Chương 10 yromem
Tiếng cốt két từ cánh cửa gỗ, minh chính cho thấy mình đã đẩy được cánh cửa nặng nề để rồi vào được bên trong tòa nhà trắng, tòa nhà đã rất sáng sủa mới sáng nay, bây giờ đã tối đen bên trong, ánh sáng chiếu qua từ một cánh cửa mở chiếu sáng lối hành lanh chính, vậy cũng đủ để nhìn vào bên trong và xác nhận được căn nhà này ngoài tôi ra đã không còn ai lén vào, ít nhất là tầng một.
Cởi giày ra khỏi chân, lại đặt từng bước lên vệt sáng giữa bóng tối, nâng chân bước vào, rồi vội vàng dùng hai tay che mắt, bảo vệ bản thân khỏi cuộc tấn công bất ngờ, "không gì cả", tòa nhà mới tối mờ giờ đã có thể nhìn rõ.
Sàn nhà, ba cột trụ, khu bếp, cầu thang và trần nhà trắng có chút chói, vậy là bóng đèn ốp tường, sao sáng nay mình lại không nhìn thấy, còn tự mở sáng theo tín hiệu.
Bước chân được lên bậc đầu của cầu thang, cậu chợt thấy có cảm giác muốn uống nước, dừng lại rồi nhìn vào vòi nước của máy lọc kế bên tủ lạnh được đặt ngoài cùng bên trái, lấy ly nước đã để sẵn ở mặt trên máy lọc, chọn lấy cái ly duy nhất rồi hứng nước chảy ra từ vòi, giọt nước rót đầy ly, uống hết cốc thứ nhất, rót đầy cốc thứ hai, cầm cái ly trên tay cùng bản thân lên lầu tới căn phòng khởi đầu, đi thẳng ở những bậc đầu tiên, quay trái nhẹ rồi bước thẳng ở những bậc cuối cầu thang, đi qua phòng tắm, phòng vệ sinh, nắm lấy tay nắm cửa rồi vặn nó, buông tay ra, đẩy nhẹ cánh cửa cho nó đi một đoạn, cậu thấy được bàn gỗ, cái ghế sáng nay ngồi và đống đồ, mở cho hết cánh cửa, thấy rõ phần trống còn lại, yên tâm bước vào, tiến tới bàn, tay phải đang cầm cứng, từ từ thả lỏng mới đặt ly nước xuống ở mép bên phải bàn không để nó lẫn vào, tay trái rảnh rỗi móc lấy súng điện trong quần, ngắm nghía khẩu súng, nhớ lại vị trí mình đã lấy lần cuối, tay phải hàng động liền lấy balo trên vai, nắm vào dây đeo rồi lộn ngượ đầu, đẩy ra hết đống đồ học tập ở bên, cái bàn trở nên lộn xộn, tay đang cầm khẩu súng đã chạm vào mép bàn, mắt nhìn chằm vào đống lộn xộn mình bày ra, tay theo đúng ký ức, chạm vào từng món xếp mỗi món đúng thứ tự vốn có.
Gót chân phải lùi một bước lớn xuống rồi chạm sàn, chân trái cứ thế theo chân phải ngã vào sàn, khép hai chân cố làm lưng đứng thẳng, mặt đối bàn, di chuyển ánh mắt của mình lia từng món từ trái sang phải rồi ngược lại lập lại ba lần, lảm nhảm trong đầu về thứ tự lần lượt, "quần áo, balo, bút, sách vở, chùm chìa khóa, thẻ ngân hàng, công cước, tệp tài liệu, súng điện, ly nước", "cườn yl, niệđ gùns, uiệl íat pệt, cườc gônc, gánh nâgn ẻht, àohk áihc múch, ởv hcàs, tùb, olab, òa nấuq", thứ tự không giống như ký ức của cậu còn thiếu món gì đó, cậu đứng nhìn một hồi lâu trong căn phòng được nắng chiếu qua cửa kính, không gió, không mát, mồ hôi chảy ra từ mọi tế bào, mặt mày ướt đẫm vẫn không biết mình thiếu món gì, lấy kính tròn trên mặt rồi dùng tay lau lấy từng giọt mồ hôi, lau xong cậu thấy tỉnh táo quyết nhớ thêm nữa, gập kính rồi để một bên trên bàn, nhìn thấy hành động vừa rồi của mình, cậu à ra một tiếng, tự cười.
Kính tròn, thẻ học sinh, điện thoại đã hoàn thành đúng bức tranh, một khung cảnh đầu tiên ngay lần đầu mở mắt, theo đúng diễn biến tiếp theo, nhớ về hành động của mình, vươn tay ra bắt lấy một tệp trên bàn, ngay lúc đó cậu đã sợ, nhưng giờ đã được tiếp sức mạnh từ những khung cảnh anh dũng, cậu nắm chặt tệp ở tay trái, tay phải nắm thật mạnh ở cổ tay trái để kìm lại sự run ở hai tay,
Hít vào rồi thở ra, lại một lần nữa, thêm nữa, cho tới khi cơ thể chậm dần rồi dừng, "phù", tới lúc vươn tới thurt eht, tay phải gỡ ra dây chéo được dính vào nút như nút áo trên bìa, mở bìa màu xanh đen ra, cậu thấy ngay giấy A4 được đánh máy nhiều dòng chữ ghim kèm cùng một tờ vé đen có họa sắc chi tiết, từ từ xê dịch tờ giấy từng chút một khỏi cái kẹp sắt giữ chặt sự thật, hai thứ tách ra, bỏ một thứ không cần thiết trên bàn, thứ cần thiết được hai bàn tay nắm ở hai bên.
