- Con bé đó là ai?
Ông Mạnh không quay lại, ông vẫn bận tay vớt những cánh hoa sen tàn đang rơi xuống mặt nước của chiếc ao nhỏ trong góc vườn.
- Bà hỏi ai?
- Cái con bé mà ông đưa về tối qua. Từ khi nào ông đưa người lạ về nhà mà không cho tôi hay vậy?
Ông điềm nhiên trước lời nói của bà.
- Vậy trước giờ bà làm gì có cho tôi hay không? Nhưng những chuyện bà làm, tôi đều biết, kể cả chuyện của thằng Lãm với bà.
- Ông.. bà Châu ngớ người..
Khanh vừa mang giỏ đồ ra đến cửa thì đụng ngay Phi. Phi nhìn cô rồi nhìn giỏ đồ:
- Mày định đi đâu đấy?
- À.. ừ.. tao định du lịch mấy ngày..
- Mẹ.. mày đi đâu? Bà Loan bảo mày trả phòng rồi.. lại định bỏ đi đâu, theo thằng nào? Hay thằng Tuấn lại xui mày hả?
- Chẳng ai xui tao hết, tao muốn đi..
Phi nhìn vào mắt Khanh, hắn nắm chặt tay cô tuyệt vọng van lơn:
- Khanh, đừng đi..
Khanh giật tay hắn ra, quay đi.. Phi buông thỏng tay đứng lặng, thẩn thờ..
* * *
Bà Châu với Lãm ngồi nhìn nhau trong phòng khách.
- Lão ta định tuyên bố chuyện gì vậy? Lãm hỏi bà Châu.
- Tôi cũng không biết. Bà nói vậy, nhưng trong lòng lờ mờ lo sợ một điều mà bà không muốn nghĩ đến.
Khi ông Mạnh bước vào, bà giật mình khi nhìn thấy phía sau lưng ông là Khanh.
- Cô ta.. sao cô ta còn ở đây?
Lãm cũng tròn mắt ngạc nhiên.
Ông Mạnh chậm rãi ngồi xuống nói:
- Tôi gọi mọi người ra đây là để thông báo một việc, tôi đã nhận cháu Khanh đây làm con nuôi.
Một sự im lặng sững sờ, bà Châu đứng phắt dậy giận dữ.
- Tôi không đồng ý, không bao giờ.
Lãm lên tiếng:
- Sao anh lại đưa một con bé như nó vào nhà này? Anh có biết nó là một con điếm chuyên moi tiền của đàn ông không? Tôi biết nó, biết cả chổ nó đang làm, sao anh lại đưa một thứ không ra gì vào nhà? Còn con Thiên Kim? Nó sẽ nghĩ như thế nào về cha nó?
Ông Mạnh im lặng ngồi nghe, rồi điềm nhiên nói:
- Tôi biết, nhưng tôi quyết định rồi, luật sư cũng đã làm thủ tục.
- Ông.. Bà Châu thảng thốt
- Ai cũng có một quá khứ, hai người hiểu rõ điều đó hơn ai hết mà.
Ông Mạnh nhẹ nhàng nói trước khi quay đi. Để lại sự sững sờ cho bà Châu và Lãm.
Khanh đưa ông Mạnh lên phòng, căn phòng có cây đàn.
- Lúc trước đây là phòng của Ngọc Liên.
- Là cô gái kia? Khanh chỉ vào khung ảnh.
Ông Mạnh âu yếm nhìn vào khuôn mặt người trong ảnh. Giọng trầm xuống:
- Ừ.. cả khu nhà này cũng là của cô ấy. Lúc trước cô ấy sống ở đây cùng cha mình..
