Hắn ỉu xìu "Hôn một cái thôi mà khó khăn quá, nói muốn quắn cái lưỡi luôn á trời."
"Moa, moa, moa" tôi hôn thêm mấy cái nữa "Vui chưa?"
Hắn úp mặt lên gối "Ừ!" tôi nhìn cái cây trước mặt, vặt từng lá. "Hết giờ rồi á, anh cúp máy đây, em nhớ ngủ sớm đó, thức khuya không tốt đâu, anh sẽ kêu Thùy giám sát em, nếu để anh biết em thức khuya, ăn uống lung tung là biết tay anh. Ngủ ngon nha, moa!"
"Vâng, em biết rồi, anh cũng ngủ ngon."
Tôi vừa cúp máy, đã có tiếng anh cả hỏi: "Em định vặt luôn cái cây đó à?"
Tôi cúi đầu nhìn đống lá dưới chân. Đáp: "Đâu! Em chỉ vặt chơi thôi mà."
Anh cả khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống tôi "Vào nhà đi, ngoài đó muỗi nhiều lắm."
Tôi "Dạ!" một tiếng, lon ton chạy vào nhà.
Sau ba tháng học võ, tôi đã thi lên đai xanh rồi, mấy anh chị em còn đùa giỡn, nói thành tích của tôi là giỏi nhất nhóm, bị hành cũng nhiều nhất..
Hôm nay, tôi đi nhờ xe của chị Hà về nhà. Duyên thế nào, anh cả của tôi hôm nay lại ở nhà. Thế nên, trong nhà xuất cảnh, hai bức tượng ngồi im nhìn nhau, còn tôi thì loay hoay rửa hoa quả trong bếp. Lâu lâu lại ngó ra ngoài phòng khách, xem hai người có đổi tư thế không. Một người thì uống trà, người thì đọc báo, khung cảnh thật hài hòa. Tôi nhanh trí lấy điện thoại ra, chụp lén hai người họ. Vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt của anh cả. Anh nhướng mày ý bảo: "Không được quậy." Tôi nháy mắt, anh cả không tiếng động nói: "Nghịch ngợm!"
Tôi bưng đĩa trái cây đi ra, đặt lên bàn rồi ngồi xuống cạnh chị Hà. "Chị Hà, chút nữa lên phòng em chơi đi."
"Ừ!"
Vậy là tôi lôi kéo chị Hà lên phòng, để lại anh cả ngồi bơ vơ trong phòng khách. Tôi bảo chị Hà ngồi trên giường, rồi chạy xuống bưng nốt đĩa trái cây lên. Vừa hay lại đụng phải anh cả đang đi lên: "Khuê, pha cho anh một cốc cà phê đem qua phòng anh nhé."
"Vâng!"
Tôi hơi tò mò, nhưng anh cả đã nói thì tôi cũng không hỏi. Kết quả, vừa pha xong ly cà phê thì anh hai gọi tới.
"Khuê, nhanh check camera đi."
Tôi vội check camera, phát hiện anh cả đang gõ cửa phòng tôi. Chị Hà vừa mở cửa ra, anh cả đã xô chị Hà lên bức tường. "Ây, tường đông kìa anh hai!"
"Lên luôn anh ơi!" anh hai tôi không biết từ đâu lôi ra một gói sneak dừa, vừa ăn vừa xem. Dáng vẻ đầy hào hứng khiến tôi cũng phải câm nín. "Sao anh biết anh cả đang làm gì, mà kêu em check camera?"
"Chuyện gì anh chả biết."
"Đừng nói là anh ngày nào cũng check camera nha."
"Không, hôm nay anh để Pet ở nhà, check xem nó đang làm gì thì gặp cảnh này."
"Anh chuyển qua làm nhà báo được rồi đấy. Chuyện tốt nào cũng bị anh biết hết á. Làm phóng viên chắc sẽ nổi tiếng lắm đây!"
"Hai người đó nãy giờ cứ hai mặt nhìn nhau là sao ta?" Anh hai nhăn mặt "Mày đoán anh cả đang nói gì?"
"Chắc lại giống mấy bộ phim
ngôn tình kêu đừng tiếp cận anh cả."
"Anh cả vồ hụt rồi! Tao nghĩ không phải vậy đâu. Nãy mày có thấy anh cả tính hôn cô gái kia không?" anh hai dí mặt vào gần điện thoại, vẻ mặt đầy hào hứng.
"Ây, chị Hà hôn rồi kìa!" trong màn hình chị Hà vòng tay qua cổ anh cả, hôn lên, kết quả hai người quấn lấy nhau hơn nửa ngày. Anh cả không phải nên đẩy chị Hà ra sao, xem ra trong ba tháng này có nhiều chuyện tôi không biết rồi. "Hai người này y như sao hỏa đụng địa cầu, hôn kiểu Pháp luôn. Chậc!"
Cuối cùng vẫn là chị Hà đẩy anh cả ra, bàn tay nhỏ nhắn mơn trớn cánh môi của anh cả, nói gì đó rồi tính quay đầu đóng cửa lại. Kết quả, bị anh cả chặn lại, lại tiếp tục đè lên tường hôn. Cuối cùng hai người thở hổn hển tách ra. Anh cả vén lọn tóc rơi xuống bên mặt chị Hà. Rồi.. bỏ đi?
"..."
"..."
Anh hai uể oải nói: "Cơm chó này ăn mệt quá!"
Tôi gật đầu: "Tiếc là không nghe được hai người đó nói cái gì."
"Bí mật thì nó mới hấp dẫn. Sớm muộn gì cũng biết mà. Thôi giải tán đi. Cúp máy đây, anh mày đang bận."
"..."
Bận mà vẫn hóng hớt như vậy, không bận thì còn như nào nữa? Tôi bưng ly cafe qua phòng anh cả, gõ cửa phòng.
"Vào đi!"
"Anh cả, cafe của anh đây."
"Ừ, để đó cho anh." Anh cả quay lưng về phía tôi, hình như đang đọc tài liệu, tôi nhún vai, quay ra đóng cửa phòng lại.
Trở về phòng mình, thấy chị Hà đang đi đứng ngoài ban công, nhìn sang nhà bên cạnh.
"Chị Hà?"
"Bé, sao ban công nhà em với ban công nhà bên cạnh lại thiết kế như vậy?"
"À, bố mẹ hai nhà muốn làm thông gia nên vậy đó. Đấy là phòng của người yêu em. Lúc nhỏ thì đứng vẫy tay nói chuyện, lớn hơn chút thì leo qua phòng chơi. Rảnh rỗi kéo bàn ra ngồi học nhóm cũng vui."
"Gia đình em nghĩ thoáng vậy?"
"Đính ước từ lúc em còn chưa sinh ra luôn á chị. Vả lại, bố mẹ anh ấy dạy dỗ anh ấy rất tốt, rất biết tôn trọng em."
"Vậy người yêu em đâu? Chị chưa từng thấy đến đón em. Đi học xa à?"
Tôi nhìn về phòng ngủ của hắn, trong giây lát ánh mắt hơi thất thần.
"Hắn ấy à, đi bộ đội rồi."
Chị Hà quay người tựa vào lan can, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ nghiên cứu: "Tủi thân không?"
Tôi không nói lời nào, vẫn nhìn căn phòng tối thui đối diện. Chị Hà nói tiếp "Bạn thân của chị từng quen một chú bộ đội, vốn dĩ yêu xa đã khó khăn, huống hồ lại yêu bộ đội. Một người 24 tiếng chỉ có thể trích ra một vài phút gọi cho mình. Giống như yêu cái bóng vậy, rõ ràng tồn tại nhưng lại không có ích gì, không thể bù đắp khoảng trống trong lòng. Mà chính vì trống rỗng, nên sẽ sinh ra sợ hãi, sinh ra hoài nghi. Nó sợ người yêu làm chuyện có lỗi với mình, quản rất chặt người yêu. Hai người cãi nhau rất nhiều lần, sau đó, hai người chia tay rồi."
"Em rất nhớ hắn! Cũng rất tủi thân. Nhìn người khác đi bên nhau, em chợt nghĩ.. nếu bây giờ hắn ở bên cạnh em thì tốt rồi. Nhưng mà, cũng may mắn, em có mấy người anh biết săn sóc, lo em tủi thân, nên những thứ hắn làm được, các anh em cũng làm được. Còn chuyện hậu phương lo bị cắm sừng, thì hắn chưa bao giờ để em phải lo lắng cả. Cho dù bây giờ hắn có bế một cô gái trên tay thì em cũng sẽ không hiểu lầm."
"Tại sao?"
"Vì em tin hắn a! Hắn nói qua, nếu một ngày hắn không còn yêu em nữa thì hắn sẽ chính miệng nói với em. Hắn sẽ không cắm sừng em!"
"Em tin sao?"
"Nếu đã yêu, thì em lựa chọn tin tưởng, người yêu em là người như thế nào em vẫn hiểu được."
"Đây là áp dụng câu nói: Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi ngờ người thì không dùng người sao?"
Tôi bật cười, cái này hình như cũng có phần đúng rồi..
Lần thứ hai được đi thăm chú bộ đội, đó là đầu mùa thu, thời tiết cũng hơi chuyển lạnh. Tôi ráng nán lại mua thêm một ít bột mì. Dạo gần đây lạnh hơn, nấu ít chè cho hắn vậy.
Hai tay tôi và Thùy đều xách rất nhiều đồ, vì hôm nay các anh đều bận, nên chỉ có hai cô gái chân yêu tay mềm này mà thôi.
"Mày đợi tao.. với.. đi từ từ thôi!"
Tôi cạn lời rồi, xách có bịch rau với thịt thôi mà thở hổn hển. Quả là rất yếu đuối. Tôi khinh bỉ:
"Mày chưa ăn sáng à?"
"Mày đem nó đặt lên bàn cân xem nó nặng bao nhiêu. Mày xách trái dưa ba kí kia còn bao nhiêu là đồ, mày không thấy mệt à?"
Tôi nhấc cánh tay lên, hỏi: "Trông nó nặng lắm à?"
"Mày đi ngang qua mọi người đều nhìn chằm chằm đấy."
"Tập võ nhiều, sức lực khỏe."
Về đến nhà, tôi mang đống đồ vào bếp. Nghĩ, sáng mai xuất phát muộn, nên đi ngủ sớm. Hơn 4h sáng đã dậy, vào phòng bếp bắt đầu nấu ăn. Vừa hay, đụng phải anh cả suốt đêm không về nhà, quần áo trên người còn hơi nhăn nhúm. Tôi ngáp dài, chào hỏi: "Anh cả!"
Anh cả mở tủ lạnh ra, ngửa đầu uống nước, vặn nắp chai lại. "Sao dậy sớm vậy?"
"Hôm nay được vào thăm, trời lạnh quá, em xuống nấu ít cháo mang vào cho hắn."
"Vậy mặc cẩn thận, đừng để cảm lạnh."
Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ lông xù đầy bắt mắt của mình, hai cái tai thỏ cũng cụp xuống theo.
"Em mặc thế này không lạnh đâu."
"Ừ, anh về phòng trước đây."
Tôi bật bếp luộc gà, rồi nhào bột, vo tròn làm bánh trôi. Đợi gà chín, đổ gạo vào nước luộc gà ninh lên. Xé nhỏ thịt gà, xắt hành, rau thơm bỏ vào, nêm nếm gia vị tắt bếp rồi múc vào bình giữ nhiệt. Bên này, vừa luộc xong bột, vớt lên, trắng trẻo vui mắt. Đổ mật vào nồi nấu lên, cho bánh vào, thêm vài lát gừng.
Làm thêm vài món đơn giản nữa, để vào bình giữ nhiệt, đóng thùng lại. Vừa làm xong, anh hai đi xuống hỏi: "Mới sáng sớm mày nấu gì mà thơm vậy?"
"Cháo đó, em kêu Thùy qua ăn sáng cùng chúng ta luôn."
"Vèo!"
"..."
Người đã biến mất rồi, tôi khó hiểu. Vừa lúc chuông cửa reo, tôi ra mở cổng. Lúc hai đứa đi vào nhà đã thấy anh hai đáng khinh của tôi đang ngồi ngay ngắn trên sofa, trong tay còn cầm một tờ báo. Một bộ ta đây là dân trí thức. Mới nãy còn đầu xù tóc rối, áo ngủ nửa cởi nửa mặc, mắt nhắm tít lại. Tôi trừng mắt nhìn anh hai, anh ấy rất trấn định nhìn tôi, ý cảnh cáo "Mày dám phá hỏng chuyện tốt của tao xem!". Trong lòng tôi khinh bỉ, ai, là ai ngày xưa nói không lấy con nhỏ sỉnh mũi hả? Người ta đi nước ngoài 5 năm ai cười to mở tiệc ăn mừng hả? Nói đánh chết cũng không yêu đương với bức tượng mà? Ngày xưa, mặc quần cộc lượn lờ trước mặt người ta mà không biết ngượng. Giờ biết chú trọng hình tượng, nghe người ta đến thì soạn sửa tươm tất. Đối với hành vi yêu đương của anh hai, tôi thật lòng rất khinh bỉ.
Ba người rất nhanh đã ăn xong, lên xe xuất phát đến đơn vị của hắn. Vì ba mẹ hắn ra tỉnh khác mở tiệm buôn bán, nên lần này chỉ có bốn người. Cuối cùng, sau khi phụ tôi đem đống đồ đi vào, anh hai tôi quyết đoán kéo tay Thùy ra ngoài đơn vị. Nói là muốn để lại không gian riêng cho em rể.
Tôi cùng hắn ngồi trong chòi nhỏ, vì đây là trong đơn vị nên cũng không tiện làm mấy hành động quá thân mật. Tôi nhìn đôi chân dài của hắn, trong lòng hơi ngứa ngáy, thật muốn gác chân lên hắn. Hắn nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc: "Dạo này béo thế?"
Tôi giận, có ai đi nói bạn gái mình mập như vậy không? Tôi véo má hắn: "Béo thì sao? Muốn chia tay à?"
Hắn nằm lấy hai tay tôi, cũng không lôi ra. Khàn khàn nói: "Béo quá, vứt không nổi!"
"Vậy em phải ăn nhiều vào mới được. Miễn em nhẹ quá, anh lại vứt bỏ em."
"Ừ, vậy mới ngoan, không được bỏ bữa nữa đâu đấy!" Bàn tay ấm áp xoa đầu tôi, đoán chừng cái đầu tôi còn xù hơn Sam rồi.
Tôi ỉu xìu, hắn làm sao biết tôi hay bỏ bữa vậy. Chẳng lẽ có nội gián, tôi nhỏ giọng hỏi: "Sao anh biết em bỏ bữa vậy?"
Ngón tay hắn quấn lấy một lọn tóc nhỏ, ghé sát vào mặt tôi, thì thầm:
"Anh không chỉ biết em bỏ bữa, còn biết em thức khuya, biết em học hành lười biếng, gây chuyện đánh nhau."
"..."
Hắn nói bao nhiêu, đầu tôi cúi thấp bấy nhiêu. Sắp có xu hướng úp mặt xuống đất.
"Chưa hết, còn cấu kết anh hai làm xằng làm bậy."
Tôi ngẩng mặt, cãi: "Làm gì có?"
"Hửm? Thật không?"
"Thật!"
Hắn lườm tôi "Tạm tin em lần này."
Tôi câm nín, trong lòng nghĩ "Trong nhà nhất định có nội gián.'. Tiểu vũ trụ hừng hực thiêu đốt, đừng để bổn cô nương biết, bắt được nhất định phải đánh một trận.
Tôi vội mở túi ra, lấy ra một viên chocolate, chân chó đưa cho hắn:" Anh, ăn cái này đi đừng giận nữa. Em sẽ ngoan mà. "
Ánh mắt hắn lạnh lùng liếc qua, không nói gì. Tôi bĩu môi, bóc viên kẹo ra, đưa đến tận môi hắn.
" Mời Hoàng Thượng ăn kẹo ạ. "
Hắn mỉm cười, ném cho tôi ánh mắt khá khen, rồi há miệng ngậm lấy viên kẹo.
" Ây! "Cái miệng có cần to vậy không, ngậm kẹo còn ngậm luôn ngón tay tôi. Thậm chí, hắn còn mút mấy cái. Tôi đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn. Đầu lưỡi hắn cọ xát lên đầu ngón tay, cảm giác tê dại lan tràn khắp cơ thể, hắn nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ cợt nhả.
Tôi véo hắn, hắn mới chịu há miệng nhả ra, nói:
" Ngon lắm! "
Tôi lẩm bẩm" Ngon cái đầu anh mà ngon. "
" Anh nghe đấy nhé! "
Tôi không nói gì, đừng nhìn hắn cợt nhả, đây tuyệt đối là người không thể trêu vào. Da mặt dày còn hơn tường thành, không có dày nhất, chỉ có dày hơn. Tôi đảo mắt nhìn quanh, vừa hay gặp một anh chàng đi qua. Gương mặt trông hơi quen, tôi hỏi:" Đó có phải bạn của anh không? "
" Đồng đội đấy, ngốc này! Ê, An! "
Hắn vẫy tay, anh ta ngoảnh đầu, nhìn thấy chúng tôi bỗng nở nụ cười, cảm giác anh ta cười khiến cả thế giới xung quanh cũng phải cười theo. Tôi bất giác mỉm cười, nhớ ra anh ta chính là người thả mền, đắp chăn cho hắn hôm đó. Anh ta chạy chậm lại gần, lúm đồng tiền ẩn hiện, gật đầu với hắn, cất lời chào:" Chào em dâu! "
Tai tôi nóng lên, mỉm cười đáp lại:" Chào anh! "
" Anh kêu mấy anh em ra đây ăn uống, hôm nay Khuê có làm mấy món. "
Anh ta gật đầu, nhanh chân chạy đi.
Một lát sau, một tốp 5 người vừa nói vừa đi tới. Nhìn thấy tôi, tất cả cười khà khà chào hỏi:
" Chào em dâu! "
" Ui chao, em dâu xinh thế. "
" Chu choa, cậu kiếm đâu ra cô vợ nhỏ ngoan thế hả? "
Hắn nhìn tôi, ánh mắt ý bảo" người ta khen em ngoan kìa! "
Tôi cũng chống mắt nhìn hắn" chẳng lẽ em không ngoan? "
Hắn đặt tay sau lưng tôi, nói với mọi người." Vợ em còn nhỏ, có gì không phải mong các anh bỏ qua. "
" Cậu không phải lo, hôm bữa cậu mệt quá ngủ quên, tôi đắp chăn cho cậu, đã gặp qua em dâu. Em ấy lễ phép lắm, còn nhờ tôi giúp đỡ cậu. Hôm đó, em dâu vừa nhìn cậu vừa khóc đấy. "
Hắn lẳng lặng nhìn tôi, không nói gì.
" Anh này, Thành nó muốn tụi mình đánh yểm hộ cho nó yêu đương đấy, anh không hiểu gì cả. "
Trường An ra vẻ bừng tỉnh" À! Ra vậy, đúng là người trẻ, anh không theo kịp. "
" Đây là số điện thoại của anh, anh tên Tuấn nhé. "
Tôi nhận lấy tờ giấy" Vâng, em cảm ơn! "
Hắn giải thích" Lâu lâu anh lén gọi cho em, nếu bị bắt được, điện thoại sẽ bị ngâm nước, em nếu không liên lạc được cho anh thì hãy liên lạc cho trung đội trưởng của anh. "
" Vâng! "
Tôi cất tờ giấy vào túi, mở thùng đồ ăn ra, hắn phụ tôi dọn lên, anh em vừa ăn vừa nói chuyện. Cũng tính là vui vẻ. Nghe mọi người trò chuyện, tôi mới biết ở quân đội có nhiều trò vui như vậy.
" Em dâu, thằng Thành hôm qua mới bị phạt đấy, đánh hết một hộp kem đánh răng. "Anh Tuấn nói xong, cả đội cười to. Tôi tò mò, hình như mọi người rất đắc ý. Hắn nói:" Lần đầu bị phạt! "
Tôi" à "một tiếng. Hắn vốn rất giỏi, chăm chỉ lại thông minh, chắc mọi người nhìn hắn không vừa mắt, lần này lại được một phen cười nhạo.
" Sao anh bị phạt? "
Hắn cười cười" Em đoán xem? "
Tôi ngẫm nghĩ, chợt nhớ ra tối hôm trước tôi có gọi cho hắn. Hôm đó tôi mặc áo hai dây?
Nên hắn, khỏi cần nói cũng biết tại sao bị phạt. Hắn chửi tục!
Tôi ném cho hắn ánh mắt đáng đời, mặc cái áo hai dây thôi cũng suy nghĩ lung tung, nói cái gì xương quai xanh gợi cảm.
" Các anh có hay bị phạt không ạ? "
" Có, phạt suốt em ơi, quên tắt quạt thì đứng xin lỗi đồng chí quạt cả buổi. "
Người đàn ông ngồi bên cạnh tôi bỗng nói:" Bực nhất là mình không làm sai mà bị phạt! "
" Đúng! Đúng! Anh Thắng nói đúng lắm, thằng nhóc Quân này, mày ngủ quên thì tụi tao khổ. "Vừa nói vừa gõ đầu cậu bạn bên cạnh. Cậu bạn có vẻ bằng tuổi tôi. Miệng mếu máo" Chỉ một lần đó thôi mà! "
" Anh Thắng à, anh bạo lực thật đấy, đánh nó u một cục luôn, haha! "Cả đám cười ha hả. Tôi nhìn hắn, thấy hắn cũng cười to, gương mặt trắng trẻo bị đen nhẻm đi, nhưng cũng không mất đi vẻ quyến rũ. Ngược lại, thêm một phần cuồng dã, nhiều một phần nam tính. Thực sự rất thích hắn, tôi nghĩ" Kiểu này có chết dưới hoa mẫu đơn cũng phong lưu! "
Ngọc Anh ném vỏ cam vào người anh Đăng" Xin lỗi quạt đã là cái gì, anh đây bắt 1000 con ruồi đây, bắt cá trê đực đã kêu nói gì chưa? "
Đầu tôi đầy dấu hỏi:" Sao anh biết được con nào đực, con nào cái mà bắt vậy? "
Anh ấy nhún vai" Nhìn bằng mắt đấy em. "
Tôi quay qua, dùng ánh mắt ham học hỏi nhìn hắn.
" Cá trê đực có gai sinh dục lồi hẳn ra ngoài và có đầu nhọn. Còn con cái không có. "
" Ồ! "
Anh Thắng cười khà khà, nói:" Ăn thì cũng đã ăn rồi, tụi anh xin phép đi trước, không làm phiền không gian của hai vợ chồng em nữa. Cháo ngon lắm, cảm ơn em dâu. "
" Vâng! Chào các anh. "
Mấy người bá vai quàng cổ nhau đi mất.
Hắn nhìn đám người đi mất, vuốt cằm trầm ngâm.
" Đám người này hôm nay biết điều vậy ta? "
Tôi không nói gì, mặc hắn lẩm bẩm một mình. Hắn thấy tôi không để ý đến hắn, hờn dỗi nhìn qua, nhìn mặt tôi chăm chú. Thật không hiểu, mặt tôi có gì mà hắn cứ rảnh rỗi lại nhìn. Thậm chí nhìn không chớp mắt, rõ ràng đã nhìn từ bé đến lớn, vậy mà còn không chán. Tôi tính thu dọn chén đũa, hắn giữ tay tôi lại" Anh làm cho, em có đem theo son dưỡng không? "
" Không có! Làm sao vậy? "
" Môi em nứt rồi kìa. "Tôi liếm môi, cảm giác hơi rát, lục trong túi lấy ra một lọ vaseline." Dùng cái này cũng được. "
Tôi quét một lớp mỏng, thoa lên môi, thấy hắn vẫn nhìn tôi, tôi lại quẹt thêm một lớp mỏng nữa, thoa lên môi hắn.
" Cái này anh cầm lấy, nứt môi, nứt tay gì cũng dùng được. "
Tôi nhét hộp vaseline vào túi áo của hắn, còn ăn gian vỗ vỗ thêm mấy cái.
Bàn tay bị hắn bắt được, luồn tay vào tay tôi, cảm giác ấm áp khiến tôi than nhẹ.
" Ấm quá đi! "
Hắn nhăn mày" Mới cuối thu mà tay đã lạnh thế này! "
" Tay em lúc nào chả lạnh. "
" Ừ! "Hắn im lặng dọn chén đũa, xong xuôi lại tiếp tục nắm lấy tay tôi, ủ ấm.
" Thật sự không lạnh đến mức đó đâu."