- Xu
- 752,572,446
1203
9
Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, Bạn Đến Chơi Nhà của Nguyễn Khuyến như một khoảng lặng mộc mạc, đưa ta trở về khung cảnh làng quê bình dị với ao sâu, vườn rộng, tiếng gà, giàn bầu mướp và những khoảng trống chân thực của đời sống. Cái duyên của bài thơ nằm ở chỗ thiếu thốn mà không hề chạnh lòng, trái lại còn tỏa ra tiếng cười hiền và sự ấm áp: Chẳng có gì sẵn để đãi khách, nhưng tình bạn vẫn tròn đầy. Giọng điệu hóm hỉnh, tự nhiên, gợi cảm giác gần gũi như một cuộc trò chuyện giữa hai người bạn tri kỷ, nơi mọi lễ nghi, hình thức đều lùi lại phía sau để nhường chỗ cho sự đồng điệu và thấu hiểu. Càng đọc, ta càng thấy hiện lên phong thái ung dung của người Việt xưa: Đón bạn bằng sự chân thành, không cần bày biện, vì điều quý nhất đã ở đây rồi-tấm lòng. Nhịp thơ chặt chẽ mà giọng điệu vẫn thanh thản, câu chữ giản dị mà giàu hình ảnh, tạo nên nét duyên khó quên: Nụ cười nhẹ giữa cảnh nghèo, niềm vui đầy trong cái "không" vật chất. Chủ đề lần này xin được mở ra như một lời mời cùng trở lại với vẻ đẹp thuần hậu ấy, để cùng cảm và cùng nhớ về một tình bạn không phô trương, nơi "ta với ta" đủ làm ấm cả chiều quê.
Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta.
Nguyễn Khuyến
Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta.
Nguyễn Khuyến
Last edited by a moderator:
