Trên thực tế theo giới quý tộc, một hài tử có thân phận như Hoa Khánh Chi, có lẽ sẽ được đưa đến một nơi như trường Eton (1) ở Anh.
(1) Eton College hay còn gọi tắt
là Eton là một trường nội trú độc lập của nước Anh dành cho các học sinh nội trú tuổi từ 13 đến 18.. The Good Schools Guide gọi
Eton là "trường công cộng số một dành cho nam sinh", thêm vào đó, "giảng dạy cũng như điều kiện vật chất không thua kém trường nào khác".
Các gia đình giàu có luôn quen với việc để cho con trai trưởng thừa kế gia nghiệp và chịu đủ loại trách nhiệm khác nhau. Và để những đứa con khác lớn lên một cách tùy tiện. Việt gia, Hoa gia cũng không ngoại lệ.
Tiểu vương gia nếu phải đi nước Pháp, vậy thì đi nước Pháp.
Khi Việt Diệc Vãn trở lại Tịch Thanh Các để cắt nguyên liệu, cậu hỏi chưởng tùy tùng đang ở bên cạnh hỗ trợ hỏi vài câu, đại khái nghe xong được một ít tin tức.
Tiểu vương gia Hoa Khánh Chi này, còn nhỏ hơn Hoa Mộ Chi từ bảy đến tám tuổi, hiện tại còn đang học cao trung, vào những dịp nghỉ lễ mới có thể trở về.
Nghe nói tính tình của cậu ấy nói rất nhanh, hoạt bát hơn nhiều so với thái tử.
Việt Diệc Vãn đã học xong đại học, thực cảm giác chính mình sẽ sắp trở thành một lão thúc thúc.
Khi nhìn thấy sinh viên bên đường cậu cảm thấy nội tâm có chút thổn thức, còn nghe nói tiểu vương gia này vừa mới học cao trung, cậu xoa mặt nghĩ thầm thời gian trôi nhanh sẽ khiến người ta già đi.
Máy bay sẽ đến Lâm Đô vào rạng sáng, từ sân bay trở về lại mất mấy tiếng, đoán chừng ba bốn giờ mới về đến hoàng cung.
Hiện giờ Thái tử đang sống ở Đông Cung, cung điện phía bắc Đông Cung được đổi thành Thừa Phồn Cung nơi tôn thất tụ hội. Tiểu vương gia và trưởng Công Chúa khi trở về thường sống tại phía tây.
Đến tối, Việt Diệc Vãn cầm cuộn len đi vào phòng khách, tiếp tục dệt những chiếc khăn quàng cổ mới.
Không phải là cậu siêng năng, mà chủ yếu là vì cậu muốn làm gì đó trong khi xem tivi.
Ăn đồ ăn vặt quá nhiều bất tri bất giác sẽ béo, thấy sắp đến ngày cưới, vẫn là an tâm dệt khăn quàng cổ.
Gầy nhìn đẹp hơn, dù sao mọi người trên đất nước đều lên Weibo để xem các chương trình phát sóng trực tiếp.
Sau khi cậu dệt xong thảm, Hoa Mộ Chi có chút ngượng ngùng câu nệ tìm cậu nói chuyện.
Trước kia mượn biểu ngữ của Thác Thác, buổi tối họ trò chuyện và làm thảm, thời gian ở chung bất tri bất giác nhiều hơn.
Về sau làm thảm xong, anh ngượng ngùng tìm Việt Diệc Vãn cùng một chỗ xem tivi, chỉ về phòng ghi những đồ vật.
Việt Diệc Vãn hồn nhiên vẫn chưa phát giác ra những chi tiết nhỏ này, và tự nghĩ có phải hay không làm cho chiếc mũ tốt hơn.
Hoa Mộ Chi viết một hồi lâu, nhưng trong đầu không tìm ra cốt truyện, nên thần sắc nghiêm chỉnh, giả vờ đi ra trong phòng khách lấy đồ.
Anh vừa đi ra, liền nhìn thấy tiểu thợ may đang xem chương trình tạp kỹ dệt khăn quàng cổ, còn bớt thời giờ để chào hỏi chính mình.
"Elisa bị loại sao?"
"Bị loại ở vòng cuối cùng, cô ấy làm chiếc áo hoodie và phối màu rất thảm hại". Việt Diệc Vãn khua kim châm, mắt và tay bận rộn giống như một chú ong nhỏ: "Hiện tại Alya đang khóc với ban giám khảo, bắt đầu phàn nàn bán hàng tệ".
Hoa Mộ Chi muốn ngồi bên cạnh cậu, anh có thể đi gần một chút lại rụt lại, chọn một chỗ không xa không gần, sờ cuộn len trên ghế sô pha.
