Tại quầy lễ tân của Khách sạn, Hạ An vẫn chưa từ bỏ năn nỉ:
- Khách sạn như vậy mà không còn chỗ nào sao?
- Chúng tôi xin lỗi. Quý khách phải đặt trước ít nhất ba ngày khách sạn mới có thể sắp xếp được ạ.
- Tôi.. hai chúng tôi có thể ở ghép với khách được không, miễn là có chổ để ngủ thôi.
Hạ An vừa nói vừa quay đầu nhìn Thành Nghị như muốn gọi anh ta mau tới đây. Nhưng người kia chẳng để ý còn ngồi chễm chệ trên ghế sô pha cách đó không xa.
Người tiếp tân vẻ mặt khó xử, cố gắng nhẹ giọng nhất có thể:
- Xin lỗi quý khách, thật sự không còn luôn ạ. Do bão tới đột ngột, khách sạn chúng tôi đang quá tải rồi.
Thành Nghị vẫn không chút phản ứng trên nét mặt, cũng chẳng lên tiếng. Anh ta cứ thế bước ra khỏi khách sạn, Hạ An hoang mang vội chạy theo sau:
- Sao anh không vào nói vài câu, biết đâu họ nể mặt anh..
- Họ nói rõ ràng như vậy, cô vẫn không hiểu là không thể có cách giải quyết nào khác?
- Vậy, vậy còn chúng ta làm sao đây?
Thành Nghị không trả lời bước đi càng nhanh hơn.
Hạ An vất vả theo anh trên đôi giầy cao gót. Vừa nãy, cô phải chạy tới chạy lui từ khách sạn tới cảng suốt mấy lượt, bàn chân đau nhứt không chịu đựng nổi.
Hạ An ngồi phệch xuống trên hai chân mình. Cô không chịu đi và muốn anh ta trở vào xin xỏ một chút.
- Còn không đi! Có muốn ngủ ngoài đường không, giữa cơn bão?
Thành Nghị đột ngột thấy bên tai im lặng nên dừng lại.
- Chân tôi đi không nổi nữa. Anh còn không nói đang đi đâu. Tôi không đi nữa.
Anh quay lại chỗ Hạ An đang ngồi, cúi thấp xuống, gương mặt đẹp trai của anh tiến tới gần sát mặt Hạ An, chậm rãi nhả ra mấy câu vừa như dỗ dành lại như dọa nạt:
- Tùy cô! Tôi sẽ tìm một nơi để ngủ, đêm nay có lẽ sẽ thật dài và lạnh. Cô không muốn đi hoặc là không đi theo kịp thì triệt để quyết định chọn gốc cây to kia mà trú ngụ luôn cho tiện.
Thành Nghị vừa nói vừa hất cằm về phía góc cây, thấy bộ dạng tội nghiệp của Hạ An cũng không chút mủi lòng liền sải bước đi thẳng.
Ông Trời sao lại cho anh ta gương mặt đẹp trai tới vậy để anh ta dùng nó thị uy với Hạ An. Việc gì phải tới gần như thế, cô như còn ngửi được cả mùi kẹo cao su trong miệng anh ta. Bối rối, tim đập thịch thịch là những từ vừa đủ để nói tới tâm trạng Hạ An lúc này.
Hạ An ngốc nghếch nhìn quanh, nắng cũng tắt rồi, gió biển cũng có chút lạnh rồi. Một mình cô ở đây thì không ổn chút nào. Vội tháo đôi giầy cao gót cầm trên tay mình, Hạ An chạy chân trần đuổi theo Thành Nghị.
Việc Thành Nghị mang theo Hạ An là quyết định khiến anh có chút dằn vặt. Anh với cô ta cũng chẳng có giao tình gì đẹp đẽ, cô ta lại rất có khả năng là người Hoa Hướng Phong thu nạp.. đáng ra lúc ở cảng anh đã lờ như không thấy mới phải. Mang theo cô gái khác gì "cục nợ" mà còn là "cục nợ đặc biệt phiền phức".
Không phải là đột ngột nhân tính trỗi dậy, cũng không phải hiếu kỳ. Đơn giản là vì Hoa Thành. Dự án kia nhiều sóng gió quá rồi. Để người ngốc như Hạ An lang thang chắc sẽ gây họa. Anh chỉ tiện tay cứu vớt cô, xem như giảm bớt rắc rối mà thôi.
