Bạn được Ơ Lin mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 20: Ngày định mệnh



Sau một tuần làm việc và chờ đợi, cuối cùng ngày quan trọng cũng đã đến, là ngày Mộc Mộc hẹn Nam Phong tại gốc cây cổ thụ trong công viên. Cũng là ngày định mệnh xem tình duyên của hai người có tiếp tục được nữa không.

Sáng sớm, khi đang còn say giấc nồng thì Nam Phong đã bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại do Tiểu Bảo gọi đến. Anh cố đưa cánh tay ra khỏi tấm chăn để lấy chiếc điện thoại, ấn nghe, anh chưa kịp nói gì thì giọng Tiểu Bảo ở đầu dây bên kia vô cùng gấp gáp: "A lô anh, có chuyện gấp cần giải quyết, anh lên ngay nhé."

Nam Phong vẫn không hề hoảng, vẫn nằm dài trên giường, giọng anh bình thản: "Chuyện gì vậy?"

"Công ty chúng ta bị tin tặc tấn công nên giờ các máy tính đều bị vi rút. Anh lên nhanh nhé."

Nam Phong bật người ra khỏi chăn: "Anh lên ngay."

Sau khi vệ sinh nhanh, anh ghé lại chỗ tủ lạnh lấy hộp sữa và bánh mì ngọt. Trong bộ dạng gấp gáp, anh phóng xe như điên trên đường, tranh thủ ăn vài miếng bánh mì và uống ngụm sữa. Anh lo lắng, không kìm được mà gọi điện cho Tiểu Bảo: "A lô Tiểu Bảo, tình hình sao rồi?"

"Vẫn vậy anh."

"Anh đang đến." Cúp mắt anh vứt điện thoại xuống ghế. Ánh mắt tập trung, chiếc xe dần tăng tốc.

Mười lăm phút sau Nam Phong đến công ty, anh chạy nhanh vào phòng máy chủ. Phải nói anh là một chuyên gia trong giải quyết các vấn đề về tấn công mạng. Cả phòng lặng yên không một tiếng nói chỉ còn lại tiếng đánh máy điên cuồng của anh. Ánh mắt tập trung không chớp. Thời gian cứ thế trôi đi, anh vẫn cứ nỗ lực khắc phục sự cố.

Đồng hồ điểm mười hai giờ trưa, anh ngừng lại tiếng đánh máy của mình. Vui mừng la lên giữa phòng: "Xong." Cả căn phòng là tiếng vỗ tay inh ỏi, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, mỗi khuôn mặt đều tỏ ra thán phục.

Anh buông lỏng cảm giác lo lắng và căng thẳng, ngả lưng ra ghế, đang cảm nhận cái cảm giác thành công. Chưa kịp vui mừng thì anh nhận được cuộc gọi của bà Thanh: "Bố con vào viện vì lên cơ đau tim."

Anh nghe như sét đánh ngang tai: "Dạ con tới ngay ạ."

Anh phóng xe hết ga, hết số giữa dòng xe cộ đông đúc. Với gương mặt đầy vẻ bất an, đến bệnh viện, anh vội chạy nhanh vào phòng, Gia Phong cũng đã ở sẵn đó, lúc này ông Nhật đã tỉnh lại nhưng hơi thở có chút yếu, cố đưa mắt hướng về phía anh: "Nam Phong đến rồi hả con?"

Anh chạy nhanh tới sát giường bệnh, đôi chân anh quỳ rạp trên mặt sàn, nắm lấy tay của bố mình, khuôn mặt nhợt nhạt hơn vì lo sợ, giọng nói anh có chút run rẩy: "Dạ con đến rồi. Bố cảm thấy như thế nào ạ?"

Ông Nhật giọng yếu ớt, bàn tay nắm chặt thêm bàn tay của anh, cố nói lời an ủi: "Bố không sao, không cần quá lo lắng."

Anh nhìn bố mình cố nở một nụ cười để ông vui, dòng lệ anh cứ tự nhiên rơi xuống. Một vài phút bình tĩnh lại, anh quay sang nói với bà Thanh: "Mẹ về nghỉ ngơi đi, đêm nay con sẽ trông bố." Nói rồi anh nhìn qua Gia Phong: "Em đưa mẹ về nhé."

Sau khi mẹ và em trai ra về, anh lại chỗ ghế ngồi để bình tĩnh. Anh cứ ngồi im nhìn chằm chằm về phía giường bệnh, đôi chân mày anh nhíu lại, vầng trán hơi nhăn.

Sau một lúc trầm tư, anh cầm tờ báo lên đọc và uống ngụm nước, bật ti vi cho ông Nhật xem tin tức, lúc này cũng đã bảy giờ tối. Anh đang đọc báo thì nghe ti vi phát tin tức: "Hôm nay tại công viên Vùng Đất Xanh, gốc cây cổ thụ đã bị sét đánh cháy gần nửa, làm một người chết." Nghe tới đây anh đứng người, thả tờ báo đang cầm trên tay, mắt hướng về màn hình. Anh chợt nhớ ra cuộc hẹn với Mộc Mộc, dường như cả ngày hôm nay tất cả mọi chuyện tồi tệ nhất đều ập đến với anh.

Anh đi vội ra hành lang, gấp gáp gọi điện cho Gia Phong: "Em đến trông bố giúp anh, anh có chuyện cực kỳ gấp phải đi."

Vừa nói xong, anh lao đi như điên trong bệnh viện, phóng xe nhanh trong cơn mưa. Đến hiện trường vụ sét đánh, trời vẫn còn mưa lớn. Anh bất chấp mưa gió, mặc cho thân thể ướt sũng, chạy nhanh đến chỗ gốc cây cổ thụ, đưa mắt đảo nhìn xung quanh như đang tìm kiếm điều gì quý giá.

Ánh mắt anh dừng lại khi thấy một xác người được đắp chiếu, anh cố gắng lao vào nhưng bị lực lượng chức năng ngăn cản. Lúc này không thể làm gì, quỳ gục xuống, dưới cơn mưa, anh gào thét trong đau đớn: "Anh xin lỗi Mộc Mộc, anh xin lỗi." Anh đau tột cùng, nhịp thở tăng nhanh như thể trái tim đang bị xé ra, nước mắt hai hàng hòa với nước mưa.

Phóng viên đưa tin tại hiện trường: "Sét đánh làm chết một người đàn ông vô gia cư đang trú mưa dưới gốc cây cổ thụ." Vừa nghe được tin anh tỉnh ra, một nụ cười đã nở trên khuôn miệng anh. Là nụ cười khinh bỉ chính bản thân mình, khinh bỉ bản thân không đủ dũng cảm đối diện với tình cảm của chính mình, để giờ đây phải lâm vào cảnh tượng như thế này. Anh bình tĩnh lại, trong bộ dạng ướt và nhếch nhác phóng thật nhanh đến trọ của Mộc Mộc, vừa lái xe anh vừa bấm gọi liên tục nhưng cô không nghe. Đến trước cổng trọ anh gọi cho Tiểu Long: "A lô Tiểu Long, Mộc Mộc sao rồi? Cô ấy có ổn không?"

Đầu dây bên kia, giọng trả lời có chút lạnh của Tiểu Long: "Em không biết chị ấy có ổn không, em chỉ thấy chị ấy về nhà với bộ dạng ướt sũng, và khóc đỏ cả mắt lên."

"Em nói Mộc Mộc xuống gặp anh được không? Anh có chuyện cần nói."

"Anh để khi khác đi chị ấy đã ngủ rồi, trông có vẻ rất mệt."

"Được rồi, em chăm sóc cô ấy giúp anh."

"Chị em tất nhiên em chăm sóc rồi. Anh về đi không có chuyện gì đâu."

Nam Phong đứng dưới cổng nhà trọ, mười lăm phút sau mới chịu rời đi. Bộ dạng tệ hại của lúc này, chính anh cũng không thể nhận ra, vì giờ này quẩn quanh trong đầu anh chỉ là sự đau lòng mà thôi.

Về đến nhà, không bật điện, anh ngồi xuống tựa lưng vào góc tường, mái tóc ướt nhẹt rũ xuống gương mặt điển trai. Ánh đèn điện bên ngoài chiếu ánh sáng le lói vào căn phòng, chiếu lên gương mặt anh, màu sắc ảm đạm càng làm anh trở nên thê thảm. Ngồi bệt dưới sàn nhà, anh tự nói với chính mình: "Anh xin lỗi Mộc à, là anh đã sai rồi." Và rồi anh ngủ thiếp đi.

* * *

Trời đã sáng, ánh nắng gay gắt của mặt trời chiếu vào căn phòng, để lộ khuôn mặt hốc hác và tái nhợt của Nam Phong. Anh tỉnh giấc, cố mở đôi mắt, cảm thấy mất hết sức lực và không thể ngồi dậy nổi. Anh đưa tay rờ lên trán mình, thấy rất nóng nhưng lúc này không còn quan trọng. Điều anh nghĩ đến đầu tiên đó là đến gặp Mộc Mộc. Có lẽ, bản thân đã thật sự nhận ra cô có ý nghĩa như thế nào đối với mình. Anh cố rướn người đứng dậy, thay bộ độ và uống một ít nước ấm, cố lê thân thể yếu ớt của mình đến nhà Mộc Mộc. Đứng trước cổng trọ, anh gọi liên hồi, tầm bảy cuộc gọi thì mới nhận được một lần bắt máy: "Anh đang đứng dưới nhà, em có thể xuống gặp anh một tí không? Anh có chuyện muốn nói với em."

 
Chỉnh sửa cuối:
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 21: Từ bỏ và phát hiện

Đầu dây bên kia đáp trả bằng giọng lạnh lùng: "Mọi chuyện của chúng ta đã kết thúc từ đêm hôm qua rồi, em đang cố gắng để từ bỏ anh, chúng ta không còn chuyện gì để nói với nhau. Anh về đi, em sẽ không xuống."

"Anh chỉ gặp một lần thôi, anh có chuyện quan trọng muốn nói."

Anh nói vừa dứt câu, cô không trả lời nữa mà cứ thế cúp máy. Anh mặc cho bản thân mệt mỏi vẫn cứ điện liên tục, cuối cùng cũng không phụ lòng anh, cô đã bước xuống gặp. Vừa xuống cô đã nhận ra ngay bộ dạng nhợt nhạt, mệt mỏi của anh, ánh mắt cô trở nên lo lắng, hơi thở cũng khác đi nhưng vẫn cố trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, cũng buông câu nói lạnh lùng: "Anh có gì thì nói đi."

Ánh mắt anh chân thành và hối lỗi, tiến lại gần: "Anh xin lỗi Mộc Mộc, anh thật sự xin lỗi em."

Cô vẫn lạnh lùng: "Nếu anh đến đây để nói xin lỗi thì anh không có lỗi gì cả, lỗi là của em vì em đã thích một người không thích mình. Ngược lại, em mới là người cần phải xin lỗi anh, vì đã làm phiền anh nhiều rồi, sau này sẽ không bao giờ có nữa."

Vừa nói xong thì cô cũng quay người đi, anh nhanh nắm chặt lấy cổ tay xoay người cô lại. Lúc này cô cảm nhận được sức nóng từ tay anh, giờ thì không ngăn được cảm xúc lo lắng của mình: "Anh sao thế này? Anh không khỏe ở đâu à?" Cô đưa tay sờ lên trán anh: "Anh sốt rồi, anh có chuyện gì vậy? Sao lại sốt nặng như này mà không đến bệnh viện? Anh uống thuốc chưa?" Những câu hỏi dồn dập, sự gấp gáp như cô sắp phát điên lên vì lo lắng.

Anh cảm nhận được tình cảm của cô, anh dù vô cùng mệt nhưng vẫn cố sức để nói: "Anh, anh," Anh chỉ nói được hai từ thì đã ngất đi và ngả vào người cô.

"Anh Nam Phong, tỉnh dậy đi, anh sao vậy?" Dùng tay cô vỗ liên hồi vào mặt anh, cô không ngừng gọi nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì. Anh bất động, để đầu mình trên vai cô, thân thể nóng sốt.

Cô bình tĩnh lại và bắt đầu cố gắng di chuyển anh, vừa lẩm bẩm: "Đáng ra mình nên chăm luyện thể lực, giờ này không phải khó khăn thế này, sau này phải chăm hơn mới được, trời ơi, anh ăn gì mà nặng dữ vậy."

Cô đi được vài bước thì ngã vào tường, anh cũng vì thế mà đập cả người vào tường. Cô tiếp tục đỡ anh dậy, đi tiếp tới đoạn cầu thang thì để anh nằm dọc theo cầu thang. Hai tay cô nắm lấy hai tay của anh và kéo lê lên, tiếp tục kéo lê dọc hành lang đến phòng. Cảnh tượng bây giờ giống như cô đang cố gắng để xử lý một thi thể to cao. Phải khó khăn lắm mới đưa được thân xác to lớn của anh lên phòng. Cô ngồi xuống một lát, thở đều để phục hồi cơ thể.

Cô dùng khăn ướt để giảm nhiệt cho anh, ánh mắt cô dường lại trên gương mặt anh, đưa tay lên sờ vào mắt, mũi rồi môi anh: "Sao lại có người đẹp trai thế này nhỉ, nhưng rất tiếc không phải là của mình." Nghĩ rồi cô lắc đầu tiếc nuối.

30 phút sau Nam Phong tỉnh dậy, thấy áo mình bị mở ra hai nút, giật mình theo quán tính đưa hai tay cầm vạt áo khép lại một cách vội vã, vẻ mặt có chút hoang mang.

Cô thấy hành động hơi lố của anh thì buông lời mỉa mai: "Chỉ là lau cổ để giảm nhiệt thôi, anh không cần hoang mang thế đâu."

Cô cầm ly nước đưa cho anh: "Giờ anh cũng đỡ sốt rồi, công nhận anh cũng khỏe thật, khi nãy còn sốt cao mà nửa tiếng đã bớt sốt. Anh uống ngụm nước rồi ăn cháo, sau đó uống thuốc hạ sốt và rời khỏi đây đi, em còn phải đi làm nữa, sắp trễ rồi."

Anh nhìn cô tỏ vẻ yếu mềm rồi nhẹ nhàng nói lại: "Em cũng đúng là vô tình thật đó. Mà sao anh thấy mình mẩy hơi đau nhứt? Giống như bị va đập nhiều ấy." Vừa nói anh vừa ăn cháo.

"Anh nghĩ nhiều rồi, do anh sốt nên người nhứt mỏi thôi. Mà trước khi xỉu anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với em là chuyện gì vậy? Anh nói đi."

Ánh mắt chân thành anh nhìn cô, đổi lại một đôi mắt lạnh lùng vô cảm: "Anh xin lỗi chuyện hôm qua, hôm qua quá nhiều việc đen đủi đã xảy đến với anh cùng một lúc. Công ty bị tấn công mạng, bố anh lên cơn đau tim nhập viện, mãi đến bảy giờ tối nghe được tin thời sự. Anh mới cảm thấy lòng mình như bị xé ra, anh lo lắng đến phát điên, lúc này mới phát hiện ra em đối với anh quan trọng như thế nào. Chúng ta hẹn hò nhé? Được không em?"

Khuôn mặt cô lạnh tanh, lời lẽ dứt khoát: "Không, nói xong rồi thì anh về được rồi."

"Không lẽ chỉ qua một đêm em đã không còn tình cảm với anh hay sao?" Gương mặt anh buồn như muốn níu giữ điều quan trọng.

Giọng cô bình thản: "Tất nhiên là không rồi, em đâu phải kiểu người dễ thay lòng, nhưng em không muốn mạo hiểm. Thực chất anh hoàn toàn không hiểu bản thân mình, nếu em là quan trọng với anh thì dù có bao nhiêu chuyện ập đến anh cũng có thể nhớ đến em. Chỉ cần nhắn cho em một tin nhắn là được rồi nhưng anh không làm thế.

Chuyện anh đau như xé lòng khi nghe tin, có thể là, nếu em thật sự bị sét đánh và chết đi, anh sẽ cảm thấy ray rức và tội lỗi chứ hoàn toàn không phải là tình cảm nam nữ.

Còn em thì dù thích anh nhiều đến đâu cũng biết yêu quý bản thân mình, em đợi anh từ hai giờ đến sáu giờ ba mươi, trời mưa là em đã rời đi ngay, vì không đem theo ô nên mới bị ướt. Anh yên tâm. Được rồi anh về đi, em còn phải đi làm."

Nghe cô nói anh cứ ngơ người ra, không hề nhúc nhích, cũng không có ý định rời khỏi nhà. Không đợi thêm cô dùng sức đẩy anh ra khỏi cửa, đưa thêm vỉ thuốc hạ sốt: "Anh đem lên công ty uống phòng khi sốt lại."

Anh không có cách nào đành phải ra về với bộ dạng buồn bã như cả thế giới đã sụp đổ. Còn về phần Mộc Mộc, sau khi đóng sập cửa cô áp lưng vào tường, cố thở đều trấn an mình: "May là không lộ ra bộ mặt mê trai của mình, phải dứt khoát, không thể để bản thân ảo tưởng thêm lần nữa, mình làm rất tốt rồi."

* * *

Anh để nguyên bộ dạng thê thảm lên công ty, lúc này không còn quan tâm đến người khác nhìn mình như thế nào. Anh vừa bước vào phòng thì gặp ngay tên Tiểu Bảo đang đứng đó, thì ra hắn đã nhìn thấy anh dưới sảnh và cảm giác được có chuyện gì đó nên đã đứng chực sẵn trong phòng.

Hắn vội vã chạy đi rót nước cho anh: "Anh uống nước đi ạ, anh có khỏe không? Sao nhìn anh giống như vừa bị ai đánh."

Anh không buồn nhìn hắn, chỉ đưa tay cầm ly nước, giọng nói có vẻ như đang bực mình, giận dữ: "Đúng vậy, tôi vừa bị đánh, đánh vào tim, đang đau ở trong tim đây này."

Nghe đến đây thì lòng trung thành và yêu thương sếp vô bờ bến của hắn trỗi dậy. Hắn hỏi liên hồi, giọng như cố lộ ra sự lo lắng: "Ai? Ai là người dám đánh anh? Đưa địa chỉ, hình, thông tin cá nhân cho em, em sẽ nện cho bố mẹ nó cũng không nhận ra con mình."

"Là Mộc Mộc đó." Nam Phong nói.

Hắn lúc này thì không còn hăng hái nữa, khuôn miệng ngập ngừng: "Anh nói gì? Mộc, Mộc nào? Cái này thì em không dám, em sợ bố mẹ không nhận ra em nữa thì có."

Tiểu Bảo đưa tay mình lên che che mũi vẻ khinh miệt: "Mà hôm qua anh không tắm hả? Bộ dạng anh nhớp nhúa và hơi bốc mùi đó."

"Cậu là trợ lý của tôi hay là bố tôi vậy? Sao giám nói với tôi như vậy, tôi có bốc mùi cậu cũng phải cố ngửi đi, cậu mà không im lặng thì cẩn thận cái ghế trợ lý của cậu không còn chân đó."

Hắn hát như thằng dở hơi: "Dạ sếp thơm, sếp thơm, sếp thơm thơm. Sếp đẹp trai, đẹp trai, đẹp đẹp trai." Sau khi hát xong ca khúc dở hơi nhất mọi thời đại thì hắn đi lấy một bộ đồ vét, pha một ly nước cam rồi cẩn thận đem đến đặt chỗ bàn Nam Phong: "Đồ sạch tuốt cho vẻ đẹp trai ngời ngời, nước cam cho sức khỏe tăng cường."

Anh không chịu nổi với cái thái độ của hắn mà bật cười, vừa nói: "Cũng được đó."

Hắn cười nịnh bợ rồi đứng nhìn anh mãi không rời mắt. Anh quay sang quát vào mặt hắn: "Cậu muốn xem tôi thay đồ hả?"

"Dạ không, em xin lui, em đâu biến thái đến thế, mà anh không phải mẫu em thích." Hắn bước vội ra khỏi phòng.

* * *

Mộc Mộc sau khi đến công ty, cả ngày không làm được gì cả, mặt cứ bơ phờ như mất hồn, nghĩ về những câu nói khi sáng của Nam Phong. Đang mơ màng thì Hàn Cảnh bước vào đứng trước mặt, một người to đùng như thế cũng không làm cô ngừng suy nghĩ. Thấy cô như mất hồn hắn gọi liên hồi: "Mộc Mộc, Mộc Mộc."

Cô giật mình tỉnh lại mới nhìn thấy Hàn Cảnh đang đứng trước mặt, cô đứng bật dậy, vẻ kính cẩn: "Dạ, sếp gọi em có gì không ạ?"

Hàn Cảnh lộ rõ sự bực tức, gằn giọng: "Sao cô như người mất hồn vậy? Đi pha cho tôi cốc cà phê."

"Dạ sếp, có ngay." Cô bước đi vội vã, pha xong cốc cà phê đem đặt lên bàn Hàn Cảnh. Hắn không thèm nhìn cô, cứ thế đưa tay sang cầm ly cà phê. Vừa nếm vào thì cau mày, ngay lập tức hắn phun ra rồi hét lớn: "Sao cô không cho đường?"

"Dạ để em thêm đường." Cô cầm ly cà phê bước vội vào trong. Một lát sau cô bê ly cà phê ra.

Hắn từ từ nhấm nháp lần này phun mạnh hơn, giọng quát càng lớn: "Sao cô cho muối vào đây? Cô muốn hại chết vị giác của tôi hả?" Quát rồi hắn đưa ly cà phê lên trước mặt Mộc Mộc: "Cô uống hết cho tôi."

Cô không chần chừ, cầm cốc cà phê nốc một hơi, mặt không biến sắc, đôi mắt thẩn thờ khiến cho Hàn Cảnh cũng có phần khiếp sợ.

Hắn vội đuổi cô về: "Thôi được rồi, hôm nay chắc cô có chuyện gì buồn phải không? Về nghỉ ngơi đi, tôi không biết cô ở đây sẽ hại thêm gì tôi nữa."

Cô không trả lời, bước thẩn thờ lại lấy túi xách và ra về như một cái xác không hồn.

* * *

Ngày hôm sau, sáng sớm cô mệt mỏi trên giường, cảm giác không muốn lên công ty. Mở điện thoại lên, cô nhận được một thư thông báo từ phòng nhân sự, vội mở xem, nội dung thư là đã tuyển được trợ lý mới cho Hàn Cảnh nên từ hôm nay cô trở lại bộ phận thiết kế. Đọc xong hai mắt cô sáng bừng, thân thể tự động bật dậy, la hét, mừng rỡ: "Dá hú, dá hú, cuối cùng cũng thoát khỏi tên giám đốc biến thái rồi, trời xanh đã chiếu cố mình."

Phản ứng quá khích của cô làm Tiểu Long tỉnh giấc: "Chị có chuyện gì? Sao hôm nay phát điên vào buổi sáng vậy? Đừng có phiền em ngủ."

Sau một hồi kích động, cô bình tĩnh rồi im lặng, nhưng vẫn tiếp tục nhảy múa mà không phát ra tiếng động. Tiểu Long tiếp tục chìm vào giấc ngủ say.
 
Chỉnh sửa cuối:
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 22: Bị em ám rồi

Nam Phong hôm qua vì quá mệt và buồn nên đã ngủ tại văn phòng công ty. Sáng tỉnh dậy mơ màng mở mắt thì thấy Mộc Mộc trong bộ vét, trang điểm nhẹ nhàng trông thật rạng rỡ cười thật tươi với mình. Anh mừng rỡ: "Em chịu đến gặp anh rồi à? Em đồng ý hẹn hò cùng anh rồi à?" Không thấy cô nói, chỉ thấy nụ cười rạng rỡ trên môi, anh tiếp lời: "Em cười vậy có nghĩa là đồng ý đấy nhé?" Anh bật dậy, chạy đến ôm chầm lấy cô.

Sau khi chà xát vào thân thể nhau, anh cảm thấy có cái gì đó là lạ. Trong đầu không ngừng suy nghĩ: "Sao eo Mộc Mộc to thế này? Cô ấy nhỏ con mà, cô ấy không có ngực nhưng sao có thể phẳng tới mức này? Sao cơ thể lại săn chắc thế nhỉ?"

Tỉnh lại sau cơn mộng mị và ảo tưởng mơ hồ, anh hốt hoảng đẩy văng Tiểu Bảo vào tường với sức lực mạnh mẽ nhất.

Tiểu Bảo trưng ra bộ mặt tự mãn: "Không ngờ tình cảm của anh đối với em lại đến mức này, vậy mà trước giờ em không nhận ra, em thật có lỗi quá."

Hắn cố ý hướng ánh nhìn ra phía cửa, nơi mà ánh mặt trời có thể rọi vào gương mặt hắn, đầy tự tin hắn nói tiếp: "Em cũng biết là bản thân mình có sức hút, tuy em không đẹp trai bằng anh nhưng em có sức hút riêng. Việc anh dành tình cảm cho em như thế là chuyện bình thường ở huyện. Nhưng em thật sự không thể thích anh, em thích con gái, em là trai thẳng một trăm phần trăm. Em xin lỗi, em không thể." Vừa nói hắn vừa quay qua nhìn Nam Phong, tất nhiên anh đã biến mất dạng từ khi nào rồi. Khuôn mặt hắn hoàn toàn hụt hẫng.

Cùng lúc đó hắn cũng nhận được cuộc gọi từ Nam Phong: "Tôi đang ngồi sẵn dưới xe, cho cậu hai phút để xuống, đi gặp khách hàng cùng tôi."

Tiểu Bảo ba chân bốn cẳng chạy vừa tới xe của Nam Phong thì anh phóng vèo đi, vừa đi vừa gọi điện: "Cậu đã trễ mười giây, tự lái xe tới, địa điểm tôi nhắn qua cho cậu rồi."

Hắn nhún nhảy bực tức như tên điên giữa bãi đỗ xe. Dù vậy nhưng vẫn phải miễn cưỡng lái xe đến địa điểm, chạy hì hục đến chỗ Nam Phong đang đứng. Anh nhìn hắn vẻ đắc chí: "Lần sau đừng có mà buông lời châm chọc tôi, hậu quả sẽ khó lường hơn đó, tôi có dư thời gian để nghĩ ra phương án gây tổn thương cả tinh thần và thể xác cậu."

Sự mệt mỏi không thể che giấu trên gương mặt Tiểu Bảo, hắn vừa thở hổn hển vừa trả lời: "Dạ, dạ, em đã lãnh đủ rồi ạ, lần sau em sẽ không thế nữa."

"Tốt, chỉnh lại quần áo cậu đi, trông xộc xệch quá, đi thôi." Tiểu Bảo lê đôi chân yếu ớt và thân xác nô bộc bước theo Nam Phong.

* * *

Mộc Mộc lúc này đang hạnh phúc vì không còn làm trơ lý cho Hàn Cảnh. Cô đến công ty trong tâm trạng vui vẻ, bước vào phòng thiết kế của mình giống như người xa quê trở về chốn cũ, lúc này cô tạm quên đi cảm xúc với Nam Phong. Cô đưa cánh tay lên vẫy chào mọi người: "Chào mọi người, Mộc Mộc dễ thương, vui tính của phòng chúng ta đã trở lại rồi."

Nhìn thấy gương mặt đơ cứng của các chị em, cô nói tiếp: "Em biết lúc này mọi người đang vui như bắn pháo hoa trong lòng, chỉ là không tiện thể hiện ra, tại hạ xin cảm ơn sự chào đón nồng hậu của các tỷ muội."

"Em quay lại và điên dại hơn xưa, chị công nhận." Câu chào của Thanh Hoa.

"Chị đang hoang tưởng đấy hả." Là giọng của Ni Ni.

Tiếp lời Ni Ni, Thanh Hoa nói tiếp: "Em quay lại đây chi vậy? Mới có được hai tháng thoát khỏi em thôi đó, em đi rồi cả phòng bình yên biết bao, em trở lại giống như một sự đả kích tinh thần của mọi người."

Cô vẫn giữ tự tin mà tiếp tục: "Thôi mà, cứ dấu kín lòng mình sẽ dễ sinh bệnh đó, tất cả chúng ta nên thành thật với chính mình, yêu thì nói yêu, ghét thì nói ghét. Được rồi, em tin mọi người chờ đợi em từng ngày. Cảm ơn sự quan tâm của mọi người. Em làm việc đây." Cô ngồi vào bàn làm việc của mình, lau lau, dọn dọn vì cô bỏ đi lâu, bụi bám cũng nhiều rồi. Lau kỹ càng từng ngóc ngách, sắp xếp gọn gàng và bắt đầu làm việc say mê như mọi khi.

* * *

Địa điểm Nam Phong hẹn gặp khách hàng là một nhà hàng kiểu Nhật, các cô gái phục vụ mặc kimono rất đẹp và quyến rũ. Đang nói chuyện với khách hàng về dự án thì phục vụ đem đồ ăn vào, Anh kinh ngạc nhìn cô phục vụ rồi mơ màng nghĩ: "Sao cô ấy lại ở đây nhỉ, cô ấy thật là đẹp và dễ thương trong bộ kimono, mình hoàn toàn bị cô ấy chinh phục rồi." Thuận theo suy nghĩ của mình anh cầm tay cô gái phục vụ rồi nói: "Mộc Mộc sao em làm việc ở đây?" Ánh mắt anh mơ màng miệng cười ngây ngô như một tên ngốc.

Tiểu Bảo ngồi bên cạnh, cảm thấy có cái gì đó sai sai, cố gắng thức tỉnh anh bằng cách gọi, rồi dùng tay vỗ vỗ vào vai anh. Anh vẫn không chút động tĩnh, giống như bị ai đó thôi miên. Vị khách hàng thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra, cô gái phục vụ hốt hoảng đẩy tay anh ra, nhưng anh vẫn không buông.

Thấy anh không động tĩnh, mặt như đang lạc vào ảo cảnh. Tiểu Bảo thầm nghĩ: "Sếp à, em xin lỗi, là tính huống cấp bách thôi."

Vung cánh tay lên, Tiểu Bảo tát anh một cái như trời giáng. Giật mình tỉnh lại, biết mình đã làm chuyện tồi tệ, anh cố tỏ ra như không có gì: "Chúng ta bàn đến đâu rồi nhỉ? Tôi xin phép đi vệ sinh một lát." Bước ra khỏi phòng, đi đến hành lang anh gặp cô phục vụ khi nãy, thì ra là một tên bê đê, hắn nháy mắt, đá lông nheo, uốn éo ưỡn ngực, đá mông các kiểu để quyến rũ anh.

Anh rùng mình bước vội vào nhà vệ sinh, tát nước liên tục vào mặt mình, ngước lên nhìn mình trong gương: "Mộc, à em đã làm gì anh vậy? Mình phải bình tĩnh lại, cô ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường, không đến nỗi như này chứ, chắc là di chứng của trận sốt thôi." Sau hồi tự trấn an mình, anh lấy lại bình tĩnh đi ra tiếp tục bàn công việc.

Sau khi tiễn vị khách hàng về, tất nhiên Nam Phong không quên được cú tát trời giáng khi nãy rồi. Tiểu Bảo thấy tình hình không mấy ổn nên rón rén bước đi như một chú thỏ con.

Không thoát khỏi tầm kiểm soát của anh, lúc này tiếng anh giống như tiếng gọi của thần chết: "Đi đâu đó? Bây giờ tôi mới tính sổ với cậu đây, định trốn đi đâu?"

Anh vừa dứt lời thì cảm thấy có gì đó đang bu bám vào chân mình, tốc độ của Tiểu Bảo như một con sóc khôn ngoan, quỳ rạp xuống đất, ôm gối anh, vờ khóc lóc: "Xin anh tha cho em, em đánh anh là gọi mãi anh không tỉnh, sợ ảnh hưởng đến công ty cũng là ảnh hưởng đến anh. Trước khi đánh anh, những dòng suy nghĩ xung đột trong não bộ em làm cho các tế bào thần kinh sắp bung ra khỏi cấu trúc của nó. Đến lúc đánh anh thì trái tim em đau đến thắt lại, em cảm thấy bản thân không thể thở được. Xin hãy thông cảm cho nỗi đau em đã chịu, sự trung thành và tình yêu vốn có mà bỏ qua cho em lần này, xin anh, xin anh."

Thấy cái bộ dạng dở khóc, dở cười, van xin quỳ lạy của Tiểu Bảo, anh không nhịn được mà bất giác bật cười, nói lớn: "Cậu biến thái hả?"

Sau một hồi khóc nói muốn rớt mỏ mà không không lấy được sự thương cảm từ Nam Phong, Tiểu Bảo bèn giở chiêu khác. Hắn đứng dậy, hành động dứt khoát, giọng nói hùng hồn: "Vậy em sẽ tự làm tổn thương cơ thể mình để anh giảm bớt sự giận dữ, anh đừng cản em." Vừa nói hắn vừa xông đến đập đầu vào tường, rồi nằm vật ra sàn bất động.

Anh không hề lộ vẻ gì hốt hoảng hay lo lắng, chỉ bước lại gần cái xác giả trân của Tiểu Bảo rồi nói: "Diễn nãy giờ cũng mệt rồi, đứng dậy về công ty thôi."

Tiểu Bảo nghe xong bật dậy, tốc độ như bóng ma trong phim kinh dị. Cứ thế bước phía sau Nam Phong, thở phào nhẹ nhõm.

"Ôi sếp cũng có điểm tốt ghê." Tiểu Bảo nghĩ.

* * *

Về đến công ty, Nam Phong vừa bước vào phòng làm việc thì tiếng chuông điện thoại reo lên, là bà Thanh: "A lô con nghe đây mẹ."

"Tối nay mẹ có mở bữa tiệc nhỏ với các vị phu nhân, mẹ muốn giới thiệu con, con về nhé, Gia Phong đã ở nhà rồi."

"Dạ, không đến có được không mẹ? Con cũng không thích mấy buổi tiệc tùng kiểu này, mẹ biết rồi còn gì."

"Thôi mà con, con phá lệ một lần đi, mẹ đã lỡ hứa với các vị phu nhân, nếu thất hứa thì kỳ quá, coi như vì mẹ đi."

"Dạ, vậy tối con về. Tiệc lúc mấy giờ ạ?"

"Bảy giờ tối nhé con, con có thể đến sớm hơn cũng được."

Nam Phong đặt điện thoại xuống bàn, ngồi tựa lưng vào ghế và trầm tư suy nghĩ về một điều gì đó. Thỉnh thoảng lại cau mày, thỉnh thoảng lại cười khó hiểu.

* * *

Buổi trưa, Mộc Mộc đang sắp xếp tài liệu trong phòng làm việc thì tin nhắn đến, cô cầm điện thoại lên là tin nhắn của Gia Phong: "Chị dâu, tối nay nhà em có tổ chức buổi tiệc nhỏ, chị đến chơi cho vui nhé. Em đợi chị đó."

"Chị không đến nhé Gia Phong, chị với anh em hết cơ hội rồi, chị cũng đã từ bỏ anh em. Đừng gọi chị là chị dâu nữa, chị sẽ không đến."

"Xin chị, xin chị mà."

"Đừng dở tiếp giọng điệu xin xỏ ra với chị, chị cấm nha."

"Dạ vậy em không ép chị nữa, chúng ta vẫn là chị em tốt, thích chị."

Đặt điện thoại xuống, Mộc Mộc không nghĩ gì thêm vẫn say mê với công việc đang còn dở dang của mình.
 
Chỉnh sửa cuối:
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 23: Mất kiểm soát


Trong căn phòng trọ nhỏ, lúc này cũng tầm bảy giờ tối, Tiểu Long đang ngồi chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, ánh mắt tập trung, đôi tay không ngừng gõ, màn hình đầy chữ xanh đỏ. Mộc Mộc vừa làm về, không hiểu cô bị sao nữa, bản thân không kiềm chế mà xông thẳng vào bóp cổ Tiểu Long, đồng thời kêu gào than thở: "Tiểu Long ơi, chị có chuyện cần kể ngay, kể ngay và kể ngay, định không kể nhưng một ngày đã không chịu nổi rồi."

"Chị có thể không bóp cổ em được không?" Tiểu Long nói mà mắt vẫn cứ nhìn vào màn hình, tay vẫn đang gõ như không quan tâm tới cái sự kêu gào điên loạn của chị mình.

Cô cười nhe cả hàm răng ra rồi từ từ thả tay khỏi cổ Tiểu Long: "Là do chị quá kích động."

"Kể đi." Giọng đầy lạnh lùng như đang ra lệnh của Tiểu Long.

"Sáng hôm qua quả là ngày đặc biệt, em đi rồi thì Nam Phong đến tìm chị, sau đó thổ lộ với chị rồi, còn đòi hẹn hò với chị nữa."

Tiểu Long vẫn ra vẻ dửng dưng: "Vậy rồi sao? Chị nhảy cẫng lên đồng ý chớ gì, để em tưởng tượng xem, nếu như nhảy ra khỏi cửa sổ mà không què quẹt thì chắc chị cũng nhảy ra vì vui sướng chứ gì?"

"Em nói nghe như chị là thể loại mê trai kinh dị vậy."

"Chứ còn gì nữa."

"Chị đã lạnh lùng từ chối rồi."

"Em không hiểu sao chị lại làm thế, chị mê anh ấy như gì mà?"

Mặt cô bỗng hóa nghiêm nghị, như thể rằng Tiểu Long đã động chạm tới cái giới hạn mê trai của mình: "Chị mà đồng ý thì chị là người quá dễ dãi rồi, mà chị cũng không tin là anh ấy có tình cảm thật với chị. Có thể đơn giản, chỉ là cảm kích hoặc thấy có lỗi, đại khái thế, đó không phải là tình yêu. Sau này sẽ rất dễ phai nhạt. Kết thúc cuối cùng cũng chỉ là chia tay thôi."

"Nghe chị nói cứ như chị là người từng trải vậy, mà suy cho cùng thì chị nghĩ cũng đúng đó. Chị phải có giá của mình chớ."

"Lần đầu thấy em khen chị á. Thích ghê!"

"Chị thôi đi, nghe buồn nôn quá."

Sau khi nói chuyện với Tiểu Long, cô cảm thấy vui vì có người ủng hộ quyết định của mình. Cô giảm đi phần nuối tiếc cho quyết định mà bản thân không hề muốn. Cô đi tắm gội rồi về phòng nằm, hát ngân nga vài câu hát.

* * *

Bảy giờ tối, trong bộ vét trắng tinh, mái tóc vuốt keo thẳng băng, bước xuống từ chiếc xế hộp như một chàng hoàng tử.

Nam Phong tiến vào trong nhà với bao ánh nhìn thèm thuồng từ các cô con gái của các vị phu nhân. Anh đưa mắt liếc một đường đảo xung quanh, nào là các cô trong các trang phục hồng, xanh, đỏ, cam, vàng, giống như một vườn hoa di động.

Đảo ánh mắt tới bộ vét tím hoa cà, người đang nhìn các cô gái với vẻ mặt đầy phấn khởi, đó là Gia Phong, anh giật mình không nhận ra em mình lại có bộ mặt này.

Không quan tâm nữa, anh đi vào trong nhà tìm mẹ. Bà Thanh giới thiệu anh với các vị phu nhân, ai cũng buông lời khen ngợi, khiến một người lạnh lùng như anh cũng có chút ngại ngùng. Không những thế, ai cũng có ý gả con gái cho anh. Còn anh thì sao, tất nhiên là chỉ cười nhạt cho qua chuyện. Bà Thanh thấy con mình có vẻ không vui nên ngỏ ý để Nam Phong ra ngoài: "Thôi được rồi, con ra sân gặp các em đi."

"Dạ mẹ." Anh cuối chào các vị phu nhân một cách lịch thiệp rồi ra ngoài, đến chỗ Gia Phong đang đứng: "Em hôm nay trông có vẻ khác quá, có gì vui à?"

"Ủa, anh đến khi nào vậy? Hôm nay điều vui nhất chính là các em gái kia kìa, anh không thấy hả?" Anh cười nhạt một cái rồi chẳng thèm quan tâm tới, một mình đi lại khu vực đồ uống chọn một ly rượu. Vốn dĩ anh không thích các bữa tiệc như thế này, sẳn trong lòng đang buồn nên một mình ngồi uống rượu.

Anh ngồi tầm mười phút sau, phía xa xa, một cô váy hồng hớt hải đi nhanh về phía anh. Ngoại hình không được xinh, số phận còn đính cho cô ta một nốt ruồi đen gần mép miệng, trông không ổn lắm, nhìn cảm xúc trên khuôn mặt cô ta như đang muốn ăn tươi nuốt sống Nam Phong. Anh tất nhiên phải tự tìm đường cứu mình.

Cô ta vừa đặt mông xuống ghế, trong khi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh, nhân lúc cô ta không để ý, anh đá chân ghế xê ra xa tí. Đơn giản thì anh chỉ là không muốn ngồi gần cô, nhưng không ngờ đến. Cô ta không để ý cái ghế bị dịch chuyển, kết quả là nằm ngã ngửa trên sân trong tiếng cười điên dại của các cô gái khác. Anh đang định đỡ, thì cô ta tự mình đứng bật dậy và phóng đi.

Tiếp theo là cô váy xanh, có lẽ cô ta đã quan sát thấy hành động và kết quả của cô váy hồng, nên cô quyết định tấn công từ phía sau. Trong suy nghĩ của mình sẽ ôm Nam Phong từ phía sau và thì thầm vào tai anh những lời ngọt ngào, rồi cứ thế chiếm trọn trái tim của người đàn ông lạnh lùng kia. Nhưng khi cô ta bắt đầu hành động thì ai đâu có ngờ.

Nam Phong với trực giác nhạy bén của mình, cảm nhận được có ai đó đang tiến lại gần, sẵn có rượu trong người, vốn dĩ anh cũng không uống được nhiều. Khi cô váy xanh vừa đặt tay lên cổ, anh đứng bật dậy, thế là đầu anh vô tình đập mạnh vào mặt cô ta khiến cô ta ngả ngửa.

Máu mũi bắt đầu chảy, cô ta hét lên: "Máu máu máu." Rồi không biết sức mạnh từ đâu, cô ta bật dậy như một con rô bốt được nạp điện siêu tốc, lao mình chạy đi trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

Sau khi hai sự cố hy hữu xảy ra, Gia Phong thấy không ổn nên nhanh chóng trấn an tất cả mọi người. Các cô gái sợ hãi và né tránh, ánh mắt cũng miệt thị và khinh bỉ anh. Mặc dù chỉ là một sự hiểu lầm nhưng trong mắt các cô gái giờ anh như một tên cộc cằn.

Sau khi uống hơi nhiều rượu thì trong đầu anh liên tục xuất hiện hình ảnh Mộc Mộc. Sau đó là đến ảo ảnh, làm anh nhìn thấy tất cả là hình bóng của Mộc Mộc. Anh tiến đến cô váy cam để bắt chuyện: "Mộc à, hôm nay em đẹp quá." Cô váy cam thấy anh nói chuyện kỳ lạ, vì quá sợ hãi và lo cho mình. Hơn nữa nhìn thấy bước chân của anh xiêu vẹo, cảm giác bản thân không được an toàn, cô ta sợ quá nên mất bình tĩnh hất mạnh ly rượu lên áo anh rồi bỏ đi.

Lúc này anh đã tỉnh ra hơn, nhưng tâm trạng vẫn chưa khá lên. Gia Phong nhìn thấy tình trạng anh mình có vẻ không ổn, phần sợ xảy ra hỗn chiến, phần sợ mẹ thấy thì thêm buồn và lo lắng. Cậu vội lôi anh rời khỏi bữa tiệc, kịp nghe được câu: "Mộc à, Anh rất nhớ em." Sau đó thì anh ngất đi vì say.

Gia Phong lay lay người nhưng anh không tỉnh. Cậu dìu anh mình vào phòng, tạt ca nước lạnh vào mặt: "Anh tỉnh lại đi, là do anh đã bỏ lỡ chị ấy, giờ bộ dạng như này là sao?"

"Anh không biết, anh không biết, giờ anh rất nhớ cô ấy."

Gia Phong giữ chặt hai tay anh: "Anh tỉnh lại đi, nhìn em này, nếu anh đã như thế này thì hãy theo đuổi lại chị ấy đi."
 
Chỉnh sửa cuối:
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 24: Giúp anh lên vài kế hoạch cua gái

Vừa nghe Gia Phong nói xong anh tỉnh táo hoàn toàn. Không chần chừ, anh phóng nhanh khỏi nhà, bắt xe đến trọ Mộc Mộc. Anh gọi điện rất lâu cô mới chịu bắt máy: "A lô, anh đang đứng dưới nhà, em có thể xuống gặp anh được không, anh sẽ đợi ở đây cho đến khi em xuống."

"Anh về đi, em sẽ không xuống." Cúp máy, cô lén nhìn ra cửa sổ để xem Nam Phong đã rời đi chưa.

Sau khi nhận lời từ chối dứt khoát từ Mộc Mộc, anh vẫn đừng ở đó, anh đứng một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng, lúc này đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm. Cơn mưa giông bất chợt ập đến, một trận mưa như trút nước, dường như là sự trừng phạt của ông trời dành cho anh. Anh vẫn mặc cho mưa gió mà đứng ở dưới cổng không chịu đi.

Mộc Mộc trên phòng nhìn xuống, cảm giác lo lắng dâng cao. Cô cứ đi qua đi lại không ngừng, cuối cùng cô đã nhờ Tiểu Long đem ô xuống, gửi thêm lời nhắn.

Dưới cổng, trong bộ dạng ướt sũng, Nam Phong cảm nhận được có chiếc ô đang giúp thân thể mình tránh đi những giọt mưa như trút nước, anh từ từ ngước lên nhìn. Trong lòng anh, người duy nhất anh hy vọng chỉ có Mộc Mộc, nhưng người anh nhìn thấy lại là Tiểu Long, ánh mắt anh tỏ rõ sự hụt hẫng. Thấy tình cảnh của anh, Tiểu Long có chút thương cảm nhưng cũng không làm gì được, chỉ nói những gì cần nói: "Anh về đi, chị em không muốn gặp anh, chị ấy giờ đã rất quyết tâm, em cũng không muốn chị ấy buồn. Đây là áo khoác của em, anh khoác tạm kẻo cảm lạnh."

"Tiểu Long à, em có thể giúp anh không? Lúc trước là tại anh không đủ dũng cảm mới không trân trọng, giờ nhận ra thì."

"Anh có thật lòng thích chị em hay không? Chị ấy tuy rất nồng nhiệt nhưng một khi đã quyết tâm thì sẽ rất khó lay chuyển."

"Anh không còn cơ hội nữa sao?"

"Còn, em có một lời khuyên cho anh. Anh chỉ cần sự dai dẳng, đeo bám và chân thành là được thôi. Giờ thì anh về đi để giữ gìn sức khỏe mà mưu tính."

Một niềm hy vọng nhỏ lóe lên trong mắt: "Cảm ơn em, anh nhất định làm được, nếu có gì em giúp anh nhé."

"Tất nhiên em sẽ giúp. Vậy em vào nhà đây." Tiểu Long nói rồi vào nhà, anh rời đi với chút hy vọng trong lòng.

* * *

Sau khi anh rời đi, cô trên phòng vội nhắn cho Gia Phong: "Anh em vừa dầm mưa, trông có vẻ không được ổn, em đến nhà quan sát anh ấy nhé, nếu bị sốt trong đêm, không có ai bên cạnh thì nguy hiểm."

"Dạ vâng, em sẽ làm hết sức mình cho sự ủy thác của chị." Cô vừa nhắn xong thì Tiểu Long cũng vào phòng: "Anh ấy có vẻ thích chị thật đó, nhìn hơi say và đang rất đau lòng thì phải."

"Ừ, chị đi ngủ đây." Cô trả lời kiểu như mình không quan tâm rồi đi về phòng. Tiểu Long chỉ gật đầu nhẹ rồi tiếp tục làm việc.

Vào phòng rồi cô lại trầm tư suy nghĩ, lăn qua rồi lăn lại trên giường. Có lẽ trong lòng cô giờ là sự lo lắng hòa với sự đau lòng.

* * *

Sáng hôm sau, cô vừa dắt xe ra khỏi cổng, một chàng trai lịch lãm đã đợi sẵn. Là Nam Phong, anh tiến lại gần sát cô, đưa ánh mắt mê hoặc rồi buông câu nhẹ nhàng, trong giọng nói có sự quyết tâm: "Từ giờ anh sẽ bắt đầu theo đuổi em, em chuẩn bị tâm lý đi." Dứt câu anh trở vào xe và phóng đi.

Xe anh đã đi khuất để lại sự bỡ ngỡ trên gương mặt cô, cố bình tĩnh lại, cô vẫn đến công ty như bình thường. Bước vào phòng, trong đầu cô cứ suy nghĩ không dứt: "Anh ấy khi nãy đã nói gì ta? Có phải mình đã nghe nhầm? Thôi kệ, chắc là mình nghe nhầm rồi, đã nói là từ bỏ rồi." Cô suy nghĩ hồi lâu thì hét lớn giữa phòng: "Làm việc thôi, ngày mới vui vẻ nhé mọi người."

* * *

Vừa đến công ty, Nam Phong khá ngạc nhiên khi thấy Gia Phong và Tiểu Bảo đã có mặt tại phòng làm việc của mình. Mặc dù biết bản thân đã nhắn gọi hai người, nhưng anh không ngờ em trai anh lại nhanh tới mức này, thầm nghĩ trong đầu: "Sao nó nhanh thế nhỉ? Nó không có việc gì để làm hay sao?"

Tiểu Bảo và Gia Phong nhìn anh đồng thanh nói lớn: "Chúng em đã chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ được chứ anh?"

Anh cười nhìn hai đứa em không được bình thường của mình: "Mấy chú gấp quá, anh là người trong cuộc còn chưa gấp đến thế."

Tiểu Bảo nhanh nhảu lên tiếng: "Vì đợi hôm nay mà em ăn không ngon, ngủ không yên. Điều duy nhất mong mỏi là anh được hạnh phúc, bọn em đã thảo luận được một vài phương án rồi, đảm bảo thành công chắc luôn."

"Cậu nói thử xem sao." Nam Phong nói.

Tiểu Bảo vẻ nghiêm túc bắt đầu trình bày: "Kế hoạch đầu tiên, Gia Phong sẽ hẹn chị Mộc Mộc ra một nơi vắng vẻ, sau đó em sẽ trùm đầu bắt cóc, nhốt chị ấy vào một căn phòng trống, trói chị ấy thật chặt trên ghế. Không gian sẽ là nơi cũ kỹ được khóa chặt cửa, chỉ mình chị ấy ở trong đó, mắt chị ấy bị bịt chặt, nhưng chỉ là tấm vải mỏng manh. Trong khung cảnh mờ ảo được nhìn xuyên qua tấm vải, anh sẽ đá tung cửa chính và xông vào như một thiếu niên dũng cảm, cứu chị ấy ra khỏi tình cảnh nguy hiểm. Lúc đó chị ấy sẽ rung động và, cứ thế ngả vào lòng anh. Thế nào?"

Nam Phong lắc nhẹ đầu: "Các cậu xem phim quá hóa điên rồi hả, kế hoạch này không ổn, cái khác đi."

Tiểu Bảo bình thản nói tiếp: "Dạ, vậy ta đến kế hoạch chết đuối. Chúng ta nhờ mẹ của anh gọi chị ấy đến nhà, sẵn nhà anh đã có bể bơi, Gia Phong và anh đợi sẵn trong nhà.

Đợi khi chị ấy đang đi ngang qua bể bơi, Gia Phong sẽ đột ngột lao ra như có chuyện gì đó rất gấp và tông vào chị ấy. Chị ấy rơi xuống hồ bơi theo một cách sơ ý nhất, Gia Phong phải thể hiện bản thân không hề biết chị ấy rơi xuống hồ. Theo thông tin em tìm hiểu thì chị ấy không biết bơi.

Sau đó, anh xông ra nhảy xuống hồ như một vị cứu tinh, lúc này anh sẽ được ôm trọn vòng eo của chị ấy, hai cơ thể áp sát nhau, anh có thể cảm nhận được thân thể của chị ấy. Sau khi lên bờ, trong lúc chị ấy chưa tỉnh, anh phải hô hấp nhân tạo ngay và luôn. Vậy là đã lời thêm một khoảng nữa. Nhìn anh là em biết anh đang thích đúng không?" Tiểu Bảo nói vừa cười nham nhở.

Mặt Nam Phong nghiêm nghị: "Các cậu có điên không? Là cua gái hay hành hạ gái vậy? Hết bắt cóc rồi đến chết đuối, tôi cũng sợ các cậu luôn. Cho phương án nào có chút trắc trở nho nhỏ, không làm tổn thương Mộc Mộc và đặc biệt phải lãng mạn."

Tiểu Bảo đưa tay lên mân mê cằm mình, suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "Hơi căng nhỉ, vậy chúng ta sẽ vừa có cảnh vừa có hoa. Đầu tiên Gia Phong sẽ hẹn chị ấy đến công viên Vùng Đất Xanh tại cây cổ thụ đã bị sét đánh đó, đây là nhiệm vụ của Gia Phong. Em sẽ chuẩn bị một lượng lớn cánh hoa giả, radio bật bài nhạc lãng mạn, anh bước ra, cánh hoa bắt đầu rơi, anh bắt đầu thổ lộ."

"Được, cái này được, cuối tuần triển khai luôn nhé. Gia Phong em làm được không?" Nam Phong nói trong bộ dạng phấn khởi.

Gia Phong đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, mặt nghỉnh lên trần: "Em tất nhiên được rồi, anh cứ tin tưởng em."

"Được rồi, kết thúc cuộc thảo luận ở đây. Các cậu đi đi."

Tiểu Bảo và Gia Phong thừa hiểu anh, nên hai người không nói gì thêm mà lặng lẽ rời khỏi.

* * *

Giờ đã là sáu giờ tối, Mộc Mộc bước lê lếch lên cầu thang: "Tiểu Long ơi, Tiểu Long à có tin nóng, tin nóng, tin tin nóng."

Tiểu Long trong phòng lắc đầu vừa nói nhỏ: "Chưa đến nhà mà đã nghe tiếng, đúng là cái tật không bỏ được."

Cô ngó đầu vào cửa cười điên dại, Tiểu Long thấy không ổn nên hỏi: "Có gì không? Sao chị trông mất kiểm soát vậy?"

"Chị có chuyện hay kể cho em nghe nè."

"Chuyện gì vậy? Kể đi." Giọng lạnh lùng của Tiểu Long.

"Sáng nay anh Nam Phong có đến và thông báo cho chị sẽ theo đuổi chị, sau đó vèo đi." Cô kể mà ánh mắt cứ sáng bừng lên, lộ rõ mồn một cảm xúc vui mừng khôn xiết của mình.

Mặt Tiểu Long vẫn dửng dưng như không có gì ngạc nhiên: "Ờ, vậy hợp ý của chị còn gì."

"Đâu có, chị đâu có như vậy, đã nói là từ bỏ rồi mà."

"Thì cứ xem thử anh ấy tán tỉnh chị như thế nào."

"Chị đi ngủ đây, phải giữ sức để gồng chống lại sự quyến rũ của Nam Phong mới được, là lá la." Cô về phòng mình vừa hát vu vơ. Vào đến phòng nhưng giọng hát lanh lảnh của cô vẫn vọng ra bên ngoài quấy nhiễu Tiểu Long.

* * *

Gia Phong hôm nay có chuyện vui nên lại ghé về nhà. Vừa về đã chạy tìm bà Thanh khắp phòng, như thể rằng có chuyện gì cần nói gấp, nếu như không nói cậu sẽ chết mất. Giọng cậu lớn dần trong ngôi biệt thự: "Mẹ ơi, mẹ ơi, ma mi ơi, con có chuyện cần bàn với mẹ."

Bà Thanh đang bận bịu trong bếp cố gồng mình nói lớn tiếng: "Đợi mẹ tí, mẹ ra ngay."

Vừa dứt tiếng nói bà Thanh cũng đã ra gần chỗ Gia Phong: "Sao vậy con? Có chuyện gì mà con gấp giữ vậy?"

"Mẹ ơi, chúng ta có tin vui, anh Nam Phong đã thích chị Mộc Mộc rồi, giờ đang bắt đầu tấn công. Và người tài giỏi như con đang giúp đỡ anh ấy, con ghé về nói để mẹ vui, sau này chắc sẽ có tình huống cần mẹ giúp. Con báo trước để chúng ta phối hợp cho ổn."

Mặt bà Thanh vui mất kiểm soát, nụ cười nở rộ trên khuôn miệng, đôi mắt bà cũng cong lên, càng lộ rõ những nếp nhăn của thời gian: "Đây là tin hay nhất trong ngày, mẹ sẵn sàng giúp đỡ hết một trăm phần trăm sức lực."

"Con biết chắc là như vậy. Con về chỉ để báo cho mẹ vậy thôi, con đi đây." Gia Phong vừa nói vừa đảo ra cửa.

"Con ngủ lại một hôm đi."

"Dạ thôi mẹ." Cứ thế cậu phóng đi không nhìn lại. Sau khi Gia Phong về, bà Thanh vẫn giữ tâm trạng vui vẻ. Bà vào bếp làm đồ ăn, vừa làm bà vừa ngân nga vài ca khúc cổ xưa.
 
Chỉnh sửa cuối:
385 ❤︎ Bài viết: 261 Tìm chủ đề
Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc

Chương 25: Rơi vào kế hoạch

Mười giờ tối, căn phòng Nam Phong vẫn sáng đèn, anh đang chăm chú đọc cuốn sách gì đó, phóng lại gần tiêu đề cuốn sách. "Bí kíp cua gái". Trời ơi, cái gì đây, tin được không? Nam Phong cũng có ngày này hay sao? Chắc là trước đây anh chưa bao giờ gặp ca khó thế này.

Vốn dĩ anh chưa bao giờ thật sự cố ý tán tỉnh một ai, chỉ toàn là gái xông vào tấn công anh như những con hổ vồ mồi.

Lúc này đây, vì một cô gái bình thường mà anh phải ngồi đọc cái thứ sách mà trước đây luôn cho là vớ vẩn. Càng nghiêm trọng hơn, giờ đây anh còn nói chuyện với chính mình: "Để xem đoạn này viết gì đây. Bạn tiến về phía cô ấy, đẩy sát vào tường, bốn mắt nhìn nhau, trao tia lửa tình, ánh mắt chân thành thốt ra ba từ anh thích em. Trời! Gì mà sến thế này. Không được, không được."

Anh tiếp tục lật lật liên tục cuốn sách rồi đọc: " Bạn nói chuyện cùng cô ấy, làm cho câu chuyện trở nên cao trào hơn, cao hơn, cao hơn nữa. Sau đó cố hôn cô ấy để cô ấy không thể nhúc nhích. Lúc này phải dựa vào kỹ thuật của bạn. Trời! Trời! Trời! Cái này càng không được, chắc chắn cô ấy sẽ cắn sứt môi mình mất. Không được, không được."

Anh đứng dậy, mặt cau có, vứt mạnh cuốn sách vào sọt rác vừa chửi: "Đúng là tào lao quá, không hiểu sao mình lại đọc nó, mình không còn là mình nữa rồi."

Anh lên giường nằm ngủ nhưng lại cảm thấy khó ngủ, cứ lật qua lật lại tầm một tiếng đồng hồ mới thiếp đi. Những ngày sau đó, anh làm việc hết sức vui vẻ và hào hứng, chờ đợi ngày được tỏ tình.

* * *

Cuối cùng thì ngày đại hôn cũng đến, ngày mà tiếng nhạc du dương, hoa rơi lã chã, trao nhau những lời chân tình. Tạo ra câu chuyện tình yêu lãng mạn.

Bảy giờ sáng, Gia Phong đang say giấc nồng thì chuông điện thoại reo liên tục, cậu ngủ như chưa từng được ngủ, chỉ có đủ sức để với cái tay ra khỏi tấm chăn rồi tắt điện thoại ngủ tiếp.

Chuông điện thoại lại không ngừng reo, lúc này cậu mới từ từ bò dậy, mắt mở không ra, giọng nói yếu ớt: "A lô, ai đó?"

"Anh trai của mình mà cũng không nhận ra hả? Có phải giờ này em còn chưa ngủ dậy?" Tiếng gấp gáp vọng lại từ đầu dây bên kia.

"Ủa, anh, sao hôm nay gọi em sớm vậy? Có tin nóng à?"

"Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?"

"Để em nhớ thử, hôm nay là ngày, ngày chủ nhật, chủ nhật là cuối tuần, cuối tuần thì sao ta? À em nhớ rồi, đùa anh thôi, làm sao em quên được kế hoạch cho tình yêu hạnh phúc của anh."

"Hãy để mọi thứ hoàn hảo nhất có thể nhé. Anh tin em." Nam Phong căn dặn.

Giọng Gia Phong lộ rõ vẻ tự tin: "Một khi em đã nhúng tay vào thì còn phải nói, từ điển của em không có hai từ thất bại."

"Vậy thì tốt." Nam Phong cúp máy không để Gia Phong có cơ hội nói thêm lời nào.

Gia Phong vừa đặt điện thoại xuống thì càu nhàu: "Đúng là anh trai lạnh lùng."

Đi vào tắm một phát, cậu đứng soi mình trong gương: "Tên đẹp trai nào mới đột nhập vào nhà mình vậy ta? Thiệt không thể đuổi đi được."

Đang đắm đuối ngắm mình trước gương thì chuông điện thoại lại reo liên tục, cậu cầm điện thoại lên chả buồn nhìn màn hình: "A lô, em đang chuẩn bị tìm Tiểu Bảo để tiến hành, anh cứ yên tâm."

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng vui vẻ: "Tiểu Bảo đã đứng trước nhà rồi đây, xuống nhanh nhé Gia Phong ca ca, nhớ là đừng lại chỗ cái gương đó." Cậu không thèm trả lời, cúp mà rồi cứ thế xuống nhà.

Đến chỗ Tiểu Bảo đang đứng, Gia Phong thờ ơ lướt qua, vừa nói: "Được rồi, đi nào, đi làm điều tốt đẹp cho đời thôi."

Hai anh em bắt đầu đi mua cánh hoa giả, đến cửa hàng điện tử mua đèn led, sau khi mua đủ dụng cụ trang trí, hai anh em đến công viên và bắt đầu chuẩn bị.

Tầm giữa trưa, trong khi Gia Phong đang ngồi trên chiếc thang và cố lắp các đèn led lên cây cổ thụ. Tiểu Bảo đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hắn hét lớn: "Anh Gia Phong." Giọng hắn ngân dài chữ Phong, tiếng hét như tát vào mặt làm Gia Phong giật mình không đứng vững trên thang. May là cậu nhanh chóng bám vào một cành nhỏ của cây cổ thụ, rồi treo lủng lẳng thân mình trên đó. Bị rơi vào tình cảnh này, Gia Phong vừa có chút sợ hãi lại bực mình, cậu lớn tiếng la lên:

"Đỡ cái thang cho anh xuống, anh mà có mệnh hệ gì là đời cậu cũng lụi tàn đó." Tiểu Bảo nghe tiếng kêu vội lao đến chỉnh lại chiếc thang. Gia Phong loay hoay tí thì cũng xuống được mặt đất, khuôn mặt anh nhăn nheo, giọng khó chịu: "Có chuyện gì? Cậu mắc đẻ hay sao mà hét như tát vào mặt tôi thế hả? Không thấy tôi đang ở chỗ nguy hiểm sao?"

Tiểu Bảo trưng ra khuôn mặt nịnh bợ với nụ cười nô bộc: "Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất mà anh."

Câu trả lời không đâu vào đâu càng khiến Gia Phong điên lên: "Cậu chọc điên tôi hả? Dùng câu cú thì không ra thể thống gì mà đi ráp tùm lum, anh cấm nha."

"Em đùa thử thôi, thử thôi." Tiểu Bảo vẻ khúm núm.

"Thử thôi, thử thôi, sơ hở tôi khử cậu luôn đó. Mà cậu hét lên là muốn nói gì?"

"À, em muốn hỏi anh đã nhắn hẹn chị Mộc Mộc chưa?"

"Á chết, lo làm mà anh quên mất. Cậu lên lắp số đèn còn lại đi, để anh nhắn."

Thế là Gia Phong dán mắt mình vào màn hình điện thoại, tập trung suy nghĩ để nhắn tin năn nỉ, dụ dỗ, cầu xin. Còn Tiểu Bảo sau khi lắp đèn xong thì không biết hắn cột dây gì mà loay hoay mãi ở gốc cây sau đó đột nhiên lại hét lên một lần nữa: "Gia Phong ca." Tiếng ca ngân dài cả cây số.

Gia Phong khó chịu, gằn giọng: "Chuyện gì thế? Sở thích của cậu là được la hét đấy hả? Sao cứ phải làm tôi giật mình thế nhỉ?"

Hắn tỏ vẻ đang thương nhìn Gia Phong: "Em dẫm cứt rồi." Gia Phong tạm thời chưa định hình lại được cảm xúc, sau đó tầm mười lăm giây là trận cười liên thanh: "Ha ha ha, ha ha ha, trời cao quả có mắt mà, ha ha ha, ha ha ha."

Trong khi mặt Tiểu Bảo nhăn nhúm thì Gia Phong cứ mãi cười, vừa cười anh vừa nói đứt đoạn: "Cậu, ha ha ha, sao, ha ha ha, còn đứng đó? Đi giải quyết đi, và dọn sạch chỗ đó không thì sự lãng mạn sẽ bốc mùi mất, ha ha ha ha, tôi đau lưng quá, tôi không dừng lại được, ha ha ha."

Trong bộ dạng dùng dằng, Tiểu Bảo bước đi như có thù với mặt đất, càng làm cho Gia Phong cười điên loạn hơn. Đến nỗi anh phải ôm bụng mình lại rồi khom người xuống để cười.

* * *

Trong phòng trọ, Mộc Mộc đang nhâm nhi hủ sữa chua và nghe bài nhạc yêu thích thì điện thoại reo, là tin nhắn của Gia Phong: "Chị dấu yêu ơi, em đã quay về sau nhiều ngày xa cách."

Mộc Mộc có vẻ dửng dưng nhắn trả lời: "Chuyện gì thế? Em bị sao thế?"

"Em nào có bị sao, chỉ muốn gặp chị thôi, mong chị giúp em lần này, chỉ có chị mới đủ khả năng giúp em, xin chị đó, đây là chuyện hệ trọng, nó liên quan đến cuộc đời và nhân duyên của em."

"Có gì cậu nói ra thử xem nào."

"Chuyện là, chiều nay em định tỏ tình với bạn gái dưới gốc cây cổ thụ tại công viên Vùng Đất Xanh, nhưng em cần một người bật đèn, bật nhạc, rải hoa giúp em. Chỉ có chị là em tin tưởng nhất, vả lại em đã hỏi qua một vài người thì không có ai rãnh."

Suy nghĩ hồi lâu, Mộc Mộc nhắn lại: "Được rồi, dù gì chiều nay chị cũng rãnh, mấy giờ chị đến được."

"Dạ, chị đến lúc bảy giờ tối nha, tới nơi cũng tầm bảy giờ ba mươi phút, em hướng dẫn quy trình, tầm tám giờ là bắt đầu màn tỏ tình lãng mạn nhất hành tinh."

"Được rồi, chị sẽ đến đúng giờ."

"Chị hứa nha."

"Chị nói đến là đến mà, yên tâm, không làm hỏng chuyện của em đâu."

Đọc tin nhắn của Mộc Mộc vừa nói lời an ủi bản thân: "Em xin lỗi vì đã gạt chị, đây là ý trời thôi, em cũng chỉ muốn chị được hạnh phúc."

Gia Phong vừa nhắn tin với Mộc Mộc xong, đúng lúc Tiểu Bảo cũng quay lại và tất nhiên mặt hắn vẫn nhăn như khỉ.

Gia Phong được đà châm thêm vài câu: "Sao cậu đi gì lâu thế? Chỉ là phân chó thôi mà."

Hắn trả treo Gia Phong với thái độ khó chịu: "Anh thử giẫm xem sao, có cần em đem nó lại cho anh không? Không thèm nói với anh nữa đi dọn nó đây."

Nhìn theo bước chân của Tiểu Bảo mà Gia Phong cứ cười điên dại, tưởng chừng như mồm anh sắp rơi xuống đất.

Gia Phong ngồi trên bãi cỏ gần đó trong công viên, trong khi Tiểu Bảo dọn dẹp chỗ gốc cây cổ thụ, vừa xong hắn chạy đến: "Anh, mình ở đây đợi tới tối luôn hay về anh?"

Gia Phong đưa tay tát nhẹ vào đầu Tiểu Bảo: "Cậu có ngốc không vậy? Tất nhiên ta phải ở đây đợi rồi, lỡ đi rồi phim trường chúng ta dựng bị lấy đi mất thì sao? Ai sẽ chịu đây, đến lúc đó cậu là người thê thảm nhất đó biết chưa."

"Dạ, do em thấy còn sớm nên hỏi vậy."

"Nước nè, uống đi." Gia Phong vừa đưa nước cho Tiểu Bảo vừa nói.

Thế là hai anh em phục kích trên bãi cỏ đợi đến khi trời tối.

Tầm sáu giờ ba mươi phút, Gia Phong giật mình dậy, trong khi đó Tiểu Bảo lăn ra bãi cỏ ngủ như một người vô gia cư, bên cạnh là vài đồng tiền lẻ, dường như ai đó đã đi dạo trong công viên và cảm thấy tội nghiệp nên đã để ở đó.

Gia Phong lay nhẹ Tiểu Bảo: "Dậy, dậy, dậy." Làm cho hắn giật mình mà bật dậy kèm theo là những phát ngôn mất kiểm soát: "Tới chưa, tới chưa, rải hoa chưa? Rải hoa chưa?"

Gia Phong tát vào mặt Tiểu Bảo: "Tỉnh lại đi, vào vị trí chuẩn bị, để anh nhắn Nam Phong."

* * *

Nam Phong bước đi trong công viên đưa mắt ngó nghiêng. Anh đi một lúc đến chỗ cây cổ thụ, trời lúc này là chập tối. Gia Phong nhìn thấy anh mình nên hối hả chạy lại nói thẳng vào vấn đề: "Anh đứng chỗ gốc cây nhé, theo như bố cục ở đây, chị ấy từ nhà xe sẽ đi bộ từ hướng kia, chúng em đã bố trí xong hoa, đèn, nhạc. Anh đứng chỗ gốc cây là được."

"Còn em và Tiểu Bảo thì sao?" Nam Phong hỏi.

"Tất nhiên bọn em thì ở trên cây rồi."

"Được, đừng để xảy ra sơ suất nhé."

Nam Phong vừa dứt lời, Gia Phong và Tiểu Bảo phóng lên cây như những chú khỉ già. Hai người ở trên chăm chú quan sát, lâu lâu có vài con muỗi vo ve vo ve, quấy nhiễu không gian chật hẹp của hai người, đang loay hoay bắt muỗi thì điện thoại Gia Phong reo lên, là của Mộc Mộc: "Chị đến rồi, em ở đâu?" Giọng cô có sự khẩn trương.

"Chị đi đến chỗ gốc cây cổ thụ đi, em đang đợi."

Cúp máy rồi cô vô tư bước trong công viên mà không hề suy nghĩ, tâm trạng cô khá vui, cô còn hát vu vơ ca khúc về tình yêu. Đi một lúc cũng đến nơi, khi gần đến gốc cây, cô nhìn thấy dáng một người đàn ông cao lớn đang đứng đợi sẵn, trong lòng cô khẳng định là Gia Phong nên cũng không nghĩ ngợi gì mà tiếp tục tiến đến.

Đột nhiên ánh đèn led sáng rực lên như những chú đom đóm đủ sắc màu, không gian đẹp đẽ làm cô vô cùng kinh ngạc mà bất giác nói thành lời: "Chuyện gì vậy? Thật là đẹp quá! Chắc là kịch bản của Gia Phong đây mà, ôi lãng mạn quá đi mất."

Cô tiến sát lại gần mới nhận ra người đàn ông trước mặt mình là Nam Phong, anh nhìn cô đầy si mê.

Cô kinh ngạc, mắt trợn lên, mở miệng chưa kịp hỏi thì âm nhạc nổi lên, là bài hát về tình yêu mà cô yêu thích. Lúc này cô cũng quên mình phải hỏi gì, cứ thế đứng bất động. Nam Phong tiến lại gần sát vào cô, anh đưa tay dứt khoát siết chặt chiếc eo nhỏ bé của cô, trao ánh mắt đầy mê hoặc, buông lời ấm áp: "Anh đã đợi em rất lâu." Lúc này thì âm thanh của bài nhạc cũng đã tắt lịm trong suy nghĩ của cô dù nó vẫn còn đang bật. Cô chỉ còn nghe thấy âm thanh duy nhất của tim mình, nó đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nam Phong không đợi cô phản ứng, tay kia anh vuốt nhẹ mái tóc vén qua tai cô, khuôn mặt anh càng đưa sát lại gần hơn, cảm giác như hai khuôn mặt sắp chạm vào nhau: "Hôm nay em đẹp lắm. Anh chuẩn bị những thứ này em có thích không? Đồng ý hẹn hò với anh nhé?"

Cô chợt tỉnh lại trong phút giây rung động mất kiểm soát, cố dùng hết sức bình sinh của mình đẩy anh ra, vừa nói: "Buông em ra, buông em ra."
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back