Khanh ngồi nhìn những đóa hoa sen đang tung cánh. Khu biệt thự này thật đẹp, cô nghĩ thầm. Không ngờ cô lại được vào đây ở, được thành con gái của một đại gia giàu có, từ nay cuộc đời cô rồi sẽ khác, không còn thấp thỏm lo lắng nữa. Từ lâu, cô cũng đã chán ngán cuộc sống hiện tại, cô muốn thoát khỏi nó nhưng chẳng biết làm cách nào. Đây chẳng phải là một cơ hội tốt sao? Chẳng phải vận may khiến cô có khuôn mặt rất giống vị hôn thê cũ của ông Mạnh, người đàn ông chung tình đó.. Đang suy nghĩ miên mang thì điện thoại reo, là Tuấn. Hắn ta đã đến trước cửa.
- Khu biệt thự này đẹp thật đấy. Mà có thật là ông ta định nhận em làm con nuôi không?
Tuấn vừa ngó nghiêng quan sát mọi nơi vừa hỏi.
- Thật! Luật sư đang làm thủ tục đó.
- Vì em có khuôn mặt giống người yêu cũ của ông ta à, lạ nhỉ?
- Không chỉ là người yêu cũ, bà ta còn là chủ của khu này, chổ này mang tên bà ta mà.
- Sao theo anh biết thì chổ này của vợ ông Mạnh.
- À, em nghe ông ta kể rồi, bà Châu được gia đình này nhận về nuôi, là con nuôi, sau khi bà Liên chết thì gia sản thuộc về bà Châu thôi.
- Con nuôi, giống như em sao? Vậy thì sau này, một phần gia sản của ông ta cũng là của em rồi.
Khanh gật đầu.
- Ông ấy bảo từ nay em không làm ở bar nữa.
Tuấn thở dài:
- Thiệt hại cho anh quá, thôi, giàu có nhớ đến anh là được rồi.
Nhìn điệu bộ giả đò của Tuấn, Khanh cáu:
- Gớm, bao nhiêu năm nay, tôi làm cho anh, anh chỉ có lời chứ thiệt hại gì?
- Sao em nói vậy, bao nhiêu năm qua anh chăm sóc em, yêu em!
- Yêu tôi? Anh yêu bản thân anh. Yêu tiền thì có. Chẳng phải đối với anh tôi chỉ là một món hàng để anh bán hết lần này đến lần khác sao? Thôi, anh về đi, có chuyện gì tôi sẽ gặp anh sau.
Khanh quẹt điếu thuốc đứng hút, cơn giận dữ vẩn còn.
- Đ.. m.. cái thằng giả nhân giả nghĩa..
Cô mệt mỏi ngả người xuống ghế. Tuấn với Phi là hai người cùng lớn lên với cô, chung một xóm, nhà Tuấn khá hơn Phi một chút. Từ bé, hắn ta đã là một thằng khôn lỏi, lanh lợi, trái ngược hẳn với thằng Phi thật thà. Chơi với Tuấn lúc nào cũng vui hơn vì hắn sành điệu, lại mồm mép. Sành sỏi ăn chơi, hắn kéo cô vào những cuộc vui, lúc đó vừa mười lăm, mười sáu tuổi, cô bồng bột, ham vui. Rồi cô gặp một người đàn ông, cũng do Tuấn giới thiệu, cô yêu, yêu điên cuồng, bị gia đình ngăn cản cô bỏ nhà theo hắn. Tình yêu đẹp ban đầu dần trở nên đau đớn, những ngón đòn tàn bạo mà hắn ta trút lên cô trong những cơn say. Cô cắn răng chịu đựng, vì cô yêu hắn. Rồi đến cái ngày cô bị hắn đánh đến nhập viện, cái thai năm tháng trong bụng cô cũng không còn, cô choáng váng ngã quỵ khi bác sĩ thông báo sau này cô không thể mang thai nữa. Lần bước về nhà trong cơn tủi nhục, rớt nước mắt nhìn bàn thờ nghi ngút khói hương, cha cô mất mà cô không thể nhìn mặt ông lần cuối, rồi mẹ cô cũng đau lòng mà qua đời sau đó không lâu. Trong cảnh bơ vơ thì Tuấn là người cô có thể tin tưởng, hắn bỏ tiền ra giúp cô lo lắng chuyện ma chay, tìm nhà để ở vì ngôi nhà của gia đình đã bán đi để thuốc thang cho mẹ và trả những khoảng nợ cho cha. Hắn còn bảo sẽ tìm cho cô một việc làm. Cô xem hắn như một cứu tinh của mình. Nào ngờ.. Khanh rít mạnh điếu thuốc..
