Chương 4: Định Lý Số 22 và Nỗi Khiếp Sợ Mang Tên Vật Lý
Buổi học lễ nghi kết thúc trong không khí nhẹ nhàng, như một bản hòa tấu êm dịu sau những giờ dài ngập tràn quy tắc. Nyx cúi đầu chào tạm biệt cô Marguerite – người phụ nữ với nụ cười luôn đúng mực và đôi tay khéo léo uốn nắn từng cử chỉ hoàng gia. Khoảnh khắc cánh cửa phòng học khép lại, sự tĩnh lặng vừa chớm hình thành đã bị phá vỡ bởi lời nhắc nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh của Elias:
"Thưa Điện hạ, tiết tiếp theo của Ngài là Lý thuyết Ma thuật với giáo sư Evan."
Chỉ một câu nói ngắn, đủ khiến bước chân Nyx khựng lại như bị rễ cây vô hình quấn chặt. Một cảm giác phức tạp, nặng nề hơn cả chiếc áo choàng lễ nghi bằng nhung thêu vàng, từ từ trào lên trong lòng, nghẹn lại ở cổ họng.
Lịch sử Đại Lục với cậu chưa bao giờ là nỗi ám ảnh. Ngược lại, nó như một cuốn
tiểu thuyết trinh thám được viết bằng máu và ánh sáng phép màu, mà trí tò mò của một linh hồn già trước tuổi luôn khao khát lật mở từng trang sử bí ẩn. Lễ nghi hoàng gia? Sau bốn năm, những quy tắc cứng nhắc ấy đã thấm vào máu, trở thành lớp da thứ hai, một mặt nạ hoàn hảo cậu đeo lên mỗi ngày mà không cần suy nghĩ.
Nhưng Lý thuyết Ma thuật..
Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ đôi môi nhỏ, mang theo sự mệt mỏi của một tâm hồn già cỗi bị nhốt trong thể xác non nớt bốn tuổi. Nó không đơn thuần là một môn học. Với Nyx, nó là cơn ác mộng tái hiện, là bóng ma của kiếp trước đội lốt một môn học mới.
Bởi khi cậu lật giở những trang sách giáo khoa chi chít ký hiệu ma trận và phương trình phức tạp, khi cậu nghe những thuật ngữ về "dao động hạt ma lực" hay "cộng hưởng sóng năng lượng", một nhận thức kinh hoàng ập đến, rõ ràng và tàn nhẫn như một tia chớp giữa trời quang:
Thứ gọi là "ma thuật" cao siêu của thế giới này.. Thực chất chính là Vật Lý.
Đúng hơn, là một phiên bản
kỳ ảo, được trang điểm bằng ngôn từ huyền bí. Những định luật về chuyển động, bảo toàn năng lượng, nhiệt động lực học.. Tất cả đều hiện hữu, chỉ được khoác lên những cái tên mỹ miều như "Lưu chuyển Nguyên Tố" hay "Cân bằng Linh Hồn". Chúng vận hành một cách logic lạnh lùng, không khoan nhượng, y hệt như thế giới khoa học khắc nghiệt cậu từng biết – và từng muốn trốn chạy.
Và Nyx, kẻ trong những mảnh ký ức mờ nhạt vẫn còn ám ảnh bởi những con số không chịu cân bằng, những công thức từ chối hợp lý, giờ đây lại phải đối diện với chúng một lần nữa. Như một vòng lặp trớ trêu của số phận, một trò đùa cay độc của vũ trụ. Cậu tưởng rằng cái chết sẽ giải thoát cậu khỏi những bài tập vật lý, nào ngờ nó lại đưa cậu đến một thế giới nơi vật lý trở thành nền tảng của phép màu.
"Điện hạ?" Giọng Elias cất lên đầy lo lắng khi thấy chủ nhân nhỏ bỗng đứng im như tượng, sắc mặt thoáng hiện nét ủ rũ. "Ngài có không khỏe sao?"
"Không.. Ta ổn." Nyx khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhỏ nhưng nó lại giống như một vết nứt trên mặt nạ bình thản. "Chỉ là.. Nghĩ đến tiết học sắp tới thôi."
Ánh mắt tinh tế của cô hầu gái lập tức bắt được tín hiệu. "Giáo sư Evan hôm nay sẽ giảng về Hiện tượng Cộng hưởng Sóng, phải không ạ?"
Nyx gật đầu, khuôn mặt nhăn lại như đang nếm phải trái chanh. "Định lý số 22.. Ta có đọc trước vài trang. Nó khiến đầu ta muốn nổ tung, không khác gì một quả cầu lửa bị ép buộc cộng hưởng sai tần số."
"Ngài còn quá nhỏ để phải gánh những suy nghĩ nặng nề đó." Elias dịu dàng an ủi, giọng nói như một làn gió mát khẽ vuốt ve. "Đừng ép bản thân. Mọi thứ rồi sẽ từ từ trở nên rõ ràng."
"Dần dần" ư? Nyx thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót mỉa mai. Cậu không có cái đặc quyền "từ từ" ấy. Trong cương vị một hoàng tử, sự xuất sắc là thứ bắt buộc, một món nợ phải trả bằng trí tuệ và năng lực. Với một tâm trí đã từng trải nghiệm mười sáu năm sinh tử, việc thất bại trước một.. Bài tập vật lý được ngụy trang dưới dạng ma thuật là điều không thể chấp nhận được. Nó không chỉ là thất bại, mà còn là một sự sỉ nhục đối với quá khứ từng là học sinh của cậu.
Cậu hít một hơi thật sâu, như thể có thể hút vào chút can đảm còn sót lại từ không khí lạnh lẽo của hành lang đá. Hãy đối mặt với nó, Nyx ạ. Lần nữa thôi.
"Đi thôi, Elias."
Lời nói vang lên đầy quyết tâm, nhưng đôi chân nhỏ bé trong đôi giày da mềm lại chẳng nghe theo. Chúng bước đi chậm rãi, nặng nề, như đang kéo lê cả nỗi e ngại từ kiếp trước lẫn sự lo lắng của kiếp này. Mỗi bước chân đến gần phòng học của giáo sư Evan, lại như một nhịp đếm ngược cho cuộc chạm trán không thể tránh khỏi với nỗi khiếp sợ mang tên.. Vật Lý trong bộ dạng mới.
Giáo sư Evan là một huyền thoại trong Học Viện Hoàng Gia. Ông không chỉ là chuyên gia hàng đầu về lý thuyết ma thuật mà còn là tác giả của hơn mười cuốn sách giáo khoa được sử dụng khắp Celestia. Danh tiếng của ông về sự khắt khe và yêu cầu cao đã khiến nhiều thế hệ học sinh - kể cả các hoàng tử, công chúa - phải khiếp sợ.
Và hôm nay, Nyx sẽ học với ông ấy một mình.
Khi họ đến cửa phòng học ở tầng ba, Elias dừng lại, hít một hơi thật sâu như thể chuẩn bị bước vào chiến trường. Cô khom người đẩy cánh cửa gỗ sồi dày cộp - một động tác đòi hỏi sức lực đáng kể từ một cô gái trẻ.
Cánh cửa mở ra với tiếng "cọt kẹt" trầm đục.
Căn phòng học hiện ra trước mắt Nyx rộng hơn cậu tưởng tượng, nhưng lại có cảm giác chật chội bởi không khí học thuật dày đặc trong đó. Sách vở chất đầy trên các kệ gỗ cao từ sàn đến trần, những cuộn giấy da cũ kỹ được xếp ngay ngắn trong các hộp gỗ, và ở giữa phòng là một chiếc bàn lớn bằng gỗ tối màu, trên đó chỉ có một quyển sách giáo khoa dày cộm và một cây bút lông ngỗng.
Nhưng điều khiến Nyx chú ý nhất là người đàn ông đứng quay lưng về phía cửa, đang nhìn chằm chằm vào một chiếc đồng hồ cát ma lực lơ lửng giữa không trung.
Giáo sư Evan.
Ông là một người đàn ông có lẽ đã ngoài sáu mươi, với mái tóc bạc được chải chuốt tỉ mỉ không vương một sợi rối. Dáng người cao gầy, mặc bộ áo choàng học giả màu đen đơn giản nhưng được là ủi phẳng phiu. Đôi mắt của ông - Nyx chỉ có thể thấy khi ông quay lại - là màu xanh lam nhạt, sắc lạnh như băng, ẩn sau cặp kính gọng bạc đang trễ xuống sống mũi.
Chiếc đồng hồ cát mà ông đang nhìn thật kỳ lạ: Thay vì cát, bên trong là một chất lỏng ánh kim chảy chậm từ phần trên xuống phần dưới. Và khi giọt chất lỏng cuối cùng rơi xuống, Evan quay người lại.
Ánh mắt ông lướt qua Elias trước, rồi dừng lại ở Nyx.
"Mười hai giây trễ."
Giọng nói của ông đều đều, không cao không thấp, không trách móc cũng chẳng giận dữ. Nhưng chính cái sự "không" ấy lại khiến sống lưng Nyx lạnh toát. Đó là giọng nói của một người đã quá quen với sự hoàn hảo, đến mức không cần biểu lộ cảm xúc khi thấy sự không hoàn hảo.
"Xin lỗi thầy.." Nyx cúi đầu, lí nhí như tiếng muỗi kêu.
"Không cần xin lỗi." Evan phất tay áo, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến không khí trong phòng như chùng xuống. "Chỉ cần lần sau đừng để tôi phải dùng đến đơn vị giây để đo sự chậm trễ của một Hoàng tử."
Ông quay về phía bàn học, và Nyx nhận thấy Elias đang đứng ngoài cửa, mặt tái mét như con mèo vừa lỡ tay làm vỡ bình hoa quý. Cô gật đầu khẽ với Nyx, rồi lùi lại, khép cửa nhẹ nhàng như sợ làm kinh động đến cả những hạt bụi.
Cánh cửa đóng lại với tiếng "cạch" nhỏ.
Bây giờ chỉ còn Nyx và Evan trong căn phòng rộng, tĩnh mịch.
Giáo sư Evan búng nhẹ ngón tay.
* * * Bộp!
Một âm thanh khô khan, và tất cả ánh sáng tự nhiên trong phòng vụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối trong tích tắc, khiến Nyx giật mình. Nhưng ngay lập tức, hàng loạt vòng tròn ma pháp chạy dọc theo các bức tường bừng sáng lên, tỏa ra ánh sáng lam nhạt dập dềnh như những gợn sóng nước.
Căn phòng học giờ đây trông như một đại dương tri thức đầy áp lực, với Nyx là con tàu nhỏ bé sắp bị nhấn chìm.
Evan xoay tấm bảng giả kim lơ lửng giữa không trung - một tấm bảng bằng pha lê mờ, trên đó những dòng chữ rực sáng hiện lên từng chữ một:
ALCHEMY ONE -- Chương IV: Cơ Học Ma Lực
Định lý số 22: Cộng hưởng Sóng
Ông chắp tay sau lưng, quay lại nhìn Nyx bằng ánh mắt của một con đại bàng đang dạy con tập bay - bằng cách thả nó xuống vực.
"Hôm nay chúng ta học về hiện tượng Cộng hưởng." Evan nói, giọng vẫn đều đều như máy. "Điện hạ, định nghĩa."
Nyx liếc nhìn cuốn sách giáo khoa nặng trịch trên bàn - 2006 Định lý Ma thuật Căn bản của Alchemy One. Cuốn sách dày đến mức nếu ném trúng ai đó, nó hoàn toàn có thể được tính là vũ khí sát thương cấp độ cao.
Cậu lật đến trang đã đánh dấu bằng một dải ruy-băng đỏ. Con số "22" đỏ chót nằm chễm chệ đầu trang, như một lời tuyên chiến. Bên dưới là một đoạn văn bản dài dòng, khô khan và xoắn não:
"Định lý Cộng hưởng Sóng --- Khi tần số dao động của nguồn ma lực tác động (f) trùng khớp hoặc tiệm cận với tần số dao động riêng (f₀) của hệ thống cấu trúc ma lực mục tiêu, biên độ dao động của hệ thống sẽ tăng trưởng đột biến theo hàm mũ, dẫn đến hiện tượng khuếch đại năng lượng cục bộ và phá vỡ trạng thái cân bằng bền.."
Nyx đọc một hơi, giọng đều đều như đang tụng kinh siêu độ cho chính linh hồn mình. Cậu cố gắng không dừng lại, không ấp úng, dù những từ ngữ chuyên môn cứ như muốn bóp nghẹt cổ họng cậu.
Khi cậu đọc xong, im lặng bao trùm căn phòng một lần nữa.
Giáo sư Evan gật đầu nhẹ, một cử động nhỏ đến mức Nyx suýt bỏ lỡ.
"Chính xác." Ông nói. "Giờ hãy diễn giải nó theo ngôn ngữ mà một đứa trẻ bốn tuổi có thể hiểu."
Nyx ngẩng đầu lên, khuôn mặt bầu bĩnh tràn đầy vẻ tuyệt vọng không lời.
Một đứa trẻ bốn tuổi thực sự sẽ không bao giờ hiểu cái này, cậu nghĩ thầm. Nhưng ta không phải đứa trẻ bốn tuổi thực sự. Ta là một linh hồn mười sáu tuổi đang vật lộn với.. Vật lý.
Cậu hít một hơi, cố gắng sắp xếp suy nghĩ.
".. Khi cái sóng A.." Nyx bắt đầu, giọng không chắc chắn. ".. Trùng với cái sóng A.. Thì nó.. Bùm?"
Khoảnh khắc im lặng sau đó dài đến mức Nyx có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Rồi Evan nhún vai, một cử động bất ngờ từ một người có vẻ nghiêm túc đến thế.
"Gần đúng, nhưng quá thô thiển." Ông nói. "Nhưng tạm chấp nhận."
Nyx thở phào nhẹ, nhưng niềm an ủi ấy ngắn ngủi. Evan đã giơ tay lên, và trên lòng bàn tay ông, một quả cầu ma lực nhỏ cỡ hạt nhãn hiện ra. Nó rung động nhè nhẹ, tỏa ra ánh sáng yếu ớt như đốm lửa ma trơi.
"Điện hạ nhìn kỹ."
Evan búng tay lần nữa. Một vòng sóng vô hình - Nyx chỉ có thể nhận ra nhờ sự biến dạng không khí xung quanh - lan ra từ đầu ngón tay ông và chạm vào quả cầu.
* * * Vụt!
Quả cầu bé xíu bỗng phồng lên gấp ba lần kích thước ban đầu, ánh sáng bùng lên chói lòa, rực rỡ và dữ dội như một ngôi sao lùn vừa bị chọc giận. Sức nóng từ nó tỏa ra khiến Nyx phải lùi lại một bước.
"Đó là cộng hưởng." Evan nói, ánh sáng lam từ quả cầu phản chiếu trong mắt kính ông, tạo thành những chấm sáng kỳ lạ. "Khi sóng bên ngoài và sóng bên trong trùng khớp. Đây là nguyên lý cốt lõi của việc thi triển kỹ năng. Dao động của ngài càng chuẩn xác, sự trùng khớp càng cao, ma thuật càng mạnh mà tốn ít sức nhất."
Ông nghiêng đầu, hỏi một câu mang tính thủ tục: "Điện hạ đã hiểu bản chất chưa?"
Nyx nhìn quả cầu ma lực vẫn đang rung bần bật trên tay Evan, và trong lòng cậu, một tiếng gào thét câm lặng vang lên.
Bản chất ư? Tôi hiểu quá rõ rồi!
Cậu nhìn chằm chằm vào quả cầu, rồi vào tấm bảng pha lê với dòng chữ "Cộng hưởng Sóng", rồi lại vào Evan. Một sự thật kinh khủng đang dần hiện ra trong đầu cậu, một sự thật mà cậu đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa bao giờ dám thừa nhận hoàn toàn.
Bỏ qua mấy cái định lý số 14, 666 hay 1012 gì đó đi. Bỏ qua những cái tên ma thuật kỳ lạ, những thuật ngữ hoa mỹ. Cái mớ hổ lốn này.. Chẳng phải là Vật lý sao?
Định luật chuyển động của Newton? Có, dưới dạng "Định lý về Quán tính Ma lực". Định luật bảo toàn năng lượng? Có, với tên "Nguyên tắc Bảo toàn Ma lực". Nhiệt động lực học? Có nốt, được gọi là "Cơ học Nhiệt Ma thuật".
Và cái thứ "Cộng hưởng sóng" chết tiệt này, nó chính xác là Dao động cơ học và Sóng âm trong chương trình Vật lý cấp 3!
Nyx cảm thấy đầu óc choáng váng. Cậu đã chết, đã chuyển sinh sang một thế giới fantasy đầy phép thuật kỳ ảo, nơi rồng bay lượn và người ta bắn cầu lửa từ tay.. Mà cậu vẫn phải học Vật Lý?
"Điện hạ có vẻ.. Xúc động." Evan nhận xét, giọng vẫn bình thản.
Nyx ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nước - không phải vì buồn, mà vì ức chế. "Thầy Evan.. Liệu.. Liệu có thực sự cần thiết phải học thuộc lòng tất cả những định lý này không ạ? Chúng ta không thể chỉ.. Cảm nhận ma lực thôi sao? Thực hành thay vì lý thuyết?"
Evan đẩy gọng kính, nghiêm túc đáp: "Nếu Điện hạ muốn trong tương lai, khi ngài định thắp một ngọn nến mà lại vô tình tạo ra vụ nổ hạt nhân ngay trên đầu ngón tay vì sai lệch tần số, thì ngài có thể không học."
Nyx: "..."
Cậu không có gì để nói. Hình ảnh một vụ nổ hạt nhân trên đầu ngón tay đủ để thuyết phục bất kỳ ai.
Giáo sư Evan chống hai tay xuống bàn, cúi người xuống ngang tầm mắt Nyx. Khoảng cách gần khiến Nyx có thể nhìn thấy những vết chân chim quanh mắt ông, và sự nghiêm túc sâu thẳm trong đôi mắt xanh lam.
"Nhưng đừng lo lắng quá." Giọng ông bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng ngờ - đến mức Nyx càng cảnh giác hơn. "Tôi biết ngài còn nhỏ. Tôi sẽ dạy thật chậm."
Mắt Nyx sáng lên một tia hy vọng mong manh: "T-thật ạ?"
"Không."
Khuôn mặt Evan lạnh băng trở lại ngay lập tức. Ông đứng thẳng dậy, quay lưng về phía bảng, bắt đầu bài giảng với chất giọng đều đều như tiếng mưa rơi trên mái tôn, vừa ru ngủ lại vừa chứa đầy sát thương:
"Định lý số 22 là tiền đề bắt buộc của định lý số 23. Mà định lý số 23 lại liên quan trực tiếp đến An Toàn Tần Số Cực Hạn, nhằm tránh các sự cố đáng tiếc như thăng hoa bạo tần, đứt gãy mạch ma lực, hoặc tệ hơn là biến thành pháo hoa sống.."
Nyx gục xuống bàn, trán chạm vào bề mặt gỗ mát lạnh. Trong đầu cậu, tiếng gào thét tiếp tục:
Vẫn là Vật lý! Nó vẫn là Vật lý! Tại sao tôi lại phải chịu những thứ tôi không nên chịu ở cái tuổi này!
Cậu nhớ lại kiếp trước - hay ít nhất là những mảnh ký ức còn sót lại. Cậu nhớ cảm giác ngồi trong lớp học, nhìn lên bảng đầy những công thức vật lý phức tạp, đầu óc quay cuồng vì không hiểu tại sao mình phải học những thứ dường như vô dụng đó.
Và giờ đây, ở một thế giới khác, một kiếp sống khác, cậu vẫn phải đối mặt với cùng một kẻ thù.
Chỉ khác là giờ nó được gọi là "ma thuật".
"Điện hạ có vẻ không tập trung." Evan dừng bài giảng, quay lại nhìn Nyx.
"Thưa thầy.." Nyx ngẩng đầu lên, cố gắng tìm lý do. "Em chỉ.. Hơi mệt."
"Buổi sáng mới bắt đầu." Evan nói. "Nhưng tôi hiểu. Lý thuyết có thể khô khan. Vậy hãy thực hành một chút."
Ông vẫy tay, và quả cầu ma lực trên tay ông biến mất. Thay vào đó, một tấm bảng nhỏ hiện ra, trên đó có một bài toán:
Cho một nguồn ma lực dao động với tần số 50 Hz. Mục tiêu có tần số dao động riêng 48 Hz. Tính hệ số khuếch đại khi xảy ra cộng hưởng, biết hệ số cản là 0.1.
Nyx nhìn bài toán, và lần này cậu thực sự muốn khóc.
Cậu đã từng ghét vật lý. Cậu đã từng ước mình sinh ra ở một thế giới không có vật lý. Và giờ, khi cậu tưởng rằng mình đã đến được thế giới đó, cậu phát hiện ra rằng vật lý vẫn ở đây, chỉ là đeo mặt nạ ma thuật.
"Điện hạ?" Evan thúc giục.
