Tan ca, trên đường ra bến xe, tôi đi ngang qua một tiệm hoa.
Tiệm hoa nhỏ chứ không lớn. Thế nhưng nhìn nó lại dễ chịu đến lạ.
Ngắm nghía một hồi, tôi bị thu hút bởi bó hoa màu tím. Nó đẹp một cách buồn vu vơ.
Chủ tiệm thấy tôi nhìn chằm chằm bó hoa đó, liền vừa dọn dẹp vừa giới thiệu: "Đó là hoa oải hương."
Thân cây có màu xanh đậm, lá nhỏ, hoa mọc trên đầu cành. Sắc màu hoa tím đậm mà mọc thành từng cụm lớn. Trong mỗi cụm là nhiều bông hoa bé, cánh hoa nhỏ, mỏng manh.
Ngắm nghía một hồi, tôi hỏi chủ tiệm: "Vậy loài hoa này, ý nghĩa của nó là gì?"
"Chờ đợi
tình yêu." Chủ quán không ngẩng đầu nhìn tôi, bản thân vẫn chú tâm dọn dẹp, cô nói tiếp: "Nó còn có nghĩa là sự thủy chung, sắt son trong tình yêu."
Loài hoa này đẹp bí ẩn, kì lạ, không phải ai cũng ngấm được vẻ đẹp độc đáo đó.
Tôi quyết định mua một bó oải hương.
Trên xe buýt tôi mở cửa sổ để mặc gió tạt vào mặt, mái tóc dài cũng theo đó mà lay động.
Chiếc xe bus chạy phát ra kêu lọc cọc. Một tay tôi tì vào khung cửa, tay còn lại ôm lấy bó hoa.
Từ ô cửa xe nhìn ra ngoài, khung cảnh chiều tối có chút đượm buồn, có chút bình yên.
Từng cơn gió thổi qua làm lá cây lay động.
Tôi nhìn về phía hoàng hôn. Lòng không ngừng cảm thán. Đẹp thật.
Muốn gặp được hoàng hôn tức là chúng ta phải trải qua một ngày đầy mệt mỏi. Vậy nên khi hoàng hôn đến cũng là lúc kết thúc chuỗi ngày mệt mỏi đó.
Tôi ngẩn người tận hưởng khung cảnh bên ngoài thì bỗng nhiên va phải một ánh nhìn.
Một người đàn ông đang đứng bên đường cũng đồng thời nhìn về phía tôi.
Thời khắc chiếc xe đi ngang qua người đó, tim tôi hẫng một nhịp.
Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy cho đến khi chiếc xe đi qua hẳn không nhìn được nữa.
Cảm giác này rất đỗi quen thuộc.
Trong lòng có chút khó hiểu, tay tôi ấn nhẹ lên ngực trái. Cảm giác vừa rồi thật khó tả.
Nhìn bó hoa trong tay, tôi chợt nhớ đến lời nói của chủ tiệm hoa "Chờ đợi tình yêu."
Tôi đang mong chờ điều gì giữa bầu trời đầy sương gió? Tôi đang không ngừng đợi chờ ai? Rồi sẽ có một ngày ai đó xuất hiện đền đáp quãng thời gian cô độc của tôi đúng không?
"Cốc cốc." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Bàn tay đang gấp đồ khựng lại, tôi cảnh giác nhìn ra cửa.
Trước giờ không có ai đến trọ của tôi. Hơn nữa trời cũng tối rồi.
Tôi leo xuống gác, cẩn thận áp tai vào cửa.
Tiếng gõ lại vang lên lần nữa làm tôi giật nảy mình.
Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm hỏi: "Ai vậy?"
Bên ngoài không ai trả lời. Nhưng lại vang lên tiếp tiếng cốc cốc.
Lúc này tôi chợt nhớ đến câu chuyện trên mạng hôm bữa. Cô gái sống một mình bị kẻ xấu đột nhập rồi giết chết.
Tôi không sợ chết nhưng không muốn chết với cách thức ghê tởm như vậy. Xác bị phân thành nhiều mảnh, mỗi nơi một chỗ. Nghĩ thôi cũng nổi hết cả da gà.
Tôi hỏi lại lần nữa: "Ai vậy?"
Bây giờ bên ngoài mới có người trả lời: "Là chị."
Nghe giọng nói rất quen thuộc, tôi vội vàng mở cửa.
Gương mặt rất lâu không gặp xuất hiện trước mắt tôi, vẫn là nụ cười đó, vẫn là ánh mắt đó.
Tôi mỉm cười có chút lúng túng, nhìn người trước mặt từ trên xuống dưới. Chị trưởng thành hơn, sắc sảo hơn rồi. Tôi vui mừng nói nhỏ: "Chị về rồi."
Minh Trang ôm trầm lấy tôi: "Lâu rồi không gặp."
Dứt lời chị liền véo má tôi: "Em cao lên à?"
Tôi lườm chị: "Chị nghĩ em cao nổi nữa à?"
Ngắm nghía tôi một hồi chị hỏi: "Vậy em gầy đi à? Nhìn người như bộ xương khô vậy."
Tôi bất lực nói: "Chị miêu tả hơi quá rồi."
Minh Trang lách qua người tôi, đi vào trong. Chị cẩn thận quan sát căn phòng một lượt, giọng có chút hoài niệm: "Vẫn như hai năm trước, không khác chút nào."
Tôi theo chị nhìn lại căn phòng. Từ khi chị đi tôi vẫn giữ nguyên cách bài trí như vậy.
"Đói chưa? Chúng ta cùng ăn thịt nướng." Chị hí hửng giơ túi xiên nướng lên trước mắt tôi.
Tôi không để ý rằng chị có mang đồ ăn đến.
Nhìn túi xiên nướng trước mắt, tôi nhớ lại trước đây. Tôi rất thích ăn thịt nướng, nhưng bản thân lại không thích ra ngoài ăn.
Tôi sợ nơi đông người, lại càng sợ gặp người quen. Mỗi lần đều là chị mua về cho tôi. Nhưng chị tốt nghiệp xong, quyết định đến thành phố khác làm việc. Hai năm rồi, tôi chưa ăn lại thịt nướng, đúng là rất nhớ mùi vị này.
Chúng tôi vừa ngồi ăn vừa nói chuyện.
"Em vẫn như trước đây, trầm tính, ít nói."
Tôi không đáp lại mà chỉ cười.
Chị hỏi: "Em dạo này ổn chứ?"
Tôi rũ mắt nhìn xuống nhà: "Em ổn."
Nhưng tôi thực sự không ổn chút nào. Ngày ngày đối với tôi đều là áp lực. Áp lực từ cuộc sống, áp lực từ công việc khiến tôi chẳng thể vui vẻ nổi.
Chị nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
Để tránh bầu không khí trầm lặng, cũng là tránh ánh mắt của chị, tôi gượng cười hỏi: "Chị thì sao?"
Chị ăn một cách suy tư: "Trước đây chị có hỏi em. Sau này tốt nghiệp em có muốn đến Sài Gòn với chị không? Lúc đó em nói Sài Gòn quá phức tạp nên vẫn muốn ở lại Đà Nẵng."
Uống một ngụm bia chị nói tiếp: "Đúng là phức tạp thật. Đôi lúc chị mệt lắm, muốn bỏ cuộc, nhưng mà vẫn phải cố gắng. Chị tự nhủ rằng bản thân không có ô thì phải chạy nhanh hơn người khác."
Ánh mắt chị nặng trĩu, nụ cười trên môi cũng không thể che được nỗi buồn vương trên đôi mắt. Tôi lặng lẽ nhìn chị mà không nói gì.
Tôi quay mặt ra ban công. Chúng tôi đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi. Trong lòng sớm đã không có cảm giác an toàn.
Nhớ khi bé, ngày nào cũng phải đối mặt với ánh mắt kì thị, ghét bỏ của mọi người. Tận cho đến bây giờ tôi vẫn thấy ám ảnh.
Cái xã hội này vẫn luôn tàn nhẫn như vậy.
Giọng nói chị phấn chấn hơn chút: "Nhưng chị đã gặp được một người."
Nghe vậy tôi liền hiểu ra chị muốn nói gì.
Chị mỉm cười, ánh mắt sáng lên tia hy vọng: "Anh ấy rất tốt với chị. Chị mong anh ấy sẽ không bỏ rơi chị. Chị sợ lại bị bỏ rơi lần nữa."
Tôi hiểu điều chị đang lo lắng. Trầm ngâm một lúc, tôi gặng hỏi: "Chị
yêu anh ấy à?"
"Ừ."
"Vậy anh ấy thì sao?"
"Anh ấy có lẽ cũng yêu chị. Vì anh ấy đối xử với chị rất tốt."
Chị ấy động lòng rồi. Tôi không biết nói gì đành chúc chị hạnh phúc.
Tôi mong chị ấy được yêu thương, được che chở, được vỗ về.
"Vậy em đã thích ai chưa?"
Đột nhiên chị hỏi vậy khiến tôi nhớ về người đàn ông lúc chiều.
Tôi lắc đầu, đưa tay chống cằm, khẽ nói: "Nếu có thể, em mong vào ngày bình thường nhất, gặp được người em yêu nhất, cùng họ sống một đời bình yên."
Tôi luôn tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên. Bởi nếu từ cái nhìn đầu tiên đã có cảm giác sâu đậm thì sau này dần già sẽ là khắc cốt ghi tâm, mãi mãi không quên.
Chị cười rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Chúng tôi tâm sự một lúc thì người yêu đến đón chị.
Chị đến đây du lịch ba ngày, sáng ngày mốt sẽ đi, nên hẹn tôi tối mai cùng họ ăn tối.
Tôi vui vẻ đồng ý.
Từ ban công nhìn xuống đường, tôi cẩn thận quan sát hai người họ.
Người đàn ông xuống xe mở cửa cho chị lên, tay còn che đầu để chị không va vào xe.
Tôi nheo mắt, cố nhìn mặt người đàn ông. Nhưng ánh đèn mờ mờ, khoảng cách lại khá xa, dưới tán cây lúc ẩn lúc hiện nên không nhìn được.
Tiếng xe xa dần, không gian trở nên yên ắng. Tôi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài đầy mệt mỏi.