- Hừ! Nhìn bộ dạng cô mà cũng quyến rũ được ông ấy, tôi cũng lấy làm lạ không biết cô đã dùng cách nào.
Bà Châu đã đứng bên cạnh từ lúc nào. Khanh đanh mặt quay lại, có cả Lãm.
- Bà đi mà hỏi chồng bà ấy.
- Cô biết khôn thì mau cút khỏi đây, đừng có mơ ở lại nhà này, cũng đừng nghĩ đến việc lấy được bất cứ thứ gì ở đây. Tôi không bao giờ cho phép.. Cô là một con điếm không hơn không kém..
- Thế à? Theo tôi biết thì.. Khanh nhếch mép cười. Ngày mai thủ tục sẽ xong, tôi sẽ chính thức là con gái của ông ấy. Mà.. bà muốn biết tôi dùng cách gì à? Bà già rồi, biết để làm gì? Với lại theo tôi biết thì bà với ông ấy đã ly thân từ lâu rồi mà. Bà ganh với tôi làm gì? Khanh cười to, phà khói vào bà Châu.
- Mày.. cơn giận làm bà không nói nên lời. Mày liệu hồn.. bà chực lao vào Khanh, bà chỉ muốn túm tóc con điếm trơ tráo trước mặt mà cấu xé cho hả giận. Nhưng Lãm ngăn bà lại, kéo đi..
- Mày liệu hồn.. con ranh..
Khanh cười khẩy trước lời hăm dọa. Cô chợt im bặt khi nhìn thấy ánh mắt của Lãm, ánh mắt đó làm cô thấy lạnh buốt cả sống lưng.
Chợt Khanh thấy con Hai lấp ló nhìn ra, cô vẫy nó lại, nó bước đến, nhìn Khanh trông có vẻ sợ sệt.
- Em ngồi xuống đây nói chuyện với chị một tý.
- Có chuyện gì ạ?
- Ngồi nói chuyện chơi thôi. Thật ra Khanh muốn hỏi con bé để hiểu thêm về những chuyện từng xảy ra ở đây. Con bé còn nhỏ, hỏi khéo một tý nó sẽ nói ngay.
- Sao em có vẻ sợ chị vậy? Nhìn chị đáng sợ lắm hả?
Con Hai ngật ngật, rụt rè:
- Nhìn chị giống cô Liên..
- Ừ, chị chỉ hao hao giống khuôn mặt thôi. Cô Liên tóc dài đen mà. Mà nghe nói cô Liên lúc còn sống đẹp lắm, hiền lắm, sao em sợ.
Con bé ngước cặp mắt sợ hãi nhìn Khanh.
- Từ hôm chị tới nhà này đến nay, đêm nào em cũng thấy..
- Thấy gì?
- Hôm chị đến, đêm đó, gió thổi mạnh lắm, mèo kêu to nữa, em nằm trong phòng mà cứ nghe tiếng cánh cửa đập với tiếng mèo kêu rợn hết cả người. Em chạy ra xem cửa nẻo thế nào, lúc đứng trên lầu nhìn xuống thì em thấy.. một người mặt áo trắng, xõa tóc dài đi từ cửa chính băng qua phòng khách rồi lên cầu thang lên lầu, em sợ quá vội chạy nấp sau tủ đựng đồ sứ thì thấy cô ta lại tiếp tục lên phòng cô Liên, mà cô ta không đi đâu chị, chân cô ta cứ lơ lững trên nền nhà, em còn nhìn thấy ngực áo cô ta đầy máu.
- Em có nhìn thấy mặt cô ấy không?
Khanh ngắt lời, chợt con bé run bắn lên.
- Em nhìn thoáng thấy, mặt cô ta.. khủng khiếp lắm.. đầy máu.. không phải là mặt người.. đáng sợ lắm.. Em chợt nhớ đến chuyện cô Liên ngày trước bị rơi từ trên lầu xuống vỡ sọ, thân thể dập nát, máu me bê bết. Em sợ quá vội tìm đường chạy về phòng đóng cửa, vừa vào thì em nghe tiếng đàn, rồi một lúc sau là tiếng cô Châu hét lên.. nhưng em không dám ra nữa, đến lúc cậu Lãm vào gọi em mới dám ra..
- Em cũng nghe thấy tiếng đàn nữa hả?
- Mấy đêm nay đêm nào cũng nghe thấy, đêm nào chú với cô cũng bật đèn sáng rực cả nhà lên, nhưng cứ đúng 12h đêm là cây đàn lại phát ra tiếng nhạc. Đêm qua chú chạy lên nhưng rồi chẳng thấy gì.
- Vậy mà ông ấy không nói cho mình biết chuyện này. Khanh lẩm bẩm.
- Em sợ lắm chị ạ! Nhà này có ma thật rồi. Lúc trước em có nghe nói nhưng không tin. Xung quanh đây thường đồn là thỉnh thoảng có một cô gái mặc váy trắng đứng một mình ngay góc đường phía kia kìa, chổ cây dương cuối vườn nhìn ra đó, có lần có người thấy vậy ngừng lại hỏi thăm thì cô ta ngẩn mặt lên, người đó giật mình sợ hãi đến mức chỉ biết phóng xe bỏ chạy, người ta nói mặt cô gái đó bị bẹp dí, nát bét, nhìn thấy bê bết máu me, kinh khủng lắm. Em nghe cũng rờn rợn nhưng không tin, vậy mà đêm đó em thấy thật. Chắc em không dám ở đây nữa, sáng giờ em định nói với cô nhưng cô cứ bận suốt. Mà tối nay chị ngủ ở đây, chị sẽ nghe thấy thôi. Thôi, em vào dọn dẹp sớm đây. Trời sắp tối rồi!
- Sao cô Liên lại ngã lầu vậy? Em biết không?
- Nghe nói là cô ấy tự tử nhảy từ trên ban công phòng cô ấy xuống, chổ góc vườn cô ấy ngã xuống giờ chú xây cái hồ sen đấy!
Bóng tối ngả dần xuống những gốc cây, những bông hoa cũng nhòe đi màu sắc rực rỡ ban ngày. Khanh nhìn những đóa sen vươn cao, đang tỏa hương nhè nhẹ. Cô ngẩn đầu, từ chổ này đúng là ngay phía dưới ban công của căn phòng kì lạ đó. "Cao thật! Hèn gì mà.." Chợt, một luồng điện như xẹt ngang qua tâm trí Khanh, cô ôm đầu, có một hình ảnh mơ hồ nào đó hiện lên trong trí nhớ, là.. cô nhìn dãy hàng rào cao bện dày lá thường xuân trước mặt, chổ này có một cái cổng nhỏ dẩn ra ngoài. Cô khụy xuống lờ mờ nhớ lại những đoạn ký ức, vết sẹo trên đầu chợt đau nhức. Trong đầu cô chợt hiện lên chiếc váy trắng rơi từ trên cao xuống cùng tiếng thét khủng khiếp, chiếc váy đó rơi phịch trước mặt cô, lúc đó đang đứng sau một bụi hoa, thân hình đẫm máu đó, khuôn mặt biến dạng cùng hai mắt trợn trừng nhìn cô, tay cô ta đưa về phía cô như cầu cứu rồi chợt buông xuôi. Vũng máu loang tanh tưởi, cô nhìn lên, trên ban công có một khuôn mặt nhìn xuống, cô ôm chặt đầu, khuôn mặt đó là..
