- Xu
- 754,688,212
56371
202
Mười bốn điều răn của Phật
1. Kẻ thù lớn nhất của đời mình là Chính mình
2. Ngu dốt nhất của đời người là Dối trá
3. Thất bại lớn nhất của đời người là Tự đại
4. Bất hạnh lớn nhất của đời người là Ghen tỵ
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là Đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là Bất Hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là Tự ty
8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là Vươn lên sau khi vấp ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là Tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là Sức khỏe, Trí tuệ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là Tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là Khoan dung
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là Kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là Bố thí.
Audio 14 Điều Răn Của Phật
10 điều tâm niệm nhà Phật
1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì ham muốn dễ sinh
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn dễ kiêu sa nổi dậy
3. Cứu xét tâm linh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học khó vượt bậc
4. Sự nghiệp đừng mong không bị chông gai, vì không chông gai thì chí nguyện không kiên cường
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì dễ thành lòng thường kiêu ngạo
6. Giao tiếp đừng mong lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa
7. Với người đừng mong thuận chiều ý mình, vì thuận chiều ý mình thì tất sinh tự kiêu
8. Thi ân đừng cầu đáp trả, vì cầu đáp trả là thi ân có mưu tính
9. Thấy lợi đừng nhúng tay, nhúng tay thì hắc ám tâm trí
10. Oan ức không cần bày tỏ, vì bày tỏ thì hèn nhát mà trả thù thì ân oán kéo dài.
Ý nghĩa 14 điều răn của Phật
Trong đời sống, nhiều người thường nghĩ rằng kẻ thù là đối thủ, khó khăn, hoàn cảnh bất lợi. Nhưng sâu thẳm, kẻ thù nguy hiểm nhất chính là nội tâm của bản thân. Tham, sân, si, hận thù, sợ hãi, tự ti.. Tất cả đều là những cạm bẫy vô hình. Khi nội tâm nhiễm bệnh, dù bối cảnh bên ngoài thuận lợi đến đâu cũng khó lòng chiến thắng.
Kinh Phật dạy: "Sự độc ác do tâm sinh ra, sẽ quay lại tự hại chính mình." Từ xa xưa, các danh nhân đã cảnh báo: Nếu không tự chế ngự bản thân, lương tâm và trí tuệ sẽ dần mục nát, con người sẽ trở nên vô dụng. Ngạn ngữ có câu: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nhấn mạnh giá trị bên trong con người mới quan trọng, không phải vẻ bề ngoài. Những người vượt qua "kẻ thù" nội tâm thường sống thanh thản, trí tuệ và giàu lòng nhân.
Kiêu ngạo là nguyên nhân sâu xa dẫn đến nhiều thất bại. Sách Cảnh Hành Lục ghi: "Sự tự mãn làm cho mình hư, sự kiêu căng làm mình trở nên ngu." Lịch sử cũng minh chứng: Những người tự đại thường tự chuốc tai họa, thậm chí đánh mất cả danh dự và tính mạng.
Một ví dụ cổ điển: Con trai nhà giàu khoe sức mạnh, coi thường mọi người, cuối cùng bị trừng phạt vì tính kiêu căng. Cây lúa trĩu bông phải cúi đầu trước gió, con người cũng vậy, càng giỏi càng phải khiêm nhường. Lã Khôn từng dạy: "Tài kiêng nhất là tự cao, tâm kiêng nhất là hẹp hòi, khí kiêng nhất là hung hăng." Người hiểu được điều này sẽ hạn chế thất bại, sống hòa nhã và hiệu quả hơn.
Nói dối là căn bệnh tinh thần hủy hoại bản thân và xã hội. Kinh Phật xếp dối trá vào 7 tội lỗi lớn mà người muốn đắc đạo phải tránh. Dối trá tạo ra xung đột tâm lý: Luôn đối phó, luôn lo sợ bị phát hiện, khiến con người căng thẳng và mệt mỏi.
