Quả thật, đúng là có một cái đầu đầy máu me đã xuất hiện trước mặt cậu. Phương Nguyên hét toáng lên rồi ngã ngửa ra sau. Nhận thấy cái đầu đó lại càng ghé sát về phía mình, thậm chí còn định cúi xuống nhìn cho rõ mặt cậu, thì cậu đã vội vàng lồm cồm bò dậy và chạy thẳng một mạch về phía bên kia dãy hành lang, không dám quay đầu nhìn lại.
Cậu vừa chạy vừa lăn xuống tầng ba thì phát hiện ra hai dãy phòng lúc này đều đã đóng kín cửa, có lẽ là bước chân của cậu cũng đã khiến bọn họ sợ chết khiếp cho nên mới đóng kín cửa không dám ló đầu ra như vậy. Cậu dựa lưng vào tường thở hồng hộc. Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi thực sự khiến cậu cảm thấy tay chân như muốn nhũn ra, nếu như cậu không nhanh chân chỉ e là đã bị ma quỷ bắt hồn đi rồi.
Phương Nguyên chỉ muốn lập tức rời khỏi căn nhà chết tiệt này, thế nhưng vẫn còn một tầng nữa cậu chưa đến tìm, nếu như Vu Kỳ thực sự ở trên tầng năm mà cậu đã bỏ đi thì chuyến đi này coi như công cốc. Dù sao bây giờ cậu cũng chẳng có gì để mất, có muốn quay về cũng chẳng có tiền quay về, cho nên Phương Nguyên đành phải lấy hết dũng khí chạy lên tầng năm. Khi quay lại dãy hành lang tầng bốn cậu nhắm mắt tự dặn lòng không được nhìn mà chạy thẳng lên tầng năm.
Tầng năm cũng chẳng khác gì những tầng khác, cũng chỉ còn một vài hộ gia đình chưa bỏ đi. Khi Phương Nguyên nhắc đến cái tên Vu Kỳ, người đàn ông đối diện đã tỏ ra khó chịu, sau đó lại chỉ tay xuống tầng dưới. Cậu há hốc mồm vì ngạc nhiên, tầng bốn rõ ràng là chẳng có người ở, chỉ có một căn phòng ma ám mà thôi.
"Tầng.. Tầng bốn ư?" Phương Nguyên ngập ngừng nuốt nước bọt. Người đàn ông lạnh lùng gật đầu, vừa định đóng cửa đuổi khách thì cậu lại đưa tay chặn cửa, cuống quýt hỏi: "Tôi vừa ở dưới đó lên đây, ở đó đâu có ai, chỉ có một căn phòng cuối dãy, nhưng mà.."
"Chính là căn phòng đó đấy. Đi đi! Có để yên cho người ta sống không."
Nói xong thì đã gạt tay cậu ra và đóng sầm cửa lại. Phương Nguyên ngơ ngác hồi lâu trước cửa mới rời đi. Cậu cắn răng nhìn vào dãy hành lang tầng bốn. Vào hay là không vào? Nếu như vào rồi lại gặp con ma đầu bê bết máu vừa nãy thì cậu phải làm gì. Cậu thầm tính toán trong đầu, nhưng cuối cùng lại chẳng tính toán ra được kế sách gì. Có lẽ ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách thôi. Nếu còn gặp nó thì cậu sẽ lại chạy.
Lần này thì cậu thận trọng hơn, vừa rón rén bước về phía đó vừa lên tiếng gọi lắp ba lắp bắp: "Cậu.. Cậu Vu Kỳ.. Vu Kỳ, cậu Kỳ.. Kỳ điên ơi.."
Phương Nguyên còn chưa định thần thì đã bị một thứ nước gì đó hất thẳng vào mặt, kèm theo đó là giọng nói tức tối: "Tên khốn này còn chưa thèm đi à. Đúng là âm hồn không tan.. Ủa.."