Khanh đi tìm ông Mạnh nhưng không thấy. Gọi điện thì mới biết ông có việc với một đối tác quan trọng nên sẽ về trễ.
- Cháu cần gặp chú ngay! Cháu có chuyện muốn nói!
- Chuyện gì vậy?
- Chuyện quan trọng lắm! Gặp chú cháu mới nói được..
- Bây giờ chú không thể về được, chú sẽ tranh thủ về gặp cháu ngay khi xong việc, thế nhé.
Khanh buông máy, thẩn thờ, lòng cô rối bời. Cô phải làm sao? Chợt, cô cầm máy, gọi cho Phi, bây giờ người cô tin được chỉ còn Phi, nó chưa từng làm hại cô, là người luôn lo lắng cho cô. Bên kia máy tiếng chuông réo dài như bất tận, bắt máy đi Phi.. Khanh thầm kêu lên.
- Alo.. giọng nói vang lên quen thuộc khiến cô thở phào.
- Tao, Khanh nè, mày đang ở đâu, đến chổ tao có việc gấp lắm..
- Có chuyện gì vậy, mày bị đánh ghen nữa hả? Giọng Phi châm chọc..
- Thằng quỷ, tao không giỡn đâu, tao nhớ lại rồi, nhớ tất cả, mày còn nhớ lúc nhỏ có lần tao được cha tao chở đi chơi rồi gặp tai nạn không? Tao nhớ lại chuyện lúc đó rồi.
* * *
Khanh không ngờ, phía ngoài cữa, một bóng người đang lấp ló, nghe trộm tất cả. Là Lãm, gã quan sát Khanh từ lúc cô ngồi nói chuyện với con bé Hai, rồi đi theo cô ra vườn, nhìn thấy Khanh mặt thất thần chạy vội về phòng hắn cũng bám theo.
Bà Châu đi đi lại lại trong phòng, lòng bứt rứt không yên. Bà vừa gọi cho bà Sáu gù nhưng không được, chẳng ai bắt máy. Mãi một lúc sau mới có giọng một người lạ lạnh lùng bảo bà đừng gọi nữa, bà Sáu gù đã chết hồi đêm qua, bà Châu sững sờ, vừa mới cách đây vài hôm bà Châu còn nói chuyện được với bà ta, vậy mà.. chợt bà nhớ đến lời cuối cùng bà ta nói:
- Âu cũng là nghiệp báo, là nghiệp báo thì phải trả..
Bà Châu mím chặt môi. Không! Bà không tin, bà không thể ngồi yên mà chịu, cho dù là ai, là cái gì cũng không thể lấy mất những thứ bà đang có, bà đã mất bao nhiêu công sức, thời gian để có được như ngày hôm nay.
Lãm bật cửa lao vào, gã rít lên:
- Chết rồi, lần này chết cả lũ, cả tôi với cô, thì ra con Khanh đó nó..
- Nó làm sao?
- Cô nhớ cái ngày hôm đó, có một đứa bé gái đứng dưới lầu không, lúc con Liên ngã từ trên xuống, con bé đó, là con Khanh.
Bà Châu nghe như sét đánh ngang tai, phải vội ngồi xuống giường cho khỏi ngã, bà lắp bắp..
- Cái gì? Sao anh biết?
- Tôi vừa nghe nó nói điện thoại với thằng bạn của nó.
- Trời ơi! Sao anh bảo đã giải quyết con bé đó rồi?
- Thì lúc đó, tôi đuổi theo nó đến góc đường thì nó bị xe tông phải, bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh, lúc nó vào bệnh viện tôi cũng đến tận nơi xem tình hình như thế nào thì biết là nó bị tổn thương não, không còn nhớ gì hết. Tôi theo dõi nó đến mấy năm sau cũng chẳng thấy có chuyện gì, rồi gia đình nó đột ngột chuyển đi đâu chẳng rõ, cứ tưởng là nó chẳng nhớ lại, nào ngờ.. nó lại chính là con Khanh. Lãm vò đầu bứt tai.
- Anh là đồ ăn hại. Bà Châu kêu lên.
- Chuyện xảy ra lâu quá rồi. Giờ nó có nói ra chưa chắc đã có ai tin, chúng ta có thể nói là nó muốn vu khống.
Bà Châu ôm đầu suy nghĩ, bà đứng dậy:
- Cô đi đâu đó?
Bà chẳng trả lời. Trong đầu bà đang có nhiều suy tính. Bà đi tìm Khanh.
Khanh nhấp nhổm trong phòng, tay giữ điện thoại, cô chờ Phi đến, nó bảo sẽ đến ngay. Chợt, cô giật nảy mình. Bà Châu đứng trước cửa phòng, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, chợt cô nhớ tới hình ảnh chiếc váy trắng đầy máu, tim cô đập dồn. Bà ta cất tiếng:
- Cô đang chờ ai vậy?
- Tôi.. có chờ ai đâu?
- Ông Mạnh đi chưa về nên cô thấy cô đơn à? Tôi đến nói chuyện với cô nhé?
- Tôi định đi ngủ sớm đây, bà cũng ngủ sớm đi.. Khanh giả lả, chợt linh tính khiến cô thấy bất an, cô bước đến đóng cửa. Bất thình lình bà Châu tóm lấy tay cô, móng tay sắc nhọn quặp vào da thịt Khanh:
- Cô liệu hồn mà giữ mồm giữ miệng, nếu không tôi dư sức khiến cô phải câm miệng.
Khanh gạt tay, xô bà ta ra:
- Bà muốn gì?
Bà Châu bị cú xô mạnh khiến bà chới với ngã nhào xuống sàn. Khanh quay lưng vào phòng thì bị đánh một cú trời giáng vào đầu, cô đau đớn quay lại thì thấy tay bà Châu đang cầm bức tượng đồng đặt ở hành lang. Khanh thấy mắt mình hoa lên rồi tối sầm.
- Cô làm cái gì thế?
Lãm chạy đến nhìn Khanh nằm gục dưới sàn đầu bê bết máu. Bà Châu buông bức tượng xuống, thở hắt.
- Nó chết chưa?
Lãm lật mặt Khanh:
- Chưa, còn thở.. sao cô lại đánh nó?
Bà Châu quắc mắt nhìn Lãm:
- Chứ anh bảo tôi đứng yên nhìn nó cướp đoạt tất cả sao, mọi thứ chúng ta đang có, nhà cửa, công ty, tài sản. Anh nhớ lại đi, lúc chúng ta còn là những đứa bụi đời, có khác gì những con chó không? Không, tôi thà chết chứ không thể như vậy nữa. Anh phải giúp tôi, chúng ta chung một mục đích, chỉ cần anh giúp tôi, anh vẫn sẽ giàu có, sung sướng như bây giờ.
Bỗng, điện thoại reo, chiếc di động của Khanh, là Phi. Gọi mãi không được Phi nhắn:
- Tao đến trước cửa rồi.
Bà Châu cầm điện thoại đọc tin nhắn. Lãm nói:
- Được rồi! Cô ở đây canh chừng con này. Tôi xuống lừa thằng kia lên.
Nói đoạn gã đi xuống. Còn bà Châu đứng nhìn Khanh, cô vẫn còn hơi thở thoi thóp. Một ý nghĩ lóe lên, bà cầm lấy bức tượng giơ lên định kết liểu luôn Khanh. Bà tiến đến, từng bước, từng bước, định sẽ giáng một cú chí mạng vào đầu..
