Kẹt.. cửa phòng bị mở ra một nam nhân được xưng là Lục vương gia kia cũng chính là em trai của hoàng đế với khí chất cao quý từng lập nhiều chiến công hiển hách bây giờ trên mình đang khoác hỉ phục bước vào. Khác với bên ngoài huyên náo bên trong căn phòng lại yên tĩnh được trang trí khắp nơi đều màu đỏ tất cả đồ vật đều được khắc tinh xảo đắt tiền. Nam nhân kia khuôn mặt lạnh nhạt chỉ vào người ngồi trên giường khoác trên mình chiếc váy và có khăn trùm đầu màu đỏ cũng chính là tân nương của hắn Lâm Ngọc là con gái cả của tướng quân:
"Dù ngươi có làm gì thì ta cũng sẽ chỉ yêu Hương Nhi thôi cho nên vị trí vương phi này sớm muộn gì cũng sẽ là của nàng ấy" giọng hắn trầm thấp vang lên không quá lớn nhưng cũng đủ để vị vương phi đang ngồi trên giường kia nghe được.
Sau đó hắn liền lớn tiếng nói:
"Người đâu từ giờ vương phi sẽ sống ở cung Gia Uyển. Vương phi thân thể không khoẻ sẽ dưỡng bệnh một tháng không đi đâu gặp ai và cũng không ai được đến thăm"
Nói xong hắn liền đạp cửa đi mất. Lúc đi trên mặt hắn liền xuất hiện một tia khó hiểu sao hắn nói như vậy nàng ta vẫn im lặng nhỉ không phải với tính khí thường ngày sẽ khóc lóc cầu xin hắn ở lại sao hay là do được gả cho hắn rồi nên mới như thế nhưng cho dù có thế nào thì hắn cũng đều cảm thấy khinh thường con người này. Mà vị tân nương kia lúc này vẫn chẳng để ý chuyện gì vẫn đang mải mê trong suy nghĩ của mình mà không quan tâm người khác nói gì, làm gì
Không bao lâu sau khi hắn rời đi liền có hai cung nữ bước vào phòng một người chính nô tì thân cận từ nhỏ của vị tân nương kia Tiểu Uyên còn một người là được phái đến để đưa họ đến cung Gia Uyển.
"Mời vương phi đi theo nô tì" cung nữ được phái đến kia nói với giọng cung kính cùng sợ hãi vì cô ta nghe nói vị Lâm Ngọc cũng chính là vị vương phi này là người vô cùng độc ác chỉ cần không vừa ý là sẽ bị cô đánh hơn nữa còn đánh rất nặng không què thì cũng chết. Đã vậy vừa rồi vương gia trên khuôn mặt còn rất khó coi đi ra ngoài cũng không ở đây cùng vương phi khắp kinh thành này còn nói vị vương phi này rất yêu vương gia cho nên có hay không mình sẽ bị đánh chết ở đây
Nhưng vị vương phi này lại không nói gì chỉ im lặng tự mở khăn trùm đầu rồi cười
Nói:
"Dẫn ta đi thôi" giọng nói trong trẻo ngọt ngào cất lên cùng khuôn mặt xinh đẹp như hoa kết hợp với bộ váy đỏ của hỉ phục vang lên không khỏi khiến cho hai nô tì kia thất thần
"Đẹp quá" hai nô tì kia có cùng suy nghĩ
"Khụ.. khụ.."
Nhìn hai nô tỳ kia nhìn mình đến thất thần như vậy Lâm Ngọc liền có chút xấu hổ mà ho khan
Hai nô tỳ kia lúc này mới tỉnh táo lại sau đó cung nữ được phái đến liền đi trước dẫn đường còn Lâm Ngọc liền đứng lên đi theo, tiếp đó là cung nữ của cô.
Trên đường đi mỗi người có một suy nghĩ khác nhau
Cũng nữ được phái đến nghĩ:
"Vương phi xinh như vậy sao vương gia lại không yêu nhỉ mà không phải mọi người đồn vương phi này độc ác khó gần sao, sao mình lại thấy vương phi dễ gần và không độc ác như vậy nhỉ."
Nha hoàn Tiểu Uyên nghĩ "Chẳng nhẽ tiểu thư vẫn không biết Gia Uyển là nơi nào nếu không sao tiểu thư lại cười và nói như vậy ngày thường vương phi cũng đâu có như vậy nhưng chắc là do hôm nay được gả cho vương gia nên tiểu thư mới vui như vậy"
Không ai biết được lý do thật sự khiến vị vương phi này thay đổi là do nửa tiếng trước khi - Lâm Ngọc cô gái trẻ 23 tuổi của thế kỉ hai mươi hai đang trên đường đi làm về vì cứu một đứa bé nhưng chẳng may bị ô tô đâm toàn thân truyền đến cảm giác đau đớn cứ tưởng bản thân đã chết ai ngờ lúc mở mắt ra lại nhìn thấy căn phòng trang trí toàn màu đỏ. Đầu đau nhức một loạt kí ức không phải của bản thân lùa về sau khi sắp xếp lại một loạt các kí ức thì cô mới chợt phát hiện ra rằng mình
xuyên không rồi hơn nữa dựa vào những kí ức này thì mình xuyên vào
nữ phụ độc ác bị mọi người ghét của quyển sách cô mới đọc xong sáng nay rồi. Nguyên chủ này giống hệt cô kể từ giọng nói khuôn mặt dáng người nhưng nước da của cô đen hơn và mái tóc cũng là cắt ngắn. Truyện này là do tên lục vương gia và muội muội cùng cha khác mẹ của nguyên chủ này làm vai chính còn nữ phụ độc ác này là nguyên chủ cũng chỉ là đòn bẩy để họ tăng thêm tình cảm của nam nữ chính thôi. Nữ phụ vì cha mình lấy thêm tiểu thiếp còn có con riêng nhỏ hơn mình một tuổi cũng chính là nữ chính- Hương Nhi khiến mẹ mình là chính phi tức quá sinh bệnh mà chết nên đã sinh ra hận nữ chính cùng mẹ nữ chính biết nữ chính thích lục vương gia nên khi lục vương gia đến nhà luôn tìm cách đến gần quyến rũ vương gia nhưng đều không thành còn bị hắn ghét bị mọi người chửi là không biết xấu hổ. Để có thể chia rẽ đôi uyên ương này thì nữ phụ này hay cũng chính là nguyên chủ đã lấy cái chết ra để xin cha mình hay cũng chính là tướng quân phải xin hoàng thượng ban hôn vì cảm thấy có lỗi với mẹ nguyên chủ nên tướng quân sau khi lập công lớn cũng đã xin hoàng thượng ban hôn. Hôm nay cũng chính là ngày đại hôn vừa lúc Lâm Ngọc bị ô tô đâm nữ phụ uống rượu nên cũng bị trúng độc mà chết cho nên cô đã xuyên vào cái thân thể của nữ phụ này từ giờ phải sống cuộc sống của một nữ phụ bị mọi người ghét xa lánh chẳng bao lâu nữa sẽ bị chồng mình chém đầu vì dám đánh nữ chính của hắn.
Vị vương phi cũng tức là Lâm Ngọc vừa mới xuyên qua này sau khi suy nghĩ một hồi liền rút ra kết luận:
"Nếu không muốn chết thì chỉ cần mình không động vào nữ chính là được không ngăn cản họ mà tác hợp cho họ sau đó có cơ hội liền xin hoàng thượng hưu phu sống cuộc sống giàu sang sau này."