Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
2,041

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Biết từ lâu, hiểu từ lâu, chỉ chờ một câu hỏi chưa bao giờ đến. Cứ giữ im lặng thế này, rồi có khi thứ còn lại chỉ là hai chữ "giá như".
    Hóa ra thứ làm người ta bất ngờ nhất không phải là sự thật, mà là việc nó đã ở ngay trước mắt từ rất lâu.
    Lỡ để lộ quá nhiều, giờ chỉ biết vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Nghĩ cũng buồn cười, tự tay kéo màn rồi lại phải tự mình diễn tiếp.
    Then cù đệ, đã tặng lữa choa ta
    • Thích
    Reactions: Vua Biển
    Vua Biển
    Vua Biển
    2 người khen nhau cao cao tại thượng vậy, s ko thử vận may đi
    Mạc Vấn
    Mạc Vấn
    Cao cao quá không ai chịu ai đó haha
    Lunarchen
    Lunarchen
    Đại hiệp hoàn toàn rất tốt, là ta tự

    Thấy mình ko xứng thôi, do chênh lệch trình độ đóa, tự thẹn tự thẹn, về sau ko nên bàn về chuyện này, để đôi bên khỏi khó xử hé
    Nhìn hai người từng rất đồng điệu mới hiểu một điều: Sự hợp nhau không đảm bảo sẽ đi cùng nhau.

    Bởi trên đời này, thứ dễ thay đổi nhất không phải cảm xúc, mà là lựa chọn của con người. Và nhiều khi, điều kết thúc một mối quan hệ không phải cãi vã hay phản bội, mà là sự im lặng kéo dài đủ lâu.

    Gửi tặng hai người nào đó.
    Khi tôi còn là một đứa trẻ. Ngồi sau xe đạp của bố trên đường đến trường. Tôi luôn nghĩ bố là người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới. Chẳng có gì có thể đánh bại ông.

    Suy nghĩ hồi còn là một thằng trẻ con thật phong phú làm sao!
    - Công việc ổn không con?

    - Vẫn ổn ạ.

    - Có vất vả không?

    - Cũng bình thường.

    Ông gật đầu. Một lúc sau lại hỏi:

    - Con có bạn gái chưa?

    Tôi bật cười.

    - Bố vẫn nhớ chuyện đó à?

    - Nhớ chứ.

    - Chưa đâu.


    - Kén quá.

    Con biến tấu đoạn hội thoại ấy đi để viết nên câu truyện con tâm huyết nhất, bố không trách con chứ?
    Cố nhân biệt tích từ năm ấy,

    Để lại trong tim vết nhớ thương.

    Một mảnh tình xưa theo lá rụng,

    Nửa đời tâm sự gửi tà dương.

    Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,

    Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.

    Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,

    Chỉ còn trăng nước với tha hương.

    Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,


    Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.

    Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió viết nên thơ.
    Sống trên đời, điều khổ nhất không hẳn là những khó khăn chồng chất, không phải những lần vấp ngã liên tiếp, cũng chẳng phải những mất mát hay tổn thương mà ta phải gánh chịu. Bởi khó khăn rồi sẽ qua, thất bại có thể trở thành bài học, còn những vết thương theo thời gian cũng sẽ dần lành lại. Thế nhưng, có một thứ khiến con người mãi chìm trong bế tắc mà không hề hay biết:

    Đó là căn bệnh ảo tưởng.

    Ảo tưởng về năng lực của bản thân, ảo tưởng về vị trí của mình trong mắt người khác, ảo tưởng rằng mình luôn đúng và thế giới phải vận hành theo suy nghĩ của mình. Người đối diện với nghịch cảnh vẫn còn cơ hội để trưởng thành. Nhưng người sống trong ảo tưởng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng do chính họ dựng nên, không nhìn thấy sự thật, không chấp nhận thực tế và cũng chẳng thể tiến xa hơn.


    Vì vậy, trên đời này, đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là sống mãi trong những ảo tưởng về chính mình.

    Ko mắc bệnh ảo tưởng mà mấy thk bạn gửi cho suốt ngày.
    Em đi để lại mùa thương nhớ

    Anh chờ nhưng chẳng kịp quay về

    Năm năm lặng lẽ thành xa lạ


    Một đời chẳng giữ nổi lời thề

    Anh vì quá lí trí, vì niềm tin mù quáng mà mất em. Em chờ anh năm năm nhưng anh không biết, đến lúc nhận ra đã quá muốn rồi.

    Giá như anh giữ em lại dù chỉ một lần.
    Đời bất công quá đi!

    Năm trước đi chơi rước ốm về nhà, năm nay đi về phải tạm biệt cái điện thoại.
    Independent - Freedom - But Unhappiness.

    Bản thân ta cũng giống câu nói này ư?
    "Nguyệt. Anh thích em."

    [..]

    "Anh biết không?"

    "Hửm?"

    "Đây là màn tỏ tình cứng nhắc nhất em từng thấy."

    "..."


    "Nhưng mà." Cô hít một hơi. Rồi nhìn anh. "May cho anh. Vì em cũng thích anh.". => (Biến tấu một đoạn chương 9 - Em đi, bao giờ em về? )

    A Kiên ơi chỉ e với, e cx muốn tt một phát ăn ngay như a. (Dù hơi quê n còn hơn là bị từ chối)
    55329710238_f22241d1d1_o.png

    Không trách đâu chỉ than cho nghe đến mức nhập viện thôi.
    Này, tôi của tuổi hai lăm. Nếu cậu đang đọc được lá thư này, nghĩa là chúng ta đã sống thêm tám năm nữa rồi. Nghe ngầu ghê. Lúc viết thư này tớ mới mười bảy tuổi thôi. Còn đang ngồi trong lớp Toán và giả vờ ghi bài. Hy vọng cô giáo không phát hiện. Tớ không biết hiện tại cậu thế nào. Có cao hơn không? Có đẹp trai hơn không? Có giàu chưa? Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? Nếu vẫn ế thì buồn thật đấy.

    Khiến cậu thất vọng rồi! Sau 8 năm tớ không những ế mà còn ôm mối tình đơn phương.
    • Thích
    Reactions: Trình Mỹ Ân
    Vua Biển
    Vua Biển
    Có cao hơn không? - Có

    Có đẹp trai hơn không? - Vẫn vậy

    Có giàu chưa? - Nghèo hơn cả lúc đấy


    Có người yêu chưa? Hay vẫn ế như bây giờ? - Chưa, vừa ế vừa đơn phương

    Lúc viết không nghĩ gì đâu, đến 8 năm sau ngồi tự trả lời lại mới thấy đời thật bất công
    55324186244_82dd7f4227_o.png


    Mới nói có 1 câu mà bị đình chỉ, bộ ad thấy câu t nói nó láo lắm hả, nó mất dạy lắm hả mà đình chỉ t.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hai trích dẫn mà Miêu từng đọc trên báo HHT, chắc phải dành thời gian ngẫm lại

    Cuộc sống là vậy, ngay cả khi không trông chờ nhất, thì sự yêu thương vẫn hiện diện đầy khắp trên thế gian này

    Trích truyện "Chú mèo trên bờ biển"

    Còn một cái nữa

    Những giọt nước mắt của quá khứ hãy để nó trôi đi, những cô đơn buồn phiền hãy để tôi giúp bạn xóa sạch. Những gì thuộc về bạn hãy để tôi được thấu hiểu và những gì thuộc về tôi xin được cùng bạn sẻ chia

    Trích "Món quà của cuộc sống"

    Vô tình tìm thấy tờ giấy ghi hai thông điệp này khi đang tìm cái khác, nhìn cái nét chữ chắc lúc đó mới học lớp 6 quá

    Chào sáng sớm, lại chuẩn bị dậy thể dục và đón chào một ngày mới.
  • Học nữ công gia chánh để đi cua trai nào!

    55351579882_998d20e2a1_o.png


    Được ngày phụ mẫu vắng nhà, hai chị em trộn đủ thứ vào rồi rán chả, haha, chưa biết ăn có đau bụng k mà ngửi mùi thấy cũng ngon đó chứ!
  • Không nghĩ nhanh vậy mà thành công nha, có 2ng thui á.

    Tuy thấy hơi tội bởi bth dùng acc mình add nhưng tất cả là vì nhỏ bạn mà ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡

    Mong ổng hiểu cho toi (~_~メ)
  • Biết từ lâu, hiểu từ lâu, chỉ chờ một câu hỏi chưa bao giờ đến. Cứ giữ im lặng thế này, rồi có khi thứ còn lại chỉ là hai chữ "giá như".
  • Back