Tô Doãn Mặc nghe thấy Tưởng Tuệ Hân ở bên kia nói với Lương Hiếu Chu gì đó, sau đó lại nói với nàng: "Ta đã nói với hắn, hắn lập tức sẽ đến đón ngươi, ngươi ở đó tìm nơi nào ấm áp chờ đi."
Gọi điện thoại xong, Tô Doãn Mặc tâm tình trở nên thật tệ, nàng cũng không biết vì sao, chính là không muốn nhìn thấy Lương Hiếu Chu, cảm thấy ở cùng đối phương cũng không tự nhiên.
Có lẽ còn là vì Thiệu Thanh Nhã đi! Hắn là người nàng yêu, đối với nàng-nhân vật phản diện
nữ phụ trong tiểu thuyết mà nói, tất nhiên là tràn ngập nguy hiểm.
Cho nên, có thể không tiếp xúc liền tận lực không tiếp xúc. Đầu óc thông minh chút có lẽ còn sống được lâu dài.
"Như thế nào, ai gọi điện thoại cho ngươi mà không vui vậy?" Triệu Khả Như tò mò.
"Mẹ nuôi." Tô Doãn Mặc thở hắt ra, trừng mắt vô thần noi: "Thái tử gia lát nữa sẽ qua đón ta."
Nửa tiếng sau, Lương Hiếu Chu xuất hiện tại cửa Đổng gia, lúc sắp đến Bắc Hà hắn gọi cho Tô Doãn Mặc, cho nên mới tìm đến chuẩn xác như thế.
Mà lúc nhìn thấy hắn đến, Triệu Khả Như hai con mắt đều phát sáng, lôi kéo Tô Doãn Mặc nhỏ giọng hỏi: "Đây chính là anh nuôi thái tử gia sao? Mẹ nó, đẹp trai quá, giống như minh tinh vậy!"
"Không, so với minh tinh càng đẹp trai." Nàng sửa lại.
"Ân." Tô Doãn Mặc sống không có gì luyến tiếc lên tiếng.
Lương Hiếu Chu quả thật đẹp trai, đẹp cái kiểu nhân thần phẫn nộ, nhưng với nàng mà nói cũng không có tác dụng gì. Người ta cùng nàng không có nửa điểm quan hệ, cho nên có thể nói là.. đến tư cách khoác lác cũng không có.
Bởi vì Lương Hiếu Chu không đi vào, Tô Doãn Mặc đành phải quàng khăn quàng cổ đi ra ngoài, nàng cảm thấy đối phương hẳn là ghét bỏ loại quán nhỏ không sạch sẽ này, cho nên mới không chịu vào.
Bất quá cũng có thể lý giải, thái tử gia thôi, phải cúi người đi đến Bắc Hà môn, còn tự mình đến quán nhỏ tìm nàng thực đã không tồi, không thể có quá nhiều yêu cầu với hắn.
Lại nói nàng cũng không dám.
Triệu Khả Như đưa Tô Doãn Mặc ra cửa, trốn phía sau trộm ngắm minh tinh trong miệng nàng Lương Hiếu Chu. Nhìn gần dường như càng thêm đẹp trai, làn da trắng nõn, ngũ quan giống như từ điêu khắc ra, nàng là nữ nhân đều cảm thấy ghen tị.
"Gọi điện thoại cho ngươi vì sao không nhận?" Lương Hiếu Chu hỏi Tô Doãn Mặc.
"Hửm?" Sau lần gọi đầu tiên Tô Doãn Mặc không thấy điện thoại kêu, lấy ra mới phát hiện đã hết pin sập nguồn, liền hướng Lương Hiếu Chu giơ giơ, "Hết pin."
Phía sau Triệu Khả Như nhịn không được, liền lấy dũng khí thừa dịp này cùng Lương Hiếu Chu giới thiệu, "Hi thái tử gia, hoan nghênh đến cửa tiệm Đổng gia, ta là bạn thân Doãn Mặc, kêu Triệu Khả Như, ngươi muốn vào ngồi một chút hay không?"
"Bạn tốt?"
Lương Hiếu Chu theo bản năng nhìn về phía Tô Doãn Mặc, không hiểu vì sao nàng có thể cùng người như thế lui tới. Hắn không phải khinh thường người này, mà là Tô Doãn Mặc tâm cao khí ngạo, chính nàng khinh thường bọn họ.
Cho nên có bạn tốt như vậy, làm cho hắn cảm thấy rất ngoài ý muốn.
"Đúng vậy, bạn tốt." Tô Doãn Mặc biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, liền giải thích nói: "Khả gia là trước khi ta đến Lương gia quen biết."
Về phần tối nay làm thế nào gặp lại, nàng cảm thấy không cần đề cập đến, dù sao Lương Hiếu Chu sẽ không cảm thấy hứng thú.
Quả nhiên, nghe nàng giải thích xong, trên mặt hiện ra một loại biểu cảm thì ra là thế, liền lịch sự hướng Triệu Khả Như khẽ gật đầu nói: "Không cần. Còn có, ta gọi là Lương Hiếu Chu, không phải thái tử gia."
"Ta biết ta biết." Có thể được Lương Hiếu Chu đáp lại, Triệu Khả Như quả thật giống như trúng giải thưởng lớn, hưng phấn nói: "Ta là fan của tiểu thư Thiệu Thanh Nhã, hai người các ngươi thực xứng đôi. Nếu lần sau ngươi cùng Doãn Mặc tới, ta nhất định phục vụ tốt nhất, hơn nữ miễn phí."
"Cảm ơn." Lương Hiếu Chu đại khái không chịu nổi sự nhiệt tình của Triệu Khả Như, chỉ có thể hỏi Tô Doãn Mặc: "Có thể đi chưa?"
Tô Doãn Mặc cũng có chút chịu không nổi nàng, liền gật đầu nói: "Đi thôi." Lại nhìn về phía Triệu Khả Như, "Bên ngoài lạnh lẽo, ngươi mau vào đi! Qua hai ngày nữa ta lại đến."
"Bye bye!" Hai chữ này là Triệu Khả Như nói với Lương Hiếu Chu.
Hai người rời đi cửa hàng Đổng gia, liền đi về hướng xe đỗ ven đường, vừa ngồi vào trong xe, Tô Doãn Mặc đột nhiên nhớ tới mình đặt một trăm cái bánh bao súp vẫn chưa lấy, hơn nữa chứng minh cũng ở chỗ ông chủ.
Nàng kinh ngạc một chút, nói với Lương Hiếu Chu đợi, sau đó liền mở cửa xe vội vội vàng vàng chạy đi.
Lúc này, cửa quán bánh bao súp chỉ còn vài người, Tô Doãn Mặc đợi khoảng năm phút liền đến lượt nàng.
Đi đến cửa sổ tính tiền, nàng hỏi ông chủ: "Ta đặt một trăm cái bánh bao súp, xin hỏi có để lại cho ta không?"
"Để lại để lại, vừa còn đang nghĩ làm sao ngươi vẫn chưa đến lấy." Lão bản đem chứng minh đưa cho nàng, "Đóng goi mất một chút thời gian, ngươi có muốn vào ngồi một lát?"
"Mất bao lâu?" Lương Hiếu Chu thanh âm đột nhiên vang lên bên tai.
Tô Doãn Mặc quay đầu vừa thấy, theo bản năng liền hỏi: "Ngươi làm sao lại đến đây?"
"Chắc khoảng hơn mười phút đi." Ông chủ trả lời xong liền đi đóng gói.
"Ai biết ngươi đi bảo lâu. Ngốc mới ở trong xe chờ." Lương Hiếu Chu biểu cảm kiêu ngạo, cảm thấy qua đây là lựa chọn sáng suốt.
"Cho nên.." Tô Doãn Mặc hắc hắc cười, trêu ghẹo nói: "Ở chỗ này đông lạnh chờ mới không là ngốc? Như vậy càng ngốc đi? Ở trong xe thoải mái hơn nhiều."
Nghe lời này, Lương Hiếu Chu lông mày nhíu lại, cảm thấy không đúng, Tô Doãn Mặc lập tức sửa lại: "Không đúng không đúng. Ý của ta là.. Hai chúng ta không nên đứng ngốc chết lạnh ở đây, đi vào trong ngồi chờ thôi."
Nói xong, nàng liền cúi đầu đi vào.
Quán bánh bao súp này so với quán của Triệu Khả Như lớn hơn, trong tiệm không chỉ bán bánh bao súp mà còn bán thứ khác, hơn nữa sinh ý cũng không tồi.
Như vậy làm Tô Doãn Mặc có cảm giác tùy tiện mở một cửa hàng ở Bắc Hà môn cũng có thể kiếm tiền.
Ngồi chờ một lát, Lương Hiếu Chu nhìn qua cửa sổ, thấy ông chủ vẫn đang không ngừng đóng gói bánh bao súp, liền hỏi Tô Doãn Mặc: "Ngươi mua nhiều như vậy làm gì? Mọi người đều ăn cơm rồi, không thể ăn nổi nhiều như vậy nữa đâu."
"Nhưng ta chưa ăn, hơn nữa ta không phải là muốn mua cho mọi người cùng ăn." Tô Doãn Mặc giải thích.
"Không phải cho mọi người ăn.." Lương Hiếu Chu ngẩn ra, "Ngươi ăn một mình?"
Trước kia lúc ăn cơm thấy nàng ăn cũng không bao nhiêu, cho dù giống như hôm qua nàng nói, trước kia vì giảm béo nên ăn uống điều độ, hiện tại không giảm nữa, cho nên lượng ăn tăng lên.
Nhưng một người ăn một trăm cái bánh bao súp, cũng quá nhiều đi! Vậy phải là dạ dày siêu to, công năng tiêu hóa rất tốt mới có thể đi.
"Đúng, một người ăn." Tô Doãn Mặc thấy hắn trợn tròn mắt, chỉ có thể giải thích nói: "Ta chuẩn bị làm trực tiếp ăn uống. Suy nghĩ liền thấy hiệu quả khi ăn số lượng nhiều như vậy tương đối tốt, thiết lập tên dạ dày vương, có phải nghe rất hấp dẫn không?"
Dạ dày vương?
Thiết lập như vậy, Lương Hiếu Chu vẫn có thể hiểu, liền thực khinh thường nói: "Có hấp dẫn người thế nào cũng là lên không được mặt bàn."
Còn nói với Trình Tử Ngộ cái gì muốn dựa vào chính mình, không dựa vào Lương gia, giống như không làm mà đòi hưởng như vậy cũng có thể xem là dựa vào chính mình? Nếu làm vậy mà nàng có thể kiếm một đống tiền mua được phòng ở, vậy người xem nàng làm trược tiếp trả tiền cho nàng, không phải ngu ngốc thì chính là bị bệnh tâm thần.
"Ta.." Lúc thì nói là ăn mày trên mạng, lúc thì nói không lên được mặt bàn.
Tô Doãn Mặc không thể nhịn được nữa, chỉ có thể ngồi thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lương Hiếu Chu nói: "Lương tiên sinh, thỉnh ngươi chú ý dừng từ, ta thứ nhất không trộm, thứ hai không cướp, thế nào không lên được mặt bàn? Trực tiếp cũng là có trả giá, dùng tài năng để nhận hồi báo, ngươi có phải nghĩ rằng như ngươi mới có thể lên được mặt bàn không?"
"Lại nói tiếp ngươi đúng là có thể lên được mặt bàn, hơn nữa còn lại đại mặt bàn, nhưng ngươi phải rõ ràng, không phải ai cũng có mệnh tốt như ngươi, có thể sinh ra trong gia đình phú quý, còn có thể tiếp nhận công ty. Bần hàn dân chúng thực tế cuộc sống đều không dễ dàng, cho dù ngươi chướng mắt cũng thỉnh tôn trọng, OK?"
Nói một phen như vậy, những lời Tô Doãn Mặc nói ra đúng là bất khả tư nghị, Lương Hiếu Chu không khỏi thất thần.
Chẳng lẽ không phải chính nàng trước kia cũng khinh thường những loại này? Hiện tại cư nhiên còn dạy dỗ hắn. Hành vi này kêu là cái gì? Chính là trong truyền thuyết tẩy trắng sao?
Trong khi hai người đấu võ mồm, bánh bao súp đã đóng gói xong, mỗi cái hộp nhựa đựng 10 cái, một trăm cái mười hộp, ông chủ tìm một cái túi to đựng vào.
Tô Doãn Mặc cầm túi, cùng Lương Hiếu Chu đi ra ngoài cửa, lại nghĩ tới cổ vịt chua ngọt, "Đúng rồi, còn phải mua cổ vịt chua ngọt cho gia gia."
Nàng nhìn chung quanh một chút liền tìm thấy, "Bên kia."
Lương Hiếu Chu theo ánh mắt nàng nhìn lại, vừa thấy ba chữ độc nhất phân thì Tô Doãn Mặc đã đi qua, hắn đành phải đi theo.
Hai người phía trước vừa mua xong, Tô Doãn Mặc liền tiến lên nhìn, trong tủ kính ngoài cổ vịt chua ngọt còn có các loại chân vịt, cánh vịt gì đó, đều là loại nàng thích ăn.
Nếu như bình thường nàng khẳng định sẽ mua một phần, nhưng lát nữa nàng phải trực tiếp ăn, phải giữ bụng ăn bánh bao súp, hôm nay chỉ có thể nhịn.
"Mỹ nữ, ngươi mua gì?" Ông chủ hỏi tiếng địa phương.
Tô Doãn Mặc chỉ vào cổ vịt nói: "Cho ta một cân cổ vịt chua ngọt, không cho cay."
Ông chủ: "Không cho một tí cay nào sao?"
Tô Doãn Mặc: "Không cần, ta mua về cho lão nhân ăn, không ăn được cay."
Bình thường mua mấy loại này đều sẽ ăn cay đến mức chảy nước mắt, nếu cho lão gia tử ăn, sợ đêm nay phải đi bệnh viện.
Ông chủ hiểu rõ, liền đeo bao tay lấy cổ vịt để vào hộp cho lên cân.
"Vừa vặn một cân." Hắn nói.
Tô Doãn Mặc vừa định hỏi bao nhiêu tiền, đột nhiên nghe thấy Lương Hiếu Chu mở miệng. Bất quá không phải hỏi giá, mà là hỏi: "Như vậy không phải là cân cả hộp vào ư?"