm nén đến vỡ vụn.

Trăm không phải loại tò mò. Những chuyện không liên quan đến cô, cô không quan tâm. Cô vặn vòi nước to hơn, để âm thanh lấn át tất cả. Nước vẫn chảy, nhưng tiếng động từ cuối dãy vẫn lọt qua.

Một giọng đàn ông cười khẩy: "Mày làm bộ làm tịch gì? Cả trường biết mày là loại gì rồi."

Một giọng khác: "Ừ, nghe nói lên giường với thầy để xin điểm cơ mà. Tụi tao chỉ giúp mày thêm chút kinh nghiệm thôi."

Tiếng vải xé.

Tiếng khóc không kìm được nữa, bật ra thành tiếng nấc nghẹn.

Trăm vẫn nhìn vào gương. Đôi mắt cô lạnh tanh. Cô biết họ đang nói về ai-Hạ Anh, cô gái cùng khoa với vẻ ngoài trong sáng thuần khiết đến mức yếu ớt. Tin đồn về cô ta lan khắp trường. Buông thả. Dễ dãi. Lên giường với giảng viên. Thậm chí còn có người bịa ra chi tiết thấy cô ta ở nhà nghỉ với ai đó.

Những chuyện đó, Trăm chưa bao giờ tin hẳn, nhưng cũng chẳng có lý do gì để quan tâm.

Nhưng tiếng nấc đó..

Có gì đó trong tiếng nấc ấy. Không phải kiểu khóc làm nũng hay giả vờ. Nó như một con vật nhỏ bị dồn vào đường cùng, không còn đường lui, chỉ biết rên rỉ trong tuyệt vọng.

Trăm đã định bước ra. Chân cô nhấc lên, hướng về phía cửa.

Nhưng rồi cô dừng lại.

Không phải vì lương tâm. Cô không có thứ đó. Mà là vì một hình ảnh lóe lên trong đầu: Đôi mắt của Hạ Anh. Cái nhìn thoáng qua ở hành lang tuần trước, khi cô ta vô tình chạm ánh mắt với Trăm. Đôi mắt ấy trong veo, nhưng có thứ gì đó như thể đang cầu xin một ai đó nhìn thấy mình.

Trăm thở dài.

Cô quay người, bước nhanh về phía cuối dãy.

Cánh cửa cuối cùng không khóa. Trăm đẩy mạnh ra.

Bên trong, ba tên con trai đang đứng vây quanh một bóng người co ro trong góc. Hạ Anh-áo rách một mảng, tóc rũ rượi, mặt mày tái nhợt. Nhưng điều khiến Trăm chú ý nhất là đôi mắt cô ta. Nó mở to, đen láy, và khi nhìn thấy Trăm, nó sáng lên một tia hy vọng mong manh như sắp tắt.

"Đang làm gì vậy?" Giọng Trăm bình thản, như hỏi thăm thời tiết.

Một tên trong nhóm nhận ra Trăm-có lẽ vì cô nổi tiếng trong khoa. Hắn cười trừ: "Không có gì, chỉ đùa chút thôi. Mày không phải lo, con này-"

"Tôi hỏi đang làm gì?" Trăm bước vào, đóng sầm cửa sau lưng.

Ánh mắt cô lướt qua ba tên con trai, rồi dừng lại trên người Hạ Anh. Cô ta run bần bật, hai tay ôm lấy thân mình, cố che đi những chỗ rách. Vết bẩn trên cổ áo. Vết bẩn trên gò má. Bẩn. Bẩn. Bẩn.

Trăm cảm thấy một cơn buồn nôn thoáng qua.

Nhưng cô kìm lại.

"Đi ra ngoài," cô nói với ba tên kia, giọng vẫn đều đều.

Tên cầm đầu nhíu mày: "Mày tưởng mày là ai?"

Trăm không trả lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp. Một phút. Hai phút. Bầu không khí trong nhà vệ sinh chật hẹp đặc quánh lại.

Cuối cùng, tên đó nhổ nước bọt xuống sàn: "Đi thì đi. Nhưng mày liệu hồn đấy, đừng tưởng cứu được con điếm này là hay."

Ba tên lần lượt bỏ ra ngoài, tiếng cửa đóng lại.

Trong phòng chỉ còn hai người.

Hạ Anh vẫn co ro trong góc, run rẩy. Cô ta ngước lên nhìn Trăm, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra được tiếng nấc nghẹn.

Trăm bước đến gần. Khoảng cách giữa họ thu hẹp dần. Mùi hôi của nhà vệ sinh, mùi mồ hôi, và một thứ mùi khác-mùi của sự sợ hãi, của nước mắt, của thứ gì đó tanh tanh từ vết xước trên tay Hạ Anh.

Trăm ngồi xuống, ngang tầm với cô ta.

"Đứng dậy được không?"

Hạ Anh gật đầu, nhưng chân không nhúc nhích. Có lẽ cô ta không còn sức.

Trăm đưa tay ra. Cô ta nhìn bàn tay ấy một lúc lâu, như không tin nổi. Rồi từ từ, đặt bàn tay run rẩy của mình lên.

Da của Hạ Anh lạnh, ẩm, và có một lớp mồ hôi mỏng. Trăm nắm lấy tay cô ta, kéo dậy. Cả người Hạ Anh như không còn xương, dựa vào Trăm để đứng vững.

"Về nhà được không?" Trăm hỏi.

Hạ Anh lại gật đầu. Nhưng rồi cô ta nắm chặt lấy tay Trăm, siết đến nỗi móng tay bấm vào da.

"Cảm.. Cảm ơn."

Giọng cô ta khàn đặc, nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu. Nhưng Trăm nghe rõ từng chữ. Và khi ngước lên nhìn, Trăm thấy trong đôi mắt ấy không chỉ có biết ơn. Còn có một thứ gì đó khác. Một tia sáng mới, vừa được thắp lên.

Trăm gỡ tay cô ta ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Tôi phải đi."

Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, không ngoái lại.

* * *

Về đến nhà trọ, Trăm làm những việc cô vẫn làm mỗi tối. Bỏ cặp xuống. Thay quần áo. Vào phòng tắm.

Nhưng hôm nay, khi nước ấm chảy xuống cơ thể, cô nhìn vào bàn tay mình-bàn tay đã nắm lấy tay Hạ Anh.

Cô nhớ cái cảm giác ấy. Da thịt ẩm ướt, lạnh lẽo, và bẩn.

Trăm kỳ tay. Một lần. Hai lần. Ba lần.

Bọt xà phòng trắng xóa, nhưng cô vẫn thấy vết bẩn vương trên da. Vô hình nhưng hiện hữu.

Cô kỳ đi kỳ lại, đến mức da tay ửng đỏ. Nước nóng hơn, chảy xối xả. Cô đứng dưới vòi sen, mắt nhắm nghiền, cố gột rửa thứ gì đó mà cô không thể gọi tên.

Không phải vì Hạ Anh bẩn. Mà vì cô đã chạm vào thứ bẩn thỉu ấy. Và một phần nào đó trong cô, sợ rằng nó sẽ lây sang mình.

Nhưng trong đầu cô, đôi mắt ấy vẫn hiện ra. Đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy cô. Như thể cô là ánh sáng cuối cùng trong bóng tối.

Trăm tắt nước, đứng lặng trong màn hơi nước mờ mịt.

Cô không biết rằng, ở một căn phòng trọ cách đó vài con phố, Hạ Anh cũng đang ngồi dưới vòi sen. Nhưng cô ta không kỳ tay. Cô ta ôm lấy bàn tay mình-bàn tay đã được Trăm nắm lấy-và khóc.

Không phải vì tủi nhục. Mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, có người chạm vào cô mà không muốn lấy đi thứ gì.

Và trong trái tim cô ta, một mầm cây nhỏ bé bắt đầu nảy lộc. Mầm cây mang tên tình yêu-thứ tình yêu bệnh hoạn và tuyệt vọng của một kẻ chưa từng được yêu thương.

* * *

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

Hai con người, hai căn phòng, hai vòi sen.

Một người cố gột rửa để quên đi cảm giác chạm vào thứ bẩn thỉu.

Một người ôm ấp cái chạm ấy như báu vật cuối cùng của đời mình.

Và cả hai đều không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, số phận họ đã bắt đầu ràng buộc với nhau bằng những sợi dây vô hình-

Sợi dây của sự ám ảnh.

[Hết chương 1]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 2: Vết thương

* * *

Ba ngày sau vụ việc ở nhà vệ sinh, tay Trăm bắt đầu rỉ máu.

Không phải vết thương do ai gây ra. Là do chính cô. Mỗi tối, sau khi kết thúc mọi công việc, cô lại đứng dưới vòi sen, kỳ lên mu bàn tay mình. Lần đầu chỉ hơi ửng đỏ. Lần thứ hai trầy nhẹ lớp biểu bì. Lần thứ ba, những vết xước bắt đầu xuất hiện.

Đêm thứ tư, Trăm nhìn bàn tay mình trong gương phòng tắm.

Mu bàn tay phải giờ đây là một mảng da trầy xước, vài chỗ rớm máu, vài chỗ đóng vảy mỏng. Nước vẫn chảy, hòa lẫn màu hồng nhạt rồi cuốn xuống cống.

Trăm cầm miếng bông tẩy trang, chấm cồn lên vết thương. Rát. Nhưng cô không rụt tay. Cô nhìn chằm chằm vào bàn tay mình với ánh mắt lạnh tanh-như thể đó không phải tay cô, mà là một thứ gớm ghiếc nào đó đang bám trên cơ thể.

Vẫn còn bẩn.

Cô nghĩ thế.

Dù đã kỳ đến chảy máu, dù đã sát trùng đến xót da, cô vẫn cảm thấy có thứ gì đó vương lại. Một lớp màng vô hình, dai dẳng, không thể tẩy sạch.

Trăm cầm lên chiếc bàn chải đánh răng cũ-loại lông cứng-và bắt đầu chà lên mu bàn tay. Lông bàn chải cọ xát vào vết thương hở. Đau. Nhưng cô không dừng lại.

Chỉ đến khi máu rỉ ra nhiều hơn, chảy thành dòng xuống cổ tay, cô mới buông tay.

Nhìn bàn tay rách nát trong gương, Trăm thở ra nhẹ nhõm.

Tạm thời ổn rồi.

Cô lấy băng gạc quấn quanh vết thương, từng vòng một, cẩn thận và tỉ mỉ. Khi hoàn tất, bàn tay phải được bọc kín trong lớp băng trắng tinh.

Sạch sẽ.

* * *

Hạ Anh không thể ngừng nhìn Trăm.

Từ sau hôm đó, cô như bị ma ám. Mỗi ngày đến giảng đường, mắt cô tự động tìm kiếm bóng dáng ấy giữa dòng người. Khi thấy Trăm ngồi ở hàng ghế thứ ba, cô chọn một góc khuất ở cuối lớp, nơi có thể nhìn thấy mọi cử động của Trăm mà không bị phát hiện.

Cô biết mình đang làm điều không nên. Cô biết mình nên tránh xa Trăm. Nhưng cô không thể. Trăm là người duy nhất từng đưa tay cứu cô. Là người duy nhất nhìn cô không phải bằng ánh mắt dè bỉu hay ham muốn.

Hôm đó, khi Trăm bước vào giảng đường với bàn tay quấn băng trắng, tim Hạ Anh như ngừng đập.

Chuyện gì đã xảy ra?

Cô quan sát. Trăm vẫn ngồi học bình thản, tay trái ghi chép, tay phải đặt trên bàn, lớp băng trắng nổi bật giữa không gian. Thỉnh thoảng Trăm nhìn xuống bàn tay ấy với ánh mắt khó chịu thoáng qua-nhưng Hạ Anh không hiểu ý nghĩa của nó.

Hạ Anh chỉ thấy lo lắng. Một nỗi lo lắng xoáy sâu trong lồng ngực.

Sao lại bị thương? Có nặng không? Có đau không?

Cô muốn chạy đến hỏi thăm. Muốn nhìn tận mắt xem vết thương thế nào. Nhưng cô không dám. Cô là ai mà dám lại gần Trăm? Trăm tốt đẹp, trong sáng-còn cô chỉ là thứ bẩn thỉu cả trường xa lánh.

Thế là Hạ Anh chỉ biết ngồi từ xa, lén nhìn, lén lo.

* * *

Những ngày tiếp theo, Hạ Anh càng lén theo Trăm nhiều hơn.

Không phải để quấy rầy. Chỉ để nhìn từ xa. Để biết rằng Trăm vẫn ổn. Và đặc biệt-để nhìn bàn tay ấy. Bàn tay đã cứu mình.

Cô thấy Trăm vào thư viện, ngồi một góc đọc sách. Cô thấy Trăm mua trà sữa, uống một mình. Cô thấy Trăm đi về phòng trọ lúc hoàng hôn, bóng đổ dài trên mặt đường.

Và cô thấy bàn tay ấy-bàn tay quấn băng-cứ mỗi ngày lại được thay băng mới.

Có hôm, qua ô cửa kính của quán cà phê gần trường, Hạ Anh nhìn thấy Trăm ngồi một mình. Trăm tháo băng cũ ra để thay băng mới, và Hạ Anh thoáng thấy mu bàn tay ấy-một mảng da đỏ ửng, trầy xước. Nhưng chỉ trong tích tắc, Trăm đã quấn băng mới lại.

Hạ Anh hoảng hốt.

Vết thương nặng đến vậy sao? Mà sao lâu lành thế?

Cô muốn chạy vào, muốn hỏi xem Trăm có cần giúp đỡ không. Nhưng rồi cô lại nghĩ-Trăm có muốn thấy mình không? Chắc là không. Ai mà muốn thấy cô chứ?

Hạ Anh chỉ biết đứng từ xa, nhìn qua lớp kính mờ, mắt rưng rưng.

* * *

Một buổi chiều, khi Trăm đi vào nhà vệ sinh của thư viện, Hạ Anh vô tình đi ngang qua.

Cô không cố tình theo-thật sự không. Cô chỉ tình cờ đi vệ sinh cùng lúc. Nhưng khi bước vào, cô thấy Trăm đang đứng trước gương, tay phải để dưới vòi nước.

Hạ Anh đứng sững lại ở cửa.

Trăm đang rửa tay. Nhưng không phải rửa bình thường. Cô để nước xối thẳng vào vết thương hở, máu loãng hòa vào nước, chảy xuống bồn rửa thành dòng hồng nhạt. Trên mặt Trăm không có biểu cảm đau đớn-chỉ có sự tập trung kỳ lạ.

Hạ Anh hoảng hốt.

"S-sao.. Sao chị lại.." cô lắp bắp, quên mất rằng mình không nên lên tiếng.

Trăm giật mình quay lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương.

Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận.

Rồi Trăm bình thản tắt nước, lấy khăn giấy lau tay. Vết thương hở ửng đỏ, ướt sũng, nhưng cô không hề tỏ vẻ đau đớn.

"Không sao," Trăm nói, giọng đều đều. "Vết thương ngoài da thôi."

Rồi cô bước ra ngoài, lướt qua Hạ Anh như thể không có chuyện gì xảy ra.

Hạ Anh đứng chết trân tại chỗ.

Không sao? Vết thương như thế mà bảo không sao?

Cô nhìn theo bóng Trăm khuất sau cánh cửa, lồng ngực đau nhói. Nước mắt tự nhiên trào ra, không kìm được.

Tại sao chị ấy lại không biết đau? Tại sao chị ấy cứ để nước xối vào vết thương như thế?

Hạ Anh không hiểu. Cô chỉ biết rằng nhìn thấy Trăm như vậy khiến cô đau đớn hơn bất cứ điều gì từng xảy ra với bản thân mình.

* * *

Từ hôm đó, Hạ Anh càng không thể rời mắt khỏi Trăm.