Nyx thở dài, cầm lấy bút lông ngỗng. Cậu biết cách giải bài toán này - ít nhất là về mặt lý thuyết. Trong những mảnh ký ức kiếp trước, có hình ảnh cậu ngồi giải những bài toán tương tự, với sự giúp đỡ của một người nào đó.. Một người phụ nữ với giọng nói dịu dàng..
Cậu lắc đầu, xua đuổi hình ảnh mơ hồ đó. Thay vào đó, cậu tập trung vào bài toán trước mặt.
Trong im lặng, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy. Nyx viết từng dòng, từng công thức. Cậu làm chậm, cẩn thận, biết rằng bất kỳ sai sót nào cũng sẽ bị Evan phát hiện.
Mười phút trôi qua. Nyx đặt bút xuống.
"Xong rồi ạ."
Evan bước tới, nhìn vào tờ giấy. Ông im lặng một lúc lâu, đôi mắt chạy theo từng dòng tính toán. Rồi ông gật đầu.
"Đúng."
Chỉ một từ, nhưng nó khiến Nyx thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng.." Evan tiếp tục, và tim Nyx thắt lại. ".. Cách trình bày quá lộn xộn. Điện hạ cần học cách sắp xếp suy nghĩ một cách có hệ thống. Trong ma thuật, sự lộn xộn dẫn đến tai nạn."
"Vâng ạ." Nyx cúi đầu.
Evan nhìn cậu, đôi mắt xanh lam như đang phân tích cậu từ trong ra ngoài. "Điện hạ có năng khiếu về lý thuyết. Nhưng dường như.. Ngài chống đối nó. Tại sao?"
Câu hỏi khiến Nyx giật mình. Cậu không nghĩ Evan lại tinh ý đến vậy.
"Em không.. Chống đối ạ." Nyx nói, nhưng giọng thiếu thuyết phục. "Chỉ là.. Đôi khi em tự hỏi, tại sao chúng ta phải học những thứ phức tạp như vậy. Tại sao không thể đơn giản hơn?"
"Bởi vì ma thuật không đơn giản." Evan đáp, giọng trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Mọi người nhìn thấy những pháp sư vung gậy, những đòn tấn công lấp lánh, và nghĩ rằng đó là điều kỳ diệu. Nhưng phía sau mỗi điều kỳ diệu ấy là hàng giờ tính toán, là sự hiểu biết sâu sắc về cách vận hành của ma lực."
Ông bước đến cửa sổ, nhìn ra khu vườn hoàng gia phía xa.
"Điện hạ thấy cây cối ngoài kia không? Chúng đẹp, phải không? Nhưng để hiểu tại sao chúng lớn lên, tại sao chúng ra hoa, tại sao chúng chết đi.. Đó là cả một khoa học. Ma thuật cũng vậy. Nó đẹp, nhưng cũng nguy hiểm. Và sự hiểu biết là thứ duy nhất ngăn cản nó giết chết chúng ta."
Nyx im lặng, suy nghĩ về những lời đó. Cậu hiểu ý Evan - ở một mức độ nào đó. Nhưng cậu vẫn cảm thấy bị xúc phạm khi phải học vật lý dưới lớp vỏ ma thuật.
"Alchemy One," Evan đột nhiên nói, quay lại nhìn Nyx. "Tác giả của cuốn sách này. Ngài có biết vì sao ông ấy viết nó không?"
Nyx lắc đầu.
"Bởi vì ông ấy đã chứng kiến quá nhiều tai nạn." Giọng Evan trầm xuống. "Những người mới học, vì thiếu hiểu biết, đã tự làm hại mình và người khác. Một cô gái trẻ muốn thắp nến, nhưng vì không hiểu về cộng hưởng, đã tạo ra một vụ nổ thiêu rụi cả căn nhà. Một chàng trai muốn chữa lành vết thương, nhưng vì sai tần số, đã khiến vết thương thối rữa."
Ông nhìn thẳng vào mắt Nyx. "Lý thuyết khô khan, nhưng nó cứu mạng sống. Định lý chán ngắt, nhưng nó ngăn thảm họa. Điện hạ có thể ghét nó, nhưng xin đừng coi thường nó."
Nyx gật đầu, lần này với sự tôn trọng thực sự. Cậu vẫn ghét vật lý - hay ma thuật lý thuyết - nhưng cậu hiểu được tầm quan trọng của nó.
