Tố Ngôn bị kéo đến một sân viện khác, liều mạng phản kháng, thậm chí còn không tiếc quỳ xuống trước mặt Phú Quý, hai tay gắt gao giữ lấy góc y phục của hắn, nhìn hắn cầu xin. "Phú Quý.. Ta van cầu ngươi, van cầu ngươi. Ngươi có thể để ta đi chăm sóc quận chúa nhà chúng ta được hay không. Có được hay không.."
Phú Quý có chút không đành lòng, nhưng hắn cũng không dám làm trái lệnh của Hầu gia mà thả người, hiển nhiên là không dám nhận lời cầu xin của Tố Ngôn. "Tố Ngôn cô nương, ngươi đừng làm khó ta, ta không dám làm trái lệnh của Hầu gia." Là nô tài trong phủ Nguỵ quốc công, từ nhỏ đã đi theo Hầu gia, ở trong lòng của Phú Quý Hầu gia chính là trời, chỉ có thể thuần phục, không thể phản kháng. "Đợi Hoắc quận chúa tỉnh lại, tự nhiên sẽ thả cho ngươi đi."
"Phú Quý, làm ơn giúp ta cầu xin Hầu gia, làm ơn!" Bang bang hai tiếng, trán Tố Ngôn nhanh chóng xuất hiện vết máu. "Nếu quận chúa xảy ra chuyện gì bất trắc, ta cũng không muốn sống trên đời."
Phú Quý nghe thấy vậy, lông mày nhíu thật chặt, giọng nói có chút vội vàng. "Tố Ngôn cô nương, không nên nói bậy! Hoắc quận chúa sẽ bình an vô sự, nhất định sẽ tỉnh lại." Nếu Hoắc quận chúa thật sự có chuyện gì, sợ rằng Hầu gia hắn sẽ..
Nhìn thấy Phú Quý không chịu thỏa hiệp, Tố Ngôn mờ mịt buông lỏng tay đang nắm y phục của hắn, xụi lơ trên mặt đất, vẻ mặt hoảng hốt nói: "Quận chúa bình an vô sự? Chờ quận chúa tỉnh lại? Ha ha.."
Giọng nói của nàng nhỏ mà chậm, mang theo một cỗ hoảng hốt lướt qua, ánh mắt lộ ra tuyệt vọng. "Mặc dù ta chỉ là nha hoàn của quận chúa, nhưng ta cũng biết Thánh Trì Kim Liên là vật gì? Nó là thánh vật của Càn quốc. Năm đó, Viên quốc đã dùng hai thành trì để đổi lấy vật này, nhưng cũng không thành. Hầu gia nhà ngươi bất quá chỉ là một tay ăn chơi trác táng.. quận chúa nhà ta chỉ là một vương tôn khác họ. Hoàng gia dựa vào cái gì phải lấy Thánh Trì Kim Liên cho quận chúa dùng?" Giọng Tố Ngôn đột nhiên tăng lên. "Bây giờ.. bây giờ các người còn không bằng lòng để cho ta chiếu cố quận chúa lần cuối! Phú Quý, ta và ngươi đều là người kẻ hầu người hạ, nếu Hầu gia gặp chuyện hôm nay thì ngươi làm sao?"
"Tố Ngôn cô nương, ta tin tưởng Hầu gia, nếu Hầu gia nói có thể thì chắc chắn sẽ lấy được Thánh Trì Kim Liên trở về." Phú Quý nhìn Tố Ngôn bằng ánh mắt kiên định, đỡ Tố Ngôn ngồi xuống ghế. "Hầu gia nói có thể cứu được thì chắc chắn sẽ cứu được."
"Phú Quý.. lời này ngươi tin không?"
"Ta tin!"
* * *¥****
Trôi dạt.. Bất định.. Vừa giống như bị xóc nảy trên con đường núi gồ ghề, lại vừa giống như ở trên một con thuyền phập phồng bị những con sóng lớn cuộn trào mãnh liệt xô đẩy nơi biển lớn. Cảm giác bủn rủn truyền khắp toàn thân, muốn nói, nhưng không cách nào mở miệng. Muốn làm điều gì đó nhưng lại bất lực.
Hoắc Hạm Yên lúc này không biết mình bị làm sao, vừa mở mắt ra đã là một tầng sương trắng dày đặc, nhưng không có hơi nước ẩm ướt, cũng không có sương trắng lạnh lẽo. Dường như có một mùi máu tanh quanh quẩn trong chóp mũi, chớp mắt cảnh tượng liền biến hóa.
Đất cằn ngàn dặm, dọc theo con đường là những hài cốt gầy còm và đói khát, lớn nhỏ khác nhau. Một số để lộ xương, một số mặc quần áo rách rưới, cuộn chặt người ôm đầu gối cho đến chết. Một đứa trẻ vẫn còn rất nhỏ nhìn lên bầu trời với đôi mắt to vô thần không hề chớp mắt.
Hoắc Hạm Yên bịt chặt miệng, sửng sốt. Đột nhiên, một giọng nói thanh thúy hữu lực vang lên bên tai nàng, "Ninh Viễn Hầu tổn hại thánh ân, bỏ qua lời căn dặn tha thiết của hoàng đế, là tội thứ nhất; hắn ham mê tửu sắc, ở Lý thành ngừng mãi không tiến, khiến hàng vạn nạn dân ở biên giới phải chịu đói khát, bệnh tật mà chết, là tội thứ hai; Lấy việc công để báo thù riêng, cố gắng lợi dụng việc này để mưu hại cửu vương gia, là tội thứ ba; mỗi chuyện đều khiến người khác giận sôi, tội lỗi chồng chất không gì diễn tả, không giết không thể bình dân phẫn, không giết không thể trấn triều cương."
Những làn khói trắng lượn lờ bay lên từ trong lư hương, hương thơm thoang thoảng khiến người ta cảm thấy bình yên, hô hấp cũng trở lên dễ chịu thoải mái.
Tuy nhiên nữ nhân nằm trên giường dường như không cảm nhận được sự thoải mái do hương thơm nhẹ nhàng mang lại, lông mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm nghiền xao động không ngớt.
"Biểu ca, Lăng Giang Vũ.. Không muốn.."
Nữ nhân trên trán toát mồ hôi lấm tấm, âm thanh nỉ non gián đoạn, "Phu quân.."
Nàng tựa vào một nam nhân mặc y phục lộng lẫy ở cuối giường, dưới mắt hắn vẫn còn những vệt xanh lam sẫm. Nam nhân nghe thấy giọng nói của nàng nhanh chóng nghiêng tai để lắng nghe, thấy tên của Cửu vương gia trong miệng của người kia, đôi mắt của hắn trở nên tối sầm. Khi nghe đến từ phu quân, hắn chợt bật dậy, nhìn chằm chằm vào nữ nhân vẫn còn đang hôn mê. Nghiến răng nghiến lợi: "Hoắc Hạm Yên!"
Nữ nhân trên giường hoàn toàn không phát giác ra chút gì, vẫn đang rơi vào trong hôn mê, ý thức đắm chìm vào hết cảnh tượng này đến cảnh tượng khác..
Đồng cỏ vô tận bị tuyết dày bao phủ, trời đất dường như là một khoảng trắng mênh mông. Một con hỏa hồ bốn chân nhẹ nhàng bước trên tuyết, mềm mại linh xảo, mang theo vài phần giảo hoạt nhìn xung quanh.
Hoắc Hạm Yên khoác một chiếc áo choàng làm từ da hắc báo, ngồi trên lưng ngựa. Nhìn con hỏa hồ cách đó không xa, đôi mắt nó trong veo khẽ híp lại, mang theo chút tinh quái. Nàng đột ngột tăng tốc chạy về phía nó, con hỏa hồ lập tức cảnh giác chạy trốn. Nhưng nó không thể so được với tốc độ của con ngựa đang lao tới và cây roi trên tay của Hoắc Hạm Yên. Cây roi khéo léo quấn quanh người Hỏa hồ, cuộn lấy nó một cách nhẹ nhàng. Hoắc Hạm Yên ôm hỏa hồ vào lòng xoay người lại, ở phía sau cách nàng không xa có một người nam nhân, cưỡi trên lưng hắc mã, mặt mày mang ý cười cưng chiều nhìn nàng.
"Tiết Thiếu Thần.." Hoắc Hạm Yên, vẫn còn đang hôn mê, giọng nói khô khốc chậm rãi gọi tên hắn.
