Kỳ thi tốt nghiệp cận kề, nhưng dường như không ai muốn thừa nhận rằng thời gian bên nhau chỉ còn lại vài tuần. Mỗi ngày đến lớp, cả nhóm 12C vẫn cười nói ồn ào, như thể những trò đùa kia có thể giữ họ ở lại lâu hơn một chút.
Đầu tháng Sáu, trường tổ chức đêm văn nghệ "Lửa hạ" dành cho học sinh cuối cấp. Sân trường được giăng đèn nhấp nháy, những chùm bóng bay đủ màu buộc khắp lối đi. Không khí vừa háo hức vừa man mác buồn, như chính tâm trạng của đám học trò sắp rời xa nơi này.
Lam Thi tất nhiên là một trong những nhân tố năng nổ nhất. Cô tham gia tiết mục múa tập thể cùng nhóm nữ, còn lo cả khâu trang trí sân khấu. Mộng Cầm chạy tới chạy lui với danh sách MC, Huỳnh Như thì hí hoáy vẽ poster, còn Diễm My đứng trong góc tập hát cùng vài bạn khác. Tường An không tham gia trực tiếp, nhưng lại được thầy chủ nhiệm giao nhiệm vụ chụp hình lưu niệm cho lớp.
Chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn còn vương trên mái ngói đỏ, An đứng một mình bên hành lang, thử chiếc máy ảnh mượn của anh trai. Qua ống kính, sân trường hiện lên với những gam màu vừa thân thuộc vừa lạ lẫm. Cậu lia ống kính về phía Lam Thi. Cô đang treo dải ruy băng lên cột, vạt áo dài bay nhẹ trong gió, gương mặt thoáng ửng hồng vì nắng. An giữ khung hình lâu hơn mức cần thiết. Trong tim cậu thoáng nảy lên một nỗi sợ mơ hồ: Liệu sau hôm nay, cậu còn bao nhiêu cơ hội để ngắm nhìn cô như thế?
Buổi tối, sân trường đông nghẹt người. Tiếng nhạc vang lên, ánh đèn sân khấu rực rỡ. Những tràng pháo tay, những tiếng hò reo, tiếng huýt sáo nối tiếp nhau. Nhóm của Thi lên sân khấu trong tiếng cổ vũ náo nhiệt. Dưới ánh đèn vàng, Thi rạng ngời như một ngôi sao nhỏ. Tường An đứng bên góc sân, đưa máy ảnh lên, bấm liên tục, như thể mỗi cú bấm có thể níu giữ một khoảnh khắc đang trôi qua.
Khi tiết mục kết thúc, cả lớp 12C ùa lại, vỗ tay, reo hò. Bình nhảy nhót:
– Ê, nhóm mình đỉnh chưa, làm khán giả phải đứng dậy luôn kìa!
Thi cười rạng rỡ, thở hổn hển vì mệt. Trong thoáng chốc, cô bắt gặp ánh mắt An từ xa. Một nụ cười thoáng qua nơi khóe môi, nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến An ngẩn ngơ.
* * *
Đêm văn nghệ kéo dài đến tận gần mười giờ. Khi hầu hết học sinh đã ra về, nhóm bạn thân lớp 12C vẫn nán lại sân trường. Ánh trăng đầu hạ treo cao, sáng dịu trên bầu trời. Những dây đèn nhấp nháy còn chưa tháo xuống, tạo nên một không gian vừa mơ mộng vừa hoài cổ.
Huỳnh Như thả người xuống bãi cỏ, thở dài:
– Trời ơi, mệt muốn chết. Nhưng mà vui thật!
Mộng Cầm ngồi kế bên, gõ gõ cây bút vào tập giấy MC:
– Ừ, vui. Nhưng mà buồn nữa. Sau này, chắc khó có lúc nào cả lớp lại tụ tập đông đủ như vầy.
Diễm My gật đầu, giọng nhỏ nhẹ:
– Tớ nghe nói năm nay trường không còn giữ truyền thống này nữa đâu. Bọn mình là khóa cuối rồi.
Cả nhóm im lặng giây lát. Tiếng ve đêm râm ran như xoa dịu khoảng trống trong lòng.
Thanh Lê bất ngờ đứng bật dậy, chỉ tay lên trời:
– Nè, trăng tròn kìa! Đẹp quá trời!