Sức lực bùng nổ từ những hợp chất trong đầu, hợp chất giúp ta có sức mạnh trong cảm xúc mãnh liệt, được biết nhiều nhất, nổi tiếng trong cơ thể người, "Aderenline", tiếp sức mạnh cho cơ thể hèn nhát giờ đã siết chặt các bó cơ, từ gót chân tới bắp chân, đùi, bụng, ngực, bắp tay, ngón tay cái ấn mạnh xuống tờ giấy, nhiều nếp gấp lan ra, rồi lan sang cổ, đầu, con mắt có màu đỏ ưu thế hơn trắng, mũi chảy máu từng giọt, vẫn cố đọc nhiều lần, càng nhiều càng xúc động, lại càng nhớ nhiều hơn người cha
Từ góc cạnh lăn tới mặt phẳng, nằm im ắng trong phòng ngủ của tầng lầu ở tòa nhà biệt thự trắng, một người mặc trang phục đầy đủ có một cơn tức giận lớn trong lòng trỗi dậy, cậu đỏ ửng cả người mồ hôi bay hơi, hai bàn tay cùng nổi gân xanh, bóp nát tờ giấy, vò nát tờ giấy với dòng chữ thân mật từ người cha, cậu vung hết sức vào cửa kính đang đóng, dáng người thẳng đứng, đưa mắt nhìn lên trần nhà trắng, hít một hơi lạnh, thả ra một hơi nóng
"nhất định"
Tên vô lại, dùng những đứa con của mình để mui vui, vài người anh của tôi cố gắng để hài lòng ông ta, chỉ có tôi là phản kháng, làm hắn mất vui rồi đầy vào
Dòng điện lớn đi theo từng dây thần kinh, xung kích não bộ, cơn đau đột ngột xông tới thẳng tới não của cậu, tay bật sau lưng, chân bật lên trước, cơ thể uốn lên để giảm thiểu nỗi đau nhất, sự tỉnh táo dần phai đi, mắt vẫn nhìn theo vệt sáng tới cửa, chiếu tới chân của tên khốn nạn, chân tên khốn đó đã đặt qua cánh cửa đã mở bởi tôi, tai vang lên âm điệu của bài nhạc quen thuộc.
Cố bấu cái chân đang trong tầm mắt, "need some help, bro", bóng tối.
Cởi giày ra khỏi chân, lại đặt từng bước lên vệt sáng giữa bóng tối, nâng chân bước vào, rồi vội vàng dùng hai tay che mắt, bảo vệ bản thân khỏi cuộc tấn công bất ngờ, "không gì cả", tòa nhà mới tối mờ giờ đã có thể nhìn rõ.
Sàn nhà, ba cột trụ, khu bếp, cầu thang và trần nhà trắng có chút chói, vậy là bóng đèn ốp tường, sao sáng nay mình lại không nhìn thấy, còn tự mở sáng theo tín hiệu.
Bước chân được lên bậc đầu của cầu thang, cậu chợt thấy có cảm giác muốn uống nước, dừng lại rồi nhìn vào vòi nước của máy lọc kế bên tủ lạnh được đặt ngoài cùng bên trái, lấy ly nước đã để sẵn ở mặt trên máy lọc, chọn lấy cái ly duy nhất rồi hứng nước chảy ra từ vòi, giọt nước rót đầy ly, uống hết cốc thứ nhất, rót đầy cốc thứ hai, cầm cái ly trên tay cùng bản thân lên lầu tới căn phòng khởi đầu, đi thẳng ở những bậc đầu tiên, quay trái nhẹ rồi bước thẳng ở những bậc cuối cầu thang, đi qua phòng tắm, phòng vệ sinh, nắm lấy tay nắm cửa rồi vặn nó, buông tay ra, đẩy nhẹ cánh cửa cho nó đi một đoạn, cậu thấy được bàn gỗ, cái ghế sáng nay ngồi và đống đồ, mở cho hết cánh cửa, thấy rõ phần trống còn lại, yên tâm bước vào, tiến tới bàn, tay phải đang cầm cứng, từ từ thả lỏng mới đặt ly nước xuống ở mép bên phải bàn không để nó lẫn vào, tay trái rảnh rỗi móc lấy súng điện trong quần, ngắm nghía khẩu súng, nhớ lại vị trí mình đã lấy lần cuối, tay phải hàng động liền lấy balo trên vai, nắm vào dây đeo rồi lộn ngượ đầu, đẩy ra hết đống đồ học tập ở bên, cái bàn trở nên lộn xộn, tay đang cầm khẩu súng đã chạm vào mép bàn, mắt nhìn chằm vào đống lộn xộn mình bày ra, tay theo đúng ký ức, chạm vào từng món xếp mỗi món đúng thứ tự vốn có.