Cô vẫn lén đi theo, vẫn lén nhìn từ xa. Nhưng giờ đây, mỗi lần thấy bàn tay quấn băng trắng ấy, lòng cô lại quặn thắt.

Cô không biết tại sao Trăm bị thương. Cô không biết rằng chính cô là nguyên nhân. Cô chỉ biết rằng có một người-người duy nhất từng tốt với cô-đang bị tổn thương.

Và trong trái tim nhỏ bé đã quen với tổn thương của Hạ Anh, một điều gì đó bắt đầu lớn lên.

Không chỉ là tình yêu nảy mầm từ hôm được cứu.

Mà còn là nỗi đau thay cho người kia. Là khao khát được ở bên, được chăm sóc, dù chỉ từ xa. Là sự ám ảnh về một bàn tay quấn băng trắng-bàn tay đã cứu mình, và giờ đang đau.

Hạ Anh ngồi dưới gốc phượng già, nhìn về phía giảng đường nơi Trăm đang học.

"Mình sẽ ở bên cạnh chị," cô thì thầm với chính mình. "Dù chị có biết hay không. Dù chị có muốn hay không. Mình sẽ ở đây."

* * *

Tối hôm đó, Trăm lại đứng dưới vòi sen.

Những vết thương trên tay rát bỏng dưới làn nước, nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ muốn rửa sạch. Rửa sạch thứ bẩn thỉu vô hình.

Ngoài kia, dưới gốc cây trước phòng trọ, một bóng người nhỏ bé ngồi thu mình. Hạ Anh nhìn lên ô cửa sáng đèn trên tầng ba, lòng đầy lo lắng và một thứ tình cảm không thể gọi tên.

Cô không biết rằng, chính sự tồn tại của mình mới là thứ khiến Trăm đau đớn.

Và cô cũng không biết rằng, thứ đang lớn lên trong tim cô, sẽ sớm trở thành thứ không thể kiểm soát.

[Hết chương 2]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 3: Khoảng cách

* * *

Hạ Anh bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong tầm mắt Trăm.

Không phải kiểu xuất hiện đường hoàng. Mà là kiểu xuất hiện lén lút, rụt rè-một bóng dáng nhỏ bé luôn ở đâu đó quanh Trăm, nhưng không bao giờ dám lại gần.

Ở căn tin, khi Trăm chọn bàn gần cửa sổ, Hạ Anh ngồi ở bàn cuối góc khuất, thỉnh thoảng ngước lên nhìn trộm rồi lại cúi xuống.

Trong thư viện, khi Trăm ngồi ở dãy bàn thứ ba, Hạ Anh xuất hiện ở dãy bàn cuối cùng, sau những kệ sách cao ngất, chỉ ló ra một góc mặt khi nghĩ rằng Trăm không để ý.

Trên sân trường, khi Trăm đi bộ về cổng, Hạ Anh đi phía sau, cách chừng hai mươi mét, bước chân nhẹ như mèo.

Trăm nhận ra tất cả.

Cô không phải loại người vô tâm. Ngược lại, cô quan sát mọi thứ rất kỹ-đó là cách cô tồn tại trong thế giới này. Và từ sau hôm ở nhà vệ sinh, cô đặc biệt để ý đến sự hiện diện của Hạ Anh.

Không phải vì quan tâm. Mà vì một lý do khác.

Mỗi lần thoáng thấy bóng Hạ Anh ở đâu đó, cơ thể Trăm lại có phản ứng. Lòng bàn tay hơi ẩm. Sống lưng cứng lại. Và bàn tay phải-bàn tay đã chạm vào Hạ Anh hôm ấy-lại bắt đầu cảm thấy.. Bẩn.

Một cảm giác khó chịu lan từ đầu ngón tay lên cánh tay, như kiến bò, như có ai đang quét một lớp bùn nhơ lên da cô.

Trăm ghét cảm giác đó.

Nhưng cô không thể làm gì. Cô không thể bảo Hạ Anh đừng đi theo. Làm thế khác nào thừa nhận mình để ý đến cô ta? Với lại, cô lấy tư cách gì? Cô và Hạ Anh chẳng là gì của nhau. Một lần giúp đỡ-có lẽ Hạ Anh chỉ đang biết ơn, chỉ đang muốn thể hiện lòng biết ơn theo cách vụng về của mình.

Trăm tự nhủ thế.

Nhưng nỗi khó chịu không vì thế mà vơi đi.

* * *

Hạ Anh biết mình đang làm điều không nên.

Cô biết rằng lén theo dõi ai đó là sai. Cô biết rằng nếu Trăm phát hiện, Trăm sẽ nghĩ cô là kẻ điên, là kẻ bám đuôi, là thứ bẩn thỉu đáng ghê tởm như bao người khác vẫn nghĩ.

Nhưng cô không thể dừng lại.

Mỗi sáng thức dậy, cô tự nhủ: Hôm nay mình sẽ không đi theo chị ấy nữa. Rồi khi thấy Trăm bước vào cổng trường, chân cô tự động rảo bước theo sau, như bị ma đưa.

Cô chỉ muốn ở gần Trăm thôi. Chỉ muốn nhìn thấy Trăm thôi. Không cần Trăm biết, không cần Trăm đáp lại. Chỉ cần được ở trong cùng một không gian với người đã cứu mình, với người duy nhất từng nhìn cô bằng ánh mắt trong sáng.

Hạ Anh nghĩ rằng cô đang yêu.

Nhưng thật ra, đó là sự đói khát. Đói khát tình thương, đói khát sự kết nối, đói khát một ai đó nhìn nhận sự tồn tại của mình. Và Trăm-vô tình-đã trở thành nguồn sống duy nhất của cô.

* * *

Một tuần trôi qua.

Sự xuất hiện của Hạ Anh ngày càng nhiều hơn. Không chỉ trong trường. Một hôm, khi Trăm đi bộ về phòng trọ, cô thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc ở góc đường. Hôm sau, khi Trăm ghé tiệm tạp hóa mua đồ, cô thấy Hạ Anh đứng bên ngoài, giả vờ ngắm nghía mấy chậu cây cảnh trước cửa.

Trăm dừng lại.

Cô đứng trong tiệm, nhìn ra ngoài qua lớp kính. Hạ Anh đứng đó, tay vuốt vuốt mấy chiếc lá, mắt không nhìn vào cây mà lén lia về phía tiệm.

Tim Trăm đập nhanh hơn một chút. Không phải vì rung động. Mà vì một thứ cảm xúc phức tạp hơn-khó chịu pha lẫn.. Sợ hãi?

Tại sao cô ta cứ bám theo mình?

Trăm cau mày. Cô thanh toán xong, bước ra ngoài, đi thẳng về hướng phòng trọ, không nhìn sang phía Hạ Anh.

Nhưng cô biết rằng Hạ Anh đang nhìn theo cô. Cảm giác ấy như có ai đó dùng đầu ngón tay lướt nhẹ trên gáy-khó chịu, nhưng không thể phủ nhận.

* * *

Hôm sau, Trăm quyết định thử.

Cô cố tình đi vòng quanh trường trước khi vào lớp. Qua dãy nhà A, vòng ra sau thư viện, rồi băng qua sân bóng. Và như cô dự đoán-Hạ Anh vẫn ở phía sau, cách đó một quãng, lén lút như một cái bóng.

Trăm dừng lại giữa sân trường vắng.

Cô không quay đầu lại. Nhưng cô nói, giọng đủ lớn để người phía sau có thể nghe thấy trong không gian yên tĩnh:

"Có chuyện gì không?"

Im lặng.

Trăm đợi. Rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau, chậm rãi tiến lại gần. Rồi dừng lại, cách cô chừng ba mét.

Trăm quay người.

Hạ Anh đứng đó, mặt tái nhợt, môi mím chặt, hai tay bấu vào vạt áo. Đôi mắt to đen láy nhìn Trăm với vẻ hoảng hốt của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

"Tôi.. Tôi.." Hạ Anh lắp bắp, không nói nên lời.

Trăm nhìn cô ta. Ánh mắt Trăm lạnh lùng, không chút cảm xúc. Nhưng bên trong, cô đang cảm thấy bàn tay phải mình nóng ran. Cảm giác bẩn thỉu bắt đầu lan ra.

Đừng lại gần. Đừng lại gần nữa.

Trăm thầm nghĩ. Nhưng cô không nói ra.

"Đi theo tôi làm gì?" Giọng Trăm vẫn đều đều.

Hạ Anh cúi gằm mặt, giọng nghẹn ngào: "Em chỉ.. Chỉ muốn nhìn chị thôi. Em không làm gì đâu. Em hứa sẽ không làm phiền chị."

Trăm im lặng.

Trong đầu cô, hàng ngàn suy nghĩ đang xoay chuyển. Cô muốn bảo Hạ Anh đừng đi theo nữa. Cô muốn nói rằng sự hiện diện của cô ta khiến cô khó chịu, khiến cô nhớ đến cái cảm giác bẩn thỉu hôm ấy, khiến cô phải tắm rửa nhiều hơn mỗi tối.

Nhưng cô không nói.

Vì nếu nói ra, cô sẽ phải thừa nhận rằng mình để ý đến Hạ Anh. Rằng cô ta có ảnh hưởng đến cô. Và điều đó còn tệ hơn cả cảm giác bẩn thỉu.

"Cẩn thận," Trăm nói, giọng vẫn lạnh nhạt. "Người ta nhìn thấy, lại đồn thêm."

Rồi cô quay lưng bước đi, không ngoái lại.

Hạ Anh đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt lưng tròng. Cô không biết Trăm có ý gì. Là quan tâm? Là cảnh cáo? Hay chỉ đơn giản là không muốn dây dưa?

Nhưng có một điều cô biết chắc-cô không thể dừng lại.

* * *

Tối đó, Trăm tắm ba lần.

Lần thứ nhất, cô kỳ toàn thân, bắt đầu từ bàn tay phải. Lần thứ hai, cô gội đầu, xả đi xả lại. Lần thứ ba, cô chỉ đứng dưới vòi sen, mắt nhắm nghiền, nước nóng xối thẳng lên mặt.

Khi bước ra, bàn tay phải lại rớm máu. Những vết xước cũ chưa kịp lành đã bị cô kỳ nát trong vô thức.

Trăm nhìn bàn tay mình. Trắng. Nhưng không sạch.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Hạ Anh ban chiều-gương mặt tái nhợt, đôi mắt đen láy nhìn mình với vẻ van lơn, và cái cách cô ta nói "em chỉ muốn nhìn chị thôi".

Tại sao? Tại sao lại nhìn tôi?

Trăm không hiểu. Cô chưa bao giờ quan tâm đến việc ai nhìn mình. Nhưng Hạ Anh-cô ta nhìn Trăm bằng ánh mắt khác. Ánh mắt đó khiến Trăm khó chịu.

Và trên hết, nó khiến Trăm nhớ rằng mình đã từng chạm vào cô ta.

* * *

Bên ngoài, dưới gốc cây, Hạ Anh lại ngồi đó.

Cô nhìn lên ô cửa sáng đèn trên tầng ba, lòng đau nhói.

Hôm nay Trăm đã nói chuyện với cô. Chỉ vài câu ngắn ngủi, lạnh nhạt-nhưng đó là lần đầu tiên Trăm chủ động nói với cô kể từ hôm ở nhà vệ sinh.

Với Hạ Anh, đó là một điều kỳ diệu.

Cô ôm lấy cánh tay mình, tưởng tượng đó là vòng tay ai kia.

"Chị nói chuyện với em.." cô thì thầm, khóe môi cong lên một nụ cười mong manh.

Cô không biết rằng, trong căn phòng trên tầng ba, người cô yêu thương đang nhìn bàn tay rớm máu của mình với ánh mắt ghê tởm-

Ghê tởm cô, ghê tởm bản thân, ghê tởm cái chạm không thể nào rửa sạch.

* * *

[Hết chương 3]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 4: Vật thiêng

* * *

Hạ Anh bắt đầu trộm đồ của Trăm một cách tình cờ.

Lần đầu là một cây bút. Hôm đó, sau giờ học, Trăm vội vã rời khỏi giảng đường để kịp lịch hẹn với giáo viên hướng dẫn. Cây bút màu xanh nhạt-loại bút bi thường dùng-lăn ra khỏi cặp, rơi xuống gầm bàn. Trăm không hay biết.

Hạ Anh ngồi ở hàng cuối, nhìn thấy tất cả.

Cô đợi cho mọi người ra về hết. Đợi cho căn phòng trống không. Rồi cô bước đến, cúi xuống nhặt cây bút lên.

Nó còn hơi ấm? Hay do cô tưởng tượng? Hạ Anh ép cây bút vào lòng bàn tay, cảm nhận từng đường nét, từng góc cạnh nhỏ. Đây là thứ Trăm đã cầm. Đây là thứ đã ở trong tay Trăm.

Tối hôm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn của mình, Hạ Anh ngồi thu mình trên giường, cây bút xanh đặt trên lòng bàn tay. Cô nhìn nó hồi lâu. Rồi từ từ, nâng lên áp vào má.

Mát lạnh.

Nhưng trong tưởng tượng của cô, đó là bàn tay Trăm đang vuốt ve.

Hạ Anh hôn lên thân bút. Một cái hôn nhẹ, rụt rè. Rồi một cái nữa. Rồi nhiều hơn. Cô ôm chặt nó vào ngực, cuộn tròn người lại, mắt nhắm nghiền.

"Chị ơi.."

Tiếng thì thầm vỡ vụn trong bóng tối.

* * *

Sau lần đó, Hạ Anh không thể dừng lại.

Một chiếc khăn tay Trăm đánh rơi ở căn tin. Một tờ giấy nháp có nét chữ của Trăm vứt trong thùng rác thư viện. Một chiếc kẹp tóc rơi trên ghế đá.

Hạ Anh nhặt tất cả.

Cô giấu chúng dưới gối, trong ngăn tủ, trong hộp giày cũ. Những món đồ nhỏ bé, vô tri vô giác-nhưng với cô, chúng là báu vật. Mỗi đêm, trước khi ngủ, cô lôi chúng ra, sắp xếp thành một hàng dài trên giường. Rồi cô nâng niu từng món, hôn lên chúng, thì thầm với chúng như thể đó là Trăm.

"Chị có biết em nhớ chị không?"

"Hôm nay chị mặc áo màu trắng, đẹp lắm.."

"Chị cười với người khác, em ghen quá.."

Những câu nói điên rồ, chỉ mình cô nghe thấy.

* * *

Một tuần sau, Hạ Anh liều hơn.

Cô phát hiện ra phòng trọ của Trăm nhờ một lần đi theo đến tận nơi. Đó là một khu nhà trọ sinh viên bình thường, ba tầng, Trăm ở phòng 302 tầng cuối. Hạ Anh đứng từ xa nhìn lên ban công, nơi phơi vài bộ quần áo màu nhạt. Tim cô đập loạn xạ.

Giá như.. Giá như mình có thể vào đó.

Ý nghĩ ấy xuất hiện rồi ám ảnh cô suốt nhiều ngày.

Và rồi cô làm thật.

Hôm đó là thứ Bảy. Hạ Anh nấp ở góc đường từ sáng sớm, chờ đợi. Đến khoảng hai giờ chiều, Trăm bước ra, mặc một chiếc váy liền màu xám nhạt, tóc búi cao. Cô đi về phía cổng, chắc là ra ngoài.

Hạ Anh đợi thêm mười phút, tim đập như trống trận. Rồi cô rón rén tiến vào khu nhà trọ.

Cầu thang hẹp và tối. Cô leo lên từng bậc, nín thở. Tầng hai, có tiếng nhạc phát ra từ một phòng. Tầng ba, im ắng.