Châm ngôn Trung Quốc: "Nếu có lương tâm trong sáng, cả đời không sợ tiếng gõ cửa nửa đêm." Trình Di nhấn mạnh: "Lấy chân thật cảm động người ta, người ta cũng đáp lại bằng chân thật. Dùng mưu mô đối phó người, người cũng đáp lại bằng mưu mô." Dối trá không chỉ làm đời sống rối loạn, mà còn tạo ra quả báo: Gieo nhân nào gặt quả ấy, người nói dối thường tự làm khổ mình trước hết.
Ghen tị là ngọn lửa âm thầm thiêu đốt tâm hồn. Khi so sánh với người khác, thay vì học hỏi, con người dễ trở nên đau khổ, thù hận, hoặc làm tổn hại người khác. Các tích xưa kể rằng, lòng đố kị có thể biến con người thành con thú dữ, hủy hoại nhân đức và văn hóa.
Nho giáo nhấn mạnh, lòng tham và ghen ghét là nguồn cội của tai họa: "Miếng ăn sướng miệng, sinh bệnh tật; việc làm thỏa chí, đưa tới tai vạ." Người biết kiềm chế ghen tị sẽ dùng nó như động lực để phát triển bản thân và giúp đời.
Con người sống giữa 7 tỷ cá nhân, nhưng giá trị riêng biệt không nằm ở danh xưng hay chức vị mà ở cá tính, năng lực và tư duy. Ai cũng muốn tự khẳng định mình, nhưng nhiều người đánh mất bản ngã do tác động bên ngoài hoặc yếu tố chủ quan.
Lã Khôn từng dạy: "Nghèo mà không chí mới xấu, hèn mà không tài mới đáng ghét." Khi đánh mất mình, con người không chỉ lạc lối mà còn dễ sa vào dục vọng, cám dỗ, và những sai lầm lớn trong đời. Biết giữ mình là cách sống thông minh và nhân hậu.
Bất hiếu là quên đi nguồn cội và công ơn sinh dưỡng của cha mẹ. Người bất hiếu chỉ nhìn thấy hiện tại mà không biết trân trọng quá khứ, và gieo nhân nào gặt quả nấy.
Ca dao Việt Nam dạy: "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra." Hiếu thuận không chỉ là đạo lý mà còn là nền tảng tinh thần của con người. Ai sống đúng đạo hiếu sẽ nhận lại bình an trong tâm hồn.
Tự ti là sự thu mình, ngại va chạm, không dám thể hiện năng lực. Nó làm con người bỏ lỡ cơ hội, dễ phụ thuộc và sống trong bóng tối của chính mình.
Một tích xưa kể: Anh nông dân nghèo thản nhiên giữa những tay giàu nịnh hót, cho thấy rằng tự ti không xuất phát từ hoàn cảnh mà từ tinh thần. Người vượt qua tự ti sẽ biết giá trị bản thân, dám vươn lên và sống tự do, mạnh mẽ.
Ngã là điều tất yếu trong đời, nhưng đứng dậy sau thất bại mới là phẩm chất cao quý. Phật dạy: "Không sợ vấp ngã, chỉ sợ bỏ cuộc." Mỗi lần vấp ngã là một bài học, là cơ hội để hiểu bản thân, hoàn thiện và trưởng thành. Những người biết đứng dậy sẽ tạo ra sức mạnh và niềm tin không gì lay chuyển.
Tuyệt vọng là trạng thái mất niềm tin và hy vọng, khiến con người dễ từ bỏ bản thân, đánh mất phương hướng. Người biết giữ hy vọng sẽ tìm thấy sức mạnh để sống, vượt qua nghịch cảnh. Như Vương Dương Minh từng dạy: "Người không có ý chí như thuyền không lái, như ngựa không cương." Ý chí và hy vọng là tài sản vô giá.