Bà Châu trợn mắt, một bàn tay đưa lên nắm lấy tay bà, con Khanh tỉnh dậy sao? Không, bàn tay đầy máu đó, trước mắt bà là khuôn mặt đó, khuôn mặt của Liên với đôi mắt tuyền một tròng đen lạnh lẽo, ma quái. Mái tóc xõa dài, chiếc váy trắng đẫm máu. Cô ta, từ từ đứng dậy, dí sát mặt vào mặt bà, bà Châu rú lên, khuôn mặt đó, bà đã nhìn thấy và nó ám ảnh bà bao nhiêu năm qua, là khuôn mặt Liên lúc chết, dập nát, trông ghê tởm đến mức bà tưởng như ngất đi. Bà thét lên, vùng dậy, bỏ chạy trong cơn hoảng loạn. Cái bóng áo trắng đó, lơ lửng, lướt theo bà. Bà Châu ríu cả chân, vấp ngã hết lần này đến lần khác, bà muốn chạy ra khỏi nhà, nhưng bà nhìn thấy trước mặt mình là cây đàn dương cầm. Thì ra bà đang ở trong căn phòng đó. Cơn
ác mộng hằng đêm đã thành sự thật trước mắt. Quay nhìn phía sau, cô ta đâu? Cánh cửa dẩn ra hành lang tối om, chẳng thấy gì. Bà vẫn ngồi bệt dưới sàn thở hổn hển. Căn phòng vắng lặng, lạnh lẽo, chỉ có bà trong bóng tối, màn ánh trăng mờ hắt vào qua những cánh cửa. Chợt đâu đó trong không gian tĩnh lặng vang lên tiếng cười của trẻ con.
- Vậy là từ nay chị có em gái rồi, chúng ta sẽ sống cùng nhau trong căn phòng này, em thấy phòng chúng ta có đẹp không?
Cô bé có mái tóc đen dài, cười thật tươi, cô bé giơ tay.
- Bé Châu, nắm tay chị nào, chúng ta cùng đi chơi.
- Chị Liên, chị sẽ không bỏ em hay chê em xấu chứ?
- Không, chị sẽ bên cạnh em, cùng chơi với em, em là em gái chị mà.
Bà Châu nhìn theo hai đứa bé gái vui vẻ nắm tay nhau nhảy chân sáo, đi xa dần.. Rồi bên tai bà nghe vang lên điệu nhạc, bản Moonlight Sonata của Beethoven.. bên cây đàn có hai cô thiếu nữ đang ngồi.
- Đây này Châu, nốt này phải đàn như thế, như thế.. em phải đặt hết tâm hồn của mình vào bản nhạc, thế mới hay được.
- Thôi chị Liên ạ! Em không thể đàn hay được như chị đâu. Sao thế nhỉ?
- Chắc là vì em chưa yêu ai. Nên không hiểu được. Bản nhạc này viết dành cho những người đang yêu nhau mà.
- Thảo nào, chị hay đàn cho anh Mạnh nghe. Hôm lễ đính hôn của hai người, lúc chị đàn bài này, em nhìn thấy anh ấy nhìn chị đắm đuối lắm, thật ngưỡng mộ tình yêu hai người quá!
- Rồi em cũng sẽ gặp một người yêu em!
- Em đâu có đẹp như chị, lại không giỏi như chị..
- Lại thế nữa rồi. Ai bảo thế? Chị thấy em rất đẹp, lại lanh lợi thông minh mà..
Tiếng đàn vang lên xoáy vào tai vào óc, càng vào hồi cuối càng dữ dội, quá khứ, hiện tại như một dòng thác ào đến cuốn lấy bà Châu. Bà gào lên:
- Dừng lại, dừng lại đi..
Tiếng đàn vẩn không ngừng lại mà ngày càng dồn dập, bà đau đớn gào thét, máu từ tai từ mũi bà chảy ra ướt cả bàn tay đang ôm lấy đầu. Bà ngất đi..