Thác Thác ngủ bên cạnh hắt xì một cái, lăn lộn nửa vòng rồi ngủ thiếp đi.
"Đây là đang dệt khăn quàng cổ?"
"Ân, mùa đông sắp đến rồi, dệt tốt một đôi để đấy".
Một.. Phải không?
Hoa Mộ Chi lỗ tai lại đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói: "Có phải hay không rất phiền toái?"
Việt Diệc Vãn nhìn anh, trong tay bỗng nhiên nâng lên bán thành phẩm: "Anh nói là tôi dệt màu sắc và hoa văn này, màu nâu nhạt vân văn, bệ hạ cùng hoàng hậu sẽ thích sao?"
Thái tử điện hạ trầm mặc vài giây: "Bệ hạ?"
"Hôm qua tôi xem ảnh chụp chuyến ngoại sự mùa đông năm ngoái, thấy bệ hạ mặc áo khoác rất nhẹ nhàng phong độ." Việt Diệc Vãn cảm thán nói: "Cha tôi hiện tại lại không được, mặt tây trang vào còn có chút không che được".
Không.. em không cân nhắc nên dệt 1 cái gì đó cho tôi sao?
"Tôi có ý định dệt một cái màu xám đậm cho hoàng hậu nương nương, và màu đen tuyền cũng phù hợp với quần áo." Việt Diệc Vãn nhìn về phía TV, Kim của Đăng nhảy lên nhảy xuống giống như điệu nhảy clacket: "Cố nên tặng cho tiểu vương gia một đôi găng tay một một thứ gì đó.."
Hoa Mộ Chi ho khan một tiếng thu hết dũng khí nói: "Tôi cảm thấy cậu đã quên một người."
Nói như thế nào tương lai họ cũng phải kết hôn, vậy hãy bày tỏ cho nhau một chút đi.
"Ai?". Việt Diệc Vãn nhìn tivi, động tác trên tay đột nhiên dừng lại: "Trưởng công chúa? Đúng vậy! Tôi phải suy nghĩ xem nên tặng cái gì?"
Bên trong phòng ngủ của cậu còn có Ngọc Như Ý, tối thiểu là muốn làm đủ các cấp bậc lễ nghĩa!
Thái tử điện hạ xoa lông mày, lần đầu tiên đối với gia tộc thịnh vượng mà đau đầu.
Ngày hôm sau trên đường đi thỉnh an, gió thu thổi những chiếc lá rơi xuống đung đưa nơi nơi.
Khi trời lạnh xuống, ngay cả khi ngồi bên cạnh cửa sổ cũng sẽ vô thức mà chà xát tay.
Việt Diệc Vãn trời sinh sợ lạnh, cảm thấy mặc cổ phục dày rồi mà vẫn cảm thấy chưa đủ, nên đã buộc chiếc áo choàng chỉ dùng vào mùa đông.
Với một vòng tròn lông thỏ trên đường viền càng tôn lên làn da cậu trắng hơn, chỉ là thoạt nhìn giống như một quả cầu lông tròn.
Hoa Mộ Chi biết rõ cậu mặc quá dày nên một đường đều đỡ cậu đi, vì sợ lúc khi xuống xe ngựa đều lăn lông lốc xuống dưới.
Còn chưa tiến vào chính điện của Văn Thanh Cung, đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo và phóng túng, lộ ra thần thái của một thiếu niên.
"Ta có một người ca ca tốt như vậy, hiện tại sao có thể nói kết hôn liền kết hôn?"
Việt Diệc Vãn nhướng mắt, ung dung thẳng bước đi vào.
Gió mạnh ngoài phòng bị cách biệt ở bên ngoài, bên trong phòng vẫn ấm áp như xuân, cả đôi má bị lạnh đã ấm dần lên.
Không đợi cậu động thủ, người hầu đã nhanh chóng giúp cậu cởi dây đai lưng của áo choàng, cởi chiếc áo choàng giống như đem quả hạch gỡ xuống, lột ra đến bên trong.
Thiếu niên ra sân nhìn thấy liền cười nhạo một tiếng, cao giọng nói: "Đây chính là anh dâu* (nguyên văn là chị dâu, tui để anh đâu cho hợp nha) còn chưa về nhà chồng sao?"
Thái hậu ngồi bên trong lười biếng nói: "Con ở Paris lâu như vậy, như thế nào bá bá lên nên cũng giống như cái thương cơ quan loại nhỏ*". (Không hiểu câu này luôn).
Việt Diệc Vãn thoát khỏi chiếc áo choàng giống như mai rùa, rốt cục bước nhanh xuyên qua tấm rèm treo, vừa ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy tiểu vương gia.
Thật đúng là một học sinh Cao Trung.
Y và Hoa Mộ Chi lớn lên rất giống nhau, nhưng người kia lại ôn nhuận ổn trọng, giống như một viên ngọc bích đẹp đẽ được mài nhẵn, còn người phía trước thì giống như một con nai nhỏ có cặp sừng dài, tựa hồ tùy thời đều có thể nhảy qua đỗi với cậu một chút.
Tinh thần phấn chấn và thần thái của thiếu niên 16 tuổi hòa lẫn vào nhau, lại mang theo một chút kiêu ngạo không biết trời cao đất dày, thoạt nhìn lại có chút đáng yêu.
Việt Diệc Vãn thu hồi ánh mắt, đầu tiên là cùng Hoa Mộ Chi hành lễ với thái hậu và đế hậu, sau khi được ban ngồi người hầu đem trà nóng tới, không vội không chậm uống một ngụm để cho thân thể ấm áp.
Hoa Khánh Chi kẹp thương và gậy nói mấy câu, nhưng cho tới bây giờ đều không được đáp lại, đã không kiên nhẫn đợi được nữa.
Cậu vốn nghĩ rằng không có ai có thể xứng được với ca ca của mình, ca ca của cậu không chỉ tốt nhất thiên hạ, mà còn tốt thứ hai, thứ ba, thứ tư. Ai đoạt được danh hiệu này thì cậu sẽ rút người đó ra.
Anh dâu này, nghe nói chẳng qua là uống hết ly rượu mận của anh trai mình tại buổi tiệc hoa nguyệt phần thưởng. Vậy mà cả nhà lại ngu ngốc như vậy, cứ như vậy mơ hồ đính hôn, và lễ huấn kỳ đã qua hơn nửa, quả thực là đang nói đùa.
Mẫu thân bên kia nói ngày cưới đang đến gần, Hoa Khánh Chi mới hoảng.
Cư nhiên còn không đi! Giống theo lời nói sao!
Cậu không thể trơ mắt nhìn anh trai của mình kết hôn qua loa cùng người khác ràng buộc cả đời.. Cuộc hôn nhân tính toán này cũng được coi là kết hôn sao?
"Việt tiên sinh thật đúng là quý nhân, ngay cả một câu cũng không trả lời". Thiếu niên híp mắt, ngữ khí xấu xa nói: "Chẳng lẽ là không thích một em trai như ta?"
Hoàng hậu nhíu mày, nghĩ thầm đứa nhỏ này ở nước ngoài càng kiêu căng, đang định mở miệng ngăn cản, thì Việt Diệc Vãn đang thổi hơi nóng bên trên trà và ung dung chậm rãi mở miệng.
"Cậu là em trai ruột của thái tử điện hạ, ta đương nhiên là phải chiều chuộng rồi". Cậu nhìn Hoa Khánh Chi đang tràn đầy tức giận: "Tiểu hài nhi là nhanh nóng nảy, qua vài năm là tốt rồi."
Anh đang nói ai là người nóng nảy?
Anh mới là người nóng nảy!
Cả toàn thân Hoa Khánh Chi bùng nổ, lại không thể phản bác lại cậu, khi đang quýnh lên mở miệng thì đã bị trúng bẫy của cậu.
Y không cam lòng nhìn Hoa Mộ Chi đang chuyên tâm uống trà bên cạnh, nhẫn nhịn cả buổi nói: "Ca, anh ấy uy hiếp anh sao? Hay là dùng thủ đoạn gì ép buộc anh cùng anh ấy kết hôn?"
Hai vị phu phu nhìn nhau một cái, cùng nhau lắc đầu.
Người lớn bên cạnh có chút bận tâm, sợ hài tử mạo phạm Việt Diệc Vãn đến huyên náo xấu hổ. Nhưng thấy cậu giải quyết gọn gàng và đơn giản, liền thả tâm uống trà xem kịch vui.
Hoa Khánh Chi thấy không có ai giúp mình nói, nhướng mày quan sát hai người bọn họ: "Không, hai người các ngươi căn bản không giống như đang yêu đương."
Hoa Mộ Chi ngẩn ra trong chốc lát, ngược lại Việt Diệc Vãn bên cạnh lại vui vẻ sâu sắc.
"Mới nhận thức nhau được một tháng rưỡi, nếu lúc này thề non hẹn biển, thì cũng quá là hấp tấp rồi."
"Gặp một lần liền đính hôn chẳng nhẽ là không qua loa sao?"
"Lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối, không quan hệ." Việt Diệc Vãn ấm áp và chậm rãi đáp lại, giống như đang dạy đứa em họ 9 tuổi làm đề toán: "Ta hôm qua l cùng Mộ Chi ca ca của cậu làm vài hộp bánh trung thu, hôm nay nướng một ít và đưa tới đây, cậu có muốn nếm thử không?"
Hoa Khánh Chi thần sắc lộ ra căm tức: "Dùng đồ ăn đến đuổi ta, ngươi coi ta như là tiểu hài nhi sao?"
Hoàng hậu bên cạnh vẫy vẫy tay áo, người hầu liền đem bánh trung thu nhân nướng tới, hương lúa mì nồng đậm ấm áp, nhân hoa hồng tỏa ra hương vị ngọt ngào.
Ngay khi nắp bạc vừa mở ra, mùi thơm nóng hổi khuếch tán khắp phòng, đến cả lão thái thái đang xem kịch cũng phải hít hà cái mũi.
"Không ăn!"
Hoa Mộ Chi cũng không kích hắn, mà là đứng dậy phân ra một ít cho thái hậu và mẫu hậu, còn bận rộn rót một ít trà nóng.
"Đây là hoa hồng mà hôm qua con dùng chày ngọc đập nát." anh nhìn về phía mẫu thân ôn hòa nói: "Chính là Từ tổng quản trong nội cung dạy con".
Hoàng hậu một tay lấy bã vụn, nếm thử kinh ngạc nói: "Thật sự là con làm?"
"Ăn ngon sao?"
"Rất thơm, có thể nếm đến mùi vị hoa hồng và nguyệt quế." Hoàng hậu cười nói: "Còn cho thêm một ít nhân đậu sao?"
Bên này lão thái thái đã ăn xong một cái rồi, khẽ vươn tay lấy một cái khác từ người hầu, uống trà ăn bánh. Sau khi ăn xong mới mở miệng nói: "Lúc này, là thời điểm nên gọi một gánh hát đến xướng, một bên vừa ăn, một bên vừa nghe hát rất là thoải mái".
Hoàng đế phối hợp gật đầu: "Ngày mai lại đến cùng con nghe, vừa chọn ra ' Bái nguyệt đình'".
Hoa Khánh Chi nhìn số lượng bánh trung thu thập cẩm trên khay ngày càng ít đi, hiển nhiên có chút ngồi không yên.
Hoa Mộ Chi quay đầu nhìn về phía hắn, cười ôn nhu, "Thử nếu một cái đi?"
Học sinh cao trung tức giận tiếp lấy cái bánh trung thu, ngồi ở bên cạnh anh trai ăn xong nhịn không được liền cầm lấy một cái khác.
"Ăn ngon sao?" Việt Diệc Vãn chống cằm nhìn hắn.
"Không liên quan đến chuyện của anh."
"Bánh cậu đang ăn đây đều là do ta làm." cậu chỉ vào dấu hiệu mặt trăng nhỏ bên cạnh: "Đây".
Hoa Khánh Chi ăn tương đối vui vẻ, không chỉ muốn đem cái này ăn xong thậm chí còn muốn ăn thêm cái khác, trừng mắt nhìn cậu: "Anh đây là được một tấc lại muốn tiến một thước".
"Vậy thì tôi sẽ coi như là cậu đang yêu thích tôi." Việt Diệc Vãn nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Ngạo kiều đều là như vậy".
Hoa Khánh Chi nuốt cái bánh rồi mới nghĩ đến việc phản bác cậu, súng máy dường như không có lý do gì kẹt cậu lại, chỉ biết nhìn về phía anh trai cầu cứu: "Anh cẩn thận, sau khi kết hôn sợ là còn bị anh ấy ăn gắt gao!"
"Anh không biết sau khi kết hôn thì sự tình sẽ xảy ra như thế nào," Hoa Mộ Chi chậm rãi nói: "Chiếc áo khoác ngoài này là tự tay Việt tiên sinh làm, kiểu dáng thật sự rất đẹp, nếu như ngươi thật sự không thích cậu ấy, cái kia áo khoác anh liền tự lấy đi để mặc."
Áo khoác ngoài nỉ?
Tự mình làm?
Anh trai cậu cũng chưa từng may quần áo cho cậu đâu.
Hoa Khánh Chi sửng sốt, vô ý thức nhìn về phía nãi nãi và mẫu thân, ngay cả hoàng đế cũng gật đầu: "Chúng ta đều nhận một phần lễ, lễ vật đều đã trả lại về cho con".
"Vậy thì con đây, con cũng thu". Hắn cố gắng kiềm chế sự nóng này của mình, câu mày nghiêm nghị nói: "Ca, giao ra đây."