Sức khỏe là nền tảng của mọi hạnh phúc. Không có sức khỏe, tiền bạc, quyền lực, danh vọng đều vô nghĩa. Các danh y cổ điển nhấn mạnh: Dưỡng thân và dưỡng tâm song song mới thực sự có sức khỏe. Mạnh Tử dạy: "Dưỡng sinh trước hết phải ít lòng ham muốn, tinh thần điều hòa, cơ thể vận động phù hợp."
Tình cảm, yêu thương và quan tâm là món nợ khó trả nhất. Tiền bạc có thể bù đắp, nhưng tình cảm cần được trân trọng, nuôi dưỡng và thể hiện đúng cách. Một trái tim ấm áp, biết chia sẻ và quan tâm, là tài sản vô giá. Người xưa đã minh chứng rằng tình cảm không thể cân đo bằng vật chất mà cần sự chân thành và thời gian.
Khoan dung là khả năng tha thứ và độ lượng, cởi mở tâm hồn để xóa tan oán hận. Đức Phật dạy: "Oán trả oán, oán chồng chất; lấy ân trả oán, oán tiêu tan." Khoan dung không chỉ mang lại bình an cho người khác mà còn nuôi dưỡng hạnh phúc cho chính mình. Chứa âm đức trong lòng còn bền lâu hơn vàng bạc hay danh lợi.
Thiếu hiểu biết là nguyên nhân dẫn đến sai lầm, mất phương hướng và tổn thương người khác. Kiến thức giúp con người hành động đúng đắn, phát triển trí tuệ và nhân cách. Khổng Tử dạy: "Ba người cùng đi, tất có một người làm thầy." Người ham học hỏi, khiêm tốn sẽ thu nhận được hiểu biết quý giá suốt đời.
Bố thí không chỉ là cho đi vật chất mà còn là chia sẻ tinh thần, lòng nhân ái. Khi giúp đỡ người khác, con người tìm thấy sự thanh thản, niềm vui và ý nghĩa cuộc sống. Phật dạy: Bố thí từ tâm, không mong đền đáp, là cách để nuôi dưỡng hạnh phúc bền lâu và giải tỏa mọi đau khổ.
1. Kẻ thù lớn nhất của đời mình là Chính mình
2. Ngu dốt nhất của đời người là Dối trá
3. Thất bại lớn nhất của đời người là Tự đại
4. Bất hạnh lớn nhất của đời người là Ghen tỵ
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là Đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là Bất Hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là Tự ty
8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là Vươn lên sau khi vấp ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là Tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là Sức khỏe, Trí tuệ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là Tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là Khoan dung
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là Kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là Bố thí.
Audio 14 Điều Răn Của Phật
10 điều tâm niệm nhà Phật
1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì ham muốn dễ sinh
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn dễ kiêu sa nổi dậy
3. Cứu xét tâm linh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học khó vượt bậc
4. Sự nghiệp đừng mong không bị chông gai, vì không chông gai thì chí nguyện không kiên cường
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì dễ thành lòng thường kiêu ngạo
6. Giao tiếp đừng mong lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa
7. Với người đừng mong thuận chiều ý mình, vì thuận chiều ý mình thì tất sinh tự kiêu
8. Thi ân đừng cầu đáp trả, vì cầu đáp trả là thi ân có mưu tính
9. Thấy lợi đừng nhúng tay, nhúng tay thì hắc ám tâm trí
10. Oan ức không cần bày tỏ, vì bày tỏ thì hèn nhát mà trả thù thì ân oán kéo dài.
Ý nghĩa 14 điều răn của Phật
1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
Trong đời sống, nhiều người thường nghĩ rằng kẻ thù là đối thủ, khó khăn, hoàn cảnh bất lợi. Nhưng sâu thẳm, kẻ thù nguy hiểm nhất chính là nội tâm của bản thân. Tham, sân, si, hận thù, sợ hãi, tự ti.. Tất cả đều là những cạm bẫy vô hình. Khi nội tâm nhiễm bệnh, dù bối cảnh bên ngoài thuận lợi đến đâu cũng khó lòng chiến thắng.
Kinh Phật dạy: "Sự độc ác do tâm sinh ra, sẽ quay lại tự hại chính mình." Từ xa xưa, các danh nhân đã cảnh báo: Nếu không tự chế ngự bản thân, lương tâm và trí tuệ sẽ dần mục nát, con người sẽ trở nên vô dụng. Ngạn ngữ có câu: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nhấn mạnh giá trị bên trong con người mới quan trọng, không phải vẻ bề ngoài. Những người vượt qua "kẻ thù" nội tâm thường sống thanh thản, trí tuệ và giàu lòng nhân.
2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
Kiêu ngạo là nguyên nhân sâu xa dẫn đến nhiều thất bại. Sách Cảnh Hành Lục ghi: "Sự tự mãn làm cho mình hư, sự kiêu căng làm mình trở nên ngu." Lịch sử cũng minh chứng: Những người tự đại thường tự chuốc tai họa, thậm chí đánh mất cả danh dự và tính mạng.
Một ví dụ cổ điển: Con trai nhà giàu khoe sức mạnh, coi thường mọi người, cuối cùng bị trừng phạt vì tính kiêu căng. Cây lúa trĩu bông phải cúi đầu trước gió, con người cũng vậy, càng giỏi càng phải khiêm nhường. Lã Khôn từng dạy: "Tài kiêng nhất là tự cao, tâm kiêng nhất là hẹp hòi, khí kiêng nhất là hung hăng." Người hiểu được điều này sẽ hạn chế thất bại, sống hòa nhã và hiệu quả hơn.
3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
Nói dối là căn bệnh tinh thần hủy hoại bản thân và xã hội. Kinh Phật xếp dối trá vào 7 tội lỗi lớn mà người muốn đắc đạo phải tránh. Dối trá tạo ra xung đột tâm lý: Luôn đối phó, luôn lo sợ bị phát hiện, khiến con người căng thẳng và mệt mỏi.
Châm ngôn Trung Quốc: "Nếu có lương tâm trong sáng, cả đời không sợ tiếng gõ cửa nửa đêm." Trình Di nhấn mạnh: "Lấy chân thật cảm động người ta, người ta cũng đáp lại bằng chân thật. Dùng mưu mô đối phó người, người cũng đáp lại bằng mưu mô." Dối trá không chỉ làm đời sống rối loạn, mà còn tạo ra quả báo: Gieo nhân nào gặt quả ấy, người nói dối thường tự làm khổ mình trước hết.
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
Ghen tị là ngọn lửa âm thầm thiêu đốt tâm hồn. Khi so sánh với người khác, thay vì học hỏi, con người dễ trở nên đau khổ, thù hận, hoặc làm tổn hại người khác. Các tích xưa kể rằng, lòng đố kị có thể biến con người thành con thú dữ, hủy hoại nhân đức và văn hóa.
Nho giáo nhấn mạnh, lòng tham và ghen ghét là nguồn cội của tai họa: "Miếng ăn sướng miệng, sinh bệnh tật; việc làm thỏa chí, đưa tới tai vạ." Người biết kiềm chế ghen tị sẽ dùng nó như động lực để phát triển bản thân và giúp đời.
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
Con người sống giữa 7 tỷ cá nhân, nhưng giá trị riêng biệt không nằm ở danh xưng hay chức vị mà ở cá tính, năng lực và tư duy. Ai cũng muốn tự khẳng định mình, nhưng nhiều người đánh mất bản ngã do tác động bên ngoài hoặc yếu tố chủ quan.
Lã Khôn từng dạy: "Nghèo mà không chí mới xấu, hèn mà không tài mới đáng ghét." Khi đánh mất mình, con người không chỉ lạc lối mà còn dễ sa vào dục vọng, cám dỗ, và những sai lầm lớn trong đời. Biết giữ mình là cách sống thông minh và nhân hậu.
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
Bất hiếu là quên đi nguồn cội và công ơn sinh dưỡng của cha mẹ. Người bất hiếu chỉ nhìn thấy hiện tại mà không biết trân trọng quá khứ, và gieo nhân nào gặt quả nấy.
Ca dao Việt Nam dạy: "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra." Hiếu thuận không chỉ là đạo lý mà còn là nền tảng tinh thần của con người. Ai sống đúng đạo hiếu sẽ nhận lại bình an trong tâm hồn.
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
Tự ti là sự thu mình, ngại va chạm, không dám thể hiện năng lực. Nó làm con người bỏ lỡ cơ hội, dễ phụ thuộc và sống trong bóng tối của chính mình.
Một tích xưa kể: Anh nông dân nghèo thản nhiên giữa những tay giàu nịnh hót, cho thấy rằng tự ti không xuất phát từ hoàn cảnh mà từ tinh thần. Người vượt qua tự ti sẽ biết giá trị bản thân, dám vươn lên và sống tự do, mạnh mẽ.
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã
Ngã là điều tất yếu trong đời, nhưng đứng dậy sau thất bại mới là phẩm chất cao quý. Phật dạy: "Không sợ vấp ngã, chỉ sợ bỏ cuộc." Mỗi lần vấp ngã là một bài học, là cơ hội để hiểu bản thân, hoàn thiện và trưởng thành. Những người biết đứng dậy sẽ tạo ra sức mạnh và niềm tin không gì lay chuyển.
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
Tuyệt vọng là trạng thái mất niềm tin và hy vọng, khiến con người dễ từ bỏ bản thân, đánh mất phương hướng. Người biết giữ hy vọng sẽ tìm thấy sức mạnh để sống, vượt qua nghịch cảnh. Như Vương Dương Minh từng dạy: "Người không có ý chí như thuyền không lái, như ngựa không cương." Ý chí và hy vọng là tài sản vô giá.
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe
Sức khỏe là nền tảng của mọi hạnh phúc. Không có sức khỏe, tiền bạc, quyền lực, danh vọng đều vô nghĩa. Các danh y cổ điển nhấn mạnh: Dưỡng thân và dưỡng tâm song song mới thực sự có sức khỏe. Mạnh Tử dạy: "Dưỡng sinh trước hết phải ít lòng ham muốn, tinh thần điều hòa, cơ thể vận động phù hợp."
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
Tình cảm, yêu thương và quan tâm là món nợ khó trả nhất. Tiền bạc có thể bù đắp, nhưng tình cảm cần được trân trọng, nuôi dưỡng và thể hiện đúng cách. Một trái tim ấm áp, biết chia sẻ và quan tâm, là tài sản vô giá. Người xưa đã minh chứng rằng tình cảm không thể cân đo bằng vật chất mà cần sự chân thành và thời gian.
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
Khoan dung là khả năng tha thứ và độ lượng, cởi mở tâm hồn để xóa tan oán hận. Đức Phật dạy: "Oán trả oán, oán chồng chất; lấy ân trả oán, oán tiêu tan." Khoan dung không chỉ mang lại bình an cho người khác mà còn nuôi dưỡng hạnh phúc cho chính mình. Chứa âm đức trong lòng còn bền lâu hơn vàng bạc hay danh lợi.
13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
Thiếu hiểu biết là nguyên nhân dẫn đến sai lầm, mất phương hướng và tổn thương người khác. Kiến thức giúp con người hành động đúng đắn, phát triển trí tuệ và nhân cách. Khổng Tử dạy: "Ba người cùng đi, tất có một người làm thầy." Người ham học hỏi, khiêm tốn sẽ thu nhận được hiểu biết quý giá suốt đời.
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí
Bố thí không chỉ là cho đi vật chất mà còn là chia sẻ tinh thần, lòng nhân ái. Khi giúp đỡ người khác, con người tìm thấy sự thanh thản, niềm vui và ý nghĩa cuộc sống. Phật dạy: Bố thí từ tâm, không mong đền đáp, là cách để nuôi dưỡng hạnh phúc bền lâu và giải tỏa mọi đau khổ.
Chỉnh sửa cuối:

