Bạn được EC.Bắc.Hà mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Phượnghp

mỗi ngày học thêm một chút
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
4503 19
HlU5fkV.jpg


Thực sắc sinh hương, Mặc gia tiểu hãn thê


Tác giả: Vân Mộc Tình

Editor: 2concun

Thể loại: Nữ cường, Cổ đại, Xuyên không, Làm giàu, Mỹ thực, Tình cảm, HE

Nguồn convert: Tangthuvien.com

Văn án

[ Nàng ngạo kiều còn có thói quen ở sạch lại gặp một lão hán tử lôi thôi, chú định cuộc sống gà bay chó chạy.]

Ngự trù thế gia thiên kim tiểu thư Mễ Nhiêu, ngoài ý muốn linh hồn xuyên qua ngàn năm về trước.

Linh hồn của Mễ Nhiêu nhập vào thân thể bé gái Mễ Tiểu Mễ bị bệnh đậu mùa nên bị thân nhân bỏ rơi trong một ngôi nhà tranh trong rừng.

Thấy nàng trở về trong thôn mọi người hoảng sợ tránh ra sợ đụng phải nàng sẽ lây bệnh, người thân của nguyên chủ thấy nàng, ông nội, bà nội, cô dì chú bác một hai nhất định phải đem nàng thiêu sống.

Mẹ cùng anh trai nguyên chủ vì bảo vệ nàng nên bị thương nặng.

Khi nàng sắp quyết định đoạn tuyệt quan hệ cùng cực phẩm thân nhân thì từ đâu ló ra một cái lỗ mãng tháo hán tử, lấy vỏn vẹn giá năm mươi văn tiền chụp được nàng- cô bé tám tuổi năm ấy.

Nhưng không nghĩ rằng, nàng cùng Mặc gia yêu hận tình thù cũng bắt đầu từ đó..

Vì sinh tồn, được cưng chiều từ bé đại tiểu thư chính là như vậy bị buộc trở nên mạnh mẽ.

Sống trong núi tuy rằng khổ cực, nhưng nàng học được tìm niềm vui trong cuộc sống, nuôi gà bắt cá, đào rau dại, trồng dược liệu, nghiên cứu kiểu mới câu nông nghiệp, ngày tháng tự do không trói buộc cứ như vậy trôi qua.

Nhiều năm sau, nàng kiến tạo nên Mặc gia trang trở thành Kim Quốc độc nhất vô nhị du lam thắng cảnh.

Dưới tay nàng ruộng tốt vạn mẫu, vườn cây ăn quả thành rừng, chuỗi tửu lâu, cửa hàng của nàng trải rộng bốn nước.

Người ở, quản lý theo nàng nhiều vô kể.

Bậc này quy mô làm người líu lưỡi, yêu thích và ngưỡng mộ không thôi.

* * *

Phần giới thiệu tuy không thể nói hết nội dung phong phú của chính văn, nhưng có thể bật mí chính văn nhiều mỹ nam, mỹ thực phong phú, lại ngọt lại sủng, ngược cực phẩm đã nghiền. Không gian nơi tay, đánh đâu thắng đó, chần chờ gì nữa, nhảy hố thôi nào các nàng ơi.

(truyện đầu tay, có gì chưa ổn mong mọi người góp ý giúp mình nhé)

[nam cường] [ nữ cường],
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Các chương tiếp theo của truyện sẽ đăng ở phần trả lời comment

Các bạn chú ý giùm mình nha :))

Chương 1. Bị vứt tới trong rừng

Đói, thật là đói quá đi..

Mễ Nhiêu không nghĩ tới có ngày mình có thể nằm ngủ trên một chiếc giường cứng như đá thế này, mùi nấm mốc tràn vào khoang mũi, trên đỉnh đầu toàn là cỏ, phía sau cũng cỏ, nhìn trước nhìn sau toàn cỏ là cỏ.

Nói tóm lại, nàng hiện tại không biết tại sao lại đang ở trong một cái nhà gỗ không thể tính là cũ nát, nằm trên một cái giường cứng như đá, liền đệm đều không có, chỉ có một cái chiếu rách nát, bên cạnh có một mảnh vải rách nhìn không ra nhan sắc ban đầu (nếu như nàng đoán không sai, cái này chính là tấm chăn duy nhất trong đây), đáng thương nàng tấm thân gầy yếu này liền đơn giản cử động nhẹ cũng đau thấu xương.

Nhìn cánh tay nhỏ, bắp chân nhỏ, không cần soi gương cũng biết gương mặt này có khi gầy đến xanh xao vàng vọt, tóc thì như cỏ khô, quần áo rách rưới, còn có trong đầu chợt lóe những hình ảnh vụn nhỏ, nàng không thể không thừa nhận, tựa hồ ngủ một giấc xong, nàng đã đến một thế giới khác.

Nhưng mà..

Thật là đói bụng quá đi, Mễ Nhiêu vô lực vuốt cái bụng đói đến đáng thương, đói đến ngực dán vào lưng, môi thì khô nứt đến bong tróc, ôi mẹ ơi, nguyên chủ là bao lâu chưa được ăn cơm, bao lâu chưa uống miếng nước? Chẳng lẽ nguyên chủ là bị đói đến chết hay sao? Đầu óc mơ hồ nặng nề vô cùng, toàn thân bủn rủn, làm cho nàng nhất thời tiếp nhận không nổi quá khứ trí nhớ của nguyên chủ.

Nhưng mà bỗng nhiên nàng thấy được một "điểm sáng", chính là trên cánh tay của nàng, trên đùi, rõ ràng xuất hiện trong truyền thuyết sẹo chấm, nói đơn giản chính là, sẹo còn lưu lại sau khi khỏi bệnh đậu mùa, cũng bởi vì cái này, nên bệnh truyền nhiễm này mới gọi là "đậu mùa", vì vậy nên có thể giải thích lý do vì sao nguyên chủ lại một mình sống tại nơi này, đây là để tự sinh tư diệt.

Chẳng lẽ nàng bị đậu mùa?

Nghĩ đến khả năng này, Mễ Nhiêu rốt cuộc ngồi không yên, cố nén kịch liệt đầu váng mắt hoa, lảo đảo vịn đầu giường, từng bước một di chuyển ra ngoài, đáng thương nàng tìm đến toàn bộ sân vườn cũng không thấy có chậu chứa nước loại vật này, cuối cùng chỉ có thể tội nghiệp ghé vào một vũng nước đọng bên sân uống vài ngụm mới miễn cường sống sót, bản thân nàng nghĩ rằng toàn thân cao thấp sẽ toàn vết đậu ban, nhưng không ngờ, mặt của nàng lại hoàn hảo không tổn hao gì, ngay lập tức, nàng cảm động suýt khóc, nàng giật ra vạt áo của mình, vén ống quần lên, thật ngoài ý muốn chính là, trừ trên cánh tay, trên bắp đùi còn có chút đậu ban, còn lại chính là không có gì tổn thương.

Điều này sao có thể?

Một khi chắc chắn là đậu mùa, thì nó đã qua thời kỳ ủ bệnh, phát triển nhanh chóng, xác xuất tử vong cực cao, phát bệnh về sau, ngạch, hai gò má, cổ tay, cánh tay, toàn bộ thân thể đều sẽ xuất hiện triệu chứng phát ban, sau biến thành ban đỏ, mẩn mụn đỏ, mụn nước, mụn nước lại chuyển thành mụn mủ mụn bọc đầu đen, sau đó vỡ ra. Rồi sau đó mới dần co lại kết thành vảy dày, ước chừng một tháng sau, mới bắt đầu bong vảy, lưu lại sẹo ban, tục xưng "đậu mùa". Mà trên người nàng vết sẹo, rất hiển nhiên không phải đậu mùa, mà là thủy đậu, triệu chứng hơi giống đậu mùa, nếu nói đậu mùa đáng sợ, thì thủy đậu tốt hơn rất nhiều, tuy nhiên thủy đậu cũng lây, nhưng quan trọng nhất là sau khi thủy đậu bong vảy sẽ không để lại sẹo lâu, về điểm này, để cho Mề Nhiêu nhẹ nhàng thở ra một hơi, theo vết sẹo trên người nàng xem ra, bé gái này đã rất có thể chịu khổ, nàng nhẫn nhịn không gãi, tình huống như vậy đã là rất tốt rồi, như vậy nguyên nhân gây ra cái chết của nguyên chủ rất có thể là chết đói. Đáng thương cô bé mới có tám, chín tuổi, cứ như vậy chết đi, rốt cuộc ai lại nhẫn tâm như vậy? Đem nàng một đứa bé ném tại nơi rừng không mông quạnh này..

Người thân?

Ra khỏi nhà tranh, Mễ Nhiêu ngẩng đầu lên nhìn, nàng nhịn không được hút một hơi khí lạnh, bởi vì, tại nàng phía trước bên trái không phải từng nhà thôn xóm, mà là núi cao chập trùng, mà phía trước mặt nàng, thì là một mảnh xanh um tươi tốt, nhìn không tới cuối rừng cây, mà nàng ở chỗ này, xem như ở mảnh rừng này duy nhất một mảnh đất trống.

Thật là độc ác, để nàng tự sinh tự diệt thì thôi đi, còn ném vào núi sâu, chẳng lẽ không sợ nàng bị sói hoang ăn mất sao?

* * *
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 2. Rõ ràng không chết

Mễ Nhiêu vừa đói vừa khát, trong nhà đừng nói gạo, liền cái nhà bếp đều không có, đứa bé này rốt cuộc trôi qua như thế nào? Sống trong một ngôi nhà tranh rách nát, không có nhà vệ sinh, không có nhà bếp, thậm chí liền hàng rào tường vây đều không có, nơi đây rừng sâu núi thẳm, những đêm có tiếng sói tru, nàng không cách nào tưởng tượng đựợc cô bé này vượt qua bằng cách nào, nàng là ai? Người thân của nàng đâu?

[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Đáng tiếc cỗ thân thể này nàng chỉ cần vừa dùng sức một chút, đầu liền đau muốn nổ, càng thêm cơ thể đói khát vô cùng, nàng không tin nàng đi không ra ngôi nhà tranh rách nát này, khó khăn tìm được được một cây gậy gỗ, chống gậy tập tễnh đi xuống núi, trên núi nàng không rõ tình huống ra sao, nếu như dã thú tập kích, nàng liền đi chầu ông bà sao? Dưới núi có lẽ có thôn xóm, nơi có người ở sẽ có dòng nước, tìm không được đồ ăn, uống nước trước cũng được vậy, vận khí tốt, có lẽ có thể bắt được vài con cá lấp đầy bụng, tóm lại, không thể ngồi đây chờ chết được![/COLOR]

Trên đường đi xuống núi, nàng nghỉ ngơi tận ba bốn lần, cái thân thể này đã suy đến cực hạn, nếu không mau tìm được đồ ăn, nàng chỉ sợ không được bao lâu nàng sẽ ợ ra rắm, vẻn vẹn chỉ là suy nghĩ một chút thôi, nàng đã thấy oan ức muốn khóc, làm sao mà người ta xuyên việt không là công chúa thì cũng là Vương phi, lại thấp nữa cũng là nha hoàn đi, có thể hết lần này tới lần khác tất cả mọi người vận khí tốt, liền nàng Mễ Nhiêu không may, xuyên qua xuyên thành cái tội nghiệp bé gái mồ côi, haiz, đây chính là việc nàng mơ cũng mơ không ra.

Nàng đường đường là người thừa kế đời thứ mười của Ngự trù thế gia, gần xa nức tiếng, làm sao đang yên đang lành lại xuyên qua? Nàng hưởng thụ cuộc sống thiên kim đại tiểu thư, xa hoa đã thành quen, tại rừng sâu núi thẳm như thế này nàng làm sao mà sống được đây?

Sầu, quá sầu đời!

Ngao.. ai đó? Bất thình lình bị cái gì nện vào ót, đau nổi đom đóm mắt, Mễ Nhiêu vô ý thức xoay người lại, lại nhìn thấy mấy đứa trẻ con vẻ mặt sợ hãi chăm chú nhìn xem nàng, thanh âm run rẩy, cà lăm: "Mễ.. Mễ.. Tiều Mễ? Là ngươi thật sao? Ngươi chưa chết sao?"

Nhanh lên, mau trở về nói cho thôn trưởng đi, cả Mễ Tiều Dũng nữa.. "Mễ Nhiêu há to miệng, còn chưa kịp nói tiêng nào, mấy đứa trẻ con đã giải tán ngay lập tức, trốn trốn tránh tránh nàng giống như gặp quỷ giữa ban ngày.

Mễ Nhiêu giật mình sửng sốt một lúc lâu, lúc ánh mắt chạm đến vết sẹo trên mu bàn tay mình, nàng mới đột nhiên hiểu ra tại sao bọn hắn lại cư xử như vậy, thì ra, bọn họ tránh nàng như tránh ôn dịch sao?


Còn nữa, vừa rồi bọn hẵn gọi nàng là gì? Mễ Tiểu Mễ? Chẳng lẽ đây là tên của nàng ở kiếp này sao? Vậy.. Mễ Tiểu Dũng là ai? Người thân của nàng sao?

Vừa nghĩ tới nàng rất có thể có người nhà, con mắt Mễ Nhiêu trong phút chốc sáng rực lên, có người nhà có nghĩ là không cần đói bụng? Nghĩ tới đây, nàng cước bộ không tự giác nhanh hơn, không bao lâu sau nàng thật sự nhìn thấy thôn xóm còn có khói bếp bốc lên cao, nhưng, nàng còn chưa kịp nở nụ cười may mắn, thì nhìn thấy vô số thôn dân bộ dạng gấp gáp, lo lắng chạy về phía nàng, tình huống gì đây?

" Nhìn xem, đúng là nàng rồi, nàng thật sự chưa chết? "

" Ông trời ơi, nhà họ Mễ không phải chỉ cho nàng mười ngày lương thực thôi sao, sao nàng vẫn còn sống đến bây giờ? "

" Nhanh lên, tranh thủ đi gọi thím Mễ, nói cho nàng mau lên tới đây, ngàn vạn đừng để cho nha đầu kia vào thôn.. "

Đám người dừng lại cách nàng khoảng hơn năm mét, Mễ Nhiêu không hiểu tại sao lại thế, đang muốn đi về phía trước, lại bị một người nam nhân trung niên nghiêm nghị quát bảo ngừng lại:" Mễ nha đầu, đừng đi nữa, ngươi đừng nơi đó đừng nhúc nhích, đã có người chạy đi gọi mẹ ngươi rồi!"

Mễ Nhiêu nhướng mày, nghĩ đến mấy đứa trẻ con lúc nãy, nàng đã hiểu ra gì đó, vì vậy, nàng thật sự đứng đấy không nhúc nhích nữa..

Ha ha, mẹ sao? Thì ra, nàng thật sự không phải bé gái mồ côi, thì ra, là mẹ của nàng đã không cho nàng ăn sao? Buồn cười, thật sự là chuyện cười!
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 3. Một nhà đoàn tụ

"Tiểu Mễ, Tiểu Mễ, Mễ Nhi của mẹ!" Xa xa truyền tới tiếng khóc to, Mễ Nhiêu nghe được thanh âm này, vô ý thức nhíu mày lại, là thanh âm của ai chứ?

Khi nhìn thấy một người phụ nữ khuôn mặt vàng vọt xanh xao, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, mặt mũi đầy vệt nước mắt đang liều mạng đẩy ra người ngăn ngở phía trước, nhanh chóng bổ nhào chạy về phía nàng lúc đó, Mễ Nhiêu theo bản năn tránh đi, người phụ nữ vồ hụt một cái chật vật ngã nhào trên mặt đất, khiếp sợ ngoái đầu nhìn lại về phía nàng: "Mễ Nhi, mẹ đây, ta là mẹ của ngươi mà, Mễ Nhi của mẹ, Thượng Thiên phụ hộ ngươi còn sống, ông trời mở mắt!" Dứt lời, bà vững vàng mà đối với Đại Sơn dập đầu "rầm rầm rầm", nghe thôi cũng thấy xót xa.

"Ngươi đang làm gì đó? Còn không mau đứng lên sao?" Đúng lúc này, sau lưng hai người vang lên một thanh âm cực kỳ uy nghiêm, người phụ nữ kia nghe được thanh âm, thân thể thoáng chốc cứng đờ, Mễ Nhiêu quay đầu, thì thấy một vị lão nhân hai tay chắp sau lưng, hai con mắt tưởng chừng như bốc hỏa nhìn chằm chằm người phụ nữ kia, mà lão phu nhân đi theo sau hắn, thì đối với đi theo bên người mình năm nam năm nữ nói: "Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau kéo vợ Lão Tứ đứng lên sao?

" Không, không được, cha, mẹ, ta van cầu các ngươi, buông tha cho Mễ Nhi, nàng vẫn chỉ là đứa trẻ con thôi, nàng đã nhịn hơn mười ngày rồi, các ngươi nhìn xem, nàng không sao rồi, nàng thật sự không sao rồi, cầu xin ngài, van xin ngài buông tha cho nàng được không, chờ tướng công trở lại, hai vợ chồng chúng ta sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp các ngươi, van xin ngài, con dâu van xin ngài! "

" Nàng khỏi rồi? Khỏi rồi thì sẽ không tái phát sao? Ngươi còn không mau tới đây, ta làm cho ngươi cả đời này không thấy được Dũng Nhi. "Lão phu nhân ánh mắt đanh lại, trong giọng nói tràn đầy uy hiếp.

Mễ Nhiêu nhìn đến đây, nàng lại tựa hồ đã hiểu ra điều gì, nữ nhân xụi lơ dưới mặt đấy này, có lẽ chính là nàng nghĩ đến người mẹ" buồn nôn ", theo nàng vừa mới hốt hoảng chạy tới tư thế cùng vừa rồi liều lĩnh giúp nàng cầu tình, hiển nhiên nàng không phải là người ác độc tới mức vứt bỏ con cái. Ngược lại.. đối với đôi lão phu phụ đứng tại nàng không xa, cùng với đứng cùng bọn họ năm đôi nam nữ, đây hẳn là nguyên nhân trực tiếp khiến cô bé kia chét đói!

" Mẹ.. "Nhưng vào lúc này, đột nhiện một người thân hình cao ráo đẩy ra lão phu nhân, liều lĩnh chạy đến trước mặt người phu nhân trẻ tuổi, dùng sức ôm thật chặt nàng, sau đó hắn sắc bén quét mắt nhìn đứng ở bên cạnh xem náo nhiệt các vị hương thân, cùng với mấy vị mà bọn hắn gọi là người thân kia, trào phúng cười một tiếng, giọng nói lương bạc cực kỳ:" Nếu là muội muội ta cứ như vậy chết đi, chúng ta cũng không nói gì, thế nhưng nàng mạng lớn còn sống trở về, nếu như các ngươi cố chấp muốn giết chết nàng, vậy thiêu chết ta cùng mẹ ta trước, cho dù chết, chúng ta người một nhà cũng muốn chết cùng một chỗ. "

Phu nhân kia ngạc nhiên nhìn về phía con trai mình, kích động tới mức nói năng lộn xộn:" ô ô, Tiểu Dũng, ngươi biết ngươi đang nói cái gì không? Ngươi không được chết, cho dù chết, cũng là mẹ chết, là mẹ vô dụng, không bảo vệ được muội muội ngươi, nếu như ta ngay cả ngươi cũng bảo vệ không được, còn thế nào nhìn mặt cha ngươi được? "

" Chẳng lẽ mẹ cùng muội muội chết rồi, con còn có thể nhìn mặt cha được sao? "Mười lăm tuổi Mễ Tiểu Dũng trong mắt tràn đầy trào phúng, hắn lướt qua phu nhân gương mặt tràn đầy thống khổ, lại nhìn về phía trong đám người khuôn mặt âm trầm không nói lời nào Mễ Tang - Mễ gia người đứng đầu:" Gia gia, Mễ Nhi bị bệnh, ngài không cho tiền trị liệu thì cũng thôi, ngài vậy mà nhốt hai mẹ con chúng ta lại, đem Mễ Nhi ném vào trong rừng, nàng hôm nay phúc lớn mạng lớn còn sống, thật không ngờ ngài ý chí sắt đá, vẫn không định buôn tha nàng, xin hỏi, nếu ta phụ thân vẫn còn tại bên cạnh chúng ta, các ngài -

Sẽ còn như vậy khi dễ chúng ta cô nhi quả mẫu sao?"
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 4. Thôn trưởng Mễ Tang

Mễ Tang là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, vóc dáng thấp bé, gầy yếu, tóc thì khô héo thưa thớt, đôi mắt tam giác luôn lóe lên ánh sáng sắc bén và nhạy cảm, vẻn vẹn chỉ đứng nơi đó, cũng có một cỗ khí thế không giận tự uy. Thân là Mễ gia thôn Thôn trưởng, ở trong thôn lời nói của hẵn cực kỳ có lực lượng, chỉ cần là hắn nói, không người nào dám nghi vấn, trừ khi ngươi không muốn sống tại thôn này nữa, nếu không nhất định phải coi hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

Có thể thấy, Mễ Tang bản chất là một người cực kỳ tư lợi mà lại cay nghiệt, đáng lý ra người như vậy không có tư cách làm Thôn trưởng, thế nhưng, hết lần này đến lần khác hắn lại rất biết sử dụng thủ đoạn, phi thường khéo đưa đẩy, trong thời gian tranh cử thôn trưởng hắn cam lòng lung lạc nhân tâm, củng bởi thế chức Thôn trưởng mới rơi vào trong tay hắn.

Mễ Tang người này có tư tưởng phong kiến trọng nam khinh nữ rất nặng, trong mắt hắn, bé gái là cái bồi thường tiền hàng, huống chi nhà lão Tứ là hắn không chào đón nhất, từ lúc Mễ Tiểu Mễ bắt đầu có triệu chứng bệnh thủy đậu, hắn đã không quan tâm, người Mễ gia chỉ là lúc đầu hơi hoảng sợ, về sau mặc kệ là ai cũng không quan tâm nàng, thậm chí nhà lão Tứ đụng chạm vào vật gì họ sẽ không muốn đụng lại!

Mễ Tang lo lắng tình thế trong nhà càng lúc càng bị ảnh hưởng, quyết định cho Mễ Tiểu Mễ từ bỏ trị liệu, bởi vì trị bệnh đậu mùa vô cùng phức tạp mà lại tốn nhiều tiền, con người của hắn, tuyết đối không có khả năng vì một cái bồi thường tiền hàng hao tài tốn của, cho nên, hắn không màng tới vợ lão Tứ cùng con trai hắn cầu xin như thế nào, liền đơn giản cuốn Mễ Tiểu Mễ vào trong một mảnh chăn rách sau đó ném nàng vào tận sâu trong núi phía sau Mễ gia thôn.

Thời điểm Mễ Nhiên tỉnh lại nhìn thấy nhà tranh rách nát thật ra cũng là Mễ Tiểu Dũng sau đó lên núi vì nàng dựng lên, nhất là lúc mới bắt đầu, Mễ Tiểu Mễ ngoại trừ một mảnh chăn rách ra thì không có thêm gì cả, lúc ban đêm bị người ta đem ném lên núi, Mễ Tiểu Dũng thừa dịp người Mễ gia ngủ hết mới dám chạy lên núi bảo vệ muội muội bệnh nặng, sợ nàng bị sói hoang tha đi ăn mất, vì muội muội, hai người bọn họ ban đêm không dám ngủ say, chỉ sợ truyền đến tin tức muội muội chết mất rồi.

Cứ việc hai người đã thật cẩn thận, nhưng đến cùng vẫn bị người Mễ gia phát hiện, Mễ Tang sợ hai người cứ tiếp tục như vậy sẽ bị lây bệnh đậu mùa rồi lây cho toàn bộ Mễ gia, dưới cơn giận dữ đã đem hai người nhốt vào kho củi, suốt năm ngày bị nhốt, cũng là thời điểm này chân chính Mễ Tiểu Mễ bị tươi sống chết đói, rời đi nhân thế.

Hôm nay, lúc nghe được các hương thân bên ngoài nghị luận, bọn họ vẫn ở trong kho củi, biết được Mễ Tiểu Mễ chẳng những không chết, còn xuống núi, hai mẹ con họ kích động đến nỗi nói năng lộn xộn, không ngừng đụng cửa kho củi, không biết có phải hay không sốt ruột đi cứu muội muội, cửa kho củi vậy mà thật sự bị Mễ Tiểu Dũng đụng ra, cửa mở ra trong nháy mắt, Trần thị, mẹ của hắn chạy như điên ra sau núi, lúc Mễ Tang phát hiện ra, Mễ Tiểu Dũng dùng sức ôm chân hắn ta, không ngừng cầu khẩn: "Ông nội, van xin ngài, buông tha cho muội muội, chỉ cần ngài nguyện ý cứu muội muội, ngài muốn chúng ta làm gì đều được, Tiểu Dũng van xin ngài, Tiểu Dũng cho ngài dập đầu.."

Đáng tiếc Mễ Tiểu Dũng đánh giá thấp sự nhẫn tâm của Mễ Tang, hắn bị Mễ Tang một chân đạp lăn ra trên đất, sau đó kêu gọi thúc cô dì chú bác của hắn đi ra sau núi thời điểm đó, Mễ Tiểu Dũng móng tay dùng sức cào vào trong đất, nhếch môi cười bi thương: "Cha, cái nhà này là ngài mệt chết mệt sống, dù là liều mạng cũng muốn trả giá sao? Cha, ngài ở đâu? Mau trở về đi, Dũng Nhi thực sự nhịn không nổi nữa rồi!"
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 5. Nỗi hận của Mễ Tiểu Dũng

"Mễ Tiểu Dũng, ngươi câm miệng cho ta, ai dạy ngươi nói chuyện với trưởng bối như vậy?" Mễ Tang bỗng nhiên lạnh lùng nhìn về phía Mễ Tiểu Dũng, trong mắt tràn ngập uy hiếp.

Mễ Tiểu Dũng thấy hắn mặt lạnh cũng không sợ, thẳng lưng quật cường, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn về phía những "người thân" của hắn trào phúng, "Ông nội, ngài nhìn rõ ràng xem người mà ngài muốn thiêu chết là ai! Nàng là cháu gái ruột của ngài, con gái ruột của Mễ Trung, muội muội của ta, Mễ Tiểu Dũng, tại thời điểm sinh tử mấu chốt như vậy, ngài lại bảo ta câm miệng? Cha ta đã mất tích năm năm, ngài có biết chúng ta một nhà bốn miệng vì cái nhà này hi sinh nhiều như thế nào không? Trôi qua nhiều năm như vậy, ngài đã một lần chính thức phải người đi tìm cha ta chưa? Đối với con ruột của ngài ngài còn bạc tình bạc nghĩa như thế, nói gì đến một đứa cháu gái, trong mắt ngài chỉ là cái bồi thường tiền hàng?

" Chát "Mễ Tang dùng hết toàn thân sức lực tát một cái thật mạnh lên mặt Mễ Tiểu Dũng, hắn tức đến cả người run rẩy, chỉ vào cái mũi Mễ Tiểu Dũng, gầm gừ:" Nghiệt chủng, nghiệt chủng, tất cả đều là nghiệt chủng! "

Cái tát này, cơ hồ đã dùng hết toàn thân sức lực của Mễ Tang, thân thể gầy yếu của Mễ Tiểu Dũng làm sao mà chống cự được cái tát này? Theo quán tính cả người hắn bị bay ra xa hơn một mét ngã sấp xuống mặt đất gần đó, bên cạnh xem nào nhiệt thôn dân vội vàng lui về phía sau vài bước, thân thể Mễ Tiểu Dũng bị đói bụng hơn năm ngày, đã sớm suy kiệt, làm sao chịu nổi bị đánh như vậy, thân thể suy yếu muốn vùng vẫy đứng lên, lại ngay cả bò cũng không bò nổi, trong miệng ngai ngái hắn làm hắn vô ý thức ho ra một búng máu.

Hắn nôn ra máu không quan trọng, Mễ Tang tức muổn nổ, bước nhanh tiến lên, một tay tóm lấy đã không có sức phản kháng Mễ Tiểu Dũng, giơ tay muốn đánh tiếp, Mễ Nhiêu nhìn đến đây, liền không thể tiếp tục thờ ơ, ánh mắt ám ám, ngay tại nàng muốn hành động thì có người vọt lên trước, liều lĩnh đem Mễ Tiểu Dũng hộ tại phía sau, cứng rắn tiếp lấy cú đánh nặng nề.

" Chát "lại là một tiếng vang chát chúa, kèm theo đó là tiếng phụ nữ thống khổ rên lên, cùng với thanh vân la lên hoảng sợ của thiếu niên:" Mẹ, mẹ, mau tỉnh lại, mẹ, mẹ ơi? "

" Phốc.. "Mễ Tiểu Dũng liên tiếp lay người phụ nữ, nàng nặng nề nôn ra một ngụm máu tươi, nước mắt loang lổ trên mặt, đưa bàn tay đầy vết chai lên, khó khăn nói:" Dũng.. Dũng Nhi, cố gắng.. cố gắng.. chăm sóc.. chăm sóc.. "Nàng khó khăn từng ngụm từng ngụm hô hấp, cực lực muốn nói rõ điều gì, lại cuối cùng nói cũng không rõ liền hôn mê bất tỉnh.

" Mẹ, mẹ, mau tỉnh lại, mẹ ơi, mẹ đừng chết, mẹ ơi.. mẹ.. "Mễ Tiểu Dũng điên cuồng gọi mẹ mình, thế nhưng người phụ nữ bất chấp thân thể che chở hắn phía sau cuối cùng khỗng thể mở mắt ra nhìn hắn một cái.

Nữ nhân khóe miệng chậm rãi chảy ra hàng máu đỏ tươi, đôi mắt sau khi mất đi ý cũng không cam lòng hơi nhắm lại, tay phải còn duy trì động tác che chở cho hắn, một màn này xảy ra quá xung kích vào nội tâm thiếu niên, nắm tay càng ngày càng nắm chặt, càng nắm càng chặt, đến khi móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, hắn thoắt một cái đứng kên, mãnh liệt xoay người nhìn thẳng về phía Mễ Tang -- người tạo ra toàn bộ bi kịch này, trong mắt tràn ngập lành lùng cùng khát máu, cứng rắn để cho Mễ Tang cùng với đứng sau hắn người Mễ gia vô ý thức run lên, hoảng sợ lui về phía sau một bước.

" Cha ta, người nông dân trung thực kia, vì cho các ngươi ăn ngon uống sướng, không tiếc để vợ con ở nhà, rời xa quê hương bán mạng cho các ngươi! Mẹ ta, người phụ nữ đáng thương chỉ biết ủy khúc cầu toàn, chỉ vì để cho chúng ta ở trong Mễ gia có một chỗ an thân, hầu hạ một nhà gà trẻ các ngươi cũng đi sớm về tối, làm việc không kể ngày đêm, một người hiền lành bị các ngươi đày đọa thành bộ dáng ngày hôm nay! Muội muội ta, chỉ là một cô bé tám tuổi, vì giúp mẹ ta, tuổi còn nhỏ đã một mình thêu thùa, sớm hôm đi cắt cỏ heo, giặt quần áo! Mà ta, mỗi ngày đi theo các bác các chú lên núi đi săn, một lần đi là bốn năm ngày, chỉ vì có thể đồi lấy ít vài văn tiền, thế nhưng số tiền này, có lần nào là đến tay của chúng ta sao? Chúng ta khổ cực nhiều năm như vậy, có từng được cầm đồng nào chưa? Mễ Tang, chúng ta người một nhà thiếu nợ ngươi thứ gì? Lại để các ngươi đối đãi chúng ta như vậy?

"Mỗi ngày thức dậy so gà sớm, ngủ được so cẩu muộn, hầu hạ hết người già, đến trẻ nhỏ, vì sao đều là cháu trai của ngươi, lại đồng nghiệp bất đồng mệnh? Mỗi ngày đều là chúng ta nấu cơm, nhưng tại sao đợi đến lúc chúng ta ăn cơm lại không còn gì nữa? Con gà con chó còn cho ăn, chúng ta thì sao? Chúng ta thì sao? Chúng ta những năm này đánh đổi để nhận được cái gì? Hừ.. Để cửa nát nhà tan sao? Mễ Tang, ngươi xứng làm Thôn trưởng sao, ngươi xứng làm người sao? Hôm nay, ta Mễ Tiểu Dũng tại đây thề, chỉ cần ta còn sống, ta nhất định sẽ làm cho các ngươi Mễ gia nợ máu trả bằng máu!"

Mễ Tiểu Dũng nghiến răng nghiến lợi nói một tràng, làm cảm động những thôn dân vốn chỉ đến xem Mễ Tang trò cười, tuy rằng bọn họ đã từ lâu biết được ba mẹ con Mễ Tiểu Dũng cuộc sống khó khăn, nhưng bọn hắn không nghĩ rằng bọn họ lại khổ đến tình trạng này, nhìn về phía Mễ Tang ánh mắt càng phức tạp, ông nội mà đối xử với con cháu như vậy, chỉ sợ trần đời chỉ có hắn làm ra được, bà con hương thân hai mặt nhìn nhau, yên lặng di chuyển đến gần Mễ Tiểu Dũng.
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương6. Thoát ly Mễ gia

Mễ Tang tức đến đau gan, lúc nhìn đến các thôn dân không hẹn mà cùng đứng ở bên Mễ Tiểu Dũng, mắt lão hơi nhăn lại, đôi mắt đục ngầu tràn ngập ánh sáng uy hiếp: "Nhãi con, có giỏi ngươi lặp lại lần nữa xem."

"Tai ngươi bị.." còn chưa nói ra chữ "điếc", tay Mễ Tiểu Dũng đột nhiên bị ai dùng sức kéo lại, hắn kinh ngạc quay đầu lại xem, thân thể đột nhiên kích động: "Tiểu Mễ?"

"Anh, thôi, coi như xong, việc đã đến nước này, không cần lại cùng bọn hắn dây dữa nữa." Mễ Nhiêu không nhịn được nữa mở miệng nói, nàng đã biết Mễ Tang làm người như thế nào, Mễ Tiểu Dũng nếu lại mạnh miệng, sợ là một nhà ba người bọn họ sẽ rất khó ở lại Mễ Gia thôn. Không thể xem thường việc này được, nàng vẫn chưa quen cuộc sống tại nơi đây, nàng cần thời gian để thích ứng, cho nên, bây giờ nàng vẫn cần để lại đường lui cho bọn họ.

"Các vị thúc bá hương thân, một lần nữa có thể đứng đây cùng mọi người nói chuyện, Tiểu Mễ rất vui, dĩ nhiên, mọi người thấy ta còn sống có thể không vui vẻ gi, nhưng không sao, mẹ ta vui, anh ta cũng vũi, như vậy là đủ rồi. Ta biết, mọi người sợ ta lây bệnh cho tất cả mọi người, hiện tại Tiểu Mễ cam kết với mọi người rằng, ta đã khỏi hẳn, ta không phải bị đậu mùa, mà chỉ bị thủy đậu, cho nên, ta sống sót, ta đã gắng gượng qua cửa ải này. Rất cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian quý báu để tới đón Tiểu Mễ, nếu tất cả mọi người đều ở đây, ta cũng muốn mời mọi người giúp chúng ta làm chứng, hôm nay, ba mẹ con chúng ta triệt để thoát ly Mễ gia, từ nay về sau, sống chết cùng Mễ gia không liên quan, không biết mọi người có đồng ý giúp chúng ta hay không?" Mễ Nhiêu thanh âm quá bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi tưởng chừng như chuyện vừa xảy ra không liên quan gì đến nàng, mỗi lần nàng tiến lên một bước, các thôn dân lại lui về sau một bước.

Thoát ly Mễ gia? Nói cách khác, bé con này đang muốn cùng Mễ gia đoạn tuyệt quan hệ? Nàng có biết mình đang nói gì không? Có biết hậu quả là gì không? Tất cả mọi người nghi hoặc nhìn Mễ Nhiên, bé con này bệnh nặng một lần về sau tựa như đã thay đổi, nói chuyện văn nhã, tính tình còn bình tĩnh như thế, từ đầu đến cuối còn không thèm nhìn ông nội nàng một lần, nếu như Mễ Tiểu Dũng to gan thì không nói, nhưng đây lại là Mễ Nhiên, trước kia Mễ Tiểu Mễ nhìn thấy Mễ Tang giống như chuột nhìn thấy mèo, nàng dám nói điều mà Trần thị cũng không dám nói, bọn họ nghĩ đến đây trong lòng liền khiếp sợ không thôi!

Trong nháy mắt tất cả mọi người đều lựa chọn im lặng, loại chuyện này bọn họ không tham dự được, Mễ Tiểu Mễ là cháu gái ruột của Thôn trưởng, chuyện này liên lụy đến cả bản thân Thôn trưởng, làm sao mà bọn họ giúp được? Ai giám giúp? Sau này còn muốn sống yên lành ở Mễ Gia thôn hay không?

Mễ tang ánh mắt sắc như dao khóa chặt lại thân ảnh Mễ Nhiên, thanh âm bình đạm lại tràn ngập uy nghi vang lên: "Thoát ly Mễ gia? Mễ Tiểu Mễ, ngươi có biết mình vừa nói gì không?"

"Ôi, ông nội à, thì ra là ngài nghe thấy, cháu gái còn tưởng là ngài nghe không thấy, thính lực của Tiểu Mễ rất tốt, đầu óc cũng rất bình thường, rất rõ ràng mình nói gì, đúng là ta muốn thoát ly Mễ gia nhà ngươi, có vấn đề gì không?" Mễ Nhiêu lười biếng giương mắt nhìn hắn, khóe môi ngậm lấy như có như không trào phúng cười, nhìn về phía ông nội ruột của nguyên chủ, một lão già vừa ác độc lại ích kỷ.

"Làm càn, Mễ Tiểu Mễ, đừng quên ngươi họ gì, là ai nuôi ngươi lớn từng ấy năm.." Mễ Tang còn chưa dứt lời, đột nhiên lại vang lên một tiếng cười thanh thúy lại dễ nghe.
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 7. Hắn là ai?

"Ha ha ha, ngươi nói xem ai nuôi ta lớn? Đương nhiên là mẹ ta ngậm đắng nuốt cay nuôi ta lớn, ta họ gì đương nhiên cũng là cha ta cho ta, tất cả có quan hệ gì với ngài đâu?" Tiểu Mễ ngoài cười nhưng trong không cười nói, nàng giật giật khóe môi khô nứt đau đớn lại nói thêm: "Từ lúc ta có trí nhớ đến nay, mỗi ngày đều nhìn thấy mẹ ta vất vả, cha ta khổ cực, bọn họ vì cái nhà này cơ hồ bỏ ra tất cả, thế nhưng kết quả là gì? Cha ta mất tích, ngài với tư cách là cha ruột lại một lần cũng không đi tìm! Ta chỉ là bị thủy đậu thôi, ngươi nhìn cũng không nhìn một cái đã phán ta bị đậu mùa, đem ta vứt vào trong rừng, may mà ta mạng lớn còn sống, nếu không ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho các ngươi! Cái nhà này, nếu chúng ta còn ở, chờ khi cha ta về, thì chúng ta chỉ còn lại thi cốt! Cho nên, nếu mọi người không vừa mắt nhau, thì ở riêng thôi, ngươi yên tâm, chúng ta không cần gì hết, một mao tiền một bộ quần áo cũng sẽ không mang đi, như vậy chúng ta đi cũng được chưa?"

"Tiểu Mễ.." Mễ Tiểu Dũng nghe nàng nói như thế, muốn ngăn nàng lại, lại bị lời Mễ Nhiên nói cắt ngang: "Ca ca, chuyện hôm nay ồn ào lớn như vậy, ngươi định trở về chịu phạt sao?"

Mễ Tiểu Dũng thân thể vô ý thức run lên, giương mắt nhìn qua, người Mễ gia lấy Mễ Tang cầm đầu, từng người mở to mắt, giống như nhìn kẻ thù nhìn chằm chằm bọn hắn, tựa như chỉ cần bọn hắn trở về, sẽ như bình thường trả thù bọn hắn, nhìn người mẹ đã ngất đi trong lòng mình, nếu lại chịu thêm một lần không thể tưởng tượng đau khổ, liệu nàng còn có thể sinh hoạt bình thường không?

Nghĩ tới đây, bàn tay kéo lại Mễ Nhiên cánh tay dần dần vô lực hạ xuống, thanh âm khàn khàn mà khô khóc vang lên: "Ngươi nói đúng, ca ca, nghe lời ngươi."

"Súc sinh, hai đứa tiểu tạp chủng các ngươi, liền bực này đại nghịch bất đạo lời nói cũng dám nói ra, hôm nay lão tử nhất đĩnh phải thay lão Tứ dạy các ngươi làm sao làm người!" Mễ Tang khuôn mặt bình tĩnh không nói một lời, ngược lại là đứng bên cạnh tính tình táo bạo nhất lão Ngũ, Mễ Phố đã không kìm nén được sải bước tiến lên giơ tay muốn đánh lên mặt Mễ Nhiên..

"Tiểu Mễ, mau tránh ra!" Mễ Tiểu Dũng đang ôm thân thể Trần thị, mắt thấy bàn tay củan Ngũ thúc sắp đánh lên mặt muội muội yếu đuối của hắn, đầu hắn tựa như nổ tung, buông xuống Trần thị muốn đi kéo nàng lại..

Nàng thân thể rốt cuộc là sắp hư thoát, phản ứng trì độn, cả người ngẩn ngơ đứng tại chỗ, như bị định thân không thể động đậy, trơ mắt nhìn nam nhân hung thần ác sát kia tới gần mình..

Ngay tại lúc nàng sững sờ đứng nguyên tại chỗ thì thấy tiếng gió lướt qua tai nàng, những tưởng bên mặt sẽ nóng rát, nhưng không có trong dự liệu đau đớn, ngược lại, xung quanh vang lên từng tiếng hít hà kỳ lạ, Mễ Nhiên nhíu mày, cẩn thận hé mắt ra, nàng giật mình thấy trước mắt nàng là một cánh tay tráng kiện, nhìn sang bên phải cánh tay, nàng thấy Ngũ thúc vẻ mặt trắng bệch thống khổ vô cùng, Mễ Nhiên rất nhanh ý thức được, mạnh mẽ nhìn về phía bên trái, thấy một người thân cao tầm 1m9, cao lớn uy mãnh, râu ria xồm xoàm, tựa như trong tưởng tượng của nàng Quan Trường Vân, nàng nhìn về phía chính giữa, phía sau của hắn, đúng là thấy mẻ mặt Mễ Tiểu Dũng ngốc trệ, nàng nhìn về phía người xung quanh, nàng không hề ngoài ý muốn khi thấy được trong mắt mọi người hiện lên "khiếp sợ", hiển nhiên, nam nhân đột nhiên xuất hiện này, không ai xa lạ gì!

Như vậy, rốt cuộc hắn là ai vậy?
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 8. Năm mươi văn tiền

"Buông, buông tay, cãi đồ dã man nhà ngươi, mau buông tay ra cho ta!" Rốt cục, Mễ Phố nhịn không được kêu lên thảm thiết.

"Đương gia, ngươi sao rồi? Này, Mặc Tử, nói ngươi đó, buông tay, mau buông tay cho lão nương!" Mễ gia con dâu Lý thị thấy trượng phu ăn đau, lấp tức từ trong đám người chạy ra, đối với người kia giương nanh múa vuốt.

Mễ Nhiên ngơ ngác nhìn đứng trước mặt nàng nam nhân cao lớn, đầu tóc rối bù, che khuất mắt, lại thêm trên mặt râu ria xồm xoàm, để cho người khác nhìn không ra bộ dáng thật của hắn, ngược lại ánh mắt lạnh như băng kia lại đặc biệt cao thâm khó đoán, để cho người khác không dám khinh thường! Tuy chỉ mặc quần áo vải thô chằng chịt mảnh vá nhưng lại ngăn không được lực uy hiếp bẩm sinh của hắn, chỉ cần một tay đã có thể làm Ngũ thúc không thể nhúc nhích, năng lực và sức lực của người này đã rõ như ban ngày.

Chỉ là, nàng không hiểu, tại sao hắn phải giúp nàng?

"Mặc gia tiểu tử, đây việc của Mễ gia, không tới lượt ngươi nhúng tay, mau tránh ra!" Đúng lúc này, Mễ Tang một mực không lên tiếng đột nhiên từ trong đám người đi ra, nhìn chằm chằm người nam nhân kia một cách tràn đầy uy hiếp.

Mặc Tử nghe thấy, cũng không bởi vậy mà buông tay, con mắt lóe lên ánh sáng gian xảo, nhìn xuống Mễ Nhiên, thanh âm thô ráp lại lần nữa vang lên: "Các ngươi muốn thiêu chết bé gái này sao?"

Nghe như câu hỏi, thực ra là đã khẳng định, rất hiển nhiên, hắn đã thấy hết chuyện phát sinh từ đầu đến cuối!

Nhưng mà, tiếp theo, tất cả mọi người đều ngạc nhiên __________

"Nếu như thế, liền đem nàng bán cho ta đi, dù sao các ngươi cũng không cần, để cho ta xử lý không được sao?"

Lão thái bà nhỏ gầy đừng bên canh Mễ Tang đột nhiên thanh âm cao vút, bẹn nhọn hét lên:

"Ngươi nói cái gì? Bán cho ngươi?"

"Thay vì thiêu chết nàng, bán cho nhà của chúng ta không tốt sao! Các người đồng ý hay không? Không đồng ý thì thôi vậy!" Dứt lời hắn dùng sức đẩy ra Mễ Phố, làm bộ như muốn rời đi.

Cử động như vậy không những để các thôn dân choáng váng, mà ngay cả người trong cuộc Mễ Nhiên cũng ngẩn ngơ tại chỗ, nội tâm chửi ầm lên: Mẹ nhà ngươi, ngươi không có nguyên tắc làm người sao? Mới nói mấy câu đã muốn bỏ cuộc rồi? Hảo cảm vừa mới tăng lên, lập tức tụt dốc không phanh!

"Chờ, chờ một chút, ngươi trả bao nhiêu tiền?" Mễ Tang còn không kịp ngăn cản, lão thái bà kia đã không kịp chờ đợi tiến lên phía trước hỏi thăm giá cả.

Nhìn đến đây, Mễ Nhiên trong lòng một tia hy vọng cuối cũng bị cũng tắt, có lẽ, bọn họ không chọn sai, cái nhà này, nếu còn tiếp tục ở lại, sớm muộn cũng chết, nếu không bị mệt chết, cũng là sẽ bị tức chết!

Tuy nhiên, nàng rất không muốn bị coi là hàng hóa, bị kẻ mua người bán, thế nhưng tình thế trước mắt đã không nằm trong tầm kiểm soát của bọn họ nữa rồi, nếu như bị bán đi có thể tạm thời giữ lại mạng sống, có lẽ tương lai nàng có thể trở về mang theo mẹ và anh trai, nhưng nếu như một nhà ba người bọn họ đều ở lại Mễ gia, vậy thì chẳng còn chút hy vọng nào hết!

Cho nên, nàng lựa chọn trầm mặc, lạnh nhạt nhìn xem bà nội của nàng cùng nam nhân kia cò kè mặc cả, cuối cùng, lấy gần 50 văn tiền còn sót lại trên người nam nhân kia, giá rẻ chụp được nàng!

Chờ Mễ Tiểu Dũng kịp phản ứng, người đàn ông kia đã chạy tới trước mặt Mễ Nhiên, nhìn cũng không nhìn nàng một cái, cứ như vậy giống như khiêng bao tải mang nàng đi.

* * *
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 9. Bị bán giá rẻ

"Chờ, chờ một chút, thả muội muội của ta xuống, mau thả muội muội của ta xuống, ta không cho phép các ngươi bán nàng đi, nàng là người, không phải hàn hóa.." Mễ Tiểu Dũng gấp đỏ cả mắt, giang hai tay ngăn lại trước mặt Mặc Tử, phẫn nộ nhìn đối phương.

Mễ Nhiên cũng vươn tay đánh sau lưng người kia, chân đạp lung tung: "Hỗn đản, thả ta xuống dưới, ai cho ngươi chạm vào ta? Thả ta xuống, mau thả ta xuống?

Mua bán đã chấm dứt, chẳng ai có thể ngờ rằng vốn sẽ bị thiêu chết tiểu nha đầu, cuối cùng lại bị Mễ gia dùng 50 văn tiền bán đi, đúng thật là lòng người dễ thay đổi, đáng tiếc tại trước mặt Mễ Tang, bọn họ có muốn giúp, cũng là không làm được gì, cũng may, Mặc Tử tuy rằng cao lớn thô kệch, nhưng so với người Mễ gia xem như có chút lương tâm, Tiểu Mễ bị hắn mua, cũng chưa hẳn là thảm.

Thật vất vả vứt bỏ được một cái đại phiền toái, Vương thị (bà nội của Tiểu Mễ) làm sao có thể để Mễ Tiểu Dũng làm hỏng chuyện được? Vì vậy bà ta bước nhanh tới, dùng sức vung tay tát lên mặt hắn:" Cái đồ tiểu tạp chủng nhà ngươi, ngươi có muốn chúng ta đem cả mẹ ngươi cũng bán đi hay không? Hôm nay còn chưa đủ mất mặt sao? Nha đầu kia bây giờ không phải muội muội của ngươi nữa rồi, trở về mang người mẹ vô dụng của ngươi về nhà mau! "

Mễ Tiểu Dũng bất thình lình bị bà ta tát cho một cái nổ đom đóm, chờ hắn kịp phản ứng lần nữa, Mặc Tử đã khiêng muội muội đi lên núi trong tiếng hét điên cuồng của nàng, hắn muốn đuổi theo, lại bị chú bác gắn tiến lên nắm chặt, nài ép lôi kéo hắn trở về, mặc cho hắn có khóc náo như thế nào, cũng không ai đứng ra vì ba mẹ con họ nói một câu.

Đang thương mẹ của Tiểu Mễ, đến bây giờ vẫn còn chưa biết được mẹ con gái nàng đã bị cha mẹ chồng nhẫn tâm bán đi.

" Giải tán, mau giải tán đi, không còn gì hay để xem nữa rồi! "Mễ Tang lạnh lùng nhìn qua mọi người xung quanh," Việc hôm nay để mọi người chê cười rồi, có câu thanh quan khó quản việc nhà, huống chi là chúng ta chỉ là nông dân nghèo khó? Nha đầu Tiểu Mễ bất hạnh bị bệnh này, hôm nay có người nguyện ý thu nàng, cũng coi như để mọi người bớt lo, cũng là ta vì sức khỏe của tất cả mọi người, mới không thể không ra hạ sách này, từ nay về sau nha đầu kia có xảy ra chuyện gì, cũng cùng Mế gia chúng ta không liên quan! "

Mọi người không phải người ngu, đương nhiên nghe được lời nói của hắn là ý gì, nội tâm cười lạnh đồng thời, trên mặt còn muốn giả trang làm bộ phụ họa hắn, nhìn về phía Mễ Tiểu Dũng cùng mẹ của hắn, ánh mắt không tránh khỏi thương cảm.

Thầm nghĩ, sau này phải giúp đỡ hai mẹ con đáng thương này mới được.

Nhìn thấy tất cả mọi người vừa lúc còn vây quanh chật như nêm cối trong chốc lát đã tản đi gần hết, Mễ Tiểu Dũng vô lực ngồi trên mặt đất, trong lòng lại tỉnh táo dị thường, giương mắt nhìn chính những người mà hắn gọi là" người thân ", hận ý cuồn cuộn trong từng tế bào của hắn, lạnh lùng nhìn qua, thanh âm theo kẽ răng gằn ra:" Chỉ cần ta còn một hơi thở, ta nhất định cùng các ngươi đối kháng đến cùng! "

Đây là bước ngoặt đầu tiên trong mười lăm năm nhân sinh của Mễ Tiểu Dũng, cha mất tích, mẹ yếu đuối, muội muội bị bán đi, hắn lựa chọn cắn răng kiên trì, đem mỗi người" thân nhân"sắc mặt đều nhớ kĩ trong đầu, chính là vì một ngày kia, đem thống khổ bọn hắn đã từng chịu, từng chút một trả lại cho bọn họ!

* * *
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 10. Nhà của hắn

Bị người khác coi như hàng hóa khiêng trên vai, đường lên núi vốn đã gập ghềnh, xóc nảy vô cùng, Mễ Nhiên thân thể quá suy yếu đã không chịu nổi, cứ như vậy ghé vào trên lưng hắn nôn ọe, đáng tiếc nàng đã nhiều ngày không được ăn uống gì, cũng không nôn ra được bao nhiêu.

Lúc này nam nhân mới cảm thấy không ổn rồi, cẩn thận từng li từng tí đem nàng thẳ xuống tảng đã bên đường, thanh âm vẫn lạnh lùng hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

Mễ Nhiên lúc này dạ dày đang co thắt dữ dội như giày vò nàng, nghe thấy hắn hỏi, kinh ngạc giương mắt nhìn hắn, cười lạnh: "Ta có sao không thì liên quan gì đến ngươi?"

Trên gương mặt ngăm đen, nam nhân khẽ giật mình, ngay lập tức hắn lại nhíu mày, mặt lành nhìn Mễ Nhiên: "Xem ra, ngươi còn chưa rõ tình hình hiện tại."

Tình hình hiện tại? Nàng thấy rõ thì đã sao? Còn không phải bị "người thân" dùng 50 văn tiền bán đi sao? Một mạng người, haha, cũng chỉ đáng giá 50 văn tiền, tốt, thật tốt, Mễ Tang phải không? Phàm là ta Mễ Nhiên còn một hơi thở, ta tuyệt không bỏ qua cho các ngươi! Còn Mễ Tiểu Dũng, người thiếu niên bị chính ông nội dồn đến đường cùng, cả người phụ nữ đáng thương vì con mà ngất đi, tuy rằng Mễ Nhiên nàng không có quan hệ gì với bọn họ, nhưng thân thể này chính là cùng bọn họ có rất nhiều ràng buộc, từ hôm nay trở đi, nàng cùng bọn họ chính là có quan hệ rồi..

Thế nhưng, nàng cùng bọn họ còn có thể gặp lại sao?

Nghĩ tới đây, nàng nhíu mày nhìn về phía nam nhân thân hình cao lớn, làn da ngăm đen: "Ta không rõ, ngươi tại sao phải mua ta. Chẳng lẽ ngươi không sợ lây bệnh sao?"

"Không phải ngươi đã khỏi bệnh rồi sao?" Nam nhân hai mắt nhàn nhạt quét nàng về sau, cúi người xuống đem nàng ôm ngang, động tác lưu loát nhưng không hề thô lỗ, Mễ Nhiêu đề phòng nhìn chằm chằm hắn, lại không có cách nào từ chối, bởi vì nàng biết rõ, nàng bò không lên nổi cái núi này.

Với lại, hôm nay nàng không có năng lực phản kháng, chỉ đành như cá trên thớt mặc người làm thịt.

Nam nhân này, rốt cục tại sao phải mua nàng? Nàng nhớ rất rõ, Mễ Gia thôn thôn dân nhìn hắn trong ánh mắt đều có một loại không rõ e sợ, nhưng bà nội nàng đem nàng bán cho người này thời điểm, những thôn dân kia trong mắt tựa hồ có một loại thở ra một hơi, cái này, tốt cuộc là vì sao?

50 văn tiền, ở hiện đại tương đương với 50 khối tiền? Nàng đối với tiền ở đây chưa rõ, cho nên không hiểu, chỉ là bao nhiêu đây, có phải hay không quá ít rồi? Nhìn nàng người bà nội này dường như là loại người tiểu nhân tham lam, bà ta cam lòng bán nàng chỉ với 50 văn tiền thôi sao? Mặc dù nàng bị bệnh, nhưng cũng là một mạng người, huống chi nàng vẫn là cháu gái Thôn trưởng, ban ngày ban mặt công khai bán đi như thế, những người kia không sợ bị trời đánh Thiên lôi sao?

Ngay tại Mễ Nhiêu vẫn còn đang nghĩ đông nghĩ tây, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến giọng nói tầm thấp nặng nề: "Được rồi, đã đến, ngươi ngồi đây nghỉ ngơi một lát, ta đi nấu cơm cho ngươi."

Cho nên lúc này, Mễ Nhiên mới phát hiện nàng đang ở trong tiền thính của một căn ba gian nhà tranh, có hàng rào, bên tay trái gần cổng chắc là nhà bếp, nam nhân kia chính là đi vào chỗ đó, chính phía trước là hai gian nhà tranh, đơn giản đến không thể lại đơn giản, so với chỗ ở khi nàng tỉnh lại chỉ tốt hơn một chút xíu, trong sân có bàn tròn làm từ tảng đá lớn, bên dưới xung quanh để mấy tảng đá nhỏ, chắc là ghế, trong sân rất sạch sẽ, trước cửa viện còn có chút rau quả, trồng phi thường tốt, rất mới lạ.

Nhìn đến đây, Mễ Nhiên mới hiểu được, thì ra nam nhân này cũng không phải khá giả gì, như vậy.. 50 văn tiền kia đối với hắn, có phải hay không, cũng không phải số tiền nhỏ?

* * *


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 11. Con dâu nuôi từ bé

Ngay tại Tiễu Mễ đối với xa xa không ngớt chập trùng dãy núi yên lặng thở dài thời điểm, nam nhân thanh âm trầm thấp từ phía sau vang lên: "Ngươi sao lại đứng đây thế? Rửa mặt nghỉ ngơi một lát đi, cơm sẽ có ngay đây."

Mễ Nhiên chậm rãi xoay người lại, ánh mắt phức tạp nhìn chậu gỗ đặt trên bàn đá, cùng khăn bông giặt trắng bệch đặt bên cạnh: "Ngươi.."

"Có lời gì thì để lát nữa hãy nói, ngươi rửa mặt trước đi, bây giờ mẹ ta vẫn còn ngủ, lát nữa ta sẽ dẫn ngươi đi gặp nàng." Nam nhân thanh âm nhàn nhạt trong nhà cỏ vang lên, Mễ Nhiên nghe thấy hắn gọi "Mẹ" thời điểm, thân thể theo bản năng run lên, nàng bước nhanh đi tới nhà cỏ, nhìn nam nhân đang cúi đầu nhóm lửa: "Mẹ ngươi?"

Nhìn nàng ánh mắt nghi hoặc, nam nhân tựa hồ cũng có chút kinh ngạc: "Làm sao có thể? Ngươi, không biết ta là ai? Cũng không biết ta có mẹ sao?" Theo lý thuyết, nàng là người trong thôn, làm sao có thể không biết hai mẹ con bọn họ? Mà hắn không màng thế sự, đều biết nàng, làm sao nàng lại nhìn như không biết hắn là ai được?

Nghe vậy, Mễ Nhiên cuối cùng cũng hiểu, nhìn hắn cười tự giễu: "Có lẽ Thượng Thiên rủ lòng thương, đáng mừng là ta còn sống, đáng buồn là ta không nhớ rõ, cái gì đều không nhớ. Lúc nãy nếu không có việc kia, có lẽ ta ngay cả chính mình là ai cũng không biết."

Lúc này, nam nhân cuối cùng cũng rõ ràng tại sao lại có cảm giác kỳ lạ ở đâu rồi, khó trách nha đầu này lúc đó như thế dám nói, nghĩ đến mẹ nàng ngất đi cùng trên người tràn ngập hận ý ca ca, không khỏi thản nhiên nói: "Đến cùng là bi vẫn là hỉ. Ai cũng không biết, nhưng ta phải nói cho ngươi một điều là, ngươi bây giờ đã không phải là người Mễ gia, ông nội ngươi hai ngày nữa sẽ cho người mang văn tự bán mình tới, ta họ Mặc, tất cả mọi người đều gọi ta là Mặc Tử."

Đây là biến tướng thông báo quyền sở hữu cho nàng sao? Mặc Tử? Haha, còn đừng nói, cùng hắn hình tượng này, thật đúng là hợp vô cùng, chỉ là, nàng bị hắn mua được làm gì thế nhỉ? Chẳng lẽ là làm nha hoàn?

Tựa hồ nhìn ra nghi hoặc của nàng, Mặc Tử đổ cho nàng chén nước. "Từ hôm nay trở đi, ngươi là.. con dâu nuôi từ bé của nhà chúng ta!"

"Phụt.." Vốn nàng còn đang xoắn xuýt cái chén ăn cơm bị mẻ, nước có sạch hay không, nhưng nàng chỉ có thể tạm thời đem vệ sinh ý niệm gác lại, vừa ngậm miếng nước vào miệng, thình lình nghe được một câu như vậy, lập tức sợ tới mức hồn phách muốn rời khỏi thân thể, một đôi mắt hạnh trừng lên so với chuông đòng còn lớn hơn: "Con, con dâu nuôi từ bé? Ngươi, ngươi có nhầm không? Ta chỉ mới tám tuổi thôi, tám tuổi!"

"Cho nên mới là con dâu nuôi từ bé." Nam nhân mặt không biểu lộ liếc nàng một cái, tiếp tục nhóm lửa, tựa như nếu nàng là một nha đầu mười lăm tuổi, liền trực tiếp động phòng luôn rồi.

"Ừng ực" Tiểu Mễ gian nan nuốt một ngụm nước miếng, tay run rẩy bưng cái bát mẻ: "Ngươi, ngươi có muốn suy nghĩ lại hay không? Ta mới tám tuổi, ngươi, ngươi còn phải chờ đợi thật nhiều năm, nếu không, hay là ta làm nha hoàn cho nhà của các ngươi? Vị đại thúc này, ngươi yên tâm đi, ta cái gì cũng có thể làm, tuyệt đối sẽ không ăn không uống không!"

Trời ạ, đến đạo sét đánh chết nàng được, bản thân bị xuyên thành cô gái nông thôn đã làm cho nàng cực kỳ buồn bực rồi, còn đụng phải cực phẩm thân nhân, thiếu chút bị thiêu cháy không nói, nàng cho rằng bây giờ có thể tạm thời thở ra một ngụm, lại một tin như sét đánh như vậy, còn để cho nàng sống hay không? Con dâu nuôi từ bé? Nam nhân này cũng tầm hai ba mươi tuổi, lại thêm sáu bảy năm nữa, còn không phải đầu bốn sao? Để cho nàng một bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu sao? Cực phẩm bà nội, thật đúng là độc ác!

* * *

Mọi người cùng đoán xem, Mặc Tử đến cùng bao nhiêu tuổi?


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
xin lỗi các bạn mình đăng nhầm chương này

Đây mới là chương 12 ah.

Chương 12. Nàng thay đổi

Đại thúc?

Nghe được xưng hô thế này, Mặc Tử rõ ràng ngẩn người, mặt hắn tối sầm: "Ta nhìn già như vậy sao?"

"Ngươi không già như vậy sao?" Mễ Nhiên bật thốt ra, lập tức nhận lấy ánh mắt xem thường, cũng không biết nàng nói câu nào chọc giận hắn, hắn cũng không thèm phản ứng nàng, tiếp tục nấu cơm, Mễ Nhiên cũng không tự mình mất mặt, "Ừng ực ừng ực" uống hết bát nước xong, đi đến trước bàn đá, khom lưng nhìn trong chậu nước khuôn mặt xanh xao vàng vọt, mái tóc khô héo, làn da đen thui, làm sao càng nhìn càng giống ăn mày, rồi sau đó lại hoài nghi nhìn về thân hình cũng đen thui trong nhà bếp kia, méo miệng: "Ánh mắt gì thế, người như vậy hắn cũng thích sao? Hay là mua đồ giá rẻ? Nhưng mà.." Nàng nhìn bốn phía, gia đình này có thể một lần bỏ ra được 50 văn tiền, cũng là một con số không nhỏ, nam nhân này, rốt cục là nghĩ gì thế? Lại là lấy tư thái gì mua nàng về thế?

Mễ Nhiên lại hậm hực, con dâu nuôi từ bé? Thật đúng là kỳ tích xuyên qua, người ta xuyên việt không công chúa, cũng đích nữ, cho dù là không được sủng ái, thì cũng có cái thân phận tôn quý chứ? Nàng thì sao? Xuyên thành tiểu thôn cô thì cũng thôi đi, lại còn không hiểu thấu bị bán cho vị đại thúc mặt lạnh này làm con dâu nuôi từ bé, biệt khuất, thật là vô cùng biệt khuất!

Liếc mắt nhìn khăn vải bông đã được giặt rửa thành trắng bệch, Mễ Nhiên lựa chọn bỏ qua một bên, dùng tay vốc nước dùng sức rửa sạch mặt mình, rửa mặt xong, nàng để khô tự nhiên, không phải nàng sĩ diện tự cao, mà đối với vật phẩm cá nhân như khăn mặt các loại, nàng chưa từng nghĩ tới dùng chung với người khác.

Đem nước đã rửa thành đục ngầu đổ đi, Mễ Nhiên đem khăn của hắn gấp gọn gàng để sang một bên.

Mùi thơm đồ ăn nương theo gió bay đến, nàng hít vào một hơi, Mễ Nhiên ôm lấy cái bụng xẹp lép, lảng tránh nhìn khắp nơi, tận lực xem nhẹ sự xấu hổ vừa rồi, đi về phía nhà bếp: "Ngươi đang làm gì thế?"

Nam nhân đầu cũng không ngẩng lên mà nói: "Trong nhà không có gì ăn, ngươi đói lâu như vậy, cũng không nên ăn quá nhiều, ta hầm chút cháo gạo lứt, lát nữa ta lên núi kiếm chút đồ ăn dân giã.."

Mễ Nhiên thấy hắn cẩn thận như vậy thì ngạc nhiên, vội vàng nói: "Không, không cần đâu, ta ăn cái gì cũng được."

"Những món ăn dân giã kia không phải cho ngươi, là bán lấy tiền, ngày hôm qua ta đi săn sau đó bán lấy tiền đã mua ngươi.." Nghe nam nhân nói như vậy, Mễ Nhiên mới nhớ ra, hắn rất có thể là không có mặt từ đầu để xem náo nhiệt, lấy hắn vóc dáng cao tầm một mét chín, nàng nên nhìn thấy từ đầu mới đúng.

"Ngươi.. ta vẫn là muốn hỏi rõ ràng một chút, ngươi tại sao phải mua ta?" Cái này nếu là không hỏi cho rõ ràng, nàng cho dù ở đây, cũng sẽ không yên ổn.

"Muốn mua thì mua thôi, còn cần có lý do nữa sao?" Mặc Tử hàm ý không rõ híp mắt nhìn nàng: "Ngươi.. có vẻ như đã thay đổi rất nhiều, trong lời nói, căn bản không giống như một đứa trẻ tám tuổi."

Nàng quá bình tĩnh, ngoại trừ lúc vừa bị khiêng lên giãy dụa chút, nàng biểu hiện quá tỉnh táo, đây quả thực là một đứa trẻ tám tuổi nên có phản ứng sao? Còn có, lúc đối mặt với Mễ Tang, cô bé này cũng to gan hơn trong lời đồn rất nhiều, lúc nãy đứng trong đám người kia, hắn đã nghe được không ít chuyện trước kia của nàng, nhìn nàng bây giờ, cô bé này, tựa hồ đã trưởng thành rất nhiều, nhưng, hắn có cảm giác không đúng ở đâu, nàng thay đổi, cũng quá nhanh đi!

Mễ Nhiên trong lòng nhảy dựng, nghĩ đến có thể chính mình đã lộ ra sơ hở gì, rồi nàng nghĩ lại, nàng vốn cũng không phải là Mễ Tiểu Mễ, nàng tại sao lại phải giả vờ, nàng có thể giả vờ cả đời sao? Dứt khoát giương mắt nhìn thẳng Mặc Tử: "Nếu như đổi lại là ngươi, nếu có thể lột xác, ngươi còn nguyện ý trở về nhu nhược yếu đuối Mễ Tiểu Mễ sao?"

* * *


[DOWN][/DOWN]
 
Chỉnh sửa cuối:
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 13. Mẹ chồng của nàng

Mặc Tử nghe nàng nói xong, như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu, không nói gì, chuyên tâm nấu cháo cho nàng, nói là cháo, thế nhưng tại Mễ Nhiêu nhìn thấy, chỉ là cho chút gạo vào nấu cùng thật nhiều nước cộng thêm chút bánh bột ngô mà thôi. Vẻn vẹn chỉ nhìn xem một chút cũng đã cảm thấy ngon cực kỳ, càng đừng nói đến ăn vào trong bụng, có hương vị ngô ngòn ngọt không ngừng bồi hồi tại chóp mũi, nàng đã đói bụng nhiều ngày như vậy, rốt cục chẳng để ý đến điều gì nữa, gặm nhấm bánh bột ngô khó ăn cùng uống vào cháo gạo lứt, cuối cùng cũng ăn xong bữa ăn đầu tiên từ khi nàng đến thế giới này, mặc dù không tính là ngon miệng, nhưng tối thiểu nàng không bị đói bụng.

Nàng từ trước đến nay ưa sạch sẽ, tại vấn đề sinh tồn chưa được giải quyết, cũng tạm thời bỏ qua thói quen sinh hoạt, dù sao, quan trọng nhất vẫn là lấp đầy cái bụng.

Thu dọn bát đũa xong xuôi, nhìn Mặc Tử đi vào phòng ngủ chính, khoảng cách gần, loáng thoáng nghe thấy giọng nói của hắn, Mễ Nhiên bất an ngồi trong sân hóng mát, ngơ ngác nâng cằm lên, đến nay nàng vẫn còn chưa theo "con dâu nuôi từ bé" trùng kích bên trong tỉnh lại.

"Tiểu nha đầu.." Cho đến khi nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn của nữ tử từ sau lưng nàng vang lên, nàng phản xạ có điều kiện giật mình đứng lên, lại bởi vì đứng lên quá nhanh, suýt nữa thì té xỉu, nếu không kịp thời đỡ lấy tường, nàng thật sự muốn thất lễ rồi.

Nàng chỉ thấy Mặc Tử mặc một thân vải thô áo khoác, ôm lấy cánh tay rắn chắc màu lúa mì, đang cẩn thận từng li từng tí đỡ một vị nữ nhân mặc bộ quần áo màu xanh nhạt vải thô, thần sắc nàng hơi có vẻ kích động, mặc dù nhìn xanh xao vàng vọt, dáng người nhỏ gầy, tựa hồ là lâu dài dinh dưỡng không đầy đủ làm cho hốc mắt nàng phát xanh, nhưng cũng che không được nàng hai đầu lông màu tinh xảo tú lệ. Vị này, chẳng lẽ chính là mẹ của hắn sao?

Mễ Nhiên vô ý thức lui lại một bước, cung kính cúi mình chào vị kia nhìn cũng không trẻ lắm phu nhân: "Bá mẫu, ngài có khỏe không ạ, ta là Mễ Tiểu Mễ, năm nay tám tuổi, là người Mễ Gia thôn, vừa nãy.."

"Tiểu Mễ hả? Mặc Tử nhà ta vừa nói qua, trời xanh có mắt rồi, mau, mau lại đây với mẹ.." Nói xong, run run rẩy rẩy đối nàng đưa tay ra, có lẽ là quá kích động, nàng còn định đẩy ra Mặc Tử, lại bị hắn chú ý giữ lấy, "Mẹ, ngài cẩn thận một chút, người ngay trước mặt, không chạy được.." Dứt lời, vẫn không quên đối với Mễ Nhiên nháy mắt, cho đến bây giờ, nàng mới chú ý tới, vị trung niên phu nhân trước mắt này, con mắt tựa hồ có chút vấn đề.

Lúc nàng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Mặc Tử, đã nhận được hắn gật đầu khẳng định, như vậy trong nháy mắt, Mễ Nhiên tựa hồ đã hiểu tại sao hắn đem nàng mang về. Nhưng ngay lúc này, cũng không có thời gian cho nàng suy nghĩ nhiều, mau chóng bước lên phía trước đỡ tay nàng, hai người cùng đem nàng đỡ đến chỗ bàn ghế đá, nàng một mực nắm tay Mễ Nhiên, muốn buông tay lại ngại nói, chỉ có thể yên lặng ngồi xuống, nghe nàng nói chuyện..

"Tiểu Mễ, chuyện của ngươi, Mặc Tử nhà ta đã nói cho ta rồi, chuyện này tuy rằng hắn làm đường đột, nhưng lại không làm sai. Ngươi cũng đừng vì thân phận" con dâu nuôi từ bé "mà nội tâm có khúc mắc, đừng cùng chúng ta khách khí, ngươi đem nơi này coi như là nhà mình, tuy rằng chúng ta không giàu có gì, nhưng chỉ cần chúng ta có một ngụm ăn, thì sẽ không để ngươi đói bụng. Ta tuy rằng con mắt là chữa cũng không khỏi, thân thể lại suy yếu, trong nhà việc lớn việc nhỏ đều là dựa vào con trai của ta, hắn cho dù có ra ngoài làm việc, cũng lo lắng cho ta ở nhà, hôm nay ngươi đã đến đây rồi, hai mẹ con chúng ta nương tựa vào nhau, Mặc Tử cũng có thể yên tâm ra ngoài làm việc rồi, ta nói như vậy, ngươi có thể nghe hiểu không?"

* * *


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 14. Tình hình Mặc gia

Mễ Nhiên há to miệng, muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng, lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ là nhìn ra xa xa dãy núi chập trùng không ngớt, ánh mắt mê mang, thở dài: "Lúc ta bị ông nội ta ném lên núi, trong lòng ta đã nghĩ rằng có lẽ ta sẽ chết, lại không nghĩ rằng ông trời rủ lòng thương, cho ta sống lại, lại gặp được Mặc Tử ca, mới có được như bây giờ. Bá mẫu, Tiểu Mễ tuy rằng chỉ có tám tuổi, thế nhưng trải qua lần này, ta cũng đã hiểu rất nhiều chuyện, ngài yên tâm đi, ta đã tới cái nhà này, ta sẽ làm tốt bổn phận của chính mình, sẽ không để ngài và Mặc Tử ca khó xử."

"Đứa bé hiểu chuyện như vậy, ông nội ngươi làm sao lại nhẫn tâm như vậy được chứ? Thật là tạo nghiệp.." Thanh âm vang lên bên tai chất chứa không đành lòng, đau lòng cho nàng, Mễ Nhiên thấy nàng hốc mắt phiếm hồng, vội ngăn lại: "Bá mẫu, ngài đừng khóc, ta hôm nay được Mặc Tử ca giúp đỡ, đây là phúc khí của Tiểu Mễ, chỉ là.."

Mẹ và ca ca của nàng còn ở Mễ gia, nàng làm sao mà buông lỏng được?

Nàng vốn tưởng rẳng, thoát ra hang hổ lại đi vào hang sói, thế nhưng trên đường nam nhân này ân cần chăm sóc cũng không phải là giả, lúc ấy nàng vốn đã có ý nghĩ, sau khi tới cái nhà này, hắn không nói gì mà chỉ đi nấu cơm, còn múc nước cho nàng rửa mặt, người ta đều nói chi tiết nhỏ nói lên phẩm chất, có như vậy trong nháy mắt, nàng đã xác định chính mình có lẽ lẽ là nhân họa đắc phúc, bây giờ nhìn thấy mẹ của hắn rồi, nàng mới hiểu rõ, nam nhân kia tại sao lại mua nàng.

Có lẽ, người ta vốn chỉ nghĩ tìm một người thân có thể chăm sóc cho mẹ của hắn mà thôi? Tuy nàng còn chưa hiểu rõ phong tục ở đây, nhưng nàng có thể nhìn ra, gia cảnh nhà hắn như vậy, đừng nói nuôi một cái nha hoàn, sau này cưới vợ cũng là khó khăn, hôm nay lại có duyên gặp được nàng "mặt hàng giá rẻ lại tiện nghi" như vậy, lại thêm nàng cúng hoàn toàn "nhịn" đến sống lại rồi, làm sao có thể bỏ qua được? Càng nghĩ, càng thấy chỉ có thêm thân phận "con dâu nuôi từ bé" mới có thể để cho nàng có thể chính thức ở lại cái nhà này, thế nhưng, nàng năm nay mới có tám tuổi, mà hán tử kia, nàng làm sao đều thấy hắn già, không phải bốn mươi, cũng tầm ba mươi đi?

Mễ Nhiêu nhăn mày, chẳng lẽ nàng cứ như vậy chấp nhận làm con dâu nuôi từ bé sao? Đùa cái gì vậy, có phải đùa quá trớn rồi không?

Nhìn thấy phụ nhân kia thân thể không tốt, ngồi một lát, Mặc Tử liền đem nàng đỡ lên, Mễ Nhiên cũng cẩn thận đỡ nàng đi vào phòng, đem nàng đỡ lên giường xong, Mễ Nhiên mới có thời gian quan sát căn phòng này, nàng đột nhiên nghĩ đến bài vè Tiểu Yến Tử "Đi vào một gian phòng, bốn phía là tường, ngẩng đầu thấy chuột, cúi đầu gặp gián", đây tuyệt đối là khắc họa chân thật!

Vừa bước vào phòng, lập tức ngửi thấy mùi thuốc đông y nồng nặc, Mễ Nhiên nhíu mày, lại nhìn mẹ hắn Tần thị vẻ mặt tái nhợt, vi vài bước là thở gấp, chắc hẳn cũng là bệnh cũ tái phát.

Trong phòng rất tối, cửa sổ rách rưới, cạnh cửa sổ là các bàn rách nát, nhìn xem cũng là lấy mấy tấm gỗ ghép lại, bên cạnh cái bàn là giường gỗ, trải bên trên giường là một chiếc đệm chắc là dùng đã lâu, sờ có chút cứng, Tần thị được bọn họ đỡ nằm xuống giường, một mực nắm tay Mễ Nhiên không buông, nhìn nàng, Mễ Nhiên khó chịu cũng nói không nên lời, nàng có thể dễ dàng tin tưởng người khác như vậy, hẳn là cô độc đã quen, cho nên mới không thể chờ đợi được muốn tìm người cùng trò chuyện?

Bị Tần thị lôi kéo như vậy, Mễ Nhiên cũng không dám tùy tiện đẩy ra, cứ như vậy tùy ý nàng lôi kéo, lúc Mặc Tử mang nước vào phòng, bất động thanh đem hai người kéo ra, cũng nói:"Mẹ, ngài còn chưa khỏi bệnh, mẹ nghỉ ngơi trước đi, nhé!

Tuy rằng Tần thị nhìn không thấy, cũng biết rằng con trai nàng có lời cùng tiểu nha đầu muốn nói, nàng cũng không miễn cưỡng nhẹ gật đầu, xem như đồng ý.

Mễ Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn quanh căn phòng, ngoại trừ cái bàn với cái giường cũng chỉ có một cái rương gỗ nữa thôi, gian phòng tuy đơn giản nhưng rất sạch sẽ, có thể thấy, nam nhân này không luộm thuộm như vẻ ngoài của hắn.

* * *

Mọi người nhớ thích và comment góp ý cho mình với nha.

Giúp mình có thêm động lực đi~~~~~


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 15. Thân thế

Ra khỏi phòng, Mặc Tử nhẹ nhàng đóng cửa lại, thản nhiên quay sang nhìn Mễ Nhiên nói: "Ngươi có muốn nghỉ ngơi một lúc không?"

Mễ Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Ngươi có thể nói chút chuyện trong nhà cho ta không, ta hiện tại cái gì cũng không biết, hiện tại ta đã đến đây, cần một lần hiểu biết rõ ràng, tất cả mọi chuyện."

Mặc Tử kinh ngạc nhìn nàng, khẽ gật đầu, sau đó yên lặng đi ra ngoài, Mễ Nhiên trong lòng biết hắn không muốn cho mẹ hắn nghe thấy, nàng đi theo sau, hai người dùng lại tại chỗ bàn ghế ngoài sân, ngồi xuống, mặt trời chiều ngả bóng về tây, ánh nắng không nóng lắm, Mễ Nhiên thấy hắn không nói gì, nàng hỏi trước: "Mặc Tử ca, ngươi năm nay.."

"Mười tám!"

Mễ Nhiên vừa nghe thấy, tròng mắt suýt nữa rơi xuống, há hốc mồm, từ trên xuống dưới nhìn hắn một lượt, mặt mũi tràn đầy hoài nghi, "Cái này.. làm sao có thể?"

Nhìn người trước mặt, râu ria xồm xoàm, nàng không cách nào liên tưởng hắn cùng thiếu niên mười tám có quan hệ gì, nàng còn tưởng rắng hắn đã ba bốn mươi tuổi, cách xa như thế?

Đứa nhỏ này, thiếu niên mười tám ai lại để râu ria như thế kia? Muốn lừa nàng cũng không thể.. nói quá như vậy chứ?

"Sao lại không thể? Nếu ngươi muốn sống, cai gì ngươi cũng có thể làm được hết. Ta và mẹ ta không phải người Mễ Gia thôn, năm năm trước mới tới đây sống, trong cái thôn này chúng ta nhà không có, ruộng cũng không, chỉ có thể sống ở trên núi này, chỗ này không thuộc về ai, lại có nhiều dã thú, mặc dù như vậy chúng ta vẫn bị bắt nạt. Nhà ta xảy ta biến cố, mẹ ta khóc mù hai mắt, thân thể cũng ngày càng suy yếu.. một đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, ngươi nói ta làm sao chống đỡ nổi cái nhà này? Thế nhưng chúng ta cũng cắn răng sống qua ngày, râu ria trên mặt ta, chẳng qua là vì để cho trông nhìn già dặn hơn mà thôi. Mễ Nhiên nghe đến đây đã hiểu, nàng liên tưởng tới lúc ở dưới chân núi, những người kia nhìn hắn bằng ánh mắt vừa đề phòng rồi lại yên tâm, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Những năm này nhất định hắn đã làm gì đó làm cho người dân Mễ Gia thôn e sợ, bằng không thì bọn hắn không thể nào nhìn hắn bằng ánh mắt đó được. Vả lại mẹ con hắn sống ở trên núi, rất ít ra ngoài, điều này đối với nàng mà nói, là quá tốt rồi. Tối thiểu so với Mễ gia, không biết tốt hơn bao nhiêu lần, vì thế nên bọn hắn mới yên tâm sao?

" Nếu nói như vậy thì râu mép của ngươi là giả sao? "Mễ Nhiên nghe xong, đột nhiên cảm thấy rất thú vị, thò tay muốn bắt lấy râu trên mặt hắn, lại bị hắn tránh đi:" Ta đã nói rõ ràng tình hình rồi, sở dĩ tìm ngươi đến, là vì mẹ ta, chỉ cần ngươi chăm sóc tốt cho mẹ ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi, sau này nếu như ngươi muốn đi, cũng không phải là không thể được.. "

" Rời đi? Ta còn có thể rời đi sao? Ngươi nói thật chứ? "Mễ Nhiên không nghĩ tới nam nhân này thế mà có lương tâm như vậy, trong phút chốc không biết phải làm sao.

" Có đúng hay không thì sau này sẽ biết, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải làm tốt bổn phận của mình. "Mễ Nhiên lại nhíu mày:" Thế nhưng thân phận của ta.."Hôm nay Mặc Tử mua nàng, tất cả thôn dân đều biết. Vậy sau này rời đi, nàng có thể đi đâu? Người này nói mà không nghĩ đến hậu quả sao? Sau khi hết hưng phấn, nàng rất nhanh cảm thấy không đúng ở đâu, nữ tử cổ đại quan tâm nhất là gì?

Đương nhiên là thanh danh!


[DOWN][/DOWN]
 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 16. Thương tích đầy mình

Toàn bộ Mễ Gia thôn ai không biết nàng đã là người của hắn? Sau này? Nàng còn còn tương lai gì nữa?

Mặc Tử liếc nàng một cái: "Vận mệnh là do mình, không phải do người khác nói." Dứt lời, hắn đột nhiên đứng lên, từ trên cao nhìn nàng: "Thân thể của ngươi, có lẽ cần điều dưỡng một thời gian, ngươi cũng biết tình huống trong nhà rồi, bây giờ ta lên núi lấy gỗ làm giường cho ngươi, buổi tối ngươi ngủ cùng phòng với mẹ ta!"

Nàng há miệng muốn nói gì đó, Mặc Tử lại quay người vào phòng, cứ như vậy cầm búa lên núi, Mễ Nhiên cứ như vậy sững sờ đứng nguyên tại chỗ, suy nghĩ về câu nói vừa rồi của hắn, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, hắn cũng nói là tương lai, tương lai ai mà biết được? Vẫn là nên nghĩ trước mắt nên sống như thế nào đây?

Nàng nhìn thân thể gầy yếu không lạng thịt này, cái nhà kia, có thật là ruột thịt không, sao mà nhẫn tâm đến nước này? Một mạng người cứ như vậy chết đi? Nghĩ đến Trần thị vì hai huynh muội bọn họ thổ huyết ngất đi, cùng với anh trai Mễ Tiểu Dũng, Mễ Nhiêu thở dài, cuộc sống này trôi qua bằng cách nào đây?

Mạng của nàng đã giữ được, thế còn mẹ và ca ca của nàng làm sao bây giờ? Tuy nói bản than nàng cùng với bọn họ không có quan hệ gì, nhưng nàng dùng thân phận Mễ Tiểu Mễ trùng sinh, máu mủ tình thâm, cho nên, nàng muốn thay Mễ Tiểu Mễ sống sót, nhưng nàng không biết làm sao để có thể cứu ra bọn hắn đây?

* * *

Cùng lúc đó, người mà nàng đang lo lắng, một người nằm trên giường sống chết không rõ, một người còn đang quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo, nhận lấy người Mễ gia vô tình thóa mạ ____

"Mễ Tiểu Dũng, ngươi đủ lông đủ cánh, dám cãi lời người lớn hả? Trước mặt nhiều người như vậy mà ngươi dám làm ông nội ngươi mất mặt sao? Ngươi ăn của chúng ta, uống của chúng ta, vạy mà bây giờ ngươi báo đáp chúng ta như vậy sao?" Tiểu Dũng Tam bá, con thứ ba Mễ gia, Mễ Tây, một cước đá vào bụng Mễ Tiểu Dũng, ra tay nhanh gọn, thân thể vốn yếu ớt đã rét vì tueyets lại lạnh vì sương, nôn ra một búng máu, đầu váng mắt hoa, cứ như vậy không gượng dậy nổi nằm trên mặt đất.

"Đúng vậy, Mễ gia nuôi lớn ngươi, ngươi không trả ơn thì thôi, còn lấy oán báo ơn, đòi ra ở riêng? Não ngươi có vấn đề à? Tuổi còn nhỏ không lo học tập đi, lại tâm địa độc ác như vậy? Một tên tiểu tử như ngươi mà dám nhắc tới việc ở riêng sao?" Vợ Mễ Tây, Tào thị, thanh âm bén nhọn hô.

"Ngươi cùng với người mẹ chết dẫm của ngươi, đều là bạch nhãn lang. Các ngươi muốn chết thì chết, còn muốn kéo theo chúng ta chết cùng sao? Các ngươi dám giấu chúng ta lén lút lên núi? Nha đầu kia mệnh lớn, bỏ đói nhiều ngày như vậy mà vẫn không chết, nhưng nếu không phải như thế, chúng ta cũng không đổi được năm mươi văn tiền này, tuy ít, nhưng cũng đủ mua năm mươi quả trứng gà rồi!" Vợ Đại bá Trương thị nói hết lời, cũng không quên quay sang nịnh nọt mẹ chồng: "Mẹ, những số tiền này, đủ để ngài ăn trứng ggaf hai tháng rồi."

Vương thị liếc mắt nhìn vợ con trai cả, vẻ măt thỏa mãn, chợt nhìn về Mễ Tiểu Dũng ánh mắt cũng không ác độc như vậy, thế nhưng lời nói ra thì chanh chua vô cùng: "Tiểu tử thúi nhà ngươi còn nằm đấy à? Mau đi nấu cơm đi, về sau thành thật ở trong nhà, đừng nghĩ đến chuyện không đâu, nếu không ta có rất nhiều biện pháp để hai mẹ con ngươi đẹp mặt!"

* * *


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 17. Lời nguyền của Tiểu Dũng

"Tiểu tử thúi, nghe thấy gì chưa? Mau cút đi nấu cơm đi!" Mễ Phố thấy Tiểu Dũng cứ giữ nguyên tư thế quỳ lâu như vậy, nhíu mày, dùng chân đá hắn, Tiểu Dũng kêu lên đau đớn, hai tay gian nan chèo chống thân thể của mình, lúc ngẩng đầu lên, máu đã chảy đầy mặt hắn, hắn cố nén đau đớn, ngẩng đầu lên, khuôn mặt kiên nghị xẹt qua thống hận cùng bi thương, khi máu từ trên trán hắn lăn xuống, khóe miệng hắn kéo ra một vệt cười dữ tợn..

"Nấu cơm? Các người làm việc thiên lý bất dung như thế, còn muốn ta nấu cơm cho các ngươi sao? Phi, các ngươi cũng xứng sao? Trách ta tuổi vẫn còn nhỏ, không làm gì được các ngươi, một khi ta đã có năng lực đó, nhất định sẽ báo thù! Ta mưu kế không bằng các ngươi, cũng muốn độc chết các ngươi, nếu chết, tất cả mọi người cùng chết, một nhà ba người chúng ta, thành quỷ cũng sẽ không tha các ngươi!"

Mễ Tiểu Dũng phát tiết xong tất cả bất mãn cùng bi thương cũng là dùng hết chút sức lực còn sót lại, hắn muốn ngửa mặt lên trời thé dài một tiếng, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể vẻ mặt lạnh lùng nhìn bọn họ, đáy mắt toát lên hận ý, người Mễ gia chưa bao giờ thấy hắn đáng sợ như vậy, vội lui về sau một bước, Mễ Lão tam đang muốn nói gì, thì Mễ Tang luôn đứng bên cạnh hút thuốc không nói gì nãy giờ lên tiếng _____

"Mễ Tiểu Dũng, ngươi còn nhỏ mà không ngờ lòng dạ ác độc như vậy, lá gan không nhỏ, ta là ông nội của ngươi!"

Không đợi hắn nói hết câu, Mễ Tiểu Dũng đã giễu cợt nói: "Phi, ông nội cái chó gì, trong mắt của ta, ngươi còn vô sỉ hơn địa chủ, bọn họ còn có một chút lương tâm, ngươi thì sao? Một nhà chúng ta trong mắt ngươi bị xem thành cái gì? Chỉ sợ cũng không bằng con chó nữa? Hôm nay, các ngươi dám bán đi muội muội ta, đánh mẹ ta cùng ta thành như thế này, các ngươi cho là ta còn có thể nhịn nữa sao? Cá ngươi nằm mơ, chúng ta cho dù có chết, cũng sẽ không làm việc cho các ngươi nữa, khục khục.."

Hắn hận ý ngập trời phun ra một búng máu, mềm nhũn co quắp ngã xuống đất, lại mở to con mắt tràn đầy hận ý: "Các ngươi còn đứng đó làm gì? Đánh đi, mau đánh chết ta đi, đem cả mẹ ta cũng đưa tiễn đi, chờ chúng ta một nhà tại Địa phủ đoàn tụ, sẽ làm cho Mễ gia các ngươi đoạn tự tuyệt tôn!"

"Ngươi.." Mễ Tang khiếp sợ đứng lên, trong tay cầm cái tẩu yêu thích cũng rơi trên mặt đát ngay khi Mễ Tiểu Dũng cay nghiệt nguyền rủa, cả một nhà khiếp sợ nhìn Mễ Tiểu Dũng, một câu cũng nói không ra, Mễ Tiểu Dũng thấy vậy, ánh mắt trào phúng càng phát ra hạn ý nhiều hơn, thanh âm của hắn âm u mà nhẹ nhàng phiêu đãng: "Khi ta bị các ngươi mang về đây, ta đã không muốn sống nữa, Mễ Tang, ngươi còn chờ cái gì nữa? Không phải ngươi hận chúng ta sao? Mau đến đây, chỉ cần ngươi đá một cước vào đây, ta sẽ chết ngay lập tức, về sau Tứ phòng nhàchúng ta sẽ biến mất, sẽ không phiền đến ngài, mau đến đây, mau lên, chỉ cần một cước.."

Lúc đó, trời đã gần tối, bởi vì cùng Mễ Tiểu Dũng giằng co, Mễ gia cũng không thắp đèn, trong hoàn cảnh đưa tay không thấy rõ năm ngón,

Mễ Tiểu Dũng thanh âm giống như mùa đông không có cửa sổ, gió lạnh phất phơ để cho người không rét mà run, bọn hắn kinh hoảng phát hiển, người sợ chết không đáng sợ, đáng sợ là người không sợ chết, giống như Mễ Tiểu Dũng bây giờ, lúc ánh mắt tràn ngậo hận ý lướt đến bọn, bọn họ cảm thấy trước nay chưa từng có e sợ, hắn, vẫn Mễ Tiểu Dũng nhát gan đó sao?

* * *


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 18. Trục xuất khỏi gia phả

Cả khoảng sân lớn như vậy bỗng chốc lâm vào yên lặng, thật lâu sau cũng không có bất kỳ thanh âm nào, yên tĩnh một cách đáng sợ.

Không biết trôi qua bao lâu, Mễ Tang mới chậm rãi tỉnh táo lại, ánh mắt u ám không rõ nhìn Mễ Tiểu Dũng chỉ còn hơi thở mong manh, lạnh lùng nói: "Mễ Tiểu Dũng, ngươi nói nhiều như vậy, ta cũng đã rõ ràng mục đích của ngươi, ngươi xác định muốn làm như vậy sao? Có biết hậu quả là gì hay không? Mặc dù theo ý của ngươi Mễ gia ta xấu xa không chịu nổi, cũng là chỗ dựa sau lưng của ngươi, hôm nay ngươi muốn thoát khỏi ngọn núi này, ngươi có nghĩ tới tương lai của hai mẹ con các ngươi không?"

Mễ Tiểu Dũng chết lặng nói: "Đừng phí lời, ngươi có đồng ý hay không? Sớm muộn gì đều phải chết, ta cần gì phải quan tâm có chỗ dựa hay không? Cùng lắm thì cũng như thế, ngươi đã lợi dụng hết giá trị của chúng ta rồi, không phải sao?"

"Tiểu tử thối, ngươi đúng là không biết tốt xấu!" Mễ Tang ánh mắt sắc bén nhìn Mễ Tiểu Dũng, nếu là ánh mắt có thể giết người, Mễ Tiểu Dũng sợ là đã sớm tan xác.

"Không biết tốt xấu? Haha, thật đúng là buồn cười, chẳng biết lúc nào chúng ta biết tốt xấu đây? Hôm nay ta đã một chân bước vào quan tài rồi, còn sợ cái gì nữa? Các ngươi còn tự đại nói mình là chỗ dựa của ta, bớt dát vàng lên mặt mình đi thôi, ba mẹ con chúng ta không nhận nổi, bây giờ chỉ còn hai lựa chọn, một là đánh chết chúng ta, hoặc là ở riêng, cả đời không qua lại với nhau, chỉ cần ngươi đồng ý, ta liền đưa mẹ ta đi luôn, còn nếu không đồng ý, các ngươi phòng bị được nhất thời, không nhìn được cả đời, chờ hai mẹ con chúng ta chết tại Mễ gia, ta xem ngươi làm sao làm Thôn trưởng!"

"Haha.. Mễ Tiểu Dũng ngươi được lắm, thật đúng là lau mắt mà nhìn, hả? Ngươi bây giờ đã biết uy hiếp người khác rồi à?" Mễ lão tam tức xanh mặt, quơ lấy cái xẻng bên cạnh muốn đánh Mễ Tiểu Dũng lại bị Mễ lão đại ngăn lại: "Ngươi làm gì đó? Ngươi còn ngại chuyện chưa đủ phức tạp đúng không?"

"Tránh ra, hôm nay ta sẽ thay lão Tứ dạy dỗ tiểu tử không biết trời cao đất rộng này, tuổi còn nhỏ không lo học hành, còn dám hỗn lão với người lớn như vậy, chúng ta còn chưa nói ở riêng, thằng mất dạy này thì có tư cách gì mà nói? Nếu không có chúng ta, bọn hắn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai sao?"

Nhìn Mễ lão Tam khí thế dào dạt, Mễ Tiểu Dũng cười nhạt: "Cho dù là có các ngươi, mẹ con chúng ta cũng sống không quá một tháng, cho mình là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn sao? Lúc các ngươi nói những lời này, không cảm thấy xấu hổ sao? Thấy qua da mặt dày, nhưng chưa thấy qua dày như vậy, thật đúng là không biết xấu hổ."

"Thằng nhãi Mễ Tiểu Dũng, ngươi nói những lời này không sợ bị thiên lôi đánh xuống sao?" Mễ gia trưởng tôn, Mễ Huy không để ý mẹ hắn ngăn trở, đạp cho Mễ Tiểu Dũng một cước.

"Thiên lôi đánh xuống? Haha, người sắp chết đến nơi rồi, còn sợ cái gì? Đời này chúng ta không làm việc gì trái lương tâm, sao phải sợ? Ta thấy, nên sợ là các ngươi, là các ngươi đám sói đói muốn ăn tươi nuốt sống.."

"Im ngay, Mễ Tiểu Dũng, dừng lại tại đây, ngươi muốn đi không phải sao? Không phải muốn ở riêng sao? Được, hôm nay ta đồng ý yêu cầu của ngươi, không chỉ ngươi, mà mẹ của ngươi, muội muội của ngươi, còn người cha không biết tung tích kia của ngươi, từ hôm nay trở đi, không còn là người Mễ gia, trên gia phả Mễ gia, không có một nhà bốn người các ngươi, một cái kim ngươi cũng đừng hòng mang theo, như vậy, đã được chưa?" Lời Mễ Tang nói giống như một đạo sấm sét, đánh tỉnh mọi người, chờ người Mễ gia kịp phản ứng, Mễ Tiểu Dũng đã run rẩy đứng lên, nhìn Mễ Tang nói rõ ràng từng chữ: "Ngươi, nói, thật, sao?"

* * *


 
39 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 19. Đáp ứng hay là không?

"Mễ Tang ta, có bao giờ nói không giữ lời không?" Mễ Tang nhìn chằm chằm đứa cháu trai đã cao đến ngực hắn, lạnh như băng nói.

Mễ Tiểu Dũng lẳng lẳng nhìn hắn một lát, đột nhiên ngửa đầu cười nhạo: "Hoàn toàn chính xác, ngươi là Thôn trưởng, làm sao lại nói không giữ lời chứ? Thế nhưng, nếu ngươi đã quyết định làm như vậy rồi, bây giờ có phải hay không nên xác nhận?"

"Mễ Tiểu Dũng, là ngươi tự chui đầu vào rọ!"

"Yên tâm đi, ta còn rất tỉnh táo, rất rõ ràng mình đang làm gì, mặc dù hôm nay ngươi nói rồi, ta cũng không tin tưởng các ngươi, bởi vì cách làm người từ trước đến nay của các ngươi, căn bản là không đáng tin tưởng! Cho nên, vẫn là xin ngài tại trước mặt tất cả người trong thôn tuyên bố chuyện này, mặt khác, ta cần có công văn chứng minh, đã muốn cắt, thì làm cho sạch sẽ, từ nay về sau, ba mẹ con chúng ta sống chết, cùng người Mễ gia không liên quan, nói cho cùng, đây cùng là vì tốt cho các ngươi, không phải sao?"

Mễ Tang kinh ngạc nhìn Mễ Tiểu Dũng, không thể tin được hắn có thể quyết tuyệt như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình phức tạp cũng không biết nhìn hắn như thế nào, rốt cuộc cũng là máu mủ, mặc dù bản thân hắn bất công vô cùng, đối xử cay nghiệt với cả nhà hắn, thế nhưng Mễ Tiểu Dũng cũng là cháu ruột của hắn, hắn chưa bao giờ thật sự muốn làm gì hắn, hôm nay cũng là quá tức giận mới tùy ý bọn họ động thủ, vốn là muốn buộc hắn đi vào khuôn khổ, lại không nghĩ rằng đứa nhỏ này vậy mà cố đến nước này, trong lúc phức tạp, sợ là không ai có thể hiểu được.

"Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Một khi tuyên bố, ba mẹ con các ngươi phải rời khỏi Mễ Gia thôn, trọn đời không được quay trở về, nhưng thôn khác cũng sẽ trục xuất các ngươi, vô luận các ngươi đi tới đâu đều sẽ không ở được.. ngươi đã cân nhắc đến hậu quả như vậy chưa?"

"Cha, ngươi nói cho hắn những cái này làm gì, tiểu tử này toàn thân chỉ phát ra đúng một chữ" hận ", ngài nếu giữ hắn bên người, không thể nghi ngờ đó là nuôi sói, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể cắn ngài, đó alf không thể tưởng tượng nổi hậu quả! Nếu hắn đã muốn đi, để cho bọn hắn đi, sống hay chết, cùng chúng ta có quan hệ gì đâu?"

"Đúng vậy, cha, tiểu tử chết tiệt này đã tẩu hỏa nhập ma, ngàn vạn lần đừng giữ hắn lại!"

* * *

Thấy con trai cháu trai đều đứng ra phản đối, khuôn mặt Vương lão thái bà kia dù đã che kín nếp nhăn cũng toát ra một ta chán ghét: "Lão đầu tử, nếu đã như thế, ngươi cũng đừng nói thêm, hắn muốn đi, để cho hắn đi, ta ngược lại là muốn xem hắn có thể thế nào, không có Mễ ga chúng ta sau lưng chèo chống, mẹ con hắn có thể qua được mùa đông này hay không!"

Vương thị ác độc xỉa xói, không đếm xỉa nhìn Mễ Tiểu Dũng một lượt, trong mắt hắn, chỉ cần có teher thoát khỏi Mễ gia, tương lai sống hay chết, hắn đều không oán hận. Làm người, sống phải có tôn nghiêm, hắn đã nhịn mười hai năm, mẹ hắn đã nhịn mười bốn năm, đã là đủ rồi, quá đủ rồi, cho dù cuối cùng bọn hắn có biến thành ăn mày, hoặc là chết tha hương, hắn cũng sẽ không hối hận quyết định ngày hôm nay. Mẹ hắn tuy rằng bây giờ không ở đây, nhưng hắn tin tưởng, nàng cũng sẽ vui mừng.

Về phần Tiểu Mễ..

Mễ Tiểu Dũng đột nhiên ngẩng đầu, bỏ qua những người khác, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Mễ Tang: "Tiểu Mễ đã bị các ngươi bán đi, sau này nó chính là người Mặc gia, cùng chúng ta không có quan hệ gì, ngươi không thể trục xuất nàng!"

Mễ gia lão Ngũ nhìn hắn xem thường: "Bản thân ngươi còn khó bảo toàn, còn nghĩ đến nha đầu chết tiệt kia sao?"

Mễ Tiểu Dũng không để ý tới Ngũ thúc giễu cợt, gắt gao nhìn chằm chằm Mễ Tang: "Ngươi có đáp ứng hay là không?"

* * *


[DOWN][/DOWN]
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back