Phòng 302. Cánh cửa gỗ sơn xanh, cũ kỹ.

Hạ Anh đứng trước cửa, run rẩy. Không khóa. Không khóa!

Cô mở cửa, bước vào.

Phòng Trăm nhỏ nhưng gọn gàng. Một chiếc giường đơn với ga trải giường màu trắng. Một bàn học kê sát cửa sổ, sách vở xếp ngay ngắn. Một tủ quần áo nhỏ. Vài chậu cây xanh trên ban công.

Hạ Anh đứng chết trân giữa phòng, choáng ngợp.

Đây là nơi Trăm ở. Đây là không gian riêng tư của Trăm. Mùi hương của Trăm thoang thoảng đâu đây-một mùi thơm nhẹ, sạch sẽ, như xà phòng giặt.

Cô bước đến bàn học, run run đưa tay chạm vào mặt bàn. Lạnh. Cô nhìn những cuốn sách, những tờ giấy, chiếc laptop đậy kín. Rồi mắt cô dừng lại ở chiếc áo khoác mỏng treo trên thành ghế.

Hạ Anh cầm nó lên.

Áo khoác của Trăm. Có mùi của Trăm.

Cô áp mặt vào đó, hít thở sâu. Mùi thơm ấy thấm vào phổi, vào từng tế bào. Cô quỳ xuống sàn, ôm chặt chiếc áo, run lên từng hồi.

"Chị.. Chị ơi.."

Nước mắt cô trào ra, thấm ướt vải áo. Cô hôn lên cổ áo, hôn lên tay áo, hôn lên từng đường chỉ. Cuồng nhiệt, điên dại, như thể đó là cách duy nhất để được gần Trăm.

Cô nằm xuống sàn, cuộn mình trong chiếc áo khoác, mơ về một thế giới nơi Trăm thuộc về cô.

* * *

Hai tiếng sau, Hạ Anh bật dậy như bị điện giật.

Cô nhìn đồng hồ-đã gần năm giờ. Trăm có thể về bất cứ lúc nào.

Vội vàng, cô trả chiếc áo về chỗ cũ, vuốt lại cho phẳng. Nhìn quanh phòng lần cuối, kiểm tra xem có gì xáo trộn không. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, chỉ có chiếc gối trên giường hơi lệch-có lẽ do cô vô tình chạm vào.

Hạ Anh vuốt lại ga giường, chỉnh gối ngay ngắn. Rồi cô bỏ chạy ra khỏi phòng, xuống cầu thang, lao ra khỏi khu nhà trọ như một cơn gió.

Đến khi đứng dưới gốc cây quen thuộc, cô mới dám thở.

Trong tay cô, một vật nhỏ-một chiếc nơ cài tóc màu trắng, cô đã lấy từ ngăn bàn của Trăm.

Hạ Anh nhìn nó, môi run run.

"Em xin lỗi.. Em xin lỗi chị.." cô thì thầm, nhưng mắt lại sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Cô hôn lên chiếc nơ, thật nhẹ, như hôn một người tình.

* * *

Tối hôm đó, Trăm về phòng, mệt mỏi sau buổi đi chơi với nhóm bạn.

Cô mở cửa, bật đèn. Mọi thứ vẫn như cũ. Sách vở ngay ngắn. Giường phẳng phiu. Chiếc áo khoác trên ghế vẫn ở đó.

Nhưng có gì đó.. Là lạ?

Trăm đứng giữa phòng, nhíu mày. Cô không thể nói rõ, nhưng cô có cảm giác như ai đó vừa ở đây. Không phải trực giác-cô không tin vào mấy thứ đó. Chỉ là.. Một sự xáo động nhẹ trong không khí.

Cô nhìn quanh. Mọi thứ vẫn ổn. Chỉ có chiếc nơ cài tóc để trên bàn-cô nhớ mình để ở ngăn bàn mà?

Trăm lắc đầu. Chắc tại mình nhớ nhầm.

Cô vào phòng tắm, mở vòi sen. Nước chảy, hơi nước bắt đầu lan tỏa.

Trăm nhìn bàn tay phải của mình. Những vết thương đã bắt đầu lành, nhưng cô vẫn cảm thấy bẩn. Cô xoa xà phòng, kỳ cọ, kỳ cọ.

Ngoài kia, dưới gốc cây, Hạ Anh ngồi ôm chiếc nơ trắng trong lòng, thì thầm:

"Ngủ ngon nhé, chị."

* * *

Trong căn phòng nhỏ, hai con người ở hai thế giới.

Một người đang cố gột rửa thứ bẩn thỉu vô hình.

Một người đang nâng niu thứ đánh cắp được như báu vật.

Và chiếc nơ trắng nhỏ bé, nằm trong lòng bàn tay run rẩy của Hạ Anh-

Là bằng chứng đầu tiên cho một điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

* * *

[Hết chương 4]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 5: Chạy trốn

* * *

Hạ Anh không thể chỉ nhìn từ xa nữa.

Những món đồ ăn cắp-chiếc bút xanh, tờ giấy nháp, chiếc khăn tay, chiếc nơ trắng-không còn đủ để thỏa mãn cơn đói trong lòng cô. Mỗi đêm ôm chúng, cô lại càng khao khát được chạm vào thật, được nghe giọng nói thật, được nhìn Trăm không phải từ sau bụi cây hay qua ô cửa kính.

Cô muốn đến gần.

Thật gần.

* * *

Hôm đó là một buổi chiều muộn, thư viện gần như vắng người.

Trăm ngồi ở góc quen thuộc cạnh cửa sổ, sách mở trước mặt nhưng mắt cô không tập trung vào chữ. Bàn tay phải đặt trên mặt bàn, băng gạc đã tháo, chỉ còn những vết sẹo hồng nhạt lộn xộn trên mu bàn tay. Cô nhìn chúng, lòng lại dấy lên cảm giác khó chịu quen thuộc.

Tiếng bước chân.

Nhẹ, rụt rè, nhưng rõ ràng là đang tiến lại gần.

Trăm ngước lên.

Hạ Anh đứng cách bàn cô chừng hai mét. Mặt tái nhợt, môi run run, hai tay bấu chặt vào vạt áo. Đôi mắt to đen láy nhìn Trăm với vẻ vừa hy vọng vừa sợ hãi.

"Chị Trăm.." giọng cô nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu.

Trăm cứng người.

Cảm giác bẩn thỉu lập tức ùa về, từ bàn tay phải lan nhanh lên cánh tay, xuống sống lưng. Cô muốn đứng dậy bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng chân cô như bị đóng đinh xuống sàn.

Hạ Anh bước thêm một bước. Rồi một bước nữa.

"Em.. Em muốn nói chuyện với chị." Giọng cô run rẩy. "Cảm ơn chị hôm đó.. Em chưa kịp cảm ơn chị đàng hoàng.."

Trăm vẫn im lặng. Mặt cô không biểu cảm, nhưng trong lòng đang hỗn loạn. Đừng lại gần. Đừng lại gần. ĐỪNG LẠI GẦN.

Hạ Anh không nghe thấy tiếng thét trong đầu Trăm. Cô tiếp tục bước, đến khi chỉ còn cách Trăm nửa mét. Khoảng cách đủ gần để cô có thể thấy rõ từng đường nét trên gương mặt người mình yêu thương.

Đẹp quá.

Hạ Anh đưa tay ra-một cử chỉ vô thức, chỉ muốn chạm vào Trăm một lần, chỉ một lần thôi.

Nhưng bàn tay cô vừa chạm nhẹ vào cánh tay Trăm-

Trăm bật dậy như bị điện giật.

Ghế cô ngã nhào ra sau, va vào tường phát ra tiếng động lớn. Trăm lùi nhanh về phía cửa sổ, lưng áp sát vào kính, mặt trắng bệch. Đôi mắt cô-đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, điềm tĩnh-giờ đây mở to, hoảng loạn, như vừa nhìn thấy một thứ gì đó khủng khiếp.

Hạ Anh đứng sững lại, tay còn giơ giữa không trung.

Cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cô chỉ thấy Trăm-người cô yêu thương, người cô tôn thờ-đang nhìn cô với ánh mắt..

Kinh hãi?

Ghê tởm?

Tim Hạ Anh như ngừng đập.

"Chị.." giọng cô vỡ vụn. "Chị ơi.."

Trăm không trả lời. Cô chỉ lắc đầu nguầy nguậy, lùi sâu hơn vào góc tường, tay phải run run bấu vào ngực áo-nơi Hạ Anh vừa chạm vào-như thể muốn gạt bỏ thứ gì đó.

Hạ Anh bước tới. Một bước.

Trăm lùi lại. Không còn đường lùi.

Hai bước.

"Đừng!" Trăm thốt lên, giọng khàn đặc, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Hạ Anh dừng lại. Nước mắt cô bắt đầu trào ra, lăn dài trên má. Cô không hiểu. Cô không hiểu gì cả. Tại sao Trăm lại sợ cô? Tại sao Trăm lại nhìn cô như thể cô là quái vật?

"Em.. Em chỉ muốn cảm ơn chị thôi.." Hạ Anh nấc lên. "Em không làm gì đâu.. Em yêu chị mà.. Em chỉ yêu chị thôi.."

Những lời cuối cùng bật ra như một tiếng nức nở.

Trăm run lên. Yêu? Yêu cô? Một thứ bẩn thỉu như thế này mà dám nói yêu cô?

Cơn buồn nôn dâng lên tận cổ. Trăm cảm thấy bàn tay phải mình nhức nhối-nơi đã chạm vào Hạ Anh hôm ấy, nơi vừa bị Hạ Anh chạm vào lần nữa. Nó bẩn. Nó bẩn quá.

Cô phải rửa sạch. Ngay lập tức.

Trăm lao về phía cửa.

"Chị ơi đừng đi mà!" Hạ Anh chạy theo, níu lấy tay áo Trăm.

Trăm giật mạnh, thoát ra. Cô chạy dọc hành lang thư viện, bỏ lại sau lưng tiếng khóc nức nở và những bước chân đuổi theo.

"Chị ơi.. Chị ơi làm ơn.. Em xin chị.. Đừng bỏ em.."

Hạ Anh vấp ngã giữa hành lang. Đầu gối cô trầy xước, máu rỉ ra, nhưng cô không quan tâm. Cô bò lên, cố chạy tiếp, nhưng Trăm đã khuất sau cánh cửa thoát hiểm.

Hạ Anh ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh, ôm mặt khóc nức nở.

"Em xin lỗi.. Em xin lỗi chị.. Đừng ghét em.. Đừng bỏ em.."

Những lời van xin vô vọng vang vọng trong hành lang vắng.

* * *

Trăm chạy thẳng về phòng trọ, không nhìn đường, suýt vấp ngã mấy lần.

Cô lao vào phòng tắm, bật vòi sen, xé toạc quần áo. Nước lạnh xối thẳng vào cơ thể, nhưng cô vẫn thấy nóng ran. Nóng ran vì cái chạm của Hạ Anh.

Cô nhìn cánh tay mình-nơi Hạ Anh vừa chạm vào. Nó đỏ ửng lên, không phải vì dị ứng, mà vì cô đã kỳ nó quá mạnh trong vô thức khi chạy về.

Trăm lấy bàn chải, chà lên chỗ đó. Chà mạnh. Mạnh hơn nữa. Da rách ra, máu tươm, nhưng cô vẫn không dừng.

"Bẩn.. Bẩn quá.." cô thì thầm, giọng khản đặc.

Nước hòa với máu chảy xuống cống. Trăm đứng dưới vòi sen, run bần bật, không biết vì lạnh hay vì một thứ cảm xúc không thể gọi tên.

Trong đầu cô, lời Hạ Anh văng vẳng: "Em yêu chị mà.. Em chỉ yêu chị thôi.."

Yêu?

Thứ tình yêu quái dị đó mà cũng dám gọi là yêu?

Trăm bật cười. Một tiếng cười khô khốc, chua chát, vang lên giữa tiếng nước chảy.

* * *

Đêm đó, Hạ Anh không về phòng trọ.

Cô ngồi dưới gốc cây trước khu nhà của Trăm, ôm đầu gối, run lên vì lạnh. Nước mắt đã khô trên má, để lại những vệt mặn chát. Mắt cô đỏ hoe, sưng húp, nhìn lên ô cửa sáng đèn trên tầng ba.

Tại sao?

Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Tại sao chị ấy sợ mình? Tại sao chị ấy chạy trốn? Mình chỉ muốn nói cảm ơn thôi mà.. Mình chỉ yêu chị ấy thôi mà..

Hạ Anh không hiểu. Cô không thể hiểu.

Trong thế giới nhỏ bé của cô, tình yêu là thứ duy nhất cô có thể cho đi. Và cô đã cho Trăm tất cả-trái tim, tâm hồn, sự tôn thờ. Vậy tại sao Trăm lại chạy?

Có phải mình bẩn quá không?

Ý nghĩ ấy chợt lóe lên.

Hạ Anh nhìn xuống bàn tay mình. Đôi tay gầy gò, trắng bệch, có vết xước ở đầu gối. Đôi tay đã chạm vào Trăm.

Chị ấy ghét mình chạm vào..

Nước mắt lại trào ra.

Nhưng rồi, trong màn nước mắt mờ mịt, một tia sáng kỳ lạ xuất hiện.

Nếu chị ấy ghét mình chạm vào.. Thì mình sẽ không chạm vào nữa. Mình sẽ chỉ nhìn thôi. Mình sẽ chỉ yêu thôi. Và một ngày nào đó, chị ấy sẽ hiểu..

Hạ Anh ôm chặt lấy thân mình, tưởng tượng đó là vòng tay của Trăm.

Chị sẽ hiểu rằng em yêu chị nhất trên đời.

* * *

Trên tầng ba, Trăm nằm co ro trên giường, tay phải quấn băng mới.

Cô nhìn trần nhà trắng xóa, không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy đôi mắt đen láy của Hạ Anh, long lanh nước mắt, nhìn cô với vẻ van xin.

"Em yêu chị mà.."

Trăm rùng mình.

Cô ghét Hạ Anh. Cô ghét cái cách cô ta nhìn mình. Cô ghét cái cách cô ta làm mình nhớ đến cảm giác bẩn thỉu đó. Nhưng trên hết, cô ghét cái cách mà trái tim mình-dù chỉ một phần rất nhỏ-đã run lên khi nghe những lời đó.

Không.

Cô lắc đầu mạnh. Không thể.

Trăm quay người, vùi mặt vào gối, cố xua đuổi mọi suy nghĩ.

Ngoài kia, dưới gốc cây, Hạ Anh vẫn ngồi đó, nhìn lên ô cửa sáng đèn.

* * *

Hai con người, hai thế giới, cách nhau ba tầng lầu.

Một người đau vì bị chạm vào.

Một người đau vì không được chạm vào.

Và giữa họ, một khoảng cách vô hình-

Đang ngày càng rộng ra, cũng ngày càng siết chặt.

* * *

[Hết chương 5]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 6: Tẩy trắng

* * *

Hạ Anh thức dậy lúc bốn giờ sáng, trời còn tối mịt.

Cô ngồi dậy trên chiếc giường tồi tàn, nhìn về phía góc phòng nơi đặt chiếc bàn nhỏ. Trên đó, những món đồ ăn cắp của Trăm được xếp ngay ngắn: Cây bút xanh, chiếc khăn tay, tờ giấy nháp, chiếc nơ trắng, và mấy thứ lặt vặt khác.

Cô nhìn chúng, thì thầm: "Hôm nay em sẽ sạch hơn. Chị sẽ thấy."

Rồi cô bước vào phòng tắm.

