Nhưng cũng bởi như vậy mà công việc cứ như đá cứ liên tục đè nặng lên đầu cô đến một ngày chịu không nổi cô liền đập cửa văn phòng Hokage.
"Izu.. Đại Đội Trưởng, có việc gì không ạ!" Shizune giật mình.
Cô tiến tới chỗ Kakashi mà người tràn đầy sát khí, hai tay đập mạnh xuống bàn.
"Ngài Hokage đây có vẻ rảnh rỗi quá he!" Ánh mắt như muốn giết người.
"Thầy cũng rất bận mà! Tại hôm nay yên bình quá nên sắp tài liệu trông có hơi ít." Kakashi gượng cười.
"Em không cần biết! Thầy có biết cách đối xử với phụ nữ đang mang thai không vậy? Thầy thì rất rảnh rỗi giao hết mọi việc lại cho em còn em thì giấy tờ cứ ngập đầy phòng."
"Rốt cuộc thầy có phải người không vậy?" Izumi hét lớn.
"Em chịu đủ lắm rồi, cái chức Đại Đội Trưởng thầy cứ việc giao cho người khác, em không làm nổi đâu!"
Cô nói xong liền rời đi còn đập mạnh cửa khiến cho cả hai bên trong đều giật mình. Izumi quyết định sẽ từ chức về sống bình thường cho an nhàn.
Về cái thai thì nó đã được 3 tháng rồi nhưng bụng vẫn xẹp lép bởi vì chu kỳ mang thai của Tuyết Nữ kéo dài tận 3 năm.
Saiki thì được cô lệnh phải trông coi nhà cửa thật ra là bởi vì nó chán quá quên cô mới để nó ra ngoài chơi chút.
Izumi đang đi trên đường thì ngửi thấy mùi thịt nướng rất thơm liền nhào vào quán ăn, bởi vì đi quá gấp nên cô không mang theo nhiều tiền chỉ có thể gọi hai dĩa.
"Của cháu đây!"
Izumi bất ngờ về số lượng dĩa thịt liền hỏi phục vụ.
"Dì ơi! Cháu chỉ gọi có 2 dĩa thôi mà sao ở đây có tận 10 dĩa vậy?"
"À.. À, quán đang khuyến mãi cho người mang thai nên cháu cứ ăn đi."
Nghe câu trả lời cô liền biết là nói dối, ngoại hình cô giờ có khác gì là một thiếu nữ đâu. Vậy chỉ có thể là do
Sasuke làm, suốt 1 tháng qua chuyện này xảy ra cũng rất nhiều lần rồi.
Mỗi ngày văn phòng của cô cũng đều có một ly nước ấm cả những lúc ngủ quên cũng có người săn sóc.
Cô biết là Sasuke đã làm rất nhiều thứ nhưng cô vẫn không thay đổi quyết định, vừa ăn xong cô liền trả tiền rồi rời đi.
Sasuke len lỏi giữa dòng người cố gắng đi theo mà không để cô phát hiện. Chỉ một cái chớp mắt liền không thấy cô đâu khiến cậu lo lắng tìm kiếm xung quanh.
"Này!" Cô đứng phía sau gọi.
"Em.. Em.." Sasuke lắp bắp không biết nói gì.
"Hôm nay tôi có hẹn với cha anh bàn về một số việc, dù sao cũng cùng đường đi chung đi!"
Fugaku đã được cho làm đội trưởng của một nhóm Ám Bộ nên cô cũng thường nói chuyện với ông, còn về việc đi cùng Sasuke chỉ là vì cô không thích có người cứ lẽo đẽo sau mình.
"Em.. sống có tốt không?"
"Vừa mới từ chức nên đang rất tốt!"
"Vậy sao.. chắc vì công việc quá nhiều!"
Cả hai lại im lặng, không khí giữa họ có thể nói là chả khác gì đang đứng giữa tuyết, lạnh đến không ngờ.
Bất giác đã đến nhà, nơi này đối với cô có thể nói là vô cùng thân thuộc. Cả 2 cùng bước vào, mùi thức ăn nồng nặc bay ra.
"Con đến rồi sao, Izumi. Trùng hợp thế, cả hai đứa chắc là hẹn nhau trước rồi nhỉ!" Mikoto vui vẻ nói.
"Dạ không ạ, chỉ là trùng hợp gặp nhau thôi!"
"Cho cháu hỏi là chú Fugaku có ở nhà không? Vì chú ấy hẹn cháu đến đây để bàn công việc."
"Anh ấy đang ở trên lầu nhưng mà chuyện bàn bạc để sau đi, cô vừa hay nấu xong thức ăn nên Izumi ở lại ăn cùng gia đình cô đi!"
"Dạ không.."
Định từ chối thì bụng cô liền kêu lên, mười cái đĩa thịt bò cũng không đủ để lấp đầy bụng cô và em bé.
"Cứ ở lại ăn đi dù sao em cũng đói rồi mà!"
"Đúng vậy đó, em bé cũng đói rồi!"
"Vâng.."
Cả gia đình cùng với Izumi ngồi xuống bàn ăn, thức ăn trên bàn nhiều không thể tả mà đa số các món đều có ớt thì phải.
"Mọi người luôn ăn cay như vậy sao!"
"Là Sasuke nói con thích ăn cay nên cô mới nấu toàn món cay đó!" Mikoto vui vẻ gắp thức ăn cho cô.
"Em ăn cái này đi!"
Sasuke gắp cho cô đầy một chén thức ăn cứ ăn hết một chút là lại gắp, mãi chăm lo cho cô mà không ăn gì. Vừa hay như vậy cũng hợp ý cô ăn nhiều mà không sợ mỏi tay.
Cứ ăn như vậy mà không để ý rằng Fugaku và Mikoto đang nhìn họ trông như một cặp mới cưới, ai cũng cười vui vẻ. Chỉ có mỗi Itachi vẫn luôn im lặng ăn, từ khi về đến giờ anh đã luôn như vậy không một chút cảm xúc gì.
Sau khi ăn xong cô cùng với Fugaku bàn bạc một số chuyện, Sasuke thì ngồi đằng sau bóp vai cho cô. Khi cô khát thì đưa nước cho cô, nóng thì quạt, mệt thì lại bóp vai tiếp.
Một lúc sau Izumi đã rời khỏi nhà Uchiha, Sasuke vẫn tiếp tục đi theo sau cô. Izumi cũng không để tâm đến cậu nữa, vô tình gặp phải Itachi đang trên đường về.
Vừa nãy khi ăn xong thì anh đã rời khỏi nhà đi dạo. Izumi bất ngờ kêu anh lại.
"Anh Itachi!"
"Em có chuyện gì sao?"
"Thật ra thì có một chuyện mà em quên nói với anh. Trước khi Yumi biến mất có nhờ em chuyển lời tới anh."
"Nhớ phải lấy một cô gái tốt, đừng có suốt ngày nói dối như cô ấy!"
"Đó là những gì cô ấy nói, còn có một thứ nữa."
Cô lấy từ trong túi ra một mảnh vải trắng, đó là mảnh vải mà Yumi dùng để che mắt. Itachi nhẹ nhàng cầm lấy nó, đôi mắt nhung nhớ nhìn nó.
"Đồ đã giao cho anh rồi nên em đi đây. À, có thể trời sẽ mưa đó nên anh mau vào nhà đi!"
Nói xong cô cũng rời đi, Sasuke biết mình ở lại cũng không giúp ích được gì nên nhanh chóng chạy theo cô.
Đúng như cô nói ngay sau đó trời liền mưa, Itachi nắm chặt mảnh vải đứng dưới cơn mưa. Anh vẫn cứ đứng mãi không chịu vào nhà hình như anh đang mong ngóng một cái gì đó.
Một cái ô hay là một người che ô cho anh, dù là cái nào thì cũng không có. Chỉ còn lại một thân nam nhân cô đơn đứng dưới cơn mưa.
Izumi thì đã sớm chạy vào tiệm mì Ramen gần đó nên không bị ướt, Sasuke vẫn đứng bên ngoài không dám vào. Sợ cô không thích nhìn thấy cậu mà lại đội mưa rời đi thà cứ để cậu một mình đứng dưới mưa là được.
Izumi dường như lại cảm thấy có chút đói, khả năng tiêu thụ thức ăn trong người cô hình như đang vượt quá mức. Ăn suốt từ sáng giờ mà vẫn không thấy no, từ lúc mang thai cô đã như vậy rồi.
"Con muốn ăn bao nhiêu nữa vậy! Mẹ ăn đến mức mỏi cả miệng rồi!" Cô mệt mỏi.
"Cho con một mì Ramen đặc biệt!"
"Em mang thai rồi sao! Mấy tháng rồi vậy?" Akane tò mò hỏi.
"3 tháng rồi! Nhưng mà nó càng ngày càng ăn nhiều thật sự rất mệt luôn!"
"Chị nghe nói phụ nữ mang thai thường ăn rất nhiều cho nên không sao đâu!"
"Của em đây!"
Izumi nâng đũa ăn, cơn mưa bên ngoài ngày càng lớn còn có gió lạnh thổi tới. Cô cảm nhận được cậu vẫn còn đang đứng bên ngoài, sau khi ăn xong cô bước ra đứng dưới mái hiên.
"Dùng cái này đi về đi!"
Cô đưa cho cậu một cái ô, nó là cái duy nhất cô có. Cậu không nhận lấy nó mà trực tiếp đi về.
"Cầm lấy đi!"
Cô quăng cái ô cho cậu rồi trực tiếp đi về bằng một con người băng, việc người băng xuất hiện trong làng không còn xa lạ nữa.
Sáng ngày hôm sau cô quyết định đi đến văn phòng Hokage, muốn xem xem Kakashi như thế nào rồi, thực chất là muốn đến xem kịch.
Trong văn phòng giấy tờ chất thành đống, Shizune và Kakashi đang nằm gục trên đống giấy tờ.
"Mọi người sao vậy! Có mấy tờ giấy mà cũng có thể đánh bại Ngài Hokage luôn, mà chắc em nhìn lầm rồi. Ngài Hokage rất mạnh mà, đống giấy tờ này thì nhằm nhò gì!"
"Izumi.. Thầy xin lỗi! Em quay lại làm việc đi, chứ cứ thế này thầy thật sự sẽ chết mất!"
"Em đang mang thai cho nên sẽ không đời nào một mình em làm hết đống đó đâu!"
"Thầy sẽ hỗ trợ em một nữa chứ giải quyết hết đống này thì mắt thầy sẽ thành mắt gấu luôn đó!"
"Được rồi! Nhưng em có một điều kiện, ngày mai em sẽ làm mùa đông sẽ đến sớm hơn dự kiến đó nha."
"Được rồi, cứ theo ý em đi!"
Izumi liền vui vẻ rời đi bởi vì cô vẫn chưa ăn sáng nên đang trên đường đi đến tiệm mì Ramen ăn. Sasuke vẫn vậy đi theo sau cô, cậu ho một vài tiếng, khuôn mặt khá đỏ.
Vừa nhìn là đã biết cậu đã bị cảm rồi có vẻ là hôm qua cậu đứng dưới mưa quá lâu. Izumi không để tâm mà cứ đi tiếp, sau khi ăn một bữa ngon lành cô bước ra thì thấy Sasuke đã nằm ngất cạnh vách quán.
Sau chừng hai tiếng sau cậu mới tỉnh dậy, cơ thể đã bớt nóng hơn.
"Đây là đâu?" Cậu giật mình ngồi dậy.
"Em đang ở trong bệnh viện đó!" Yamato trả lời.
Anh đang ngồi trên ghế thư thản đợi cậu tỉnh dậy.
"Izumi, cô ấy đâu rồi?"
"Đội Trưởng nhờ tôi tới đưa em đi còn cô ấy thì đã đến tổng cục giải quyết công việc rồi!"
Sasuke im lặng không nói tiếng nào, cậu cứ tưởng là Izumi đã đưa cậu đến đây. Không ngờ cậu vẫn cố mơ mộng về những điều hư ảo này, cậu đau khổ mà chẳng thể làm gì.
"Tôi khuyên em sớm từ bỏ chuyện đó đi. Đội Trưởng bây giờ đã không cần một người để nương tựa nữa rồi!"
"Chuyện đó anh không cần phải nói, tôi tự biết!"
"Em biết vậy sao vẫn còn cố theo đuổi cô ấy?"
"Cho dù cả đời này Izumi không quay mặt lại nhìn tôi thì tôi vẫn sẽ luôn bên cạnh cô ấy. Chỉ cần cô ấy không một mực đuổi tôi đi thì tôi vẫn sẽ mãi mãi như vậy."
"Tuỳ em! Ở đây nghỉ ngơi đi, tôi có việc phải đi rồi!"
Sau khi giải quyết xong đống công việc ở tổng cục thì trời cũng đã tối nên cô quyết định ngủ lại ở đây luôn. Cô nằm trên ghế dài được lót nệm rồi chìm vào giấc ngủ sâu, Sasuke từ bên ngoài lẻn vào đứng bên cạnh cô.
Cậu đương nhiên mạnh hơn cả Ám Bộ trong làng này nên chẳng ai phát hiện ra. Sasuke lấy áo khoác của mình đắp lên người cô rồi ngồi xuống bên cạnh sờ nhẹ tay vào bụng cô.
"Không biết khi con ra đời sẽ giống ta hay là mẹ con đây nhưng nếu giống mẹ con thì sẽ tốt hơn đừng có giống ta chỉ biết làm mẹ con đau khổ."
Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô rồi dựa đầu vào ghế mà ngủ.
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy mọi thứ đều quay trở lại như cũ, trên bàn là một tô mì Ramen cho cô ăn sáng. Izumi bình thản đi rửa mặt rồi ăn một cách ngon lành, hôm nay cô có hẹn với mọi người nên đã bỏ lại hết công việc cho Kakashi.
Cô tung tăng đi trên đường đến chỗ hẹn, Sasuke cũng đi theo sau. Họ hẹn nhau ở một cái quán chè ở trung tâm làng, cô vừa đến nơi thì mọi người đã tập hợp đông đủ.
"Cậu đến trễ quá đó!" Ino trách móc.
"Cậu ấy đang mang thai mà, đến trễ một chút cũng là bình thường!" Neji lên tiếng.
"Được rồi, chúng ta mau vào trong đi!"
Mọi người cùng nhau bước vào trong quán,
Naruto đi sau cùng thì phát hiện Sasuke đang đứng ngoài cửa. Chuyện Sasuke đi theo Izumi suốt một tháng qua ai ở trong nhóm cũng biết, cậu cất lời trước.
"Vào cùng đi! Dù sao chúng ta cũng là bạn!"
"Izumi không.."
"Không sao đâu, tôi là người mời cậu mà!"
Sasuke đồng ý vào cùng, những người khác cũng khá bất ngờ khi cậu cũng vào đây. Naruto nhường chỗ của mình cho cậu còn mình thì ngồi kế bên Sai.
Izumi cũng không để tâm nhiều đến cậu dù cho là đang ngồi sát bên, cô chỉ mãi lo nói chuyện với mọi người.
"Đã 3 tháng rồi sao nhưng sao tớ không thấy bụng cậu to lên chút nào vậy?" Ten Ten thắc mắc.
"Vì chu kì thai của mình là 3 năm lận. Chắc tầm hết năm nay là nó sẽ bắt đầu to lên thôi!"
"3 năm! Tôi nghe nói mang thai rất khổ sở mà cậu lại mang thai tận 3 năm, là tôi chắc tôi sẽ không bao giờ lấy chồng quá." Ino than vãn.
"Nhưng mà cậu không tính tới chuyện lấy chồng sao?" Neji lỡ miệng.
Ten Ten liền bịt miệng cậu lại, mọi người xung quanh đều căng thẳng vì họ nhớ cái ngày mà Sai đã đặt biệt danh cho cô.
"Chồng thì tớ không biết nhưng cha của đứa bé thì tớ vừa hay tìm được một người!" Cô bình thản trả lời.
Sasuke giật mình khi nghe cô nói, cậu nghe đến việc cô sẽ tìm người khác tức giận đến mức siết chặt cả lòng bàn tay.
Mọi người đều có thể nhìn thấy biểu hiện tức giận của cậu ngay lúc này nên liền đổi chủ đề.
"À đúng rồi! Hay là chúng ta tìm cái gì chơi đi!" Hinata vội nói.
"Chơi sao! Vậy vài ngày nữa chúng ta chơi tuyết đi, được không?"
"Nhưng mà còn rất lâu mới tới mùa đông mà!" Choji không hiểu.
"Đừng lo tớ sẽ làm mùa đông đến!"
Sau khi trò chuyện vui vẻ thì cả bọn cũng giải tán, Izumi dự tính sẽ đi vài vòng quanh làng để hoạt động tay chân.
Đang đi qua sân chơi của mấy đứa trẻ thì bỗng nhiên cô đứng khựng lại, hàn khí tỏa mạnh ra bên ngoài.
Mái tóc cô đột nhiên biến trở thành màu trắng, đôi mắt cũng đổi thành màu xanh ngọc. Bụng cô đột nhiên đau quặn lại, cô không thể điều khiển được sức mạnh của mình mà cứ để nó tỏa ra ngoài.
Sasuke vừa nhìn thấy biểu hiện lạ lùng của cô liền chạy tới đỡ lấy Izumi, cô cứ thế ngất đi.
Đến khi tỉnh dậy thì đã thấy mình đang ở bệnh viện rồi, xung qua còn có cả Tsunade, Jiraiya và cả Sasuke. Cơ thể cô đã quay trở về trạng thái bình thường rồi nhưng đầu óc vẫn cảm thấy choáng váng.
"Em bị sao vậy?" Izumi hỏi.
"Em bị loạn chakra nên mới không khống chế được sức mạnh. Nguyên nhân là do đứa bé trong bụng em, nó cứ liên tục hút lấy chakra nên mới khiến em ăn nhiều như vậy nhằm cung cấp chakra cho thai nhi."
"Em biết chuyện đó nhưng tại sao lại bị loạn chakra?"
"Chuyện này ta vẫn chưa rõ, bởi vì thể chất của em là Tuyết Nữ mà ta còn chưa từng gặp qua thì làm sao ta biết được."
Cô lo lắng sờ bụng mình, Sasuke vẫn luôn im lặng nhìn cô, cậu sợ khi mình nói ra câu nào sẽ khiến Izumi ghét mà đuổi cậu đi.
"Ta từng đi qua một cái làng nhỏ, ở đó có một cặp vợ chồng cũng có trường hợp tương tự em vậy. Nhưng họ lại an toàn sinh đứa bé ra mà không gặp chuyện gì cả."
"Đừng có vòng vo nữa mau nói vào chuyện chính đi!" Tsunade tức giận.
"Chồng cô ấy mỗi ngày đều truyền một ít chakra của mình vào bụng cô. Có thể đứa bé này cũng cần chakra của cha nó, nó sẽ rất khó chịu khi không cảm nhận được chút chakra nào của cha mình."
"Nhưng mà trước kia mẹ em mang thai em cũng đâu cần có chakra của cha đâu!"
"Chuyện đó ta cũng không biết nữa!"
Cô có thể nói gần như là một Tuyết Nữ thuần huyết nhưng còn đứa bé có thể nó chính là con lai. Có thể vì thế mà cách sinh trưởng cũng khác với cô.
"Hay là cứ thử một lần đi là biết ngay mà!" Tsunade quả quyết.
Izumi liếc mắt nhẹ nhìn Sasuke đồng thời cậu cũng đang nhìn cô, Izumi cũng không để ý nhiều về việc đó. Nếu thật sự là như vậy thì đành nhờ cậu ấy cho đến khi sinh đứa bé ra.
"Đưa tay anh đây!"
Sasuke giật mình vì cô đã đồng ý cho cậu một cơ hội, cậu vui vẻ chạm tay vào bụng cô rồi truyền chakra vào.
Cậu cẩn thận truyền từng chút vào sợ sẽ làm cô đau, cứ truyền được một lúc thì lại nhìn xem biểu hiện của cô, tỏ ra rất lo lắng.
Vừa mới khi nãy thôi cô còn cảm thấy đau bụng nhưng sau khi nhận được chakra của cậu liền cảm thấy khoẻ hơn còn có phần thoải mái.
"Đủ rồi!"
Sasuke thấy cô trông khỏe hơn liền vui mừng rút tay lại.
"Có vẻ cách này thật sự hiệu nghiệm."
"Vậy thì cứ mỗi sáng và tối Sasuke sẽ truyền chakra một lần, chắc các em không phản đối đâu nhỉ!"
"Không sao, chỉ cần đứa bé khoẻ mạnh là được!"
"Mà nè, đến giờ em vẫn chưa nghĩ ra tên cho đứa bé sao?" Jiraiya hỏi.
"Nó vẫn còn nhỏ lắm nên em vẫn chưa có suy nghĩ đó!"
"Được rồi! Nhưng hãy sớm đặt tên cho nó vì đứa bé sé rất vui nếu nghe thấy cha mẹ mình gọi tên nó đấy!"
Sau khi rời khỏi bệnh viện thì cô cũng trở về nhà còn về công việc ở tổng cục thì đã giao lại cho Kakashi.
Sang hôm sau Sasuke tiếp tục truyền chakra của mình, Izumi cảm thấy mang thai cũng rất là dễ chịu, bây giờ đến một chút khó chịu cũng không còn.
"Muốn nghe thử không?"
Cậu nghe thấy cô đồng ý cho mình chạm vào liền vui vẻ đồng ý. Cậu áp tai vào bụng cô im lặng lắng nghe kĩ từng âm thanh.
*Ọt Ọt*
"Sao tiếng của em bé lạ quá!"
"Đồ ngốc! Đó là tiếng bụng tôi kêu đói đó, bụng còn xẹp lép như vậy thì làm sao nghe được gì." Cô phì cười.
"Vậy sao.. Để anh mua thức ăn cho em!" Sasuke ngại ngùng.
Cậu tức tốc chạy đi mua ngay vừa lúc cậu đi thì một Ám Bộ trong Đội Ám Bộ Đặc Biệt xuất hiện trước mặt cô.
Anh khuỵu người xuống cẩn trọng cởi mặt nạ ra, đó là Nami một Ám Bộ được cô phái đi giám sát biên giới.
"Tôi là Nami được phái đi quan sát biên giới. Tôi có việc cần báo cáo!"
"Có chuyện gì xảy ra ở biên giới sao?"
"Trong 3 ngày gần đây có một số Ninja thuộc các làng không liên minh với làng Lá thường xuất hiện ở gần biên giới làng Lá. Họ dường như đang điều tra địa hình và đang chuẩn bị lực lượng. Nhưng tôi không có đủ khả năng để xâm nhập nên quay về đây báo cáo cho Đội Trưởng."
"Ta hiểu rồi! Nói về việc xâm nhập một cách an toàn thì chẳng ai trong số các ngươi là có thể làm được việc đó, cần phải có nhẫn thuật Dịch Chuyển thì mới làm được."
"Nếu ta để các ngươi đi mà không may bị phát hiện chẳng khác gì làng ta chính thức khiêu chiến với họ. Tốt nhất vẫn là ta đi!"
"Nhưng người là Đại Đổi Trưởng, dưới trướng người là tất cả các Ám Bộ nếu người đi thì sẽ không có ai chỉ huy họ vả lại người còn đang.."
"Ngươi đang nghi ngờ quyết định của ta sao!" Izumi trừng mắt.
"Thuộc hạ không dám!"
Izumi quyết định tự mình đi kiểm tra vì không có ai khác có thể làm việc đó tốt hơn cô nhưng cũng đồng thời không muốn giúp kẻ địch có cơ hội tấn công làng.
"Em không được đi, em đang mang thai đó. Cho nên anh sẽ đi thay em!"
Sasuke bất ngờ dịch chuyển vào bên trong cùng với bịt đồ ăn trên tay, Nami cũng không bất ngờ gì nhiều vì hầu như những lần anh quay về đều thấy cậu ở đây thầm lặng bảo về cô.
"Anh không phải thành viên Ám Bộ nên anh không có quyền can thiệp vào chuyện của nơi này."
"Tuy anh không phải thuộc hạ của em nhưng anh cũng đồng thời là một trong ba Ninja đứng đầu làng nên anh cũng có quyền tham gia vào việc này."
Quả thật cả 3 người họ giờ là những Ninja đứng đầu làng cho nên có thể nói quyết định là như nhau. Izumi không thể tìm được một cách gì để đuổi cậu ra ngoài nên chỉ đành thở dài đồng ý.
"Được rồi! Vậy nhiệm vụ này giao cho anh!"
"Nếu đã nói là nhiệm vụ thì chắc sẽ có phần thưởng khi hoàn thành nó chứ!"
Dường được cô đối xử tốt khiến cậu có chút tự tin mà làm liều, Izumi cũng rất dễ dãi nên đã đồng ý.
"Nếu hoàn thành tốt thì khi quay về tôi sẽ cho anh một phần thưởng!"
Sau khi bàn về nhiệm vụ xong thì cậu cũng lên đường ngay còn Izumi vẫn tiếp tục vùi đầu trong công việc.
Thoáng chốc 2 ngày đã trôi qua Sasuke vẫn chưa quay về, theo lý thì cậu đã có thể dễ dàng hoàn thành nó trong một ngày nhưng đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.
Hôm nay Izumi lại làm việc đến đêm cũng ngay lúc đó Sasuke quay về một thân đầy máu. Izumi giật mình vội đến đỡ cậu ngồi xuống ghế, lo lắng hỏi.
"Chỉ là đi xâm nhập thôi sao lại bị thương nặng đến vậy? Để tôi đưa anh đến bệnh viện."
"Máu này không phải của anh, anh chỉ bị thương ở bụng thôi không cần phải đến bệnh viện đâu!"
Cô vội vã chạy đi lấy hộp y tế, tạo ra một cây kéo băng cắt áo cậu ra, lau sạch máu rồi băng lại.
Sasuke nhìn thấy cô lo lắng cho mình như vậy cảm thấy rất ấm lòng vui đến mức phì cười.
"Đã bị thương như vậy còn cười được sao!"
"Bởi vì anh là đồ ngốc mà!"
"Được rồi nói về nhiệm vụ đi."
"Anh đã xâm nhập vào tổng khu của bọn họ lấy được một vài tài liệu, đúng với những gì thuộc hạ của em điều tra được quả thật họ đang liên minh các làng nhỏ lại với nhau muốn nhân lúc làng Lá đang khôi phục tấn công chúng ta."
Cậu đưa xấp giấy tờ cho Izumi, cô nắm chặt xấp giấy tỏ ra rất tức giận.
"Yamato"
Yamato xuất hiện trước mặt cô chờ lệnh.
"Ngươi đem những tờ giấy này nội trong vòng 5 ngày giao đến tay những Kage của liên minh. Ngươi có thể nhờ Nami giúp đỡ nếu cần thiết."
Yamato cầm xấp giấy rồi rời đi, cô làm như vậy chính là muốn khai chiến với họ nhưng phải thông báo với các liên minh nếu không sợ rằng sẽ có một số người nói làng Lá nảy sinh mưu đồ muốn khơi màu chiến tranh.
"Anh ngủ lại đây đi! Nếu khi quay về sợ mẹ anh sẽ lo lắng, còn nữa thay bộ đồ ra đi. Máu me ngửi là đã thấy mắc ói rồi!" Cô bóp mũi.
"Vậy anh đành nghe theo!"
Đêm đó Sasuke ngủ trên ghế mà cô thường hay ngủ còn Izumi ngủ ở cái ghế còn lại. Thật ra vốn chẳng có cái chuyện bị phát hiện gì cả, đó chính là khổ nhục kế mà Naruto bày ra cho Sasuke cứ ngỡ là sẽ không thành công nào ngờ lại thành công quá mức.
5 ngày sau Izumi đã điều động một nữa Ninja của làng tham dự vào cuộc chiến cùng với 3 Ám Bộ trực thuộc của cô. Sasuke và Naruto muốn đi theo giúp đỡ nhưng đã bị cô bắt ở lại bảo vệ làng, đương nhiên việc điều động Ninja cũng đã có sự đồng ý của Kakashi.
Tất cả đã tiến sát biên giới trước mặt là một lượng lớn tầm 2 nghìn Ninja từ các làng nhỏ, bao nhiêu đây cô cũng có thể dễ dàng xử lý nhưng phải đem theo một số Ninja khác đề phòng có sơ hở.
Izumi khởi động trạng thái thứ 3 bay lên trên cao, cất to giọng nói.
"Ta là Izumi đại diện của làng Lá. Các ngươi đang có ý định tấn công làng Lá và ta khuyên là các ngươi nên đầu hàng đi nếu không ta sẽ giết tất cả."
+