Tiết Nghiêm sững sờ một lúc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Hạm Yên, hắn nâng bàn tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, trên môi nở nụ cười khổ. "Cuối cùng thì cũng trồng được rồi." kéo chăn bông lên nằm nghiêng ở bên giường, ôm Hoắc Hạm Yên đang không ngừng xao động vào trong ngực. "Hoắc Hạm Yên, nếu nàng đã trêu trọc ta, liền vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến chạy thoát!" Giọng hắn tuy mang theo hung ác, nhưng lại không che giấu được tia thâm tình đang dần lan tỏa.
* * *
Trên con đường cổ kính với thảm cỏ xanh cao tới đầu gối, một nam nhân mặc áo đen, đeo mặt nạ màu bạc cưỡi ngựa phi nước đại xẹt qua. Con ngựa dưới người của hắn không ngừng thở phì phò, đã bắt đầu kiệt sức cuối cùng lảo đảo hai bước té ngã xuống mặt đất.
Nam nhân cưỡi ngựa thân thủ linh hoạt lộn sang một bên, nhìn thấy cách đó không xa có hai con ngựa bị trói. Nhặt dao bị rơi dưới đất, cắt dây cương giữa hai con ngựa, người nam nhân tiếp tục phi ngựa về phía trước mà không thèm liếc mắt nhìn về phía con ngựa bị ngã.
Nếu như nói đế đô là trái tim của một đất nước, thì một công trình với tường vàng, ngói đỏ ở trung tâm đế đô chính là trái tim của đế đô. Trang trí bằng ngọc lưu ly, ngói đỏ, có mái hiên cong cùng thụy thú ngồi trấn phía trên. Bên ngoài một thái giám nhỏ mặc áo choàng màu xanh nước biển, một tay đặt lên đầu phất trần, tay kia cầm đuôi phất trần. Cúi đầu, bước chân vội vã chạy đến trung tâm của toàn bộ đế đô cũng chính là thư phòng trong truyền thuyết của hoàng đế.
Thư phòng nơi được coi là cấm địa trong cung, bên ngoài đứng hai vị thị vệ cao lớn, bốn phía có rất nhiều ám vệ mai phục, xung quanh cũng không thiếu thị vệ tuần tra. Hai thị vệ giữ cửa nhìn thấy nụ cười quen thuộc của tiểu thái giám, nhỏ giọng chào hỏi.
"Tôn công công, một ngày tốt lành."
Tiểu thái giám cũng nở nụ cười trên mặt, "Hứa thị vệ, Trần thị vệ khổ cực."
Trần thị vệ, người được gọi tên liền nói, "Không dám," coi như là chào hỏi, sau đó mắt liền nhìn thẳng đứng gác.
Hứa thị vệ hơi ghét bỏ liếc nhìn Trần thị vệ, ngăn cản tiểu thái giám. "Đừng để ý đến hắn, Tôn công công, ngươi đây là có chuyện gấp gì?"
Nghe vậy, sắc mặt tiểu thái giám lập tức có chút nóng vội. "Được, Hứa thị vệ, Bệ hạ có ở bên trong không?"
"Thật sự là đáng tiếc, công công tới không đúng lúc rồi, bệ hạ ở trong, nhưng mà quý phi cũng ở đó." Sắc mặt của tiểu thái giám nhất thời ai oán, quý phi nương nương ở đây, hoàng thượng làm sao có thời gian để ý tới thế giới bên ngoài!
"Các người đang tranh luận cái gì?" Cánh cửa màu đỏ tươi từ bên trong mở ra, một thái giám mặc y phục so với y phục trên thân của tiểu thái giám tốt hơn không biết bao nhiêu lần xuất hiện trước mặt hai người. Tiểu thái giám vừa thấy được người liền cúi đầu cung kính hô nghĩa phụ. Thái giám bên trong thấy bên ngoài là con nuôi của mình sắc mặt trông khá hơn nhiều, nhưng vẫn trầm giọng nói. "Tiểu tử ngươi không muốn sống nữa sao, quấy rầy đến bệ hạ ta cũng không cứu được."
Tiểu thái giám vẻ mặt sầu khổ, nghiêng đầu nói nhỏ vài câu với nghĩa phụ. Đại thái giám nghe xong, vẻ mặt bối rối nhìn tiểu thái giám, xoay người tiến vào thư phòng. Trong thư phòng, một nữ nhân mang một chiếc trâm cài tóc hình phượng hoàng ngũ sắc cùng một cái bằng trân châu bạch ngọc, bên trong mặc trung y màu đỏ nhạt, bên ngoài phủ một lớp lụa mỏng đính hạt cườm, đang xắn tay áo để lộ cổ tay trắng ngần, thần sắc chăm chú mài nghiên mực.
Ngồi bên cạnh nàng là hoàng đế mặc long bào thêu cửu long, một bên phê duyệt tấu chương, một bên thỉnh thoảng liếc nhìn nữ tử bên cạnh với một vẻ dịu dàng ôn nhu.
"Bệ Hạ, quốc công cầu kiến."
Hoàng đế nhướng mày, đặt bút lông sói trong tay xuống.
Nữ nhân nghe thấy từ quốc công trong miệng thái giám, nhẹ dừng cổ tay đang mài mực một cái, sau đó không dấu vết tiếp tục di chuyển.
"Thật là trùng hợp, ta vừa mới nhắc tới phụ thân của ngươi, vậy mà liền tới." Hoàng đế cũng không vội triệu kiến Ngụy quốc công, mà là nắm lấy cổ tay của Tiết quý phi, "ái phi có biết Ngụy quốc công vì chuyện gì đến không?"
Nguyên lai nữ nhân này không ai khác chính là đại nữ nhi của Ngụy Quốc công, trưởng tỷ của Tiết Nghiêm, phi tần được hoàng thượng
sủng ái nhất-Tiết quý phi.
Tiết Quý Phi buông mi xuống, dùng tư thái nói chuyện phiếm đáp "Phụ thân phải có chuyện quan trọng mới muốn gặp Hoàng thượng. Thần thiếp làm sao dám vọng ngữ?"
Hoàng đế tỏ vẻ bất đắc dĩ, ôn nhu xoa nắn mu bàn tay nàng, nhẹ giọng nói một câu. "Xảo quyệt!" Đảo mắt hỏi thái giám, "Ngụy quốc công nói tìm trẫm vì chuyện gì sao?"
"Hồi bẩm Hoàng thượng, Quốc công gia không nói nguyên nhân, chỉ là vội vã đi đến, có vẻ rất gấp." Thái giám mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, ngay cả hô hấp cũng rất nhẹ.
Hoàng đế khẽ cau mày, "Truyền"
"Tuân chỉ."
Tiết quý phi nghe thấy lời này lập tức cúi người, mi mục buông xuống, "Thần thiếp xin cáo lui." Khi hoàng thượng triệu kiến quần thần, hậu phi phải tránh đi đó là quy củ của tổ tông để lại.
"Ái phi cũng đã lâu không gặp quốc công, hãy lưu lại đi." Hoàng đế có vẻ không coi trọng quy tắc này cho lắm, vì vậy Tiết quý phi đành phải yên lặng đứng ở một bên.
Nguỵ quốc công, mặc một thân mãng bào vàng tím, đôi mắt sắc sảo cơ trí, khiến người khác nhìn vào cảm nhận được có sát ý ẩn giấu. Tóc mai hai bên thái dương đã điểm bạc, bước đi vững vàng mang phong thái tự tin, ngạo nghễ. "Vi thần Tiết Khanh, khấu kiến hoàng thượng, quý phi nương nương, nguyện hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."
"Quốc công miễn lễ." Hoàng đế nhẹ giơ tay kêu Ngụy quốc công đứng lên. "Quốc công vội vội vàng vàng tiến cung, có chuyện gì sao?"
"Mong hoàng thượng thứ tội, vi thần muốn thỉnh cầu hoàng thượng lấy một vật." Ngụy quốc công không có đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng.
Nhìn thấy Ngụy quốc công thận trọng, hoàng đế ánh mắt liền lưu chuyển. "Vật gì khiến quốc công phải thận trọng như vậy? Cứ nói đừng ngại."
"Thứ mà Vi thần muốn cầu chính là Thánh Trì Kim Liên." Nguỵ quốc công thở dài nói.
Tiết quý phi sắc mặt tái nhợt, vội vàng hỏi: "Thế nhưng phụ thân bị bệnh?" Thánh Trì Kim Liên chính là thánh vật của Càn quốc, có thể giải được bách độc.
"Cũng không phải là vi thần." Nguỵ quốc công ngay lập tức trả lời. Điều này càng làm cho sắc mặt của Tiết quý phi càng thêm khó coi, "Chẳng lẽ là tiểu đệ.." Tiểu đệ hiện đang ở Lý Thành để cứu trợ thiên tai, chẳng lẽ là..
"Cũng không phải là nó." Nguỵ quốc công đột nhiên không biết nói như thế nào, thế nhưng sắc mặt của Tiết quý phi đã khôi phục huyết sắc, chỉ cần không phải là phụ thân và tiểu đệ liền tốt.
Hoàng đế nghi ngờ hỏi: "Không phải là quốc công cũng không phải Ninh Viễn hầu, tại sao Quốc công lại đến xin Thánh Trì Kim Liên? Quốc công nên biết Thánh Trì Kim Liên là chí bảo của Càn quốc tuyệt đối không thể tuỳ tiện lấy ra".
"Người phụ thân muốn xin cho rốt cuộc là ai?" Tiết quý phi thấy bộ dáng khó mở miệng của phụ thân cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Nguỵ quốc công lộ ra vẻ do dự, ngập ngừng một lúc rồi mới lên tiếng, "Là vì khuyển tử."
"Phụ thân không phải mới vừa nói, tiểu đệ không có việc gì!" Tiết quý phi thay đổi ngữ điệu dịu dàng, giọng đột nhiên cao lên. Cái gọi là trưởng tỷ như mẫu thân, mẫu thân mất sớm, chính mình lại vào cung lúc tiểu đệ còn nhỏ, chưa từng hết lòng chăm sóc. Đối với bào đệ duy nhất này có thể nói Tiết Quý Phi vô cùng yêu thương bảo vệ, đau lòng có thừa.
"Khuyển tử ở Lý thành cứu trợ thiên tai khá hiệu quả. Ai ngờ quận chúa nhỏ của Hoắc Vương Phủ lại một mình tự ý rời kinh đô đến biên quan. Bị kẻ xấu đâm trọng thương, bây giờ mệnh như mảnh chỉ treo chuông." Nguỵ quốc công chắp tay, nhìn thẳng. "Khuyển tử nhìn không đành lòng, bèn hướng vi thần báo tin mong Hoàng thượng ban thưởng Kim Liên để cứu tính mạng nàng."
Hoàng đế ánh mắt khẽ động, "Là Hạm Yên?" Nguỵ quốc công phủ và Hoắc Vương phủ luôn luôn là thế như nước với lửa, không ngờ có một ngày Ngụy quốc công này cũng sẽ cứu giúp người nhà họ Hoắc, điều này rất thú vị. "Ái phi thấy thế nào?"
"Bệ hạ, thần thiếp biết rõ bệ hạ hiền đức, công tư phân minh. Không nói Hoắc vương năm đó có công cứu giúp tiên hoàng, mà hiện nay nước ta đang đàm phán cùng Viên quốc, Hoắc tiểu quận chúa lại chính là vị hôn thê của cửu đệ. Nếu bệ hạ không cứu mạng, e rằng sau này sẽ khó giải thích với cửu đệ bên kia." Tiết quý phi suy nghĩ một chút, sau đó cúi đầu đáp. "Hơn nữa, Hoắc vương có hiềm khích với phụ thân. Nếu Hoắc Hạm Yên chết dưới tay tiểu đệ của thần thiếp, e rằng ân oán giữa hai gia tộc khó mà giải quyết được. Kính mong bệ hạ suy xét." Thấy hoàng đế do dự, Tiết quý phi lại nhẹ giọng nói: "Thần thiếp bình thường không có chuyện gì làm, đã từng đọc qua cố sự Thiên Kim Mua Mã Cốt (ngàn vàng mua xương ngựa). Bệ hạ thường ngày đêm lo lắng trụ cột quốc gia quá ít, người tài năng xuất chúng quy ẩn điền viên không chịu xuất thế. Nay thiếp thấy Thánh Trì Kim Liên này chính là mã cốt trong truyện Thiên kim mua mã cốt kia, kẻ tham tiền cầu lợi sẽ mất đi ngựa tốt. Người thích sự trung thành và chính nghĩa sẽ tìm thấy được ngựa tốt của chính mình.
Thấy vẻ mặt của hoàng đế buông lỏng, Tiết quý phi tiếp tục nói." Thần thiếp cho rằng Bệ hạ là con của trời. Sợ rằng Thánh Trì Kim Liên sẽ vĩnh viễn không bao giờ được sử dụng tới. Chỉ là một gốc Thánh Trì Kim Liên, cùng với cả ngày lẫn đêm cất giữ trói buộc không bằng bệ hạ cho nó hoàn thành bổn phận, hãy để nó cứu một mạng người. "
" Ái phi đã nói nhiều như vậy, nếu trẫm không cho, thật là cũng không được. "Hoàng đế cười bất lực." Tuy nhiên, Thánh Trì Kim Liên này cũng không phải dễ dàng có được như vậy. Tiết Nghiêm phải lấy vật khác đến đổi, nếu không, chẳng phải trẫm sẽ lỗ sao. "
" Bệ hạ muốn vật gì? "Tiết quý phi bối rối hỏi.
Hoàng đế dừng mắt ở tấu chương trên bàn, trên môi nụ cười ý vị thâm trường.
Ba ngày sau, Hoắc Hạm Yên mở mắt ra, chỉ cảm thấy trong miệng có vị đắng, giống như vừa ăn phải ba bốn túi mật đắng.
Mùi thuốc nồng nặc khiến nàng nhíu mày thật chặt. Nàng đây là đã được Tiết Thiếu Thần cứu về rồi hay sao? Loay hoay tìm kiếm quanh hông một cách khó khăn, cảm giác thô ráp từ bàn tay truyền đến. Xung quanh eo nàng đã được băng bó cẩn thận, cũng không có quá nhiều cảm giác đau đớn.
Há miệng, cổ họng khô khốc khiến nàng chỉ có thể phát ra âm thanh khàn khàn. Yên lặng mở cửa, Tố Ngôn bưng một cái chậu gỗ đi vào. Hoắc Hạm Yên và Tố Ngôn bốn mắt nhìn nhau liền nghe thấy bịch một tiếng. Chậu gỗ chắc chắn bị ném xuống đất, Tố Ngôn cơ hồ là nhào tới bên giường của Hoắc Hạm Yên.
Tiết Nghiêm một mực canh giữ ở ngoài cửa, nếu không phải thấy rằng Hoắc Hạm Yên đã lâu không có rửa mặt chải đầu qua, chắc chắn sẽ rất khó chịu. Hắn mới không muốn để nha đầu đó ra ngoài. Giọng mang uy hiếp dặn dò Tố Ngôn hai câu, không bao lâu sau mới để người đi vào, liền nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống đất. Tiết Nghiêm bất chấp cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân, dùng sức đem cửa đá văng. Chỉ thấy Tố Ngôn quỳ gối bên giường, khóc đến tê tâm liệt phế.
Còn Hoắc Hạm Yên, người đã hôn mê nhắm mắt mấy ngày nay, khó khăn ngồi dậy, lau nước mắt đang rơi xuống cho Tố Ngôn với một tiếng thở dài. Tiết Nghiêm sững sờ một lúc, trong lòng thầm mừng rỡ, cuối cùng nàng cũng tỉnh lại. Hắn bước vào, đứng bên cạnh giường, cất giọng giễu cợt:" Đều nói người tốt không đền mạng, tai họa để lại ngàn năm. Hoắc tiểu quận chúa mạng còn dài nha. "
Hoắc Hạm Yên ngẩng đầu, yếu ớt dựa vào đệm mềm," Theo như lời Hầu gia nói, Hầu gia nhất định sẽ sống đến tám trăm tuổi mà vẫn như cũ dung quang rạng rỡ. "
" Đạ tạ lời chúc của quận chúa."Nụ cười như một kẻ lưu manh của Tiết Nghiêm khiến Hoắc Hạm Yên không nói nên lời.
Hoắc Hạm Yên nhìn sang chỗ khác, không thèm cùng với hắn tranh chấp, nếu không sẽ bị hắn làm cho tức chết.