* * *

Phòng tắm của Hạ Anh nhỏ, ẩm mốc, nhưng sáng hôm nay nó trông khác. Trên kệ gạch, cô bày ra đủ thứ: Sữa tắm mới mua, dầu gội đắt tiền, kem dưỡng thể, tẩy tế bào chết-tất cả đều là loại tốt nhất cô có thể mua bằng tiền tiết kiệm ít ỏi của mình.

Nước nóng chảy xuống cơ thể gầy gò. Hạ Anh kỳ cọ từng centimet da thịt. Lần thứ nhất. Lần thứ hai. Lần thứ ba.

Cô chà lên cánh tay-nơi từng chạm vào Trăm hôm ở thư viện. Chà lên bàn tay-đôi tay đã nhặt những món đồ của Trăm. Chà lên môi-đôi môi đã hôn lên từng kỷ vật.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, da cô ửng đỏ, hơi rát, nhưng Hạ Anh cảm thấy nhẹ nhõm.

"Sạch rồi," cô thì thầm. "Chị Trăm sẽ thấy em sạch."

* * *

Ngày hôm đó ở trường, Hạ Anh xuất hiện với một diện mạo khác.

Tóc cô gội sạch, xõa nhẹ sau lưng. Áo trắng tinh, không một vết bẩn. Quần jeans xanh nhạt, giày trắng. Nhìn từ xa, cô như một bông hoa nhỏ bé, thuần khiết, yếu đuối.

Mấy sinh viên trong khoa nhìn cô, thì thầm với nhau.

"Nhìn con kìa, hôm nay làm bộ làm tịch."

"Ừ, tưởng tắm rửa sạch sẽ là hết bẩn à? Cái bẩn nó ở trong người kia."

"Đúng rồi, đồ buôn thả màu mè làm gì."

Hạ Anh nghe thấy tất cả.

Nhưng cô không khóc. Cô không cúi đầu.

Cô chỉ đứng đó, mắt dõi tìm bóng dáng Trăm giữa dòng người. Và khi thấy Trăm ở hành lang tầng hai, cô mỉm cười-một nụ cười nhẹ nhàng, hy vọng.

Nhưng Trăm chỉ lướt mắt qua cô, không một biểu cảm, rồi quay đi chỗ khác.

Nụ cười trên môi Hạ Anh đông cứng.

* * *

Những ngày sau, Hạ Anh càng chăm chỉ tẩy rửa bản thân.

Cô tắm ba lần mỗi ngày. Sáng sớm, trước khi đến trường. Giữa trưa, sau khi ăn. Tối muộn, trước khi ngủ.

Cô mua thêm nước hoa-loại nhẹ nhàng, thanh khiết. Cô xức lên cổ tay, lên sau tai, để khi đi ngang qua Trăm, hương thơm ấy sẽ đọng lại.

Cô giặt quần áo mỗi ngày, phơi thật kỹ cho thơm mùi nắng. Cô đánh răng sau mỗi bữa ăn, mua thêm nước súc miệng. Cô cắt móng tay gọn gàng, dũa mịn.

Cô làm tất cả những gì có thể để trở nên sạch sẽ, trong trẻo.

Để Trăm thấy.

Nhưng Trăm vẫn không thấy.

Mỗi lần đi ngang qua Hạ Anh ở hành lang, Trăm đều nhìn thẳng, bước thẳng, như thể Hạ Anh là không khí. Mỗi lần Hạ Anh cố tình ngồi gần trong thư viện, Trăm đều đứng dậy, chuyển sang bàn khác. Mỗi lần Hạ Anh mỉm cười chào, Trăm đều lạnh lùng quay mặt đi.

Không ghê tởm. Không khó chịu. Không phản ứng gì cả.

Chỉ là.. Không tồn tại.

* * *

Một buổi chiều, Hạ Anh đứng ở hành lang tầng ba, nhìn xuống sân trường.

Trăm đang ngồi trên ghế đá dưới gốc phượng, nói chuyện với một bạn nữ khác. Trăm cười. Một nụ cười nhẹ, thoáng qua, nhưng với Hạ Anh, đó là ánh sáng rực rỡ nhất thế gian.

Hạ Anh nhìn chăm chú. Cô ao ước được ở vị trí của cô gái kia. Được ngồi cạnh Trăm. Được nghe Trăm cười.

Rồi cô nhìn xuống bàn tay mình. Trắng trẻo, sạch sẽ, thơm tho. Nhưng Trăm vẫn không nhìn.

Tại sao?

Câu hỏi ấy xoáy sâu trong lòng cô.

Em đã cố gắng rồi mà. Em đã tắm rửa, đã làm sạch mình. Em không bẩn nữa. Vậy tại sao chị vẫn không nhìn em?

Nước mắt bắt đầu rơi.

Hạ Anh quỳ xuống hành lang, ôm mặt khóc nức nở. Những sinh viên đi ngang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ, thì thầm to nhỏ.

"Lại giở trò gì đây?"

"Chắc lại thất tình vì ai rồi."

"Bẩn thỉu thì ai thèm."

Hạ Anh nghe thấy, nhưng cô không quan tâm.

Cô chỉ muốn Trăm nhìn cô thôi. Chỉ một lần thôi. Một lần duy nhất.

* * *

Tối đó, Hạ Anh về phòng, lôi hết những kỷ vật ra.

Cây bút xanh, chiếc khăn tay, tờ giấy nháp, chiếc nơ trắng. Cô ôm chúng vào lòng, hôn lên từng món một, nước mắt thấm ướt.

"Chị ơi.. Nhìn em đi.. Em sạch rồi mà.."

Giọng cô vỡ vụn trong bóng tối.

Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi. Hạt mưa gõ vào cửa sổ lộp độp, như tiếng ai đó gõ cửa-nhưng không phải.

Chẳng có ai gõ cửa cả.

Chẳng có ai tìm đến cô.

Chỉ có cô, những món đồ vô tri, và một tình yêu đang dần hóa điên.

* * *

Hôm sau, Hạ Anh lại đến trường.

Tóc cô vẫn sạch, áo cô vẫn trắng, da cô vẫn thơm. Cô nhìn về phía Trăm đang ngồi trong lớp, chờ đợi một ánh mắt.

Trăm vẫn không nhìn.

Nhưng hôm nay, có điều khác.

Trong giờ giải lao, Hạ Anh tình cờ đứng gần chỗ Trăm để rót nước. Khoảng cách chỉ vài bước chân. Cô có thể nghe tiếng Trăm thở, thấy từng cử chỉ nhỏ của Trăm.

Và rồi-Trăm quay sang, nhìn thẳng vào cô.

Tim Hạ Anh như ngừng đập.

Nhưng chỉ trong tích tắc. Ánh mắt ấy lạnh tanh, vô hồn, như nhìn xuyên qua cô vào một thứ gì đó sau lưng. Rồi Trăm quay đi, tiếp tục nói chuyện với bạn bên cạnh.

Không một cảm xúc.

Không một chút nhận ra.

Hạ Anh như thể bị ai đó dội một gáo nước lạnh vào mặt.

Chị ấy không thấy mình.

Mình có sạch thế nào, có cố gắng thế nào, chị ấy cũng không thấy mình.

Bởi vì.. Bởi vì mình là vô hình.

Chiếc cốc trên tay Hạ Anh rơi xuống, vỡ tan thành nhiều mảnh. Nước tràn lênh láng trên sàn. Mọi người xung quanh nhìn cô với ánh mắt khó chịu.

Hạ Anh cúi xuống, nhặt những mảnh vỡ. Một mảnh sắc cứa vào tay cô, máu rỉ ra.

Cô nhìn dòng máu đỏ trên nền da trắng. Đau. Nhưng không đau bằng nỗi đau trong lòng.

"Chị ơi.."

Cô thì thầm, giọng nhỏ đến nỗi chỉ mình cô nghe thấy.

Trăm vẫn không ngoái lại.

* * *

Buổi tối, Hạ Anh lại đứng dưới vòi sen.

Nước chảy, máu từ vết cắt trên tay hòa vào dòng nước rồi biến mất.

Cô nhìn bàn tay mình-đã sạch, đã thơm, đã trắng trẻo-

Nhưng vẫn không đủ để Trăm nhìn thấy.

"Mình phải làm gì nữa?"

Câu hỏi vang lên trong không gian ẩm ướt, không lời đáp.

Trên tầng ba của kia, Trăm đang ngồi học, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bàn tay phải đã lành lặn.

Cô không nghĩ về Hạ Anh.

Không một lần.

Và đó mới là điều tàn nhẫn nhất.

* * *

[Hết chương 6]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 7: Chứng minh

* * *

Hạ Anh không thể chịu nổi nữa.

Cô đã tắm rửa, đã tẩy sạch, đã cố gắng trở nên trong trẻo nhất có thể. Nhưng Trăm vẫn không nhìn cô. Vẫn lạnh lùng bước qua cô như thể cô chỉ là một bóng ma vô hình.

Vậy thì còn một cách.

Cô phải chứng minh.

Chứng minh rằng những tin đồn kia là dối trá. Chứng minh rằng cô chưa từng buông thả, chưa từng lên giường với ai, chưa từng để ai chạm vào.

Chứng minh rằng cô vẫn sạch.

* * *

Hạ Anh bắt đầu bằng cách tìm đến phòng Công tác sinh viên.

Cô đứng trước cửa phòng suốt hai tiếng đồng hồ, tay run run nắm chặt tập giấy. Khi được gọi vào, cô đặt lên bàn một bản tường trình dài năm trang-ghi lại từng tin đồn, từng lời nói xấu, từng ngày tháng cô bị cô lập, bị sỉ nhục.

"Em muốn làm rõ," Hạ Anh nói, giọng run run nhưng kiên quyết. "Em chưa từng làm những chuyện đó. Em muốn nhà trường điều tra, đối chất với những người đã tung tin."

Cán bộ phòng nhìn cô với ánh mắt ái ngại. Họ hứa sẽ xem xét.

Hạ Anh ra về với một tia hy vọng mong manh.

* * *

Nhưng tin đồn đã lan quá xa.

Những người tung tin-một nhóm sinh viên năm ba, trong đó có vài kẻ từng chặn cô trong nhà vệ sinh hôm đó-chỉ cười khẩy khi nghe tin Hạ Anh khiếu nại.

"Con điên đó làm căng à?" Một đứa con gái trong nhóm nói. "Kệ nó, bằng chứng đâu? Chỉ có mỗi lời nó nói thì ai tin."

Đúng vậy. Ai tin?

Hạ Anh nhận ra điều đó khi cô bước vào giảng đường và nhận về những ánh mắt dè bỉu quen thuộc, thậm chí còn nặng nề hơn trước.

"Nghe nói nó đi tố cáo kìa."

"Tố cáo gì? Nó tưởng nó trong sạch lắm à?"

"Càng làm càng lộ rõ cái bản chất thôi."

Những lời thì thầm như dao cứa vào da thịt.

Hạ Anh cúi đầu, bước nhanh về chỗ ngồi cuối lớp. Nhưng khi ngồi xuống, cô vẫn không quên ngước lên nhìn về phía Trăm.

Trăm ngồi ở hàng ghế thứ ba, lưng thẳng, mắt nhìn lên bảng, tay ghi chép đều đặn. Cô không hề quay lại. Không hề để ý đến sự ồn ào phía sau.

Hạ Anh cắn môi đến bật máu.

* * *

Những ngày tiếp theo, Hạ Anh càng quyết liệt hơn.

Cô tìm đến từng người trong nhóm đã tung tin-những kẻ từng chặn cô trong nhà vệ sinh. Cô đối chất với họ trước mặt bạn bè họ, trước lớp học, trước bất cứ ai chịu lắng nghe.

"Các người nói tôi lên giường với giảng viên. Bằng chứng đâu? Các người nói tôi buông thả. Ai đã từng thấy tôi với ai? Hãy đưa ra bằng chứng!"

Cô gầm lên, nước mắt giàn giụa, nhưng không ai trả lời.

Bọn họ chỉ nhìn cô với ánh mắt khinh miệt, rồi bỏ đi.

"Điên rồi. Con nhỏ đó điên rồi."

Hạ Anh đứng giữa hành lang, run rẩy. Cô nhìn những bóng lưng đang khuất dần, cảm thấy trong lòng có thứ gì đó vỡ vụn.

Rồi cô nhìn sang phía cầu thang. Trăm vừa bước lên, sách ôm trong tay. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc.

Hạ Anh mỉm cười-một nụ cười đẫm nước mắt, van xin, hy vọng.

Trăm nhìn cô. Một giây. Hai giây.

Rồi Trăm quay đi, bước tiếp lên cầu thang, không một lời.

Nụ cười trên môi Hạ Anh tắt ngấm.

* * *

Đêm đó, trong phòng trọ tồi tàn, Hạ Anh không tắm.

Cô ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào tường, nhìn những món đồ ăn cắp của Trăm bày ra trước mặt. Cây bút xanh. Chiếc khăn tay. Tờ giấy nháp. Chiếc nơ trắng.

Cô cầm từng món lên, vuốt ve, nhưng không hôn.

Tối nay, cô không còn cảm thấy dễ chịu khi nhìn chúng nữa.

Trong đầu cô, những hình ảnh cứ lặp đi lặp lại: Khuôn mặt khinh bỉ của bọn sinh viên, tiếng cười khẩy của nhóm tung tin, và trên hết-khuôn mặt lạnh lùng của Trăm khi lướt qua cô hôm nay.

"Ai tin?"

"Bằng chứng đâu?"

Cô không có bằng chứng.

Và người duy nhất cô muốn tin mình-cũng không tin.

Hạ Anh ôm đầu, bật khóc nức nở.

Nhưng giữa những tiếng nấc, một cảm xúc mới bắt đầu nhen nhóm.

Không phải đau buồn.

Là căm thù.

* * *

Cô nhớ lại từng khuôn mặt. Những kẻ đã tung tin. Những kẻ đã chặn cô trong nhà vệ sinh. Những kẻ đã nhìn cô bằng ánh mắt dè bỉu suốt hai năm qua.

Bọn họ.

Bọn họ là nguyên nhân khiến cô bị cô lập. Bọn họ là nguyên nhân khiến Trăm ghét bỏ cô. Bọn họ đã cướp mất cuộc đời cô, cướp mất cơ hội được Trăm yêu thương.

Hạ Anh siết chặt bàn tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

"Mấy người.." cô thì thầm, giọng khàn đặc. "Mấy người sẽ phải trả giá."

* * *

Sáng hôm sau, Hạ Anh đến trường với một diện mạo khác.

Không còn những bộ áo trắng tinh khôi. Không còn nụ cười hy vọng. Cô mặc một chiếc áo len xám cũ, tóc buộc cao, mắt thâm quầng vì thức trắng đêm.

Nhưng trong đôi mắt ấy, có một thứ ánh sáng mới.

Ánh sáng của sự căm hận.

Cô nhìn về phía nhóm sinh viên đang đứng ở hành lang-những kẻ đã tung tin. Bọn họ đang cười đùa, vô tư, như thể chưa từng hủy hoại cuộc đời ai.

Hạ Anh nhìn họ, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.

Cười đi. Cứ cười đi.

Rồi các người sẽ thấy.

* * *

Giờ học, Hạ Anh ngồi ở vị trí quen thuộc-góc cuối lớp, nơi có thể nhìn thấy Trăm.

Trăm vẫn ngồi đó, lưng thẳng, tay ghi chép. Không một lần ngoái lại. Không một lần để ý đến sự tồn tại của Hạ Anh.

Hạ Anh nhìn bóng lưng ấy, lòng đau nhói.

Chị ơi.. Em làm tất cả vì chị..

Vậy mà chị không thèm nhìn em..

Nhưng không sao.

Khi em trừng trị bọn họ, chị sẽ thấy. Chị sẽ thấy em sạch sẽ thế nào. Chị sẽ thấy em yêu chị nhiều thế nào.

Và rồi chị sẽ nhìn em.

Chị sẽ chỉ nhìn mình em thôi.

* * *

Tan học, Hạ Anh lặng lẽ đi theo một nữ sinh trong nhóm tung tin.

Cô gái đó tên Thảo, năm ba, là người đã lan truyền tin đồn về Hạ Anh đi xa nhất. Hắn ta từng nói: "Con Hạ Anh đó, tao thấy nó đi với giảng viên ở nhà nghỉ, không tin cứ hỏi."

Dối trá. Hoàn toàn dối trá.

Hạ Anh đi theo Thảo đến một quán cà phê gần trường. Cô đứng từ xa, nhìn Thảo ngồi nói chuyện với bạn bè, cười đùa thoải mái.

Trong túi Hạ Anh, một con dao nhỏ-cô đã mua sáng nay ở chợ.

Tay cô run run đặt lên con dao.

Chỉ một nhát thôi..

Nhưng rồi cô nghĩ đến Trăm. Nếu cô làm điều này, Trăm sẽ nhìn cô chứ? Hay Trăm sẽ sợ hãi, ghê tởm hơn?

Hạ Anh rút tay ra khỏi túi, quay lưng bỏ đi.

Chưa phải lúc. Chưa phải lúc.

Nhưng sẽ có ngày.

* * *

Tối đó, trong phòng trọ, Hạ Anh lại bày những món đồ của Trăm ra.

Cô nhìn chúng, thì thầm:

"Chị ơi, em đang làm tất cả vì chị đấy. Em sẽ chứng minh cho chị thấy em sạch. Em sẽ khiến những kẻ đã hại em phải trả giá. Rồi chị sẽ thấy. Rồi chị sẽ yêu em."

Cô hôn lên chiếc nơ trắng, thật lâu, thật cuồng nhiệt.

Ngoài kia, mưa lại rơi.

Và trong căn phòng nhỏ, một tình yêu đang dần hóa thành thứ gì đó đen tối hơn-thứ mà người ta gọi là yandere.

* * *

Trên tầng ba, Trăm ngồi học bài, không hề hay biết.

Cô không biết rằng mình là trung tâm của một thế giới đang sụp đổ.

Cô không biết rằng có một người đang yêu cô đến phát điên, và cũng đang hận thù đến phát điên vì cô.

Và cô cũng không biết rằng, những món đồ nhỏ bé cô tưởng đã mất-

Thực ra đang nằm trong một căn phòng tồi tàn, được nâng niu như báu vật.

Và được hôn mỗi đêm.

* * *

[Hết chương 7]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 8: Giấc mơ tan vỡ

* * *

Chiều thứ sáu, giảng đường lớn vắng tanh sau giờ học cuối.

Trần Cao - Trăm - ngồi ở hàng ghế thứ ba, sách vở mở tung trên bàn nhưng mắt cô đã nhắm nghiền từ lúc nào. Những đêm mất ngủ vì những cơn ám ảnh rửa tay, những ngày căng thẳng với bài vở, tất cả dồn lại khiến cô kiệt sức.

Nắng chiều vàng nhạt xuyên qua ô cửa kính lớn, rọi lên mái tóc đen nhánh của Trăm, lên bờ vai gầy, lên bàn tay phải đặt trên mặt bàn với những vết sẹo hồng nhạt đã lành.

Tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng.

Ngoài hành lang, Hạ Anh đi ngang qua như mọi ngày.

Cô vẫn lén theo Trăm, vẫn quan sát từ xa, vẫn hy vọng một ngày Trăm sẽ nhìn cô. Nhưng hôm nay, khi nhìn qua ô kính nhỏ trên cánh cửa, cô thấy điều khác thường.

Trăm ngủ.

Trong giảng đường vắng.

Tim Hạ Anh đập mạnh. Tay cô run run đặt lên tay nắm cửa. Phải vào không? Có nên vào không? Nếu Trăm tỉnh dậy, Trăm sẽ ghét cô, sẽ chạy trốn như mọi lần.

Nhưng..

Chỉ một lần thôi.

Chỉ một lần được ở gần chị khi chị không nhìn em bằng ánh mắt lạnh lùng đó.

Hạ Anh đẩy cửa, bước vào.

Từng bước chân nhẹ như mèo, cô tiến lại gần hàng ghế thứ ba. Khoảng cách thu hẹp dần: Mười mét, năm mét, hai mét.

Và rồi cô đứng cạnh Trăm.

Nhìn từ gần, Trăm còn đẹp hơn trong tưởng tượng của cô. Hàng mi dài cong vút khẽ rung theo từng nhịp thở. Đôi môi hồng nhạt hơi hé mở. Mái tóc mềm rủ xuống một bên má.

Hạ Anh quỳ xuống bên cạnh, hai tay chắp trước ngực như đang cầu nguyện. Nước mắt cô bắt đầu rơi-không phải vì đau buồn, mà vì hạnh phúc quá lớn lao.

"Chị ơi.." cô thì thầm, giọng vỡ vụn. "Cuối cùng em cũng được ở gần chị.."

Cô ngồi đó hồi lâu, chỉ nhìn Trăm ngủ. Ánh mắt cô lướt trên từng đường nét trên gương mặt Trăm, như một tín đồ chiêm ngưỡng thánh tượng.

Rồi, như bị một sức mạnh vô hình kéo xuống, Hạ Anh từ từ nằm xuống mặt bàn, đối diện với Trăm.

Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chừng hai gang tay.

Hạ Anh có thể cảm nhận hơi thở ấm áp của Trăm phả nhẹ lên mặt mình. Cô nhắm mắt, tận hưởng từng giây phút này.

Nhưng chưa đủ.

Cô muốn nhiều hơn.

Một cách rụt rè, chậm rãi, Hạ Anh đưa tay ra. Bàn tay cô run lên, lơ lửng trên không một lúc lâu trước khi từ từ, từ từ hạ xuống.

Ngón tay cô chạm vào mu bàn tay phải của Trăm-nơi những vết sẹo hồng nhạt vẫn còn in hằn.

Ấm quá.

Mềm quá.

Hạ Anh nắm nhẹ lấy bàn tay ấy. Nước mắt lại trào ra, lăn dài trên má, thấm ướt mặt bàn.

"Em yêu chị.." cô thì thầm. "Em yêu chị nhất trên đời.."

Mệt mỏi, hạnh phúc, và bình yên chưa từng có, Hạ Anh từ từ chìm vào giấc ngủ, tay vẫn nắm chặt tay Trăm.

Trong giấc mơ, cô thấy Trăm mỉm cười với mình. Thấy Trăm nắm tay cô đi dưới ánh nắng. Thấy Trăm nói "Anh cũng yêu em".

Đó là giấc mơ đẹp nhất cuộc đời cô.

* * *

Mười lăm phút sau, Trăm cựa mình.

Ánh nắng chiều đã chuyển sang màu cam ấm áp, rọi thẳng vào mặt khiến cô cảm thấy hơi chói. Cô từ từ mở mắt.

Và đông cứng.

Trước mặt cô, cách chưa đầy hai gang tay, là khuôn mặt Hạ Anh đang ngủ say.

Hàng mi ướt. Khóe môi cong lên một nụ cười hạnh phúc. Và bàn tay-bàn tay cô-đang nằm gọn trong lòng bàn tay Hạ Anh.

Trăm không thở được.

Cảm giác bẩn thỉu ập đến như một cơn sóng dữ, cuồn cuộn từ bàn tay bị nắm lan nhanh lên cánh tay, xuống toàn thân. Cô cảm thấy như có hàng vạn con kiến đang bò trên da mình, như có ai đó đang phủ lên cô một lớp bùn nhơ tanh tưởi.

"Aaaaaaaa!"

Tiếng thét của Trăm xé toạc không gian yên tĩnh của giảng đường.

Cô giật mạnh bàn tay ra khỏi tay Hạ Anh, lùi nhanh về phía sau, ghế ngã nhào xuống sàn. Mắt cô mở to, hoảng loạn, nhìn Hạ Anh như thể vừa thấy một con quái vật.

Hạ Anh giật mình tỉnh giấc.

Cô mở mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì, đã thấy Trăm đang nhìn mình với ánh mắt kinh hãi và ghê tởm không thể che giấu.

Tim cô như ngừng đập.

"Chị.." giọng cô khàn đặc. "Chị ơi.."

Nhưng Trăm không nghe. Cô chỉ nhìn bàn tay phải của mình-bàn tay vừa bị Hạ Anh nắm-rồi nhìn Hạ Anh, rồi lại nhìn bàn tay. Khuôn mặt cô nhăn nhó, như thể sắp nôn.

Rồi cô chạy.

Không nói một lời, không ngoái lại, Trăm chạy ra khỏi giảng đường như thể đang chạy trốn một thứ gì đó khủng khiếp nhất thế gian.

Hạ Anh đứng sững tại chỗ.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Rồi cô bật khóc.

"Chị ơi đừng đi mà!" Hạ Anh chạy theo, nước mắt giàn giụa, vấp ngã trên hành lang nhưng vẫn cố đuổi theo. "Em xin chị! Đừng ghét em! Em chỉ muốn ở gần chị thôi! Em yêu chị mà!"

Tiếng khóc vang vọng trong hành lang vắng, nhưng Trăm không dừng lại.

Trăm chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi khuất bóng sau cánh cửa thoát hiểm.

Hạ Anh ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh, ôm mặt khóc nức nở.

"Sao chị lại ghét em đến thế? Em chỉ muốn yêu chị thôi mà.. Em sạch mà.. Em chưa để ai chạm vào bao giờ.. Sao chị không tin em.."

Những lời van xin vô vọng tan vào không khí chiều muộn.

* * *

Trăm chạy thẳng về phòng trọ.

Cô xé toạc quần áo, lao vào phòng tắm, bật vòi sen. Nước lạnh xối thẳng xuống cơ thể run bần bật, nhưng cô không đủ.

Cô nhìn bàn tay phải-bàn tay vừa bị Hạ Anh nắm suốt mười lăm phút-và cảm thấy kinh tởm đến tột cùng.

Bàn chải đánh răng. Cô cầm lên, chà mạnh vào mu bàn tay. Lần này cô chà không chỉ chỗ cũ, mà khắp cả bàn tay. Những vết sẹo cũ bật máu, những vết xước mới hiện ra.

Nước hòa máu chảy xuống cống.

Trăm chà, chà, chà, cho đến khi tay cô rách toạc, đau rát, nhưng cô vẫn không dừng.

"Bẩn quá.. Bẩn quá.."

Cô lẩm bẩm, nước mắt bắt đầu rơi-lần đầu tiên sau rất lâu, Trăm khóc.

Không phải vì đau đớn thể xác.

Mà vì cô nhận ra, thứ bẩn thỉu đó, cô sẽ không bao giờ rửa sạch được.

* * *

Tối đó, dưới gốc cây trước khu nhà trọ, Hạ Anh ngồi thu mình.

Cô nhìn lên ô cửa sáng đèn trên tầng ba, nhưng không dám đến gần.

Bàn tay cô vẫn còn vương hơi ấm của Trăm. Cô nâng lên ngửi, hít hà mùi hương còn sót lại.

Rồi cô bật khóc, vừa khóc vừa cười.

"Chị đã nắm tay em.. Dù chỉ một lúc.. Chị đã nắm tay em.."

Nhưng rồi hình ảnh ánh mắt kinh hãi của Trăm hiện về, xé nát trái tim cô.

Tại sao?

Câu hỏi ấy không bao giờ có lời đáp.

Trong căn phòng trên tầng ba, Trăm nằm co ro trên giường, bàn tay phải quấn băng mới, mắt nhắm nghiền nhưng không ngủ được.

Cô vẫn còn cảm giác bàn tay Hạ Anh nắm lấy mình. M ấm, mềm mại-và bẩn thỉu.

Cô ghét cảm giác đó.

Cô ghét Hạ Anh.

Và cô ghét chính mình vì-dù chỉ một phần rất nhỏ-đã không thể quên được nó.

* * *

Hai con người, hai nỗi đau.

Một người đau vì bị chạm vào.

Một người đau vì bị từ chối.

Và giữa họ, một bàn tay-

Tay người thì rách nát vì cố gột rửa.

Tay người thì run rẩy vì nhớ hơi ấm.

Bàn tay ấy, đã từng nắm lấy nhau trong giấc mơ.

Để rồi thức giấc, chỉ còn khoảng cách.

* * *

[Hết chương 8]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 9: Ranh giới mong manh

* * *

Ba giờ sáng.

Hạ Anh ngồi trên sàn phòng trọ, lưng tựa vào tường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Đã ba ngày cô không ngủ. Ba ngày kể từ hôm ở giảng đường.

Xung quanh cô, những món đồ của Trăm được bày ra thành một vòng tròn: Cây bút xanh, chiếc khăn tay, tờ giấy nháp, chiếc nơ trắng, và mấy thứ nhặt nhạnh khác. Ở giữa vòng tròn là một mảnh giấy viết tay-Hạ Anh đã lấy từ thùng rác trước phòng Trăm, một tờ nháp cũ có nét chữ của Trăm.

Cô cầm mảnh giấy lên, áp vào má.

"Chị ơi.."

Giọng cô khàn đặc, khô khốc vì đã khóc quá nhiều.

Từ hôm đó, Trăm không đến trường.

Hạ Anh biết vì cô đã rình ở cổng từ sáng đến tối. Trăm không xuất hiện. Giảng viên điểm danh, báo Trăm xin nghỉ ốm.

Ốm.

Tại mình.

Hạ Anh siết chặt mảnh giấy, nước mắt lại trào ra. Nhưng rồi nụ cười lại nở trên môi-một nụ cười kỳ lạ, méo mó.

"Nhưng chị nhớ em mà, đúng không? Nếu không nhớ, sao chị phải nghỉ học? Chị đang nghĩ về em, em biết mà.."

Cô nói chuyện một mình, thì thầm trong bóng tối.

Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi. Hạt mưa gõ vào cửa sổ lộp độp, như tiếng ai đó gõ cửa.

Hạ Anh quay phắt ra.

"Chị?"

Cô bò đến cửa, mở tung ra.

Hành lang vắng tanh, tối om. Chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn.

Hạ Anh đứng đó hồi lâu, nước mưa hắt vào mặt lạnh buốt, nhưng cô không vào. Mắt cô nhìn về phía cầu thang lên tầng ba, nơi phòng Trăm.

Chị ở trên đó.

Mình chỉ cần lên thôi.

Lên gặp chị.

Chân cô nhấc lên, bước một bước ra khỏi phòng.

Rồi dừng lại.

Nhưng chị sẽ sợ.

Chị sẽ chạy.

Chị sẽ nhìn em bằng ánh mắt đó.

Gương mặt Hạ Anh méo mó, giằng xé giữa khao khát và sợ hãi. Cô bước lùi vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngồi thụp xuống ôm đầu.

"Không được.. Không được làm chị sợ.. Phải bình tĩnh.. Phải bình tĩnh.."

Cô tự nói với mình, lẩm bẩm như một lời cầu nguyện.

* * *

Sáng hôm sau, Hạ Anh đến trường.

Cô mặc chiếc áo trắng tinh, tóc chải mượt, má đánh một chút phấn hồng để che đi quầng thâm. Trông cô vẫn xinh đẹp, vẫn trong sáng, vẫn yếu đuối.

Nhưng trong mắt cô, có thứ gì đó đã thay đổi.

Một tia sáng lạnh, sắc lẻm, ẩn sâu dưới lớp nước mắt thường trực.

Hôm nay Trăm vẫn không đến.

Hạ Anh ngồi ở góc cuối lớp, mắt dán vào chỗ ngồi trống của Trăm ở hàng ghế thứ ba. Cô ngồi im suốt buổi học, không ghi chép, không nhìn lên bảng, không trả lời khi giảng viên gọi tên.

Chỉ nhìn.

Nhìn vào khoảng không nơi Trăm đáng lẽ ngồi.

Tan học, một nữ sinh trong nhóm từng tung tin-tên Thảo-đi ngang qua chỗ Hạ Anh. Cô ta cười khẩy với bạn bè:

"Con điên kia lại ngồi đơ ra đấy. Chắc thất tình vì ai rồi."

Hạ Anh nghe thấy.

Cô từ từ quay đầu lại, nhìn thẳng vào Thảo.

Ánh mắt đó khiến Thảo khựng lại. Một thoáng lạnh sống lưng.

"Có.. Có vấn đề gì không?" Thảo hỏi, giọng hơi run.

Hạ Anh không trả lời. Cô chỉ nhìn.

Nhìn.

Nhìn.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Hạ Anh-một nụ cười kỳ lạ, không hề có chút ấm áp nào.

Thảo vội vã kéo bạn đi.

"Kinh quá! Con nhỏ đó nhìn tao như muốn ăn tươi nuốt sống ấy!"

Hạ Anh vẫn ngồi đó, nụ cười vẫn trên môi.

Trong đầu cô, một giọng nói thì thầm:

"Mày nói tao điên à?"

"Ừ, tao điên thật."

"Nhưng tao điên vì yêu."

"Còn mày-mày sẽ phải trả giá."

* * *

Đêm đó, Hạ Anh không về phòng.

Cô ngồi dưới gốc cây trước khu nhà Trăm suốt từ chiều đến khuya. Mưa lất phất, nhưng cô không thấy lạnh. Cô chỉ nhìn lên ô cửa sổ tầng ba.

Đèn sáng. Bóng Trăm thoáng qua.

Tim Hạ Anh đập loạn xạ.

Chị ở đó. Chị đang ở đó.

Mình phải lên.

Mình phải gặp chị.

Cô đứng dậy, bước vào khu nhà trọ.

Nhưng khi vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên-

Cô lại dừng.

Không. Không được.

Chị sẽ sợ.

Chị sẽ chạy.

Hạ Anh đứng đó, giữa mưa, run lên từng hồi. Tay cô bấu chặt vào lan can cầu thang đến nỗi móng tay bật máu.

"Em phải làm sao.. Chị ơi, em phải làm sao để chị hiểu em.."

Cô thì thầm, nước mắt hòa vào mưa.

* * *

Năm giờ sáng.

Trong phòng trọ, Trăm trằn trọc không ngủ được. Những ngày nghỉ ở nhà không giúp cô khá hơn. Ngược lại, cô càng bị ám ảnh bởi cảm giác bẩn thỉu.

Bàn tay phải lành lặn sau mấy ngày, nhưng cô vẫn thấy nó bẩn. Cô đã rửa hàng chục lần mỗi ngày, nhưng không có tác dụng.

Cô bước ra ban công hít thở không khí sáng sớm.

Và cô thấy.

Dưới gốc cây, một bóng người nhỏ bé đang ngồi thu mình, ướt sũng. Mái tóc dính bết vào mặt. Đôi mắt nhìn lên ban công-nhìn thẳng vào cô.

Trăm lùi lại một bước, tim đập mạnh.

Dù ở khoảng cách xa, dù trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, cô vẫn nhận ra ánh mắt đó. Ánh mắt của một kẻ đang yêu đến phát điên.

Trăm vội vã vào nhà, đóng sập cửa kính.

Cô tựa lưng vào tường, thở dốc.

Tại sao? Tại sao cứ bám lấy tôi?

Tôi đã làm gì sai?

Tôi chỉ muốn sạch thôi mà..

Cô nhìn bàn tay phải. Lại thấy bẩn.

* * *

Dưới gốc cây, Hạ Anh thấy bóng Trăm biến mất sau cánh cửa kính.

Cô mỉm cười.

"Chị thấy em rồi.. Chị nhìn em rồi.."

Cô ôm lấy thân mình, run lên vì lạnh và vì hạnh phúc.

"Chỉ còn một chút nữa thôi.. Một chút nữa chị sẽ hiểu.."

* * *

Ngày hôm đó, Hạ Anh không vào trường.

Cô đi theo Thảo.

Từ sáng đến chiều, từ quán cà phê đến nhà sách, từ trường học đến cổng nhà trọ của Thảo. Cô đứng từ xa, quan sát từng cử chỉ, từng bước đi.

Trong đầu cô, những kế hoạch bắt đầu hình thành.

Nếu không có những người đó, chị sẽ tin em.

Nếu không có những lời nói dối, chị sẽ nhìn em.

Nếu không có bọn họ-

Em và chị đã có thể ở bên nhau.

Tối đó, Hạ Anh về phòng, lấy con dao nhỏ trong ngăn tủ ra.

Cô nhìn nó dưới ánh đèn vàng vọt. Lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu khuôn mặt cô-một khuôn mặt vừa đẹp vừa đáng sợ.

"Đợi em nhé, chị."

Cô thì thầm.

"Em sẽ dọn sạch mọi thứ."

* * *

Ngoài kia, mưa lại rơi.

Trong căn phòng trọ nhỏ, một cô gái đang yêu đến phát điên.

Trong căn phòng trên tầng ba, một cô gái đang vật lộn với nỗi ám ảnh sạch sẽ.

Và ranh giới mong manh giữa tình yêu và điên loạn-

Đang từ từ bị xóa nhòa.

* * *

[Hết chương 9]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 10: Thế giới song song

* * *

Hạ Anh không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.

Bắt đầu từ đêm thứ năm sau hôm ở giảng đường, khi cô ngồi một mình trong phòng với những món đồ của Trăm bày xung quanh, một giọng nói vang lên trong đầu.

"Chị yêu em mà."

Giọng nói đó rất giống Trăm. Ấm áp, dịu dàng, không chút lạnh lùng.

Hạ Anh giật mình nhìn quanh. Phòng vắng. Chỉ có mình cô.

Nhưng giọng nói ấy vẫn văng vẳng.

"Sao em không hiểu? Chị chỉ ngại thôi. Chị sợ người ta dị nghị."

Nước mắt Hạ Anh trào ra. Cô ôm chặt chiếc áo khoác của Trăm vào lòng.

"Thật không chị? Chị thật sự yêu em?"

"Thật. Chị yêu em nhất trên đời."

Từ đó, Hạ Anh sống trong hai thế giới.

* * *

Ban ngày, cô vẫn đến trường, vẫn nhìn Trăm từ xa, vẫn bị Trăm lạnh lùng lướt qua như không tồn tại.

Ban đêm, cô trở về phòng, bày những món đồ ra, và Trăm trong tưởng tượng của cô hiện về.

Họ ngồi cạnh nhau trên giường. Trăm ôm cô, vuốt tóc cô, thì thầm những lời ngọt ngào.

"Hôm nay chị nhìn em suốt giờ học đấy."

"Chị không dám lại gần vì sợ làm hại em thôi."

"Nhưng chị yêu em. Em tin chị không?"

Hạ Anh gật đầu, cười trong nước mắt.

"Em tin. Em tin chị nhất."

* * *

Một tuần trôi qua.

Hạ Anh bắt đầu nói chuyện với Trăm trong tưởng tượng ngay cả ban ngày.

Trong thư viện, khi Trăm ngồi cách đó vài dãy bàn, Hạ Anh nhìn về phía cô và mỉm cười, thì thầm:

"Chị đang nhìn em kìa. Em biết mà."

Những sinh viên ngồi gần nhìn Hạ Anh với ánh mắt kỳ lạ. Có đứa còn huých tay nhau:

"Nhỏ đó điên rồi. Nói chuyện một mình kìa."

Nhưng Hạ Anh không nghe thấy. Cô chỉ nghe thấy giọng Trăm trong đầu.

"Mặc kệ họ. Chỉ cần em và chị hiểu nhau là đủ."

Hạ Anh gật đầu, nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

* * *

Hôm đó, Trăm vô tình đi ngang qua chỗ Hạ Anh ngồi trong căn tin.

Khoảng cách chỉ vài bước chân.

Hạ Anh ngước lên, mắt sáng rực. Cô đứng dậy, định bước đến-nhưng Trăm đã nhanh chóng quay lưng bỏ đi, mặt lạnh tanh.

Hạ Anh đứng chết trân.

Nhưng rồi giọng nói trong đầu lại vang lên:

"Chị phải giả vờ thế thôi. Ở đây đông người quá. Tối nay chị sẽ gặp em."

Hạ Anh thở phào, ngồi xuống.

"Em hiểu rồi. Em chờ chị."

* * *

Tối đó, Hạ Anh mặc chiếc áo đẹp nhất, chải tóc cẩn thận, xức nước hoa.

Cô ngồi trên giường, chờ Trăm đến.

Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng.

Trăm không đến.

Nhưng trong đầu Hạ Anh, họ đã có một buổi tối tuyệt vời. Trăm ôm cô, hôn lên trán cô, nói rằng sẽ mãi bên cạnh cô. Họ nằm cạnh nhau, tay trong tay, thì thầm những lời yêu thương.

Hạ Anh nằm trên giường, ôm chiếc gối, mỉm cười hạnh phúc.

"Ngủ ngon nhé chị. Ngày mai mình lại gặp nhau."

* * *

Hôm sau ở trường, chuyện lạ bắt đầu xảy ra.

Hạ Anh đến gần Trăm giữa hành lang đông người, nắm tay cô và nói:

"Sao hôm qua chị không đến? Em chờ chị mãi."

Trăm giật tay ra, lùi lại, mặt tái nhợt.

"Cô làm gì vậy? Tránh xa tôi ra!"

Mọi người xung quanh nhìn họ. Tiếng xì xào nổi lên.

Hạ Anh vẫn mỉm cười, dịu dàng:

"Chị đừng giả vờ nữa. Em biết chị yêu em mà. Tối nào chị chẳng nói với em điều đó."

Trăm rùng mình. Cô nhìn Hạ Anh như nhìn một người xa lạ-một người xa lạ nguy hiểm.

"Cô bị điên rồi. Tránh xa tôi ra!"

Trăm bỏ chạy.

Hạ Anh đứng đó, nụ cười vẫn trên môi, nhưng mắt bắt đầu rưng rưng.

"Chị ấy chỉ sợ người ta hiểu lầm thôi."

Giọng nói trong đầu vang lên, xoa dịu cô.

"Tối nay chị ấy sẽ giải thích. Em chờ chị ấy nhé."

Hạ Anh gật đầu, lau nước mắt.

"Ừ, em chờ."

* * *

Đêm đó, Hạ Anh lại mặc đẹp, lại chờ.

Và một lần nữa, Trăm trong tưởng tượng hiện về, ôm cô, xin lỗi cô, hứa sẽ không bao giờ xa cô nữa.

Hạ Anh ngủ trong vòng tay ảo ảnh, hạnh phúc trọn vẹn.

* * *

Nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cô nhìn quanh phòng trống.

Không Trăm. Chỉ có những món đồ vô tri vô giác.

Hạ Anh ngồi trên giường hồi lâu, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

Rồi cô từ từ quay sang chiếc gối bên cạnh, nơi tối qua Trăm trong mơ đã nằm.

"Chị đi đâu rồi? Chị bảo sẽ không xa em mà.."

Cô ôm chiếc gối vào lòng, hít hà mùi hương-chỉ là mùi của chính cô.

"Chị đi làm việc chút. Tối về với em."

Giọng nói ấy lại vang lên, đúng lúc, đúng nhịp.

Hạ Anh mỉm cười.

"Ừ, em chờ chị."

* * *

Ở trường, tin đồn lan nhanh.

"Hạ Anh bị điên rồi."

"Nói năng lảm nhảm, cứ bám lấy con Trăm."

"Tội nghiệp con Trăm, bị nó theo đuổi khủng khiếp quá."

Trăm nghe thấy những lời đó mà lạnh sống lưng. Cô biết Hạ Anh không chỉ đơn giản là yêu đơn phương nữa. Cô ta đang sống trong một thế giới khác.

Và trong thế giới đó, Trăm là người yêu của cô ta.

* * *

Chiều hôm đó, khi Trăm bước ra khỏi cổng trường, Hạ Anh đã đứng đợi sẵn.

Cô mặc một chiếc váy trắng, tay cầm một bông hoa hồng nhựa-thứ cô nhặt ở đâu đó. Trên môi là nụ cười hạnh phúc.

"Chị ơi!" Hạ Anh chạy đến, đưa bông hoa ra. "Tặng chị nè. Hôm nay là kỷ niệm một tháng mình yêu nhau mà."

Trăm lùi lại, mặt trắng bệch.

"Hạ Anh, cô bị bệnh rồi. Đi gặp bác sĩ đi."

Hạ Anh ngơ ngác.

"Sao chị nói thế? Tối qua chị còn ôm em, nói yêu em mà. Hay chị lại giả vờ trước mặt mọi người? Em hiểu mà, không sao đâu."

Cô bước tới, định nắm tay Trăm.

Trăm hất tay cô ra, lao nhanh lên xe buýt vừa tới.

Hạ Anh đứng lại, bông hoa trên tay rơi xuống đất.

"Chị ấy đi công việc thôi. Tối nay chị ấy sẽ giải thích."

Giọng nói trong đầu vang lên, nhưng lần này, nó hơi khác.

Nhẹ hơn. Xa hơn. Như thể sắp tắt.

Hạ Anh ôm đầu.

"Chị ơi.. Chị còn đó không? Chị nói gì em nghe đi.."

Im lặng.

Một khoảng im lặng dài, đáng sợ.

Rồi giọng nói lại vang lên, nhưng không phải của Trăm.

Là giọng của chính cô.

"Chị ấy không yêu em. Chị ấy chưa bao giờ yêu em."

Hạ Anh lắc đầu nguầy nguậy.

"Không! Không phải! Chị yêu em mà! Chị nói thế mà!"

"Chị ấy chưa bao giờ nói. Em tự tưởng tượng ra thôi."

"Im đi! Im đi!"

Hạ Anh chạy, chạy thật nhanh, không biết về đâu.

* * *

Tối đó, cô không về phòng.

Cô ngồi dưới gốc cây trước khu nhà Trăm, nhìn lên ô cửa sáng đèn. Mưa bắt đầu rơi, nhưng cô không muốn vào.

Cô chỉ muốn nhìn.

Nhìn nơi Trăm ở.

Trong đầu cô, giọng nói lạc điệu, vỡ vụn, cố gắng tái tạo lại hình ảnh Trăm yêu thương.

Nhưng hình ảnh ấy cứ mờ dần, mờ dần.

Để lại một khoảng trống lớn, đen ngòm.

Và trong khoảng trống đó, một thứ khác bắt đầu lớn lên.

Thứ gì đó tối tăm hơn tình yêu.

Thứ gì đó không thể kiểm soát.

* * *

Trên tầng ba, Trăm nhìn qua rèm cửa, thấy bóng dáng nhỏ bé dưới gốc cây.

Lòng cô se lại-không phải vì thương hại.

Mà vì sợ.

Cô biết, thứ đang lớn lên trong bóng tối kia-

Sẽ sớm bùng phát.

* * *

[Hết chương 10]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 11: Thức tỉnh

* * *

Ba giờ sáng.

Hạ Anh ngồi trên sàn phòng trọ, xung quanh là những món đồ của Trăm bày thành vòng tròn. Cô vừa hát vừa cười, nói chuyện với khoảng không.

"Chị ơi, hôm nay mình đi đâu chơi? Em thích công viên lắm.."

Cô ngả đầu vào vai một bóng hình vô hình, mắt nhắm nghiền hạnh phúc.

Nhưng rồi-

Một tiếng động từ phòng bên cạnh. Tiếng cãi vã của đôi vợ chồng trẻ thuê trọ. Giọng người đàn ông gầm lên:

"Cô điên à? Tôi chưa bao giờ yêu cô! Toàn do cô tưởng tượng ra!"

Im lặng.

Rồi tiếng khóc của người phụ nữ.

Hạ Anh mở mắt.

Câu nói đó- "Toàn do cô tưởng tượng ra" -xuyên thẳng vào tâm trí cô như một mũi dao.

Tưởng tượng?

Cô nhìn quanh. Những món đồ của Trăm. Chiếc gối bên cạnh. Bông hoa nhựa héo úa.

Không có Trăm.

Chưa bao giờ có Trăm.

Hạ Anh đứng dậy, run run. Cô nhìn vào gương.

Một khuôn mặt hốc hác, mắt thâm quầng, môi khô nứt nẻ. Tóc rối bù. Quần áo nhàu nhĩ.

Đây là ai?

Đây là cô sao?

"Em yêu chị.."

Cô nhớ mình đã nói điều đó hàng ngàn lần. Với ai? Với bóng hình vô hình trong đầu.

"Chị yêu em mà.."

Ai nói điều đó? Trăm chưa bao giờ nói. Chưa bao giờ.

Là em tự tưởng tượng.

Tất cả là do em tưởng tượng.

Hạ Anh ôm đầu, quỵ xuống.

"Không!"

Tiếng thét xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

* * *

Cô nhớ lại tất cả.

Những lần Trăm chạy trốn khỏi cô. Những ánh mắt kinh hãi, ghê tởm. Những lần Trăm hất tay cô ra. Những lần Trăm lạnh lùng lướt qua như thể cô là không khí.

Không phải vì ngại ngùng.

Không phải vì sợ người ta dị nghị.

Là vì-ghét.

Ghét cô.

Thấy cô bẩn thỉu.

Hạ Anh nôn thốc nôn tháo.

Cô nôn đến khi dạ dày trống rỗng, nôn đến khi chỉ còn nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng. Cô nằm bẹp trên sàn nhà lạnh, run bần bật.

Từng ký ức, từng ảo ảnh, từng lời nói ngọt ngào trong đầu-tất cả vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh sắc nhọn, cứa vào tim cô.

Chị ấy không yêu em.

Chưa bao giờ.

Em chỉ là thứ bẩn thỉu đáng ghê tởm.

Ngay cả người em yêu nhất cũng ghét em.

Nhưng rồi, giữa cơn đau vỡ òa, một cảm xúc khác trỗi dậy.

Không phải đau buồn.

Là hận thù.

Hận thù nóng rực, thiêu đốt từng thớ thịt.

Hạ Anh ngồi bật dậy, mắt đỏ ngầu.

Tại sao?

Tại sao chị ấy ghét em?

Tại sao mọi người ghét em?

Tại vì bọn họ.

Tại Thảo. Tại thằng đã tung tin.

Nếu không có bọn họ, chị ấy đã nhìn em. Nếu không có bọn họ, chị ấy đã yêu em.

Hạ Anh cười.

Một nụ cười kỳ lạ, méo mó, không còn chút ấm áp nào.

Cô mở ngăn tủ, lấy con dao nhỏ ra.

Lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn vàng vọt.

"Đến lúc rồi."

* * *

Bốn giờ sáng.

Hạ Anh đứng trước khu nhà trọ của Thảo.

Cô biết Thảo ở phòng 201, tầng hai. Cô đã theo dõi đủ lâu để thuộc lòng lịch trình của ả ta.

Im lặng như một cái bóng, Hạ Anh leo lên cầu thang. Cửa phòng 201 không khóa-Thảo và bạn cùng phòng toàn quên khóa.

Hạ Anh đẩy cửa, bước vào.

Trong phòng, hai cô gái ngủ say. Thảo nằm ở giường bên trái, mặt hướng lên trần, miệng hơi hé.

Hạ Anh đứng nhìn ả ta hồi lâu.

Trong đầu cô, hàng ngàn hình ảnh hiện về: Thảo cười khẩy nói "Con điên đó", Thảo tung tin đồn, Thảo nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, Thảo-Thảo-Thảo-

"Mày là thứ bẩn thỉu."

"Lên giường với giảng viên."

"Ai cũng có thể chơi."

Những lời đó, do Thảo và đồng bọn bịa ra, đã hủy hoại cuộc đời cô.

Và giờ-

Giờ chúng còn cướp mất cả Trăm.

Hạ Anh siết chặt con dao.

* * *

Thảo từ từ mở mắt.

Cô ta thấy một bóng đen đứng cạnh giường. Định thét lên-

Nhưng con dao đã kề sát cổ.

"Suỵt."

Giọng Hạ Anh nhẹ nhàng, gần gũi, như thể đang nói với người yêu.

"Đừng la. Chị em ngủ kìa."

Thảo run bần bật, mắt mở to kinh hoàng. Trong bóng tối, cô ta nhận ra Hạ Anh.

"M-mày.. Mày điên rồi.."

Hạ Anh mỉm cười.

"Ừ, tao điên thật. Tại mày đấy."

Con dao ấn nhẹ, một vệt máu mỏng chảy ra trên cổ Thảo.

"Mày biết không, tao từng ước được yêu. Tao từng ước có ai đó nhìn tao bằng ánh mắt không khinh bỉ. Rồi tao gặp chị ấy. Chị ấy cứu tao. Và tao yêu chị ấy."

Giọng Hạ Anh run lên.

"Nhưng chị ấy không yêu tao. Chị ấy ghét tao. Mày biết tại sao không?"

Thảo lắc đầu, nước mắt giàn giụa.

"Tại vì mày. Tại những gì mày nói. Mày làm chị ấy nghĩ tao bẩn. Mày cướp mất cơ hội duy nhất tao có được hạnh phúc."

Hạ Anh cúi xuống, gần sát mặt Thảo.

"Mày có biết đau không? Khi yêu ai đó hết lòng, mà người ta nhìn mày như nhìn rác rưởi?"

Thảo khóc nấc lên.

"T-tao xin lỗi.. Tao xin lỗi.."

"Trễ rồi."

* * *

Mười lăm phút sau, Hạ Anh đứng trước một khu nhà trọ khác.

Phòng của thằng Thắng-tên cầm đầu nhóm đã chặn cô trong nhà vệ sinh hôm đó.

Cô không còn run nữa. Tay cô vững vàng.

Cô đẩy cửa-cũng không khóa.

Thắng nằm trên giường, ngáy khò khò. Một mùi rượu nồng nặc trong phòng.

Hạ Anh bước đến, nhìn hắn.

Tên này, hắn là người đầu tiên tung tin. Hắn là người đã cười lớn nhất khi thấy cô bị cô lập. Hắn là người đã chặn cô trong nhà vệ sinh, xé áo cô, định làm điều tồi tệ.

Nếu không có Trăm-

Hạ Anh siết dao.

Nhưng rồi cô dừng lại.

Nếu giết chúng nó, chị ấy có nhìn em không?

Hay chị ấy sẽ sợ em hơn?

Ghét em hơn?

Cô do dự.

Và trong khoảnh khắc do dự đó, Thắng mở mắt.

Hắn nhìn thấy Hạ Anh, thấy con dao, và hét lên-

"á á á!"

Hạ Anh vung dao.

Nhưng không trúng chỗ hiểm. Thắng vùng dậy, vật lộn với cô. Con dao văng ra, rơi xuống gầm giường.

Hắn túm tóc cô, đập đầu cô xuống sàn.

"Con điên! Mày điên rồi!"

Hạ Anh cười, máu me đầy mặt.

"Ừ! Tao điên! Tao điên vì tụi mày!"

Tiếng ồn ào đánh thức cả khu nhà. Đèn bật sáng. Người chạy toán loạn.

Hạ Anh bị lôi ra hành lang, bị giữ chặt. Cô nhìn thấy Thảo đang được đưa đi cấp cứu, cổ quấn băng trắng.

Cô cười.

Cười đến khi ngất đi.

* * *

Bệnh viện tâm thần.

Hạ Anh tỉnh dậy trong một căn phòng trắng toát. Cửa sổ có song sắt. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Cô nhìn bàn tay mình-bị trói vào giường.

Rồi cô nhìn thấy, trên bàn cạnh giường, một tờ báo. Trang nhất: "Nữ sinh tấn công bạn học vì ghen tuông. Nạn nhân may mắn thoát chết."

Và một dòng nhỏ: "Đối tượng từng có biểu hiện rối loạn tâm thần."

Hạ Anh đọc đi đọc lại.

Rồi cô cất tiếng cười.

Một tiếng cười khô khốc, vô hồn, vang vọng trong căn phòng trắng.

"Đối tượng.. Rối loạn tâm thần.."

Cô cười đến chảy nước mắt.

Đúng rồi. Tao điên.

Nhưng tao điên vì yêu.

Và tao điên vì hận.

Cô nhìn lên trần nhà trắng xóa, thì thầm:

"Chị Trăm.. Em vẫn yêu chị.."

Một khoảng lặng.

"Và em cũng hận chị."

* * *

Ngoài kia, trong căn phòng trọ nhỏ, Trăm đọc tin tức trên điện thoại.

Tay cô run run.

Hạ Anh-cô gái luôn nhìn cô bằng ánh mắt van xin-đã làm điều khủng khiếp.

Và trong lòng Trăm, một cảm xúc phức tạp dâng lên.

Không phải sợ hãi.

Không phải ghê tởm.

Mà là một thứ gì đó.. Khác.

Một thứ cô không dám gọi tên.

* * *

Hai con người, hai thế giới.

Một người trong phòng trắng, tay bị trói, miệng cười điên dại.

Một người trong phòng trọ, tay run run, lòng rối bời.

Và giữa họ, những gì đã qua không thể xóa nhòa.

Những gì sắp tới-

Còn khủng khiếp hơn.

* * *

[Hết chương 11]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương 12: Cơn mưa cuối hạ

* * *

Ba tháng.

Đã ba tháng kể từ ngày Hạ Anh bị đưa vào trại điều dưỡng tâm thần.

Ba tháng cô sống trong căn phòng trắng với cửa sổ có song sắt, với những bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, với những viên thuốc màu hồng màu xanh mà nhân viên y tế bắt cô uống mỗi sáng.

Thuốc làm cô buồn ngủ. Thuốc làm cô chậm chạp. Thuốc làm những hình ảnh về Trăm trong đầu cô mờ nhạt dần.

Nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn.

Đêm nào cô cũng mơ thấy Trăm. Trăm mặc áo trắng, đứng dưới gốc phượng già, mỉm cười với cô. Trăm đưa tay ra, gọi tên cô. Trăm nói "Về với chị đi".

Và cô thức giấc trong nước mắt, giữa căn phòng trắng lạnh lẽo, với hai bàn tay bị trói vào thành giường.

* * *

"Bệnh nhân Hạ Anh, uống thuốc."

Hạ Anh ngước lên nhìn cô y tá quen thuộc. Khuôn mặt vô cảm, đôi mắt lạnh tanh, đôi tay đưa ra cốc nước và mấy viên thuốc.

Hạ Anh uống.

Cô luôn uống. Không phản kháng. Không làm loạn.

Nhân viên ở đây nghĩ cô đã tiến bộ. Nghĩ rằng thuốc đang phát huy tác dụng. Nghĩ rằng cô đang dần ổn định.

Họ không biết rằng mỗi tối, khi phòng tối om, Hạ Anh lại móc những viên thuốc giấu dưới lưỡi ra, vứt xuống gầm giường.

Họ không biết rằng cô đang chờ.

Chờ cơ hội.

* * *

Cơ hội đến vào một buổi chiều mưa tầm tã.

Hôm đó, có một đoàn cảnh sát đến trại để điều tra một vụ án liên quan đến bệnh nhân khác. Xe cảnh sát đỗ ngay trong sân. Mấy người mặc đồng phục xanh đi lại, nói chuyện, hút thuốc dưới mái hiên.

Một người trong số đó-một cảnh sát trẻ-ngồi gục xuống bàn trong phòng trực, gật gù vì thiếu ngủ. Khẩu súng lục của anh ta để ngay trên bàn, lộ liễu.

Hạ Anh nhìn thấy tất cả qua ô cửa kính khi được đưa đi vệ sinh.

Tim cô đập mạnh.

Cơ hội.

Chỉ một lần.

* * *

Hai giờ sáng.

Mưa vẫn rơi.

Hạ Anh nằm trên giường, mắt mở thao láo. Đã ba ngày cô không uống thuốc, chỉ giả vờ nuốt rồi nhả ra. Đầu óc cô tỉnh táo chưa từng thấy.

Tiếng bước chân của nhân viên trực đêm ngoài hành lang. Rồi im lặng.

Cô biết lịch trình của họ. Cứ 3 giờ sáng, họ mới đi kiểm tra một lần.

Cô có một giờ.

Bàn tay cô từ từ luồn ra khỏi dây trói-mấy tháng qua, cô đã học cách nới lỏng chúng. Dây không chặt như trước nữa, vì họ nghĩ cô đã ngoan.

Cô ngồi dậy, im lặng như mèo, bước xuống giường.

Căn phòng trắng mở ra trước mắt cô. Cánh cửa-không khóa từ bên ngoài? Không, có khóa. Nhưng cô đã quan sát thấy chị lao công để quên chìa trên ổ suốt cả tuần nay.

Hạ Anh mở cửa.

Hành lang vắng tanh, chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn. Đèn hành lang mờ mờ, hắt bóng cô dài ngoẵng.

Cô bước. Từng bước, từng bước, về phía phòng trực ban.

Nơi có khẩu súng.

* * *

Phòng trực ban vắng người.

Nhân viên trực đêm-một người đàn ông trung niên-đang ngủ gục trên bàn, miệng ngáy nhẹ. Trên bàn, bên cạnh chồng giấy tờ, là khẩu súng lục của cảnh sát trẻ vẫn còn để đó từ chiều.

Hạ Anh rón rén bước đến.

Tay cô run run, nhưng không phải vì sợ. Là vì phấn khích.

Cô cầm khẩu súng lên.

Nặng. Lạnh. Chắc nịch trong lòng bàn tay.

Lần đầu tiên sau ba tháng, cô mỉm cười thật sự.

"Cảm ơn anh," cô thì thầm với người đàn ông đang ngủ. "Anh đã cho em cơ hội gặp lại người em yêu."

Rồi cô biến mất trong màn mưa.

* * *

Báo động vang lên lúc 4 giờ 17 phút.

Cả trại điều dưỡng náo loạn. Đèn bật sáng khắp nơi. Nhân viên chạy toán loạn. Cảnh sát được báo động.

Nhưng Hạ Anh đã ở ngoài hàng rào từ lâu.

Cô chạy trong mưa, chân trần, quần áo bệnh nhân ướt sũng dính bết vào người. Nhưng cô không lạnh. Trong lòng cô, ngọn lửa đang cháy rực.

Trăm.

Chỉ có Trăm.

Cô phải gặp Trăm. Phải giải thích. Phải bắt Trăm hiểu rằng tình yêu này là thật.

Dù có phải dùng súng.

* * *

Trời gần sáng thì Hạ Anh đến khu nhà trọ quen thuộc.

Cô đứng dưới gốc cây già, nơi đã bao đêm cô ngồi nhìn lên ô cửa sổ tầng ba. Mưa đã tạnh. Bầu trời xám xịt, ánh sáng đầu ngày lờ mờ hé rạng.

Phòng 302. Đèn chưa sáng.

Hạ Anh bước vào khu nhà trọ. Cô biết cửa chính không khóa-suốt mấy tháng nay, bà chủ trọ vẫn để vậy.

Cầu thang. Từng bậc, từng bậc.

Tầng một. Tầng hai. Tầng ba.