Gót chân phải lùi một bước lớn xuống rồi chạm sàn, chân trái cứ thế theo chân phải ngã vào sàn, khép hai chân cố làm lưng đứng thẳng, mặt đối bàn, di chuyển ánh mắt của mình lia từng món từ trái sang phải rồi ngược lại lập lại ba lần, lảm nhảm trong đầu về thứ tự lần lượt, "quần áo, balo, bút, sách vở, chùm chìa khóa, thẻ ngân hàng, công cước, tệp tài liệu, súng điện, ly nước", "cườn yl, niệđ gùns, uiệl íat pệt, cườc gônc, gánh nâgn ẻht, àohk áihc múch, ởv hcàs, tùb, olab, òa nấuq", thứ tự không giống như ký ức của cậu còn thiếu món gì đó, cậu đứng nhìn một hồi lâu trong căn phòng được nắng chiếu qua cửa kính, không gió, không mát, mồ hôi chảy ra từ mọi tế bào, mặt mày ướt đẫm vẫn không biết mình thiếu món gì, lấy kính tròn trên mặt rồi dùng tay lau lấy từng giọt mồ hôi, lau xong cậu thấy tỉnh táo quyết nhớ thêm nữa, gập kính rồi để một bên trên bàn, nhìn thấy hành động vừa rồi của mình, cậu à ra một tiếng, tự cười.
Kính tròn, thẻ học sinh, điện thoại đã hoàn thành đúng bức tranh, một khung cảnh đầu tiên ngay lần đầu mở mắt, theo đúng diễn biến tiếp theo, nhớ về hành động của mình, vươn tay ra bắt lấy một tệp trên bàn, ngay lúc đó cậu đã sợ, nhưng giờ đã được tiếp sức mạnh từ những khung cảnh anh dũng, cậu nắm chặt tệp ở tay trái, tay phải nắm thật mạnh ở cổ tay trái để kìm lại sự run ở hai tay,
Hít vào rồi thở ra, lại một lần nữa, thêm nữa, cho tới khi cơ thể chậm dần rồi dừng, "phù", tới lúc vươn tới thurt eht, tay phải gỡ ra dây chéo được dính vào nút như nút áo trên bìa, mở bìa màu xanh đen ra, cậu thấy ngay giấy A4 được đánh máy nhiều dòng chữ ghim kèm cùng một tờ vé đen có họa sắc chi tiết, từ từ xê dịch tờ giấy từng chút một khỏi cái kẹp sắt giữ chặt sự thật, hai thứ tách ra, bỏ một thứ không cần thiết trên bàn, thứ cần thiết được hai bàn tay nắm ở hai bên.
Sức lực bùng nổ từ những hợp chất trong đầu, hợp chất giúp ta có sức mạnh trong cảm xúc mãnh liệt, được biết nhiều nhất, nổi tiếng trong cơ thể người, "Aderenline", tiếp sức mạnh cho cơ thể hèn nhát giờ đã siết chặt các bó cơ, từ gót chân tới bắp chân, đùi, bụng, ngực, bắp tay, ngón tay cái ấn mạnh xuống tờ giấy, nhiều nếp gấp lan ra, rồi lan sang cổ, đầu, con mắt có màu đỏ ưu thế hơn trắng, mũi chảy máu từng giọt, vẫn cố đọc nhiều lần, càng nhiều càng xúc động, lại càng nhớ nhiều hơn người cha
Từ góc cạnh lăn tới mặt phẳng, nằm im ắng trong phòng ngủ của tầng lầu ở tòa nhà biệt thự trắng, một người mặc trang phục đầy đủ có một cơn tức giận lớn trong lòng trỗi dậy, cậu đỏ ửng cả người mồ hôi bay hơi, hai bàn tay cùng nổi gân xanh, bóp nát tờ giấy, vò nát tờ giấy với dòng chữ thân mật từ người cha, cậu vung hết sức vào cửa kính đang đóng, dáng người thẳng đứng, đưa mắt nhìn lên trần nhà trắng, hít một hơi lạnh, thả ra một hơi nóng
"nhất định"
Tên vô lại, dùng những đứa con của mình để mui vui, vài người anh của tôi cố gắng để hài lòng ông ta, chỉ có tôi là phản kháng, làm hắn mất vui rồi đầy vào
Dòng điện lớn đi theo từng dây thần kinh, xung kích não bộ, cơn đau đột ngột xông tới thẳng tới não của cậu, tay bật sau lưng, chân bật lên trước, cơ thể uốn lên để giảm thiểu nỗi đau nhất, sự tỉnh táo dần phai đi, mắt vẫn nhìn theo vệt sáng tới cửa, chiếu tới chân của tên khốn nạn, chân tên khốn đó đã đặt qua cánh cửa đã mở bởi tôi, tai vang lên âm điệu của bài nhạc quen thuộc.
Cố bấu cái chân đang trong tầm mắt, "need some help, bro", bóng tối.