- Xu
- 754,678,397
2955
20
Bài Thơ Dâng Mẹ
Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn
Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi
Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng, năm dài
Mong con mẹ, những u hoài
Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời
Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!
Sương Mai
Bài thơ Dâng Mẹ mang đến một nỗi buồn lặng lẽ, không dữ dội nhưng âm ỉ và kéo dài, giống như nỗi nhớ mẹ của những người con xa quê. Đọc bài thơ, người ta dễ bắt gặp chính mình trong đó, nhất là trong những buổi chiều yên ắng, khi lòng chợt mềm đi vì một hình ảnh quen thuộc của mẹ già chờ con nơi hiên nhà cũ. Nỗi nhớ trong bài thơ không chỉ là nhớ mẹ, mà còn là nhớ quê hương, nhớ tuổi thơ, nhớ những tháng ngày bình yên đã lùi xa.
Điều khiến bài thơ chạm đến cảm xúc là sự chân thật trong từng câu chữ. Không cần những hình ảnh lớn lao hay triết lý sâu xa, tác giả chỉ kể lại nỗi nhớ rất đời: nhớ dáng mẹ cô đơn, nhớ lời ru theo con suốt một đời, nhớ cả cảm giác bất lực khi không thể trở về bên mẹ. Nỗi buồn ấy càng trở nên day dứt khi người con ý thức được sự già đi của mẹ qua năm tháng, còn mình thì vẫn mãi ở xa, mang theo sự ân hận lặng thầm.
Bài thơ cũng gợi lên một nỗi xót xa quen thuộc của kiếp người: khi còn có thể ở bên mẹ thì chưa kịp hiểu hết giá trị của sự sum vầy, đến lúc xa rồi mới thấm thía từng khoảnh khắc nhỏ bé ngày xưa. Lời thơ vì thế không chỉ là lời dâng mẹ, mà còn như một lời tự nhắc nhở, tự trách, và tự an ủi của người con giữa hành trình đời nhiều ngã rẽ.
Dư âm lớn nhất mà Dâng Mẹ để lại là cảm giác mong muốn được quay về, được ngồi bên mẹ, dù chỉ là trong tưởng tượng. Bài thơ khiến người đọc chậm lại, nghĩ nhiều hơn về mẹ mình, về những buổi chiều mẹ vẫn chờ, và về những lời yêu thương đôi khi chưa kịp nói ra. Đó chính là giá trị bền lâu của bài thơ, nhẹ nhàng nhưng đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người đọc.
Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn
Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi
Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng, năm dài
Mong con mẹ, những u hoài
Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời
Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!
Sương Mai
Cảm nhận bài thơ Dâng Mẹ
Bài thơ Dâng Mẹ mang đến một nỗi buồn lặng lẽ, không dữ dội nhưng âm ỉ và kéo dài, giống như nỗi nhớ mẹ của những người con xa quê. Đọc bài thơ, người ta dễ bắt gặp chính mình trong đó, nhất là trong những buổi chiều yên ắng, khi lòng chợt mềm đi vì một hình ảnh quen thuộc của mẹ già chờ con nơi hiên nhà cũ. Nỗi nhớ trong bài thơ không chỉ là nhớ mẹ, mà còn là nhớ quê hương, nhớ tuổi thơ, nhớ những tháng ngày bình yên đã lùi xa.
Điều khiến bài thơ chạm đến cảm xúc là sự chân thật trong từng câu chữ. Không cần những hình ảnh lớn lao hay triết lý sâu xa, tác giả chỉ kể lại nỗi nhớ rất đời: nhớ dáng mẹ cô đơn, nhớ lời ru theo con suốt một đời, nhớ cả cảm giác bất lực khi không thể trở về bên mẹ. Nỗi buồn ấy càng trở nên day dứt khi người con ý thức được sự già đi của mẹ qua năm tháng, còn mình thì vẫn mãi ở xa, mang theo sự ân hận lặng thầm.
Bài thơ cũng gợi lên một nỗi xót xa quen thuộc của kiếp người: khi còn có thể ở bên mẹ thì chưa kịp hiểu hết giá trị của sự sum vầy, đến lúc xa rồi mới thấm thía từng khoảnh khắc nhỏ bé ngày xưa. Lời thơ vì thế không chỉ là lời dâng mẹ, mà còn như một lời tự nhắc nhở, tự trách, và tự an ủi của người con giữa hành trình đời nhiều ngã rẽ.
Dư âm lớn nhất mà Dâng Mẹ để lại là cảm giác mong muốn được quay về, được ngồi bên mẹ, dù chỉ là trong tưởng tượng. Bài thơ khiến người đọc chậm lại, nghĩ nhiều hơn về mẹ mình, về những buổi chiều mẹ vẫn chờ, và về những lời yêu thương đôi khi chưa kịp nói ra. Đó chính là giá trị bền lâu của bài thơ, nhẹ nhàng nhưng đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người đọc.
Chỉnh sửa cuối:

