Bẩn Thỉu
Chương 1: Chạm vào
* * *
Chiều thứ năm, dãy nhà vệ sinh khu C vắng tanh.
Trăm đẩy cửa bước vào, tiếng giày vang lên lộp cộp trên nền gạch men lạnh. Cô vừa rời khỏi giảng đường, đầu óc còn đầy những con chữ và con số. Nước lạnh ào xuống bàn tay, cô nhìn mình trong gương-gương mặt ưu tú, dịu dàng, nhưng khóe môi không hề cười.
Thật ra cô chỉ muốn rửa tay. Phòng vệ sinh quen thuộc, nhưng hôm nay có gì đó lạ.
Tiếng động từ cuối dãy.
Tiếng đẩy cửa. Tiếng cười khúc khích của vài tên con trai. Và một tiếng thút thít rất khẽ, kiểu như cố kìm nén đến vỡ vụn.
Trăm không phải loại tò mò. Những chuyện không liên quan đến cô, cô không quan tâm. Cô vặn vòi nước to hơn, để âm thanh lấn át tất cả. Nước vẫn chảy, nhưng tiếng động từ cuối dãy vẫn lọt qua.
Một giọng đàn ông cười khẩy: "Mày làm bộ làm tịch gì? Cả trường biết mày là loại gì rồi."
Một giọng khác: "Ừ, nghe nói lên giường với thầy để xin điểm cơ mà. Tụi tao chỉ giúp mày thêm chút kinh nghiệm thôi."
Tiếng vải xé.
Tiếng khóc không kìm được nữa, bật ra thành tiếng nấc nghẹn.
Trăm vẫn nhìn vào gương. Đôi mắt cô lạnh tanh. Cô biết họ đang nói về ai-Hạ Anh, cô gái cùng khoa với vẻ ngoài trong sáng thuần khiết đến mức yếu ớt. Tin đồn về cô ta lan khắp trường. Buông thả. Dễ dãi. Lên giường với giảng viên. Thậm chí còn có người bịa ra chi tiết thấy cô ta ở nhà nghỉ với ai đó.
Những chuyện đó, Trăm chưa bao giờ tin hẳn, nhưng cũng chẳng có lý do gì để quan tâm.
Nhưng tiếng nấc đó..
Có gì đó trong tiếng nấc ấy. Không phải kiểu khóc làm nũng hay giả vờ. Nó như một con vật nhỏ bị dồn vào đường cùng, không còn đường lui, chỉ biết rên rỉ trong tuyệt vọng.
Trăm đã định bước ra. Chân cô nhấc lên, hướng về phía cửa.
Nhưng rồi cô dừng lại.
Không phải vì lương tâm. Cô không có thứ đó. Mà là vì một hình ảnh lóe lên trong đầu: Đôi mắt của Hạ Anh. Cái nhìn thoáng qua ở hành lang tuần trước, khi cô ta vô tình chạm ánh mắt với Trăm. Đôi mắt ấy trong veo, nhưng có thứ gì đó như thể đang cầu xin một ai đó nhìn thấy mình.
Trăm thở dài.
Cô quay người, bước nhanh về phía cuối dãy.
Cánh cửa cuối cùng không khóa. Trăm đẩy mạnh ra.
Bên trong, ba tên con trai đang đứng vây quanh một bóng người co ro trong góc. Hạ Anh-áo rách một mảng, tóc rũ rượi, mặt mày tái nhợt. Nhưng điều khiến Trăm chú ý nhất là đôi mắt cô ta. Nó mở to, đen láy, và khi nhìn thấy Trăm, nó sáng lên một tia hy vọng mong manh như sắp tắt.
"Đang làm gì vậy?" Giọng Trăm bình thản, như hỏi thăm thời tiết.
Một tên trong nhóm nhận ra Trăm-có lẽ vì cô nổi tiếng trong khoa. Hắn cười trừ: "Không có gì, chỉ đùa chút thôi. Mày không phải lo, con này-"
"Tôi hỏi đang làm gì?" Trăm bước vào, đóng sầm cửa sau lưng.
Ánh mắt cô lướt qua ba tên con trai, rồi dừng lại trên người Hạ Anh. Cô ta run bần bật, hai tay ôm lấy thân mình, cố che đi những chỗ rách. Vết bẩn trên cổ áo. Vết bẩn trên gò má. Bẩn. Bẩn. Bẩn.
Trăm cảm thấy một cơn buồn nôn thoáng qua.
Nhưng cô kìm lại.
"Đi ra ngoài," cô nói với ba tên kia, giọng vẫn đều đều.
Tên cầm đầu nhíu mày: "Mày tưởng mày là ai?"