Cô đứng trước cửa phòng 302.

Tim cô đập mạnh đến nỗi tưởng như có thể đánh thức cả khu nhà. Tay cô nắm chặt khẩu súng trong túi áo ướt.

Cô gõ cửa.

Nhẹ. Dịu dàng. Như một người yêu gọi người yêu thức dậy.

"Chị ơi.."

Không tiếng động.

Cô gõ lại. Mạnh hơn một chút.

"Chị Trăm.. Em về đây.. Mở cửa cho em.."

Bên trong, tiếng động. Tiếng bước chân. Tiếng thì thầm hoảng hốt của ai đó.

Rồi giọng Trăm vọng ra, run run:

"Ai.. Ai đó?"

Hạ Anh mỉm cười, áp trán vào cánh cửa lạnh.

"Là em, chị ơi. Hạ Anh đây. Em nhớ chị quá.."

Im lặng.

Một khoảng im lặng dài đáng sợ.

Rồi giọng Trăm, nhỏ xíu nhưng rõ ràng:

"Cô.. Cô trốn khỏi trại rồi sao? Tôi nghe tin trên tivi.."

"Vâng." Hạ Anh cười. "Em trốn để gặp chị. Mở cửa cho em đi chị."

"Không. Không bao giờ."

Ba chữ đó.

Không bao giờ.

Hạ Anh cứng người.

"Chị.. Chị nói gì cơ?"

"Tôi nói không bao giờ. Tôi không muốn gặp cô. Cô đi đi. Ra đầu thú đi."

Hạ Anh lắc đầu, nước mắt bắt đầu rơi.

"Không.. Chị không thể nói thế được.. Em yêu chị mà.. Em làm tất cả vì chị.."

"Cô làm tất cả vì cô. Vì sự ám ảnh của cô. Tôi chưa bao giờ yêu cô. Tôi không thể yêu cô."

Những lời đó, từng chữ một, xuyên thẳng vào tim Hạ Anh.

Cô đứng đó, trước cánh cửa đóng im lìm, run lên từng hồi.

Rồi cô cười.

Một tiếng cười khô khốc, vỡ vụn, lẫn trong tiếng nấc.

"Chị nói dối.. Chị chỉ sợ thôi.. Nhưng không sao, em sẽ cho chị thấy tình yêu của em thật đến thế nào."

Cô lôi khẩu súng ra.

Nhắm vào ổ khóa.

Bằng!

Tiếng súng vang lên chói tai, xé toạc không gian yên tĩnh buổi sớm mai.

Cánh cửa bật tung.

Hạ Anh bước vào.

Trong phòng, Trăm co ro trong góc giường, mặt trắng bệch, tay ôm ngực. Đôi mắt cô mở to kinh hoàng nhìn Hạ Anh với khẩu súng trên tay.

Đã lâu lắm rồi Hạ Anh mới được nhìn Trăm từ khoảng cách gần như vậy.

Vẫn đẹp. Vẫn khiến tim cô tan chảy.

"Chị ơi.." Hạ Anh bước tới, nước mắt lưng tròng. "Cuối cùng em cũng được gặp chị."

Trăm lùi sâu vào góc tường, không còn đường lui.

"Mày.. Mày điên rồi.."

Hạ Anh gật đầu, vẫn cười.

"Ừ. Em điên thật. Điên vì yêu chị."

Cô ngồi xuống mép giường, đối diện với Trăm. Khẩu súng đặt trên đùi, nhưng tay vẫn sẵn sàng.

"Chị biết không, ở trong đó, em chỉ nghĩ về chị thôi. Mỗi đêm em đều mơ thấy chị. Chị mặc áo trắng, đứng dưới gốc cây, cười với em. Chị nói sẽ đợi em."

Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc Trăm.

Trăm rùng mình, nhưng không dám cựa quậy.

"Hôm nay em ra rồi. Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Chị nói xem, có vui không?"

Trăm nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài.

"Cô giết tôi đi. Tôi không thể sống với cô được."

Hạ Anh nhíu mày.

"Sao chị lại nói thế? Tụi mình yêu nhau mà."

"Tôi không yêu cô. Chưa bao giờ."

Hạ Anh lắc đầu nguầy nguậy.

"Không.. Không phải.. Chị yêu em mà.. Tối nào chị chẳng nói với em.."

"Đó là do cô tưởng tượng. Tôi chưa bao giờ nói vậy."

Một lần nữa, sự thật phơi bày.

Hạ Anh nhìn Trăm, nhìn gương mặt đẫm nước mắt nhưng vẫn kiên quyết ấy, và thế giới trong đầu cô lại bắt đầu vỡ vụn.

Chị ấy không yêu em.

Chưa bao giờ.

Tất cả chỉ là do em tưởng tượng.

Hạ Anh ôm đầu, rên rỉ.

"Không! Không! Không!"

Tiếng la hét của cô vang vọng khắp căn phòng nhỏ.

Cô cầm súng lên, chĩa vào Trăm.

Trăm nhắm mắt, chờ đợi.

Nhưng Hạ Anh không bắn.

Cô nhìn Trăm, nhìn người mình yêu hơn cả bản thân, và cô không thể.

Tay cô run run. Khẩu súng chĩa lên trần, rồi chĩa xuống đất, rồi lại chĩa vào Trăm.

"Tại sao.. Tại sao chị không yêu em.. Em tốt mà.. Em sạch mà.."

Cô khóc nức nở, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa. Ngày càng gần.

Hạ Anh biết mình không còn nhiều thời gian.

Cô nhìn Trăm lần cuối. Ánh mắt đầy yêu thương, đau đớn, và tuyệt vọng.

"Chị ơi.. Kiếp sau, chị yêu em nhé?"

Trăm mở mắt, nhìn Hạ Anh.

Trong khoảnh khắc đó, cô thấy trong đôi mắt kia không chỉ có điên loạn. Còn có tình yêu-một thứ tình yêu bệnh hoạn, quái dị, nhưng rất thật.

Trăm không trả lời.

Hạ Anh mỉm cười, lau nước mắt.

"Em hiểu rồi. Không sao."

Cô đưa súng lên.

Bằng!

* * *

Khi cảnh sát ập vào, họ thấy Hạ Anh nằm trên sàn, máu chảy lênh láng từ vết thương ở đầu.

Trong góc phòng, Trăm ngồi co ro, mắt mở to vô hồn, nhìn xác người yêu mình.

Trên môi Hạ Anh, một nụ cười mãn nguyện.

* * *

Ở một nơi xa, dưới gốc phượng già, có hai cô gái ngồi cạnh nhau.

Một người mặc áo trắng, dịu dàng nhìn người kia.

Người kia tựa đầu vào vai người ấy, mỉm cười hạnh phúc.

"Cuối cùng chị cũng yêu em rồi."

"Ừ, chị yêu em."

Mưa bắt đầu rơi, nhưng họ không ướt.

Vì đây là thế giới trong mơ-

Nơi tình yêu không bao giờ bị chối từ.

* * *

[Hết chương 12]
 
9 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Bẩn Thỉu

Chương cuối: Thức giấc

* * *

Trăm giật bắn người, mở bừng mắt.

Tim cô đập loạn xạ, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Hình ảnh trong mơ vẫn còn hiển hiện rõ mồn một-tiếng súng, máu, nụ cười cuối cùng của Hạ Anh trên sàn nhà, và đôi mắt vô hồn của chính cô nhìn xuống.

Không.. Không thể..

Cô thở dốc, đưa tay lên ôm ngực. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Và rồi cô cảm nhận được.

Một bàn tay.

Nhỏ nhắn, mềm mại, ấm áp, đang nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải của cô-bàn tay mà trong mơ cô đã nhìn thấy đầy máu.

Trăm từ từ quay sang.

Ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa kính giảng đường, nhuộm cam cả không gian. Và bên cạnh cô, trên mặt bàn lớn, Hạ Anh đang nằm ngủ say.

Mái tóc đen xõa nhẹ trên mặt bàn. Hàng mi dài khẽ rung theo từng nhịp thở. Đôi môi hồng nhạt hơi hé mở, thoảng một nụ cười nhẹ. Và bàn tay kia-bàn tay đang nắm lấy tay Trăm-siết nhẹ trong vô thức, như thể đang giữ một báu vật.

Trăm nhìn.

Nhìn thật lâu.

Ký ức ùa về: Cô mệt mỏi ngủ quên trong giảng đường sau giờ học. Không có tiếng súng. Không có máu. Không có cái chết.

Đó chỉ là mơ.

Chỉ là một cơn ác mộng khủng khiếp.

Và Hạ Anh-cô gái luôn lén nhìn cô, luôn đi theo cô, luôn yêu cô bằng thứ tình cảm mãnh liệt đến đáng sợ-đang nằm ngủ bên cạnh, tay nắm tay cô.

Trăm đưa tay trái lên, run run chạm vào má mình. Ướt.

Cô đang khóc.

Nhưng không phải vì sợ hãi.

Một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lồng ngực cô. M áp, bình yên, như thể sau cơn bão, cô tìm thấy một bến đỗ.

Cô nhìn bàn tay phải-bàn tay bị Hạ Anh nắm.

Không bẩn.

Không ghê tởm.

Chỉ có hơi ấm lan tỏa từ những ngón tay nhỏ nhắn kia.

Trăm bật khóc nức nở.

Không kìm được, không kiểm soát được, những tiếng nấc nghẹn bật ra từ sâu thẳm trong lồng ngực. Cô nghiêng người, vòng tay qua ôm chầm lấy Hạ Anh.

Cơ thể Hạ Anh nhỏ bé, mềm mại, ấm áp trong vòng tay cô. Mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc thoang thoảng, không phải thứ mùi khiến cô ghê tởm, mà là một mùi hương dễ chịu, an toàn.

"Xin lỗi.. Xin lỗi em.."

Trăm thì thầm trong nước mắt, mặt vùi vào mái tóc Hạ Anh.

* * *

Hạ Anh giật mình tỉnh giấc.

Cô mở mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì, đã cảm nhận được hơi ấm bao quanh cơ thể. Một vòng tay. Vòng tay của-

Tim cô như ngừng đập.

Trăm.

Trăm đang ôm cô.

Trăm đang khóc, nước mắt thấm ướt tóc cô, và những tiếng nấc nghẹn vang lên bên tai.

"Ch.. Chị?"

Hạ Anh lắp bắp, hoảng hốt. Cô không dám cử động, sợ rằng nếu động đậy, giấc mơ này sẽ tan biến.

Nhưng Trăm vẫn ôm. Vẫn khóc. Vẫn thì thầm những lời xin lỗi.

Hạ Anh run run đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên lưng Trăm.

"Chị ơi.. Chị sao vậy? Em.. Em có làm gì không?"

Trăm lắc đầu, siết chặt vòng tay hơn.

"Em không làm gì cả.. Là chị.. Chị xin lỗi.. Chị đã đối xử tệ với em.."

Hạ Anh ngơ ngác.

Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mới hôm qua thôi, Trăm còn nhìn cô bằng ánh mắt kinh hãi, ghê tởm, chạy trốn khỏi cô. Vậy mà bây giờ-

Bây giờ Trăm đang ôm cô.

Thật sự ôm cô.

Hạ Anh bật khóc.

Nhưng không phải khóc vì đau buồn. Là khóc vì hạnh phúc quá lớn lao, vì điều cô chờ đợi bấy lâu cuối cùng đã đến.

Cô vòng tay ôm lại Trăm, ôm thật chặt, như sợ nếu buông ra mọi thứ sẽ tan biến.

"Chị ơi.. Em yêu chị.. Em yêu chị nhiều lắm.."

Trăm gật đầu, nghẹn ngào:

"Chị biết.. Chị biết rồi.. Xin lỗi em.."

Hai cô gái ôm nhau trong giảng đường vắng, dưới ánh nắng chiều vàng cam ấm áp.

Một lúc lâu sau, Trăm mới bình tĩnh lại.

Cô ngồi dậy, lau nước mắt, nhìn Hạ Anh. Gương mặt Hạ Anh đẫm nước mắt nhưng rạng rỡ một niềm hạnh phúc không thể tả.

Trăm đưa tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

"Chị có một giấc mơ rất dài," Trăm bắt đầu kể, giọng vẫn còn run. "Trong mơ, chị đã đối xử tệ với em. Em phát điên vì chị. Và rồi.. Và rồi em chết."

Hạ Anh nắm chặt tay Trăm.

"Nhưng em vẫn còn đây mà. Em không đi đâu hết."

Trăm mỉm cười-lần đầu tiên cô thực sự mỉm cười với Hạ Anh.

"Ừ, em vẫn ở đây. Và chị nhận ra.. Chị không muốn mất em."

Hạ Anh run lên. Đôi mắt cô mở to, long lanh.

"Thật.. Thật không chị? Chị không ghét em nữa?"

Trăm lắc đầu.

"Chị chưa bao giờ ghét em. Chị chỉ.. Sợ thôi. Sợ những cảm xúc này. Sợ chính mình. Nhưng giờ chị không sợ nữa."

Cô cầm bàn tay Hạ Anh lên, nhìn những ngón tay nhỏ nhắn đã bao lần nắm lấy tay mình trong vô thức.

"Em có thể tha thứ cho chị không?"

Hạ Anh khóc, gật đầu không ngừng.

"Em tha thứ.. Em tha thứ hết.. Chỉ cần chị ở bên em thôi.."

Trăm kéo Hạ Anh vào lòng một lần nữa.

Hai cô gái ôm nhau trong giảng đường, bên ngoài hoàng hôn dần buông.

* * *

Một tháng sau.

Hai cô gái ngồi dưới gốc phượng già trong sân trường, tay trong tay.

Mọi chuyện đã ổn thỏa. Hạ Anh đã giải thích với nhà trường, với gia đình, với tất cả mọi người. Những tin đồn bắt đầu lắng xuống. Những kẻ tung tin-dù không bị trừng phạt pháp luật-đã phải đối mặt với sự tẩy chay ngầm từ chính bạn bè họ khi sự thật dần hé lộ.

Nhưng quan trọng nhất, Hạ Anh không còn cô đơn nữa.

Cô có Trăm.

Trăm thực sự ở bên cô. Không phải ảo ảnh trong đầu. Không phải giấc mơ. Mà là thật.

"Đang nghĩ gì thế?" Trăm hỏi, tay siết nhẹ.

Hạ Anh mỉm cười, tựa đầu vào vai Trăm.

"Em đang nghĩ.. Không biết đây có phải mơ không. Sợ tỉnh dậy lại thấy mình trong căn phòng trắng."

Trăm xoa đầu cô, dịu dàng.

"Không phải mơ đâu. Chị ở đây với em mà."

Hạ Anh ngước lên nhìn Trăm, mắt long lanh.

"Chị hứa chứ?"

Trăm cúi xuống, đặt lên trán Hạ Anh một nụ hôn nhẹ.

"Chị hứa."

Nắng chiều vàng rực rỡ trải dài trên sân trường. Gió nhẹ lay động tán phượng già. Xa xa, tiếng ve bắt đầu râm ran báo hiệu một mùa hè nữa lại về.

Hai cô gái ngồi đó, tay trong tay, lòng bình yên.

Hạ Anh nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ vai Trăm truyền sang.

Đây mới là thật.

Tình yêu này mới là thật.

Và cô mỉm cười, hạnh phúc trọn vẹn.

* * *

Trên cao, những tán phượng rung rinh trong gió.

Mùa hè đến, mang theo những điều mới mẻ.

Và dưới gốc cây già, hai cô gái bắt đầu viết nên câu chuyện của riêng mình-

Một câu chuyện không còn bẩn thỉu.

Mà chỉ có tình yêu, thuần khiết và ấm áp.

* * *

[HẾT]
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Chemm

Xu hướng nội dung

Back