Hãy nhớ rằng đây là bí mật của tôi và độc giả nên nếu ai biết anh tôi là ai thì đừng nói với ổng nha, còn tại sao tôi dám á? Đơn giản là vì anh tôi không thích đọc truyện rồi chứ đừng nói là đăng nhập vào mấy diễn đàn truyện, cho nên là: Bắt đầu thôi, khửa khửa khửa..
Văn hóa hủ nữ mấy năm gần đây khá phổ biến và phát triển. Có nhiều người biết đến Boys love hay đam mỹ là do bạn bè rủ rê, vô tình lọt hố (rồi u mê quên lối về).. Nói chung là đủ kiểu. NHƯNG, người dẫn dắt tôi đi đến con đường này lại không ai khác là người anh trai trong sáng của tôi, à thì trong sáng theo nghĩa gốc nhá, đừng nghĩ linh tinh.
Chả là hè năm tôi lên lớp 7, anh tôi thì thi chuyển cấp. Suốt cả nghỉ hè năm lớp 9, có một người bạn cùng lớp của anh rất chăm đến nhà tôi chơi. Nhà anh bạn ấy ở cách nhà tôi không xa lắm nhưng mà chiều nào cũng đạp xe đến rồi đạp xe về cũng thật làm người ta dễ nản lòng thoái chí. Thật sự là tôi cũng không biết có phải là bạn thân của anh tôi không, đến mãi vài năm sau tôi mới biết, anh bạn ấy rất thân với anh tôi, chỉ là nhà anh ấy sắp chuyển vào Nam làm ăn nên anh muốn ở cùng anh tôi nhiều một chút.
Nói thật lúc ấy tôi quý anh lắm. Bởi không giống như anh tôi suốt ngày tập thể dục ăn uống các kiểu để có cơ bụng sáu múi, anh bạn này đẹp theo kiểu thư sinh ấy. Người hơi gầy, lại trắng, tóc đen mềm đến nỗi đến đứa con gái như tôi còn ghen tị nữa cơ. Tôi đã từng nghĩ có khi cách nào khiến anh có thể làm anh trai thứ hai của tôi không, ví dụ như thuyết phục bố mẹ tôi nhận anh làm con nuôi chẳng hạn, nhưng tôi biết chắc điều ấy là không thể đâu, vì anh ấy còn bố mẹ ruột sắp phải đi xa, sắp tới có khi chỉ có thể liên lạc với anh tôi qua điện thoại, bố mẹ anh ấy hẳn sẽ không muốn để anh làm con nuôi
gia đình tôi làm gì.
Và trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý, thế để anh mình lấy cậu bạn ấy thì sao nhỉ? Tôi càng nghĩ càng mơ hồ, cuối cùng lên google tìm kiếm: "Hai người con trai có thể kết hôn không?"
Nhưng sự thật không như tôi mong đợi quá nhiều, bởi lúc ấy còn khá lạc hậu và cổ hủ, Đài Loan là đất nước đầu tiên ở Châu Á thông qua luật hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới đến tận năm 2017 mới có hiệu lức chính thức thì những lối suy nghĩ khắt khe những thập niên 90.. cũng không có gì quá khó hiểu.
Lòng tôi nặng nề. Trước ngày khai giảng khoảng một tuần, cậu bạn của anh tôi ngậm ngùi ôm lấy anh tôi, thằng anh vốn cà lơ phất phơ lúc ấy cũng im bặt, nó không nói gì hồi lâu, mãi đến lúc chào nhau ra về, anh tôi lặng lẽ dúi vào tay cậu bạn thân một cái chậu xương rồng nhỏ. Tôi sửng sốt, cây xương rồng ấy anh tôi chăm rất kĩ, trên đầu cây nhỏ đã nhú ra búp hoa, anh tôi bảo hoa xương rồng này nở ra đẹp lắm anh chờ đến sinh nhật cậu bạn thân rồi tặng, ngờ đâu lại chia tay sớm thế này.
Ngày hôm sau tôi biết tin tối hôm qua cậu bạn kia đã đi rồi, nhìn anh tôi cứ thui thủi trong nhà làm tôi cũng xót, lại nhớ đến cái lần anh tôi kể cho nghe lần đầu tiên gặp cậu bạn thân ấy. Từ tận hồi lớp sáu cơ. Cậu là người từ trường tiểu học tỉnh khác đến, lại ít nói, nhìn gầy gầy như con gái nên bọn trong lớp nó hơi bài xích, chúng nó suốt ngày túm tụm với anh tôi đi phá trường phá lớp. Trách không được vì là một đứa con trai thì đứa nào chả muốn chơi với bạn nhìn rắn rỏi khoẻ mạnh chứ. Cậu bạn ít nói nhưng được cái là học hành giỏi giang ngoan ngoãn, thế là cô chủ nhiệm cho cậu ấy kèm anh tôi học luôn. Thế là anh tôi thân cậu từ đấy, hai người là đôi bạn cùng tiến suốt mấy năm trời.
Bây giờ nghĩ lại, tôi lại thấy tiếc cho tình bạn đẹp thế. Cũng nhiều lầ cảm thấy nó như một cuốn tiểu thuyết ngoài đời thực vậy. Thật đúng như anh tôi nói, thật hiếm người có thể đi cùng anh ấy nhiều năm như cậu bạn kia.