Buổi học tiếp tục với một không khí khác. Evan giảng chậm hơn, giải thích kỹ hơn. Ông dùng những ví dụ thực tế, những câu chuyện từ trải nghiệm của chính mình. Và Nyx, dù vẫn thấy các công thức vật lý đáng ghét, bắt đầu thấy chúng.. Ít nhất là thú vị theo một cách nào đó.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Nyx gần như không tin được thời gian trôi qua nhanh như vậy.
"Buổi học kết thúc." Evan nói, vẫy tay tắt các vòng tròn ma pháp trên tường. Ánh sáng tự nhiên tràn vào phòng, làm Nyx chớp mắt vì choáng.
Cậu đứng dậy, cúi đầu. "Cảm ơn thầy."
Evan gật đầu. "Bài tập: Đọc trước định lý 23 và 24. Và giải ba bài toán ở cuối chương IV."
Nyx nuốt nước bọt. "Vâng ạ."
Khi cậu quay đi, chuẩn bị rời đi, Evan đột nhiên gọi lại.
"Điện hạ Nyx."
Cậu quay lại. "Dạ?"
Evan nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt xanh lam như có thể nhìn thấu tâm can. "Ngài có tiềm năng. Nhưng tiềm năng đó sẽ không phát huy nếu ngài cứ chống đối những gì mình học. Hãy mở lòng ra. Có thể ngài sẽ thấy rằng ma thuật.. Và vật lý.. Không khác nhau nhiều như ngài tưởng."
Nyx giật mình. Vật lý? Evan đã dùng từ đó? Trong thế giới này?
Nhưng trước khi cậu có thể hỏi, Evan đã quay lưng lại, bắt đầu sắp xếp sách vở trên bàn. Cuộc trò chuyện kết thúc.
Nyx bước ra khỏi phòng, nơi Elias đang đợi với vẻ mặt lo lắng.
"Điện hạ! Ngài có sao không ạ?" Cô hỏi ngay khi thấy cậu. "Buổi học thế nào?"
"Ổn." Nyx thở dài. "Chỉ là.. Giáo sư Evan đúng là rất nghiêm khắc."
"Em biết mà." Elias mỉm cười nhẹ nhõm. "Nhưng ngài đã vượt qua được. Bây giờ chúng ta nên đi ăn trưa. Buổi chiều còn tiết lịch sử nữa."
Họ bước đi trên hành lang, nhưng lần này Nyx không cảm thấy nặng nề như trước. Đầu óc cậu vẫn còn đầy những con số, công thức, và lời nói kỳ lạ của Evan.
"Ma thuật.. Và vật lý.. Không khác nhau nhiều như ngài tưởng."
Lời nói đó cứ vang vọng trong đầu cậu. Evan biết gì? Ông có biết về thế giới của cậu không? Về vật lý? Hay đó chỉ là một cách nói?
Nyx không biết. Nhưng có một điều cậu biết chắc: Thế giới này phức tạp hơn cậu tưởng. Và có lẽ, việc học "vật lý ma thuật" này không chỉ là một cực hình, mà còn là chìa khóa để hiểu được bản chất thực sự của thế giới mới.
Cậu nhìn qua cửa sổ, ra khu vườn hoàng gia nơi những pháp sư đang thực hành phép thuật. Một người tạo ra dòng nước uốn lượn, người khác khiến những bông hoa nở rộ, người thứ ba làm cho đất đá rung chuyển.
Tất cả đều đẹp, đều kỳ diệu.
Nhưng giờ đây, Nyx nhìn thấy thứ khác đằng sau vẻ đẹp đó: Những phương trình, những tính toán, những định luật vật lý được khoác lên lớp vỏ ma thuật.
Và cậu bỗng tự hỏi: Liệu siêu năng lực của mình, khi thức tỉnh, sẽ tuân theo những định luật nào? Liệu cậu sẽ có thể hiểu nó qua lăng kính vật lý? Hay nó sẽ là thứ hoàn toàn khác, thứ không thể giải thích bằng bất kỳ định lý nào?
Chỉ có thời gian mới trả lời được.
Nhưng có một điều chắc chắn: Nyx sẽ không còn nhìn ma thuật với con mắt của một đứa trẻ mê đắm sự kỳ diệu nữa.
Cậu sẽ nhìn nó với con mắt của một nhà khoa học - dù miễn cưỡng.
Và có lẽ, chỉ có lẽ, đó là cách duy nhất để cậu thực sự làm chủ nó.