Cứ tưởng sự việc vô lý như này vậy mà thật sự không tránh khỏi.
Mà thôi! Vốn tiểu thuyết thì làm gì có hợp lý trong đó.
Cái cô lo sợ nhất là hiện tại theo như cốt truyện, nữ chủ chắc chắn sẽ điều tra ra đoạn video đó. Cũng sẽ tìm tới địa chỉ nhà cô, nhưng cô lại không muốn dính liếu gì đến nữ chủ, cũng như nam chủ a.
Nhìn đi! Xung quanh căn phòng chẳn có thứ gì nổi bật. Mặc dù không muốn hạ thấp bản thân, nhưng cô quả thật không cùng một đẳng cấp với bọn nhà giàu kia.
Đơn nhiên việc gả cho nữ chủ là không thể, nơi này vẫn chưa có tiền lệ đồng tính luyến ái đâu. Hơn nữa, nếu chuyện này mà lộ ra ngoài, nữ chủ chắc chắn sẽ gặp rắc rối không ít. Mặc dù cô không phải yêu thích nữ chủ là mấy, khi xem chỉ là cảm thán tính cách của cô rất ngay thẳng. Chỉ là chuyện này mà bắt nửa cuộc đời còn lại của nữ chủ không thể gả đi thật sự không đáng. Bất quá cô thì không sao, dù gì chỉ có ba chữ tác giả gắn lên cho cô "Tình một đêm". Vốn dĩ không có kết cục, đồng nghĩa với việc là một nhân vật qua đường giúp nữ chủ có thêm bối cảnh. Thì về sau có gả cho ai hay không còn chưa chắc, dám chừng ngày mai chết sớm không chừng.
Không nghĩ nữa
Cô cầm lấy quần áo xuống lầu dưới tấm rửa thay đồ, nhìn vào trong gương cô không khỏi thót lên hai chữ. "Thật đẹp".
Nếu nội dung là
bách hợp, chắc chắn nữ chủ sẽ là công, còn nguyên chủ sẽ là thụ. Điều này không sai được, nữ chủ thiên về thanh lãnh khó gần, vẻ đẹp của cô thiên về nghiên nước nghiên thành. Còn về nguyên chủ nhu nhược yếu đuối, thiên về đáng yêu nhỏ nhắn, nói là thụ chắc chắn không sai.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô không khỏi đau đầu với mấy cái vết ẩn đỏ trên người. Nó tràn lan từ sau cổ đến khắp người, chạy dọc xuống tận dưới lòng bàn chân của cô. Có thể thấy, nữ chủ băng lãnh chúng ta thật sự có bản lĩnh a, hơn nữa còn rất biến thái.
Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Bây giờ chắc chắn nữ chủ đã biết ai đã ngủ cùng mình đêm qua rồi đi.
Một giờ trước
Trong căn phòng vàng ngà, ánh sáng ấm nóng chiếu vào sườn mặt nữ nhân đang nằm bất động trên giường. Nàng ngủ quan tinh xảo, nhưng băng lãnh khó gần trên mặt nàng tựa như cũng theo chủ nhân dưỡng thần.
Cô mở mắt, tựa như men say có tác dụng phụ làm cô đau đầu. Cô lấy tay ấn ấn giữa trán xoa bóp, sau khi cảm thấy chính mình đã đỡ hơn trước mới thật sự ngồi dậy.
Đảo mắt nhìn quanh bốn phía xong không khỏi kinh ngạc, nhìn qua bên cạnh mình không khỏi đứng tim. Nếp nhăn trên ga giường trước mắt cô, đưa tay sờ lấy vẫn còn cảm nhận hơi ấm man mán. Cô nét mặt tái xanh, hồi hộp từ từ vén chăn lên. Không khỏi thấp thỏm lo âu tựa như được tiêu tán, nhưng không nhanh liền trở lại tái xanh trên mặt. Cô nửa thân khỏa thể, bên dưới vẫn còn mặt quần. Nhưng cái cô tái xanh không phải vì còn cái quần, cô sợ là do một mản nhỏ màu đỏ thấm vào bên trong ga giường. Tuy cô băng sơn khó gần, không đồng nghĩa với việc cô không nhận ra đâu là sơn đâu là máu.
"Ting ting" tiếng chuông điện thoại vang lên xóa đi bầu không khí trầm mặt của cô. Cô đưa tay nhất máy, lạnh giọng nói.
"Tôi nghe"
Có phải cô nghe nhầm hay không, trợ lý Dương nghe cô trả lời tựa như có chút mệt mỏi nên thuận miệng hỏi.
"Đêm qua cô lại không ngủ được sao?"
Dạ Thanh Tuyết đau đầu xoa xoa, mệt mỏi đêm qua hiện ra rất rõ ràng. Cô không nhớ đêm qua mình đã làm cái quái gì, cô cau mày giọng có chút lười biếng nói.
"Ngủ được nhưng.." nói tiếp "cô điều tra rõ hôm qua tôi đã đi đâu giúp tôi".
Trợ lý Dương nghe cô nói xong liền tắt máy cũng không cảm thấy lạ. Sáng hôm nay cô là gọi điện hỏi xem có cần xem xét lại bản hợp động khu chung cư phía Nam kia không, nếu cần cô có thể trực tiếp thu mua luôn. Dạ tổng không nhắc đến đồng nghĩa với việc đó là chuyện vặt, chính trợ lý cô sẽ tự giải quyết chuyện này. Còn về việc điều tra Dạ tổng đi đâu đêm qua đại khái cũng hiểu đôi chút.
Có thể là tên nào đó quấy rối Dạ tổng, bị cô đánh cho bán sống bán chết nên mới gọi người ta đến dọn xác a. Dù sao người ta cũng có học qua ba môn võ đại khái a, tuy chưa từng tham gia giải đấu công khai nào, nhưng kĩ thuật cũng phải thừa nhận là xuất sắc.
Dạ Thanh Tuyết chính mình cảm thấy vẫn còn chưa tỉnh hẳn, điều này sẽ là rắc rối lớn khi cô đến công ty làm việc. Cô có nhu cầu cao về sự tỉnh táo, nhưng lại vì chuyện bà nội đi bệnh viện mà buồn bã uống say, đây thật không giống cô chút nào.
Dạ Thanh Tuyết lần nữa muốn nằm xuống, cô muốn nghỉ ngơi cho thật tốt. Công việc phải hết sức hoàn hảo, như vậy cha mẹ sẽ không cần lo lắng cho cô, ngược lại có thể giúp cô chăm sóc bà nội chu toàn.
Nằm xuống, cảm thấy ngực mình bị ánh sáng chiếu vào có chút nóng. Cô trở mình tránh đi ánh nắng, cảm nhận thấy sau gáy mình một mảng lành lạnh. Cô chống người lần nữa ngồi dậy, tầm mặt đặt trên phía đầu nằm, chiếc gói màu trắng vẫn còn nếp nhăn đó, hương thơm hoa cỏ bay bổng, nhẹ nhàng cộng hưởng với hương xạ hương, tạo nên một mùi hương tươi mát dịu nhẹ có chút dễ thương. Nhưng hương thơm cuốn hút mát mẻ đó lại lập tức làm cô nghẹn họng.
Đó là nước, một mảng nước mắt làm cô tim đập đau nhói, hít thở không thông. Cô trầm mặt để tay trước ngực bấu chặt, không lâu liền quyết định đứng dậy mặt áo rời đi