Bạn được Loananh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1 người đang xem
Bài viết: 499 Tìm chủ đề
3816 193

Lyrics

Ice Paper:

傲雪凌霜披上头 勿显清高平心谋

只为清闲举杯醉 敢轻富贵笑王侯

仗笔天涯寻梦人 路人难得几回闻

若有知己共桥上 不枉此行度余生

春风吹 吹皱眉

百无一用的读书人

他摊开手掌对我说

怨我太啰嗦 怪我太笨拙

时辰正巧见了鬼

知之甚少倒了杯赔罪

敢问阁下是哪一位 生前是谁

她慢慢抬起头 曾几相逢的妆

哀泣似月如钩 不禁人心发慌

没时间介绍我自己

和妖怪讲什么道理

暗自下决心要逃离

奈何手无缚鸡之力

可转念一想人间更可怕

不如解救那故事中的她

双手还有些许温度

势必将你抽离束缚

赶在黎明破晓之际

找到属于你的归宿

傲雪凌霜披上头 勿显清高平心谋

只为清闲举杯醉 敢轻富贵笑王侯

仗笔天涯寻梦人 路人难得几回闻

若有知己共桥上 不枉此行度余生

孤矢:

不识书中仙 终日太疯癫

手握书卷踱步思量忽蹙眉耸肩

叹道 时运不济 数年屡试不第

不知还要熬多少春夏秋冬天

忽闻窗外传来了哀泣

遂循声而去见一白衣少女

不明其来历 且探听她来意

低头不语 却指向那远处的庙宇

她转身离去 也不知怎么就看得出神

跟到山野孤坟 这夜黑无人

可一介读书人 心里真是害

怕遇到个野匪巫人 或是野鬼孤魂

她似笑非笑 绰约多姿 媚眼如丝

着实慑人心魄 一时竟不知

此是现实幻影还是被梦 境缚之

Ice Paper:

傲雪凌霜披上头 勿显清高平心谋

只为清闲举杯醉 敢轻富贵笑王侯

仗笔天涯寻梦人 路人难得几回闻

若有知己共桥上 不枉此行度余生

Pinyin

Ice Paper:

Ào xuě líng shuāng pī shàngtou wù xiǎn qīng gāopíng xīn móu

Zhǐ wèi qīngxían jǔ bēi zùi gǎn qīng fùgùi xìao wánghóu

Zhàng bǐ tiānyá xún mèng rén lùrén nándé jǐ húi wén

Ruò yǒu zhījǐ gòng qíao shàng bù wǎng cǐ xíng dù yúshēng

Chūnfēng chuī chuī zhòuméi

Bǎi wú yī yòng de dúshūrén

Tā tān kāi shǒuzhǎng dùi wǒ shuō

Yùan wǒ tài luōsuo gùaiwǒ tài bènzhuō

Shíchén zhèngqiǎo jìanle guǐ

Zhīzhī shèn shǎo dàole bēi péizùi

Gǎn wèn géxìa shì nǎ yī wèi shēngqían shì shéi

Tā màn man tái qǐtóu céng jǐ xiāngféng de zhuāng

āiqì shì yuè rú gōu bùjīn rénxīn fāhuāng

Méi shíjiān jièshào wǒ zìjǐ

Hé yāogùai jiǎng shénme dàolǐ

Ànzì xìa juéxīn yào táolí

Nàihé shǒu wú fù jī zhī lì

Kě zhuǎnnìan yī xiǎng rénjiān gèng kěpà

Bùrú jiějìu nà gùshì zhōng de tā

Shuāngshǒu hái yǒu xiēxǔ wēndù

Shìbì jiāng nǐ chōu lí shùfù

Gǎn zài límíng pòxiǎo zhī jì

Zhǎodào shǔyú nǐ de guīsù

Ào xuě líng shuāng pī shàngtou wù xiǎn qīng gāopíng xīn móu

Zhǐ wèi qīngxían jǔ bēi zùi gǎn qīng fùgùi xìao wánghóu

Zhàng bǐ tiānyá xún mèng rén lùrén nándé jǐ húi wén

Ruò yǒu zhījǐ gòng qíao shàng bù wǎng cǐ xíng dù yúshēng

Gū shǐ:

Bù shí shū zhōng xiān zhōngrì tài fēngdiān

Shǒu wò shūjùan duò bù sīliang hū cù méi sǒngjiān

Tàn dào shíyùn bùjì shù nían lǚ shì bù dì

Bùzhī hái yào áo duōshǎo chūn xìa qiūdōng tiān

Hū wén chuāngwài zhùan láile āiqì

Sùi xún shēng ér qù jìan yī báiyī shàonǚ

Bùmíng qí láilì qiě tàntīng tā láiyì

Dītóu bù yǔ què zhǐxìang nà yuǎn chǔ de mìaoyǔ

Tā zhuǎnshēn lí qù yě bùzhī zěnme jìu kàn dé chūshén

Gēn dào shānyě gū fén zhè yè hēi wú rén

Kè yījiè dúshūrén xīnlǐ zhēnshi hài

Pà yù dào gè yě fěi wū rén huò shì yě guǐ gū hún

Tā sì xìao fēixìao chuòyuē duō zī mèi yǎn rú sī

Zhuóshí shè rén xīnpò yīshí jìng bùzhī

Cǐ shì xìanshí hùanyǐng hái shì bèi mèngjìng fù zhī

Ice Paper:

Ào xuě líng shuāng pī shàngtou wù xiǎn qīng gāopíng xīn móu

Zhǐ wèi qīngxían jǔ bēi zùi gǎn qīng fùgùi xìao wánghóu

Zhàng bǐ tiānyá xún mèng rén lùrén nándé jǐ húi wén

Ruò yǒu zhījǐ gòng qíao shàng bù wǎng cǐ xíng dù yúshēng

Lời việt

Chẳng màn sương tuyết phủ trên tóc

Chớ để lộ mưu kế thâm sâu

Chỉ vì nhàn hạ nên nâng chén say

Dám xem nhẹ phú quý, cười chê bọn vương hầu

Kẻ tìm mộng cầm bút lên chân trời

Người qua đường nào ai nghe được (khúc nhạc hay) mấy hồi

Nếu có tri kỉ cùng lên cầu

Chuyến đi này chẳng uổng phí đời ta

Gió xuân thổi khiến ta nhíu mày

Trăm người đọc sách không có lấy một người hữu dụng

Hắn mở lòng bàn tay nói với ta rằng

Oán ta quá lắm lời, trách ta quá ngu si

Đây là lúc thích hợp để gặp ma quỷ

Hiểu biết còn ít nên nâng chén chuộc tội

Dám hỏi các hạ là vị nào, sinh tiền là ai?

Nàng ta chầm chậm ngẩng đầu lên

Vài lớp trang điểm chồng lên nhau

Khóc thương tựa trăng lưỡi liềm

Khiến lòng người không ngăn được hốt hoảng

Không có thời giờ giới thiệu bản thân

Giảng đạo lí với yêu ma làm gì

Thầm hạ quyết tâm muốn chạy trốn

Cớ sao tay "trói gà không chặt"

Nhưng ngẫm lại nhân gian còn đáng sợ hơn

Không bằng giải cứu cô gái kia

Đôi tay nàng vẫn còn chút hơi ấm

Nên sẽ cởi bỏ ràng buộc cho nàng

Nhưng phải kịp lúc trời còn chưa sáng

Để nàng tìm lại nơi bản thân thuộc về

Chẳng màn sương tuyết phủ trên tóc

Chớ để lộ mưu kế thâm sâu

Chỉ vì nhàn hạ nên nâng chén say

Dám xem nhẹ phú quý, cười chê bọn vương hầu

Kẻ tìm mộng cầm bút lên chân trời

Người qua đường nào ai nghe được (khúc nhạc hay) mấy lần

Nếu có tri kỉ cùng lên cầu

Chuyến đi này chẳng uổng phí đời ta

Không hiểu được Thư Trung Tiên, cả ngày như điên loạn

Cầm sách trong tay đi đi lại lại, hết chau mày lại nhún vai

Than thở thời vận xấu, mấy năm nay đều thi trượt

Không biết còn phải chịu bao nhiêu mùa xuân hạ thu đông

Chợt nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng khóc thương

Bèn lần theo tiếng khóc và gặp một thiếu nữ áo trắng

Vì lai lịch bất minh nên thám thính mục đích của nàng

Nàng cúi đầu không nói, tay chỉ về hướng ngôi miếu đằng xa

Nàng quay người rời đi, không biết vì sao, ta nhìn đến xuất thần

Đêm tối không người, theo chân nàng đến nơi sơn dã cô phần

Dù là người đọc sách chính trực thì vẫn sợ

Sợ gặp phải thổ phỉ, bà đồng hay cô hồn dã quỷ

Nàng cười như không cười, muôn phần xinh đẹp, ánh mắt mê hoặc

Khoảnh khắc ấy, ta đã hồn bay phách lạc

Liệu đây là ảo ảnh giữa hiện thực hay chỉ là cảnh mộng?

Chẳng màn sương tuyết phủ trên tóc

Chớ để lộ mưu kế thâm sâu

Chỉ vì nhàn hạ nên nâng chén say

Dám xem nhẹ phú quý, cười chê bọn vương hầu

Kẻ tìm mộng cầm bút lên chân trời

Người qua đường nào ai nghe được (khúc nhạc hay) mấy hồi

Nếu có tri kỉ cùng lên cầu

Chuyến đi này chẳng uổng phí đời ta
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Back