Thẩm Thanh Họa đôi mắt lập tức mở to, hoàn toàn đến choáng váng.
Phần văn kiện đương nhiên không phải cái thứ gì thứ tốt, đó là Thẩm Thanh Họa "hợp đồng bán mình", hoặc là nói là cùng loại với "hợp đồng" đồ vật. Lúc trước Cố Bắc Đạt ở câu lạc bộ giải trí lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thanh Họa, làm phục vụ liền động tâm, trực tiếp ra giá không thành, liền làm cho Thẩm Thanh Họa công việc xuất hiện sai lầm, vung tiền xuống. Mà Cố Bắc Đạt thân là đại cổ đông lớn nhất ở câu lạc bộ kia thiếu, như là thiếu hắn tiền, Cố Bắc Đạt mục đích chính là để Thẩm Thanh Họa lấy thân gán nợ.
Thẩm Thanh Họa cũng không phải tên ngốc, sự việc xảy ra trùng hợp như vậy, biết có vấn đề, cho nên đối với Cố Bắc Đạt trao đổi điều kiện, cậu liều chết không từ, thậm chí ở Cố Bắc Đạt muốn bá vương ngạnh tthời điểm, trực tiếp tạp Cố Bắc Đạt đầu một chút. Mà lần cũng hoàn toàn chọc giận Cố Bắc Đạt, chưa từng có thấy người nào khó ăn như Thẩm Thanh Họa đem cậu ta sau khi trở về, trực tiếp sai người chặt đứt một chân của Thẩm Thanh Họa, sau đó liền làm cấm - luyến nhốt lại. Vì sợ Thẩm Thanh Họa không nghe lời, hắn thậm chí còn làm ra cái "hợp đồng bán mình", trên giấy đủ loại điều kiện không công bằng không cần phải nói, lúc ấy Cố Bắc Đạt uy hiếp Thẩm Thanh Họa, thiếu nợ thì trả tiền, nếu cậu không làm theo điều kiện, liền không trách hắn đi tìm người nhà của cậu Thẩm Thanh Họa.
Thẩm Thanh Họa hiện tại duy nhất người thân cũng chỉ có cậu và ông nội, cậu biết rõ Cố Bắc Đạt loại người này chuyện gì cũng làm được, vì không để mình liên lụy ông nội Thẩm Thanh Họa chỉ có thể khuất nhục ký xuống cái hiệp nghị này, sau này không thấy mặt trời phải ở Cố trạch.
Thẩm Thanh Họa vốn là sinh viên ở đại học S đi làm công ổ câu lạc bộ kia đều chỉ là vì kiếm sinh hoạt phí cùng học phí, lại xảy ra loại chuyện này, học tự nhiên cũng thượng không được, Cố Bắc Đạt phái người đi xử lý thủ tục tạm nghỉ học cho cậu, cậu đột nhiên biến mất ở trường học, không có khiến cho bất luận cái gì mà nghi ngờ
Thẩm Thanh Họa chưa từng nghĩ tới Cố Bắc Đạt có một ngày sẽ đem này hiệp nghị lúc trước mà hắn hao hết tâm tư hiệp nghị lấy ra, ngay trước mặt hắn trực tiếp xé, cho nên cậu hoàn toàn bất ngờ trước hành động này choáng váng một hồi, mới nhớ đến hỏi: "Vì cái gì?"
Hà Thuật Thư nhìn Thẩm Thanh Họa phản ứng khóe môi, hơi câu một chút nói: "Có thể hiện tại tôi đối với cậu không có cái loại hứng thú, yên tâm, tôi nói chuyện giữ lời, chờ chân của cậu dưỡng thật tốt, cậu muốn đi nơi nào đều có thể đi."
Vết thương gân động cố phải mất một trăm ngày Hà Thuật Thư sở dĩ nhất định phải Thẩm Thanh Họa đem chân cậu dưỡng thương thật tốt mới có thể rời đi, cũng là sợ Thẩm Thanh Họa không có được đến nơi trị liệu thực tốt, do đó để lại di chứng. Rốt cuộc từ trong sách xem đến nội dung, Thẩm Thanh Họa trong nhà chỉ có ông cháu hai người mà ông nội đem Thẩm Thanh Họa nuôi lớn cũng là thực không dễ dàng, trong nhà quả thật nghèo, nếu không Thẩm Thanh Họa cũng sẽ không bắt lấy hết thảy cơ hội đi làm công để chi tiêu sinh hoạt phí cùng học phí. Nếu hiện tại liền thả Thẩm Thanh Họa rời đi, Thẩm Thanh Họa có hay không tiền chữa khỏi chân thật của chính mình đúng là khó nói, hơn nữa nói nữa, đây là Cố Bắc Đạt tạo nghiệt, hiện tại hắn cũng là xài tiền Cố Bắc Đạt, cho nên Hà Thuật Thư là một chút cũng không đau lòng.
Hà Thuật Thư nói xong câu sau đó, liền rời đi phòng bệnh, chỉ một mình Thẩm Thanh Họa ngồi ở trên giường bệnh ngơ ngác nhìn hắn rời đi.
* * *
Ở những ngày sau đó, Hà Thuật Thư có đôi khi còn sẽ qua thăm cậu, nhưng mỗi lần đến đây cũng chỉ là đưa một ít nước canh bổ dưỡng, sau đó liền rất nhanh rời đi, cũng không lại. Mà Thẩm Thanh Họa ở đây tự c mình cẩn thận quan sát, cũng là chậm rãi tin Hà Thuật Thư nói, bởi vì cậu hiện tại Cố Bắc Đạt trong mắt, không còn có như trước kia phát hiện trước kia cái mãn hàm xâm - lược - dục vọng trong mắt, có lẽ mọi chuyện thật là giống theo lời đối đối phương nói, đột nhiên đối với cậu không có hứng thú, cho nên mới đối hắn thả cậu đi.
Cẩn thận nghĩ lại, loại này giải thích đặt ở trên Cố Bắc Đạt loại này con nhà giàu, cũng không phải hoàn toàn nói không đúng. Nghĩ như vậy, Thẩm Thanh Họa liền dần dần yên lòng, có đôi khi nhìn đến đối phương lại đây, cũng không hề trong lòng tràn đầy cảnh giác.
Mà Thẩm Thanh Họa nhìn trong khoảng thời gian này đã dần dần đối với hắn buông cảnh giác trong lòng không khỏi bật cười, Thẩm Thanh Họa, thật là cái người đơn thuần a.
Bất quá cũng là, vẫn là sinh viên Thẩm Thanh Họa, tự nhiên tâm tư sẽ không có quá mức phức tạp, như thế tính cách đơn thuần, hơn nữa bề ngoài như vậy tốt hắn xen vào thanh niên cùng thiếu niên khí chất ngây ngô, cũng khó trách nguyên chủ Cố Bắc Đạt nhìn thấy trong mắt một cái liền động tâm tư. Nếu đem Thẩm Thanh Họa loại tính cách này bề ngoài đổi giới tính khác, không nói được, hắn cũng sẽ thích cậu đi.
Đương nhiên cái này suy nghĩ của Hà Thuật Thư trong đầu cũng chỉ là chợt lóe qua mà thôi, hắn bản chất vẫn là thích mềm mại là con gái, tuy rằng hắn trong khoảng thời gian này chạy đến bệnh viện thật chăm chỉ, nhưng nguyên nhân này, vẫn là bởi vì thế giới này với hắn mà nói hoàn toàn là xa lạ.
Tuy rằng là giống nhau cao ốc nhưng là người lãnh đạo, nổi danh minh tinh, nổi thương hiệu hiệu xí nghiệp, đều toàn bộ cùng hắn ở thế giới kia không giống nhau. Cái này làm cho hắn bình thường liền có một loại mê mang, đối với cái này thế giới trong sách, hắn duy nhất quen thuộc cũng chính là trong vai chính Thẩm Thanh Họa. Cho nên hắn luôn là sẽ nhịn không được lại bệnh viện, có đôi khi lấy cớ vì Thẩm Thanh Họa mang lên bổ dưỡng canh, có đôi khi chỉ là đứng rất xa nhìn một cái, Thẩm Thanh Họa liền biết được hắn ở cái thế giới hoàn toàn xa lạ duy nhất nhận thức địa vị, tuy rằng không có gì đặc biệt ý nghĩa, nhưng tóm lại là quen thuộc. Hơn nữa hắn luôn có một loại cảm giác dự cảm, hắn có thể trở về, có lẽ điểm mấu chốt ở trên người Thẩm Thanh Họa.
Ở ngay lúc này, Hà Thuật Thư không khỏi may mắn, nguyên chủ phía trước tuy rằng đã đem Thẩm Thanh Họa tù cấm ở biệt thự trung, nhưng bởi vì Thẩm Thanh Họa chân thương, cho nên rốt cuộc không có thể làm được cuối cùng một bước, tuy rằng chiếm tiện nghi sự tình không thiếu làm, nhưng là không có chân chính lên giường, đây cũng là hắn hiện tại còn có thể đủ bình tĩnh xuất hiện ở Thẩm Thanh Họa trước mặt nguyên nhân chủ yếu, nếu không hắn thật sự không biết nên như thế nào đối mặt người này.
Bây giờ Hà Thuật Thư nghĩ mấy vấn đề này ở thời điểm, trên người hắn điện thoại lại vang lên, hắn lấy ra nghe, ngắn gọn trả lời hai tiếng, nhìn nhìn thời gian, liền đi đến công ty.
Nguyên chủ Cố Bắc Đạt là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị kiêm cổ đông lớn nhất, tuy rằng Cố Bắc Đạt ở sinh hoạt cá nhân có chút rối loạn, nhưng là đối với công ty mọi chuyện còn cực kỳ để tâm, cho nên Hà Thuật Thư trong khoảng thời gian này cũng là mỗi ngày đều đi đến tập đoàn Cố Thị, tuy rằng đối với thời gian không có nguyên chủ như vậy, cũng là nên tham gia hội nghị có hội nghị đều tham gia.
Hôm nay có cuộc họp, Hà Thuật Thư như cũ ngồi ở vị trí chủ trì nghe các giám đốc các bộ phận báo cáo, anh không am hiểu về quản lý, cũng không có kinh nghiệm làm quản lý, cho nên rất ít khi lên tiếng, cũng may tập đoàn Cố thị chủ yếu là sản xuất điện thoại, ngành sản xuất lại là ngành Hà Thuật Thư vô cùng hiểu biết, nên anh có thể hiểu rõ họ đang nói gì.
Tập đoàn Cố thị tên là Hoa Quốc, thị trường không nhỏ, nhưng ngành sản xuất điện thoại lại cạnh tranh kịch liệt, đặt biệt là điện thoại thông minh chỉ vừa xuất hiện, không sai, chỉ vừa mới xuất hiện. Trải qua khoảng thời gian này, Hà Thuật Thư đã phát hiện khoa học kĩ thuật của thế giới trong sách không theo kịp bên ngoài, so sánh thì chính là là chạy chậm đến bảy tám năm trước, ngành sản xuất di động cũng vậy, anh thậm chí còn thường
xuyên thấy người mang điện thoại còn ấn phím, liền nhịn không được thở dài.
Thị trường điện thoại di động của Hoa Quốc bao gồm Cố thị vẫn luôn là nhà độc nhất, cùng với những công tỷ khác cạnh tranh khá kịch liệt, nhưng tất cả đều là chuyện trước đây. Điện thoại thông minh từ nước ngoài mạnh mẽ tiến vào dòng thị trường trong nước, lập tức làm ngành sản xuất điện thoại của Hoa Quốc bị đánh một cú thật đau, xưa nay chưa từng có thiết kế cùng những trải nghiệm làm Hoa Quốc hoàn toàn rối loạn. Vốn dĩ phương hướng phát triển đã được định trước hoàn toàn bị phá vỡ, những cách thức mới được đề ra, mỗi ngày đều đang tiến hành họp về chiều hướng phát triển sau này, làm cho mỗi cuộc họp đều có khí thế giương cung bạt kiếm, mùi thuốc súng nồng nặc cực kì. Mỗi một đề án đưa ra đều xuất hiện hai chiều hướng tán thành và phản đối, hai bên cạnh tranh nhau gắt gao, những lí luận và cơ sở đưa ra luôn rất hợp lí, người của hai phe phái không thể vén tay áo bò qua bàn hội nghị trực tiếp tiến hành biện pháp của chính mình.
Hà Thuật Thư tin rằng, tình huống thế này không chỉ xảy ra ở mỗi Hoa Quốc, mà còn xảy ra ở các tập đoàn theo ngành sản xuất điện thoại di động khác nữa, bởi chính những lựa chọn của hiện tại sẽ hệ lụy kéo theo tồn vong của tương lai. Nhưng Hà Thuật Thư chính là tổng tài của tập đoàn Cố thị, từ đầu đến cuối đều cực kỳ bình tĩnh, anh như một cái giếng cổ không chút gợn sóng nhìn bọn họ tranh cãi, thẳng đến khi ai cũng không thuyết phục được ai, chỉ có thể đem sự lựa chọn cuối cùng đưa đến cho sếp nhà họ. Cho đến lúc này, Hà Thuật Thư đối mặt với ánh mắt hai bên đều chờ mong phương án của mình được triển khai, nhàn nhạt đưa ra quyết định, sau đó hội nghị kết thúc.
Thẳng đến khi bóng dáng ấy mang theo trợ lí khuất tầm mắt, phòng hội nghị rộng rãi mới đồng thời vang lên tiếng thở dài nhẹ nhõm, bọn họ một bên thu thập giấy tờ các loại, một bên tụ tập tốp năm tốp ba nói chuyện với nhau.
"Ai, cậu có thấy Cố tổng gần đây đặc biệt ít nói?"
"Biết mà, bất quá khí thế càng ngày càng mạnh, hơn nữa hiện tại Cố tổng suy nghĩ cái gì quả thực đoán không ra a. Cậu có biết vừa rồi các cậu tranh cãi, tôi trộm nhìn hắn nhiều lần, phát hiện biểu tình hắn thật bình tĩnh, mí mắt cũng không nhấc một cái".
"Đúng vậy, tôi hiện tại cũng không dám nhìn Cố tổng, cảm giác như kiểu ánh mắt đó có thể nhìn thấu mọi thứ vậy".
Khi trận thảo luận này trở nên càng ngày càng kịch liệt, lại có một tiếng cười khẽ kế bên vang lên: "Haha, tôi lại cảm thấy tính tình Cố tổng gần đây trở nên tốt hơn nhiều lắm".
Mấy người này vừa quay đầu đã phát hiện người đến là giám đốc thị trường Phương Lâm Tuấn. Gã vẫn luôn là cái dạng chạm tay là bỏng, vị này nhận chức giám đốc khi tuổi còn rất trẻ, nhưng là người rất có thủ đoạn, khéo đưa đẩy, như một con cáo già suốt ngày mang theo nụ cười như có như không. Với sự gia nhập tập đoàn buôn chuyện của gã, mọi người không có không chào đón, mà cẩn thận ngẫm lại lời đối phương, so sánh với Cố tổng trước kia luôn độc miệng, hiện tại chỉ là không thích nói chuyện, thì đúng thật, tính tình tốt lên rất nhiều.
Mấy người bọn họ lại tiếp tục buôn chuyện, đi đến thang máy rồi cùng nhau ra ngoài theo nhóm, mỗi người một tầng rời đi, rất nhanh thang máy chỉ còn lại Phương Lâm Tuấn.
Ở không gian yên tĩnh bốn bề im lặng, Phương Lâm Tuấn một tay đút túi quần, trong mắt mang theo suy nghĩ sâu xa nhìn ảnh ngược của chính mình trên vách thang máy, gã nói tình tình Cố tổng trở nên tốt hơn tất nhiên là không nói dối, nhưng gã lại không nói, mỗi lần Cố Bắc Đạt đưa ra quyết định cuối cùng, đều chính xác kinh người.
Bộ phận về thị trường luôn có thể biết được một cách nhanh nhất những biến động trên thị trường thực tế, mà khi tập đoàn Cố thị đưa ra quyết sách có hiệu quả thế nào, cũng thường là bộ phận thị trường biết được, nguyên nhân như thế nên Phương Lâm Tuấn mới không ngăn được kinh hãi trong lòng, Cố tổng gần đây đưa ra phương pháp, nhìn đến phản hồi từ phía thị trường, trước sau luôn là phương án chính xác nhất.
Không phải gã không hi vọng công ty làm ra những quyết định chính xác, nhưng mà mỗi một lần đều đưa ra quyết định chính xác đến từng chi tiết như vậy, một lần sai lầm cũng không có, đặc biệt khi gã nhìn thấy người kia đạm nhạt ngồi ở chủ trì, nhẹ nhàng bâng quơ lại vô cùng chân thật hạ quyết định đáng tin cậy, chấn động của người ấy mang tới cho gã vô cùng mãnh liệt. Nếu không phải ăn may, thì năng lực thế này khủng bố cỡ nào.