Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Hóa ra thứ làm người ta bất ngờ nhất không phải là sự thật, mà là việc nó đã ở ngay trước mắt từ rất lâu.
    Lỡ để lộ quá nhiều, giờ chỉ biết vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Nghĩ cũng buồn cười, tự tay kéo màn rồi lại phải tự mình diễn tiếp.
    Then cù đệ, đã tặng lữa choa ta
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    Lunarchen
    Lunarchen
    Đại hiệp hoàn toàn rất tốt, là ta tự

    Thấy mình ko xứng thôi, do chênh lệch trình độ đóa, tự thẹn tự thẹn, về sau ko nên bàn về chuyện này, để đôi bên khỏi khó xử hé
    Lâm Thiên Nguyệt
    Lâm Thiên Nguyệt
    Bỏ qua vị trí địa lý thì em muốn vác lễ cưới đến roi
    Lunarchen
    Lunarchen
    Lễ đường cho em với cướp biển hả, ok, chị làm chủ hôn cho
    Nhìn hai người từng rất đồng điệu mới hiểu một điều: Sự hợp nhau không đảm bảo sẽ đi cùng nhau.

    Bởi trên đời này, thứ dễ thay đổi nhất không phải cảm xúc, mà là lựa chọn của con người. Và nhiều khi, điều kết thúc một mối quan hệ không phải cãi vã hay phản bội, mà là sự im lặng kéo dài đủ lâu.

    Gửi tặng hai người nào đó.
    Khi tôi còn là một đứa trẻ. Ngồi sau xe đạp của bố trên đường đến trường. Tôi luôn nghĩ bố là người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới. Chẳng có gì có thể đánh bại ông.

    Suy nghĩ hồi còn là một thằng trẻ con thật phong phú làm sao!
    - Công việc ổn không con?

    - Vẫn ổn ạ.

    - Có vất vả không?

    - Cũng bình thường.

    Ông gật đầu. Một lúc sau lại hỏi:

    - Con có bạn gái chưa?

    Tôi bật cười.

    - Bố vẫn nhớ chuyện đó à?

    - Nhớ chứ.

    - Chưa đâu.


    - Kén quá.

    Con biến tấu đoạn hội thoại ấy đi để viết nên câu truyện con tâm huyết nhất, bố không trách con chứ?
    Cố nhân biệt tích từ năm ấy,

    Để lại trong tim vết nhớ thương.

    Một mảnh tình xưa theo lá rụng,

    Nửa đời tâm sự gửi tà dương.

    Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,

    Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.

    Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,

    Chỉ còn trăng nước với tha hương.

    Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,


    Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.

    Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió viết nên thơ.
    Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:

    Đó là căn bệnh ảo tưởng.

    Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.


    Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.

    Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
    Em đi để lại mùa thương nhớ

    Anh chờ nhưng chẳng kịp quay về

    Năm năm lặng lẽ thành xa lạ


    Một đời chẳng giữ nổi lời thề

    Anh vì quá lí trí, vì niềm tin mù quáng mà mất em. Em chờ anh năm năm nhưng anh không biết, đến lúc nhận ra đã quá muốn rồi.

    Giá như anh giữ em lại dù chỉ một lần.
    Đời bất công quá đi!

    Năm trước đi chơi rước ốm về nhà, năm nay đi về phải tạm biệt cái điện thoại.
    Independent - Freedom - But Unhappiness.

    Bản thân ta cũng giống câu nói này ư?
    "Nguyệt. Anh thích em."

    [..]

    "Anh biết không?"

    "Hửm?"

    "Đây là màn tỏ tình cứng nhắc nhất em từng thấy."

    "..."


    "Nhưng mà." Cô hít một hơi. Rồi nhìn anh. "May cho anh. Vì em cũng thích anh.". => (Biến tấu một đoạn chương 9 - Em đi, bao giờ em về? )

    A Kiên ơi chỉ e với, e cx muốn tt một phát ăn ngay như a. (Dù hơi quê n còn hơn là bị từ chối)
    Có hẹn với VT.

    55328348691_720837c2ec_o.png

    Hứa lên từ đầu năm rồi mà giờ mới đi đc, lên lại bị nói là thất hứa rồi
    Này, tôi của tuổi hai lăm. Nếu cậu đang đọc được lá thư này, nghĩa là chúng ta đã sống thêm tám năm nữa rồi. Nghe ngầu ghê. Lúc viết thư này tớ mới mười bảy tuổi thôi. Còn đang ngồi trong lớp Toán và giả vờ ghi bài. Hy vọng cô giáo không phát hiện. Tớ không biết hiện tại cậu thế nào. Có cao hơn không? Có đẹp trai hơn không? Có giàu chưa? Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? Nếu vẫn ế thì buồn thật đấy.

    Khiến cậu thất vọng rồi! Sau 8 năm tớ không những ế mà còn ôm mối tình đơn phương.
    • Thích
    Reactions: Trình Mỹ Ân
    Vua Biển
    Vua Biển
    Có cao hơn không? - Có

    Có đẹp trai hơn không? - Vẫn vậy

    Có giàu chưa? - Nghèo hơn cả lúc đấy


    Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? - Chưa, vừa ế vừa đơn phương

    Lúc viết không nghĩ gì đâu, đến 8 năm sau ngồi tự trả lời lại mới thấy đời thật bất công
    55324186244_82dd7f4227_o.png


    Mới nói có 1 câu mà bị đình chỉ, bộ ad thấy câu t nói nó láo lắm hả, nó mất dạy lắm hả mà đình chỉ t.
    Anh từng nghĩ mình đánh đổi em để đổi lấy tương lai. Đến khi có được tương lai ấy rồi, anh mới biết thứ mình đánh mất lại chính là cuộc đời. Có những đêm anh ngồi một mình bên ô cửa sổ, nhìn ánh đèn trải dài ngoài phố, chợt nhớ đến câu hỏi em từng hỏi: "Anh có từng nghĩ sẽ mất em không?"

    Ngày đó anh trả lời quá dễ dàng. Bởi anh chưa từng tin em sẽ rời đi thật. Anh luôn nghĩ em sẽ quay về. Giống như mọi lần. Anh không biết rằng, có những người khi đã quay lưng thì không phải vì hết yêu. Mà vì đã đợi quá lâu.

    Nguyệt à, Nếu thời gian có thể quay lại, anh vẫn sẽ chọn em. Không phải sau khi ổn định. Không phải sau khi thăng chức. Không phải sau khi hoàn thành mọi dự định. Mà là ngay lúc đó. Ngay khoảnh khắc em đứng trước mặt anh và hỏi rằng liệu anh có sợ mất em hay không. Tiếc rằng con người luôn như vậy. Chỉ khi căn phòng trở nên trống trải mới nhận ra ai là người từng thắp đèn. Chỉ khi một người thật sự rời xa mới hiểu rằng mình đã yêu họ nhiều đến nhường nào. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ rất nhiều người. Nhưng không còn ai là em nữa. Và có lẽ suốt phần đời còn lại, điều khiến anh day dứt nhất không phải việc em đã rời đi. Mà là việc ngày đó, anh đã không giữ em ở lại.

    (trích Giá như anh giữ em lại)


    Người đâu mà để lí trí chiếm hết tâm can thế không biết.
    Thất bại-> công sức coi như đổ bể

    Thất thường-> ngta bảo mik điên

    Thất nghiệp-> ko có việc mà làm

    Thất tình-> tinh thần lao từ đỉnh cao xuống vực thẳm


    Thiếu mỗi 2 cái nx là đủ full 4 cái.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55354875525_0273da97d1_o.png


    55354876000_975d1e4d27_o.png


    Thôi thì cứ tập trung kiếm tiền làm phú bà đã vậy

    Nam nhân, bé thì phiền kiểu bé, lớn thì bực kiểu lớn

    Có nhà k thèm về, chịu!
  • Nay gặp lại cổ, mấy năm rùi, y chang hình tượng nu9 bạch nguyệt quang trong bộ tiểu thuyết vừa đọc.

    Đúng tuổi đúng vibe luông á, hồi xưa lúc gặp cổ nhìn còn nghĩ sau này có bị hủy dung khum;)
  • Lunarchen Chì Đen Lunarchen wrote on Chì Đen's profile.
    Then cù bạn chì đã ném cục kim cương bự chảng dzô mặt mình nhen. Củm ơn quá nhen, kakaka
  • Gòy lun! Thích Mây cho lắm vào, giờ cho gặp người (đồng nghiệp tương lai) tên Vân luôn, cơ mà Vân này mềm như bông gòn hay dữ như cá mập hay lươn như.. Thì chưa biết được.

    Mong là mọi thứ sẽ tốt đẹp.
  • Lunarchen Sói Lunarchen wrote on Sói's profile.
    Em cảm ơn admin đã chọi xu ạ
  • Back