Vu Kỳ ngơ ngác nhìn con ma vừa bị mình hất một chậu máu chó vào mặt nhưng vẫn bình chân như vại không thèm bỏ chạy. Trong lòng anh thầm cảm thán, lẽ nào ma quỷ đã tiến hóa đến mức không sợ máu chó rồi sao. Anh suy nghĩ một lát trong đầu rồi định quay đi để tìm cách khác đuổi ma thì con ma ấy lúc này mới lên tiếng: "Cháu tìm Vu Kỳ."
"Tao biết là mày tìm Vu Kỳ, nhưng tao không có thời gian rảnh chơi với mày, mau quay về âm tào địa phủ đi."
Vu Kỳ vừa quay lưng lục lọi tìm đồ trong ngăn kéo, vừa xua tay đuổi con ma đang kiên trì đứng trước cửa. Mặc kệ anh không thèm quay đầu lại, con ma đã tự mình bước vào trong nhà, đứng sau lưng anh, nó lên tiếng: "Cháu là Phương Nguyên, cháu tìm cậu Vu Kỳ."
Nghe đến cái tên này, Vu Kỳ mới dừng tay. Anh đứng bật dậy, vừa quay đầu thì thiếu chút nữa đã đập mặt vào con ma tên Phương Nguyên. Anh chăm chú nhìn con ma hồi lâu, sau đó bỗng gào khóc đầy xúc động: "Phương Nguyên, là cháu đó ư? Sao cháu lại ra nông nỗi này. Cháu mới chỉ hai mươi mấy tuổi tại sao lại chết như vậy, lẽ nào là có điều oan khuất cho nên mới đến tìm cậu ư?"
Phương Nguyên ban đầu cũng bị Vu Kỳ khóc lóc làm cho phát hoảng thế nhưng sau khi nghe thấy Vu Kỳ nói như vậy, cậu mới nhận ra là Vu Kỳ tưởng cậu đã chết cho nên mới tìm đến đây. Cậu bất giác không nhịn được cười, nhưng vừa cười thì máu chó trong miệng lại phun ra, bắn cả vào mặt Vu Kỳ.
"Cậu à, cháu đã chết đâu, tự dưng cậu đổ cả chậu máu chó lên mặt cháu, cháu sắp chết vì tanh rồi đây."
Nghe thấy lời này Vu Kỳ mới nhận ra đúng là con ma này vẫn còn hơi thở, à không, thực ra thì là vốn dĩ là một người còn sống, cho nên mới không sợ máu chó. Xem ra ma quỷ thực sự chưa tiến hóa đến mức đó. Vu Kỳ lấy lại bình tĩnh mới đẩy cậu vào nhà tắm cho cậu tắm rửa, bản thân anh cũng cần phải rửa ráy mặt mũi chân tay một chút.
Hóa ra con ma vừa nãy mà Phương Nguyên nhìn thấy thực ra chính là Vu Kỳ. Lúc cậu tìm đến thì anh còn đang bận xua đuổi mấy vong hồn không chịu rời đi, chẳng may trượt chân ngã nên đổ cả chậu máu chó vào mặt mình, mấy vong hồn đó mới sợ hãi chạy ra cửa, anh vừa đi ra định đóng cửa lại thì đã nhìn thấy Phương Nguyên, cũng vì thế mà dọa cậu một phen khiếp vía.
Nếu như không phải là cậu chủ động xưng tên thì có lẽ cậu cũng sẽ chẳng thể nào nhận ra được người đàn ông này là Vu Kỳ. Bởi vì cũng chỉ năm, sáu năm không gặp mà anh đã như già đi cả mấy chục tuổi. Có lẽ phần nhiều là do bộ râu quai nón khiến cho anh giống như một ông thầy phù thủy già dặn, có khi cũng phải sáu bảy chục tuổi. Vu Kỳ nói là để râu như vậy cho mấy vong hồn lang thang sợ, cũng là để cho mấy cô ma nữ tránh xa anh ra. Câu chuyện có vẻ nực cười nhưng Phương Nguyên lại cố gắng tỏ ra bình tĩnh, chỉ dám cười thầm trong lòng. Rốt cuộc là Vu Kỳ thực sự có khả năng nói chuyện với linh hồn hay là một kẻ điên thì cậu cũng không dám chắc, lần này đến cũng là đánh cược một phen.
"Cậu này, chẳng phải là cậu có khả năng nói chuyện với các linh hồn hay sao, vậy mà cháu là một con người còn sống sờ sờ cậu cũng chẳng phân biệt được, lẽ nào là nói chuyện nhiều với linh hồn, cho nên nhìn người thường cũng thành linh hồn hết rồi à?"
"Ai bảo mày đi cùng cô bạn gái xinh đẹp này, cho nên mới làm cậu tưởng là hai đứa chúng mày quyên sinh vì tình, rồi tìm đến đây kêu oan kêu khổ."
"Cháu làm gì đã có bạn gái.." Phương Nguyên bật cười giải thích, thế nhưng còn chưa nói hết câu nụ cười đã tắt ngấm. Nếu như là người khác nói ra câu này thì rõ ràng chỉ là một lời nói đùa, thế nhưng Vu Kỳ nói như vậy là vì ngay khi Phương Nguyên xuất hiện ở trước cửa nhà anh thì Vu Kỳ đã nhìn thấy sự hiện diện của cô gái này. Hơn nữa máu chó cũng không làm cô ta sợ, điều đó chứng tỏ là cô gái này chết còn chưa được bốn mươi chín ngày cho nên mới không sợ trời không sợ đất như vậy.
"Cậu.. Cậu nhìn thấy cái gì rồi?" Phương Nguyên lắp bắp hỏi lại.
"Cái gì cũng thấy rồi. Một cô gái xinh đẹp, chạc tuổi mày, theo mày từ nhà đến tận đây, bây giờ cũng đang ngồi bên cạnh mày đấy. Cậu còn tưởng là mày dẫn bạn gái đến đây ra mắt kìa."
Vu Kỳ bình thản đáp lại, cũng không quên nhe răng ra cười trêu chọc cô gái đó. Phương Nguyên lập tức quay người sang bên phải nhìn. Gương mặt cậu lúc này chỉ cách gương mặt cô gái chừng một centimet. Nhã An cũng bị hành động của cậu làm cho bất ngờ không kịp phản ứng, cô ngồi im như tượng gỗ nhìn đôi môi của cậu khẽ chạm vào môi mình. Chỉ có Vu Kỳ là bất đắc dĩ trở thành người chứng kiến cảnh tượng này, anh thậm chí còn giả vờ đưa tay che mắt.
Một lúc lâu sau, Phương Nguyên mới ngơ ngác quay lại nhìn anh, hỏi dồn: "Ở đâu? Cô ấy đang ở đâu? Cậu hỏi giúp cháu cô ấy tên gì có được không?"
Nhìn thấy cháu trai của mình càng lớn càng bạo gan, ngay cả con gái nhà người ta tên gì còn chưa biết mà đã dám hôn luôn rồi, Vu Kỳ chỉ đành thở dài ngao ngán. Anh còn chưa kịp hỏi thì vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Nhã An đứng trước mặt mình. Nếu như linh hồn cũng giống như con người thì có lẽ hai má của Nhã An lúc này đã đỏ bừng.
"Anh.. Anh thực sự có thể nhìn thấy tôi ư?" Cô rụt rè hỏi Vu Kỳ. Khi anh nói rằng nhìn thấy cô đang ngồi đó, cô đã thực sự rất ngạc nhiên, chỉ là sự ngạc nhiên đã bị nụ hôn bất ngờ của Phương Nguyên làm gián đoạn đôi chút mà thôi.
Từ sau khi nhìn thấy những dòng nhật ký của Phương Nguyên, cô thực sự đã tức giận đến mức muốn chạy đến nhà Phan Nhật Vy và bóp chết cô ta, thế nhưng sau đó bình tĩnh suy nghĩ lại thi cái chết có vẻ như còn quá nhẹ nhàng đối với hai kẻ xấu xa đó, cho nên cô mới quyết định tạm thời không ra tay, chỉ là đến dọa cho hai người bọn họ một đêm không ngủ mà thôi.