Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,472 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
2960 20
Bài Thơ Dâng Mẹ

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc

Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn

Thương về bóng mẹ cô đơn

Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn


Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé

Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang

Nay con cách trở quan san

Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi


Con xa mẹ một đời thương nhớ

Bóng mẹ già, mình hạc xương mai

Ngày qua tháng rộng, năm dài

Mong con mẹ, những u hoài


Quê hương đợi ngày về chưa thấy

Để mẹ buồn lau sậy xót xa

Mẹ ơi nước mắt chan hòa

Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!



Sương Mai

2xtmL8C.jpg

Cảm nhận bài thơ Dâng Mẹ​


Bài thơ Dâng Mẹ mang đến một nỗi buồn lặng lẽ, không dữ dội nhưng âm ỉ và kéo dài, giống như nỗi nhớ mẹ của những người con xa quê. Đọc bài thơ, người ta dễ bắt gặp chính mình trong đó, nhất là trong những buổi chiều yên ắng, khi lòng chợt mềm đi vì một hình ảnh quen thuộc của mẹ già chờ con nơi hiên nhà cũ. Nỗi nhớ trong bài thơ không chỉ là nhớ mẹ, mà còn là nhớ quê hương, nhớ tuổi thơ, nhớ những tháng ngày bình yên đã lùi xa.

Điều khiến bài thơ chạm đến cảm xúc là sự chân thật trong từng câu chữ. Không cần những hình ảnh lớn lao hay triết lý sâu xa, tác giả chỉ kể lại nỗi nhớ rất đời: nhớ dáng mẹ cô đơn, nhớ lời ru theo con suốt một đời, nhớ cả cảm giác bất lực khi không thể trở về bên mẹ. Nỗi buồn ấy càng trở nên day dứt khi người con ý thức được sự già đi của mẹ qua năm tháng, còn mình thì vẫn mãi ở xa, mang theo sự ân hận lặng thầm.

Bài thơ cũng gợi lên một nỗi xót xa quen thuộc của kiếp người: khi còn có thể ở bên mẹ thì chưa kịp hiểu hết giá trị của sự sum vầy, đến lúc xa rồi mới thấm thía từng khoảnh khắc nhỏ bé ngày xưa. Lời thơ vì thế không chỉ là lời dâng mẹ, mà còn như một lời tự nhắc nhở, tự trách, và tự an ủi của người con giữa hành trình đời nhiều ngã rẽ.

Dư âm lớn nhất mà Dâng Mẹ để lại là cảm giác mong muốn được quay về, được ngồi bên mẹ, dù chỉ là trong tưởng tượng. Bài thơ khiến người đọc chậm lại, nghĩ nhiều hơn về mẹ mình, về những buổi chiều mẹ vẫn chờ, và về những lời yêu thương đôi khi chưa kịp nói ra. Đó chính là giá trị bền lâu của bài thơ, nhẹ nhàng nhưng đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người đọc.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,580 ❤︎ Bài viết: 1462 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Dâng Mẹ


Bài thơ Dâng Mẹ của Sương Mai là tiếng lòng thổn thức của người con xa quê, xa mẹ, mang nặng trong tim nỗi nhớ thương khôn nguôi. Tác phẩm không cầu kỳ về hình thức, nhưng chạm đến người đọc bằng cảm xúc chân thành, day dứt, gợi lên hình ảnh người mẹ già lặng lẽ chờ con trong những buổi chiều dài hun hút.

Ngay từ khổ thơ mở đầu, không gian cảm xúc đã nhuốm màu buồn thương:

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc

Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn

Thương về bóng mẹ cô đơn

Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn


Buổi chiều hiện lên với mây buồn, với nỗi "ruột thắt từng cơn", gợi cảm giác trống trải và cô quạnh. Hình ảnh người mẹ "chiều chiều tựa cửa" chờ con là hình ảnh quen thuộc nhưng đầy ám ảnh, khắc họa nỗi chờ mong mòn mỏi kéo dài theo năm tháng, khiến nỗi nhớ của người con càng thêm day dứt.

Sang khổ thơ thứ hai, dòng hồi ức đưa người đọc trở về quá khứ êm đềm của tình mẫu tử:

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé

Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang

Nay con cách trở quan san

Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi


Sự đối lập giữa "ngày xưa" và "nay" làm nổi bật bi kịch của chia ly. Từ chỗ chưa từng xa mẹ nửa bước, giờ đây con lại cách trở "quan san", chỉ có thể hướng về quê nhà trong nước mắt. Khoảng cách địa lý cũng chính là khoảng cách của nỗi nhớ, của sự bất lực khi không thể ở bên mẹ.

Khổ thơ tiếp theo khắc họa rõ nét hơn hình ảnh người mẹ già trong nỗi mong chờ triền miên:

Con xa mẹ một đời thương nhớ

Bóng mẹ già, mình hạc xương mai

Ngày qua tháng rộng, năm dài

Mong con mẹ, những u hoài


Hình ảnh "mình hạc xương mai" gợi dáng mẹ gầy guộc, hao mòn theo thời gian và nỗi nhớ con. Những ngày tháng trôi qua không chỉ là sự già đi của mẹ, mà còn là sự chồng chất của những u hoài, lo lắng và thương nhớ không lời.

Đến khổ thơ cuối, nỗi đau được đẩy lên cao nhất khi quê hương vẫn chờ, mẹ vẫn đợi, mà con chưa thể trở về:

Quê hương đợi ngày về chưa thấy

Để mẹ buồn lau sậy xót xa

Mẹ ơi nước mắt chan hòa

Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!


Quê hương ở đây không chỉ là nơi chốn, mà còn là vòng tay của mẹ. Nước mắt của người con hòa cùng nỗi buồn của mẹ, còn "lời ru của mẹ" trở thành ký ức theo con suốt cuộc đời, nâng đỡ con giữa những tháng ngày xa xứ. Câu kết "Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!" vang lên như một tiếng gọi từ tận đáy lòng, giản dị mà xé lòng.

Dâng Mẹ là bài thơ thấm đẫm tình mẫu tử và nỗi niềm của những người con tha hương. Qua từng câu chữ, tác giả gửi gắm lời nhắn nhủ âm thầm rằng, khi còn mẹ, hãy yêu thương và trở về, bởi có những chờ đợi lặng lẽ, nếu kéo dài quá lâu, sẽ hóa thành nỗi buồn không kịp nói thành lời.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back