Nơi đây thật đúng như trong lời đồn - rất hoang sơ, khác biệt hoàn toàn với sự phồn hoa ở đất liền. Không có công nghiệp, không có các phương tiện
hiện đại, cả mạng di động cũng rất chập chờn, wifi lại càng không phổ biến. Giao thông nối đảo với đất liền duy nhất là đường biển. Và nếu có bão thì việc bị kẹt lại vài ngày cũng rất bình thường. Khách sạn duy nhất ở đây là cái vừa rồi. Nói chuẩn ba sao thì có hơi dễ dãi, nhưng xét trên bình diện chung nơi đây vậy là tiện nghi lắm rồi. Đã vậy, muốn có phòng cần phải đặt trước ít nhất ba hôm. Phen này Hạ An thua thật rồi.
Suốt gần tiếng đồng hồ, Hạ An vẫn chạy theo phía sau Thành Nghị đi loanh quanh trên đảo. Tình hình là họ vẫn chưa có được chỗ dừng chân, cứ như họ là những người cuối cùng trên đảo hoang này vậy.
Lúc này, hai người đang đứng trước một ngôi nhà nằm cạnh biển. Vẫn kiểu nhà sàn đặc trưng nơi đây và một khoảng sân rộng để phơi lưới cá. Hạ An hạ quyết tâm lần này nhất định phải ở đây, cô không còn sức để đi theo anh ta nữa.
Một đôi vợ chồng già đang ngồi phía trước nhà vá lưới cá, nheo mắt nhìn hai người họ. Người vợ khẽ nói với chồng:
- Ông già, hình như là cậu trai trẻ đi tìm người lúc nãy.
Ông lão tới trước nhà nói vọng xuống với Thành Nghị:
- Cậu chưa tìm được người hay còn có việc gì ở đây?
Thành Nghị khẽ cười chào họ.
- Cậu ấy như thế chắc là lỡ tàu rồi.
- Cháu không muốn làm phiền bác lần nữa. Nhưng khách sạn đã kín chỗ, còn quanh đây thì..
Bà chủ nhà vẻ mặt khó xử nhìn hai người ngập ngừng nữa như muốn từ chối:
- Nhà tôi cũng chỉ có hai người già này thôi, không ngại đón tiếp hai người. Nhưng lại chỉ có mỗi một phòng trống, e là không tiện lắm.
Hạ An đã sức cùng lực kiệt. Cùng một nội dung như vậy mà lặp lại tận 5 lần - từ chối. Trời cũng không còn sớm, cơn bão thì sẽ ập tới bất kỳ lúc nào. Cô nhìn xuống đôi chân tội nghiệp đang vừa mỏi vừa đau tới không nhấc lên nổi nữa.
Hạ An ngao ngán liếc sang Thành Nghị một cái, lấy hơi thật sâu quả quyết nói:
- Chúng cháu là một đôi ạ!
Nói xong cô liền nhích người kéo Thành Nghị về phía mình, choàng tay qua eo anh. Trên miệng Hạ An đang cười với chủ nhà, vừa che dấu ngữ điệu trên môi mình. Cô nói gần như là ra lệnh với Thành Nghị:
- Cười lên đi! Tự nhiên một chút! Tôi mệt sắp chết rồi.
- Cô thật dễ dãi! Chỉ vì môt chỗ ngủ làm gì cũng được à?
- Hoặc là anh phối hợp không thì đừng trách tôi. Chắc anh chưa quên tôi từng hạ anh trước đây.
Thành Nghị bị cô nhéo mạnh vào bên hong miễn cưỡng gật đầu. Bản thân càng không ngờ anh cũng có lúc dễ bị uy hiếp như vậy.
Thành Nghị bực bội gằng giọng đáp trả:
- Vô sỉ!
- Im miệng đi!
Bọn họ cứ thầm thì mắng nhau, còn miệng Hạ An thì vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo.
Ông bà chủ nhà là người chất phát, đơn thuần. Họ thấy hai người Hạ An như thế liền cho rằng đúng là một cặp vợ chồng mới cưới đang mắng yêu nhau.
Ông chủ nhà liền vui vẽ vẫy vẫy tay gọi hai người:
- Hà.. vậy thì tốt rồi! Hai người mau vào nhà đi.
Bà chủ nhà cũng đon đả tiếp lời:
- Cô cậu đừng cười chúng tôi nhà quê cổ hủ nhé!
- Dạ không ạ.
Hai người đồng thanh trả lời
.
- Binggo!
Hạ An mừng như nở hoa trong bụng, chạy theo bà chủ lên nhà.
Bộ mặt giả trân của hai người cũng chỉ lừa được hai người già này thôi. Trong hoàn cảnh sắp màn trời chiếu đất lại đói mệt lả cả người, cô chẳng còn tâm sức để nghĩ tới mặt mũi, thân phận nữa. Ngủ một giấc thật ngon trước đã mọi việc để sau tính. Vả lại, ở nơi xa xôi này, cũng sẽ chẳng ai biết tới cô là ai và Thành Nghị tới từ đâu. Qua vài hôm cũng sẽ quên luôn họ từng ở đây.
Cơn bão cuối cùng cũng ghé lên hòn đảo nhỏ này.
Hạ An ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đang mưa như trút nước vậy. Cô thấy mình may mắn có mái nhà che mưa, nếu không thì thê thảm lắm.
Càng nghĩ Hạ An lại càng tức, rõ ràng anh ta cũng là nhờ phúc của cô vậy mà còn mở miệng mắng cô vô sỉ. Nhìn cái bản mặt xấu xa kia đang cười cười với ông chủ nhà mà cô thấy uất ức hết sức:
- Có giỏi thì anh cút ra ngoài trời mưa kia mà đứng.
Hòn đảo ở giữa biển, nước ngọt rất quý. Nhưng may là trời vẫn cứ thường mưa nên cũng chẳng thiếu dùng. Tắm táp một chút Hạ An thấy khỏe hơn ra, cô mặc một chiếc đầm cũ kỹ hoa văn thổ cẩm tinh xảo. Là bà chủ nhà tốt bụng vừa đưa cho cô, trên đó còn tỏa mùi thơm thoang thoảng của vải được cất lâu trong tủ.
- Hồ, xem nào.. cháu mặc vừa y. Là bộ đồ cưới khi tôi còn trẻ đấy.
Bà chủ nhà vừa cười vừa nháy mắt nhìn ông chủ. Chắc cũng đang hồi tưởng lại thời trẻ của hai người.
Thành Nghị ngồi bên cạnh nghe thấy cũng bất giác ngước nhìn cô. Nói chung, nét mặt anh ta vốn được lập trình nên ít khi thay đổi, vẫn kiểu lành lạnh nhàn nhạt muôn thuở. Anh thì đang mặc bộ đồ của ông chủ. Cũng lại là bộ đồ cưới ngày xưa. Cái quần dài hơi ngắn so với anh một chút, nhưng cũng nhìn không đến nổi nào. Trang phục, làm gì có cái đủ khả năng dìm được thần thái anh ta đâu.
- Nó quý như vậy, cháu không nên tùy tiện..
- Hà hà, không sao.. phải nói là nhờ cháu nó mới đẹp thế. Bà già này có mặc vừa nữa đâu. Nhanh nhanh, tới đây ngồi xem nào.
Bà chủ thật sự rất hứng thú nhìn cô gái trẻ mặc bộ đồ cưới cũ kỷ của mình. Còn Hạ An thì đang bị kích thích bởi mùi thức ăn thơm nồng xộc vào mũi, nước bọt tuôn ra tới mất kiểm soát.
Bà chủ nhà rất khéo nấu ăn, loáng cái đã bày biện đồ ăn ngon lên bàn cả rồi. Hạ An đến ngồi xuống bên cạnh.
Bốn người cùng ngồi quanh chiếc bàn ăn nhỏ. Nhìn vào khung cảnh khiến người ta liên tưởng một đôi mới cưới về nhà mẹ ăn bữa cơm sum họp. Vừa ấm áp vừa xen chút bẽn lẽng ngượng ngùng. Bên ngoài trời vẫn ngập tràn giông bão.
Đôi vợ chồng già không chỉ tốt bụng còn rất hiếu khách, bọn Hạ An đúng là may mắn lắm khi tới được đây. Ông chủ nhà tươi cười nói với vợ mình:
- Lâu rồi nhà chúng ta mới có khách, bà già mang bình rượu thuốc ra đi, tôi muốn uống với cậu trai trẻ vài ly.
Rồi ông lại kề tai Thành Nghị thì thầm:
- Cậu thanh niên, nhìn hai người chắc là mới cưới. Bác với bà ấy, ngày xưa cưới nhau lâu năm, chật vật lắm mới có được thằng con. Tuổi già con mọn, vất vả lắm. Hắn còn đang học trên đất liền. Thanh niên các cậu cố gắng một chút!
Thành Nghị gượng gạo gật đầu.
Ông ấy đón lấy chai rượu từ tay vợ, nháy mắt đầy ẩn ý với Thành Nghị:
- Rượu này tốt lắm, tôi là nhờ nó mà kiếm được thằng con tuổi xế chiều đấy.
Vừa nói ông vừa rót đầy ly cho anh. Thành Nghị bối rối lắc đầu, linh cảm không tốt chút nào:
- Không, không cần đâu. Cháu sức khỏe.. vẫn ổn.. bác để dùng đi ạ.
Ông chủ nhà sa sầm nét mặt. Phong tục trên đảo đúng là rất hiếu khách, nhưng anh mà từ chối thì sẽ là không tôn trọng chủ nhà rồi.
Thành Nghị miễn cưỡng đón lấy ly rồi uống cạn. Ông chủ nhà hài lòng cười lớn tiếng, còn cố ý rót thêm mấy ly nữa cho anh.
Cũng may vợ ông ấy kịp giải vây cho Thành Nghị:
- Ông già, uống ít thôi, đừng ép cậu ấy nữa. Một chốc lỡ dịp may, vợ hắn lại trách cho.
- Được, được biết rồi. Bà đừng ồn ào nữa. Ăn nhiều một chút đi.
Ông ấy cười sảng khoái, gắp thêm một chút thức ăn vào chén cho vợ.
Thành Nghị nhìn ra được đôi vợ chồng già tuy có vẻ ngoài thô kệch nhưng tình cảm giữa họ rất khắng khít. Chợt có một thứ cảm giác kỳ lạ vừa chảy qua tim anh, hình như là "ấm áp".
"Gia đình" thứ mà chưa bao giờ Thành Nghị biết được hoặc đã từng có thì cũng rất lâu rồi, anh đã không nhớ nữa. Dù ông Hướng Thiên rất tốt với anh, nhưng ở nhà họ Hoa anh vẫn chỉ là một người ngoại lai, một cái bóng lặng lẽ ở Hoa Thành. Đây là lần đầu trong đời anh được trải nghiệm thứ cảm giác như thế.
Cô gái Hạ An bên cạnh vẫn chỉ biết ăn như hổ đói, làm gì để tâm sống chết của anh lúc này.
Dọn dẹp bàn ăn xong, bà chủ nhà mang theo một bộ mền gối sạch sẽ, dẫn hai người vào phòng con trai mình. Bà thầm nghĩ bọn họ là dân thành phố, lại ăn mặc đẹp đẽ như vậy chắc cũng là người có tiền. Thâm tâm có chút bất an, bà ái ngại nhìn sang Hạ An:
- Nhà chúng tôi chỉ có thế thôi, hai người thông cảm.
Hạ An nắm tay bà ấy an ủi:
- Tốt lắm rồi ạ. Nếu không có hai bác chúng cháu đang còn dầm mưa ngoài kia.
Bà chủ được trấn an liền vui vẻ trở lại, mỉm cười chào cô rồi ý tứ rút lui xuống dưới nhà.
Đóng cửa phòng lại, cô nhìn một lượt khắp căn phòng nhỏ, khá chật chội là cảm giác đầu tiên. Bên trái cửa phòng là tủ áo cũ kỹ, một chiếc bàn học nhỏ bằng gỗ sơn màu trắng xám đặt cạnh cửa sổ. Hạ An đoán là ông chủ nhà đã đóng cho con trai mình. Giường ngủ mới chính là thứ cô quan tâm nhất, nhìn nó nhỏ thì cũng không quá nhỏ nhưng lớn để đủ hai người thì lại quá gượng ép.
Bên ngoài vẫn đang mưa gió ầm ầm, vậy mà không khí trong phòng này vừa nóng vừa ngột ngạt. Thành Nghị đã an tọa trên giường, quẳng luôn một cái gối còn lại ra sàn, dửng dưng nói:
- Chỗ cô đằng kia.
Hạ An liếc nhìn dưới sàn nhà phủ bụi được làm bằng mấy ván gỗ sần sùi ghép lại với nhau. Nhìn quanh cũng không có gì để trải lót. Mà thực tế căn phòng cũng không đủ rộng để đặt vừa một chiếc ghế xếp. Cô nằm ngủ thế nào được.
Hạ An nhìn Thành Nghị đang nằm trên giường hai chân duỗi thẳng đan chéo nhau, tay dối dưới đầu. Thật sự rất chướng mắt. Cả bộ đồ đẹp đẽ mặc trên người anh ta cũng vì vậy mà xấu xí luôn trong mắt cô. Hạ An nhớ không lầm là lần nào gặp, Thành Nghị cũng chỉ mặc áo sơ mi. Nếu không phải trắng thì cũng chỉ là màu đen. Dù nói thân hình nam tử vai rộng eo thon mặc sơ mi là có hấp dẫn thật đấy. Nhưng kiểu ăn mặc mù màu như vậy thì đúng là lập dị.
Cô cố gắng nhẹ giọng với anh ta, cũng là vì không muốn chủ nhà nghe thấy:
- Tôi cần đi ngủ bây giờ. Anh ra kia đi. Không phải đàn ông nên nhường nhịn phụ ở hoàn cảnh thế này hay sao?
Thành Nghị vẫn nằm im mắt nhắm như ngủ rồi càng khiến Hạ An thêm bực tức. Cô tới bên cạnh nói như hét vào tai anh:
- Này, nghe thấy không hả? Cút ra đi!
Loại đàn ông như thế sao vẫn còn tồn tại được trên thế gian này. Nếu sau này Hạ Lâm, em trai cô, trở nên như vậy, cô hẳn đã tẩn ngay cho một trận nên thân.
Vừa tức, vừa mệt, lại vừa buồn ngủ, Hạ An lầm thầm:
- Được rồi, cái giường này mỗi người một nữa đi.
Hạ An trực tiếp lôi anh ta ra sát mép giường. Bình thường cô có thể vật ngã cả một con trâu, nhưng để kéo được anh ấy ra ngoài một chút cũng thở hổn hển, đúng là vô dụng.
Nói về ngang ngược đâu phải chỉ có mình anh ta. Hạ An nhảy luôn lên giường chiếm hẳn một chỗ rộng cho mình.
- Ây da. Cuối cùng cũng được ngả lưng.
Cơn thoải mái sung sướng chưa tan cơn buồn ngủ liền ào tới. Hạ An xoay lưng về phía Thành Nghị, kéo mền đắp lên người nhắm mắt ngủ.
Nhưng Thành Nghị cũng đâu có chịu thiệt, anh quay sang nằm sát vào Hạ An cố ý làm cô giật mình..
Hạ An liền ngóc đầu quay sang hét vào mặt anh bằng cái giọng thều thào:
- Anh.. tránh ra xa tôi một chút.
- Thành Nghị vẫn giữ nguyên tư thế, môi hơi cong một chút cùng kiểu cười mê hoặc khiêu khích Hạ An:
- Không phải cô nói chúng ta là một đôi sao? Cứ tự nhiên đi. Việc gì phải sợ tôi?
- Sợ? Tôi sợ gì chứ? Tôi chỉ không quen ngủ chật chội thôi. Còn làm phiền nữa đừng có trách tôi ra tay với anh.
Hạ An xoay người nằm xuống vị trí cũ, kéo mền quấn hết lên người. Cô thật sự rất mệt, cả người rã rời, càng không muốn tranh cải nữa. Chỉ là cái giường thôi, anh ta muốn nằm thì cứ nằm đừng phiền cô ngủ là được.
Không đúng, phải nói là cô ta đeo theo anh chứ. Nhưng nói đi cũng nên nói lại, cô gái thiếu trí tuệ này có đáng ghét thật, nhưng cũng không đến nổi đáng bị vứt bỏ ở nơi đây. Anh trấn an mình về quyết định kia là hoàn toàn bình thường.
Nhưng Thành Nghị lại trằn trọc không thể nào ngủ. Gió lạnh bên ngoài lùa vào, anh muốn kéo một góc mền thì Hạ An kia lại quấn hết vào người. Thành Nghị bực mình, dùng sức giật mạnh một cái làm cả mền cả người đổ về phía anh. Thành Nghị giật mình nhích ra. Cũng may cô ta ngủ say không thì lại mắng anh một trận.
Nằm gần như vậy Thành Nghị cảm nhận được từng làn hương ngọt ngào trên người Hạ An thoang thoảng vào mũi mình. Có chút hiếu kỳ anh xoay sang rướn người nhìn kỹ cô gái bên cạnh. Hình như lúc ngủ ai cũng mang gương mặt của thiên thần hay sao ấy. Tim anh cũng vì thế đột ngột đập nhanh một chút.
Thành Nghị như vậy mà là người "ăn chay" lâu năm. Anh là đang bối rối vì việc gì không ai biết. Bất giác kẻ chột dạ lại đi mở miệng mắng người:
- Đúng thật là tùy tiện, vô sỉ. Không tin được, vừa mới ra rả mắng người, vậy mà liền ngủ tới như chết.
Anh vừa tự lầm thầm rồi nằm phịch xuống giường. Hai tay gối dưới đầu mình nhắm mắt cố ngủ.
Thành Nghị không ngờ lại có loại con gái lạ lùng, cũng không biết ngượng ngùng khi ở chung phòng với một người đàn ông qua đêm, lại còn có thể tùy tiện giành giường ngủ, giành cả mền nữa..
Khỏi nói, Hạ An chính là con sâu ngủ. Có thể vứt hết tất cả ra sau đầu chỉ để ngủ và có thể ngủ ngay lặp tức. Trong thế giới giấc ngủ của cô, cam đoan là không có Thành Nghị tồn tại. Nếu có gì đó thì cũng chỉ có thể là gấu bông mà thôi.
Đang yên đang lành, Hạ An đột nhiên quay người sang ôm ghì lấy Thành Nghị, cọ cọ mũi vào người anh như thể đang ôm gấu bông nhà mình. Thoải mái gác cả chân lên người anh.. Bình thường đến hai cô bạn chung nhà cũng hiếm khi tự nguyện tới ngủ cùng cô cũng vì lý do này.
Thật khổ thân Thành Nghị. Rượu thuốc đã khiến anh thấy khó ngủ lắm rồi, lại còn bị cô gái bên cạnh đang ngủ say như chết tự tiện chiếm luôn tiện nghi cơ thể anh. Thành Nghị đáng thương cảm thấy cả người mình không ổn một chút nào. Anh bực bội hất mạnh Hạ An sang một bên.
- Kiểu con gái gì thế không biết. May cho cô tôi không phải là.. là.. A.. hừm!
Thành Nghị lại lầm thầm một mình.
Anh cũng không tranh mền với cô nữa, xoay người ra ngoài, nhắm mắt cố gắng hít thở đều đều trấn tĩnh bản thân mình.
Anh cũng đã mệt mỏi suốt cả ngày nay rồi nên dần dần ngủ lúc nào không biết. Ngoài trời mưa đã bớt nặng hạt, chỉ còn tiếng gió vẫn gào thét không ngừng.
Trời chưa sáng nhưng tiếng cười nói của ông bà chủ nhà đã làm Hạ An tỉnh giấc. Cô vẫn còn muốn lăn lộn trong chăn thêm nữa.
Phía dưới nhà mọi người đang định đi đâu đó, Hạ An cũng muốn theo nên đành bò ra khỏi giường. Cô vuốt vuốt lại mái tóc vừa xong liền xuống sân. Được ăn ngủ đầy đủ tinh thần Hạ An cũng tốt lên hẳn.
Thì ra lúc sáng sớm khi nước biển rút đi sẽ có nhiều cá tôm còn mắc kẹt lại trên bờ biển. Mưa cũng tạm ngưng rồi, có lẽ bão sẽ nhanh tan hơn dự báo. Hạ An thích thú chạy theo sau bà chủ nhà. Mấy con ốc bị vùi trong cát trốn không thoát mắt Hạ An. Cảm giác đó rất phấn khích, cô gái cứ chạy lăng xăng trên bãi cát rộng không biết chán.
Thầm tiếc là điện thoại không có bên người, muốn lưu lại những hình ảnh đẹp đẽ cũng vô vọng. Hạ An liếc nhìn Thành Nghị đang đứng gần đó, mặt hướng ra phía biển, một tay đút vào túi quần có vẻ không mấy hứng thú như cô.
Hạ An do dự tới gần anh ta ngọt nhạt:
- Anh.. tối qua ngủ ngon không?
Thành Nghị nhướng mắt khinh khỉnh không đáp.
Hạ An chỉ muốn thân thiện một chút với anh ta, cốt là để mượn điện thoại. Nhưng vừa nhìn cái dáng vẻ khó ưa đó, Hạ An liền hối hận với suy nghĩ dại dột vừa rồi.
Bất chợt anh ta lên tiếng:
- Cô.. ôm tôi cả đêm, còn chảy cả nước dãi lên áo tôi, đạp tôi ra khỏi giường.. Nói thử xem tôi có ngủ ngon được không?
- Tôi.. sao có thể..
Hạ An cố chống chế, phản xạ tự nhiên cô lấy tay vuốt nhẹ hai bên khóe miệng mình, mặt thoáng chút ửng hồng. Cũng không biết có phải là vì cô đã vô tình đắt tội với anh trước đó anh vẫn còn để bụng. Hễ có dịp là sẽ không buông tha cô, sẽ công kích, chăm chọc, trêu tức cô để trả đũa.
Thành Nghị chậm rãi bước tới đứng trước mặt Hạ An, anh cuối xuống nghiêng đầu nhìn vào mặt cô, cố ý nhấn nhá truy hỏi:
- Nói đi, cô có phải bị tôi hấp dẫn rồi không? Muốn dùng chiêu trò gì tiếp cận tôi nữa?
Hạ An bối rối trước ánh mắt như xuyên tận tâm cang của anh ta. Mặt cô nóng ran dù nước biển dưới chân đang lạnh ngắt:
- Không phải vậy. Tôi chỉ đang muốn mượn điện thoại của anh.. tôi là muốn có vài bức ảnh.. để..
Thành Nghị khẽ nhếch môi đắc ý. Anh ném cái điện thoại vào người cô rồi quay đi tới một hòn đá ngồi xuống. May là Hạ An nhanh mắt nhanh tay mới chụp kịp.
- Anh có ngốc không vậy. Là đang đứng trên biển đấy, lỡ rơi thì sao?
- Nói nhiều quá. Không cần thì trả đây.
Dĩ nhiên là cô cần rồi. Kệ anh ta có bị làm sao không khi đột nhiên tốt bụng như vậy. Hạ An đang được hưởng lợi cũng không dư hơi mà suy xét. Bờ biển, mây trời, cát trắng, ghềnh đá.. tha hồ mà chụp ảnh.
Hạ An phấn khích leo lên một ghềnh đá, xoay sở tạo dáng. Phải có bằng chứng cho hai cô bạn ở nhà xem mới tin được.
Đang vui là thế, không biết xui xẻo thế nào lại trợt chân té xuống như chụp ếch, đồng thời vứt luôn điện thoại xuống nước.
Hạ An là một siêu phá hoại. Về khoản này thì chưa bao giờ cô làm người khác phải nghi ngờ. Cách cô trải qua hai mươi mốt năm tuổi đời của mình cũng được xem là đặc sắc lắm. Phân nửa thời gian sẽ dành để gây họa - phần còn lại tìm cách tự cứu.
Hạ An luống cuống chồm người nhìn xuống phía dưới tìm kiếm.
- Đây rồi, may thật!
Thấy nước chỗ này không sâu lắm lại xanh thẳm tĩnh lặng. Hạ An không nghĩ nhiều liền nhảy luôn xuống đó.
Bà chủ nhà đứng phía xa vừa nhìn thấy vội hớt hải gọi chồng chạy tới chỗ Hạ An.
Khu vực này nước trong vắt lại khá tĩnh lặng, nhưng càng tĩnh lặng lại càng nguy hiểm bởi có thể đó là các dòng chảy rút xa bờ, người dân trên đảo vẫn thường gọi đó là "kẻ giết người thầm lặng". Rất nhiều du khách đến đây gặp phải sự cố vì không biết điều đó.