Trăm không trả lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp. Một phút. Hai phút. Bầu không khí trong nhà vệ sinh chật hẹp đặc quánh lại.
Cuối cùng, tên đó nhổ nước bọt xuống sàn: "Đi thì đi. Nhưng mày liệu hồn đấy, đừng tưởng cứu được con điếm này là hay."
Ba tên lần lượt bỏ ra ngoài, tiếng cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Hạ Anh vẫn co ro trong góc, run rẩy. Cô ta ngước lên nhìn Trăm, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra được tiếng nấc nghẹn.
Trăm bước đến gần. Khoảng cách giữa họ thu hẹp dần. Mùi hôi của nhà vệ sinh, mùi mồ hôi, và một thứ mùi khác-mùi của sự sợ hãi, của nước mắt, của thứ gì đó tanh tanh từ vết xước trên tay Hạ Anh.
Trăm ngồi xuống, ngang tầm với cô ta.
"Đứng dậy được không?"
Hạ Anh gật đầu, nhưng chân không nhúc nhích. Có lẽ cô ta không còn sức.
Trăm đưa tay ra. Cô ta nhìn bàn tay ấy một lúc lâu, như không tin nổi. Rồi từ từ, đặt bàn tay run rẩy của mình lên.
Da của Hạ Anh lạnh, ẩm, và có một lớp mồ hôi mỏng. Trăm nắm lấy tay cô ta, kéo dậy. Cả người Hạ Anh như không còn xương, dựa vào Trăm để đứng vững.
"Về nhà được không?" Trăm hỏi.
Hạ Anh lại gật đầu. Nhưng rồi cô ta nắm chặt lấy tay Trăm, siết đến nỗi móng tay bấm vào da.
"Cảm.. Cảm ơn."
Giọng cô ta khàn đặc, nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu. Nhưng Trăm nghe rõ từng chữ. Và khi ngước lên nhìn, Trăm thấy trong đôi mắt ấy không chỉ có biết ơn. Còn có một thứ gì đó khác. Một tia sáng mới, vừa được thắp lên.
Trăm gỡ tay cô ta ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Tôi phải đi."
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, không ngoái lại.
* * *
Về đến nhà trọ, Trăm làm những việc cô vẫn làm mỗi tối. Bỏ cặp xuống. Thay quần áo. Vào phòng tắm.
Nhưng hôm nay, khi nước ấm chảy xuống cơ thể, cô nhìn vào bàn tay mình-bàn tay đã nắm lấy tay Hạ Anh.
Cô nhớ cái cảm giác ấy. Da thịt ẩm ướt, lạnh lẽo, và bẩn.
Trăm kỳ tay. Một lần. Hai lần. Ba lần.
Bọt xà phòng trắng xóa, nhưng cô vẫn thấy vết bẩn vương trên da. Vô hình nhưng hiện hữu.
Cô kỳ đi kỳ lại, đến mức da tay ửng đỏ. Nước nóng hơn, chảy xối xả. Cô đứng dưới vòi sen, mắt nhắm nghiền, cố gột rửa thứ gì đó mà cô không thể gọi tên.
Không phải vì Hạ Anh bẩn. Mà vì cô đã chạm vào thứ bẩn thỉu ấy. Và một phần nào đó trong cô, sợ rằng nó sẽ lây sang mình.
Nhưng trong đầu cô, đôi mắt ấy vẫn hiện ra. Đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy cô. Như thể cô là ánh sáng cuối cùng trong bóng tối.
Trăm tắt nước, đứng lặng trong màn hơi nước mờ mịt.
Cô không biết rằng, ở một căn phòng trọ cách đó vài con phố, Hạ Anh cũng đang ngồi dưới vòi sen. Nhưng cô ta không kỳ tay. Cô ta ôm lấy bàn tay mình-bàn tay đã được Trăm nắm lấy-và khóc.
Không phải vì tủi nhục. Mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, có người chạm vào cô mà không muốn lấy đi thứ gì.
Và trong trái tim cô ta, một mầm cây nhỏ bé bắt đầu nảy lộc. Mầm cây mang tên tình yêu-thứ tình yêu bệnh hoạn và tuyệt vọng của một kẻ chưa từng được yêu thương.
* * *
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Hai con người, hai căn phòng, hai vòi sen.
Một người cố gột rửa để quên đi cảm giác chạm vào thứ bẩn thỉu.
Một người ôm ấp cái chạm ấy như báu vật cuối cùng của đời mình.
Và cả hai đều không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, số phận họ đã bắt đầu ràng buộc với nhau bằng những sợi dây vô hình-
Sợi dây của sự ám ảnh.