Tất cả ngước nhìn. Quả thật, vầng trăng đầu tháng Sáu sáng vành vạnh, soi sáng cả sân trường, phủ lên hàng phượng, ghế đá một màu bạc mỏng manh.
– Hay là.. Chụp một tấm kỷ niệm dưới ánh trăng đi! – Bình hào hứng đề xuất.
Thế là cả nhóm xúm lại, chen chúc, cười nói rôm rả. Tường An cầm máy ảnh, vừa chỉnh góc vừa nghe Huỳnh Như đùa:
– Này An, chụp nhớ canh cho đẹp nha. Không thôi thì cả đời tụi này oán trách cậu luôn đó!
An bật cười, hít sâu, bấm máy. Ánh trăng rọi vào gương mặt từng người, in dấu một khoảnh khắc
thanh xuân không bao giờ lặp lại.
Sau đó, từng nhóm nhỏ tản ra trò chuyện. Bình, Huy, Vinh tụ tập đá cầu ở góc sân, Mộng Cầm và Diễm My ngồi tâm sự, còn Khang thì mang lon nước ngọt phát cho mọi người. Tường An mang máy ra kiểm tra lại ảnh. Khi ngẩng lên, cậu thấy Lam Thi đứng một mình dưới gốc phượng.
Cô ngẩng đầu nhìn trăng, gương mặt tĩnh lặng khác hẳn vẻ ồn ào thường ngày. Tường An do dự, rồi quyết định bước đến.
– Ảnh có đẹp không? – Lam Thi hỏi trước, khi thấy cậu.
– Ừm.. Cũng ổn. Nhưng.. Chắc ngoài đời vẫn đẹp hơn. – An lúng túng đáp.
Thi bật cười khẽ. Nụ cười dưới ánh trăng mềm mại như sương.
– Thật ra, mình thích ngắm bằng mắt hơn là qua ảnh. Vì ảnh có giữ lại được đâu, chỉ là một lát cắt thôi.
An nhìn cô, muốn nói rằng có những lát cắt lại có thể giữ mãi trong lòng người. Nhưng cuối cùng, cậu im lặng.
Hai người đứng cạnh nhau, không ai nói gì thêm. Trăng sáng đến mức bóng hai người in xuống nền gạch, dài và song song. An bỗng thấy lòng nhẹ tênh, như thể chỉ cần đứng thế này thôi cũng đủ.
Từ xa, Huỳnh Như gọi to:
– Ê Lam Thi, ra đây chơi trò chơi nè!
Thi giơ tay vẫy lại:
– Đợi xíu!
Rồi cô quay sang An, ánh mắt sáng lấp lánh:
– Cậu có muốn tham gia không?
An ngập ngừng, rồi khẽ lắc đầu:
– Mình.. Không quen mấy trò đó.
– Lúc nào cũng nghiêm túc quá. – Thi trêu, rồi xoay người chạy về phía nhóm bạn. Tà áo dài trắng dưới ánh trăng loang loáng như một vệt sáng.
An đứng lặng. Trong lòng dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa tiếc nuối. Cậu biết, khoảng cách giữa mình và Thi không hẳn xa xôi, chỉ là cậu chưa dám bước thêm một bước.
Đêm ấy, về nhà, An mở máy ảnh. Trong số hàng chục tấm hình, cậu dừng lại lâu nhất ở một tấm: Lam Thi cười rạng rỡ giữa cả nhóm, tay giơ cao lon nước ngọt, tóc bay nhẹ. Phía sau là ánh trăng tròn treo lơ lửng. An đặt tên cho tấm hình đó: "Ánh trăng."
* * *
Sau đêm văn nghệ, lớp 12C lại cuốn vào guồng ôn thi. Nhưng không ai quên được cái cảm giác ngồi cùng nhau dưới ánh trăng hôm ấy. Nó giống như một dấu ấn khắc sâu vào thanh xuân – vừa đẹp đẽ, vừa mong manh.
Riêng Tường An, mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, cậu lại nhớ đến khoảnh khắc mình và Lam Thi đứng sóng đôi dưới gốc phượng. Chỉ một lần, chỉ vài phút, nhưng có lẽ cả đời cậu cũng không quên.
* * *