[Hết chương 1]
Chương 1: Chạm vào
* * *
Chiều thứ năm, dãy nhà vệ sinh khu C vắng tanh.
Trăm đẩy cửa bước vào, tiếng giày vang lên lộp cộp trên nền gạch men lạnh. Cô vừa rời khỏi giảng đường, đầu óc còn đầy những con chữ và con số. Nước lạnh ào xuống bàn tay, cô nhìn mình trong gương-gương mặt ưu tú, dịu dàng, nhưng khóe môi không hề cười.
Thật ra cô chỉ muốn rửa tay. Phòng vệ sinh quen thuộc, nhưng hôm nay có gì đó lạ.
Tiếng động từ cuối dãy.
Tiếng đẩy cửa. Tiếng cười khúc khích của vài tên con trai. Và một tiếng thút thít rất khẽ, kiểu như cố kìm nén đến vỡ vụn.
Trăm không phải loại tò mò. Những chuyện không liên quan đến cô, cô không quan tâm. Cô vặn vòi nước to hơn, để âm thanh lấn át tất cả. Nước vẫn chảy, nhưng tiếng động từ cuối dãy vẫn lọt qua.
Một giọng đàn ông cười khẩy: "Mày làm bộ làm tịch gì? Cả trường biết mày là loại gì rồi."
Một giọng khác: "Ừ, nghe nói lên giường với thầy để xin điểm cơ mà. Tụi tao chỉ giúp mày thêm chút kinh nghiệm thôi."
Tiếng vải xé.
Tiếng khóc không kìm được nữa, bật ra thành tiếng nấc nghẹn.
Trăm vẫn nhìn vào gương. Đôi mắt cô lạnh tanh. Cô biết họ đang nói về ai-Hạ Anh, cô gái cùng khoa với vẻ ngoài trong sáng thuần khiết đến mức yếu ớt. Tin đồn về cô ta lan khắp trường. Buông thả. Dễ dãi. Lên giường với giảng viên. Thậm chí còn có người bịa ra chi tiết thấy cô ta ở nhà nghỉ với ai đó.
Những chuyện đó, Trăm chưa bao giờ tin hẳn, nhưng cũng chẳng có lý do gì để quan tâm.
Nhưng tiếng nấc đó..
Có gì đó trong tiếng nấc ấy. Không phải kiểu khóc làm nũng hay giả vờ. Nó như một con vật nhỏ bị dồn vào đường cùng, không còn đường lui, chỉ biết rên rỉ trong tuyệt vọng.
Trăm đã định bước ra. Chân cô nhấc lên, hướng về phía cửa.
Nhưng rồi cô dừng lại.
Không phải vì lương tâm. Cô không có thứ đó. Mà là vì một hình ảnh lóe lên trong đầu: Đôi mắt của Hạ Anh. Cái nhìn thoáng qua ở hành lang tuần trước, khi cô ta vô tình chạm ánh mắt với Trăm. Đôi mắt ấy trong veo, nhưng có thứ gì đó như thể đang cầu xin một ai đó nhìn thấy mình.
Trăm thở dài.
Cô quay người, bước nhanh về phía cuối dãy.
Cánh cửa cuối cùng không khóa. Trăm đẩy mạnh ra.
Bên trong, ba tên con trai đang đứng vây quanh một bóng người co ro trong góc. Hạ Anh-áo rách một mảng, tóc rũ rượi, mặt mày tái nhợt. Nhưng điều khiến Trăm chú ý nhất là đôi mắt cô ta. Nó mở to, đen láy, và khi nhìn thấy Trăm, nó sáng lên một tia hy vọng mong manh như sắp tắt.
"Đang làm gì vậy?" Giọng Trăm bình thản, như hỏi thăm thời tiết.
Một tên trong nhóm nhận ra Trăm-có lẽ vì cô nổi tiếng trong khoa. Hắn cười trừ: "Không có gì, chỉ đùa chút thôi. Mày không phải lo, con này-"
"Tôi hỏi đang làm gì?" Trăm bước vào, đóng sầm cửa sau lưng.
Ánh mắt cô lướt qua ba tên con trai, rồi dừng lại trên người Hạ Anh. Cô ta run bần bật, hai tay ôm lấy thân mình, cố che đi những chỗ rách. Vết bẩn trên cổ áo. Vết bẩn trên gò má. Bẩn. Bẩn. Bẩn.
Trăm cảm thấy một cơn buồn nôn thoáng qua.
Nhưng cô kìm lại.
"Đi ra ngoài," cô nói với ba tên kia, giọng vẫn đều đều.
Tên cầm đầu nhíu mày: "Mày tưởng mày là ai?"
Trăm không trả lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp. Một phút. Hai phút. Bầu không khí trong nhà vệ sinh chật hẹp đặc quánh lại.
Cuối cùng, tên đó nhổ nước bọt xuống sàn: "Đi thì đi. Nhưng mày liệu hồn đấy, đừng tưởng cứu được con điếm này là hay."
Ba tên lần lượt bỏ ra ngoài, tiếng cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Hạ Anh vẫn co ro trong góc, run rẩy. Cô ta ngước lên nhìn Trăm, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra được tiếng nấc nghẹn.
Trăm bước đến gần. Khoảng cách giữa họ thu hẹp dần. Mùi hôi của nhà vệ sinh, mùi mồ hôi, và một thứ mùi khác-mùi của sự sợ hãi, của nước mắt, của thứ gì đó tanh tanh từ vết xước trên tay Hạ Anh.
Trăm ngồi xuống, ngang tầm với cô ta.
"Đứng dậy được không?"
Hạ Anh gật đầu, nhưng chân không nhúc nhích. Có lẽ cô ta không còn sức.
Trăm đưa tay ra. Cô ta nhìn bàn tay ấy một lúc lâu, như không tin nổi. Rồi từ từ, đặt bàn tay run rẩy của mình lên.
Da của Hạ Anh lạnh, ẩm, và có một lớp mồ hôi mỏng. Trăm nắm lấy tay cô ta, kéo dậy. Cả người Hạ Anh như không còn xương, dựa vào Trăm để đứng vững.
"Về nhà được không?" Trăm hỏi.
Hạ Anh lại gật đầu. Nhưng rồi cô ta nắm chặt lấy tay Trăm, siết đến nỗi móng tay bấm vào da.
"Cảm.. Cảm ơn."
Giọng cô ta khàn đặc, nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu. Nhưng Trăm nghe rõ từng chữ. Và khi ngước lên nhìn, Trăm thấy trong đôi mắt ấy không chỉ có biết ơn. Còn có một thứ gì đó khác. Một tia sáng mới, vừa được thắp lên.
Trăm gỡ tay cô ta ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Tôi phải đi."
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, không ngoái lại.
* * *
Về đến nhà trọ, Trăm làm những việc cô vẫn làm mỗi tối. Bỏ cặp xuống. Thay quần áo. Vào phòng tắm.
Nhưng hôm nay, khi nước ấm chảy xuống cơ thể, cô nhìn vào bàn tay mình-bàn tay đã nắm lấy tay Hạ Anh.
Cô nhớ cái cảm giác ấy. Da thịt ẩm ướt, lạnh lẽo, và bẩn.
Trăm kỳ tay. Một lần. Hai lần. Ba lần.
Bọt xà phòng trắng xóa, nhưng cô vẫn thấy vết bẩn vương trên da. Vô hình nhưng hiện hữu.
Cô kỳ đi kỳ lại, đến mức da tay ửng đỏ. Nước nóng hơn, chảy xối xả. Cô đứng dưới vòi sen, mắt nhắm nghiền, cố gột rửa thứ gì đó mà cô không thể gọi tên.
Không phải vì Hạ Anh bẩn. Mà vì cô đã chạm vào thứ bẩn thỉu ấy. Và một phần nào đó trong cô, sợ rằng nó sẽ lây sang mình.
Nhưng trong đầu cô, đôi mắt ấy vẫn hiện ra. Đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy cô. Như thể cô là ánh sáng cuối cùng trong bóng tối.
Trăm tắt nước, đứng lặng trong màn hơi nước mờ mịt.
Cô không biết rằng, ở một căn phòng trọ cách đó vài con phố, Hạ Anh cũng đang ngồi dưới vòi sen. Nhưng cô ta không kỳ tay. Cô ta ôm lấy bàn tay mình-bàn tay đã được Trăm nắm lấy-và khóc.
Không phải vì tủi nhục. Mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, có người chạm vào cô mà không muốn lấy đi thứ gì.
Và trong trái tim cô ta, một mầm cây nhỏ bé bắt đầu nảy lộc. Mầm cây mang tên tình yêu-thứ tình yêu bệnh hoạn và tuyệt vọng của một kẻ chưa từng được yêu thương.
* * *
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Hai con người, hai căn phòng, hai vòi sen.
Một người cố gột rửa để quên đi cảm giác chạm vào thứ bẩn thỉu.
Một người ôm ấp cái chạm ấy như báu vật cuối cùng của đời mình.
Và cả hai đều không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, số phận họ đã bắt đầu ràng buộc với nhau bằng những sợi dây vô hình-
Sợi dây của sự ám ảnh.
[Hết chương 1]

92
0